Gọi Hồn
Chương 17
Nghê Tố gì, ngoài cửa cũng lặng thinh, nàng chợt nhận cái bóng in mặt đất một vầng sáng bồng bềnh, trắng muốt, mềm mại như lông tơ.
Đồng hành cùng quỷ mị, Nghê Tố vốn dĩ nên cái gan lớn đến thế.
“.”
Đừng bỏ lỡ: Cưới Nhầm Thành Đôi Vợ Của Hoắc Thiếu Quá Ngầu - Tống Hoan, Hoắc Tư Dực, truyện cực cập nhật chương mới.
Cổ họng Nghê Tố nghẹn , vẫn đón lấy ánh mắt , “Chỉ cần làm hại tính mạng vô tội, rước lấy tai họa vô cớ, thể đáp ứng .”
xong, nàng xuống đống cỏ khô, lưng về phía , nhắm mắt .
nàng chẳng thể nào chợp mắt nổi.
Khoan hãy đến việc ngoài cửa một bóng quỷ mị thể rũ bỏ,
Nàng nhắm mắt khuôn mặt mẫu , khuôn mặt trưởng hiện lên, khóe mắt Nghê Tố ươn ướt, nàng dậy, lục tìm trong tay nải một miếng lương khô, từng ngậm từng ngậm ăn cho bằng hết.
Nàng ngoảnh đầu, thấy cái bóng , mềm mại như lông tơ, dường như còn một chiếc đuôi, giống như một sinh linh vô danh nào đó, vô cùng sống động và đáng yêu.
Nghê Tố ngẩng đầu, hẹn mà chạm ánh mắt .
Nàng khóe mắt vẫn còn vương lệ, chỉ thấy đang chằm chằm , liền rũ mắt miếng lương khô trong tay.
Nghê Tố bẻ một miếng, đưa về phía .
nhúc nhích, thần sắc nhạt nhòa.
Nghê Tố thu nửa chiếc bánh, chằm chằm ngọn nến một lát, lục trong tay nải một cây nến, như mang ý thăm dò mà đưa cho : “Quỷ mị các , thích ăn thứ ?”
Nghê Tố từng chật vật như hiện tại, nương náu trong miếu hoang, cuộn giữa đống cỏ khô, gối đầu lên cỏ dại mà lặng lẽ chịu đựng đêm dài.
Cây nến trắng mặt đất cháy trơ trọi, Nghê Tố chằm chằm, bất giác nhớ những cuốn sách chí quái từng , hầu như loài quỷ mị nào ăn hương nến, hút tinh khí.
như .
trở , đống cỏ khô vang lên tiếng sột soạt, Nghê Tố ngoài cửa, từ lúc nào bậc thềm, bóng lưng cô liêu như trúc, lúc đậm lúc nhạt, tựa hồ bất cứ lúc nào cũng thể tan biến màn sương núi.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/goi-hon/chuong-17.html.]
Bất tri bất giác, Nghê Tố dường như một giấc ngắn, dường như chỉ mơ màng nhắm mắt một lát, trời hửng sáng, ánh ban mai mơn trớn mí mắt, nàng liền cảnh giác mở bừng mắt.
Sương mù buổi sớm giăng mắc, mang theo ẩm ướt, Nghê Tố bước khỏi cửa miếu quanh, thấy nam nhân đêm qua cô độc bậc thềm, thỉnh thoảng cơn gió mát lướt qua gò má, Nghê Tố thấy tiếng ngựa thở phì phò, nàng lập tức bước xuống tháo dỡ hành lý lưng ngựa.
Trong xe ngựa hành trang mà Tiền ma ma thu dọn cho Nghê Tố, trong đó trang sức y phục nàng, còn sách nàng thường , mực nàng thường dùng, lúc mang theo đều tiện.
Nghê Tông thể dễ dàng buông tha cho nàng, Nghê Tố cũng định tìm phu xe nữa, chi bằng gọn nhẹ lên đường, tạm thời giấu hết những thứ .
Nàng chỉ mang theo những cuốn y thư quan trọng cùng tiền giao t.ử mà Sầm thị giao cho nàng, và một bộ kim châm.
Tước Huyện cũng chỗ cưỡi ngựa, Nghê Tố từng theo Nghê Thanh Lam đến đó, chỉ khi nàng chỉ ngoài xem Nghê Thanh Lam cùng những bạn đồng môn cưỡi ngựa, bản từng thực sự cưỡi.
Nàng nhớ trưởng đạp chân lên bàn đạp, xoay lên ngựa liền mạch lưu loát, lúc nàng bắt chước làm theo, con ngựa chẳng hề phối hợp, đuôi vung vẩy qua , móng guốc cũng nôn nóng giẫm đạp lung tung.
Nghê Tố đạp chân lên bàn đạp, lên xuống cũng xong, loay hoay đến toát mồ hôi hột bên thái dương, trong rừng cây vang lên tiếng xào xạc, nàng chỉ cảm thấy chợt một cơn gió mát nâng đỡ, dễ dàng đưa nàng lên lưng ngựa.
Ánh vàng nắng sớm rải rác, nam nhân trẻ tuổi mà tái nhợt một bên, nhận ánh mắt nàng, khẽ nâng đôi mắt trong trẻo hơn đêm qua nhiều, những đốt ngón tay thon dài nắm lấy dây cương, tay khẽ vuốt ve bờm ngựa: “Ngựa loài vật linh tính, nàng chế ngự nó, thì cận với nó.”
Nghê Tố gì, chỉ thấy nhẹ nhàng vuốt ve con ngựa, kéo dây cương tiến về phía , con ngựa thực sự bớt vài phần nôn nóng, ngoan ngoãn theo .
hiểu , Nghê Tố vuốt ve bờm ngựa, liền nhận một tia khác biệt ở , dường như đây động tác từng lặp lặp vô .
dắt ngựa đến nơi cỏ lá tươi , Nghê Tố thấy nó kịp chờ đợi mà cúi đầu gặm cỏ dại liền chợt hiểu , từ đêm qua đến sáng nay, nàng hề cho nó ăn.
Nghê Tố nắm lấy dây cương đưa tới: “Đa tạ.”
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Sáng sớm ở các thôn trang lân cận luôn lác đác vài nông phu lên núi đốn củi, Nghê Tố chậm rãi cưỡi ngựa đường núi, gặp một lão trượng, nàng hỏi thăm vài câu, liền quả nhiên nhầm đường.
đường đến trấn Kiều, Nghê Tố dần nắm bí quyết cưỡi ngựa, tuy dám chạy quá nhanh, cũng đến nỗi quá chậm, nàng dừng lâu ở trấn Kiều, chỉ mua một ít lương khô tiếp tục lên đường.
Nỗi đau mất mẫu đè nặng trong lòng Nghê Tố, tin tức trưởng thể mắc ly hồn chi chứng càng đè nén khiến nàng gần như thở nổi, Nghê Tố hận thể ngày đêm nghỉ, nhanh chóng chạy đến Vân Kinh.
ban đêm rốt cuộc tiện đường, lúc Nghê Tố bên bờ suối ăn chiếc bánh khô cứng, một nông phụ đốn củi núi về nhặt đem về nhà.
“Cô nương đến thật lúc, con dâu nhà đối diện nhà đang sinh nở, chừng tối nay sẽ bày tiệc.” Nhà nông phụ bánh gì, dùng gáo hồ lô múc cho nàng một bát nước.
Chưa có bình luận nào cho chương này.