Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ham Rẻ Tậu Nhà View Biển, Tôi Tự Chui Đầu Vào Hang Sói

Chương 5

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Bọn họ tỏ hứng thú tột độ với giá sách và tủ quần áo .

Chắc tại nơi mua sắm mạng bất tiện, nên lâu lắm bọn họ tiếp xúc với những thứ mới mẻ.

Đại Hoàng cứ thu lu bàn ăn, im lặng quan sát động tĩnh ngoài phòng khách.

Nó quên cả đói, trong họng ngừng phát tiếng khè khè đầy sốt sắng.

lên tiếng hỏi:

"Cho cho mèo ăn một chút ? Nó nhịn đói nhịn khát lâu lắm ."

Tiểu Kỷ lập tức đề cao cảnh giác:

"Chị để hạt ở ? Để em cho nó ăn."

đáp:

"Đại Hoàng quen ăn hạt trộn pate . Cứ để tự làm , bụng nó yếu lắm. Trộn tỉ lệ tiêu chảy ngay."

Thấy vẻ chần chừ, thêm:

"Hai đang canh chừng ở đây, đến cái điện thoại cũng chẳng thì chạy đằng trời ?"

Tiểu Kỷ ngẫm nghĩ một lúc, vẻ thuyết phục.

Lúc cởi trói cho , trầm giọng cảnh cáo:

" nhất chị đừng giở trò! Trình trông hiền lành thế thôi, chứ để tay, chị hối cũng kịp !"

Vãn Vãn đang ở trong phòng ngủ , mải mê ướm thử từng bộ quần áo.

Cô ả bâng quơ :

"Hồi mới chuyển đến đây, em cũng y hệt chị Kình Kình bây giờ, dạo đó em cũng chịu ít khổ sở ."

Tim đập thình thịch.

Ngoài mặt vẫn tỏ rúm ró, cam chịu:

" vét cạn từng đồng cắc cuối cùng để mua căn hộ , giờ chạy cũng chẳng ."

ánh mắt chằm chằm Tiểu Kỷ, lấy hạt và pate từ tủ đồ ăn .

đun thêm chút nước nóng, giải thích:

" dày Đại Hoàng yếu lắm, pha thêm chút nước ấm, thì lạnh bụng nó tiêu chảy."

Đợi nước sôi, châm một ít hỗn hợp hạt và pate trộn đều.

Đại Hoàng bắt đầu liếm láp từng miếng nhỏ.

dậy, mỉm bảo:

" xem, con bé chắc đói meo ..."

Lời còn dứt, bê luôn ấm nước đang sôi hất thẳng mặt Tiểu Kỷ.

vốn cảnh giác nên xoay né kịp, nước văng trúng vẫn làm bỏng, kêu oai oái.

Cùng lúc đó, túm lấy Đại Hoàng, ném thẳng mặt Tiểu Kỷ.

Đại Hoàng hệt như một con dơi, hạ cánh chuẩn xác lên mặt .

Bộ móng vuốt lâu ngày cắt ghim chặt da thịt.

bõ công nuôi nó béo , cơ bắp cuồn cuộn. Tiểu Kỷ cào cho kêu la thảm thiết.

lao mở toang cửa chính, phóng vụt hành lang.

Đại Hoàng thấy tình hình êm xuôi cũng vội vàng chuồn lẹ theo .

Thấy cửa thoát hiểm ngay mắt, sức đẩy, phát hiện cửa chặn cứng ngắc.

Chết tiệt...

Chắc chắn gã IT phòng từ .

đành phóng thẳng thang máy, nhấn nút điên cuồng.

Tiểu Kỷ và Vãn Vãn lúc đuổi khỏi nhà, trừng mắt đằng đằng sát khí.

con tầng thang máy chậm chạp nhảy xuống, sốt ruột sắp phát điên đến nơi.

"Ting" một tiếng.

Cửa thang máy mở .

Gã IT đang ngay bên trong, mỉm .

16

tóm cổ lôi nhà.

Vãn Vãn xuýt xoa xót xa giúp Tiểu Kỷ xử lý vết bỏng và vết cào.

Tiểu Kỷ đau đến mức nhe răng trợn mắt, oán trách:

" Trình, bả đối xử với em như thế mà còn định cho bả ăn cơm ?"

Gã IT bưng khay cơm nấu xong , giọng điệu ung dung chậm rãi:

" trúng chiêu do vô dụng. Mắc mớ gì vì sự vô dụng trừng phạt khác?"

Tiểu Kỷ cạn lời.

nuốt vội miếng cơm, dè dặt lên tiếng:

"Chuyện ... Đại Hoàng mèo hoang nhặt về, tiêm phòng dại bao giờ . Vết thương Tiểu Kỷ nhất nên xử lý sớm ."

Tiểu Kỷ hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt đầy khinh khỉnh.

Vãn Vãn xem xét kỹ vết cào bảo gã IT:

" Trình, vết thương sâu lắm. Kể cả con mèo bệnh thì Tiểu Kỷ cũng tiêm phòng uốn ván."

Gã IT gật đầu:

"Em đưa tiêm ngay ."

Tiểu Kỷ Vãn Vãn đỡ dậy, hai bước thì chợt đầu :

" Trình, cố tình đuổi em để ở riêng bồi đắp tình cảm với bả đấy chứ?"

Gã IT ngước mắt , nhướng mày:

" phủ nhận."

Tiểu Kỷ nghiến răng: "Thế thì công bằng!"

Gã IT lạnh lùng lườm :

"Cái mặt cần nữa ?"

Tiểu Kỷ sờ sờ vết thương mặt, đành hậm hực cùng Vãn Vãn ngoài.

Trong phòng giờ chỉ còn và gã IT.

17

lên tiếng hỏi:

"Đại Hoàng ? Các làm gì nó ?"

Gã IT tỏ khá ngạc nhiên:

"Bản cô thê thảm đến mức mà vẫn còn tâm trí lo cho một con mèo cơ ?"

khẽ :

"Con mèo đó lanh lẹ lắm, tụi bắt . Nó chuồn qua cái cửa sổ đang mở dở, giẫm lên cục nóng điều hòa nhảy tót sang ban công nhà khác mất tiêu ."

âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Đại Hoàng tinh khôn, chắc chắn nó sẽ tìm chỗ trốn an .

Gã IT cất lời:

"Cô hỏi xem tụi định xử lý cô thế nào ?"

Ánh mắt lướt qua một vòng căn nhà chính .

khi Tiểu Kỷ và Vãn Vãn lục lọi, nơi trông chẳng khác nào ăn trộm viếng thăm, quần áo và sách vở vứt vương vãi lộn xộn.

lên tiếng: "Lúc đầu sợ..."

Gã IT gặng hỏi: " nữa?"

lắc đầu:

" ' nữa', hiện tại vẫn nắm rõ tình hình lắm."

sáp gần thêm vài phần, rút ngắn cách vượt qua ngưỡng an .

Giọng vẫn đều đều, chậm rãi:

"Tình hình còn đủ rõ ràng ?"

"Cô cô thế cô lặn lội chạy đến cái thành phố tuyến mười tám khỉ ho cò gáy , dùng một trăm bảy mươi triệu tiền tiết kiệm ít ỏi để mua một căn hộ hướng biển."

"Cô cứ nghĩ vớ bẫm một cái tổ ấm đáng đồng tiền bát gạo, chẳng hề nhận bản tự chui đầu hang sói..."

vặc : "Chính vì quá rõ ràng nên mới thấy kỳ lạ."

lùi một bước, ánh mắt hiện lên tia hứng thú:

"Kỳ lạ ở chỗ nào?"

thẳng mắt :

"Ba các đang cố gồng sắm vai kẻ ác. gan các đủ lớn. Kẻ ác thực sự sẽ đến mức một cọng lông con tin cũng dám động ."

"Từ đầu đến cuối, các chỉ làm ba cái trò ruồi bu như dập cầu dao cắt nước, lục lọi đồ đạc, dăm ba câu dọa nạt vớ vẩn để khiến hoang mang..."

liếc đĩa cơm trứng sốt cà chua mặt:

" xem, còn đích nấu bữa trưa cho con tin nữa ."

chằm chằm mất hai giây, đột nhiên vung tay lên...

"Xoảng" một tiếng.

Đĩa cơm hất văng xuống đất, mảnh sứ vỡ vụn bắn tung tóe.

Giọng lạnh toát: "Bây giờ giống kẻ ác ?"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...