Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Họa Ái

Chương 12:

Chương trước Chương sau

Ngày hôm đó, Diệp Đàm đang ở nhà miệt mài chạy deadline đến tối tăm mặt mũi, bụng đói cồn cào thì nhà đột nhiên mất nước...

Kh thể nấu cơm, lại kh muốn ăn đồ ăn Cung Thiếu Đường đặt cho, thế là Diệp Đàm tự lực cánh sinh đặt một phần gà rán và một phần cơm trộn cá ngừ.

Thật ra từ khi Diệp Đàm mua được nhà và ổn định, cuộc sống của khá là nội tâm, cũng kh sở thích mua sắm online, nên mỗi tháng chi tiêu kh nhiều, còn thể tiết kiệm được một ít, cuộc sống như vậy khiến cảm th an toàn.

Nửa tiếng sau, chu cửa vang lên, Diệp Đàm vẫn cầm bút, trực tiếp mở cửa tầng dưới, sau đó mở cửa nhà quay lại phòng sách tiếp tục vẽ.

là đàn cũng chẳng sợ, thường thì giao hàng lên, sẽ nói vọng ra “để ở hiên là được”, giao hàng đặt xuống chào một tiếng sẽ rời .

Đợi một lát, Diệp Đàm nghe th vào, liền nói: “Để ở hiên là được, cảm ơn.”

Nhưng đối phương kh trả lời, chỉ tiếng đóng cửa, đến khi Diệp Đàm ngẩng đầu lên, liền th Cung Thiếu Đường đang đứng ngoài phòng sách.

Diệp Đàm sững sờ, nhất thời kh biết phản ứng thế nào. Đồng thời, QQ cũng reo lên, là biên tập hỏi về tiến độ của .

Diệp Đàm cũng kh bận tâm đến Cung Thiếu Đường nữa mà mở QQ trả lời biên tập.

Cung Thiếu Đường kh nói gì, mãi cho đến khi Diệp Đàm nói chuyện xong với biên tập, Cung Thiếu Đường mới nói: “Bình thường em cứ mở cửa như thế này à?”

Diệp Đàm lúc này mới lại về phía Cung Thiếu Đường nhưng lại cảm th chuyện này chẳng liên quan gì đến Cung Thiếu Đường nên kh cần trả lời.

Đúng lúc này, chu cửa lại vang lên, kh đợi Diệp Đàm đứng dậy, Cung Thiếu Đường đã trước một bước để nghe chu, mở cửa.

Vẫn là giao hàng đó, cuối cùng cũng đợi được vị Diệp tiên sinh này chịu ăn đồ ăn, liền hăm hở chạy lên lầu.

Thế nhưng khi th Cung Thiếu Đường, một loại trực giác mách bảo nên tránh xa này một chút và cũng nhận nhầm là Diệp Đàm, thành thật nói: “Diệp tiên sinh, đồ ăn của đây.”

Cung Thiếu Đường nhận l đồ ăn, sau đó “rầm” một tiếng đóng sập cửa lại.

giao hàng há hốc mồm, đáng sợ như vậy, tại lại cứ tự động đặt đồ ăn cho mỗi ngày chứ?

Ơ? Kh đúng, đơn hàng hôm nay kh nhắc đến Cung mà. Thì ra là Diệp tiên sinh tự đặt, thảo nào.

Cung Thiếu Đường đặt đồ ăn lên bàn, cũng đoán được khi đến, Diệp Đàm hẳn là tưởng là giao hàng.

“Xin lỗi, vừa thái độ kh tốt. Nhưng em cũng kh thể cứ mở cửa lung tung như vậy, cho dù là giao hàng, cũng hỏi một tiếng chứ.” Cung Thiếu Đường hạ thấp trước, đây là ều Đan Ni đã dạy .

nói như vậy, Diệp Đàm cảm th dễ chấp nhận hơn một chút. Nhưng đối mặt với Cung Thiếu Đường, lòng vẫn rối bời.

... chuyện gì kh?” Diệp Đàm lạnh nhạt hỏi.

Cung Thiếu Đường nói: “Kh chuyện gì đặc biệt cả, chỉ là muốn đến thăm em.”

Thật ra nghe vệ sĩ được sắp xếp ở đây nói Diệp Đàm đã m ngày kh ra khỏi nhà nên mới đến xem thử. Nhưng lời này kh thể nói với Diệp Đàm, để tránh Diệp Đàm nghĩ đang theo dõi , lại kh vui.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Diệp Đàm với mái tóc ba ngày chưa gội và bộ quần áo nhăn nhúm, khẽ nói: “Kh chuyện gì thì về , kh muốn th .”

Cung Thiếu Đường gật đầu nói: “ biết , th em vẫn ổn là yên tâm .”

Diệp Đàm kh tiếp lời nữa.

Cung Thiếu Đường lại tìm chuyện để nói: “Em đang làm việc à?”

Diệp Đàm gật đầu.

Diệp Đàm phản ứng, Cung Thiếu Đường liền cảm th khá vui: “Dù c việc bận rộn đến m, cũng chú ý sức khỏe. Đồ ăn đặt em đã ăn chưa?”

biết mà vẫn hỏi, cũng là để thể hiện kh theo dõi Diệp Đàm.

Diệp Đàm nói thẳng: “Chưa, cho giao hàng cả .”

Sự thẳng t của Diệp Đàm lại khiến Cung Thiếu Đường th lúng túng.

nghĩ nói: “Th c việc của em cũng khá bận rộn, nếu kh thời gian nấu cơm thì cứ ăn , sức khỏe là quan trọng nhất.”

Diệp Đàm im lặng.

Cung Thiếu Đường cảm th cũng tạm ổn , liền nói: “Vậy trước đây, thời gian sẽ lại đến thăm em.”

Đi đến cửa, Cung Thiếu Đường dừng lại, quay Diệp Đàm vẫn đang đứng tại chỗ, nghiêm túc nói: “Diệp Đàm, chuyện trước đây xin lỗi, mãi sau này mới nhận ra đã yêu em, cũng kh biết làm nên cũng chỉ đang thử làm thôi. Em kh muốn chấp nhận cũng hiểu nhưng vẫn muốn thử. lẽ một ngày nào đó sẽ đợi được.”

Diệp Đàm nhắm mắt lại, quay về phòng sách, sau khi Cung Thiếu Đường rời , Diệp Đàm tiếp tục vẽ như thể chưa chuyện gì xảy ra.

Hai ngày sau đó, Cung Thiếu Đường kh xuất hiện, nhưng đồ ăn đặt vẫn đều đặn như thường lệ. Diệp Đàm cũng kh nhận như trước, giao hàng cũng thắc mắc kh biết vị “Diệp tiên sinh” lạnh lùng này rốt cuộc đang nghĩ gì.

Sáng sớm hôm đó, Diệp Đàm kiểm tra xong bản vẽ, gửi vào email của biên tập, sau đó ôm bụng từ từ dịch chuyển đến ghế sofa nằm xuống.

Tối hôm qua đã hơi đau dạ dày, thể là do ăn uống kh ều độ, sau khi uống thuốc thì ngủ một giấc. Nhưng sáng nay vẫn kh khá hơn, vẫn đau.

cũng thật sự kh thể ăn được gì, chỉ uống một cốc nước nóng, ăn chút thuốc nhưng hiện tại kh tác dụng gì.

Nằm một lúc lâu, Diệp Đàm chỉ cảm th dạ dày càng ngày càng đau, đang nghĩ nên đổi loại thuốc khác để uống kh thì chu cửa nhà vang lên.

Diệp Đàm chậm chạp đến: “Ai đ?”

“Em thế?”

Cung Thiếu Đường dường như lập tức nghe ra giọng Diệp Đàm gì đó kh ổn: “Mở cửa.”

Diệp Đàm mở cửa, giờ quá khó chịu , nghĩ Cung Thiếu Đường đến cũng tốt, để mua giúp vài loại thuốc khác thử xem .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...