Họ Nói Tôi Là Mối Tình Tai Tiếng Của Chủ Tịch Cố
Chương 41: Ngôn Ngữ Cơ Thể Không Nói Dối
Mạnh Hạo Thiên cũng kh đủ chứng cứ để chứng minh Mạnh Niệm Dao đã âm mưu hãm hại trong khoảng thời gian này và đang lên kế hoạch trả thù. Trước khi th tin muốn đến, tiếp tục an ủi Mạnh Niệm Dao. một phụ nữ trung thành với , thể làm được nhiều việc.
Mạnh Hạo Thiên dịu giọng lại, nói bằng giọng dịu dàng hơn.
- kh ý gì khác. Niệm Dao, đừng giận. Kh em thuê nhà ? Nói cho địa chỉ, sẽ nấu bữa tối cho em, được kh?
Mạnh Niệm Dao dừng lại một chút. Trước đây cô chưa nói cho Mạnh Hạo Thiên biết nhà ở đâu, nên lẽ đã nghi ngờ. Nhưng may mắn thay, cô đã thuê nhà trước.
Mạnh Niệm Dao nói cho địa chỉ căn hộ cô thuê với vẻ mặt nghiêm túc.
Một lúc sau, xe đến. Mạnh Hạo Thiên rời khỏi ghế lái và đến ghế phụ phía trước. mở cửa xe và nói.
- Được , đừng giận nữa. Để bế em.
Lần này, kh trực tiếp ôm Mạnh Niệm Dao mà đã xin phép cô trước. Rõ ràng là một hành động lịch sự, nhưng Mạnh Niệm Dao cảm th gì đó kh ổn.
Tuy nhiên, cô kh từ chối. Cô nói.
- Được.
Mạnh Hạo Thiên bế cô ra khỏi xe và về căn hộ thuê. Trên đường , dừng lại và hỏi.
- Niệm Dao, giờ em đang từ chối ?
Mạnh Niệm Dao sững sờ. Mạnh Hạo Thiên tiếp tục.
- Ngôn ngữ cơ thể của con kh nói dối. Niệm Dao, em thực sự vẫn còn yêu ?
Lúc này, Mạnh Niệm Dao chắc c rằng Mạnh Hạo Thiên kh tin cô, và đang định làm gì đó với cô.
Mạnh Niệm Dao bắt đầu giãy giụa.
- kh hiểu đang nói gì. Mạnh Hạo Thiên, thả ra!
- Thả em ra ? - Mạnh Hạo Thiên đã đến cửa căn hộ thuê của Mạnh Niệm Dao.
- Niệm Dao, chỉ cần em kh nói dối , em kh cần sợ. Được , nói cho biết, chìa khóa nhà ở đâu? - Mạnh Hạo Thiên chằm chằm vào mắt Mạnh Niệm Dao.
- kh chìa khóa. Bu ra! Mạnh Hạo Thiên, nếu kh bu ra, sẽ hét lên cầu cứu!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ho-noi-toi-la-moi-tinh-tai-tieng-cua-chu-tich-co/chuong-41-ngon-ngu-co-the-khong-noi-doi.html.]
Sự chênh lệch về thể lực giữa nam và nữ là kh thể thay đổi. Dù Mạnh Niệm Dao vùng vẫy thế nào cũng kh thể thoát khỏi vòng tay của Mạnh Hạo Thiên.
- Cứu... - Mạnh Niệm Dao vừa hét lên thì Mạnh Hạo Thiên đã bịt miệng cô lại. đặt cô xuống đất, giơ tay c.h.é.m vào gáy cô.
Mạnh Niệm Dao chìm vào bóng tối.
Mạnh Hạo Thiên đỡ l cô, xuống.
- Niệm Dao, cô kh học được gì vậy?
Sau đó, l chìa khóa từ túi xách của Mạnh Niệm Dao ra và mở cửa căn hộ thuê.
Mạnh Hạo Thiên đặt Mạnh Niệm Dao lên ghế sofa trong phòng khách, qu quay bước vào phòng ngủ.
Một lát sau, bước ra. Trong phòng chẳng gì cả, ngay cả một bộ quần áo thay trong tủ cũng kh . Mạnh Niệm Dao đã nói dối .
Nhận ra ều này, sắc mặt Mạnh Hạo Thiên tối sầm lại. bước đến bên cạnh Mạnh Niệm Dao, ngồi xổm xuống. vẻ mặt cô, nở một nụ cười kỳ lạ.
- Niệm Dao, nếu cô dám nói dối , đừng trách vô tình.
Mạnh Niệm Dao tỉnh dậy, cô đờ đẫn trần nhà loang lổ vài giây mới dần tỉnh táo lại. Đây là đâu? Mạnh Hạo Thiên đang ở đâu?
Mạnh Niệm Dao lập tức đứng dậy. Khi đứng dậy, cổ và vai cô đau nhức như thể bị gãy xương. qu, Mạnh Niệm Dao nhận ra đây là căn hộ thuê của . Cả căn nhà im ắng. Mạnh Hạo Thiên đâu ? ta đâu ?
Mạnh Niệm Dao biết rõ Mạnh Hạo Thiên. Cô biết sẽ kh dễ dàng bu tha cô, và cô biết muốn cô chết. Kh, cô kh thể cứ ngồi đó chờ chết.
Mạnh Niệm Dao đứng dậy, từng bước một tiến về phía cửa, chịu đựng cơn đau. Cuối cùng cô cũng đến được cửa, nhưng dù cô vặn vẹo hay kéo mạnh thế nào, cánh cửa vẫn kh nhúc nhích. Đây là tầng năm, nên ngoài cửa chính ra, cô kh còn cách nào khác ngoài cửa sổ.
Mạnh Niệm Dao bắt đầu hoảng loạn, thậm chí cô sắp suy sụp. Ngay khi cô định tìm thứ gì đó để đập cửa, cánh cửa đã bị đẩy ra. Mạnh Hạo Thiên mặc áo sơ mi và quần dài, tr như một đàn cao quý. mỉm cười với cô và nói.
- vừa xuống lầu l đồ, em đã tỉnh à?
Mạnh Niệm Dao vô thức tay Mạnh Hạo Thiên. đang cầm máy ảnh.
- làm gì vậy? - Mạnh Niệm Dao Mạnh Hạo Thiên với ánh mắt cảnh giác. Đột nhiên, cô lảo đảo, tầm mờ .
- Em nghĩ ? - Mạnh Hạo Thiên mỉm cười.
- Niệm Dao, để nói cho em nghe một chuyện. Khi Giang San San nói với em rằng chúng video quay em, thực ra cô đang nói dối cô. Đêm đó em bị cưỡng hiếp, nhưng chúng kh video, nhưng bây giờ... muốn quay một video để làm kỷ niệm...
Chưa có bình luận nào cho chương này.