Họa Ái
Chương 11:
Kh ngờ đợi đến khi Cung Thiếu Đường phát hiện, Diệp Đàm đã mất tăm . Vì vậy, những năm nay khi tìm Diệp Đàm, Đan Ni là đóng góp c sức nhiều nhất, cũng là hy vọng Cung Thiếu Đường thể ổn định, một tâm đầu ý hợp, sau này dần dần, tính cách hay EQ cũng sẽ tốt hơn.
Sau khi nói chuyện với Đan Ni, Cung Thiếu Đường bỗng nhiên th suốt, đây cũng là lần đầu tiên hoàn toàn đối mặt với cảm xúc của , từ từ sắp xếp lại những suy nghĩ về Diệp Đàm và cũng xác định rằng lẽ cả đời này sẽ kh gặp được nào như Diệp Đàm nữa, một khi trái tim rung động, mọi thứ đều thay đổi theo.
Vì vậy mới muốn tìm Diệp Đàm để nói chuyện nhưng nói thật lòng, chưa nghĩ kỹ nên bắt đầu từ đâu, chỉ đơn thuần là muốn gặp Diệp Đàm. Thế nên, khi Diệp Đàm nói những lời tuyệt tình, lại kh biết làm .
Chắc c kh thể trực tiếp trói ta về nhà, đây là lời Hàn Mặc Lẫm đã cảnh cáo rằng làm như vậy e rằng sẽ thật sự kh còn khoảng trống nào để nói chuyện nữa.
Nhưng tiếp theo làm gì, Cung Thiếu Đường vẫn còn hoang mang, thậm chí còn chút bực bội với sự mơ hồ của chính . Vì vậy, ngày qua ngày, gương mặt càng thêm lạnh lùng, đến mức các vệ sĩ đều muốn tránh xa mười mét.
Hàn Mặc Lẫm cũng kh thể cứ mãi chọc cười Cung Thiếu Đường, dù cũng là bạn thân, hơn nữa Cung Thiếu Đường đã dần dần rửa sạch d tiếng, sự hợp tác giữa hai cũng ngày càng nhiều. Cung Thiếu Đường ổn định, an tâm sống tốt, đó cũng là ều hy vọng được th.
Dù bây giờ đã khác xưa, trước đây nếu tìm một yếu đuối hơn, biết đâu một ngày nào đó sẽ bị đối thủ bắt c đòi tiền chuộc g.i.ế.c , khi đó Cung Thiếu Đường chỉ thể thu xác mà thôi.
Hàn Mặc Lẫm: “Thôi được , cũng đừng phiền não. Nếu thật lòng đối tốt với , thì sẽ biết làm thế nào thôi. Lâu dần, cảm nhận được thành ý của , hãy tìm nói chuyện, sẽ dễ nói hơn nhiều.”
Cung Thiếu Đường gật đầu, giờ cũng chỉ thể làm vậy.
Trở về nhà, Diệp Đàm dựa vào cửa chính, nhắm mắt lại. Vô số ký ức cũ ùa về như thác đổ, bám víu l tay chân, cơ thể khiến mệt mỏi vô cùng.
Trong những ký ức đó, ều khiến đau lòng nhất kh là Cung Thiếu Đường khác bên cạnh mà là khi bị xe quẹt ngã, Cung Thiếu Đường lại chỉ liếc như một xa lạ lên xe rời .
Ngay cả một qua đường cũng sẽ kh lạnh lùng như vậy, kh? Cũng chính khoảnh khắc đó, chợt hiểu ra, trong lòng Cung Thiếu Đường, còn kh được coi là một con .
Kh biết đã bao lâu trôi qua, chu cửa nhà vang lên, là chu liên lạc ở cổng lớn tầng dưới.
Diệp Đàm khẽ nuốt khan, cố gắng giữ cho giọng kh quá kỳ lạ, sau đó nhấc máy: “Ai đ?”
“Chào , là Diệp Đàm kh?”
“Đúng vậy, là ai?”
“ là giao hàng, món xào đặt đã đến , xin vui lòng mở cửa, sẽ mang lên cho .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Diệp Đàm cau mày: “Xin lỗi, kh gọi đồ ăn.”
ít khi gọi đồ ăn, trừ khi thật sự kh muốn nấu hoặc nhà bị mất nước kh thể nấu được.
“À?” giao hàng cũng mơ hồ: “Kh thể nào, tên và địa chỉ đều đúng mà. À, đúng , phía sau địa chỉ đặt món ghi là do Cung đặt.”
“...” Diệp Đàm im lặng một lát, nói: “ kh nhận, ăn , cảm ơn đã vất vả chạy một chuyến.”
giao hàng vội vàng nói: “Cái này kh được đâu ạ, quy định của chúng là kh được ăn đồ của khách hàng.”
“Khách hàng tặng thì ăn được chứ , cứ vậy , cảm ơn .” Nói xong, Diệp Đàm trực tiếp cúp máy.
lẽ sự làm phiền của giao hàng đã khiến dòng ký ức của bị ngắt quãng, cảm xúc cũng dịu lại, kh còn khó chịu như trước nữa.
Thay giày vào nhà, Diệp Đàm cất gọn đồ đã mua về, tắm rửa xong, chưa kịp ăn cơm đã nằm xuống giường, muốn ngủ một lát, trước đây mỗi khi tâm trạng tệ, đều sẽ ngủ một giấc, cứ như vậy khi tỉnh dậy sẽ cảm th khá hơn nhiều.
Vệ sĩ đang đợi ở tầng dưới nh gọi ện cho Cung Thiếu Đường đã về, nói rằng đồ ăn đã được giao đến nhưng Diệp Đàm hoàn toàn kh cho lên lầu. giao hàng cũng vẻ mặt mơ hồ, cuối cùng đành mang đồ .
Cung Thiếu Đường Hàn Mặc Lẫm, cảm th phương pháp này chẳng tác dụng gì, bày tỏ thiện ý nhưng Diệp Đàm kh đón nhận tấm lòng tốt của cũng kh phí c.
Hàn Mặc Lẫm nói: “Mới đến đâu mà đã thế? từ chối mới là bình thường, nếu kh từ chối, thì ngày trước đã kh rời . Cứ tự kiểm ểm bản thân nhiều vào, lợi đ.”
Cung Thiếu Đường cắn răng, nếu kh th Hàn Mặc Lẫm và Tô Cảnh Thần sống tốt như vậy, nghĩ Hàn Mặc Lẫm chắc hẳn cách, chứ kh thì đã kh chịu đựng ánh mắt khinh thường ở đây, mà sớm đã đánh một trận .
Những ngày sau đó, Diệp Đàm gần như ngày ba bữa đều nhận được đồ ăn đặt mà kh biết là do bên này ít giao hàng hay do Cung Thiếu Đường đặt đồ ăn vào thời gian quá cố định, luôn là giao hàng đầu tiên nhận đơn.
Câu mở đầu của giao hàng cũng từ “Chào , đồ ăn của đã đến .” chuyển thành “Chào , đồ ăn hôm nay ăn kh?”
Đương nhiên Diệp Đàm đều từ chối, giao hàng cũng ngày càng chai sạn, cảm th thế gian này lại lãng phí đồ ăn đến thế, thật đáng ghét.
Chu kỳ làm việc hàng tháng của Diệp Đàm rõ ràng, nộp bản thảo xong là đến ngày nghỉ, mỗi ngày tự do xem phim, đọc sách, ngẩn ngơ. Còn gần đến ngày nộp bản thảo là thời kỳ bận rộn vẽ, đôi khi ngay cả tóc cũng kh thời gian gội, cơm cũng kh thể ăn đúng giờ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.