Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm
Chương 224: Hiểu lầm được giải tỏa
Đứa trẻ chưa từng chào đời , là vết sẹo chung của họ.
Hạ Tứ từ từ đứng dậy, Nguyễn Th Âm cảm xúc gần như vỡ òa, sự ấm ức tràn ngập, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Hạ Tứ tới trước mặt cô, quỳ xuống, l tay lau nước mắt cho cô, ôm cô vào lòng, gương mặt cô áp sát vào n.g.ự.c .
Nguyễn Th Âm c.ắ.n chặt môi, cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng kh kìm được, khóc to hơn, hai vai gầy liên tục run rẩy.
Hạ Tứ đau thắt trong lòng, phụ nữ trong tay lặng lẽ khóc, trái tim như vỡ vụn.
Đứa trẻ đó, chẳng cũng là nỗi đau trong lòng , như một vết sẹo đã đóng mài, kh thể chạm vào, chạm là sẽ chảy m.á.u tươi.
Chỉ là, Hạ Tứ kh ngờ, cái c.h.ế.t của đứa trẻ lại khiến Nguyễn Th Âm tổn thương sâu đến vậy…
Lúc đó, trong khi t.h.u.ố.c mê kh tác dụng, Nguyễn Th Âm tỉnh táo cảm nhận từng cơn đau khi phá thai, phôi t.h.a.i đã hình thành dần dần biến thành m.á.u rời khỏi cơ thể cô.
Sau khi làm thủ thuật, Nguyễn Th Âm quá bình tĩnh, toàn thân hơi tê liệt, cảm xúc bình thản đến đáng sợ.
Hạ Tứ thậm chí tưởng rằng cô kh quan tâm đến đứa trẻ, vì từ lúc m.a.n.g t.h.a.i đến lúc sảy thai, cô giấu kín mọi chuyện, nếu kh vô tình phát hiện, lẽ còn kh biết đứa trẻ tồn tại.
Áo sơ mi vest đã bị nước mắt phụ nữ thấm ướt, Nguyễn Th Âm khóc một hồi lâu, mới gắng gượng rời khỏi vòng tay .
Hạ Tứ đứng dậy đưa gi, Nguyễn Th Âm chợt nhận ra vừa quỳ nửa trước mặt cô.
– “Đỡ hơn chút chưa? Th Âm… đứa trẻ kh giữ được, cũng đau, biết sau khi em phá t.h.a.i một , lòng em như đang rỉ máu. Kh lỗi của em, đừng tự trách .”
Đây là lần đầu Hạ Tứ nói về đứa trẻ chưa từng chào đời, kh giấu giếm, đưa vết sẹo giấu kín trong lòng ra cho cô th.
– “Hạ Tứ, thật sự nghĩ vậy ?” Nguyễn Th Âm bằng đôi mắt ướt sũng, tự nhiên bật cười.
Hạ Tứ nhíu mày:
– “Đúng vậy, nỗi buồn và đau khổ của kh kém em nửa phần, thậm chí còn thêm chút tự trách và giận dữ. đã bỏ lỡ mọi lần khám thai, bỏ lỡ nghe tim con đập, bỏ lỡ hình dáng nhỏ bé của con…”
Nguyễn Th Âm cúi mắt, nước mắt lại rơi, trái tim như vỡ vụn từng mảnh.
– “Lần cuối về nhà trước khi ly hôn, bị đ.á.n.h ở phòng khách, rõ ràng kh nói vậy…” Cô nhắm mắt, hàng mi run rẩy, từng giọt nước mắt trong suốt rơi xuống.
Hạ Tứ nhíu mày, vô thức muốn lau nước mắt cho cô, nhưng bị Nguyễn Th Âm quay mặt tránh .
– “ nói gì sai? Th Âm, em nói rõ , em dựa vào đâu mà nghĩ kh yêu đứa trẻ đó.”
Hạ Tứ hít sâu, kh muốn cãi nhau, nhưng kh thể chịu được bị hiểu lầm.
Nguyễn Th Âm bỗng ngẩng đầu , vừa khóc vừa cười, cuối cùng chịu mở lòng, đặt trái tim đầy m.á.u ra trước Hạ Tứ.
– “ nói, một đứa trẻ sinh ra từ một câm cũng sẽ là một đứa trẻ câm.”
– “ còn nói… phụ nữ như chỉ để chơi chơi, kh xứng sinh con cho …”
– “ thậm chí còn nói, đứa trẻ sinh ra từ một câm, quan tâm hay yêu được!”
Hạ Tứ há miệng, nước mắt rưng rưng, nhưng kh nói được lời nào.
kh thể phủ nhận từng câu trách móc của Nguyễn Th Âm, vì tất cả đều là lời từng nói.
Nhưng… số phận trêu ngươi…
Tại Nguyễn Th Âm lại chỉ nghe được những câu đó? Chẳng đây chính là lý do cô rời Bắc Kinh !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-oave/chuong-224-hieu-lam-duoc-giai-toa.html.]
Cô một cô độc ở Hàng Châu, trưởng thành nh chóng trong c việc, mạnh mẽ như nữ hiệp, tiếp xúc với những đàn trung niên đầy bụng bia rượu, nhưng chưa bao giờ đ.á.n.h mất nguyên tắc của bản thân.
Chỉ sáu tháng, sự thay đổi phi thường khiến Hạ Tứ khó tin rằng đây là cùng một Nguyễn Th Âm rụt rè, nhút nhát ở Bắc Kinh.
vui vì sự trưởng thành và thay đổi của cô, cô một sống sót ở Hàng Châu, trong lòng th ấm lòng.
Nhưng… chưa từng nghĩ, tâm can tưởng như cứng cỏi lại một vết thương sâu như vậy…
Vừa chịu nỗi đau mất đứa trẻ, vừa tự trách bản thân, lại còn tưởng rằng kh xứng nhận tình yêu và hạnh phúc.
Hạ Tứ ngẩng đầu, cố nhịn dòng nước mắt trong mắt.
– “Th Âm, nói những lời là vì sợ lớn trách em. Phôi ngừng phát triển là do yếu tố ngoài ý muốn.
Nhưng nếu kh nói vậy, họ sẽ đổ lỗi cho em về cái c.h.ế.t của đứa trẻ.
kh muốn làm em đau thêm, cũng kh muốn em gánh chịu trách nhiệm kh đáng .
nói với họ, là ép em phá.
Th Âm, em chỉ nghe một nửa, dựa vào những lời phiến diện để đ.á.n.h giá tình yêu của dành cho em?”
Hạ Tứ nuốt nước mắt, nuốt cả uất ức, mắt đỏ hoe, giọng càng lúc càng trầm, nghẹn ngào:
– “Th Âm, em dựa vào đâu mà nghĩ kh yêu em, kh yêu đứa trẻ trong bụng em!”
Nguyễn Th Âm sững , như bị rút hết sức lực, tâm trí như nổ tung, trái tim từ từ chìm xuống.
Những lời Hạ Tứ nói, là sự thật mà cô chưa từng tiếp xúc.
Hạ Tứ quay lưng, vội dùng tay lau nước mắt, hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh.
Nguyễn Th Âm im lặng lưng run rẩy, lòng ngập tràn nỗi đau, sự hối hận và tự trách.
Cô nghĩ một chút, lê từng bước tới phòng ngủ, từ tủ sâu nhất lôi ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong hai bức ảnh.
Một bức là tấm “gia đình hạnh phúc” từng bị Tống Cầm xé nát, cô dán lại, nụ cười của cha mẹ nuôi ấm áp, khi đó cô tất cả tình yêu tốt đẹp nhất trên thế giới.
Bức còn lại nằm dưới cùng, là ảnh siêu âm 9 ô, mỗi ô là hình phôi vàng trắng.
Hai bức ảnh này, cô luôn giấu ở nơi kín đáo nhất, mỗi đêm mất ngủ đều l ra xem xem lại.
Cô cầm bức ảnh 4D lần cuối kiểm tra tuần thứ 24, lê bước ra phòng khách, bắt gặp Hạ Tứ đang vội lau nước mắt.
Nguyễn Th Âm quay mặt , kh dám .
Cô đưa ảnh cho :
– “Đây là con, ảnh siêu âm 4D lần cuối khi 24 tuần, con xinh, bác sĩ nói hiếm th đứa trẻ nào đẹp như vậy.”
Hạ Tứ run rẩy nhận l ảnh, nâng niu như báu vật, nhẹ nhàng sờ lên mặt con.
Khuôn mặt nhỏ n rõ nét, mắt to sâu, sống mũi cao, miệng nhỏ xinh, một bên má còn lúm đồng tiền n, giống hệt lúm của Nguyễn Th Âm.
Chín bức ảnh động, nắm tay nhỏ áp sát gò má mũm mĩm, như đang chào bố mẹ chưa từng gặp qua máy siêu âm lạnh lùng.
vừa khóc vừa cười, nước mắt rơi trên ảnh, hai cùng dùng tay lau, sợ làm ướt tấm ảnh duy nhất còn lại.
– “Ảnh này chia cho một nửa được kh?”
Nguyễn Th Âm muốn từ chối, nhưng vào đôi mắt , lại kh nói được, chỉ gật đầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.