Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hắc Hóa Nam Chủ Tổng Tưởng Kịch Bản Ta

Chương 173:

Chương trước Chương sau

Nàng khẽ cau mày, nghiêm túc chằm chằm Tiểu Dụ.

Trong lòng yên lặng hỏi,"Tiểu Hoa."

"Vâng? Ký chủ? Ngài muốn Tiểu Hoa tạm thời tắt máy ?"

"Ta... kh làm vậy đâu."

"..."

Tiểu Hoa nghe ký chủ nhà nói xong.

Nó bắt đầu nhớ lại phong cách c lược của ký chủ trước kia.

Cẩn thận mà nhớ lại, hình như ký chủ nhà luôn là bị ăn, nếu bắt nàng chủ động ăn khác thì học thêm trăm năm nữa mới đủ trình.

Một hệ thống một ký chủ đồng thời rơi vào im lặng.

Cuối cùng, vẫn là Tiểu Hoa lên tiếng trước,"Ký chủ, đừng vội vàng quá, hay là... bữa sau em kiếm cho ngài vài quyển sách để l chút kinh nghiệm nhé? Trong lúc chờ đợi thì ngài cứ cố gắng tiếp xúc thân thể với nam chính cho quen cái đã?"

Tô Yên nghe vậy cảm th thuyết phục.

Thật ra chính nàng cũng kh biết cơ thể này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Từ lúc ăn cơm xong, tình cảnh ngay lập tức trở nên gượng ép.

Vào lúc này, sau khi nghe xong sáng kiến của Tiểu Hoa, cô liền nằm xuống, tiện tay ôm chặt l Phượng Dụ.

Tiểu Dụ ngẩn , trong mắt lóe lên ánh sáng,"Giáo chủ?"

"Ngủ với ta, kh được nói chuyện."

Giọng nói vừa hung dữ vừa nghiêm túc.

Tiểu Dụ nghe vậy rũ mắt xuống, coi như đồng ý,"Vâng."

Tô Yên vừa nhắm mắt lại một lúc đã ngủ say.

Trước khi ngủ thì nàng à ôm l Tiểu Dụ.

Nhưng vừa chìm vào giấc ngủ là nàng lăn qua lộn lại, cuối cùng hơn nửa khuôn mặt đều úp trên lồng n.g.ự.c để trần của .

Co lại, dính chặt vào cơ thể ấm áp .

Ưm, thật thoải mái.

Kh lâu sau, đôi mắt vốn đã nhắm chặt của Phượng Dụ chậm rãi mở ra.

Con ngươi đen nhánh chằm chằm vào Tô Yên đang ngủ say.

Sau đó, đột nhiên duỗi tay ra chạm vào sợi tóc mai lòa xòa trước mặt nàng, nhẹ nhàng vén ra sau tai.

Đôi mắt của lại lần nữa lóe sáng.

Nàng kh hề phòng bị .

Phượng Dụ tự nhận bản thân kh bản lĩnh gì to tát đến mức khiến cho một vốn cực kì tàn nhẫn như cô tháo bỏ sự phòng bị với chỉ trong vòng một c giờ.

Nếu kh khả năng này thì lẽ còn một khả năng khác...

Nàng là giả.

Nhưng khi th bề ngoài của nàng, cộng thêm khoảng cách này, hoàn toàn chắc c rằng đây kh là mặt nạ da .

khắp Tu Tiên giới, hoàn toàn kh nữ nhân nào dám cả gan giả mạo thành giáo chủ Ma giáo.

nhiều suy nghĩ lướt qua đầu .

Nếu so sánh đôi mắt to tròn ngập nước th lúc ăn cơm với đôi ắt tràn đầy lệ khí của giáo chủ Ma giáo trước đây...

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ừm, vẻ ngoài thể thay đổi ngay lập tức nhưng tâm trí của con thì kh.

Phượng Dụ chắc c nữ nhân đang ôm ngủ kh là vị ma đầu trước kia.

Đây là ều hiển nhiên... , cười nhạt.

Nụ cười kia còn mang theo cảm giác mù mịt, xa xăm tựa như một vị tiên cao cao tại thượng.

Đoạt xá?

Chỉ khả năng này mà thôi.

Đoạt xá là một loại bí thuật cổ xưa.

biết đến chúng đa số đều là những lão quái vật đã sống tới tận trăm năm, thậm chí ngàn năm.

Những thất bại khi độ kiếp, cơ thể sẽ bị hủy diệt, biến thành cát bụi, muốn sống tiếp thì tìm được một cơ thể phù hợp, sau đó g.i.ế.c c.h.ế.t linh hồn sống trong cơ thể để chiếm l.

Phần lớn thi triển c pháp này đều chọn những linh căn tốt nhưng tu vi yếu.

Dạng nào, tu vi đến đâu mới thể tiêu diệt linh hồn của vị Ma giáo giáo chủ tu vi cao thâm này?

Hơn nữa... Phượng Dụ nhớ tới khuôn mặt căng chặt, đầy nghiêm túc nhưng kh hề một tia sát khí của nào đó.

kiểu gì cũng kh giống một lão quái vật tu vi cao.

rũ mắt xuống suy tư Tô Yên đã ngủ say.

Tiểu Hoa và ký chủ nhà nó tất nhiên kh hề biết rằng vị nam chính tr vẻ dịu dàng yếu ớt này đã biết cơ thể của giáo chủ Ma giáo bị đổi hồn.

Chậc... kh biết sau này khi Tô Yên biết lý do khiến cho con đường cua trai của trở nên trắc trở hơn tất cả là do bữa cơm ngày hôm nay thì trong lòng nàng sẽ nghĩ thế nào?

Lúc Tô Yên tỉnh lại đã là buổi tối.

Nàng mở to mắt, phát hiện ra cảm giác ấm áp bên má bèn vội vàng cúi đầu xuống .

Ồ, nàng dựa vào n.g.ự.c nam sủng của ngủ cả trưa.

Lồng n.g.ự.c trắng nõn kia bị nàng đè thành một vệt đỏ.

Nàng chớp chớp mắt chưa hoàn toàn tỉnh táo lại.

Phượng Dụ bộ dáng mờ mịt vô hại này của nàng, cũng kh biết trong lòng đang nghĩ gì mà lại cúi đầu nhỏ giọng nói: "Giáo chủ ngủ thật sâu."

"Ừm."

Tô Yên gác đầu lên gối, chớp chớp mắt bắt đầu l lại tinh thần.

"Giáo chủ thoải mái kh?"

Tô Yên yên lặng duỗi tay sờ sờ lồng n.g.ự.c trắng nõn của mềm mại nói: "Cũng được."

Nhưng vừa nói xong thì Tiểu Hoa đã vội vàng nhắc nhở,"Ký chủ, khí thế, khí thế, ngài là ma đầu g.i.ế.c kh chớp mắt cơ mà!"

Tô Yên ngừng lại, sau đó vẻ ngu ngơ của nàng lập tức biến mất mà thay vào đó là nghiêm túc.

Nàng ngồi dậy Tiểu Dụ,"Ngươi nói nhiều quá."

Phượng Dụ Tô Yên, rũ mắt thu lại nụ cười nhạt trên mặt,"Giáo chủ, Tiểu Dụ biết sai ."

Phượng Dụ ngồi dậy bước xuống giường quỳ xuống mặt đất.

Tô Yên kh ngờ lại làm vậy nên chỉ biết im lặng mím môi.

Nàng cũng bước xuống giường, nhắm mắt lại, hừm, vẫn buồn ngủ quá .

Nàng cảm th hình như cơ thể này lâu chưa được nghỉ ngơi.

Sau đó nàng đứng đợi thêm một lát mà vẫn th Tiểu Dụ đang quỳ ở đằng kia.

Nàng qua đó, nhấc chân lên, đá đá,"Hầu hạ ta mặc quần áo."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...