Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm
Chương 225: Nhớ anh
Hạ Tứ mang theo một phần nhỏ bức ảnh , nhưng lại đột nhiên quay lại, đối diện với đôi mắt vừa dịu dàng vừa thuần khiết của Nguyễn Th Âm:
– “Em đổi số ện thoại, chặn và xóa hết mọi cách liên lạc với . Cho một cách thể liên lạc với em.”
Nguyễn Th Âm đứng im, kh nói gì.
– “Bà nội chuyện gì, kh liên lạc được với em.” Hạ Tứ cô, giọng ềm tĩnh, dường như kh hề vướng chút tư tâm nào.
Nguyễn Th Âm mở lòng bàn tay, nhận ện thoại đưa và nhập một số mới.
Hạ Tứ khắc sâu số vào tâm trí, quay .
Nguyễn Th Âm theo bóng lưng , trong khoảnh khắc mơ hồ lại tưởng tượng ra một chiếc đuôi l dày đằng sau Hạ Tứ.
Ngày hôm sau, Hạ Tứ đến Bắc Kinh, lúc ba giờ sáng gửi tin n cho cô:
– “Bà nội vào phòng mổ .”
Nguyễn Th Âm th tin n đã bốn tiếng sau đó, cô c.ắ.n bàn chải đ.á.n.h răng, miệng đầy bọt kem, đứng trước bồn rửa trả lời :
– “Hiện tình hình thế nào ?”
– “Ca mổ thuận lợi chứ?”
– “Hạ Tứ, bất kể chuyện gì xảy ra, hãy báo cho , lo lắng.”
Phòng bệnh đầy giỏ hoa quả và hoa tươi, y tá kh còn chỗ để chân, bà Thái và Hạ Chính Đình cũng tạm gác c việc, đến bệnh viện để chăm sóc.
Hạ lão gia đã thức cả đêm, kh ai khuyên nhủ được, kiên quyết kh về nhà nghỉ ngơi, gắng gượng ngồi bên giường bệnh, mắt dán chặt vào vợ còn đang trong trạng thái mê man.
Hai già đã cùng nhau trải qua nửa đời , dù thường hay cãi nhau, nhưng lúc quan trọng, tình cảm thật sự thể hiện, chẳng ai rời ai nửa bước.
Hạ Tứ mím môi, tin n Nguyễn Th Âm gửi, lòng đau nhói, gõ từng chữ trên bàn phím, lại xóa.
Lặp lặp lại nhiều lần, cuối cùng chỉ trả lời:
– “Ca mổ thuận lợi, đừng lo.”
Nguyễn Th Âm nhận tin n khi đang bận chuẩn bị một dự án mới. Một thương hiệu thời trang cao cấp từ Pháp chuẩn bị khai trương tại trung tâm thương mại sầm uất nhất Hàng Châu.
Chọn vị trí trung tâm thành phố, để nâng cao d tiếng, mở rộng thị trường, thương hiệu khu vực châu Á Thái Bình Dương sẽ tổ chức một buổi trình diễn váy cưới, tuyển chọn 99 cặp đôi, miễn phí cung cấp trang phục cao cấp và chụp ảnh cưới.
C việc này tưởng như chẳng liên quan gì đến ngân hàng, nhưng trung tâm thương mại thuộc khách hàng VIP hàng đầu của chi nhánh Hàng Châu. Mức do thu hằng năm phụ thuộc vào việc khách hàng này tiếp tục hợp đồng hay kh.
Nguyễn Th Âm với vai trò giám đốc chi nhánh, duy trì quan hệ khách hàng cao cấp là nhiệm vụ bắt buộc.
May mắn là cô kh cần lo việc tổ chức sự kiện, chỉ cần ăn vài bữa với thương hiệu, thỉnh thoảng cùng họ đến cửa hàng kiểm tra hiện trường.
Tổng giám đốc thương hiệu khu vực châu Á Thái Bình Dương là một đàn lai Trung – Pháp, ngoài ba mươi tuổi, trưởng thành. thích văn hóa vườn truyền thống Trung Quốc, đã đến Tây Hồ và Tháp Lôi Phong vài lần.
– “Lần sau Tham Nguyệt Ba Hòn, thể cầm tờ gi bạc 1 đồng check-in được.”
đàn cười, ánh mắt ngưỡng mộ dán vào khuôn mặt xinh đẹp của Nguyễn Th Âm:
– “Lần sau xin Nguyễn cô cùng nhé.”
Nguyễn Th Âm giật vài giây, cười, mắt cong cong:
– “Vinh hạnh của .”
– “Cô còn độc thân chứ?” Câu hỏi đột ngột khiến cô giật , cô mỉm cười, lắc đầu:
– “ đã từng kết hôn .” Cô nói dối một cách nghiêm túc.
Pháp kh giấu sự tiếc nuối:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-oave/chuong-225-nho-.html.]
– “Ra vậy, th tay cô kh đeo nhẫn, tưởng cô gái xinh đẹp như vậy còn độc thân.”
Nguyễn Th Âm cười gượng, chỉnh tóc:
– “ kh đeo nhẫn cưới, nơi làm việc kh tiện.”
– “Bố Pháp, mẹ Trung Quốc. muốn tìm một phụ nữ xinh đẹp như cô, sống tại Trung Quốc.”
Nguyễn Th Âm bừng tỉnh, hiểu ra ều gì.
Hóa ra khách hàng VIP muốn cô theo, là để “tặng” cho tổng giám đốc.
đàn tiến sát, nắm tay cô trên ly rượu, ánh mắt sâu thẳm khó đoán:
– “Cô Nguyễn, chồng cô yêu cô nhiều ? giàu hơn , cô thể cân nhắc, rời , đến với , sẽ cho cô cuộc sống tốt hơn.”
Nguyễn Th Âm sững lại, quên rút tay. Khi ta cúi xuống, sắp chạm môi cô tay, cô bừng tỉnh, lặng lẽ rút tay ra, giữ khoảng cách.
Lúc này, ện thoại trong túi rung liên tục, cô số gọi đến, là một số lạ ở Bắc Kinh.
Trái tim cô lập tức thắt lại, tìm cớ rời bàn tiệc.
Nguyễn Th Âm nhấc ện thoại, tay run run khi bấm nghe.
– “Alo?” Giọng cô run, tim vẫn đập loạn.
Hạ Tứ nhíu mày, vô thức rút ện thoại ra khỏi tai, đến hành lang bệnh viện, tinh mắt nhận ra cô bên kia vẻ kh ổn.
– “Nguyễn Th Âm, em vậy?” lo lắng, nhíu mày gọi cô, chỉ nghe tiếng ện tĩnh và tiếng cô nức nở.
– “Nguyễn Th Âm, đừng im lặng, nói !”
Nguyễn Th Âm cảm th uất ức. Sáu tháng ở một thành phố xa lạ, cô nghĩ chỉ cần nỗ lực, sẽ được tôn trọng, c nhận, sẽ lập nghiệp.
Nhưng thực tế lại tát thẳng vào mặt cô, khách hàng kh năng lực hay thái độ nghiêm túc của cô.
Họ đối xử với cô như một món hàng: xinh đẹp thì được “dùng” để làm hài lòng nhu cầu.
– “ nói gì? Điện thoại kh gọi ?” Nguyễn Th Âm ngẩng mặt, nước mắt tuôn.
Hạ Tứ im lặng một lúc:
– “Ừ, muốn nói bà nội đã tỉnh. Em muốn nói chuyện với bà kh?”
Nguyễn Th Âm hút mũi:
– “Kh, nhờ hỏi thăm bà giúp .”
– “Được thôi.” Hạ Tứ cầm ện thoại, kh nói thêm.
hiểu Nguyễn Th Âm quá rõ, cô hiếm khi để lộ yếu đuối trước khác, dù giấu giỏi đến đâu, vẫn nhận ra cô kh ổn.
– “Nguyễn Th Âm…” Hạ Tứ đứng ở hành lang, gió lạnh thổi tung áo vest, nghiêm trang đứng trước cửa sổ, mọi thứ từ trên cao.
Mùa đ Bắc Kinh lạnh thấu xương, gió cuốn lá khô bay lả tả trên đường phố.
– “Nguyễn Th Âm, em còn nghe kh?”
– “Ừ…”
– “Bắc Kinh đang tuyết rơi dày. Hàng Châu thì , thời tiết thế nào?”
– “Tốt.” Nguyễn Th Âm nín khóc, đứng trên tầng cao ngắm nắng chói chang ở Hàng Châu.
– “Còn em, em ổn kh?”
Nguyễn Th Âm lau nước mắt, kh nói gì thêm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.