Hàn Noãn
Chương 5:
21
Yến tiệc giao thừa, vương tôn c t.ử quyền quý tề tựu đ đủ. Ta và ca ca ngồi đối diện nhau, mỗi một phía ở khu vực dành cho khách nữ và khách nam.
Tần Minh Châu vừa khéo ngồi ngay băng ghế dưới ta. Nàng trợn tròn mắt ta kh chớp, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc xen lẫn trầm trồ. Nhưng ánh mắt hau háu dán lên ta lúc này nhiều kh đếm xuể. Ta chỉ khẽ mỉm cười, gật đầu chào hỏi l lệ, nàng lập tức ngượng ngùng dời mắt chỗ khác.
Khi Triệu Hằng Diệu bước vào ện, ánh mắt vừa lướt qua đại sảnh đã lập tức định vị chính xác bóng dáng ta, đến cả bước chân cũng khựng lại trong thoáng chốc.
Ta ban cho một nụ cười rạng rỡ, cùng mọi đứng dậy hành lễ. Lúc mới sực tỉnh, vội vàng hô “miễn lễ”, sau đó nh chóng bước về phía đài cao.
ngang qua trước mặt ta với dáng vẻ đĩnh đạc, giả vờ như chẳng hề liếc . Nhưng ta vẫn kịp bắt gặp khoảnh khắc vành tai đỏ ửng lên, rõ ràng đến mức kh thể che giấu.
Hoàng thượng và Hoàng hậu tay trong tay bước vào ện, chỉ Thái hậu là kh xuất hiện. Sau khi mọi hoàn tất đại lễ bái lạy và nghe Hoàng thượng tuyên bố khai tiệc, ánh mắt ngài lập tức hướng thẳng về phía ta.
“Quận chúa phủ Trấn Nam vương lần đầu lên kinh thành, chẳng hay đã quen thuộc chưa?”
Ta đứng dậy, nhún hành lễ.
“Tạ ơn bệ hạ quan tâm, thần nữ vẫn đang cố gắng thích nghi ạ.”
Hoàng thượng mỉm cười: “Trẫm nghe lệnh tâu lại rằng cháu kh thích nam nhân. Kh biết là vì cớ gì vậy?”
Ca ca lập tức căng thẳng quay sang ta chằm chằm. Ta hít sâu một hơi, bình tĩnh nói ra những lời đã chuẩn bị sẵn từ trước:
“Bẩm bệ hạ, từ khi thần nữ đến tuổi cập kê, đến cầu thân đạp nát cả ngạch cửa khiến thần nữ vô cùng phiền não. Vì vậy thần nữ mới l cớ để khéo léo từ chối. Chắc ca ca nghe nhiều quá nên tưởng là thật...”
Hoàng thượng nghe xong bật cười sảng khoái.
“Thì ra là thế. Chỉ là kh biết… nếu trẫm thay Thái t.ử cầu hôn, liệu cháu từ chối khéo hay kh?”
Lập tức, vô số ánh mắt trong đại ện đồng loạt dồn cả lên vai ta, nặng nề tựa ngàn cân.
Ta khẽ liếc sang Triệu Hằng Diệu. đang cúi gằm mặt, hai ngón tay cái vô thức mân mê vào nhau liên hồi.
Trong đầu ta một giọng nói cứ thôi thúc hét lên: Ta đồng ý!
Nhưng lúc này ta mang thân phận quận chúa kiêu hãnh bậc nhất của phủ Trấn Nam vương, tuyệt đối kh thể làm mất thể diện của phụ vương và mẫu phi.
Vì thế ta ngẩng cao đầu, mỉm cười nhẹ nhàng:
“Bệ hạ nói đùa . Phủ Trấn Nam vương luôn một lòng trung quân ái quốc, nếu ban hôn, thần nữ đương nhiên lĩnh chỉ tạ ơn. Chỉ là… nếu kh lưỡng tình tương duyệt, suy cho cùng cũng khó mà bền lâu. Xin bệ hạ cho thần nữ thêm chút thời gian để suy nghĩ cho thấu đáo.”
Triệu Hằng Diệu ngẩng đầu ta. Đôi mắt lấp lánh như hàng ngàn vì rực sáng.
Hoàng hậu nhướng mày đầy kinh ngạc, gật gù tỏ vẻ tán thưởng.
Hoàng thượng quay sang Triệu Hằng Diệu: “Trẫm đã muối mặt xin xỏ giúp con đ. Con liệu mà làm cho tốt, đừng khiến trẫm thất vọng.”
“Hả?”
Ngay sau đó, Hoàng thượng lại thẳng về phía ta.
“Nếu đã vậy, nhân dịp đầu xuân năm mới, cứ để Thái t.ử dẫn cháu vãn cảnh kinh thành, tiện thể cho hai đứa tìm hiểu nhau.”
Khóe miệng ta khẽ giật giật. Rõ ràng m hôm trước còn hạ chỉ cấm túc, bắt ta tránh xa Thái t.ử kia mà…
Ca ca bên kia bỗng thở phào nhẹ nhõm.
Nào ngờ ngay giây tiếp theo, Hoàng thượng đã gọi thẳng tên :
“Mộ Tri Hàn, kỳ hạn một tháng trẫm gia ân cho ngươi sắp hết . Chuyện Thế t.ử phi của ngươi… đã suy xét đến đâu ?”
22
Tim ta khẽ thót lại. Nhưng ca ca vẫn thong thả đứng dậy, thần sắc ềm nhiên như kh.
“Bẩm bệ hạ, Thái t.ử ện hạ là nối dõi t đường của quốc gia, việc tuyển Thái t.ử phi dĩ nhiên đặt lên hàng đầu. Khi nào chuyện còn chưa định đoạt, Tri Hàn kh dám tơ tưởng đến tiểu thư khuê các nào trong kinh thành. Xin bệ hạ minh giám.”
Đúng là ca ca của ta, đầu óc lúc nào cũng nhạy bén hơn ta một bậc.
Hoàng thượng tức đến bật cười, trừng mắt ca ca: “ trước đây trẫm kh nhận ra ngươi lại tài ăn nói khéo léo đến vậy?”
, lời đáp của ca ca quả thật khéo… nhưng chính vì quá khéo nên ta lại càng bất an. Ta lo lắng , lòng bàn tay đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Ca ca hơi sững lại một thoáng. Hoàng thượng liền cong môi cười nhạt: “Chẳng lẽ b lâu nay ngươi cố tình giấu tài?”
Nghe đến đó, hai nắm tay giấu trong ống tay áo của ta vô thức siết chặt.
Nhưng ca ca chỉ tủm tỉm cười, liếc sang ta một cái, khóe môi nhếch lên đầy đắc ý.
“Bẩm, trước mặt xá , thân làm ca ca cũng muốn thể hiện đôi phần phong độ, gỡ gạc chút thể diện. Lỡ khiến bệ hạ chê cười . Nếu chỗ nào mạo phạm, cúi xin bệ hạ lượng thứ.”
Hoàng thượng im lặng một lát. Ánh mắt ngài lướt qua khuôn mặt ta, hừ lạnh:
“Nể mặt quận chúa, hôm nay trẫm kh so đo với ngươi. Nhưng ngươi cũng nên biết ều mà khuyên nhủ quận chúa, mau chóng đáp ứng chuyện liên hôn. Khi trẫm sẽ kh ép buộc ngươi nữa.”
Ca ca khom hô “Tuân chỉ”.
Hoàng thượng cũng thôi nói vòng vo, lập tức tuyên bố khai tiệc.
Ta thở phào nhẹ nhõm. Theo thói quen, ta lại cố thu thành một cái bóng mờ nhạt, cúi gằm mặt nghịch đám l tơ trắng muốt ở mép ống tay áo.
Thế nhưng chưa được bao lâu, ta đã bị vây kín.
Kh đám c t.ử thế gia trước kia, mà là một đám tiểu thư khuê các ta chẳng quen mặt. bưng trà, kẻ ríu rít bắt chuyện, thi nhau vây qu làm thân, khiến đầu ta ong ong như đàn ong bay loạn.
Ta kh dám động vào chén trà trong cung, lại càng kh muốn chạm tới ly rượu. Cảnh tượng vì thế trở nên vô cùng gượng gạo.
Tần Minh Châu ngồi cạnh cũng cau mày nhăn nhó, vẻ mặt đầy chán ghét và bực bội.
Ta đành nâng bát c lên, mỉm cười nói: “Bổn quận chúa xưa nay nhát gan, vốn kh chuộng uống trà. Xin l c thay trà, cảm tạ chư vị tỷ .”
Mãi một lúc sau mới tiễn được đám tiểu thư kia cho khuất mắt.
Tần Minh Châu liền nâng bát c về phía ta: “Trùng hợp thật, ta cũng kh thích uống trà.”
Ta nhướng mày, hơi nghiêng sang thì thầm: “Tỳ nữ Tiểu Thúy nhà ngươi… xử lý ổn thỏa chưa?”
Tần Minh Châu thoáng khựng lại, bỗng trừng mắt ta: “Ngươi…!”
Ta chỉ khẽ gật đầu, kh nói thêm gì, nâng bát c cụng nhẹ với nàng nhấp một ngụm.
Tần Minh Châu liếc sang phía ca ca, lại ta, lẩm bẩm: “Thì ra là vậy… ta đã hiểu .”
Vừa lúc đó, ca ca cũng đang sang phía này. liền cầm ly rượu, dõng dạc bước tới.
“Tần cô nương, xá vừa mới lên kinh, chưa rành thế sự. Sau này e rằng làm phiền nàng chiếu cố nhiều hơn.”
Tần Minh Châu ngẩng đầu ca ca chằm chằm, lâu sau vẫn kh nói nổi lời nào.
Ta c.ắ.n răng cố nén cười.
Ca ca lập tức liếc ta một cái sắc lẹm.
Tần Minh Châu vuốt cằm suy nghĩ, bỗng nhếch môi cười đầy đắc ý: “Được thôi. Sau này quận chúa ở kinh thành, Tần Minh Châu ta sẽ bảo kê cho nàng .”
Ca ca nhướng mày. Khóe môi hiện lên một nụ cười hoàn mỹ.
Sau đó ngửa cổ uống cạn ly rượu.
đỏ bừng mặt quay về chỗ ngồi.
th ca ca uống rượu, trong lòng ta lập tức d lên một cảm giác cực kỳ kh ổn.
23
Quả nhiên, Bách Lý Châu và đám đồng bọn lập tức sấn tới vây qu ca ca.
“Thế t.ử ện hạ, bữa tiệc ngài còn nợ bọn ta bao giờ mới chịu trả đây? Hôm nay đã nể mặt uống cùng Tần cô nương , chẳng lẽ lại kh nể đám đệ chúng ta một ly ?”
Ca ca chẳng nói chẳng rằng, giật l ly rượu trên tay Bách Lý Châu ngửa cổ uống cạn trong một hơi.
Ta đứng c.h.ế.t trân tại chỗ. Vừa định đứng dậy thì đã th ca ca loạng choạng nhào tới, khoác vai bá cổ Bách Lý Châu:
“Được! Hôm nay Tri Noãn ở đây, bổn Thế t.ử quyết kh làm rùa rụt cổ! Các cứ thay phiên nhau lên , đừng hòng đứa nào chạy thoát!”
Ai ngờ chữ “thoát” vừa dứt, cả đã mềm nhũn, ngã gục hẳn vào Bách Lý Châu, ngủ say như c.h.ế.t.
Tần Minh Châu ngồi bên cạnh vội giơ tay áo che miệng, hai vai run bần bật vì cố nhịn cười.
Ta vội chạy đến đỡ ca ca. Nhưng ngay lúc đó, ở góc khuất kh ai th, lại lén chớp chớp l mi với ta.
Được lắm… đúng là gừng càng già càng cay.
Ta lập tức quay , cúi đầu hành lễ với Hoàng thượng:
“Bẩm bệ hạ, ca ca thân thể yếu ớt, kh chịu nổi rượu. Thần nữ xin phép dìu xuống nghỉ ngơi trước. Kính xin bệ hạ cho hai thần được cáo lui.”
Hoàng thượng lúc nãy còn đang trố mắt xem trò náo nhiệt, nghe vậy bèn gật gù: “Ừm, dìu xuống . Kẻo lát nữa say quá làm càn, lại mạo phạm đến Bách Lý tiểu Hầu gia.”
Triệu Hằng Diệu cũng vội vàng đứng dậy:
“E rằng một quận chúa đỡ kh nổi, nhi thần xin ra phụ giúp một tay.”
Nhưng Hoàng thượng lập tức nhíu mày, khoát tay ngăn lại: “ con quên mất chuyện nó uống say mạo phạm con à? Tốt nhất đừng dính vào. Lỡ gây chuyện nữa thì ngự sử lại cớ dâng tấu hạch tội.”
Triệu Hằng Diệu liếc ta một cái, cuối cùng đành lặng lẽ ngồi xuống.
Nào ngờ lúc , Tần Minh Châu lại bất ngờ đứng bật dậy: “Để ta giúp quận chúa một tay. Vừa khéo ta cũng muốn ra ngoài hít thở chút kh khí. Xin bệ hạ và Hoàng hậu nương nương chuẩn tấu.”
Hoàng thượng hơi sững .
Hoàng hậu lại cười duyên dáng: “Ừm, quận chúa vừa mới vào kinh, Minh Châu cháu thân là tiểu thư khuê các mẫu mực cũng nên giúp đỡ một chút. Đi .”
Khi Tần Minh Châu khoác l cánh tay còn lại của ca ca, hàng l mi của lại khẽ rung lên. Cả thân lập tức đổ hẳn sang phía nàng.
Ba chúng ta lôi lôi kéo kéo ra khỏi đại ện.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phía sau, Bách Lý Châu vẫn kh quên lẩm bẩm: “Tửu lượng của Thế t.ử tệ hại đến vậy …”
Ta quay đầu lườm gã một cái.
Gã lập tức câm như hến, còn nặn ra một nụ cười ngượng nghịu với ta.
Ta hừ lạnh một tiếng, cùng Tần Minh Châu dìu ca ca lết ra khỏi ện.
Vừa bước ra ngoài, một luồng gió lạnh thấu xương ập tới. Ca ca lập tức rùng .
Ta đành bỏ ý định rời cung ngay lập tức.
“Vào Noãn các bên cạnh nghỉ tạm đã.”
Tần Minh Châu gật đầu ngay: “Ca ca ngươi vừa uống rượu xong, lại lạnh toát thế này?”
Ta im lặng kh đáp.
Mãi đến khi đỡ ca ca nằm ngay ngắn trên giường trong Noãn các, lại liếc qu một vòng xác nhận kh ai, ta mới ghé sát tai nàng thì thầm:
“Từ nhỏ ca ca ta đã bệnh tật triền miên, kh chịu được rét lạnh. Vì thế ta mới c.ắ.n răng vào kinh làm con tin thay . Nhưng vì muốn giải vây cho ta nên mới tráo đổi thân phận, c.ắ.n răng chịu rét mà vào kinh.”
Tần Minh Châu nghe xong liền cởi áo choàng của , nhẹ nhàng đắp lên ca ca, cũng thì thầm đáp lại:
“Ta đã bảo ngươi gan to tày trời đến thế… May mà ngươi gặp Tần Minh Châu ta.”
Hốc mắt ta hơi đỏ lên, nhưng khóe môi vẫn cong thành một nụ cười:
“Ta bắt đầu th hối hận vì đã từ chối chuyện cưới xin thay ca ca . Biết làm đây? Biết tìm đâu ra một vị tẩu t.ử hoàn hảo như cô?”
Hai gò má Tần Minh Châu lập tức ửng đỏ.
Ánh mắt nàng dừng lại trên khuôn mặt tuấn tú của ca ca vài giây, đột ngột quay sang lườm ta cháy xém:
“Đừng mơ tưởng hão huyền. Bổn cô nương đây còn lâu mới thèm để mắt tới cái đồ ma ốm này.”
Hàng l mi của ca ca lại khẽ rung lên.
Bỗng nhiên vươn tay nắm chặt l tay Tần Minh Châu, miệng lầm bầm khe khẽ: “A Noãn… chờ ta… ca ca đến đổi chỗ cho đây…”
24
Mới một khắc trước, lòng ta còn nặng trĩu hụt hẫng. Dẫu lời Tần Minh Châu nói cũng đâu kh lý…
Nào ngờ ngay giây sau, nàng đã giáng một cái tát như sét đ.á.n.h thẳng vào mặt ca ca, giọng giận dữ gắt lên: “Bu tay ra!”
Ta đứng sững tại chỗ. May mà trước đó ta đã “lật bài ngửa” với nàng , nếu kh biết chừng nàng kéo ta ra tát chung cũng nên. Cảm giác nóng rát từ cái tát lần trước nàng ban cho ta dường như lại âm ỉ dội về. Sống đến tận mười tám tuổi, trước đó ta chưa từng bị ai tát bao giờ.
Ca ca uể oải mở mắt: “A Noãn?”
vội bu tay, ôm l má trái, bày ra vẻ mặt ngơ ngác: “Nàng là… Tần cô nương?”
Tần Minh Châu rụt tay lại, vẻ mặt nhăn nhó, nhưng vẫn hạ giọng nói khẽ:
“Nếu ngươi đã cất c đến cứu Tri Noãn thì làm ơn bớt cái thói giả say nói năng bừa bãi . Bổn cô nương thể nương tay giúp đỡ, nhưng tuyệt đối kh rảnh rỗi để tự rước họa vào thân vì sự ngu ngốc của các ngươi.”
Ta chợt bừng tỉnh. Hóa ra cái tát này của ca ca cũng chẳng uổng phí chút nào.
Ca ca sững một lát gật đầu lia lịa, bật dậy ngồi thẳng, đưa trả áo choàng cho Tần Minh Châu: “Tần cô nương dạy bảo chí lý. Sau này bổn Thế t.ử nhất định sẽ cẩn trọng lời nói, tuyệt đối kh phụ lòng kỳ vọng của Tần cô nương.”
“Thế ngoan hơn kh.”
Tần Minh Châu giật lại áo choàng, khoác vội lên dứt khoát bước ra khỏi Noãn các.
Ca ca vẫn đứng ngây ra theo bóng lưng nàng, miệng lẩm bẩm kh ngớt: “ à, ca ca c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt cái tính cách này của nàng . giúp ca ca một tay , nhất định cưa đổ Tần cô nương cho bằng được.”
Ta cụp mắt gò má đã sưng vù của : “Ca ca, chẳng lẽ sở thích bị ăn tát? Nếu thích thế, cũng thể tát giúp.”
“ thì biết cái gì, cảm giác nó khác hẳn.”
Ca ca bật dậy, vừa xoa má vừa liếc ra ngoài cửa sổ Noãn các: “Đây là lần thứ hai nàng vả vào mặt Mộ Thế t.ử ta nhỉ? Lẽ nào nàng … cũng thích cái bản mặt đẹp mã này của ta ?”
Ta cạn lời.
Đột nhiên ta nhớ lại chuyện năm mười tuổi. Khi Triệu Hằng Diệu cũng từng bị cái khuôn mặt này của ca ca mê hoặc, nên mới đính ước với ta. Nghĩ đến đó, trong lòng ta bỗng nghẹn lại một cục bực bội.
Ta tháo chiếc áo choàng êu thoa trên , dúi vào tay ca ca, giọng đầy khó chịu: “Về phủ thôi. Trong cung kh muốn nán lại thêm nửa khắc nào nữa.”
Ca ca khoác áo choàng vào cẩn thận, liếc ta: “Tự dưng lại dở chứng gì mà mặt mày sưng sỉa thế?”
Ta lắc đầu: “Đi thôi.”
Ca ca cũng kh hỏi thêm, để mặc ta dìu .
Hai em men theo lối cũ, lặng lẽ rời khỏi hoàng cung, leo lên xe ngựa của phủ.
25
Đêm giao thừa, A Tài, A Bảo và đầu bếp trong phủ tất bật bày biện một bàn tiệc toàn những món đặc trưng miền Nam. Ca ca phát lì xì đỏ chót, dày cộp cho từng . Ngay cả đám kỵ binh áo đỏ cắm trại vòng ngoài cũng được chia phần.
Phát xong cho mọi , rút ra một phong bao to tướng, dúi vào tay ta.
Ta nhận l. Bên trong nặng trĩu, toàn ngân phiếu.
Những năm trước, số tiền này đều do mẫu phi tự tay trao cho ta. Nghĩ đến đó, trong lòng ta bỗng dâng lên nỗi nhớ phụ vương và mẫu phi da diết.
Ta gượng cười cảm ơn ca ca, xách một chiếc ghế nhỏ ngồi thu lu bên bếp than. những viên than đỏ rực trong lò, ta lại kh kìm được mà nhớ về kiếp trước.
Cũng là một đêm giao thừa. mẫu thân kiếp trước dắt tay ta, hai mẫu t.ử ngồi bó gối bên bậu cửa, tr ngóng phụ thân trở về.
Đó là một mùa đ rét cắt da cắt thịt – mùa đ mà cha ta đã mong chờ từ lâu, bởi giá than củi ngoài chợ đang tăng vọt.
Cha hì hục kéo một cỗ xe than nặng trĩu ra khỏi nhà. Nhưng lúc quay về, trên tay chỉ ôm đúng nửa xấp vải lụa đỏ.
Mẫu thân nổi giận mắng xối xả: “Cái thứ lụa là này mài ra ăn cho no bụng được kh? mặc vào cho khỏi c.h.ế.t rét được kh? Trong nhà gạo sắp cạn sạch biết kh hả?”
Phụ thân ta vò đầu bứt tai, khóc nức nở: “Quan binh mặc áo vàng… chỉ trả cho ngần này…”
Lời còn chưa dứt, đã ngã quỵ ngay trước cửa nhà.
Mẫu thân bỗng im lặng. Bà lẳng lặng mang nửa xấp lụa đỏ may thành một bộ quần áo mới. Khi mặc lên cho ta, bà khóc đến ướt đẫm gương mặt.
“A Noãn, cố mặc cho thật đẹp… để kiếp sau còn dễ đầu t.h.a.i vào nhà khá giả, con nhé.”
Năm ta mới tám tuổi.
Nhưng những chua cay mặn ngọt của cả một đời , ta đã nếm qua gần hết.
Ta rút ngân phiếu trong phong bao lì xì ra, đếm từng tờ một. Đếm xong một lượt, lại đếm thêm lượt nữa. Nhưng trong lòng lại chẳng th chút hứng thú nào.
Kiếp trước ta từng nghĩ, chỉ cần bạc, chỉ cần được ăn no mặc ấm thì sẽ kh còn muộn phiền nữa.
Thế nhưng kiếp này, đầu t.h.a.i vào phủ Trấn Nam vương, trở thành quận chúa tôn quý… rắc rối vẫn cứ bủa vây kh dứt.
lẽ cảm giác giống như cá uống nước, lạnh ấm ra , chỉ tự biết mà thôi.
“ , làm thế?” Ca ca đột nhiên lên tiếng.
“Ngân phiếu đếm sắp hai lượt mà mặt mũi vẫn xị ra vậy?”
Ta khịt mũi, ngẩng đầu : “Ca ca à… nói xem, nhà ta quyền thế lừng lẫy, tiền bạc chất đống như núi. Vậy mà vì Thế t.ử vẫn ở lại kinh thành làm con tin?”
Ca ca im lặng khá lâu.
Sau đó khoát tay ra hiệu cho hầu lui hết, kéo ghế ngồi sát lại bên ta.
“Trước khi vào kinh, phụ vương từng dặn ta một chuyện.”
vào bếp than đang cháy đỏ, giọng trầm xuống.
“Phụ vương nói, kh sợ vương quyền… nhưng sợ ngọn lửa chiến tr sẽ thiêu rụi Giang Nam.”
“Nếu chỉ cần đưa con cái vào kinh làm con tin mà thể bảo vệ cho vạn dân Giang Nam được thái bình thì con cháu Mộ gia tán gia bại sản cũng chẳng từ nan.”
“Kẻ thù duy nhất của Mộ gia chúng ta là giặc Oa. Chiến trường thực sự của Mộ gia chỉ nằm ở hải cương, kh ở nơi nào khác.”
Ta khẽ gật đầu.
Sự sắc bén và lạnh lùng của phụ vương luôn hướng ra bên ngoài. Còn đối với gia đình, những gì mang lại mãi mãi là sự che chở ấm áp.
Ca ca đưa hai tay hơ trên chậu than, xoa xoa cho ấm nói tiếp: “Chính vì vậy… Hoàng thượng mới nghiêng về phía liên hôn hơn là tước phiên.”
Tim ta khẽ giật thót.
Bàn tay đang cầm ngân phiếu bất giác siết chặt lại.
Thảo nào ngay khi Thái t.ử gật đầu đồng ý tuyển phi, Hoàng thượng lập tức nhắc đến quận chúa phủ Trấn Nam vương.
Hóa ra… hôn sự của ta lại liên quan đến sự tồn vong của cả Mộ vương phủ, và cả sự bình yên của dân chúng sáu châu Giang Nam.
Ta khẽ hỏi: “Vậy nên mẫu phi gửi cả đống của hồi môn đến… là để bày tỏ thái độ của Mộ vương phủ với Hoàng thượng, đổi l sự bình an cho hai ta ở kinh thành ?”
Ca ca gật đầu: “Cả hai ta cùng vào kinh, phụ vương lo sốt vó. Dù Mộ gia cũng là cây to đón gió.”
“Mẫu phi nói tiền hết thì kiếm lại được. Thế là bà vung tay một cái, sai đem toàn bộ của hồi môn dành cho chất lên xe.”
“Nếu bằng lòng liên hôn, ca ca sẽ làm đưa dâu.” Nếu kh đồng ý… ca ca sẽ là đón về lại Giang Nam.”
Ta lặng lẽ nhét xấp ngân phiếu trở lại phong bao đỏ, cẩn thận cất vào trong n.g.ự.c áo.
chậm rãi đứng dậy.
Giọng nói của ta lúc này đã trở nên kiên định: “Ca ca yên tâm. biết làm gì .”
Bên ngoài đại sảnh, tiếng pháo giao thừa vang lên giòn giã báo hiệu năm mới đã đến.
Ca ca cũng phủi tay đứng dậy, khóe môi cong lên thành một nụ cười rạng rỡ: “Đi! Ca ca dắt ra ngoài đốt pháo!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.