Gọi Hồn
Nghê Tố chưa từng nghĩ rằng, người thay đổi cuộc đời nàng lại là một cô hồn đã chết mười lăm năm.
Từ Hạc Tuyết.
Tên phản thần khét tiếng nhất Đại Tề.
Trong sử sách, hắn là kẻ phản quốc cầu vinh, tội ác chồng chất, chết cũng không thể chuộc hết tội.
Mười lăm năm sau khi hắn bị xử tử, dân gian vẫn còn truyền tụng những câu chuyện về hắn với sự khinh miệt và căm ghét.
Ai cũng nói hắn là ác quỷ.
Cho đến ngày Nghê Tố gặp hắn.
Giữa trời tuyết trắng mênh mang, nàng đốt một bộ huyền y vô chủ.
Mà đêm ấy, một người từ trong gió tuyết bước tới.
Hắn mặc chính bộ huyền y đã hóa thành tro bụi kia, tay cầm một ngọn đèn cô độc.
Gió không lay được vạt áo.
Tuyết chẳng thể đọng trên vai.
Đôi chân trần giẫm lên màn tuyết lạnh.
Hắn đứng trước mặt nàng, bình thản hỏi:
"Ngươi là ai?"
Không có hung thần ác sát.
Không có mặt mày dữ tợn.
Chỉ có một thiếu niên lạnh lùng và cô độc đến tận cùng.
Sau này Nghê Tố mới biết, đó là điều khiến nàng hối hận nhất đời mình.
Nếu biết bộ y phục ấy sẽ đưa Từ Hạc Tuyết trở lại nhân gian, nàng nhất định sẽ không đốt ngọn lửa kia.
Bởi từ khoảnh khắc ấy, số phận của họ đã bị buộc chặt vào nhau.
Một người là cô gái sa cơ thất thế.
Một người là cô hồn lưu lạc giữa nhân gian.
Khi huynh trưởng mất tích.
Khi gia sản bị cướp đoạt.
Khi nàng bị dồn đến đường cùng, ngã xuống lớp bùn lầy lạnh giá nhất.
Người duy nhất còn ở bên nàng lại là kẻ đã chết từ mười lăm năm trước.
Từ Hạc Tuyết cùng nàng đi qua mùa đông dài nhất.
Cùng nàng tìm lại công đạo.
Cùng nàng đòi lại những gì vốn thuộc về mình.
Cùng nàng bước qua từng trận gió tuyết lạnh buốt của cuộc đời.
Cho đến khi mọi tâm nguyện đều được hoàn thành.
Cho đến khi nàng có thể sống một cuộc đời bình yên.
Nghê Tố khoác lên mình giá y đỏ thẫm, chuẩn bị gả cho một người môn đăng hộ đối.
Còn Từ Hạc Tuyết vẫn là một cô hồn không nơi nương tựa.
Đêm trước ngày thành thân.
Hắn ngồi một mình dưới gốc cây phủ đầy sương tuyết, lặng lẽ nhìn ánh đèn nhân gian.
Rồi bất ngờ thấy nàng ôm đầy hương nến, chạy xuyên qua màn đêm tìm đến.
"Tại sao không thành thân?"
"Vẫn sẽ thành thân."
Nàng đáp.
Từ Hạc Tuyết siết chặt đầu ngón tay, quay mặt đi.
Hắn không muốn nghe thêm nữa.
Nhưng cô nương trước mặt lại ngẩng đầu nhìn hắn.
Trong mắt là ánh sáng còn rực rỡ hơn cả ngàn vạn ngọn đèn.
"Từ Hạc Tuyết."
"Ta có rất nhiều hương nến."
"Ta nuôi được ngươi thật lâu."
"Ta cũng không sợ người quỷ khác đường."
"Nếu ngươi nguyện ý..."
"Chúng ta cứ ở bên nhau như thế cả đời, được không?"
Một người bị cả thiên hạ phỉ nhổ.
Một người bị vận mệnh vùi dập.
Giữa nhân gian gió tuyết, nàng trở thành ngọn đèn duy nhất của hắn.
Mà hắn cũng là người duy nhất, từ đầu đến cuối, chưa từng buông tay nàng.
Chưa có bình luận nào.