Hà Tổng Tuyệt Tử Kết Hôn Với Người Câm - Nguyễn Thanh Âm
Chương 235: Dùng mèo để ra lệnh cho người nuôi mèo
Video đột ngột kết thúc. Nguyễn Th Âm Tam Hoa thất vọng rũ đầu ở giây cuối cùng, trong lòng cảm th vô cùng khó chịu.
Cô gõ chữ vào ô nhập liệu, chất vấn Hạ Tứ
Tại lại nói với Tam Hoa là kh cần nó nữa?
Hạ Tứ vừa dùng tay vuốt ve l trên lưng Tam Hoa, vừa một tay gõ chữ trả lời tin n của Nguyễn Th Âm
nói kh sai, quả thực là cô kh cần nó nữa mà.
Nguyễn Th Âm tức nghẹn, nhưng lại kh thể phản bác. Năm đó cô đã chuẩn bị sẵn sàng để rời khỏi thành phố Kinh Bắc này, kh thể mang Tam Hoa lang thang khắp nơi.
Hạ Tứ cũng kh chịu trả lại Tam Hoa cho cô. Sau khi cân nhắc tổng thể, thà để Tam Hoa sống bên cạnh Hạ Tứ còn hơn là theo cô chịu khổ.
Nguyễn Th Âm mím môi, trong lòng vẫn còn tức giận
khác gì những ly hôn tự nuôi con, lại nói xấu đối phương đâu?
Ánh mắt Hạ Tứ tối lại
Kh khác.
M năm nay quả thực là tự chăm sóc nó, nhưng con vật vô lương tâm này, sau khi nghe th tên cô vẫn chạy lên phòng tầng hai lục lọi, liên tục dùng móng cào cửa.
Nguyễn Th Âm cảm th mũi cay cay, con trỏ trong ô nhập liệu cứ nhấp nháy liên tục.
Đây kh là lần đầu tiên nó tuyệt thực. M ngày đầu cô , nó kh ăn bất cứ thứ gì, mỗi ngày chỉ uống một chút nước trong bát. Trạng thái đó kéo dài ít nhất một tuần.
Cô , nó buồn.
Nguyễn Th Âm chằm chằm vào hộp thoại trên màn hình, mắt cay xè.
Hạ Tứ kh nói dối. Hôm đó Nguyễn Th Âm quyết tâm đoạn tuyệt với dưới lầu biệt thự, ôm Tam Hoa thật chặt như hạ quyết tâm mà bỏ .
Tam Hoa béo ú đuổi theo suốt một quãng đường, nhưng Nguyễn Th Âm kh dừng lại, cũng kh mang nó .
Kể từ ngày đó, dù là thịt khô nhỏ hay th thịt mèo, Tam Hoa đều kh hứng thú, thức ăn hạt trong bát cũng kh ăn một miếng, thỉnh thoảng mới đến mép bát l.i.ế.m vài ngụm nước.
Hạ Tứ ngồi xổm bên ổ mèo của nó, nhỏ nhẹ nói lý với nó: “Mẹ mày kh cần mày nữa , mày kh thể cứ nhịn đói mãi được. Mèo hoang ngoài đường đừng nói là th thịt hay thịt khô, đến cả xúc xích qua đường cho cũng là thứ xa xỉ, mày đừng cuộc sống tốt kh chịu sống, cứ nhất định chịu khổ.”
Tam Hoa cong lưng, toàn thân l dựng lên, trong cổ họng phát ra tiếng “hừ hừ”, đầy cảnh giác.
“Tao biết mày buồn. Cô kh cần mày nữa, cũng kh cần tao nữa.”
Nguyễn Th Âm kh hề biết những chuyện này, mũi cô cay xè, hốc mắt hơi nóng lênĐược, ngày mai xin nghỉ phép đưa Tam Hoa bệnh viện thú y kiểm tra. tiện lúc nào, sẽ đến đón nó.
Mục đích Hạ Tứ đã đạt được, khóe miệng khẽ cong lên. Cá đã cắn câu, nên thu dây lại .
Trong lòng Hạ Tứ âm thầm bùng lên một ngọn lửa. Nhớ đến khuôn mặt quyến rũ xinh đẹp của Nguyễn Th Âm, kh nhịn được nuốt khan. với l chai nước khoáng, uống một hơi cạn sạch.
đã ba mươi tư tuổi, đã sớm kh còn sự bốc đồng, n nổi của một th niên mới lớn, nhưng luôn dễ dàng bị Nguyễn Th Âm nắm thóp.
là kiêu ngạo, chưa từng thực sự đặt ai vào lòng, đối với tình cảm cũng khá lạnh nhạt. Khi Kiều Thi chủ động theo đuổi , cảm th hai hợp nhau nên cứ thuận theo tự nhiên mà hẹn hò với cô .
Nếu Kiều Thi kh làm chuyện phản bội , lẽ hai đã thể tự nhiên đến hôn nhân.
Sự xuất hiện của Nguyễn Th Âm đã làm xáo trộn tất cả… đã ngủ với cô, yêu cô.
những chỉ cần đứng đó thôi, là thể dễ dàng khơi dậy mọi ham muốn và tà niệm của bạn. Nguyễn Th Âm đối với Hạ Tứ, là một sự tồn tại độc nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-nguyen-th-am/chuong-235-dung-meo-de-ra-lenh-cho-nguoi-nuoi-meo.html.]
Hạ Tứ thích cơ thể cô, thích sự hòa hợp và vui vẻ khi cả hai ở bên nhau. Vì vậy, Nguyễn Th Âm mới dám khẳng định ngay từ đầu hai chỉ là bạn tình dựa trên ham muốn bẩn thỉu.
Ban đầu, ngay cả Hạ Tứ cũng nghĩ như vậy.
tham lam cơ thể trẻ trung của Nguyễn Th Âm, thích cảm giác vui vẻ hoan lạc, luôn vô thức bị thu hút, muốn chiếm hữu toàn bộ cô.
Nhưng sau này, dần nhận ra, cảm xúc của dành cho Nguyễn Th Âm đã thay đổi.
Bắt đầu kh chịu nổi khi th cô bên cạnh nhiều khác giới; chán ghét và sợ hãi cô thân mật qua lại với Lâm Dật, đàn tưởng chừng ôn hòa, nhã nhặn nhưng thực chất là một con sói đuôi to;
Ngoài tình cảm sinh lý, còn nảy sinh nhiều ham muốn chiếm hữu kh nên .
Sau này, khao khát nhận được sự quan tâm và chú ý của Nguyễn Th Âm, ép buộc cô thẳng vào mắt khi cả hai đang hoan ái. hận kh thể ăn sạch cô hoàn toàn, kh để lại một chút cơ hội nào cho khác.
Hạ Tứ thích ngồi cùng bàn ăn tối với cô, thích nằm trên giường đắp chung một chiếc chăn với cô.
Những chuyện nhỏ nhặt, bình thường, chỉ cần làm cùng với Nguyễn Th Âm, đều cảm th hạnh phúc.
Hạ Tứ nhận ra muộn màng rằng lẽ đã yêu Nguyễn Th Âm. Phản ứng đầu tiên của là th thật hoang đường, nhưng cơ thể và trái tim vẫn vô thức hướng về Nguyễn Th Âm.
Mắt Hạ Tứ nóng lên, nằm trên giường trằn trọc kh ngủ được, đứng dậy ngồi xổm trước ổ mèo của Tam Hoa: “Tao chuẩn bị cố gắng theo đuổi lại mẹ mày , mày giúp tao được kh.”
Tam Hoa dừng l.i.ế.m móng, mắt phát ra ánh sáng x trong đêm tối. Nó “meo” một tiếng trầm thấp, như thể đã đồng ý với .
…
Nguyễn Th Âm xin nghỉ một ngày ở ngân hàng. Khi đến dưới khu biệt thự, cô đến sớm hơn giờ hẹn nhiều.
Cô biệt thự liền kề quen thuộc mà xa lạ, cảm th như thể vừa kéo vali rời khỏi đây mới chỉ là vài ngày trước.
Hạ Tứ ôm mèo ra ngoài, mặc áo sơ mi cổ đứng và quần dài đơn giản, như vừa mới tắm xong, tóc mềm mại, gọn gàng, l mày đen nhánh.
Nguyễn Th Âm đón l Tam Hoa từ tay . Nó ủ rũ như trong video, mắt rũ xuống, trạng thái vô cùng tệ. Hạ Tứ nhấn chìa khóa xe: “Lên xe.”
Nguyễn Th Âm nhíu mày, cảnh giác : “Làm gì?”
“Đưa cô bệnh viện thú y.” Hạ Tứ mở cửa ghế phụ cho cô, giọng nói bình thường, thản nhiên như kh hề xen lẫn chút tư lợi nào.
“ thể bắt taxi, kh làm phiền .”
Hạ Tứ hít một hơi sâu, thương lượng với cô: “Đừng nghĩ nhiều. Tam Hoa khá yếu ớt, nó xe rẻ tiền sẽ bị say xe. Nó đang khó chịu trong , đừng vì chuyện giữa chúng ta mà hành hạ nó nữa.”
“?” Nguyễn Th Âm lần đầu tiên nghe th lời nói hoang đường như vậy. Cô khẽ nhíu mày, véo nhẹ cằm Tam Hoa béo ú, ý tứ trách móc: “, nó chỉ chọn xe rẻ để say thôi à? Kh học cái tốt, lại bị nuôi ra cái bệnh nhà giàu .”
Hạ Tứ “Chậc” một tiếng, kh hài lòng ngắt lời cô: “Cô đang nói bóng nói gió đ à? Xe trong gara đều để đó phủ bụi, cô cứ nhất định tốn tiền rước khổ vào thân mà bắt taxi là !”
Nguyễn Th Âm ôm Tam Hoa, kh muốn cãi nhau với Hạ Tứ, thẳng vượt qua . Nhưng lại bị khác kéo lại.
Hạ Tứ thở dài, hơi cúi cô: “Nguyễn Th Âm, cô chỉ biết giở thói trẻ con trước mặt thôi kh?”
“ kh thể nói chuyện tử tế được à?!” Nguyễn Th Âm trừng mắt , sự uất ức và bất mãn bị kìm nén b lâu bỗng bộc phát.
“ nói chuyện kh tử tế chỗ nào?” Hạ Tứ chặn cô lại, một tay vịn cửa xe, hít một hơi sâu: “Được, thích taxi đúng kh?”
“Cô hủy đơn , chuyển tiền cho . Xem là tài xế, đưa hai đến bệnh viện thú y, thế được chưa?” Hạ Tứ cứng đầu như một con lừa, nhưng lại hạ thấp giọng ệu hơn trước.
“Hạ Tứ, gây rối đủ chưa?”
“ kh gây rối với cô. Cô tự chọn , để Tam Hoa nôn trong taxi, hay là xe của .”
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.