Họ Nói Tôi Là Mối Tình Tai Tiếng Của Chủ Tịch Cố
Chương 16: Muốn Uống Cà Phê Không?
Cố Văn Thành Mạnh Niệm Dao, tim hẫng một nhịp. lắc đầu nói.
- Kh cần.
Mạnh Niệm Dao gật đầu, hít một hơi thật sâu. Cô quay l povidone và b gòn. Bắt đầu sát trùng vết thương, cô cố gắng hết sức cẩn thận và kiềm chế nỗi sợ hãi. Tuy nhiên, khi m.á.u lập tức nhuộm đỏ và chảy xuống bắp chân của Cố Văn Thành, cô kh thể kiểm soát được bàn tay run rẩy của .
Cố Văn Thành nghĩ rằng Mạnh Niệm Dao sợ làm đau, nên trấn an cô.
- Kh đâu. Cứ làm . kh sợ đau.
Tâm trí Mạnh Niệm Dao rối bời khi những ký ức về m.á.u bị đè nén lại trỗi dậy. Giọng nói của Cố Văn Thành đã kéo cô trở về hiện tại. Cô nhắm mắt lại, véo đùi và kiên quyết tiếp tục sát trùng.
Việc xử lý vết thương và băng bó lại mất gần nửa tiếng. Mạnh Niệm Dao trả lại chỗ povidone và tăm b còn lại vào hộp sơ cứu, liếc miếng gạc dính đầy m.á.u đỏ trong thùng rác.
- Em sợ m.á.u à? - Cố Văn Thành hỏi.
Mạnh Niệm Dao gật đầu. Đột nhiên, Cố Văn Thành nắm l cổ tay cô và kéo lại gần. Mạnh Niệm Dao bất ngờ ngã lên Cố Văn Thành. Tuy nhiên, chỉ trong vòng ba giây, cô đã đẩy ra và vội vã mang theo hộp sơ cứu rời .
Cố Văn Thành Mạnh Niệm Dao vội vã rời , ánh mắt dần tối sầm lại.
Mạnh Niệm Dao trở về phòng dánh cho khách, đóng sầm cửa lại. Cô cố gắng kìm nén sự ghê tởm. Cô kh biết các cặp đôi bình thường sẽ thân mật như thế nào, nhưng bất kỳ hình thức tiếp xúc thân thể nào cũng khiến cô ghê tởm. Mỗi lần chạm vào đều gợi cho cô nhớ về quá khứ, như thể cô đã chạm vào thứ gì đó nhớp nháp và ghê tởm kh thể rửa sạch hay vứt bỏ.
Mạnh Niệm Dao càng nghĩ ngợi, cô càng cảm th choáng ngợp. Cô che miệng và chạy vào phòng tắm nôn mửa.
Sau một đêm mất ngủ, Mạnh Niệm Dao ra khỏi giường, xoa xoa thái dương. Đầu cô đau như búa bổ. Cô nghe th tiếng cửa đóng sầm bên ngoài phòng. Cô đợi một lát mới rời khỏi phòng, nghĩ rằng Cố Văn Thành đã .
Tuy nhiên, khi bước vào phòng khách, cô th cả Cố Văn Thành và Bình Dương đều ở đó. Cố Văn Thành đang ngồi trên ghế sofa, mặc vest đen, ngoại trừ phần chân bị băng bó, kh dấu hiệu bị thương nào.
Nghe th tiếng bước chân, Cố Văn Thành liếc cô lại tập trung vào đống tài liệu.
- Chào buổi sáng, bà chủ. Bữa sáng được phục vụ trong phòng ăn. - Bình Dương chào hỏi với một nụ cười lịch sự.
Mạnh Niệm Dao mỉm cười đáp lại, gật đầu vào phòng ăn.
Một bữa sáng thịnh soạn đang chờ cô trên bàn ăn, nhưng Mạnh Niệm Dao chẳng th ngon miệng chút nào. Cô cầm ấm nước lên và chuẩn bị pha một tách cà phê. Cơ thể cô cảm th khó chịu, đầu đau nhức, mắt khô khốc. Những đoạn hội thoại rời rạc giữa Cố Văn Thành và Bình Dương cứ văng vẳng bên tai cô, khiến cơn đau đầu và chóng mặt càng thêm trầm trọng.
- kh thu thập được chứng cứ nào ?
- Kh.
- Còn Giám đốc Lưu thì ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vừa nhắc đến Giám đốc Lưu, một tiếng "rầm" vang lên - một chiếc cốc rơi xuống đất.
Mạnh Niệm Dao vội vàng nhặt mảnh thủy tinh vỡ, rối rít xin lỗi Cố Văn Thành và mọi . Bình Dương liếc Cố Văn Thành vội vàng cùng Mạnh Niệm Dao dọn dẹp.
- Kh đâu, tự lo được. làm việc của . - Mạnh Niệm Dao nói, Bình Dương và lắc đầu.
Cô nhặt mảnh thủy tinh cuối cùng lên vứt vào thùng rác
Bình Dương hiểu rằng kh còn chỗ cho giúp nữa. nói.
- Vậy làm việc của đây.
Mạnh Niệm Dao gật đầu.
Một lúc sau, cô pha cà phê, pha cho một tách và hai tách nữa. Cô mang chúng vào phòng khách và đặt lên bàn trà. Khi đứng dậy chuẩn bị rời , cô liếc đống tài liệu trên bàn và nói.
- Tr mọi vẻ bận rộn, kh làm phiền nữa. - Cô quay định rời .
- Bà Cố. - Cố Văn Thành đột nhiên lên tiếng.
- Tr em kh được khỏe. Em ngủ kh ngon hay là...
- đã một đêm mất ngủ. - Mạnh Niệm Dao ngắt lời trước khi kịp nói hết.
- hiểu . - Cố Văn Thành mỉm cười đáp lại.
Mạnh Niệm Dao trở lại phòng khách.
- Ông chủ. - Bình Dương hỏi, về phía cánh cửa đóng kín.
- Ông muốn xử lý đống tài liệu trên bàn kh?
Cố Văn Thành gõ ngón tay lên bàn trà và suy nghĩ.
- nghĩ ?
- hiểu .
Cố Văn Thành kh nói gì thêm. cầm bút ký vào một văn bản khác đột nhiên nói.
- Đặt thêm một vé máy bay về Nam Thành cho Mạnh Niệm Dao.
Chưa có bình luận nào cho chương này.