Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 1060: 1064

Chương trước Chương sau

Cô nói xong thì cúp ện thoại Minh Châu lý trí nói: “ suy nghĩ cho kỹ .” Cô nói xong thì cúp ện thoại.

Lục Khiêm chậm rãi đặt ện thoại xuống, ngồi trong xe, cầm ếu thuốc chậm rãi hút... Hút xong một ếu thuốc, vẫn lái xe đến sân bay.

Minh Châu đã bay từ lâu . Lục Khiêm mua vé máy bay vào sảnh chờ.

Ông chọn một chỗ để ngồi xuống, lặng lẽ những chiếc máy bay bay lên hạ xuống.

Hoắc Minh dẫn Minh Châu và Thước Thước về chỗ . Trong phòng khách, Sùng Quang đang chơi với Tiểu Thước Thước.

Hoắc Tây đang đánh đàn dương cầm, dáng bé nhỏ thẳng tắp, khí chất.

Hoắc Minh một tay ôm Thước Thước, tay kia kéo theo hành lý.

Minh Châu th cô hơi qu rầy.

Hoắc Minh cẩn thận từng li từng tí đặt Lục Thước xuống, liếc đôi mắt đã khóc đến đỏ ửng của cô : “Kh em vẫn làm việc , bình thường ai sẽ chăm sóc Thước Thước, hay em muốn bố ngày nào cũng cằn nhằn em. nói cho em biết, chuyện rắc rối giữa em và Lục Khiêm bố mẹ còn chưa biết đâu, nếu họ biết chắc c lại sóng gió nổi lên!”

Từ trước đến nay Minh Châu đều sợ , cô chỉ thể nghe. Ôn Noãn mang thai.

Th Thước Thước bị bệnh, cô tự nấu c.

Hoắc Minh sợ tức giận nói chuyện quá nặng lười nên trực tiếp vào bếp với vợ.

rón rén lại gần, ôm cô từ sau lưng. Ôn Noãn dừng lại.

Cô hỏi nhỏ: “ về à?” Hoắc Minh ừ một tiếng.

Chuyện này Ôn Noãn đã biết, cô biết được từ chỗ bà cụ, Lục Khiêm và Minh Châu cãi nhau, cô bị kẹp ở giữa là khó xử nhất, cũng may Hoắc Minh vẫn đối xử với cô như trước.

Hoắc Minh cắn một cái vào chiếc cổ mịn màng của cô.

khó chịu nói: “ đã lớn tuổi vậy vẫn làm khổ ta thế!”

Ôn Noãn cắn môi: “Ông mới bao nhiêu tuổi chứ!”

“Hơn nữa, muốn so sự thiếu đạo đức với thật ?”

Hoắc Minh cười nhẹ: “ đâu dám! Kh lần trước đã nói , muốn cảm ơn Tổng Giám đốc Ôn đã bỏ qua mối thù năm xưa.”

Ôn Noãn đã ninh xong c.

Cô dịu dàng nói: “Đừng lắm lời! Hai ngày này an ủi cô .” Mắt Hoắc Minh sâu thẳm.

chăm chú vợ của , chỉ th sự bình tĩnh thong dong của cô. Tháng năm lẽ sẽ để cô già yếu, nhưng lại càng làm cô sự quyến rũ thành thục.

cực kỳ rung động.

Ôn Noãn biết được suy nghĩ của , nhẹ nhàng sờ lên mu bàn tay . Hoắc Minh dịu dàng cười.

Vốn Ôn Noãn muốn bầu bạn với Minh Châu.

Nhưng Minh Châu kh nói chuyện, còn đưa Thước Thước ngủ. Nửa đêm biệt thự lại vang lên tiếng ô tô.

Một chiếc xe đua màu đen chậm rãi vào biệt thự, sau khi xe dừng lại một bóng hình cao gầy ra.

Minh Châu chỉ lặng lẽ .

th kia đứng bên cạnh xe, cũng lên ngay mà l ra một ếu thuốc, châm thuốc, mạnh mẽ hít vào hơi, cứ như đang nâng lên tinh thần vậy.

Minh Châu th đau đớn.

Cô nghĩ, nếu như kh đứa bé kia thì tốt biết m! Trên vai cô thêm một cánh tay.

sang, là Hoắc Minh.

Hoắc Minh mặc đồ ngủ màu đen, vỗ nhẹ vai em gái: “ đã chạy đến gặp ! ôm Thước Thước vào phòng bọn .”

Minh Châu còn muốn nói thêm gì, nhưng cô kh thể nói được một chữ nào. Hoắc Minh đến bên giường. dịu dàng ôm l Thước

Thước, mới được hai bước bé đã tỉnh, ôm l cổ mềm mại hỏi: “Bác?” Hoắc Minh hôn bé: “Hai bác muốn ngủ với Thước Thước đó.” Tiểu Thước Thước kh động đậy nữa.

bé vẫn thích em gái trong bụng bác gái. Hoắc Minh ôm Thước Thước về phòng ngủ.

Bên trong phòng ngủ ánh đèn ấm áp, Ôn Noãn cũng đã tỉnh, cô còn cố tình pha một ly sữa bò.

Thước Thước nằm xuống ôm sữa, thỏa mãn uống một hơi. Một lúc sau, bé còn lén sờ bụng của Ôn Noãn.

Ôn Noãn nghiêng , dịu dàng nói với bé: “Em gái tên là Hoắc Kiều, bác của cháu đã đặt tên đ.”

Lục Thước thích cái tên này.

bé th hay hơn so với M M gì đó nhiều.

nhóc uống sữa bò xong dễ ngủ, đợi đến khi bé đã thở sâu, Ôn Noãn nói nhẹ: “Bọn họ cãi nhau khó chịu, trai như thật sự yên tâm để hai bọn họ ở cùng một phòng, kh sợ bắt nạt Minh Châu à?”

Nghe vậy, Hoắc Minh cười nhẹ.

chạm vào tay cô và vuốt ve nó nhẹ nhàng, phần trêu chọc.

“Bọn họ còn con ! gì chưa làm qua đâu?” Mặt Ôn Noãn đỏ lên. Cô nói chuyện nghiêm túc với cứ nói sang m chuyện khác, cũng may trời tối nên Hoắc Minh kh th.

Hoắc Minh lại nổi tâm tư. Nhưng ở giữa một đứa trẻ, kh thể làm gì được, nói một ít cũng tốt.

Bàn tay sờ bụng của cô, nhỏ giọng nói: “Ôn Noãn, chúng ta lâu chưa làm !"

Ôn Noãn kh nói gì.

Cô cũng kh hiểu lại hứng thú với phụ nữ thai như vậy!

Cô đã mang thai sáu tháng, dù tốt m thì dáng cũng kh còn nữa.

Hoắc Minh kh giải thích.

là đàn , suy nghĩ và cảm xúc của đàn , Ôn Noãn kh thể hiểu được.

Bên kia, Lục Khiêm lên tầng.

Ông kh trực tiếp đến phòng ngủ mà nhẹ nhàng gõ cửa phòng. Minh Châu cũng sợ ồn ào nên đến gần mở cửa cho .

Lục Khiêm đứng bên ngoài, bận rộn mệt mỏi.

Trên vẫn là chiếc áo sơ mi x da trời và quần tây hôm nay, bên ngoài khoác thêm một cái áo khoác màu đen.

Ông kh thẳng vào mà đứng ở cửa ra vào lặng lẽ . Minh Châu quay đầu ra chỗ khác: “Vào !”

Ông lại giơ tay nhẹ nhàng sờ mặt cô vài lần, dịu dàng nói: “Mới m ngày mà gầy nhiều vậy!”

đứng bên cạnh.

Lục Khiêm vào, một vòng: “Thước Thước đâu?” “ em ôm !”

Minh Châu nói nhẹ, cô đoán được chưa ăn cơm cũng chưa rửa mặt nên cầm dép lê cho thay. Sau đó, cô xuống tầng tìm một gói mì tôm cho ăn, thêm cả hai cái chân giò hun khói.

ăn tạm ! Bây giờ chắc em đang giận , kh khả năng chuẩn bị đồ ăn cho .”

Giọng nói của cô trong đêm hơi mềm mại. Lục Khiêm cởi áo khoác ngồi trước khay trà nhỏ.

Thật ra ít khi ăn những đồ như mì tôm, nhưng thỉnh thoảng Minh Châu cũng ăn.

Cô kh biết nấu cơm, m năm nay ở bên ngoài chắc đã ăn kh ít. Trước khi Lục Khiêm ăn, nhẹ nhàng hỏi: “Em cũng giận mà, em lại chịu l đồ ăn cho ?”

Ông vốn cho rằng cô kh trả lời, nhưng cô lại cười nhạt.

“Tình cảm là một chuyện! Cuối cùng vẫn là bố của Thước Thước!” Lục Khiêm cau mày.

Ông kh hài lòng với câu trả lời này, sau khi ăn một miếng, lại kh nhịn được hỏi tiếp: “ chỉ là bố của Thước Thước thôi ? kh chú Lục của em ?”

Minh Châu kh nói gì.

Chú Lục, với cô mà nói, đây đã là cách xưng hô từ lâu . Kh chỉ vì tuổi tác của cô lớn dần mà còn vì quan hệ của bọn họ, bây giờ trở thành như vậy, cô đã kh thể gọi được hai chữ này nữa.

Sau cãi nhau, bọn họ đã lạnh nhạt hơn nhiều.

Rõ ràng lúc ăn tết, bọn họ còn cực kỳ quấn quýt nhau.

Lục Khiêm thật sự đói bụng, mì tôm vốn kh ngon gì mà cũng ăn hết sạch.

Xong, lại l ra một ếu thuốc lá.

Ông muốn rút ra, nhưng lại ngại cô , cuối cùng cũng kh hút.

Lục Khiêm , nói nhỏ: “Em đến đây được kh? Để ôm eml” Minh Châu kh đến gần, cuối cùng là chủ động tới.

Ông ôm l cô, đầu tiên hôn lên tóc cô, sau đó là con mắt, bờ môi...

Ông hôn theo thứ tự.

Khi hôn sâu, Minh Châu kh đồng ý, đôi mắt đỏ hồng nói kh muốn làm. Lục Khiêm biết trong lòng cô th kh thoải mái.

Ông kề sát môi cô, nói nhỏ: “ chỉ muốn hôn em thôi! Minh Châu, cãi nhau to như vậy kh chỉ em khó chịu, cũng mệt!” Cô khó chịu quay mặt ra chỗ khác.

Cho đến bây giờ vẫn chưa cho cô một câu trả lời chính xác, thật ra cô đã biết lựa chọn của .

Đứa bé kia, vẫn muốn quan tâm. Minh Châu kh sức để cãi nhau với . Cô bình tĩnh nói nhẹ: “Những năm nay kh bên cạnh, em đã sớm quen ! Thước Thước cũng gần thì ít mà xa thì nhiều, Lục Khiêm, thật ra chúng ta thể kh cần...”

Sắc mặt của Lục Khiêm trắng bệch. Ông biết ý của cô, cô muốn từ bỏ .

Ông cô chăm chú, giọng nói đè xuống chút thấp: "Minh Châu, biết chuyện này khiến em uất ức ! Nhưng em cho chút thời gian được kh?”

Minh Châu xoay mặt qua, ngoài cửa sổ.

Cô nhẹ giọng nói: "Lục Khiêm, em chỉ muốn sống cuộc sống bình yên." " Lục hô mưa gọi gió hay kh cũng kh quan trọng. Quan trọng là cùng với em và Thước Thước thể sống cùng nhau, kh khác làm phiền."

Chuyện này đang giằng co.

Trong lòng cô thất vọng, nhưng tình cảm nhiều năm thể nói bu là bu chứ.

Minh Châu dựa vào sô pha, khuôn mặt tiều tụy.

Cô thấp giọng nói: "Kh còn sớm nữa, em dẫn đến phòng khách!" Nhưng Lục Khiêm lại bế cô lên, về phía giường.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Minh Châu kinh ngạc.

Cô đánh vào vai của : "Lục Khiêm làm gì đó!"

Ông đặt cô vào trong chăn, sau đó thuận theo cơ thể của cô sờ đến chân của cô, lạnh, l bàn tay hơ nóng cho cô... Trong lúc đó cô luôn đỏ mắt .

Lục Khiêm cúi đầu cô: " sẽ ngủ ở đây!"

Minh Châu xoay mặt chỗ khác: " ngủ phòng khách!"

Lục Khiêm kh nói gì, từ trên giường xuống nhẹ nhàng đến nhà vệ sinh.

Ở đây còn một bộ áo tắm của , tắm xong thì thay vào.

Đè lên giường, Minh Châu quay lưng lại với , nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

Cơ thể của Minh Châu hơi cứng đờ. Cô thấp giọng: “ đừng đụng em!"

Ông mong cô thể hiểu , nhưng cũng biết ều này kh

Những năm nay, cho cô quá ít . Ông im lặng.

Minh Châu im lặng khóc.

Điều cô trách là rõ ràng bọn họ thể hạnh phúc nhưng lại lại dây dưa vào thị phị. Rõ ràng th minh như thế kh thể nào kh biết tâm tư của Lam Tử Mi nhưng vẫn bước vào.

Trong đêm khuya vắng lặng.

Ông thấp giọng nói một tiếng: "Xin lỗi!"

Minh Châu kh trả lời, chỉ là vai gầy run lợi hại. Buổi sáng ngày hôm sau.

Lục Khiêm tỉnh dậy đã là tám giờ sáng.

Tay vừa sờ thì th bên cạnh kh .

Ông ngồi dậy thay đồ, trực tiếp chạy xuống lầu một. Ở nhà ăn, Hoắc Minh đang ngồi xem báo.

Áo sơ mi đen, quần tây xám đậm, tóc ngắn được cắt chỉnh tề. Cả đều vô cùng rạng rỡ.

Ngồi bên cạnh Sùng Quang, Tiểu Hoắc Tây, Doãn Tư còn Thước Thước.

Rõ ràng đều là con nít nhưng Hoắc Minh lại cách để bọn chúng ngồi yên tự ăn cơm hơn nữa còn chăm sóc lẫn nhau, sạch sẽ.

Đặc biệt là Hoắc Doãn Tư, đó chính là đồ chơi dành riêng cho Hoắc Tây. th Lục Khiêm xuống lầu, Hoắc Tây vui vẻ gọi một tiếng . Lục Khiêm bế cô gái nhỏ lên, ngồi bên cạnh Lục Thước.

Tiểu Thước Thước buồn bã.

bé cũng gọi một tiếng theo, Lục Khiêm kh nổi giận mà là nhẹ nhàng xoa đầu của bé: "Là mẹ kêu gọi vậy ?” Lục Khiêm cúi mặt xuống.

Lục Khiêm mắng một tiếng đồ ngốc, lại hỏi: "Vết thương còn đau kh?” Tiểu Thước Thước lắc đầu. chút thất vọng nói: "Chỉ là hơn nửa tháng mới được học." Lục Khiêm an ủi m câu.

Lúc này Hoắc Minh gấp báo lại, chút lười nhác nói: ", tối hôm qua ngủ ngon kh?”

Lục Khiêm kh tâm trạng nói chuyện phiếm với . Nhưng Hoắc Minh lại hứng thú.

kiêu ngạo uống một ngụm cà phê đen, cố ý xem thường: " bôn ba mệt mỏi, nhớ chăm sóc lại nhan sắc một chút! Quên nói với , thật ra Minh Châu yêu cái đẹp, nếu già như kh chăm chút bề ngoài cho đẹp thì e là kết hôn kh thành đâu!"

Lục Khiêm hận cái miệng này của !

Hoắc Minh tiếp tục uống cà phê, khoé môi cong lên. Lúc này, Ôn Noãn xuống.

Cô mang thai cơ thể nặng nề, mỗi ngày thức dậy tương đối trễ, con cái trong nhà cơ bản đều là Hoắc Minh chăm sóc.

Th xuống.

Hoắc Minh lập tức đứng dậy đỡ cô, kh còn dáng vẻ như ban nãy. Lục Khiêm th ngưỡng mộ.

Ôn Noãn ngồi xuống, nhẹ nhàng gọi tiếng .

Lục Khiêm thương cô, nhẹ nhàng nói: "Làm phiền con với Minh !"

Ôn Noãn cười mỉm.

Cô nói: "Nghe nói thưa kiện, ý của Minh là vụ kiện này để lo." Lục Khiêm chút bất ngờ.

Hoắc Minh tiện tay lật tờ báo, giọng nói nhàn nhạt: "Cháu là vì Minh Châu!"

Ân tình này, Lục Khiêm vẫn nợ.

Dùng bữa sáng xong, cùng Hoắc Minh vào phòng sách, thảo luận về vụ án.

Trong phòng sách chỉ hai đàn , đương nhiên kh thể thiếu việc nhả khói.

Nói về vụ án xong, ngón tay dài của Hoắc Minh nhẹ nhàng phủi nhẹ tàn thuốc, đôi mắt của hơi híp lại hỏi: "Minh Châu còn giận dỗi với ? , chuyện này cháu thể hiểu con bé nhưng cháu cũng thể hiểu cho !"

Lục Khiêm kh muốn dây dưa với Lam Tử Mi, là kh bu được con của Lục Quân.

Chuyện của đàn với đàn cơ bản giống nhau.

Nhưng chuyển chủ đề, lại nói: "Nhưng cháu chỉ một đứa em gái, vì vậy cháu cũng chỉ cho cơ hội một lần! thể giúp cháu đã giúp , còn về sau này của hai thì tự xem hai !"

Kết quả tệ nhất chính là: nuôi Minh Châu cả đời. Lục Khiêm cũng híp mắt Hoắc Minh.

Ông còn nhớ thằng nhóc này biết chuyện của với Minh Châu là đầu tiên x đến thành phố C đánh nhau một trận với .

Năm tháng đã cho Hoắc Minh trưởng thành, nho nhã.

Nhưng độ tuổi của Lục Khiêm lại kh qua nổi sự thử thách của năm tháng. Hoắc Minh kh nói nhiều, chuyện này kh vui lắm nên sợ lên cơn. Trở về Ôn Noãn lại kh vui.

Lục Khiêm ở cùng với Thước Thước ở buổi sáng, khi sắp buổi trưa đến hiện trường chụp hình của Minh Châu.

Minh Châu th . Trong lúc rảnh rỗi khi chụp hình, cô đến. Lục Khiêm vẫn mặc quần áo ngày hôm qua, trưởng thành sạch sẽ lại cao ráo. Minh Châu cao khoảng mét bảy nhưng vẫn ngẩng đầu .

Bốn mắt nhau.

Lục Khiêm nói với giọng nhẹ nhàng, thấp giọng nói: 'Bà cụ chút kh khoẻ, về thành phố C một chuyến."

Nói xong chút buồn phiền.

Hai tay để vào trong túi quần, cười khổ: “Sau đó còn m hạng mục bàn!”

Minh Châu hiểu rõ ý của .

Ông kh thể bào cứ ở thành phố B được, đã từ chức, ở độ tuổi này của muốn bắt đầu lại nỗ lực nhiều.

Nghĩ đến đây, thái độ của cô mềm dịu lại chút. “Khi về nhớ chú ý an toàn!”

“Lần sau vẫn là dẫn theo thư ký Liễu bên cạnh ."

Lục Khiêm cười nhạt: “Em nhớ hay là nhớ chú Liễu của em?” Mắt của Minh Châu chút đỏ. Lúc này, nhiếp ảnh gia gọi qua đó.

Trạng thái của cô kh tốt, ều chỉnh khá lâu đặc biệt là mắt nhỏ thuốc nhỏ mắt.

Lục Khiêm th khó chịu.

Ông đứng yên ở đó lâu mới quay rời .

Trong lòng nghĩ rõ ràng hai kh ở bên nhau được, thể mỗi một chỗ. Cô làm cô cả của nhà họ Hoắc kh cần chứng minh với ều gì. Ông vẫn là Lục được mọi kính trọng, kh cần vì tương lai của một cô gái mà chịu trách nhiệm.

Nhưng bọn họ vẫn từ bỏ tất cả, chạy về phía đối phương. Mắt của Lục Khiêm đỏ lên.

Độ tuổi này của kh thích hợp thể hiện tình cảm ra bên ngoài, đặc biệt là nhiều như thế, bạn hợp tác của cô, kim chủ thương nghiệp của cô.

Nhưng Lục Khiêm vẫn qua đó. Ông đứng ở trước mặt cô.

Cô ngơ .

Mọi xung qu cũng yên tĩnh, đều nhận ra đây là Lục. Lục Khiêm nhẹ nhàng nói: "Qua hai ngày nữa lại đến."

Minh Châu kh lên tiếng chỉ là , dịu dàng vén tóc cho cô, thấp giọng nói: "Cho dù lớn tuổi hơn em nhiều, cho dù bây giờ thứ kh nhiều nhưng vẫn muốn kết hôn với em."

Ông nói xong thì rời .

Minh Châu đứng ở đó, nhẹ nhàng cắn môi. Buổi tối cô ý trốn.

Nhưng một cuộc ện thoại của Hoắc Minh đã lôi cô về: "Con trai của em kh cần nữa ? Hoắc Minh Châu nói cho em biết, chị dâu em đang mang thai đừng mong vứt con cho cô ."

Từ trước đến nay Minh Châu luôn sợ . Cô chỉ đành chạy xe đến biệt thự.

Ôn Noãn vẫn giống như mọi khi, đối đãi dịu dàng với cô, cô chút băn khoăn.

Hoắc Minh dựa vào sô pha.

liếc cô mang theo giọng kiêu ngạo: "Th già đó chưa? Nói chung như thế nào ?"

Minh Châu lắp bắp. Tiểu Hoắc Tây ghé sát, bò vào trong lòng Hoắc Minh: "Bố, ai là gì?" Nhưng lời này thể để trẻ con biết được. Báo cáo đầu tiên của Tiểu Hoắc Tây.

Hoắc Minh vỗ m.ô.n.g tròn ủn: "Tìm Sùng Quang chơi !" Hoắc Tây mặt mày ủ rũ. Trương Sùng Quang đang xem tài liệu!

Minh Châu ngượng ngùng hỏi: "Sùng Quang nhỏ như vậy đã xem tài liệu ?"

Hoắc Minh lý chẳng sợ: "Vì vậy hai vợ chồng em nh chóng đón Thước Thước , nếu kh ở chỗ cũng là cách bồi dưỡng như thế." Minh Châu: ...

Hoắc Minh cô, giọng nói hoà hoãn lại.

sờ đầu của em gái, nhẹ giọng nói: " giúp kiện vụ này! Đứa trẻ chắc c thể l về lại, chỉ là cô Lam đó thân bại d liệt! Minh Châu, em thể lựa chọn cắt đứt với bởi vì em để ý vì vậy chuyện này kh ! Nhưng Lục Khiêm đối với em cũng hy sinh khá nhiều, nếu như kh từ chức thì vị trí sau này nghĩ thôi cũng kinh sợ, nhưng vẫn lựa chọn từ bỏ, làm lại một kinh do bình thường."

Minh Châu kh biết chứ.

Hoắc Minh biết cô bu lỏng , nhẹ nhàng đè đầu của cô lên vai .

"Cho một cơ hội!"

"Nếu như sau này còn tái phạm, em trừng trị cũng kh muộn."

Giọng nói của Hoắc Minh dịu dàng gợi cảm: "Bây giờ bu bỏ, cũng đáng tiếc vì hai !"

Minh Châu hiếm khi th dịu dàng như vậy.

Tình cảm của hai em bọn họ lại tốt, trong lúc cô uất ức lại giống như tìm được chỗ dựa, nhào vào vai khóc đến đau lòng. Hoắc Minh xoa đầu của cô.

Trong lòng Minh Châu luôn là cô gái ngốc nghếch kh hiểu gì, dự cảm Hoắc Kiều của sẽ giống cô, cũng là một cô gái ngốc nghếch...


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...