Hắc Hóa Nam Chủ Tổng Tưởng Kịch Bản Ta
Chương 178:
Trong đầu vang lên cuộc nói chuyện của Độc Lão Nhi và Tô Yên lúc nãy.
- Chỉ là một nam sủng thôi mà, ngươi luyến tiếc?
- Ừ, luyến tiếc.
lẽ nàng thật sự thật lòng với , bởi vì cảm nhận được sự khác biệt khi nàng đối xử với và với những khác.
Mà suy nghĩ này làm thể xác và tinh thần của tràn đầy vui vẻ.
Hai hôn môi, dần dần, cảm nhận được sự đáp lại vụng về của Tô Yên.
Vậy nên một tay bế đến mép .
Giọng nói trầm thấp chút khàn khàn,"Giáo chủ đại nhân yên tâm, Tiểu Dụ sẽ hầu hạ ngài thoải mái."
Tô Yên ngã vào trong lòng , quần áo hỗn độn, hai mắt ngập nước.
Nàng lên tiếng,"Được."
Một tiếng coi như đồng ý những hành động tiếp theo.
Chỉ một lát sau, màn giường rơi xuống che cảnh xuân bên trong.
Áo ngoài, yếm, quần, ném đầy đất.
Bên trong nh chóng vang lên tiếng rên rỉ đầy mờ ám làm thị nữ đứng bên ngoài đỏ bừng mặt.
biết rằng các nàng đã theo giáo chủ một thời gian dài nhưng chỉ nghe th tiếng kêu đau đớn bên trong mà chưa từng nghe th tiếng rên rỉ mờ ám thế này.
Từ trước đến nay, giáo chủ tàn nhẫn tới nỗi làm khác quên mất chuyện nàng là một nữ nhân.
Vậy nên bọn họ đều sửng sốt khi nghe th âm th mềm mại ở trong phòng.
Sau đó các nàng đều cảm th hình như đang nằm mơ vậy.
Là giáo chủ ?
Kh đúng kh?
Nhưng sẽ kh khác ở bên trong ngoài giáo chủ.
Nam sủng Tiểu Dụ này chẳng những thể sống qua ngày hôm sau mà còn thể lên giường với giáo chủ nữa ?
Kh thể kh cúng bái, kh thể kh thán phục.
Mặt trời dần dần xuống núi.
Ánh chiều tà chiếu rọi toàn bộ cung ện, mọi nơi đều được phủ một màu vàng ấm áp.
Âm th trong phòng cũng dần dần nhỏ lại, nhưng mà chưa được bao lâu thì những âm th mờ ám kia lại vang lên lần nữa.
Liên tục tới tận đêm khuya.
Tỳ nữ đứng bên ngoài chưa bao giờ gặp được chuyện này nên bắt đầu buồn rầu kh biết làm gì.
Bọn họ chỉ từng thu dọn t.h.i t.h.ể từ bên trong mà chưa từng xử lý những chuyện này.
Nhặt xác cho vị nam sủng kia?
Hay là nên... hầm ít t.h.u.ố.c bổ cho để miễn cho bị ép khô?
Thôi được , với giáo chủ hung tàn nhà bọn họ, dù là chuyện trên giường chắc c cũng sẽ hung tàn.
mệt mỏi chắc chắc kh là giáo chủ mà là nam sủng Tiểu Dụ kia.
Sáng sớm hôm sau.
Cửa cung ện Ma giáo vẫn đóng chặt, trong phòng kh bất cứ tiếng động gì truyền đến.
Cho đến khi một cánh tay thon dài vén bức màn đỏ tươi lên.
Hình ảnh bắt đầu dần dần rõ ràng và sắc nét hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hac-hoa-nam-chu-tong-tuong-kich-ban-ta/chuong-178.html.]
Phượng Dụ với mái tóc hơi tán loạn và khuôn mặt lạnh nhạt.
Áo trong màu trắng lỏng lẻo mặc trên .
Đôi mắt đen nhánh xuống đang nằm trong lòng .
im lặng rũ mắt xuống kh biết đang nghĩ tới chuyện gì.
trong n.g.ự.c nằm co thành một cục, bàn tay còn nắm chặt l vạt áo của .
Gương mặt đỏ ửng mang theo nước mắt chưa khô.
Đôi môi hơi sưng đỏ.
Dấu hôn x tím từ cổ chạy dài xuống phía dưới, phân tán trên da thịt mịn màng tinh tế.
Trên nàng chỉ bọc một cái khăn trải giường mỏng m, bên trên còn nhiều dấu vết mờ ám.
Động tác lúc ngủ của nàng thể hiện sự tin tưởng của với , giao hết tất cả cho .
nâng tay nhẹ nhàng vuốt ve bờ vai của nàng, dần dần hướng lên trên, xẹt qua động mạch, rơi xuống đầu nàng.
Chỉ cần bây giờ thoáng dùng sức là nàng thể mất mạng.
Giáo chủ Ma giáo bạo ngược kh kh căm hận sẽ vĩnh viễn biến mất trên thế gian này.
Trong lòng n.g.ự.c truyền đến một âm th mềm mại
"Ưm. ."
Tô Yên giật giật muốn dựa sát vào trong n.g.ự.c Phượng Dụ giống như muốn kề sát nhiệt độ ấm áp bên cạnh.
Ánh mắt trở nên sâu thẳm, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng.
Cũng kh biết qua bao lâu, chỉ biết mặt trời bên ngoài đã lên cao.
Ít nhất đã tới giờ Ngọ.
rũ mắt cẩn thận đang ngủ say trong ngực, sau đó tiến đến bên tai nàng nhẹ giọng nói,"Giáo chủ, giáo chủ?"
Tô Yên giật giật đầu, chỉ cảm th lỗ tai ngưa ngứa.
Sau đó lại nghe th câu tiếp theo,"Giáo chủ, đã mặt trời lên cao."
Một lát sau, Tô Yên mở mắt.
Nàng chớp chớp mắt bọc khăn trải giường còn nam sủng nhỏ bên cạnh thì quần áo rối loạn, trước n.g.ự.c còn vết c.ắ.n và vết cào của .
Hình ảnh đêm qua bắt đầu lướt qua, giọng nói khàn khàn,"Ngày, ngày hôm qua ngươi trúng xuân dược."
Phượng Dụ giật giật mí mắt nhẹ giọng lên tiếng,"Giáo chủ, mặc kệ vì lý do gì, từ nay về sau Tiểu Dụ đã là của giáo chủ."
Nhưng một lúc lâu sau Tô Yên vẫn chưa phản ứng lại.
Nàng im lặng làm Phượng Dụ hơi cứng lại.
"Giáo chủ, ngài kh muốn ?"
Tô Yên vẻ mặt đau lòng của bèn duỗi tay vỗ vỗ tay .
Ừm, nói cũng đâu sai.
là nam sủng của nàng, tuy đêm qua vài việc ngoài ý muốn nhưng sớm muộn gì chuyện này cũng sẽ xảy ra mà.
Nàng khàn khàn lên tiếng,"Được, sau này ta sẽ bảo vệ ngươi."
Lời nói phong phạm của một vị giáo chủ Ma giáo.
Chỉ là... khuôn mặt nhỏ vẫn còn đỏ ửng, đôi mắt ngập nước làm kh nhịn được muốn bắt nạt.
Hoàn toàn kh một chút khí phách nào mà chỉ giống như một con mèo nhỏ kiêu ngạo.
Ánh mắt Phượng Dụ hơi sáng lên,"Sau này Tiểu Dụ nguyện ý làm trâu làm ngựa cho giáo chủ, chỉ cầu giáo chủ kh rời kh bỏ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.