Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm
Chương 242: Cả vốn lẫn lời, cô đều lấy lại
“Em nói gì cơ?” – Giọng trầm thấp, khàn khàn, pha lẫn hơi thở gấp gáp, như sóng ngầm tràn bờ.
Nguyễn Th Âm đỏ bừng mặt, hô hấp hỗn loạn, kh biết vì giận hay vì xấu hổ. Cô c.ắ.n chặt môi, chỉ khẽ thốt ra một tiếng nghẹn ngào.
“Gọi lại xem.”
cúi đầu, giọng dằn từng chữ, vừa là trêu chọc, vừa như muốn trừng phạt.
“Em chưa từng…” – Cô nói khẽ, hơi thở run rẩy, tay nắm chặt l tấm ga, cả như đang rơi vào khoảng kh giữa kiềm chế và bu xuôi.
Hạ Tứ nghe vậy lại càng khích động, ánh mắt nóng bỏng mà lạnh lẽo, như muốn giằng lại thứ đã mất quá lâu.
“Kh em từng nói đã quen với m đàn trẻ trung kia ?” – Giọng nghèn nghẹn, như kìm nén cơn giận dồn nén bao năm. – “Hay là… chỉ dám nói mà kh dám làm?”
Nguyễn Th Âm lắc đầu, nước mắt rơi xuống hòa lẫn với mồ hôi, cô chỉ biết khẽ nói, giọng khàn đặc:
“Em sai …”
Nhưng kh để cô nói hết. Cơn ghen trong lòng đã vượt qua lý trí. Bao nhiêu năm kiềm chế, bao nhiêu lần lùi bước – giờ phút này, tất cả đều hóa thành một trận cuồng phong nuốt trọn cả hai.
…
Ánh đèn vàng trong phòng dần mờ . Thời gian như trôi lạc giữa những nhịp thở đan xen, tiếng tim đập hỗn loạn, và khoảng im lặng chứa đầy cảm xúc kh thể gọi tên.
Đến khi mọi thứ lắng lại, cô chỉ còn nghe th tiếng tim đập dồn dập, đôi vai nhỏ khẽ run, hơi thở mỏng như tơ.
Hạ Tứ khẽ hôn lên trán cô, giọng khàn khàn mang chút chế giễu:
“Lần sau, nếu còn nghĩ đến m ‘em trai’ kia, hãy nhớ đến tối nay.”
“Đồ ên!” – Cô trừng , giọng khàn khàn yếu ớt. – “Em chẳng làm gì cả!”
chỉ cười nhạt, cúi đầu đặt thêm một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước lên trán cô.
“Thế thì tốt. Giữ nguyên như vậy.”
Cô quay mặt , đôi mắt đượm giận. lại trơ tráo ôm l cô, giọng nửa ra lệnh nửa dịu dàng:
“Ngủ . Mai dậy sớm, đăng ký lại.”
Cô giật ngồi dậy, trừng mắt :
“Em kh !”
“Vì ?”
“Vì chuyện này kh thể cưỡng ép. Em với … thể cùng một giường, nhưng kh nghĩa là đồng lòng!”
Hạ Tứ sững , ánh mắt dần tối lại.
“Vậy em định thế nào? Bao giờ mới chịu cùng d chính ngôn thuận?”
“Em kh biết.” – Giọng cô khàn khàn, đầy bướng bỉnh.
cô thật lâu, nở nụ cười lạnh nhạt.
“Vậy giữa chúng ta là gì? Đừng nói với chỉ là… một đêm bốc đồng.”
Cô đứng bật dậy, mở tủ lôi ra một xấp tiền, đặt mạnh xuống giường:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-oave/chuong-242-ca-von-lan-loi-co-deu-lay-lai.html.]
“Kh từng làm thế với em ? Giờ em trả lại, cả vốn lẫn lời!”
Kh khí lập tức đ cứng lại.
Hạ Tứ xấp tiền, ánh mắt u tối, khóe môi nhếch lên, giọng trầm thấp đến đáng sợ:
“Em đang coi là kẻ bán thân ?”
“ từng coi em là gì?” – Cô quay mặt , giọng run nhưng kiên định. – “Giờ thì hòa nhau .”
bật cười, tiếng cười lạnh lẽo, chứa cả giận lẫn bất lực.
“Hay lắm. Nguyễn Th Âm, đúng là biết trả đũa.”
nhặt xấp tiền lên, gõ nhẹ vào mép giường:
“Đã trả thì nhận lại đủ. Em trả nhiều như thế, kh để em lỗ đâu.”
Cô lùi lại, tim đập thình thịch:
“Kh cần! Em… kh cần nghe giảng đạo lý nữa!”
lắc đầu, nở nụ cười nửa như trêu, nửa như đe dọa:
“Kh được. Còn chênh lệch, ‘bù’ cho đủ.”
Cô luống cuống, chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy:
“Kh cần đâu… coi như tiền boa!”
“Tiền boa?” – khựng lại, ánh lập tức trở nên nguy hiểm.
Nguyễn Th Âm cảm giác như con thú trước mặt đang bị khích tướng, liền vội chạy trốn vào phòng tắm, khóa cửa “cạch” một tiếng.
“Em ra đây.” – gõ nhẹ lên cửa, giọng trầm khàn.
“Kh!” – Cô đáp gọn, trong lòng chỉ biết thầm cầu mong bình tĩnh lại.
“Em định trốn cả đời ?”
“Chưa chắc!” – Cô mạnh miệng đáp lại, giọng nghẹn ngào mà vẫn cứng đầu.
Bên ngoài im lặng một hồi, chỉ còn nghe tiếng thở dài nặng nề, tiếng bước chân xa dần.
“Được thôi. Em cứ ở trong đó . Nhưng nhớ l – nếu bước ra, sẽ khiến em nhớ cả đời.”
Cửa sập lại.
Căn nhà chỉ còn lại tiếng tim cô đập dồn, hỗn loạn như mưa rơi.
Cô ngồi sụp xuống nắp bồn rửa, ôm đầu, thở phào một hơi dài. Khi chắc c đã rời , cô mới run run mở cửa, qu căn phòng trống rỗng, trong lòng vừa bực vừa xấu hổ.
“Uống rượu đúng là tai họa.” – Cô lẩm bẩm. – “Uống rượu sẽ khiến ta ngu , khiến tim mềm , khiến lý trí tan biến…”
Cô ngả lên giường, hai chân vẫn còn mềm nhũn, c.ắ.n môi thì thầm:
“Từ nay… kh uống nữa. Kh say. Kh phạm sai lầm.”
Ánh sáng buổi sớm chiếu lên gương mặt cô, chiếu lên cả nỗi mâu thuẫn giằng xé trong tim giữa yêu và hận, giữa muốn bu và chẳng thể rời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.