Hằng Nga Trong Tranh
Chương 1:
01
Dưới tàng cây quế vàng rực, Ngu Hạc Bạch đang nâng ly đối ẩm cùng nữ t.ử kia.
Nữ t.ử đó mày ngài mắt phượng, dáng yểu ệu, từng cái nhíu mày hay nụ cười đều toát lên vẻ dịu dàng vô tận. nàng ta, ta chợt nhớ đến những câu thơ Ngu Hạc Bạch từng ngâm nga: "Trăng lên sáng rõ, đẹp yêu kiều. Dáng ệu thướt tha, lòng ta liêu xiêu.”
Nếu kh ta từng gặp xuất chúng hơn thì lẽ giờ phút này ta cũng sẽ coi nàng ta là thần nữ mà bái lạy.
Th ta đến, nụ cười trên môi Ngu Hạc Bạch cứng đờ. nói khẽ, dường như sợ làm kinh động đến nữ t.ử kia: "Là một kẻ kh liên quan. Tiên t.ử chờ một lát, ta đuổi nàng ta sẽ quay lại."
Tuy đã nghe Ngu bá mẫu kể chuyện si mê thần nữ đến mức như say rượu, nhưng khi nghe bốn chữ "kẻ kh liên quan", n.g.ự.c ta vẫn nhói lên. Lời đồn đại của ngoài rốt cuộc chẳng đau đớn bằng tận mắt chứng kiến.
Một tháng trước, ta vẫn là thê t.ử chưa qua cửa mà ngày đêm mong nhớ.
Trong lễ cập kê, Ngu bá mẫu cài lên tóc ta cây trâm vàng hình trăng khuyết, ánh mắt hân hoan của bà khiến mặt ta nóng bừng.
Bà thì thầm vào tai ta: "Tiểu Vọng Nguyệt, qua vài ngày nữa bá mẫu sẽ cùng Hạc Bạch đến dạm ngõ. Sau này con làm con dâu của bá mẫu, chịu kh?"
Bà mỉm cười ta, lại Ngu Hạc Bạch đang đứng giữa đám khách khứa.
Thiếu niên khí độ bất phàm, dù tỏ ra chững chạc đến đâu thì khi bị ánh mắt thẳng t của mẫu thân trúng, mặt cũng đỏ bừng lên.
Vậy mà ta đợi mãi đợi mãi, vải vóc và hoa văn thêu khăn voan đỏ cũng đã chọn chọn lại, nhưng rốt cuộc vẫn kh đợi được đôi chim nhạn sính lễ.
Cánh cửa Ngu gia ở cuối phố đóng chặt, như đang khóa kín một bí mật kh thể nói ra, khiến kẻ qua đường như ta trong lòng vừa trống rỗng vừa sợ hãi.
Ta sợ gặp khó khăn gì mà kh chịu nói, lại sợ xảy ra chuyện gì kh hay mà chẳng muốn liên lụy đến ta.
Những vở kịch về cường đạo x vào nhà cứ diễn diễn lại trong giấc mơ của ta, cho đến ngày ta suýt kh nhịn được mà định trèo tường vào xem thì Ngu bá mẫu - đã lâu kh lộ diện - lại đến tìm ta giữa đêm khuya, nước mắt nóng hổi rơi trên mu bàn tay ta.
Bà nói thần nữ giáng thế, nói ta và duyên kh phận. Ta kh muốn tin nên mới đích thân đến xem thử. Giờ thì đã rõ, chuyện thần nữ giáng thế chưa biết thực hư ra , nhưng chuyện tình lang thay lòng đổi dạ thì là sự thật mười mươi.
Tình lang thay lòng đổi dạ đang bước về phía ta, định dẫn ta ra ngoài sân nói chuyện.
Ta biết lòng đã đổi thay, nhưng kh cảm th là kẻ kh xứng đáng bước vào nơi này. Chân ta như mọc rễ tại chỗ, giọng run run hỏi : " lại gọi là kẻ kh liên quan?"
Trước nay Ngu Hạc Bạch kh cho phép ta cư xử thiếu khuôn phép. là Cử nhân trẻ tuổi nhất thành này, nay lại đỗ Cống sĩ, phu nhân tương lai của là nữ t.ử cực kỳ nhàn tĩnh, tao nhã, xinh đẹp như hoa quế vàng rơi rụng - giống hệt nữ t.ử đang ngồi dưới gốc cây quế, ung dung tự tại kia.
Ta kh muốn mất mặt trước bọn họ nên cũng cố gắng kh nổi nóng, nén nước mắt, nhẹ giọng chất vấn. Thế nhưng sự hiểu chuyện giả tạo cũng mong m như đèn lồng gi.
Ngu Hạc Bạch th kh lay chuyển được ta bèn cau mày. Gió nhẹ thổi tung tay áo , khiến tr vẫn siêu phàm thoát tục như ngày nào, vẫn là dáng vẻ khiến ta đỏ mặt tim đập suốt bao năm qua.
Nhưng lời nói lại hòa cùng gió thu, lạnh lùng tát vào mặt ta: "Chỉ là lời nói đùa của lớn thôi, đừng tưởng thật. Hôn ước thể định thì cũng thể hủy. Ta đã bàn bạc với mẫu thân, chọn ngày lành sẽ đến từ hôn."
th cao tự chủ như vậy, cứ như thể gần tám năm bên nhau chỉ là một vở kịch diễn theo kịch bản, hạ màn thì kh ai nên coi là thật.
Nhưng ta kh làm được. Trong lòng ta đau lắm. Ta muốn cũng đau như ta!
Thế là ta bày ra bộ mặt con buôn mà ghét nhất, lớn tiếng đòi bồi thường: "Hôn ước thể hủy, chẳng lẽ toàn bộ gia sản của ngươi cũng thể trả lại ? Ngươi đừng quên là nhà ai đã bỏ tiền tài trợ cho ngươi đỗ Cống sĩ, lại là ai chạy ngược chạy xuôi để tr của ngươi lọt vào mắt x của quý nhân! Tiền sửa nhà, mua bút mực, tiền học phí, lộ phí thi bao năm qua, đường đường là Cống sĩ, chẳng lẽ ngươi định quỵt nợ ?"
02
Nghe vậy, Ngu Hạc Bạch liền nhíu mày. là văn nhân th nhã, xưa nay kh thích tính toán chuyện tiền bạc. Trước kia chỉ cần ta nhắc đến, lập tức tỏ vẻ chán ghét, bảo ta đừng để dính dáng đến hơi hám con buôn.
Quả nhiên, sắc mặt trở nên lạnh lùng: "Ta dạy nàng đọc sách bao năm, vậy mà vẫn kh sửa được cái thói quen tính toán chi li này. Nàng chỉ là một phàm nhân, con gái nhà buôn, thần nữ ở ngay trước mặt, kh bắt nàng quỳ lạy đã là nhân từ, nàng còn dám la lối om sòm làm phiền th tịnh?"
Ta là con gái nhà buôn, nhà ta mở khách ếm, việc quen làm thường ngày là đón khách đưa khách, gảy bàn tính. Nếu ta là tiểu thư khuê các, dĩ nhiên kh cần tính toán chi li như vậy, nhưng khổ nỗi ta đâu .
Nhà ta là một trong những hộ dân bình thường nhất trong những hộ làm ăn buôn bán đầu đường cuối ngõ này. Nếu kh biết tính toán thì làm kiếm được kế sinh nhai? Chúng ta dựa vào chính , kh cầu thần cũng chẳng bái phật, cớ quỳ lạy một thần nữ kh biết thật giả?
Ta muốn phân trần cho rõ trắng đen, nhưng Ngu Hạc Bạch lại chẳng thèm kiên nhẫn với ta dù chỉ một chút.
chìa tay ra, ra hiệu cho ta đưa khế ước: "Đã mang đến thì kh cần mang về nữa. Phần của ta, ta sẽ tự hủy bỏ. Sau này chớ nhắc đến chuyện hôn ước nữa."
Ta kh cam lòng để được như ý, lùi lại một bước, cất khế ước vào trong tay áo: "Bao giờ trả tiền thì khi đó ta trả lại khế ước. Ta đòi hỏi cũng kh nhiều, trả gấp ba là được."
Ta mắt ngấn lệ nhưng vẫn nở một nụ cười giảo hoạt với . Những năm qua nhà ta đã tốn bao tâm sức vì , nếu chỉ trả lại nguyên số thì chẳng chịu thiệt thòi !
nói ta là con gái nhà buôn, nói ta giỏi tính toán, vậy thì ta sẽ kh phụ cái hư d này, quyết kh để được hời!
Ngu Hạc Bạch ta chằm chằm, vẻ mặt khinh bỉ: "Quả nhiên là bản tính tham lam..."
"Tham lam thành tính còn đỡ hơn là mang tiếng vong ơn bội nghĩa." Ta vẫn cười, nụ cười như khi giục khách trả tiền phòng, vô lại mà khích bác : "Ta nghe nói thần tiên thể biến đá thành vàng. vậy, vị thần nữ mà ngươi vẽ ra kh chút bản lĩnh cỏn con này à?"
Cách đó kh xa, vị tiên t.ử kia đang chống tay lên má. Lúc nãy nghe Ngu Hạc Bạch nói đến chuyện từ hôn, nàng ta đưa tay đón l cánh hoa rơi, cúi đầu khẽ ngửi, khóe môi mỉm cười. Nhưng lúc này, nàng ta bỗng liếc ta từ xa, ánh mắt như rắn độc phun nọc, lướt qua mặt ta một cái. Ta bất chợt quay đầu lại, nàng ta vẫn cười dịu dàng như thể mọi chuyện vừa chỉ là ảo giác của ta.
Kh đợi Ngu Hạc Bạch mở miệng, vị tiên t.ử kia đã uyển chuyển bước tới.
"Ngu lang kh cần nói nhiều." Giọng nàng ta nhẹ nhàng, dáng mềm mại: "Ngu lang vừa qua kỳ thi Hội, chính là lúc nên giữ gìn d tiếng. Nếu vì bị ta ép buộc mà nhận lễ vật của đám cường hào ác bá, làm tổn hại th d, ảnh hưởng đến kỳ thi Đình thì kh hay chút nào."
Lời lẽ của nàng ta rành mạch, dường như am hiểu quy tắc khoa cử. Nhưng thần tiên mà lại am hiểu chuyện nhân gian đến thế ? Ta vô cùng nghi ngờ.
Ngu Hạc Bạch lại coi lời nàng ta như thánh chỉ: "Tiên t.ử nói ."
Gương mặt tuấn tú của lộ vẻ thành kính khiến tiên t.ử cười rạng rỡ. Nàng ta quay sang ta, môi son khẽ mở, ban thánh dụ: "Sư cô nương, nếu ngươi muốn đòi vàng bạc thì hãy đến l vào giờ Ngọ ngày mai. Khi đó, dưới gốc cây quế này sẽ thứ ngươi muốn."
Sự ung dung chắc c của nàng ta khiến Ngu Hạc Bạch lộ vẻ cảm kích. Ta lại kh muốn cứ thế nghe theo sự sắp đặt của nàng ta, bèn lên tiếng chất vấn: " vậy, bây giờ kh thể đưa được à?"
Trên mặt vị tiên t.ử kia thoáng qua một tia âm u nhưng chỉ trong chớp mắt lại tươi cười rạng rỡ. Như thể rủ lòng thương hại kẻ phàm phu ngu , nàng ta giải thích cho ta: "Biến đá thành vàng kh chuyện một sớm một chiều. Chỉ là Sư cô nương lòng tham kh đáy, lại bất kính với ta, ta trừng phạt nhẹ nhàng một chút."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiên t.ử một thân bạch y, hào quang lấp lánh. Nắng thu vàng rực nhưng kh chiếu lọt vào đôi mắt đen sâu thẳm kia, một nụ cười như như kh, cao thâm khó lường.
Ta khẽ cuộn ngón tay lại: "Cái gì gọi là... trừng phạt nhẹ nhàng?"
Nàng ta kh đáp, chỉ nhẹ nhàng mân mê cánh hoa rơi trên đầu ngón tay: "Nếu giờ ngươi quỳ xuống dập đầu, ta còn thể tha cho ngươi."
Ngu Hạc Bạch lộ vẻ thương hại: "Vọng Nguyệt, mau quỳ xuống . Tiên t.ử nhân từ, chỉ cần nàng hành lễ quỳ lạy, sẽ kh so đo với nàng đâu." hạ khuyên răn, cứ như ta là một tội nhân kh biết ều vậy.
Ta siết chặt nắm đấm, nhổ toẹt một bãi nước bọt về phía hai bọn họ: "Các nằm mơ !"
03
Ta nắm chặt tờ khế ước, chạy một mạch về khách ếm nhà , tim đập thình thịch. Tuy ngoài mặt tỏ vẻ kh tin, nhưng trong lòng vẫn cảm th bất an.
đời phần nhiều tin vào chuyện quỷ thần, nghe nói Hoàng đế trong cung cũng chiêu mộ nhiều đạo sĩ để cầu thuật trường sinh.
Mẫu thân ta đang ngồi sau quầy gảy bàn tính. Nghe tiếng ta chạy vào, bà kh ngẩng đầu lên mà hỏi luôn: " , cãi tg kh?"
Ta ủ rũ đáp: "Tg . Ngày mai sẽ trả lại bạc."
Mẫu thân ta chút ngạc nhiên. Ngay cả A Bưu thúc cũng thò đầu ra từ bếp: "Ôi chao, Vọng Nguyệt mà cũng lúc cãi tg thằng nhóc Ngu gia kia á, chuyện lạ à nha!"
lại coi thường ta thế chứ!
Ta bực bội phồng má lên, nhưng nghĩ lại lời A Bưu thúc nói là sự thật, ta lại ỉu xìu bỏ .
Mẫu thân ta vốn là nhi nữ của tiêu đầu. Một lần nọ, bà theo ngoại c áp tiêu thì quen biết một thương nhân buôn vải, đó chính là phụ thân ta.
Tính cách mẫu thân ta sảng khoái, phụ thân lại khéo léo đưa đẩy. Ta thừa hưởng tài ăn nói của họ, khi tr luận với khác hiếm khi chịu thua thiệt về mồm mép. Duy chỉ Ngu Hạc Bạch là ngoại lệ.
Tám năm trước, phụ thân qua đời vì bạo bệnh. Mẫu thân đưa ta đến nơi này định cư, mở khách ếm Sư Hổ.
Kh lâu sau, cuối phố một hộ họ Ngu chuyển đến. Cô nhi quả phụ, nhà chỉ bốn bức tường, vô cùng đáng thương. Mẫu thân ta dạy ta sống hòa thuận với xóm giềng, thường xuyên giúp đỡ họ. Mái nhà dột nát được lấp đầy từng viên gạch ngói, căn nhà trống hoác dần dần thêm bàn ghế.
Trong lòng Ngu bá mẫu cảm kích nhưng kh gì báo đáp, bèn đề nghị để Ngu Hạc Bạch dạy ta đọc sách. Phụ thân của Ngu Hạc Bạch từng là tú tài thi trượt, vì thi mãi kh đỗ nên u uất thành bệnh mà qua đời. Ngu bá mẫu đã dồn hết tâm sức vào đứa nhi t.ử duy nhất này.
Ngu Hạc Bạch cũng hiểu chuyện. Tuổi còn nhỏ đã đọc đủ thi thư, nuôi dưỡng được khí chất văn nhân, khiến đứa trẻ dốt đặc cán mai như ta th chỉ cảm th vụng về ngốc nghếch, hoàn toàn mất vẻ l lợi ngày thường.
Sĩ n c thương, thương nhân đứng cuối. Mẫu thân ta cũng mong ta đọc nhiều sách thánh hiền, làm một cô nương biết lễ nghĩa, đừng nhiễm thói con buôn. Từ đó, Ngu Hạc Bạch bắt đầu dạy ta học.
M năm đầu, là Tiểu Ngu ca ca mà ta cực kỳ sùng bái. Dáng vẻ đẹp đẽ, kiên nhẫn, nói chuyện lại dễ nghe. Cho đến khi đỗ kỳ thi Hương, trở thành Cử nhân, tình hình đã thay đổi.
Tiểu Ngu ca ca ôn hòa ngày trước càng lúc càng nghiêm khắc, thường xuyên uốn nắn ta đủ ều. Ta kh biết phản bác thế nào, chỉ cảm th những tiêu chuẩn áp đặt lên ta như những cái khung, gò bó ta đến khó chịu.
Nhưng dù nghiêm khắc đến đâu, cũng là muốn tốt cho ta. Dù khó chịu đến đâu cũng kh tổn thương bằng những lời nói hôm nay. Cái gì gọi là "kẻ kh liên quan" chứ? Câu nói này kích hết gai nhọn trên ta dựng đứng cả lên.
Hôm nay ta lộ ra bộ mặt con buôn giảo hoạt trước mặt , rõ ràng là muốn làm khó chịu, nhưng trong lòng ta lại càng khó chịu hơn thế này?
Ta cúi đầu dọn dẹp phòng khách. Vào phòng Thiên Tự số một, ta phát hiện một ngăn trong hộp đồ ăn vặt trên bàn đã trống trơn. Ngăn đó vốn đựng quýt khô do ta tự làm. Mẫu thân ta và A Bưu thúc đều chê chua, khách khứa qua lại cũng hiếm thích, vậy mà hôm nay lại bị ăn sạch!
Đang lúc ngạc nhiên thì bên cửa sổ vang lên một giọng nói chứa chan ý cười, trong trẻo như nước suối qua tai ta: "Tiểu chưởng quầy."
Là vị nữ khách trọ tối qua gọi ta: "Ta thích món quýt khô này, còn nữa kh?"
04
Nàng nói thích quýt khô của ta!
Mắt ta sáng lên, vui vẻ đáp: " chứ! Muốn bao nhiêu b nhiêu!"
Vừa ngẩng đầu lên, ta lại ngẩn ngơ. Dù ta vị khách này bao nhiêu lần cũng kh thể rời mắt. Đêm qua trăng sáng vằng vặc, nàng đạp trăng mà đến, gõ cửa khách ếm. Ta mở cửa cho nàng , đứng ngây ra ở cửa một lúc lâu. Dù nàng chỉ mặc áo vải, che mặt bằng khăn voan, kh rõ dung nhan, nhưng lại khiến ánh trăng khắp trời lu mờ một cách vô cớ.
Nàng nói họ Thường.
Thường nương t.ử cười, bảo muốn theo ta l quýt khô. Chúng ta cùng xuống lầu. Mặt trời đã lặn, sắc trời đen kịt, tối đến mức khiến ta hoảng hốt.
Vị tiên t.ử nhà Ngu Hạc Bạch nói muốn trừng phạt ta, chẳng lẽ là tối nay ? Tuy ta nghĩ với phẩm hạnh của Ngu Hạc Bạch, sẽ kh trơ mắt khác ra tay độc ác với ta, nhưng vẫn kh khỏi nơm nớp lo sợ.
Thường nương t.ử nhận l một túi quýt khô, th ta mày ủ mặt ê bèn hỏi: "Tiểu chưởng quầy chuyện gì phiền lòng ?"
Ta vốn th chuyện này hoang đường, ngại nói với khác, nhưng vừa chạm ánh mắt nàng , ta lại buột miệng kể ra.
Nghe xong, Thường nương t.ử cười rạng rỡ: "Nếu tiểu chưởng quầy lo lắng ám toán, vậy đêm nay ta sẽ ở lại cùng tiểu chưởng quầy, được kh?"
Rõ ràng thân hình nàng mảnh khảnh, tr như trói gà kh chặt, nhưng câu nói lại khiến ta an tâm lạ thường.
Ta năm nay đã cập kê, qua cái tuổi sợ bóng tối cần mẹ ngủ cùng từ lâu. Nhưng mẫu thân ta nghe th lời này cũng bỏ cả giấc ngủ dưỡng nhan để cùng ngồi ở đại sảnh với chúng ta.
Chúng ta ngồi trò chuyện trong sảnh, kết quả A Bưu thúc cũng nghe th.
"Ám toán?" L mày rậm của dựng ngược lên: "Cháu đợi đ, ta gọi các thúc A Đức, A Báo, A Tĩnh... tóm lại là gọi hết dậy!"
Ta nhai quýt khô, má phồng lên: "Thế kh hay đâu... Chắc các thúc ngủ cả ."
" dám ám toán Vọng Nguyệt nhà ta, bọn họ mà ngủ được!"
A Bưu thúc đập cửa từng phòng rầm rầm. Các thúc dụi mắt ngái ngủ ra mở cửa: "Ôi dào, chuyện gì thế?"
A Bưu thúc quay lại cười sảng khoái với ta: "Cháu xem, bọn họ ngủ đâu!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.