Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm
Chương 223: Tôi hình như không còn yêu anh nữa
Hạ Tứ thoáng nghe th tiếng động từ bụi cỏ, ngẩng mắt , con đường nhỏ trống kh.
lẽ chỉ là một con mèo.
lạnh lùng thu ánh lại, tay Kiều Thiến sưng đỏ, tâm trạng phức tạp.
Hai sánh bước vào tòa nhà, Nguyễn Th Âm từ từ đứng dậy, trong lòng chút nặng nề, khó tả, cũng kh muốn tìm hiểu.
Cô ở nhà làm việc một tuần, thỉnh thoảng ra ngoài qua mắt mèo, cửa đối diện luôn đóng kín.
Kể từ đêm cãi vã “xé mặt” , Hạ Tứ quả thật kh đến làm phiền cô nữa.
Hạ Tứ lẽ đã về Bắc Kinh, sau cùng hội nghị kinh tế Hàng Châu đã kết thúc, cũng kh còn lý do hay cần thiết ở lại.
Nguyễn Th Âm thở phào nhẹ nhõm, thì th báo từ học trưởng hiện ra:
“Th Âm, chuyến bay ngày mai về Bắc Kinh, tối nay gặp nhau một chút kh?”
Cô chống cằm, nghĩ n lại: “Được.”
Cổ chân bị trẹo đã bớt sưng, cô một chân chống tới phòng tắm. Vừa tắm xong, chưa kịp s tóc, chu cửa reo.
Nguyễn Th Âm vô thức tưởng học trưởng tới đón, vừa lau tóc vừa mở cửa.
Hạ Tứ đứng ngoài, một tay trong túi quần, áo đen quần đen, tóc mái che đôi mắt đen sâu thẳm:
– “ vào được kh?”
– “Kh được!” Nguyễn Th Âm chưa suy nghĩ gì đã đóng cửa, nhưng một bàn tay lớn đã đặt trước cửa.
– “Ngày mai sẽ rời , nhà chút việc, trước khi muốn nói chuyện với em lần nữa.” Hạ Tứ giọng cứng rắn, nếu chậm một nhịp, tay sẽ bị kẹp.
Nguyễn Th Âm trừng mắt, quay vào trong.
Hạ Tứ lập tức nhận ra dáng của cô vấn đề, khập khiễng, quan sát kỹ th cổ chân hơi sưng.
kh kịp đổi giày, nh bước tới, đỡ tay cô:
– “ tự làm như thế này? Bị nặng kh? Đi chụp phim ở bệnh viện chưa?”
Nguyễn Th Âm vẩy tay ra, trừng mắt, lùi một bước:
– “Kh đáng để quan tâm, chỉ là vết thương nhỏ thôi.”
– “Th Âm, em thể nói chuyện t.ử tế kh?” Hạ Tứ thở dài, bất lực:
– “Trước em kh biết mở miệng nói, giờ thì mỗi câu đều mang mũi tên, thể nói chuyện t.ử tế kh? Chúng ta gặp nhau chỉ để cãi nhau, vui kh?”
– “ th kh vui thì kh tới!” Nguyễn Th Âm chống một chân, chân bị thương hơi nhấc lên, như con gà vàng độc lập.
– “Nặng kh, chưa khám?” Hạ Tứ cố tình bỏ qua lời châm chọc, cúi xuống quan sát cổ chân cô.
– “Kh , chân kh đ.á.n.h đàn được, bị thương thì bị thương, kh ảnh hưởng gì cả.”
Nguyễn Th Âm nói nhạo, Hạ Tứ ngẩng đầu cô, đôi mắt dài đẹp lộ vẻ bối rối.
– “Ý gì? Chơi đàn liên quan gì?”
Nguyễn Th Âm hừ một tiếng, kh muốn giải thích thêm.
Hạ Tứ tất nhiên kh ngu, sau vài giây im lặng, bỗng nhớ chuyện m hôm trước khi tự tay băng bó cho Kiều Thiến dưới lầu.
mím môi, nheo mắt cô đầy ẩn ý:
– “Th Âm, em ghen à?”
– “ kh !” Cô nhún nhảy đến ghế sofa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
– “Em tai cũng thật thính, ngày nói với cô bao nhiêu lời làm tổn thương, em lại chỉ nghe được câu quan tâm thôi.” Hạ Tứ khóe miệng hơi nhếch, trong lòng vẫn vui, ít nhất cô vẫn để ý đến .
– “Tay đ.á.n.h đàn kh được thương là Thần Bội nói, Kiều Thiến dưới lầu nhờ băng bó tay mới bị thương, chỉ lặp lại thôi, đừng để trong lòng.”
Hạ Tứ cô, từng lời đều gián tiếp kéo khoảng cách với Kiều Thiến.
Thật là… Hạ Tứ kiêu ngạo như vậy, mà lại cúi đầu giải thích với cô.
– “Kh cần nói nữa, cũng kh muốn nghe!” Nguyễn Th Âm bịt tai, quay mặt .
Hạ Tứ cười khẽ, ánh mắt rực lửa cô:
– “Chân em kh dùng để chơi đàn, cũng kh muốn nó bị thương. Tay khác chơi đàn, thương hay kh cũng kh liên quan tới , hiểu kh?”
– “Th Âm, tóc em đang nhỏ giọt…” Hạ Tứ nói câu bình thường, nhưng khiến Nguyễn Th Âm đỏ mặt.
Cô trừng , theo ánh mắt , quần áo ngủ gì sai ?
Bỗng nhận ra ngượng ngùng: kh mặc nội y, tóc ướt làm ướt phần áo trắng trước ngực.
– “Hạ Tứ! Đồ khốn, mắt đâu vậy?!” Cô ôm ngực, vẫn chưa nguôi giận, nhặt gối ném vào :
– “Còn gì nữa kh? Kh đưa!”
Hạ Tứ kh né, để gối đập trúng, rút mắt về chuyện chính:
– “Bà nội nhập viện, già , tim vấn đề. về Bắc Kinh chăm bà, lần sau kh biết khi nào mới tới.”
Nguyễn Th Âm chợt nhói lòng, đáp lặng lẽ:
– “Ồ.”
– “Em muốn về kh?” Dù trong lòng đã biết câu trả lời, Hạ Tứ vẫn hỏi.
Nguyễn Th Âm cúi đầu vặn tay, nghe ra ều kh ổn từ giọng ệu :
– “Bà nội bệnh nặng lắm à?”
– “Ừ, nhồi m.á.u cơ tim, đặt stent tim, cần phẫu thuật.”
Cô lặng im, lòng chua xót. tốt với cô nhất trong gia đình chính là bà nội Hạ Tứ. Dù thời gian bên nhau kh nhiều, cô vẫn cảm nhận được sự ấm áp.
– “ kh về, nhưng phiền báo tin về bà thường xuyên, lo. Khi cần sẽ bay về Bắc Kinh.”
Hạ Tứ mềm lòng, mắt đỏ, kh ép nữa, chỉ nhẹ gật.
– “Còn nữa, Th Âm…” hít sâu, im lặng một chút, “Sáu tháng chia xa, đã nghĩ nhiều. Trước đây chúng ta kh chín c, đôi khi dùng lời nói và hành động làm tổn thương nhau. Khi xong việc ở Bắc Kinh, sẽ quay lại tìm em.”
– “Kh cần, tình trạng hiện tại cũng tốt , thật sự!”
– “Tốt cái gì?”
– “Ở cùng nhau lại đau khổ, cần gì nữa?”
– “Th Âm, nếu là vì Kiều Thiến, đảm bảo, sau này trong đời tình cảm chỉ mỗi em, dù là mối tình đầu bảy năm hay cám dỗ khác, đều kh muốn.”
Nguyễn Th Âm c.ắ.n môi, cuối cùng quyết tâm, hoàn toàn cắt đứt với :
– “Nhưng… Hạ Tứ, hình như kh còn yêu nữa.”
Hạ Tứ sững , tưởng tai vấn đề, hỏi kh tin nổi:
– “Em nói gì?”
– “ nói, hình như kh còn yêu nữa. Giữa chúng ta kh chỉ là chuyện Kiều Thiến, cũng thành kiến với học trưởng. Nói trắng ra, giữa chúng ta kh sự tin tưởng của yêu, tình cảm còn từng xảy ra một chuyện nghiêm trọng.”
Hạ Tứ há miệng, kh nói được gì. Cả hai đều hiểu chuyện “nghiêm trọng” đó ám chỉ ều gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.