Ham Rẻ Tậu Nhà View Biển, Tôi Tự Chui Đầu Vào Hang Sói
Chương 4
thò tay túi áo ngủ.
Chỉ sờ thấy mỗi bộ nút bịt tai.
Cách một cánh cửa, Đại Hoàng ngừng kêu "meo meo" nũng nịu.
hối hận lắm, thế dạy nó cách tự mở cửa từ sớm.
Mười phút .
gõ cửa phòng 1608 ở toà chung cư sát vách.
mở cửa gã IT.
Thấy , đôi mắt còn đang ngái ngủ lập tức mở to:
"Kình Kình, cô sang đây?"
bối rối xoa xoa hai bàn tay :
"Xin vì làm phiền, cho mượn điện thoại một lát ? cần gọi thợ mở khóa."
liền mở sẵn danh bạ, bảo gọi cho "chú Vương".
liếc , thấy tên lưu "Sửa khoá", bấy giờ mới yên tâm bấm gọi.
giục chú Vương đến mở khoá sớm một chút.
Chú Vương bảo ngày mai mới đến .
hỏi trả thêm bao nhiêu tiền thì hôm nay chú đến .
Chú Vương quạu luôn: "Hôm nay việc, cô thích đợi thì tuỳ!"
, ông cúp máy rụp.
đành hỏi gã IT: "Xin hỏi, quanh đây còn thợ sửa khóa nào khác ?"
Gã IT tỏ vẻ khó xử:
" thì , chắc cô sẽ nhờ ..."
thắc mắc: " thế?"
Bạn thể thích: Lầm Phòng Cưới Với Chị, Lục Tổng Dỗ Cầu Thai - Thời Nhược Cấm, Lục Huân Lễ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
dứt lời, Tiểu Kỷ thò mặt từ lưng .
nhăn nhở:
"Em chính thợ sửa khoá đây!"
"Chắc chị , tay nghề em khéo lắm."
"Mấy loại ổ khoá thông thường, em ngoáy một tí bung ngay."
liếc một cái, trong lòng đầy e dè.
nghĩ đến việc Đại Hoàng vẫn đang nhốt trong nhà, cạn kiệt cả thức ăn lẫn nước uống...
đành : " đành phiền ."
13
Tiểu Kỷ chẳng mang theo đồ nghề gì sất, cứ thế theo về đến tận cửa nhà.
Gã móc từ trong túi quần một chiếc ghim kẹp giấy.
Chọc ngoáy trong ổ khoá vài đường.
Cửa vang lên tiếng "cạch" mở tung.
Đại Hoàng đang chầu chực ngay cánh cửa.
trông thấy Tiểu Kỷ, nó liền khè khè gầm gừ trong họng.
Rõ ràng Đại Hoàng ghét gã.
bảo: "Cảm ơn nhé, hôm nào rảnh sẽ gửi tiền công."
Tiểu Kỷ liếc mắt :
"Chị ơi, khách sáo thế?"
"Hàng xóm láng giềng cả, tiện tay mở hộ cái cửa thôi mà."
"Hơn nữa, em làm cũng mục đích riêng."
cảnh giác hỏi: "Mục đích gì?"
Tiểu Kỷ như :
"Chị ơi, hình như chị sợ em lắm thì ."
đáp: "Làm gì ."
Nụ môi gã càng sâu hơn:
"Em chỉ mượn chuyện mở khoá để chứng minh một điều..."
"Nếu em làm gì chị, thì nhân lúc chị tắm ngủ mà lẻn nhà từ lâu ..."
tài nào giữ nổi vẻ bình tĩnh mặt nữa:
"Đủ !"
"Bây giờ nghỉ ngơi, mời về cho!"
Gã cũng kì kèo thêm, chỉ dặn dò:
"Nhớ đóng chặt cửa nhé."
"Cái ổ khoá nhà chị chẳng phòng hờ cái gì ."
"Nếu đổi kẻ khác, e nguy hiểm lắm đấy..."
đóng sầm cửa .
Sống lưng lạnh toát.
Đây thế giới mà quen thuộc.
Những kẻ sống ở chốn , tuy ăn mặc chỉnh tề chẳng khác nào dã thú, luôn chực chờ xâm chiếm...
Xâm chiếm thời gian khác.
Xâm chiếm quyền riêng tư khác.
Xâm chiếm gian khác.
bật tung tất cả đèn đóm trong nhà lên.
đó mở vòi nước, vốc nước lạnh tát thẳng lên mặt.
Khó khăn lắm mới bình tĩnh , vươn thẳng dậy...
Chợt đưa cho một chiếc khăn mặt.
"Chị ơi, sắc mặt chị trông tệ quá..."
Tiểu Kỷ xuất hiện lù lù mặt mà như thấy ma.
Nước mặt nhỏ giọt tỏng tỏng, trượt dọc theo gò má chảy tuột xuống cổ.
14
Tiểu Kỷ trói nghiến ngoài phòng khách.
Gã gọi cả gã IT và Vãn Vãn sang.
Tiểu Kỷ tùy tiện rút một cuốn sách kệ nhà , thong thả bệ cửa sổ.
Gã IT chỉ mất mười phút bẻ khoá xong mật khẩu laptop .
dùng AI giả lập giọng văn , gửi tin nhắn hàng loạt cho những bạn mà mới liên lạc dạo gần đây.
Đại ý chuẩn Đại Lý chơi vài ngày, thể kịp trả lời tin nhắn, lúc nào về tính .
Đột nhiên, khẽ bật :
"Cô bạn tên Tiêu Tiêu cô cũng quan tâm cô phết nhỉ."
"Cô hỏi: ' tự dưng du lịch? Vụ chỗ ở giải quyết xong ?'"
suy nghĩ mất hai giây, gõ phím trả lời lẩm bẩm thành tiếng:
"Thế thì để rep: 'Chuyện bố làm tao phiền lòng quá, tao đổi môi trường cho khuây khỏa...'"
"Như thế giống giọng điệu cô, ?"
gã đầy cảnh giác:
" chuyện bố ?"
đáp bâng quơ:
"Dễ thôi."
" nhật ký trong máy tính cô ."
"Một motif quá kinh điển: Từ nhỏ thiếu thốn tình thương, làm thì áp lực quá mức, thế bỏ chạy về một thành phố nhỏ tuyến mười tám..."
vặn :
" còn motif gì?"
"Loại đàn ông 'phượng hoàng nam' từ xó núi, lên thành phố bạn gái đá, nên mới dạt về cái thành phố tuyến mười tám để trốn ?"
chằm chằm một lúc, vẻ mặt đăm chiêu.
hoảng, sợ sẽ vung tay đánh .
chỉ bước đến mặt , xổm xuống, vuốt mái tóc bù xù buộc lên, giọng trầm ấm:
" loại kẻ thất bại như cô tưởng tượng ."
Gợi ý siêu phẩm: Ba Mươi Triệu Và Một Người Đáng Giá đang nhiều độc giả săn đón.
lúc , Vãn Vãn bỗng reo lên:
"Chị mang ít quần áo thế!"
"Em cứ tưởng dân văn phòng ở thành phố lớn thì vài bộ đồ công sở xịn xò lắm cơ."
"Tiếc ghê, thế chẳng đủ lấp đầy tủ đồ em gì cả..."
Tiểu Kỷ đặt cuốn sách đang dở xuống, bước tới xoa đầu Vãn Vãn:
"Vãn Vãn tụi mặc gì mà chẳng ."
Vãn Vãn nũng nịu: "Em ứ tin , chỉ cái mồm mép tép nhảy."
cô ả sang làm nũng với gã IT:
" Trình, thấy ?"
gập laptop , mỉm cưng chiều:
"Tất nhiên ."
"Vãn Vãn mặc gì cũng nhất."
Bầu khí trong phòng khách quỷ dị đến cùng cực.
ấp úng mở miệng:
"Ờm, xin làm phiền chút..."
"Ba các , rốt cuộc mối quan hệ gì ?"
Vãn Vãn bí hiểm :
"Chị đoán , còn hỏi em làm gì?"
" Trình và Tiểu Kỷ... bọn họ đều bạn trai em."
"Hai lắm, chẳng mấy chốc chị sẽ thôi..."
cứng họng, lặng thinh mất một lúc lâu.
Tiểu Kỷ bước tới, đánh giá ngọn tóc chép miệng lắc đầu tiếc rẻ:
"Tóc chị chẻ ngọn vàng khè hết cả ."
"Chắc chắn hồi cày cuốc ở công ty vất vả quá đây mà."
" , em sẽ nấu đồ ăn dinh dưỡng để bồi bổ cho chị."
ngó lơ tên Tiểu Kỷ, sang hỏi Vãn Vãn:
"Cô... bận tâm việc tỏ vẻ ân cần như thế ?"
Vãn Vãn nhún vai chiều chẳng hề hấn gì:
"Chị cứ yên tâm, em ghen ."
" nhà thêm một , càng vui vẻ náo nhiệt."
tự đinh ninh nữa...
Bản triệt để đứt gánh với xã hội văn minh mất .
15
Đến trưa, gã IT lên lầu nấu cơm.
Tiểu Kỷ và Vãn Vãn tiếp tục nán nhà để canh chừng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.