Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm
Chương 243: Anh không muốn cùng cô ấy lật sang trang mới
Chiếc xe của Hạ Tứ đột ngột ph gấp bên vệ đường.
Bầu trời tờ mờ sáng phủ một tầng sương trắng dày đặc. bật cười tự giễu ba mươi m tuổi đầu mà vẫn còn hành động như một thằng nhóc bốc đồng, thiếu kiềm chế.
Định lực của thật sự kém đến vậy ?
Chỉ cần Nguyễn Th Âm hơi đưa tay khẽ khơi gợi một chút, liền biến thành bộ dạng chẳng ra gì.
Hạ Tứ ngả tựa vào ghế, rít ếu t.h.u.ố.c cuối cùng trước khi mặt trời mọc. Trong lúc khói t.h.u.ố.c vẫn còn vương trên đầu ngón tay, ện thoại lại rung kh ngừng.
dập tàn thuốc, kéo kính xe lên, nhấc máy nghe.
“Tứ ca, đang ở đâu? Chị Kiều Thiến bị Chu Đình bắt !”
Giọng Trần Mục Dã gấp gáp, xen lẫn tiếng thở dồn dập: “Thần Bội ra nước ngoài ! Em bị của đánh! mau đến !”
Hạ Tứ hít sâu một hơi, quát vào ện thoại:
“ não kh hả?! nói rõ – đừng để cô ta gây chuyện, mau đưa rời khỏi quán bar nhà họ Chu! kh nghe th à?! để chuyện thành ra thế này mới chịu nghe lời à?!”
“Chúng em vừa định rời thì đụng ngay tên khốn đó! Giờ chị Kiều Thiến vẫn còn say, em sợ xảy ra chuyện!” – Trần Mục Dã gần như phát run.
“Khốn kiếp!” – Hạ Tứ bu lời c.h.ử.i thề, nắm chặt vô-lăng, đạp mạnh ga.
thật sự kh muốn dính vào mớ hỗn độn này, nhưng nghĩ cho cùng, Chu Đình hận thấu xương – vì thế mới luôn tìm cách trả thù bằng việc động đến những bên cạnh .
Chiếc xe phóng như bay trên cầu vượt giữa làn sương đang tan dần…
chưa kịp đóng cửa xe đã x thẳng vào quán bar nhà họ Chu.
Bên trong, tiếng nhạc ện t.ử ầm ĩ đột ngột tắt lịm khi ánh đèn trắng bật sáng, chiếu lên những gương mặt ngỡ ngàng chưa kịp hiểu chuyện gì.
Hạ Tứ bước lên tầng hai, một cước đạp tung cửa phòng VIP.
Cảnh tượng trước mắt khiến lạnh Chu Đình đang đè một cô gái lên ghế da, áo sơ mi trên bung hơn nửa, còn tóc Kiều Thiến xõa rối như tảo biển, che hờ phần n.g.ự.c bị lộ.
Hạ Tứ kh nghĩ ngợi, vươn tay túm l chai whisky trên bàn, đập thẳng vào đầu .
Tiếng thủy tinh vỡ vang lên chát chúa.
Máu nóng trào ra, Chu Đình đưa tay sờ lên, th dính đầy m.á.u đỏ, ánh mắt tối sầm lại, giọng khàn khàn rít qua kẽ răng:
“Hạ Tứ… tao mơ cũng muốn g.i.ế.c mày!”
Kiều Thiến khóc, vừa sợ hãi vừa run rẩy, cố co lại trong góc ghế, dùng hai tay che l thân .
Cô say đến mơ màng, bị Trần Mục Dã kéo thì bất ngờ va Chu Đình.
nâng cằm cô lên, cười nửa miệng với ánh mắt đục ngầu.
Cô bị túm tay, lôi vào phòng kín. Đến khi tỉnh táo lại, cô mới nhận ra đó là kẻ thù kh đội trời chung với Hạ Tứ nhưng đã muộn.
Trần Mục Dã bị bảo vệ của Chu Đình khống chế, còn cô chỉ biết vùng vẫy tuyệt vọng trong tay một gã thú tính.
Cảnh tượng đó khiến cô kh dám nhớ lại thêm giây nào.
“Mày đã làm gì cô ?!” – Hạ Tứ gằn giọng, túm cổ áo Chu Đình kéo xuống sàn, một cú đ.ấ.m mạnh giáng thẳng vào bụng .
Máu b.ắ.n tung, bóp chặt cổ , gân tay nổi lên rõ rệt.
Chu Đình nở nụ cười méo mó, nửa bê bết máu:
“Kh rõ ràng ? Tao chạm vào cô ta thì ? Cô ta là tình nhân của mày chắc? Mày quan tâm quá đ!”
còn cười ên cuồng:
“Còn con nhỏ câm kia đâu? Hay mang nó đến cho tao cũng được. Tao kh kén chọn đâu.”
Lời nói dơ bẩn của như kim đ.â.m vào đầu Hạ Tứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-oave/chuong-243--khong-muon-cung-co-ay-lat-sang-trang-moi.html.]
Đôi mắt đỏ ngầu, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
“Mày tìm c.h.ế.t!”
quật mạnh xuống đất, đ.ấ.m liên tiếp đến khi m.á.u nhuộm sàn đỏ sẫm.
Kiều Thiến co ro trong góc, nước mắt hòa vào mồ hôi, Hạ Tứ như hóa thành một khác ánh mắt ên dại, mỗi cú ra tay đều dồn hết giận dữ bị đè nén bao năm.
Cuối cùng, ném ra xa, tháo cà vạt, chậm rãi lau m.á.u trên nắm đấm, gương mặt lạnh như thép.
rút ện thoại, giọng bình thản đến rợn :
“Chu thiếu gia à, bận kh? Đến mà nhặt xác em trai .”
Kh đợi đầu dây bên kia phản ứng, cúp máy, cú đá cuối cùng khiến Chu Đình hoàn toàn bất tỉnh.
hít một hơi thật sâu, quay lưng định rời chẳng buồn phụ nữ phía sau l một lần.
“A Tứ!” – Giọng Kiều Thiến run run gọi , đôi mắt ướt nhòe, “ lại cứu em… một lần nữa.”
Hạ Tứ dừng bước.
chợt nhớ lại nhiều năm trước cũng là trong một căn phòng như thế, từng liều mạng cứu cô ra khỏi tay kẻ khác.
“Kiều Thiến, thật kh biết nói gì nữa… thôi thì khỏi nói vậy.”
“Kh! nghe em nói! … chưa kịp làm gì em! Thật đó! Hạ Tứ, đừng bỏ em, đừng rời em, được kh?”
Hạ Tứ quay lại, giọng bình tĩnh đến lạnh :
“Kiều Thiến, giữa chúng ta – đã hết . Em hiểu kh?”
gỡ tay cô ra khỏi tay áo , tránh ánh mắt cầu xin :
“Mọi chuyện nên dừng tại đây.”
“Kh!” – Kiều Thiến òa khóc, nước mắt giàn giụa, nắm chặt l tay , “Em van … đừng rời bỏ em! Em kh muốn cùng lật sang trang mới! Em kh muốn!”
chỉ khẽ thở dài, dùng tay áo lau nước mắt trên gò má cô, giọng trầm thấp:
“Kiều Thiến, tỉnh lại . Giữa chúng ta… từ lâu đã xong .”
“Là vì Nguyễn Th Âm đúng kh?!” – Cô đột nhiên gào lên, giọng chói gắt, tay ôm đầu run rẩy. – “Cô ta trở về , liền thay đổi!”
“Cô ta kh yêu ! Vậy mà vẫn vì cô ta mà quay lưng với em ?!”
Hạ Tứ c.ắ.n chặt môi, viền mắt đỏ hoe, nhưng vẫn nói từng chữ rõ ràng:
“. kh muốn cùng cô lật sang trang mới.”
Kh muốn. Kh thể. Kh dám.
Kiều Thiến đứng sững tại chỗ, nước mắt tràn dài, kh còn sức gào nữa.
Cô thua thua vì thời gian, vì một phụ nữ kh ở đây, và vì trái tim chưa từng thuộc về .
Cô chậm rãi ngồi sụp xuống, vòng tay ôm l gối, gục đầu nức nở.
Mười m năm yêu hận, đến cuối cùng chỉ còn là hư kh.
Hạ Tứ khập khiễng bước ra, dựa vào tường, mặt mũi vẫn còn lấm máu.
Trần Mục Dã chạy tới, vừa th thì hoảng hốt:
“Tứ ca! bị thương kh? Tên súc sinh đó đ.á.n.h à?”
liếc ta một cái, hất tay ra, giọng khàn đục, thở dài một hơi:
“Đưa cô về .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.