Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 1031: Bà cụ mời cô ta ngồi xuống
“Cô gọi ện thoại lại cho Cố, cứ nói và chủ tới thành phố C ăn Tết, sợ rằng kh tiện tiếp đãi ta! Ngày khác lại tính!”
giúp việc gật đầu rời . Cửa khép lại.
Hoắc Minh dựa vào trên ghế sô pha, chút lười nhác: “Lại ý gì đ?” Ôn Noãn nói ra mọi chuyện.
Sau đó cô than nhẹ: “Năm đó mẹ của Cố Vân Phàm cũng bị ta lừa bịp!”
Từ sau khi biết Cố đã vợ, mẹ của Cố Vân Phàm đã rời khỏi đàn kia, một nuôi con, trải qua bao nhiêu năm cũng kh dễ dàng.
M năm nay, bà chưa bao giờ gặp mặt Cố.
Ôn Noãn nói với Hoắc Minh: “Em th, đây là ý tưởng của riêng Cố Vân Phàm! Chưa chắc mẹ của ta đã muốn gặp lại đàn kia.”
Hoắc Minh nghe xong cũng cảm th đó là một phụ nữ lòng dạ sắt đá.
lại cảm th Cố Vân Phàm đáng thương. Nhưng chắc c sẽ kh nói lời này cho vợ nghe.
Nói xong chuyện này, Ôn Noãn chủ động báo với Hoắc Minh: “Buổi chiều em muốn tới thăm Hi Quang.”
Hoắc Minh rộng lượng.
đồng ý tới đó cùng Ôn Noãn....
Thành phố C, trong đêm giao thừa ngày ba mươi tết, kh khí năm mới tràn ngập.
Đám giúp việc ở nhà học Lục bận đến mức chân kh chạm đất, năm nay trong nhà thêm thành viên, bữa cơm Tất Niên hôm nay càng tinh tế hơn so với ngày thường, đáng tiếc là cô chủ tới tận mùng hai Tết mới trở về, bằng kh sẽ còn náo nhiệt hơn nữa.
Bà cụ Lục cũng giúp một tay.
Bà là phương Nam, làm thịt viên thủ c ngon.
Thịt heo rừng khác gửi tới đã được thái nhỏ, ướp thêm gia vị các kiểu. Chờ chảo dầu sôi thì bỏ thịt đã viên vào, chiên tới khi vàng giòn, là biết ăn ngon.
Bà cụ vừa mới vớt ra.
Minh Châu đã nhịn kh được ăn một miếng, nào ngờ lại bị bỏng.
Bà cụ vừa bực vừa buồn cười, nhịn kh được đánh cô một cái, nói: “Mau gọi quản gia tìm thuốc cho mà bôi, bằng kh buổi tối Lục Khiêm trở về lại chê cháu ngốc bây giờ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-1031-ba-cu-moi-co-ta-ngoi-xuong.html.]
Minh Châu hơi ngượng ngùng.
Nụ cười của bà cụ vẫn còn treo trên mặt...
Đế cửa, quản gia tiến tới nói: “Bà cụ, cô Lam tới chúc tết!” Bà cụ Lục lập tức xụ mặt.
Bà ngừng tay, nói: “Kh đã nói kh cần cô ta tới chúc Tết ? Cấp dưới của Lục Khiêm nhiều như vậy, nếu ai cũng tới nhà thì còn đâu thời gian rảnh nữa?”
Quản gia cười theo, chủ yếu là cái cô kia kh chịu .
Tết nhất, đối phương lại là mối tình đầu của con trai, bà cụ cũng kh thể quá tuyệt tình.
Bà xoay Minh Châu. Trong lòng cô bé này chẳng giấu được chuyện gì, rõ ràng đã kh vui.
Bà cụ than nhẹ một tiếng: “Để bà qua xử lý! Cháu kh muốn gặp cô ta thì kh cần gặp!”
Bà lại nói: “Nghe nói cô ta sẽ rời khỏi thành phố C ngay thôi!”
Minh Châu kh muốn bà cụ khó xử, dạ một tiếng, bôi thuốc. Tuy bà cụ đã đồng ý gặp nhưng bà cũng thể hiện quyền lực một chút, nhà họ Lục là gia tộc lớn nhất thành phố C, d vọng của bà cụ cao, để gặp khách còn cố ý khoác một chiếc áo choàng vô cùng sang trọng.
Quản gia đưa vào bên trong.
Lam Tử Mi chăm chú vào bà cụ Lục, khách sáo gọi một tiếng dì. Bà cụ mời cô ta ngồi xuống.
Lam Tử Mi đưa quà tặng cho quản gia: “Là một cặp chân giò tươi, nấu cùng đậu nành là kh gì sánh bằng!”
Quản gia mỉm cười. Bà cụ liếc ta một cái, sau đó cho lên trà.
Bà cụ khách sáo: “Tử Mi! Nể vào mặt tình cảm quá khứ vẫn gọi cô một tiếng cháu, dựa vào lễ nghĩa cũng nên để vợ tương lai của Lục Khiêm tiếp đón cô nhưng cô cũng biết cả hai gặp nhau sẽ kh thoải mái, nên kh cần gặp nữa! Còn , cô cũng biết tặng quà đ. Tặng thật đúng ý , đâu giống như vợ của Lục Khiêm tuổi còn nhỏ, chân tay vụng về, giống như vừa chỉ ăn một viên thịt viên thôi mà cũng bị bỏng, lát nữa Lục Khiêm trở về nhất định lại ồn ào.
“Nhưng hai vợ chồng với nhau ồn ào một tí mới náo nhiệt, cô nói đúng kh?”
Bà cụ khách sáo.
Nhưng sắc mặt Lam Tử Mi lại càng thêm phần khó coi.
Bởi vì bà cụ như đang khen cô ta, kh quá vừa lòng với Minh Châu. Nhưng sự thật lại vô cùng yêu thương Hoắc Minh Châu. Trong lúc nhất thời cô ta cảm th muốn ngồi cũng ngồi kh được.
Bà cụ Lục cũng kh là khắc nghiệt, Lam Tử Mi khiến Minh Châu kh thoải mái, bà nói mát vài câu là được. Đang định tống cổ , Lục Khiêm lại trở về.
Chưa có bình luận nào cho chương này.