Hoa Văn Quỷ Dị
Chương 148: Vấn Đề
Tên tóc vàng nghe xong lời của Trần mù thì phấn khích đến mức suýt ngất, vứt lại hai trăm đồng vội vã chạy biến.
Trần mù nhặt l hai trăm nhét vào túi, lắc đầu than:
“Haizz, tiểu tử, con đường ngươi còn dài lắm. Cơm mềm đâu dễ ăn, với cái thân thể èo uột này, lỡ bước vào con đường , e rằng uống cả bồn kỷ tử cũng khó mà cứu nổi.”
“Hay cho , Trần mù, chẳng đang dạy hư ta ?” Ta lúc này nhảy ra, nghiêm giọng chỉ trích .
Trần mù nhún vai, thản nhiên đáp:
“Ta dạy hư ? Ta đã dạy cái gì? Ta chỉ nói rõ mệnh số của thôi. Còn chọn thế nào, là do tự quyết.”
Ta còn định nói thêm vài câu, nhưng Trần mù đã cắt ngang lời ta, giành nói trước:
“Ê, ngươi khỏi đứng ở cái gọi là đỉnh cao đạo đức mà dạy dỗ ta, bởi vì lão tử… vốn dĩ kh đạo đức.”
Ta: “…………”
Thôi vậy, loại chuyện này ta cũng chẳng quản nổi. Việc Trần mù nhờ ta đã hoàn thành, giờ ta đến là để hỏi ba câu hỏi kia.
“Ba câu đó hãy gác lại, giữa chúng ta còn việc giải quyết trước đã.” Nói xong, Trần mù rút cây gậy của ra.
Giữa ta và còn chuyện giải quyết? Là chuyện gì?
Th l gậy ra, ta còn tưởng là muốn thu dọn đồ nghề về nghỉ, định bụng tốt bụng giúp dọn dẹp một chút.
Ai ngờ vung gậy lên đánh ta, mà đánh ác, toàn nhắm vào khớp xương, vừa đau vừa tê, gậy vung cực nh, ta né kh nổi. Lão già này chắc c cũng từng luyện qua.
“Dừng lại, đừng đánh nữa, phát ên cái gì thế?” Ta vội hét lên, một tay xoa chỗ bị đánh, đau muốn c.h.ế.t sống lại.
“Thằng nhãi, ngươi biết Mộng Cô là giấc mộng của bao nhiêu nam nhân kh? Đừng nói lão tử, ngay cả Thẩm Ức cũng chưa từng th thân thể cô , vậy mà ngươi, một thằng nhãi r, dám ! Lão tử đánh c.h.ế.t ngươi!” Trần mù vừa mắng vừa đánh càng lúc càng hăng.
Ta cũng chẳng chịu thua, cãi lại:
“Ngươi bệnh à? Ta xăm hình cho cô ta, chẳng lẽ kh thì xăm được ? Ngươi gọi ta đến kh vì cái quỷ văn của ta thể giải quyết vấn đề à?”
Quả nhiên lão này bản lĩnh thật, chuyện này chắc c là tính toán ra chứ kh ai nói cho được. Bởi lẽ từ miệng khác mà biết thì gần như kh thể: A Tinh lùn với Quách Nhất Đạt vẫn chưa đến gặp , còn Mộng Cô thì lại càng kh đời nào nói ra.
“Ngươi… ngươi…” Trần mù bị ta chặn họng, cứng lưỡi kh nói được gì. Nếu ta kh xăm, chuyện của Mộng Cô kh thể giải quyết, mà đã xăm thì bắt buộc th thân thể cô ta. Cái quỷ văn Cửu U Quỷ Đăng nhất định xăm ngay trước ngực, đó kh chuyện ta quyết định được.
Lúc này, Trần mù bu gậy xuống, kéo ta lại gần, gằn giọng:
“Nói! To kh?”
“Cũng bình thường thôi, nhưng trắng lắm!”
Vừa dứt lời, cây gậy trong tay lại vung xuống như bão tố.
“Thằng nhãi thối tha, còn dám nói là xăm hình, rõ ràng là tà tâm bất chính.” Lão chửi xối xả, đánh càng thêm ác.
“Được , được , đừng đánh nữa, ta thứ muốn đưa cho ngươi, là Mộng Cô nhờ đưa.” Ta vội vàng nói.
Lúc này mới chịu ngừng tay, chìa một bàn tay ra:
“Đưa đây, cái gì?”
Ta l cây lược Mộng Cô đưa, đặt vào tay .
“Lược?” cầm l, xoay qua xoay lại, đưa lên mũi ngửi:
“Mộng Cô tặng ? Thơm mùi tóc quá!”
Ta: “…………”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-148-van-de.html.]
Thơm mùi tóc cái rắm! Mộng Cô đầu trọc lóc, l đâu ra hương tóc? Lão già này chắc trước kia cũng là loại l.i.ế.m chó, đến mức thể dựa vào tưởng tượng mà liếm.
Liếm chó l.i.ế.m chó, l.i.ế.m đến cuối cùng chẳng được gì. Bảo cuối cùng Mộng Cô lại chọn Thẩm Ức.
“Trần mù, ta cần… đưa bệnh viện khám kh?” Ta nghi ngờ hỏi.
sầm mặt:
“Thằng nhãi, ngươi đang châm chọc ta bệnh?”
“Kh, kh.” Ta vội xua tay:
“Chỉ là ta nhắc một chút thôi, Mộng Cô đầu trọc, cô ta… kh hương tóc đâu.”
“Khụ khụ, ta kh biết chắc? Đây là một loại ví von, ngươi chưa đạt đến cảnh giới , nên kh hiểu được.”
Nói xong, cẩn thận cất lược vào, như thể đó là bảo vật vô giá.
“Tiểu tử, việc này ngươi làm tốt. Ta, Trần mù, một lời nặng tựa sắt đá, nói ra nhất định giữ lời. Ba câu hỏi của ngươi, cứ hỏi , chỉ cần là chuyện lão phu biết, tất đáp án.” ngồi xuống, trịnh trọng nói.
Tốt, sảng khoái như vậy, ta liền kh vòng vo, hỏi thẳng vấn đề thứ nhất:
“Ông thể cho ta biết, rốt cuộc nội ta đã đâu kh?”
Trần mù thở dài, đáp:
“Chuyện này… bắt đầu từ bức ‘Cửu Long Lôi Quan’ trên nội ngươi mà nói.”
Thật ra, mỗi truyền thừa quỷ văn đều mang trên một bức “Cửu Long Lôi Quan”. Ông nội ta , cha ta cũng , những khác truyền thừa quỷ văn cũng , đây là hình xăm được truyền lại qua các đời.
Bức xăm này ngoài truyền thừa quỷ văn thể chịu đựng, thì kẻ khác nếu xăm vào chắc c sẽ chết.
Nhưng trong lịch sử hai ngoại lệ: một là Trụ Vương – vị nhân vương cuối cùng trong lịch sử, hai là Tần Thủy Hoàng – kẻ thống nhất lục quốc.
lời đồn rằng, thực ra bọn họ cũng là truyền nhân quỷ văn, nhưng thật giả khó phân. Chỉ biết rằng, cả hai xăm “Cửu Long Lôi Quan” đều kh việc gì.
“Khoan đã!”
Nghe đến đây, ta vội ngắt lời . nói truyền thừa quỷ văn đều “Cửu Long Lôi Quan”, nhưng ta… lại kh ! Đây là chuyện gì? Từ trước đến nay nội chưa từng nhắc tới, thậm chí còn dặn ta rằng thầy quỷ văn thì tốt nhất đừng xăm quỷ văn.
Trần mù chau mày:
“Ông ngươi kh xăm cho ngươi ?”
kéo áo sau lưng ta lên, lẩm bẩm:
“Thật lạ, Đường Vân lão đầu kia rốt cuộc đang bày trò gì, theo lý thì ngươi cũng mới đúng.”
Cuối cùng ngay cả cũng kh hiểu nổi, chỉ bảo rằng tìm chính nội ta hỏi mới được.
Vậy là bí ẩn này đành gác lại, nhưng nó cứ ám ảnh trong lòng ta.
Thì ra, thầy quỷ văn “Cửu Long Lôi Quan”, thế tại nội lại kh xăm cho ta? nếu bức này, ta sẽ kh sợ quỷ quái nữa kh? Bức xăm này rốt cuộc tác dụng gì? Vì tất cả thầy quỷ văn đều nó?
Một câu hỏi lại kéo theo hàng loạt nghi vấn, khiến ta day dứt mãi kh thôi.
Sau này, khi cứu được nội, việc đầu tiên ta nhất định hỏi rõ: Tại kh xăm “Cửu Long Lôi Quan” cho ta?
Trần mù nói tiếp:
“Cụ thể tác dụng của ‘Cửu Long Lôi Quan’, lão phu cũng kh biết. Nhưng ta biết chắc, đây là bức quỷ văn dùng để ký kết khế ước với Diêm Vương.”
Trần mù nói, trong muôn vàn loại âm thuật, quỷ văn lẽ kh là lợi hại nhất, nhưng tuyệt đối là thần kỳ nhất, tà dị nhất, quỷ mị nhất. Nó thể ban cho con nhiều thứ, là ều mà những âm thuật khác hoàn toàn kh thể làm được.
Ngoài việc trấn tà, trừ quỷ, nó còn thể chiêu tài, chiêu đào hoa, thậm chí thể cải vận, đổi mệnh, ngay cả dung mạo cũng thể thay đổi. C năng và uy lực của nó, quả thực thể xưng là đứng đầu trong tất cả âm thuật, nhưng cũng tà dị đến mức khiến ta sợ hãi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.