Hằng Nga Trong Tranh
Chương 2:
05
Thế là đêm đó, trăng sáng vằng vặc. Trong đại sảnh khách ếm Sư Hổ, một đám ngồi đ nghịt.
Ta, mẫu thân, Thường nương t.ử và một dàn các thúc thúc vạm vỡ. Các thúc thúc trước kia đều theo ngoại c áp tiêu, sau khi ngoại c giải nghệ thì theo mẫu thân ta cùng kinh do khách ếm, làm chút việc vặt.
A Bưu thúc cầm cái xẻng xào nấu: "Bao năm nay, chưa ai dám gây sự trong khách ếm này!"
A Báo thúc cầm cây củi: "Nếu kẻ dám ám toán Vọng Nguyệt nhà ta, nhất định sẽ cho một kh trở lại!"
Các thúc đồng th hô lớn: "Một kh trở lại!"
Ở trong sân Ngu gia, ta cảm th gió thu lạnh thấu xương, nhưng lúc này được bao bọc ở giữa mọi , trong lòng ta như một lò lửa nhỏ, ấm áp vô cùng. Một túi quýt khô được chia cho các bàn. thích ăn thì nhai, kh thích ăn cũng nhai... để giữ tỉnh táo.
Đợi đến nửa đêm vẫn kh chuyện gì xảy ra. Mọi đều chút buồn ngủ. Chỉ Thường nương t.ử là vẫn hào hứng, bàn luận với ta về m bức tr treo sau quầy.
Nàng khẽ khen: “Tuy chưa vẽ trọn vẹn, nhưng đã hồn. Nét bút thần, đúng là một bức tr đẹp. Kh biết l từ đâu ra vậy?”
Ta đỏ mặt vì được khen: "Là ta vẽ đ."
Ngu Hạc Bạch dạy ta đọc sách viết chữ, ta học phần vất vả, nhưng với hội họa thì ta lại tìm th niềm vui trong đó. Phong cách của Ngu Hạc Bạch chú trọng nét vẽ tỉ mỉ, màu sắc lộng lẫy, khi vẽ đoan trang nghiêm chỉnh mới được coi là một bức chân dung đàng hoàng.
Ta thì khác . Ta hạ bút tùy hứng, nét vẽ phóng khoáng, chuyên thích vẽ thần thái thoải mái của con . Như cười lớn, khóc lớn, c.ắ.n hạt dưa, hay say rượu.
một lần, ta vẽ dáng vẻ Ngu Hạc Bạch đang đọc sách bên cửa sổ. Nắng xuân ấm áp, thiếu niên cúi đầu, nho nhã tuấn tú. Ta đỏ mặt kẹp bức tr nhỏ vào sách của , định làm quà sinh thần bất ngờ, kh ngờ lại bị tiên sinh ở thư viện của th.
Khi Ngu Hạc Bạch trở về, nói tiên sinh đã trách mắng .
"Sau này đừng vẽ theo lối này nữa." kh vui, răn dạy ta: "Vẽ tr cũng như làm học vấn, đoan chính nghiêm túc mới đúng."
Hóa ra tiên sinh ở thư viện th ta vẽ kh đẹp, Ngu Hạc Bạch cũng th ta vẽ kh đẹp. Ta buồn bã dừng bút, lén lau nước mắt ở chỗ kh th. Tính đến nay cũng đã một năm kh động bút .
Nhưng hôm nay, Thường nương t.ử khen ta vẽ đẹp. Đôi mắt nàng trong veo, kh giống như đang nói dối để dỗ ta vui. Ngoài sự xấu hổ, trong lòng ta lại chút tủi thân kh nói nên lời. Sau này chắc Ngu Hạc Bạch sẽ kh quản ta như trước nữa. Đằng nào cũng chẳng quản được ta, ta thích vẽ thế nào thì vẽ!
Đời khó tìm được tri kỷ. Ta rón rén qua các thúc đang ngáy như sấm, lén l gi bút, muốn vẽ một bức tiểu tượng cho Thường nương tử.
Vừa định hạ bút, ta lại lúng túng: "Nét vẽ của ta thô kệch, mạo bôi bác, mong nương t.ử đừng chê cười."
Thường nương t.ử cười lắc đầu. Ngòi bút vừa chạm mặt gi, bỗng trên đầu vang lên tiếng ầm ầm kỳ lạ. Ta ngẩng phắt đầu lên, th một tảng đá tròn khổng lồ từ trên trời rơi xuống, đập vỡ mái nhà, lao thẳng về phía đỉnh đầu ta!
06
Ngày hôm sau, ta bị giữ ở trong nhà.
Giờ Ngọ, mẫu thân ta mang theo khế ước thay ta đến Ngu gia, quả nhiên l về được một thỏi vàng. Thỏi vàng tròn trịa đầy đặn, ánh vàng chói mắt và kh bất kỳ dấu ấn nào, đủ để bù đắp số tiền Ngu Hạc Bạch nợ nhà ta b lâu nay. Cùng mẫu thân ta trở về còn tờ khế ước năm xưa giao cho Ngu gia.
Mẫu thân ta đốt nó ngay trước mặt ta.
"Vọng Nguyệt, đừng nhớ thương thằng nhóc Ngu gia nữa." Bà nghiêm mặt nói: "Nữ t.ử bên cạnh nó kh loại thiện lương đâu."
Đêm qua, nếu kh nhờ một cơn gió nhẹ đẩy ta sang bên cạnh thì giờ này ta đã thành đống thịt nát . Nếu đây thực sự là "trừng phạt nhẹ nhàng" mà nữ t.ử kia nói thì thủ đoạn của ả ta tàn độc vô cùng, tuyệt đối kh thường.
"Mẫu thân, cũng đừng đến Ngu gia nữa." Cú sốc đêm qua khiến ta giờ vẫn còn sợ hãi, mặt mày tái nhợt. Ta ôm chặt l Mẫu thân ta: "Con biết và Ngu bá mẫu giao tình sâu đậm, nhưng con... con kh muốn xảy ra chuyện."
Mẫu thân vỗ vỗ đầu ta: "Mẫu thân biết. Nhưng mà, kẻ đó đã dám ra tay nặng như vậy với con gái của Sư Tình ta thì ả cũng đừng hòng rút lui an toàn."
Ta mẫu thân, ánh mắt lấp lánh: " cũng cảm th ả ta kh thần nữ đúng kh?"
Mẫu thân ta mỉm cười.
Chúng ta cố tình tránh mặt Ngu gia, nhưng những rắc rối muốn tránh cũng kh được. Nghe tin ta bị bệnh liệt giường, Ngu Hạc Bạch lại đích thân đến thăm.
Ta đang ngồi sau quầy khách ếm chuyên tâm tô vẽ, bất ngờ nghe tiếng gọi: "Vọng Nguyệt."
Ngu Hạc Bạch dáng cao ráo như ngọc, phong thái vẫn lạnh lùng th nhã như xưa. Th gương mặt tái nhợt của ta, giọng hiếm khi dịu đôi chút: "Qua chuyện lần này, nàng chắc cũng rút ra được bài học. Thần nữ giáng thế là may mắn của trần gian. chịu trừng phạt nhỏ để răn đe lớn cũng là phúc phận của nàng."
Ta rõ ràng quen thuộc trước mắt, chỉ th xa lạ. Tuy mái nhà đã sửa xong nhưng tảng đá khổng lồ rơi xuống vẫn còn nằm giữa sảnh. Các thúc định khiêng nhưng bị mẫu thân ta ngăn lại. Ác ý đáng sợ như vậy sờ sờ ngay trước mắt mà Ngu Hạc Bạch lại thể thốt ra m chữ "chỉ là trừng nhỏ".
thực sự kh còn là Tiểu Ngu ca ca ngày xưa nữa .
Từ nhỏ ta đã nghịch ngợm, va quệt bị thương ngoài da là chuyện thường như cơm bữa. lần gặp đám trẻ con hàng xóm, chúng chế giễu Ngu Hạc Bạch trước mặt ta là đứa con hoang kh cha, ta liền lao vào đ.á.n.h nhau với chúng một trận.
Mẫu thân ta vốn kh thích ta đ.á.n.h nhau. Chính Ngu Hạc Bạch đã xử lý vết thương cho ta, che giấu giúp ta.
Lúc đó nói: "Đừng tr cãi với họ. Vọng Nguyệt trong lòng ta là trân bảo vô giá. Ta kh muốn th nàng bị thương vì những ác ý vô cớ đó."
Ngu Hạc Bạch vốn tính tình trầm ổn, kiềm chế. Nghe được những lời bộc bạch chân thành như vậy khiến ta vui hơn cả ăn một trăm miếng quýt khô. Nhưng lời nói hôm nay lại khiến ta cảm th quýt khô trong miệng chua đến phát đắng.
Ta cúi đầu tự vẽ tr, kh muốn để ý đến .
Ngu Hạc Bạch khựng lại, vẻ dịu dàng trên mặt biến mất, thần sắc trở nên nghiêm nghị: "Cho dù hôn ước đã hủy, chúng ta ở bên nhau đã lâu, ta cũng thể coi là trưởng của nàng. Hiện giờ nàng vô lễ như vậy, biết là kh nên kh? Ta đã từng nói lối vẽ tr này của nàng kh là hướng đúng. Nếu nàng cứ mãi kh sửa..."
Ta lặng lẽ tô xong nét cuối cùng, đặt bút xuống.
"Thích vẽ cái gì là chuyện của ta, kh liên quan đến ngươi. Mẫu thân và phụ thân ta ân ái một đời, dưới gối chỉ một nhi nữ là ta. Ta chưa từng ca ca gì cả, ta cũng kh cần. Hôn ước giữa ta và ngươi đã hủy, sau này kh cần qua lại nữa."
07
Quen biết bao năm, ta từng thật lòng ngưỡng mộ , mong chờ được cùng trải qua những ngày tháng sau này. Chẳng ngờ những lời tuyệt tình như vậy hôm nay lại thốt ra từ miệng ta.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhưng ta sẽ kh hối hận. thay lòng đổi dạ vì thần nữ, coi nhẹ chuyện ta suýt mất mạng. Ta lại tuyệt đối kh thể làm ngơ trước sự an nguy của thân, để mặc mang tai họa đến.
Khách ếm nhỏ bé muốn tiếp tục kinh do thì kh chịu nổi cảnh đá tảng thường xuyên rơi xuống. Ta cũng là trần mắt thịt, chỉ một trái tim, kh chịu nổi gió thu thường xuyên thổi tới làm nó lạnh lẽo.
lẽ hiếm khi th ta bình thản như vậy, Ngu Hạc Bạch mím chặt môi mỏng, ta chằm chằm một lúc lâu. Th ta kh ý định để ý đến , đột ngột quay định phất tay áo bỏ .
Trước khi ra khỏi cửa, lại dừng bước.
"Ta biết trong lòng nàng giận, sẽ kh so đo với nàng." Ngu Hạc Bạch trầm ngâm nói: "Chỉ là một chuyện nàng cần biết, quả thực tiên t.ử là thần nữ trong tr của ta, là Hằng Nga trên thiên cung. Nếu nàng kh muốn gặp tai ương nữa thì nên cẩn trọng lời nói việc làm, đừng vì hành động theo cảm tính mà chọc giận thần nữ."
l từ trong n.g.ự.c ra một cuộn tr, từ từ mở ra. Đây là bức tr ta quen mắt. Thiên cung nguy nga, trăng sáng vằng vặc, thỏ ngọc ngây thơ đáng yêu. Nhưng Hằng Nga vốn dĩ ôm thỏ ngọc trong tr lại biến mất tăm! Mặt gi trắng tinh như tuyết, như thể Ngu Hạc Bạch chưa từng hạ bút vẽ lên đó.
Ta vô cùng kinh hãi. Mãi đến khi Ngu Hạc Bạch khỏi lâu, ta mới hoàn hồn lại được. Ta muốn tìm mẫu thân, nhưng rốt cuộc vẫn là muộn.
Chuyện Ngu gia thần nữ từ trong tr bước ra đã truyền khắp thành. Chuyện thần nữ, tin phục, tự nhiên cũng kh tin. ngưỡng mộ tìm đến Ngu phủ đ, nhưng nữ t.ử kia một mực kh gặp. Mãi đến khi Thành chủ đích thân ra mặt mời, nàng ta mới chịu hạ lộ diện.
Nghe đồn, thần nữ tiên thuật cao cường. Khi uống vài vòng rượu ở phủ Thành chủ, nàng ta đưa ngón tay ngọc ngà bấm độn, tính ra dưới gốc cây hòe già ở góc Tây Bắc phủ chôn ngàn lượng vàng. Thành chủ mừng rỡ khôn xiết, tôn nàng ta làm thượng khách.
Gió chiều trong thành cũng vì thế mà đổi hướng. Đêm đó, đường chính treo đầy đèn hoa, mượn d nghĩa thưởng nguyệt ngắm quế mùa thu để tổ chức hội đèn lồng long trọng, chúc mừng thần nữ giáng lâm.
Thường nương t.ử rủ ta ra ngoài ngắm đèn. Nàng vẫn mặc áo vải, che mặt bằng khăn voan, dáng vẻ nhẹ nhàng ung dung. Đứng giữa đám đ ồn ào như một vệt ánh trăng th khiết nhất. Ta nắm tay nàng , vô cớ cảm th những tâm trạng phiền muộn m ngày nay cũng lắng xuống, thậm chí còn tâm trạng nói cười với nàng .
Bách tính để l lòng thần nữ, làm nhiều đèn hoa hình thỏ ngọc và trăng khuyết. Những chiếc đèn chế tác c phu hơn thì phần lớn vẽ hình Hằng Nga ôm thỏ và cung trăng huy hoàng.
Ta cười híp mắt chỉ một chiếc đèn, hỏi nàng : "Cái này đẹp kh?"
Thường nương t.ử mỉm cười: "Đẹp."
"Cái này thì ? Hình như cũng kh tệ."
"Tiểu chưởng quầy mắt lắm."
"Cô nương kh thường đâu nhỉ?"
08
Những ngày qua, kh ta hoàn toàn kh cảm nhận được gì.
Ngày tảng đá rơi xuống, tay áo nàng phất nhẹ, cơn gió nổi lên từ mặt đất. Trong đám đ, phong thái khiến ta khó quên của nàng lại chẳng ai chú ý đến. Nhạy bén như mẫu thân ta cũng kh để ý nhiều đến nàng , chỉ coi nàng là khách trọ bình thường.
Thường nương t.ử bật cười. Ta mắt sáng lấp lánh, chằm chằm vào nàng .
Nàng kh đáp, chỉ chỉ tay về phía sau ta: " kìa."
Pháo hoa bay lên, chiếu sáng bầu trời đêm. Cũng chiếu sáng đôi bóng đang ngồi trên kiệu tới.
Ngu Hạc Bạch ngồi chung một kiệu với vị tiên t.ử kia, qu kiệu quạt màu phấp phới, tr vô cùng long trọng.
Thường nương t.ử hỏi ta: "Tiểu chưởng quầy cảm th nàng ta là thần nữ kh?"
Ta vẫn kiên định nói: "Kh ."
Hôm đó bị bức tr làm cho khiếp sợ, ta kh kịp suy nghĩ kỹ. Nhưng quay đầu lại bàn bạc với mẫu thân và các thúc thúc, ta lại th mọi chuyện kh kh thể giải thích.
Khách ếm Sư Hổ từng tiếp đãi đủ loại khách khứa. đoàn tạp kỹ múa hát từ Tây Vực, tinh th các loại kỹ xảo, từng biểu diễn nhiều thần th trước mặt ta. Đã thể làm chữ hiện lên trên trang gi trắng thì nói kh chừng cũng làm mực biến mất trên trang gi đã vẽ.
Tảng đá rơi từ trên trời xuống, tuy nặng nhưng cũng thể bị bẩy . Còn về vàng, tuy quý giá nhưng chung quy vẫn là vật của nhân gian, kh kh thể được.
Hơn nữa tất cả những "thần tích" này đều kh xảy ra ngay trước mắt. Đến đoàn tạp kỹ còn thể múa nước trên lửa trước mặt mọi . Thần tiên kh gì kh làm được, cớ lại kh dám hiển thánh trước mặt đời?
Ta chỉ lo lắng, nữ t.ử kia giống như tảng đá từ trên trời rơi xuống, ngoài việc đập vỡ mái nhà khách ếm nhà ta, liệu đập vỡ cuộc sống bình thường của nhiều khác nữa kh?
Ánh trăng kh soi sáng được nỗi sầu trên mi ta. Ngu Hạc Bạch ngồi trên kiệu cao, từ xa th ta, nhíu mày. Nữ t.ử bên cạnh nhận ra, bèn hỏi: "Ngu lang đang gì vậy?"
Ngu Hạc Bạch dùng lời lẽ qua loa cho xong chuyện. Hôm đó sau khi rời khỏi khách ếm Sư Hổ, tâm trạng cực kỳ tệ. Ngu mẫu nhận ra, bèn thở dài hỏi : "Là Vọng Nguyệt đã nói gì với con kh? Nếu duyên phận đã hết thì đừng làm phiền ta nữa. Chung quy là chúng ta nợ con bé đó."
Ngu Hạc Bạch một mực phủ nhận: "Kh . Nàng chỉ là giận dỗi nhất thời, kh cố ý muốn cắt đứt với con đâu."
Ngu mẫu lại hỏi: "Kh con cảm th con bé kh xứng làm thê t.ử của con trước ?"
Ngu Hạc Bạch kinh ngạc, hóa ra mẫu thân đã thấu tâm tư của từ lâu. Tính tình Sư Vọng Nguyệt ngang ngạnh, xảo quyệt lại ham tiền, ngày nào cũng lăn lộn bên ngoài. Đã kh giỏi thi thư chữ nghĩa, lại chẳng dáng vẻ đoan trang chín c. Nữ t.ử như vậy, thể làm phu nhân của một vị Tiến sĩ tương lai?
thần nữ từ trên trời giáng xuống, nguyện gắn bó với , chẳng quá vừa vặn hay ? Châu ngọc ngay trước mắt, cớ gì còn nhớ tới hòn đá thô ráp kia?
tự hỏi như vậy. Nhưng càng hỏi, lòng lại càng rối. kh tin bản thân thể vì một hòn đá thô ráp mà buồn bực đến thế. lại hận chính , hận vì vẫn cứ vì hòn đá thô ráp mà u uất kh yên.
Mãi đến hôm nay, mới lại gặp hòn đá thô kệch . lẽ nàng cũng đã th , nên nét mặt mới u buồn đến vậy. Mà chính vẻ u buồn lại khiến tâm trạng u ám suốt b lâu của bỗng nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Quả nhiên, kẻ hối hận kh chỉ . Kh, hối hận vốn dĩ kh là . Nếu nàng đã biết hối hận, thì cũng kh kh thể bỏ qua. Chỉ là chuyện bị mạo phạm lần trước, sẽ kh dễ dàng cho qua. Khóe môi Ngu Hạc Bạch khẽ cong lên.
Vị tiên t.ử ngồi bên cạnh kh chờ được câu trả lời cũng kh hỏi thêm. Nàng ta chỉ nghiêng đầu về phía ta và Thường nương t.ử đang đứng, nơi khóe môi hiện rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.
Ý xấu vừa d lên, ánh mắt nàng ta chạm Thường nương tử. Tựa như ánh trăng lạnh bất chợt rọi xuống, soi thấu cả thân xác lẫn tâm can. Vị tiên t.ử cao cao tại thượng bỗng th toàn thân lạnh buốt, hơi thở nghẹn lại, một câu cũng kh thốt ra được.
Ta và Thường nương t.ử tiếp tục bước về phía trước. Đúng lúc , nghi trượng vốn đ nghịt và rầm rộ kia bỗng dừng lại. Chỉ trong khoảng thời gian ta ăn hết nửa cây kẹo hồ lô, nghi trượng đã quay đầu, đổi hướng, đường vòng trở về phủ.
Vừa nghe tin thần nữ nói hôm nay kh thích hợp để vui chơi nữa, đám đ trên phố tản quá nửa. Chúng ta cũng về phía khách ếm.
Đến cửa, lại th một lão khập khiễng, lưng đeo tay nải, bước lảo đảo. Khi bước qua ngạch cửa, gậy chống trượt , ngã thẳng xuống đất!
Chưa có bình luận nào cho chương này.