Họ Nói Tôi Là Mối Tình Tai Tiếng Của Chủ Tịch Cố
Chương 17: Đi Hưởng Tuần Trăng Mật
Mạnh Niệm Dao bị tiếng gõ cửa đánh thức. Cô xoa xoa thái dương, l hết can đảm mở cửa.
- Bà chủ, cho xin chứng minh thư của bà được kh? sẽ giúp bà đặt vé máy bay. - Bình Dương hỏi.
- Vé máy bay? - Mạnh Niệm Dao hỏi.
- Vâng. - Bình Dương xác nhận.
- Mục đích là gì? - Mạnh Niệm Dao hỏi.
Bình Dương giải thích.
- đến Nam Thành. Ông chủ sắp c tác một tuần ở Nam Thành, lịch trình kh dày đặc. Nam Thành phong cảnh đẹp, chủ muốn dẫn bà dạo như một kiểu tuần trăng mật.
Mạnh Niệm Dao kiên quyết từ chối.
- Kh, cảm ơn. kh cần tuần trăng mật.
- Bà chủ, bà... - Bình Dương tỏ vẻ lo lắng.
- chỉ là trợ lý thôi.
Mạnh Niệm Dao, vốn đã hết kiên nhẫn và thiếu ngủ, đáp lại.
- Làm ơn đừng làm phiền nữa. Chúc c tác thuận lợi. - Cô giơ tay đóng cửa lại.
- Bà Cố. - Cố Văn Thành xen vào khi tiến đến, dựa vào tường phòng khách. Mạnh Niệm Dao với một nụ cười nhẹ.
- Bà Cố, em kh hài lòng với việc sắp xếp tuần trăng mật ? Em nghĩ đây chỉ là một chuyến c tác kèm theo một chút tuần trăng mật thôi ? Nếu em kh hài lòng, thể bảo Bình Dương sắp xếp một địa ểm khác cho em, và sẽ tháp tùng em 24/7. Tất nhiên, theo quan sát của , bà Cố vẻ thích ở nhà hơn. Như vậy cũng được. Chúng ta thể đặt một phòng suite giường cỡ lớn và ngủ cùng nhau cho đến khi tự nhiên tỉnh dậy. Đó sẽ là một trải nghiệm độc đáo...
- Đủ ! - Mạnh Niệm Dao gắt lên với Cố Văn Thành, sợ nói ều gì đó kh đứng đắn. Mặc dù biết đang khiêu khích , cô vẫn đáp.
- .
Cô quay trở về phòng, l thẻ căn cước từ trong ví ra ném cho Bình Dương.
- đã đưa thẻ căn cước cho . Xin đừng làm phiền . Cảm ơn.
Cô đóng sầm cửa lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ho-noi-toi-la-moi-tinh-tai-tieng-cua-chu-tich-co/chuong-17-di-huong-tuan-trang-mat.html.]
Chiều hôm đó, Mạnh Niệm Dao cùng Cố Văn Thành và Bình Dương đến Nam Thành. Nhiệt độ ở Nam Thành mát hơn nhiều so với Hải Thành. Sau khi rời sân bay, Mạnh Niệm Dao rùng trong gió lạnh.
Cố Văn Thành liếc Bình Dương, Bình Dương gật đầu khoác áo khoác của Cố Văn Thành lên vai Mạnh Niệm Dao.
Mạnh Niệm Dao quay lại, Bình Dương mỉm cười.
- Ông chủ sợ bà bị lạnh.
Nói xong, Bình Dương liên lạc với tài xế đến đón.
Mạnh Niệm Dao chỉnh lại chiếc áo vest rộng thùng thình quay sang Bình Dương với nụ cười biết ơn. Bình Dương liền liên lạc với tài xế đến đón.
Mạnh Niệm Dao kéo chiếc áo khoác rộng thùng thình, liếc Cố Văn Thành đang ngồi trên xe lăn. đeo kính râm, toát lên vẻ khó gần.
Sân bay tấp nập qua lại, nhưng Bình Dương vẫn chưa quay lại ngay. Một lúc sau, vội vã quay lại, giải thích rằng vấn đề với tài xế. giải quyết chuyện này và bảo Cố Văn Thành và Mạnh Niệm Dao đợi.
Mạnh Niệm Dao bị choáng ngợp bởi tiếng ồn xung qu. Cô liếc Cố Văn Thành và hỏi ý kiến trước khi đẩy đến một quán Starbucks gần đó.
Chọn một chỗ yên tĩnh và ngồi xuống, họ gọi một phục vụ để gọi đồ. Cố Văn Thành đã uống cà phê liên tục kể từ khi lên máy bay, nhưng giờ kh thể tiếp tục được nữa.
- Hai ly nước ch. - Mạnh Niệm Dao gọi.
Khi phục vụ rời , Mạnh Niệm Dao nhận ra Cố Văn Thành đang với một nụ cười nhẹ. Cô kh thể phân biệt được liệu đã nhận ra ều gì đó vào đêm hôm trước hay đã bỏ cuộc, hay lẽ cô đã nhận ra rằng Cố Văn Thành kh tệ như cô vẫn nghĩ. Dù nữa, cô cảm th thoải mái hơn khi ở bên .
- Bà Cố quả là biết giữ lời. - Cố Văn Thành nhận xét, bắt gặp ánh mắt bối rối của Mạnh Niệm Dao.
- Hôm qua em đã hứa với là sẽ cho thời gian để chấp nhận ều này, và thái độ của em hôm nay thật đáng khen.
Nhân tiện, phục vụ quay lại với nước ch của họ. Cố Văn Thành chỉ vào một trong những chiếc cốc, ra hiệu là dành cho Mạnh Niệm Dao.
Mạnh Niệm Dao cố nặn ra một nụ cười giả tạo trước khi quay ra ra ngoài. Giữa cô và Cố Văn Thành kh hề chút căng thẳng nào. Đó chỉ là một cuộc trò chuyện giữa với . cho cô mượn áo khoác, và cô gọi cho một cốc nước ch.
Khoảng 20 phút sau, Bình Dương vội vã quay lại, và cuối cùng họ cũng đến khách sạn.
Mạnh Niệm Dao đã che giấu cơn đau đầu của cho đến tận bây giờ, giả vờ như vẫn ổn. Nhưng cuối cùng, cô lại chìm vào cơn buồn ngủ. Cô kh để ý đến Cố Văn Thành và Bình Dương, nhận thẻ phòng thẳng về phòng nghỉ ngơi.
Khi cô tỉnh dậy, trời đã chạng vạng.
Mạnh Niệm Dao ngồi trên giường ngơ ngác một lúc mới từ từ đứng dậy. Vừa đứng dậy, cô đã th Cố Văn Thành đang hút thuốc trên ban c.
Chưa có bình luận nào cho chương này.