Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hắc Hóa Nam Chủ Tổng Tưởng Kịch Bản Ta

Chương 177:

Chương trước Chương sau

Sắc mặt Độc Lão Nhi tái nhợt, gã nâng tay lau vết m.á.u bên khóe miệng,"Chỉ mà một nam sủng thôi mà, chẳng lẽ giáo chủ luyến tiếc?"

Tô Yên bên má bị tát của Tiểu Dụ, nàng mím chặt môi,"Luyến tiếc."

Giọng nói nhẹ nhàng làm Phượng Dụ ngẩng đầu lên trố mắt về phía Tô Yên.

Chắc là do kh nghĩ tới nàng sẽ nói trắng ra như vậy.

lại nghe th sự nghiêm túc trong giọng nói của nàng.

Độc Lão Nhi khinh thường hừ lạnh,"Tô Yên, ngươi đừng quên, bây giờ ngươi thể ngồi trên vị trí giáo chủ Ma giáo này cũng c lao của ai."

Độc Lão Nhi là chưởng môn Ngũ Độc phái.

Quan hệ của hai phái cũng hòa thuận kh ít từ sau khi Tô Yên lên làm giáo chủ Ma giáo.

Ngày xưa, Tô Yên cũng nhường nhịn Độc Lão Nhi vài phần.

Như lời Độc Lão Nhi nói, Tô Yên thể ngồi lên vị trí giáo chủ Ma giáo này là nhờ sự giúp đỡ của gã.

Tô Yên chớp chớp mắt, nàng vẻ mặt khinh thường mang theo lạnh lẽo của gã nâng tay lên.

lẽ Độc Lão Nhi đã từng giúp đỡ nguyên thân.

Nhưng liên quan gì tới nàng?

Nàng kh nguyên thân.

Kết quả là nàng kh chút do dự đ.á.n.h gã một chưởng.

Cũng may là Độc Lão Nhi phản ứng nh dùng nội lực để phòng ngự nhưng bả vai vẫn bị thương nặng.

Gã kh thể tin tưởng,"Ngươi! Ngươi vì nam sủng đó mà muốn g.i.ế.c ta?!"

Tô Yên kh nói.

Sự im lặng này trong mắt Độc Lão Nhi và Phượng Dụ là cam chịu.

Độc Lão Nhi hừ lạnh,"Điên , ta th ngươi sắp ên !"

Gã vừa nói vừa bước ra ngoài,"Hôm nay ta cũng lười dây dưa với ngươi, chờ đến khi ngươi tỉnh táo lại hãy đến núi Ngũ Độc nhận lỗi!"

Nói Độc Lão Nhi ôm vai lảo đảo ra ngoài.

Tô Yên nghiêng đầu nghiêm túc Tiểu Dụ một lúc nói: "Kh bị nội thương, nghỉ ngơi m ngày là được."

Phượng Dụ cúi đầu để nàng kh th ánh mắt của mới nhẹ giọng lên tiếng,"Giáo chủ."

"Ừ?"

Nhưng sau đó lại im lặng.

Tô Yên kéo tay ,"Đi về trước nói tiếp."

"Vâng." Tiểu Dụ thấp giọng lên tiếng.

Lúc này nàng lại nghe th Tiểu Hoa nói: "Leng keng, một cánh đã sáng lên. Ký chủ cố lên!"

Tô Yên mặc váy đỏ, nơi qua đều trở thành phong cảnh tuyệt đẹp.

Đáng tiếc phong cảnh này độc, kh thể tùy tiện ngắm .

Hai về cung ện, Tô Yên đóng cửa lại kéo đến trước ghế .

Má trái bị đ.á.n.h sưng đỏ, chỉ là... cũng đỏ luôn vậy?

Kh chỉ bị đ.á.n.h mỗi bên trái à?

Nàng duỗi tay nâng cằm lên nhẹ nhàng bôi thuốc.

Tô Yên nhíu mày," ta còn đ.á.n.h ở đâu nữa?"

Chẳng lẽ là va chạm vào chân khí của ?

Dù gì th tu và ma tu cũng khác nhau nhiều.

Nàng vừa duỗi tay định kiểm tra xem trên còn vết thương nào kh thì lại bị nắm chặt cổ tay

"Ưm..."

Kh biết khóe môi đã trở nên ửng đỏ từ lúc nào.

Th âm kia giống như là... d.ụ.c cầu bất mãn.

Giây tiếp theo Tô Yên đã bị ôm vào trong lòng,"Nóng quá."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hac-hoa-nam-chu-tong-tuong-kich-ban-ta/chuong-177.html.]

Giọng nói trong trẻo của đã mang theo một chút khàn khàn, ngữ khí khác thường giống như đang quyến rũ khác.

Tô Yên ôm cẩn thận .

biết rằng đồng chí Tô Yên của chúng ta là cực kỳ trong sáng.

Xuân d.ư.ợ.c à?

Nàng đã từng nghe nói nhưng chưa từng được tận mắt th nên chỉ cảm th kh bình thường.

Nàng chớp chớp mắt hỏi,"Nóng lắm à?"

Tiểu Dụ gật gật đầu, một bàn tay ôm eo nàng kh ngừng cọ xát.

Tô Yên yên lặng duỗi tay cởi quần áo cho đưa một cốc trà tới bên môi,"Uống một ngụm ."

Phượng Dụ khẽ hé miệng.

Kh biết mà nàng cảm th hình ảnh này cực kỳ quyến rũ.

Tô Yên cũng kh nhịn được mà sững sờ.

Phượng Dụ tỉnh táo lại, trong đầu tràn đầy suy nghĩ lung tung.

Tuy đã phun viên t.h.u.ố.c kia ra nhưng t.h.u.ố.c đã tan trong miệng một phần.

Phượng Dụ im lặng Tô Yên, nghĩ nếu là nàng thì sẽ kh khó chấp nhận.

Trong đầu nh chóng hiện lên hình ảnh và Tô Yên ở bên cạnh nhau.

Chỉ là vài ngày ngắn ngủi nhưng ký ức đó đã khắc sâu trong đầu.

Nàng thích nắm tay .

Nàng xụ mặt tặng lăng tiêu tâm pháp cho .

Nàng vì bảo vệ mà kh tiếc đối đầu với Độc Lão Nhi.

Phượng Dụ th tu nhiều năm như vậy, bởi vì thân phận, bởi vì bề ngoài, cũng bở vì tu vi mà vô số muốn song tu với

Chỉ là tu th tu, tâm lặng như nước.

cũng lười nghĩ đến chuyện này.

Đột nhiên, ôm Tô Yên lên đặt xuống bàn.

Kh giống bộ dạng lạnh nhạt cấm d.ụ.c lúc nãy, lúc này đuôi l mày ánh mắt của đều lây dính tình dục, cả nóng rực.

nữ t.ử trước mặt, đôi mắt mờ mịt của nàng nói cho biết nàng vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra.

Phượng Dụ khẽ cong môi, giọng nói trở nên đầy dụ hoặc,"Giáo chủ."

"?"

"Ta trúng xuân dược."

"... Ừm"

Lúc này Tô Yên mới hiểu được.

Nàng còn tưởng trúng độc cơ.

Nàng yên lặng cầm l chén trà nhỏ bên cạnh đưa qua,"Lại uống thêm m ngụm nữa?"

Phượng Dụ cười nhạt,"Giáo chủ trăm c ngàn việc, bây giờ chỉ sợ giáo chủ chịu đựng một chút."

Tô Yên chớp chớp mắt.

Tiểu Hoa thẹn thùng lên tiếng,"Ký chủ - nam sủng muốn gì đó với ngài ký chủ?"

Kh đợi nàng trả lời, Phượng Dụ đã ép xuống hôn lên.

Lúc mới bắt đầu còn thể nói chuyện với Tô Yên hai câu.

Nhưng sau đó chỉ còn lại xé rách, hôn môi, thân thể giao hòa cùng với tiếng thở dốc trầm thấp.

Phượng Dụ hôn nàng, kh biết vì mà trong lòng lại cảm giác sung sướng nhàn nhạt.

?

Là bởi vì nàng kh đẩy ra ?

Ừm, chắc là vậy .

kh cảm nhận được sự kh muốn và cự tuyệt của nàng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...