Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hắc Hóa Nam Chủ Tổng Tưởng Kịch Bản Ta

Chương 174:

Chương trước Chương sau

Tiểu Dụ nghe xong mới đứng dậy,"Vâng."

đứng dậy yên lặng bước tới trước mặt Tô Yên, cầm l tấm áo choàng màu đỏ đặt trên mép giường.

Tô Yên đứng yên để mặc cho nàng.

Khi đã làm xong tất cả Tô Yên mới nghênh ngang ra ngoài.

Đi được nửa đường nàng mới phát hiện Tiểu Dụ kh theo.

Nàng dừng chân về phía mép giường, kh ngờ sau khi kia giúp nàng chỉnh trang xong lại quỳ xuống dưới đất.

Tô Yên im lặng một lát nói: "Ngươi đang làm gì?"

"Đang đợi giáo chủ xử phạt."

Nàng chớp chớp mắt sờ soạng túi tiền tìm kẹo sữa dâu trong túi.

Móc kẹo ra, bóc vỏ, chậm rãi cắn.

Vì trong miệng đang ngậm kẹo nên giọng nói của nàng trở nên mơ hồ kh rõ,"Ta đâu nói muốn phạt ngươi, theo ta."

Giọng ệu chậm rãi, sau đó Tiểu Hoa nhỏ giọng nhắc nhở,"Ký chủ, ngài uy vũ một chút, phong cách tổng giám đốc bá đạo!"

Bộ dáng ngu ngơ của Tô Yên lại được thay bằng vẻ mặt nghiêm túc,"Đừng để ta nói lại lần thứ hai, nh lên."

Tiểu Dụ ngẩn ,"Tuân lệnh, giáo chủ."

Nói xong, về phía Tô Yên.

Nghe giọng ệu của giống như đang sợ hãi.

Nhưng dáng của lại khiến ta cảm th... giống như đang dạo trong sân vắng vậy.

Tiểu Dụ cúi đầu theo Tô Yên.

Hai một trước một sau.

Bên ngoài cung ện là một đống tỳ nữ và thị vệ.

Đây chính là thói quen của nguyên chủ.

Thích gióng trống khua chiêng, hưởng thụ cảm giác sau lưng là đám mênh m.ô.n.g cuồn cuộn, tất cả đều cúi đầu đầy kinh sợ, khuất phục.

Tô Yên được một đoạn, sau đó lại dừng một đoạn, lại trái .

Phượng Dụ yên lặng , kh hiểu luôn cảm th vị giáo chủ này... muốn nơi nào đó nhưng mà lại kh biết đường...

Một loạt biểu hiện của Tô Yên khiến càng chắc c rằng, trong cơ thể của giáo chủ chính là một linh hồn hoàn toàn khác.

Trong đầu là âm th chỉ dẫn của Tiểu Hoa,"Ký chủ, ba cái ngã rẽ này thì ngài chỉ cần về phía con đường đầu tiên bên là được."

Tô Yên yên lặng về phía con đường nhỏ hẹp bên bước .

Đi qua lại vài vòng cuối cùng cũng đến cửa tàng bảo khố

Nguyên chủ kh chỉ thích làm màu mà còn thích sưu tầm của quý vật lạ.

Thậm chí còn riêng một cái nhà kho cực kì lớn chỉ để cất giữ chúng.

Tô Yên chỉ mới nhớ ra chuyện này, sau khi thích ứng được với hoàn cảnh hiện tại nàng bèn thuận miệng hỏi Tiểu Hoa xem đâu là chỗ tốt nhất trong ma giáo.

Tiểu Hoa nói đó chính là tàng bảo khố.

Tô Yên đứng ba chữ rực rỡ to đùng trên cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hac-hoa-nam-chu-tong-tuong-kich-ban-ta/chuong-174.html.]

Nghe nói, cái bảng này làm từ vàng nguyên chất.

Nhưng biết rằng, Tô Yên... kh ký ức của nguyên chủ nên cô cũng kh biết... cách mở tàng bảo khố này.

Tầm mắt nàng đột nhiên dừng ở vết lõm hình dấu tay trên cửa.

Nàng duỗi tay ấn tay vào đó.

Sau đó liền nghe th tiếng ầm ầm vang lên, cửa lớn vốn đóng chặt bắt đầu mở ra.

Tiểu Hoa kinh ngạc cảm thán,"Ký chủ thiệt là giỏi!"

Tô Yên đã quá quen với những lời thán phục của Tiểu Hoa nên nàng kh hề phản ứng gì mà chỉ tiếp tục bước vào bên trong.

Vừa được hai bước thì đột nhiên nàng lại dừng bước quay đầu về phía sau. Phía sau, tất cả mọi đều quỳ cách cửa năm mét, trên mặt tràn đầy hoảng sợ.

Nàng kh nói gì, lực chú ý đều đặt trên Tiểu Dụ đang đứng ở hàng đầu tiên." ngươi còn kh theo?"

Nàng xụ mặt, luôn luôn nhớ việc Tiểu Hoa dặn dò, bảo trì nghiêm túc.

Nàng vừa nói xong, tất cả mọi đồng thời ngẩng đầu lên, Tô Yên Tiểu Dụ vẫn đang quỳ ngẩng đầu trố mắt đầy kinh ngạc.

Nàng kh nói gì nữa mà đến trước mặt duỗi tay kéo lên,"Sau này nếu ta đã mở miệng thì nghe lời, kh được chống đối hay giả vờ kh nghe th."

Nàng nhíu mày nói rõ từng câu từng chữ kéo vào bên trong.

Phượng Dụ Tô Yên nở một nụ cười giống như đang tắm trong gió xuân,"Vâng, thưa giáo chủ."

Ừm, hình như... vị giáo chủ giả này cũng kh biết nhiều về quy tắc ở đây.

Tàng bảo khố chính là nơi bí mật kh thể bật mí của nguyên chủ.

Nguyên chủ coi nơi này như bảo bối.

Thậm chí cực kì ít khi mang theo nhiều đến đây.

Trước kia từng tò mò nên ngẩng đầu lên định lén.

Ai ngờ bị nguyên chủ phát hiện, nàng ta ra lệnh móc mắt, chặt đứt chân tay, sau đó ném xuống núi.

Về sau, kh ai dám bén mảng lại gần nơi này, đặc biệt là lúc nguyên chủ, ai n đều chạy thật xa, đâu ai dám ngẩng đầu lên lần nữa?

Nhưng lúc này đây, Tô Yên lại muốn kéo vào trong.

Thậm chí... trong giọng nói còn trách cứ việc tại lại kh bám theo.

Vị giáo chủ giả này vẻ hơi thiên vị .

Nghĩ vậy, trên mặt Phượng Dụ xuất hiện ý cười nhàn nhạt.

Mà đại giáo chủ Tô Yên nhà chúng ta tất nhiên kh hề biết bạn nam sủng đã sớm nhận ra rằng nàng kh là nguyên chủ.

Nàng trưng ra bộ mặt nghiêm túc kéo Tiểu Dụ vào trong.

Thứ đầu tiên đập vào mắt là phòng chứa vũ khí, nào là đao thương kiếm kích, búa rìu câu soa.

Cái gì cũng , khoe sắc khoe màu.

Thậm chí bên trong còn vài món Thần khí, mỗi lần Tô Yên lướt ngang qua chúng, những th kiếm kia liền sinh ra hiện tượng cộng minh.

Đi sâu vào bên trong lại là một cánh cửa khác, bên trong chất nhiều đan d.ư.ợ.c được xếp gọn trên kệ sách, kh biết bên trong bao nhiêu đan dược, chỉ biết rằng khi liếc mắt , sẽ nhận ra rằng chúng nhiều đến mức kh th ểm cuối.

Tô Yên dừng bước, sau đó nàng bu tay Tiểu Dụ ra nói,"Ngươi tự ."

Tiểu Dụ gật đầu,"Vâng."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...