Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 1030: Lúc ấy hẳn là ông sẽ rất bận
Cô dựa vào trong bờ n.g.ự.c thấm đẫm mồ hôi của , đầu ngón tay nhẹ nhàng mân mê n.g.ự.c , hơn nửa ngày mới làm như vô tình hỏi: “... Kh muốn thêm một đứa con ?”
Lục Khiêm ôm cô, quay đầu thùng rác.
Ông hôn cô nói: “Quá sớm! Sau khi kết hôn cứ vui chơi một thời gian đã, chờ em đã quen với cuộc sống sau khi kết hôn chúng ta lại sinh.”
Dù cũng đã chuẩn bị để Thước Thước sống ở thành phố B một thời gian.
Lúc hẳn là sẽ bận.
Nếu sinh thêm một đứa, Minh Châu kh thể gánh được. Ông nói như vậy, Minh Châu cũng kh nói gì thêm!
Lắng lặng nằm bò trong lòng n.g.ự.c một hồi, Minh Châu đã muốn ngủ . Lục Khiêm lại vỗ cô một cái, nói rằng muốn ôm cô vào phòng tắm để tắm rửa, cô muốn chơi xấu cũng kh được, ểm mấu chốt của Lục Khiêm chính là làm xong thì tắm rửa.
Minh Châu bị dày vò mệt muốn chết.
Lúc ngủ cô còn nghĩ: Về sau để dạy con, chắc c sẽ dạy tốt hơn cô.
Lúc cô tỉnh lại đã là đêm 30. Lục Khiêm việc, tài xế đã tới đón từ sáng sớm.
Minh Châu ngủ đến mười giờ mới thức dậy. Cô rửa mặt xong, đang định ra ngoài, di động bỗng vang lên.
Là ện thoại của Ôn Noãn. Giọng nói của Ôn Noãn vô cùng dịu dàng: “Đã quen ở chỗ chưa?” Khuôn mặt Minh Châu ửng đỏ: “Cũng tạm!” Ôn Noãn nói cho cô biết mồng hai Tết sẽ đến thành phố C chúc Tết, m đứa bé cũng theo.
Minh Châu vui.
Cô vừa vui mừng là cái miệng sẽ lảm nhảm: “Cái đó... Ôn Noãn, em sẽ cho chị bao lì xì! Tiền mừng tuổi!”
Ôn Noãn ngây ngẩn cả . Ngay sau đó cô nhẹ giọng nói: “Sau này nói trai em trị tội em.” Minh Châu cụp đuôi!
Bên thành phố B, Ôn Noãn cúp ện thoại, nói với đàn ngồi trên ghế sô pha: “Minh Châu nói muốn phát bao lì xì cho em! Muốn em gọi con bé là mợ.”
Hoắc Minh lập tức gửi tin n cho em gái. [ cần gọi em là mợ luôn kh?] Minh Châu ở phía bên kia càng cụp chặt đuôi.
Hoắc Minh cất di động, mỉm cười với vợ : “Con bé làm gì lá gan đ! Lại đây, để xem đứa nhóc này giày vò em kh nào!” Ôn Noãn đang dọn đồ.
Mới sáng sớm mà bà Hoắc đã đưa tới nhiều quần áo em bé, mềm mềm mịn mịn.
Ôn Noãn là thích.
Cô đang bận rộn nên kh thể chú ý tới chồng , thuận miệng nói: “Ngoại trừ ra thì còn ai thể giày vò được em nữa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-1030-luc-ay-han-la-ong-se-rat-ban.html.]
Hoắc Minh giương mắt cô.
Ôn Noãn ăn mặc một chiếc váy l dê thoải mái, vẻ mềm mại, duỗi tay kéo cô tới ôm vào trong ngực.
suy nghĩ một hồi nói: “ cũng chừng mực, em hà tất vác bụng qua đó, chờ bọn họ kết hôn Hoắc là sinh con tới cũng kh muộn.”
Nói ra nói vào, tóm lại là vì Hoắc Minh thương cô. mà Ôn Noãn kh hiểu được.
Cô cúi đầu vuốt nhẹ cái bụng nhỏ đang phồng lên, cười: “Đã nói , con bé kh hề giày vò em! Chẳng qua chỉ ngồi một chuyến máy bay thôi,
lo lắng thành dáng vẻ gì kìa! Hơn nữa trên máy bay cũng bác sĩ và y tá, sẽ kh vấn đề.”
Hoắc Minh kh nói gì nữa.
vuốt ve mái tóc dài màu trà của cô: “Nghỉ một lát ! m thứ đồ nhỏ mà em đã xếp nửa ngày .”
Ánh mắt Ôn Noãn vô cùng dịu dàng.
Cô thích đùa nghịch m đồ nhỏ bé này, cô kh kinh nghiệm chăm sóc con gái cho nên cảm th mới lạ.
Hoắc Minh hôn cô một cái: “Em nhất định sẽ là mẹ tốt!” Ôn Noãn cười.
Đúng lúc này, giúp việc dưới lầu đưa một tấm thiệp mời tới. Ôn Noãn .
Hóa ra là Cố bên thành phố H, nói rằng dịp Tết muốn đưa Cố Vân Phàm tới thành phố B chúc tết.
Ôn Noãn chăm chú vào câu từ trong tấm thiệp mời.
Cô đặt tấm thiệp mời xuống, cười nhẹ một cái: “Minh, muốn em nhận Cố Vân Phàm là em trai đ! Ngài Cố đây thật sự vô cùng khôn khéo! Ông ta làm gì muốn Cố Vân Phàm làm em trai của em, chẳng qua chỉ muốn nhân cơ hội bám vào nhà họ Hoắc mà thôi. Em nghe nói ta đang cố ý dời việc làm ăn tới thành phố B.”
Hoặc Minh kh ngại thêm nhiều bạn bè.
Ôn Noãn , cười: “Tính toán của ta cũng nhắc nhở em một chuyện!”
Giao dịch của cô và Cố Vân Phàm.
Chuyện đã xong nhưng cô vẫn chưa thật sự đồng ý với những gì cô đã thỏa thuận với Cố Vân Phàm.
Ôn Noãn khó xử, bởi vì chuyện này kh dễ làm, đặc biệt đối với một ngay thẳng thì chuyện này càng khó khăn hơn!
Lúc này, Ôn Noãn lại ý tưởng. Cô gọi giúp việc tiến vào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.