Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Họ Nói Tôi Là Mối Tình Tai Tiếng Của Chủ Tịch Cố

Chương 42: Tôi Cưới Cố Văn Thành

Chương trước Chương sau

Mạnh Hạo Thiên mỉm cười, cả toát ra một luồng khí u ám.

Mạnh Niệm Dao với vẻ khó tin. Một cảm giác khiêu khích dâng trào từ sâu thẳm cơ thể. Cảm giác này kh hề xa lạ với cô. Sắc mặt cô lập tức tái nhợt.

- Mạnh Hạo Thiên, bỏ thuốc ư?

- Niệm Dao, thực sự hối hận. - Mạnh Hạo Thiên đặt máy ảnh lên tủ và bước về phía Mạnh Niệm Dao. đưa tay chạm vào mặt cô.

- Em là vợ . đã ở bên em nhiều năm như vậy. Lần đầu tiên của em đáng lẽ là của , nhưng cuối cùng... - Mạnh Hạo Thiên dừng lại một chút, sắc mặt tối sầm lại.

Khi thuốc dần phát huy tác dụng, suy nghĩ của Mạnh Niệm Dao trở nên hơi mơ hồ. Ngón tay cô run rẩy vì sợ hãi, cô kh ngừng nghĩ làm gì và làm thế nào để tự cứu . Tuy nhiên, suy nghĩ của cô đã bị ảnh hưởng bởi thuốc và tâm trí cô trở nên hỗn loạn.

Sự đụng chạm của Mạnh Hạo Thiên khiến cô cảm th ghê tởm, nhưng đồng thời cũng d lên một nỗi khao khát mơ hồ. Mạnh Niệm Dao liên tục lùi lại, cảnh giác . Cô lạnh lùng nói.

- Cút ! Mạnh Hạo Thiên, đừng chạm vào !

- Đừng bướng bỉnh. Lát nữa em sẽ cầu xin chạm vào em. - Mạnh Hạo Thiên Mạnh Niệm Dao. Bóng tối trên mặt biến mất, lại mỉm cười.

- Mạnh Hạo Thiên, nếu biết ều gì tốt cho thì hãy thả ra ngay. Nếu kh, sẽ hối hận! - Mạnh Niệm Dao kh còn cách nào khác. Giờ cô kh còn khả năng tự vệ, kh thể trốn thoát...

Cố Văn Thành... Cái tên này đột nhiên hiện lên trong đầu Mạnh Niệm Dao.

Cố Văn Thành nhất định sẽ đến cứu cô. Cô kh biết tại , nhưng suy nghĩ này đã khắc sâu trong tâm trí cô. Cứ như thể chỉ cần Cố Văn Thành đến là cô sẽ kh .

- Em làm thể khiến hối hận? - Mạnh Hạo Thiên lại đưa tay chạm vào má Mạnh Niệm Dao. Lòng bàn tay mềm mại, mịn màng, lại dịu dàng. Vừa ấm áp vừa mát lạnh, như thể đang chạm vào một miếng ngọc bích thượng hạng.

Mạnh Niệm Dao giơ tay đẩy tay Mạnh Hạo Thiên ra. Cô lùi từng bước, cho đến khi kh thể lùi được nữa. Cô bấu chặt móng tay vào lòng bàn tay để giữ tỉnh táo, Mạnh Hạo Thiên nói.

- nghĩ vì làm trợ lý riêng cho Cố Văn Thành? Nhà đuổi ra khỏi nhà mà chẳng đền bù gì. hãy nghĩ xem, tại lại sống tốt hơn trước?

Mạnh Hạo Thiên dừng lại, chằm chằm vào cô. đột nhiên nghiến răng nghiến lợi hỏi.

- Cô l.à.m t.ì.n.h nhân cho khác à?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Kh ... - Từng đợt từng đợt nhiệt huyết từ nơi sâu thẳm nhất trong cơ thể cô lan tỏa. Miệng Mạnh Niệm Dao khô khốc. Cô đang khao khát ều gì? Trước mặt cô, chỉ Mạnh Hạo Thiên…

Mạnh Niệm Dao bấu chặt móng tay vào lòng bàn tay, cố gắng chịu đựng cơn đau để l lại ý thức. Cô lắc đầu, cố gắng nói hết câu.

- và Cố Văn Thành đã đăng ký kết hôn, giờ là vợ của . dám làm gì , sẽ chịu hậu quả vô cùng thảm hại.

- Cô cưới Cố Văn Thành? - Mạnh Hạo Thiên cười khẩy.

- Niệm Dao, thật là lời nói dối trắng trợn.

đánh giá Mạnh Niệm Dao từ đầu đến chân.

- Nói cho biết, cô tư cách gì làm Cố phu nhân? Một phụ nữ bị vứt bỏ, một phụ nữ dơ bẩn bị khác v bẩn. Cố Văn Thành chắc cên mới cưới cô.

Mạnh Niệm Dao choáng váng. Thuốc càng lúc càng khiến cô khó chịu. Cô cố gắng hết sức để chống đỡ, nhưng cô biết kh thể chịu đựng thêm được nữa.

Mạnh Hạo Thiên dường như đã mất kiên nhẫn. bước nh tới, bế cô lên, đưa vào phòng ngủ. Sau đó, ném cô lên giường.

Ngay khi Mạnh Niệm Dao ngã xuống, cô mới tỉnh lại được một giây. Cô Mạnh Hạo Thiên với vẻ khó khăn, giọng run run.

- Mạnh Hạo Thiên, đừng mà làm!

Mạnh Hạo Thiên đang cởi đồ bên giường. cúi xuống, nắm l cổ Mạnh Niệm Dao, hôn cô.

Một cái chạm như vậy đối với Mạnh Niệm Dao tựa như liều thuốc giải độc, nhưng cô biết rằng kh vậy. Cô đã bị Mạnh Hạo Thiên hủy hoại một lần, kh thể để ều đó xảy ra lần nữa.

Mạnh Niệm Dao vung tay loạng choạng. Trên bàn đầu giường một chiếc đèn. Cô chộp l nó và ném về phía Mạnh Hạo Thiên đang hôn !

Tuy nhiên, ngay sau đó, Mạnh Hạo Thiên giơ tay giật l chiếc đèn từ tay cô. giật tóc cô và tát cô vài cái với vẻ mặt đen tối.

- Con đàn bà thối tha, cô định từ chối một ly rượu mời chỉ để uống một ly rượu phạt ? Vậy thì sẽ cho cô thỏa mãn nguyện vọng!

Cẩm Tú Hoa Viên.

Dì Trương bồn chồn đồng hồ. Một tiếng, một tiếng rưỡi, hai tiếng. Mạnh Niệm Dao vẫn chưa về. Bà cứ lại lại trong phòng khách, đang định gọi Cố Văn Thành thì nghe th tiếng cửa mở.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...