Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hà Tổng Tuyệt Tử Kết Hôn Với Người Câm - Nguyễn Thanh Âm

Chương 236: Đời người trăm năm, cô nên dũng cảm một lần

Chương trước Chương sau

Nguyễn Th Âm tức nghẹn, ôm Tam Hoa ngồi vào ghế sau.

Hạ Tứ vịn cửa ghế phụ, mặt khó coi đến c.h.ế.t được, ánh mắt tối sầm. Kh vội, còn cả một chặng đường dài.

nhiều cách để Nguyễn Th Âm từng bước vào cái bẫy mà đã giăng sẵn, chỉ cần cô còn muốn bước bước đầu tiên, chín mươi chín bước còn lại, sẽ .

Bệnh viện thú y khám cho Tam Hoa nằm ở khu vực thành phố sầm uất. Nguyễn Th Âm qu, các trung tâm thương mại, cao ốc văn phòng đều đầy đủ. Ở một khu đất tấc đất tấc vàng, nơi này chiếm diện tích bằng hai cửa hàng khác. Cô liếc nh qua chỗ đậu xe bên cạnh, th những chiếc xe sang đắt tiền thể th ở khắp mọi nơi.

kh nữa?” Hạ Tứ dừng bước, nghi ngờ Nguyễn Th Âm đang đứng yên tại chỗ.

thể làm việc của , kh nói là cuộc họp ?”

Hạ Tứ nhếch mép, Nguyễn Th Âm nghiêm túc nói dối: “Hủy đột xuất , lịch trình hôm nay trống.”

Nguyễn Th Âm cũng kh vạch trần . Cô ôm Tam Hoa đang ủ rũ trong lòng vào bệnh viện thú y.

“Ôi, bé Tam Hoa đến !” tiếp tân mặc đồng phục màu hồng nhạt sáng mắt lên, nhiệt tình đón: “Lần này là chị gái xinh đẹp đưa đến à, lại đến tắm thơm bơi lội nữa hả!”

Nguyễn Th Âm hơi bất ngờ, ngay lập tức nhận ra cửa hàng này kh chỉ là bệnh viện thú y theo nghĩa truyền thống, mà còn cung cấp dịch vụ chăm sóc thú cưng toàn diện. Hơn nữa, nhân viên ở đây dường như đều nhận ra Tam Hoa, xem ra kh là lần đầu đến.

Hạ Tứ tự nhiên đón l Tam Hoa từ tay cô, nói với nhân viên tiếp tân: “Chào cô, trạng thái của Tam Hoa kh tốt lắm. Đặt lịch khám với bác sĩ Hứa, làm kiểm tra .”

quen thuộc với mọi thứ ở đây. Nguyễn Th Âm cử động cổ tay đang mỏi, bước theo Hạ Tứ.

Bức tường cầu thang một dãy tủ kính dài, bên trong bày đầy các loại thức ăn hạt, th đ khô, cá khô đóng gói bằng tiếng nước ngoài, và một số đồ chơi thú cưng bằng l xù. Cô lướt nh qua giá cả, mắt trợn tròn.

Thật ên rồ!

Bất cứ thứ gì cũng giá vài trăm nhân dân tệ, một con cá nhỏ bằng vải vụn làm đồ chơi cũng giá một nghìn hai.

Cô mím môi, ánh mắt u buồn rơi xuống con mèo béo đang nằm thoải mái trong vòng tay Hạ Tứ. Cô chút tin vào câu nói hoang đường của Hạ Tứ.

Với mức độ nuôi dưỡng giàu này, nếu hôm nay cô ôm Tam Hoa taxi, lẽ nó đã nôn ra xe thật . Con mèo béo chê nghèo ham giàu, mắc bệnh nhà giàu này!

Bác sĩ mặc đồng phục màu x hải quân nghiêm túc kiểm tra mắt và răng của nó, sau đó lật Tam Hoa lại, sờ vào bụng nó, vẻ mặt kỳ lạ hỏi: “Tam Hoa gần đây tiếp xúc với mèo đực kh?”

Hạ Tứ nhíu mày: “Ý cô là ?”

“Nó thai , khoảng bốn đến năm tuần, thể sờ th rõ các khối thịt ở bên h bụng. Cần bổ sung canxi, nôn ói và chán ăn là phản ứng trong thai kỳ.” Bác sĩ đặt Tam Hoa xuống máy siêu âm B, dùng đầu dò di chuyển qua lại trên bụng nó.

Trên màn hình những hình tròn nhỏ bóng mờ: “Khoảng bốn tuần rưỡi , khoảng năm tuần nữa là sẽ sinh.”

Hạ Tứ sững sờ tại chỗ, lâu sau mới thốt ra một câu: “Kh thể nào…”

vừa nói, vừa cẩn thận quan sát sắc mặt Nguyễn Th Âm.

Nguyễn Th Âm đứng đó, khuôn mặt trắng nõn hơi ửng đỏ. Cô lặng lẽ đợi bác sĩ kê một số thuốc bổ sắt và canxi lỏng, ôm Tam Hoa ra ngoài.

Hạ Tứ nhấc chân đuổi theo: “ thực sự kh biết trước chuyện này. M ngày nay nó trạng thái kh tốt, cứ tưởng là do nhiệt độ tăng lên, đơn thuần là chán ăn thôi.”

Nguyễn Th Âm kh nói gì, đứng xếp hàng ở quầy tầng một. Tam Hoa cũng được thể làm oai, dụi đầu mềm mại vào cằm Nguyễn Th Âm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-nguyen-th-am/chuong-236-doi-nguoi-tram-nam-co-nen-dung-cam-mot-lan.html.]

“Được , nhận sai. Đáng lẽ nên sớm bắt mèo đực trong khu biệt thự triệt sản.” Hạ Tứ kh dám sắc mặt Nguyễn Th Âm, tim đập hơi nh, đầu óc vẫn còn choáng váng.

Lời này của vừa thốt ra, m đang xếp hàng phía trước đều quay đầu lại, họ với ánh mắt đầy ẩn ý.

Nguyễn Th Âm tức đến chết, hạ thấp giọng mắng một câu: “ bệnh kh đ?”

Hạ Tứ kh biết giải thích thế nào, hít một hơi sâu.

Tam Hoa hiếu động, vào mùa xuân đặc biệt náo nhiệt, thường xuyên cắn ống quần kéo ra ngoài.

Hạ Tứ kh phản đối việc đưa Tam Hoa dạo. ngồi trên ghế dài bên hồ hút thuốc, Tam Hoa chạy nhảy vui vẻ trên bãi cỏ, đuổi theo quả bóng len chơi kh biết chán.

Nó tự chơi mệt sẽ cắn ống quần Hạ Tứ, một một mèo chầm chậm bộ về biệt thự.

Hạ Tứ đưa tay day day thái dương, một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng.

Tam Hoa nhập vai như diễn viên, ủ rũ nằm trong vòng tay Nguyễn Th Âm, thỉnh thoảng cong nôn khan vài tiếng. Vẻ đáng thương này càng khiến Nguyễn Th Âm xót xa hơn, mím môi mặt khó coi.

“Thật sự kh được thì, kh sinh nữa.” Lời Hạ Tứ thốt ra, thậm chí kh kịp suy nghĩ.

Nguyễn Th Âm trừng mắt , dùng tay che tai Tam Hoa, cúi đầu áp mặt vào cái đầu nhỏ l xù của nó.

Hai l thuốc xong, trên đường về im lặng suốt. Hạ Tứ liên tục cô qua gương chiếu hậu. Nguyễn Th Âm mặt lạnh lùng, kh biểu lộ cảm xúc buồn vui.

“Chuyện này là lỗi của , đã lơ là chăm sóc Tam Hoa. đã nghĩ đến viêm dạ dày ruột, hoặc thức ăn hạt kh hợp khẩu vị, nhưng kh nghĩ tới là thai.” Hạ Tứ nói giọng nhỏ nhẹ, kh tự chủ liếc gương chiếu hậu, Nguyễn Th Âm ngây .

“Làm ơn tập trung lái xe , bây giờ kh tâm trạng nói chuyện với .” Nguyễn Th Âm cảm th phức tạp. Cô biết tuổi thọ của mèo ngắn ngủi so với một trăm năm cuộc đời con .

Vì tư lợi, cô kh muốn Tam Hoa làm mẹ, sống trên đời mười m năm cứ làm một con mèo nhỏ vui vẻ, thể ăn thể uống là đủ .

Nhưng mọi chuyện đã phát triển đến bước này, cô kh thể thay đổi, chỉ thể cố gắng chăm sóc Tam Hoa thật tốt.

“Nguyễn Th Âm, em đồng ý cùng chăm sóc Tam Hoa kh.” Hạ Tứ căng thẳng nắm vô lăng, đầu ngón tay hơi trắng bệch vì dùng sức.

Nguyễn Th Âm im lặng, kh nói gì. Hạ Tứ kh nói rõ ràng, nhưng cả hai đều hiểu ý của câu nói này.

cần một chút thời gian, suy nghĩ kỹ.” Nguyễn Th Âm hít một hơi sâu, cô đã d.a.o động, kh còn thẳng thừng từ chối như trước nữa.

Hạ Tứ kích động tim đập thình thịch. đột nhiên cười, vội vàng lên tiếng: “Được, cho em thời gian, em cứ suy nghĩ kỹ…”

“Nguyễn Th Âm, em muốn nghĩ bao lâu cũng sẵn lòng chờ.” Xe chạy nh trên cầu vượt vành đai. Trong lòng Hạ Tứ vừa vui mừng vừa buồn bã. Họ đã bỏ lỡ quá nhiều thời gian . Mắt hơi nóng, kh dám cô qua gương chiếu hậu.

Nguyễn Th Âm rũ mắt, im lặng một lúc. Giọng nói trầm thấp của đàn hơi run: “Bao lâu cũng sẵn lòng chờ, nhưng em đừng để chờ quá lâu.”

Cô mím môi, mắt nóng lên, quay đầu những tòa nhà cao tầng lướt qua ngoài cửa sổ, âm thầm rơi nước mắt một .

Giữa vũ trụ bao la, đời trăm năm, cô kh thể làm ngơ, kh nghe th tình yêu mãnh liệt, dữ dội của Hạ Tứ.

Lần cuối cùng, cô dũng cảm thêm lần cuối cùng cũng kh .

________________________________________


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...