Ham Rẻ Tậu Nhà View Biển, Tôi Tự Chui Đầu Vào Hang Sói
Chương 3
xui xẻo , bọn họ rơi 1% còn .
"Hội chứng sợ xã hội thể khắc phục mà." Tiểu Kỷ hềnh hệch bảo.
" em cũng sợ giao tiếp, quen vài bạn hướng ngoại, dần dà em cũng hướng ngoại theo luôn."
"Chị Kình Kình, chị thử xem ?"
Mấy cứ như đỉa đói, bám riết lấy về tận cổng khu chung cư.
từ chối từ chối rằng tiếp khách, bọn họ mới chịu buông tha.
xách hai túi thức ăn to tướng, lượn lờ quanh khu chung cư hai vòng, xác nhận xung quanh còn bóng nào bám theo.
Lúc mới ba chân bốn cẳng chạy lên lầu, chốt chặt cửa nẻo .
Đại Hoàng kêu "meo meo", lững thững từ trong phòng ngủ bước .
Chỉ , trông nó vẻ hoảng sợ.
mở một hộp pate cho nó.
nó ăn ngay.
Nó tuần tra quanh phòng hai vòng, mới bắt đầu liếm láp.
09
Vốn mắc hội chứng ám ảnh cưỡng chế, lục tung cả nhà lên kiểm tra.
Xác nhận kẻ nào nấp lén mới an tâm phần nào.
mở laptop lên, gọi video cho cô bạn .
Cô bạn cằn nhằn:
"Bà xem bà , ham rẻ mua cái chung cư ở chốn khỉ ho cò gáy , nguy hiểm bao nhiêu!"
" bà đây ."
"Hỗ Thành tuy áp lực thật đấy, chí ít còn an ."
Nhớ đám đồng nghiệp khẩu phật tâm xà cùng tay sếp ngoài mặt tươi trong bụng một bồ dao găm, thở dài:
"Thôi, để cố thích nghi thêm xem ."
"Cùng lắm thì mua cái camera lắp để trông nhà."
Cô bạn chợt thảng thốt:
"Ơ?"
"Nhà bà lắp sẵn camera ?"
sững sờ mất hai giây.
Ngay giây tiếp theo, da gà da vịt nổi lên rần rần.
"Ca... camera gì cơ?"
Cô nàng còn tưởng đang đùa.
Nhận đang thật, nó hoảng hốt:
"Ngay kệ sách lưng bà kìa, một chấm đỏ!"
10
bảo: "Bà đừng tắt máy vội, để xem."
Cô bạn sợ đến mức run cầm cập vẫn gật đầu lia lịa:
"Ừ, đợi."
, lục lọi kệ sách.
Cuối cùng, cũng phát hiện một chiếc camera mini kẹp giấu giữa một cuốn tiểu thuyết.
Chấm đỏ nhỏ xíu đang nhấp nháy liên hồi.
ném thẳng nó xuống đất, giẫm nát bét.
Bạn thể thích: Thiên Tai: Trọng Sinh Trở Về Giai Đoạn Đầu Của Mạt Thế - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Từ loa laptop, giọng bạn mếu máo vang lên:
"Vẫn còn một chấm đỏ nữa..."
"Ngay tầng kệ thứ hai kìa, mới sáng lên xong."
tìm thấy cái camera thứ hai, tiếp tục ném xuống giẫm nát.
hỏi: "Còn nữa ?"
Bạn căng mắt màn hình hồi lâu, giọng chắc chắn lắm:
"Chắc hết ..."
" mà, rõ bọn nó lắp loại hồng ngoại xuyên đêm ."
Lòng rối như tơ vò:
"Bà báo cảnh sát giúp ?"
Bạn kịp mở lời, gã yêu nó thò mặt khung hình, tranh :
" cô tự báo cảnh sát ?"
Bạn phản bác: "Điện thoại bả hỏng , báo cảnh sát kiểu gì?"
Gã yêu vặn :
"Bả thể báo cảnh sát qua mạng mà, cớ gì bắt tụi gánh rắc rối?"
xen :
"Báo cảnh sát qua trang web thường chỉ dành cho các trường hợp khẩn cấp..."
cắt ngang lời :
"Thế nhé, nhỡ ai đột nhập nhà cô, cô cứ nhắn ám hiệu cho tụi ..."
và bàn bạc thống nhất ám hiệu.
Xong xuôi cằn nhằn:
"Cô rắc rối thật đấy!"
"Cứ dăm bữa nửa tháng mang dăm ba cái chuyện cỏn con nhà cô làm phiền Tiêu Tiêu, phá đám gian riêng tư tụi ."
Tiêu Tiêu sang , khẽ khuyên nhủ:
"Bà ở một nhớ cẩn thận nhé!"
"Trong lúc chờ mua điện thoại mới, chuyện gì cứ nhắn ám hiệu cho ..."
Cô bạn cúp máy.
chằm chằm màn hình laptop, ngẩn một lúc.
đó, bế Đại Hoàng lên, vuốt ve bộ lông nó.
", tao xui xẻo thật đấy."
Bình thường Đại Hoàng chả bao giờ cho ẵm.
, nó hề phản kháng.
Đừng bỏ lỡ: Tôi Trời Sinh Mang Mầm Ác, Nhưng Cả Nhà Tôi Còn Điên Hơn Tôi, truyện cực cập nhật chương mới.
11
đặt mua điện thoại mạng.
Hệ thống báo ngày hàng về, tự lết bộ điểm giao nhận cách hai cây để lấy.
Để giết thời gian, bật máy tính chọn một bộ phim kinh dị Nhật Bản.
Phim tên "Ngôi nhà búp bê", thấy review khen khá .
ôm Đại Hoàng, thu lu bệ cửa sổ, tay cầm bịch bim bim.
Đang xem đến đoạn bà nội mở cửa tủ lạnh, một con búp bê nhào .
Miếng bim bim tay rơi "bộp" xuống đất.
lúc , màn hình máy tính bỗng phụt tắt.
Cả căn nhà chìm bóng tối đen đặc.
Đại Hoàng ré lên "meo" một tiếng, vọt thẳng khỏi lòng .
cố lấy bình tĩnh, quờ quạng trong phòng tìm đèn pin.
Thế nhà mới chuyển đến, đồ đạc vẫn dọn dẹp xong xuôi.
tài nào nhớ nổi vứt đèn pin ở cái thùng nào.
Đang lúc hì hục tìm đèn, bỗng tiếng gõ cửa.
giọng Tiểu Kỷ:
"Kình Kình ơi, hình như toà nhà cúp điện ."
" Trình bảo chị mới chuyển tới, chắc chắn sẽ sợ nên em đem cho chị cái đèn pin."
đáp vọng : " cần , chuẩn ngủ ."
Giọng Tiểu Kỷ mang theo ý :
"Chị ơi..."
"Mới chín giờ tối, chị ngủ sớm thế."
" chị sang phòng 1608 toà kế bên, chơi board game với tụi em cho vui?"
, trào dâng một linh cảm chẳng lành.
Ba bọn họ thế mà ở ngay toà nhà sát vách.
Hơn nữa, hai nam một nữ ở chung một nhà, vẻ ?
kiên quyết chối từ: "Thôi, ngủ đây."
Tiểu Kỷ còn ngoài lải nhải thêm mấy câu, vờ như thấy.
Đêm đó giấc ngủ chập chờn yên, liên tục gặp ác mộng.
Lúc thì mơ thấy nhẫn tâm đưa đến trường nội trú, tay kẹt cửa xe bầm tím...
Lúc thì mơ thấy đang ở nhà bố và kế, cứ ăn bát cơm trộn ớt cay xé lưỡi...
Cuối cùng, choàng tỉnh, mồ hôi lạnh toát ròng ròng.
Đại Hoàng đang ngủ cạnh .
Nó vươn vai thư giãn, khẽ hừ giọng tỏ vẻ bất mãn với tiếng ồn do tạo .
Bầu trời bên ngoài vẫn còn đen kịt.
Chắc tầm ba bốn giờ sáng.
mở laptop lên định xem mấy giờ .
Laptop sập nguồn ngúm luôn từ lúc nào.
định rửa mặt cho tỉnh táo.
bếp, vặn vòi nước chẳng giọt nào chảy .
Hóa , nhà chỉ mất điện mà còn mất cả nước.
đành chia đôi lượng nước suối ít ỏi còn trong chai cho và Đại Hoàng.
12
Vất vả lắm mới thức trắng ráng đến khi trời sáng.
Khay nước mèo cũng cạn sạch.
quyết định hộp kỹ thuật điện nước ngoài hành lang xem tình hình thế nào.
ghé mắt qua mắt mèo cửa, đó mới dè dặt hé mở.
về phía hành lang, bàng hoàng phát hiện một bóng đen đang cạnh hộp kỹ thuật nhà .
Bao nhiêu cục tức vì chơi khăm suốt mấy ngày nay lập tức dồn hết lên não.
lao vụt , định tóm cổ gã bắt quả tang.
Thế kẻ chạy nhanh như chớp, thoắt cái lủi mất tăm ở cuối hành lang.
đến chỗ hộp kỹ thuật, gạt aptomat và mở van nước.
Lúc cửa nhà, chết sững.
Cửa nhà thế mà sập chốt đóng chặt.
Rõ ràng ngoài hành lang làm gì gió lùa đến mức tự sập cửa chứ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.