Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 1065: 1069: Kế hoạch lùi lại
Ôn Noãn xuống lầu, vừa hay bắt gặp. Minh Châu chút ngại ngùng. Cô lại sợ Ôn Noãn kh thoải mái, dù cô đã lớn như vậy còn nũng nịu với trai như vậy.
Ôn Noãn kh nói gì. Cô chỉ nhẹ nhàng Hoắc Minh một cái. Buổi tối, Hoắc Minh xử lý c việc xong vươn vai một cái.
mở nút áo ra, về lại phòng ngủ chính.
Ôn Noãn đã tắm xong, mặc áo ngủ en, ngồi ở trước bàn trang ểm chải mái tóc dài màu trà.
Cô đã tốn thời gian để chăm sóc, từ phía sau vẫn còn thon gọn. Hoắc Minh qua đó, từ phía sau ôm l cô.
Chóp mũi cao của tì vào hõm cổ của cô, thấp giọng lầm bầm: "Thơm như vậy! Đổi sữa tắm ?"
Ôn Noãn ừm một tiếng.
Cô ngẩng đầu nhận nụ hôn của , giọng nói đứt đoạn: " thật sự xử lý vụ kiện này cho ?"
Hoắc Minh đưa tay vào áo ngủ của cô.
Từ trước đến nay kỹ thuật của luôn tốt, m cái đã khiến cho cô kh thể kiềm chế.
Ôn Noãn nắm l bàn tay của . Cô kh để cho làm nữa...
Bọn họ làm vợ chồng lâu như vậy, chút tâm tư đó của cô Hoắc Minh kh biết được, cố ý ở sau tay cô cánh nhẹ một cái: "Ghen ?"
Ôn Noãn đỏ mặt, đẩy ra: "Em ghen gì chứ?" Hoắc Minh cười nhẹ.
bế vợ đến mép giường để cô chống lên sau đó mở nút của cô. Bụng nhỏ trắng ngần nhô cao lên.
Ở bên trong đang đứa con thứ ba của bọn họ.
Hoắc Minh đưa tay chóng ở bên cạnh cô, một tay nhẹ nhàng sờ bụng của cô, giọng hơi khàn khàn: "Minh Châu ở trong lòng giống như Hoắc Tây, Hoắc Kiều vậy, là một cô gái kiêu ngạo!"
nhẹ nhàng sờ.
Ôn Noãn kh chịu được sự kh nghiêm túc như vậy, rõ ràng là cố ý.
Hoắc Minh chưa ức h.i.ế.p đủ.
nhẹ nhàng đặt cô xuống, hôn khoé môi của cô, dỗ dành cô: "Các con gái dù thương cũng chỉ là m.á.u mủ ruột thịt, nhưng mà bà chủ lại khác."
Ôn Noãn dần dần bị trêu chọc.
Hơn nữa, khuôn mặt của quả thật đẹp trai.
Cô kh kìm được đưa tay nhẹ nhàng sờ mặt , lẩm bẩm nói: "Bà chủ gì khác chứ?"
Hoắc Minh ghé sát tay cô, cười thấp: "Bà chủ là ngủ cùng suốt đời."
Ôn Noãn tức đến nỗi l chân đá . Nhưng bị bắt được.
Hoắc Minh sờ nhẹ một cái, ánh mắt thâm sâu kh thể đoán: "Bụng lớn như vậy mà chân còn thon như thế."
càng nói càng kì cục. Dù Ôn Noãn cũng hiểu , biết muốn . Cô nâng khuôn mặt tuấn tú của , dịu dàng lên tiếng: "Chú ý con."
Hoắc minh cọ xát đã lâu nhận được lệnh đặc xá, đương nhiên kh thể bỏ qua cơ hội này.
hôn cô thật sâu, động tình lợi hại.
Ôn Noãn nhắm mắt lại, mặc cho hưởng thụ cơ thể của ... Cách hai ngày, Lục Khiêm đến.
Mối quan hệ của Minh Châu và vẫn kh nóng kh lạnh, đến Hoắc Minh đau răng.
trực tiếp đuổi bọn họ ra khỏi nhà . th xe chạy , Hoắc Minh thoải mái .
Ôn Noãn chê bai : "Hoắc Minh, thật thô bạo!"
Xung qu kh , Hoắc Minh bóp nhẹ cằm của cô, lắc nhẹ một cái: "Đợi vật nhỏ trong bụng ra , sẽ cho bà Hoắc biết cái gì mới gọi là thô bạo.
Ôn Noãn nói kh nghiêm túc.
Hoắc Minh theo sau lưng cô chậm rãi một lúc sau mới nói một câu: "Sinh xong đứa này, kiên quyết kh sinh nữa!"
Ôn Noãn cảm th, kh thể đánh nhau với lưu m. Cô lên lầu im lặng đọc sách. Chút nữa lại nhớ đến chuyện trong nhà của Cố Vân Phàm.
Vốn dĩ đã kế hoạch xong hết nhưng mẹ của Cố Vân Phàm, Tùy Vân đột nhiên bị bệnh.
Kế hoạch lùi lại.
Cô xoa bụng, trong lòng nghĩ đợi sinh con ra.
Cô kh gấp nhưng Cố Vân Phàm kh đợi được.
Phía bên đó một chiếc xe hơi màu đen đó Minh Châu và tiểu Thước Thước . Thư ký Liễu ngồi ở phía trước.
ta quay đầu lại, vui vẻ nói: "Sau này Lục thời gian ở cùng hai , Thước Thước vui kh?"
Lục Thước ừm một tiếng. Lục Khiêm ngồi ở hàng ghế sau, tinh thần rõ ràng tốt hơn nhiều, cười nói: "Truyền Chí sau này đừng gọi là Lục nữa! Gọi là Lục Khiêm hoặc là tổng giám đốc Lục đều được."
Kinh do của nhà họ Lục khá nhiều nhưng vẫn xây dựng một c ty mới.
Mọi thứ mới bắt đầu, tự tin làm tốt! Trở lại căn biệt thự mua. Ông bế Lục Thước xuống xe, hôn con trai sau đó nhỏ tiếng hỏi: "Mẹ còn giận kh?"
Lục Thước lén mẹ.
bé ôm Lục Khiêm, giọng nói mềm nhũn: “Mẹ kh nói.” Lục Khiêm cười nhạt.
Tg nhóc ngốc này cũng kh ngốc lắm, vậy mà còn biết ba . Ông xoa tóc màu trà mềm mại của con trai, khuôn mặt nhỏ trắng nõn khiến cho khác thích thú.
Lục Khiêm đương nhiên thương bé.
Ông một tay bế con, một tay xách hành lý kh dám cho Minh Châu lao động chút nào.
Minh Châu đóng cửa xe lại, chỉ lạnh lùng một cái. Lục Khiêm thất vọng.
Những năm nay lần nào gặp nhau, cô kh mặt mày hớn hở chứ.
Trong lòng khó chịu nhưng vẫn cười mỉm, dẫn theo con trai vào trong.
Biệt thự khá lớn, lầu trên dưới cộng lại hơn tám trăm mét vu, thư ký Liễu đặc biệt mời hai làm vườn và bốn dì giúp việc để chăm sóc sinh hoạt, ngoài ra gia dụng thường ngày cũng tăng thêm chút.
Đều là Minh Châu thích.
Lục Khiêm bế Thước Thước đến phòng trẻ em của bé.
Ông đặt thằng bé ở trên giường, cởi áo khoác ra, Thước Thước hiếm khi thân thiết với như vậy.
chút ngại ngùng.
Lục Khiêm ngồi xổm, nhẹ giọng nói: 'Để bố xem thử vết thương!"
Áo len màu trắng được vén lên, ở chỗ bụng nhỏ trắng thon một vết thương khoảng hai xăng, vết thương kh lớn nhưng cũng đủ để một cha đau lòng.
Lục Khiêm cẩn thận sờ vào, hỏi: " trách bố kh?” Thước Thước lắc đầu.
Nhưng dưới ánh của Lục Khiêm, bé lại nhẹ nhàng gật đầu nhưng kh khóc.
đã từng nói đàn con trai kh được khóc.
Lục Khiêm nghiêng qua, trán tì vào bé khàn giọng nói: "Sau này bố sẽ luôn bên con!"
Thước Thước ôm cổ của , vô cùng ngoan. Điện thoại trong túi áo của Lục Khiêm vang lên. Ông vừa cuộc gọi đến là Lam Tử Mi gọi đến.
Lục Khiêm nghe máy, nghĩ cuộc gọi này lẽ liên quan đến M M.
Quả nhiên giọng nói của Lam Tử Mi căng thẳng: "Lục Khiêm, vậy mà dám kêu nhà họ Lục giành M M với ! còn dám kêu Hoắc Minh kiện vụ này."
Lục Khiêm im lặng đôi chút.
Ông thấp giọng: "Nếu như cô đối xử tốt với M M kh ai can thiệp vào cuộc sống của cô! Ban đầu đứa trẻ này đã kh nên sinh ra, bây giờ càng kh nên trở thành c cụ của cô, lần trước tại bị viêm phổi trong lòng cô rõ nhất. Tử Mi bu tay , cho cô và con gái của cô một con đường sống !"
Lam Tử Mi cười nhẹ.
" biết, vụ kiện này kh tg nổi!" "Lục Khiêm, nhà họ Hoắc thật xem trọng !"
"Hoắc Minh vì Ôn Noãn rời khỏi giới luật vậy mà vì mà ra lại! Thật sự khiến khác cảm động!"
Kh đợi Lục Khiêm nói chuyện, Lam Tử Mi đã cúp ện thoại. Lục Khiêm ện thoại. Thước Thước ở bên cạnh mặt căng thẳng, bé cũng nghe th cuộc ện thoại .
Lại là M M đó! Đợi bé lớn , sức nhất định sẽ ở trên cô bé cưỡi ngựa!
Lục Khiêm hoàn hồn, xoa đầu của Tiểu Thước Thước: "Đó là con cấp dưới của bố, tên là M M, tên đầy đủ là Lục Huân."
Thước Thước nằm lên vai của bố.
Khuôn mặt nhỏ trắng ngần đó ều suy nghĩ. Minh Châu lên lầu hai, đẩy cửa phòng ngủ chính ra.
Trang trí kiểu Pháp đẹp và lãng mạn, đặc biệt cả mảnh màn che ren mỏng của cửa sổ sát đất, Minh Châu vừa đã thích.
Cô yên tĩnh chăm chú. Mắt ánh lên một tầng hơi nước.
Cô nắng chiều ở bên ngoài cửa sổ sát đất, ở chân trời ánh lên màu đỏ rực.
Cúi đầu là nhẫn kim cương do Lục Khiêm tặng.
Lục Khiêm dỗ con trai vào trong thì th cô đang cúi đầu nghịch nhẫn kim cương, một bộ dạng trầm tư.
Ông qua từ sau lưng ôm l eo của cô.
Minh Châu kh vùng ra nhưng cũng kh trả lời, chỉ nhẹ nhàng hỏi : "Thước Thước ngủ !"
Lục Khiêm ừm một tiếng.
Ông nói: "Ngày mai dẫn thằng bé bệnh viện kiểm tra lại ! cứ kh yên tâm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-1065-1069-ke-hoach-lui-lai.html.]
Minh Châu kh phản đối.
Thước Thước thích Lục Khiêm, muốn rút thời gian ra ở cùng con trai, cô cũng kh lý do gì phản đối.
Thái độ của cô lạnh nhạt.
Trong lòng Lục Khiêm khó chịu, vô số thủ đoạn dỗ khác nhưng bây giờ l chiêu nào ra cũng đều là kh tôn trọng với cô, cuối cùng chỉ hôn cô một cái: " làm bữa tối!"
Minh Châu kêu lại: "Kh giúp việc ?" Lục Khiêm lại quay về.
Ông đứng ở trước mặt cô, vén tóc cô lên giọng nói đã khàn kh ra cái gì: "Em đau lòng ?”
Minh Châu nghiêng đầu qua: "Em kh !" Ánh mắt của Lục Khiêm sâu xa.
Một lúc sau, nhẹ nhàng: " xuống nhé! Em xem cần thêm gì nữa kh!"
Lần này Minh Châu lại gọi lại.
Cô đứng ở đó, sau lưng là ánh chiều tà hoàng hôn chiếu vào khiến cô trở nên mơ hồ.
"Lục Khiêm, em kh chấp nhận phản bội!" "Em chỉ cho một cơ hội."
Cô từ từ đến bên cạnh , nhẹ nhàng nhưng kiên định nói: "Chuyện đó khi nào kết thúc thì chúng ta khi nào tổ chức hôn lễ." Lục Khiêm ừm một tiếng.
Hai nhau, ánh mắt đều ý vị sâu xa.
Quá khứ Lục Khiêm yêu Minh Châu nhưng nhiều hơn là sự yêu thương đối với cô gái nhỏ, thích bộ dáng kiêu ngạo của cô, thích cô đau cũng ôm gọi là chú Lục.
Bây giờ cô lớn thành phụ nữ , cảm giác đó càng khiến khác say đắm.
Lục Khiêm xuống lầu làm bữa tối.
Minh Châu thu dọn đơn giản một chút bắt đầu đọc kịch bản.
Kịch bản này là Ôn Noãn đề cử, nó thích hợp với diễn xuất của cô, diễn một cô cả.
Minh Châu xem xong, cũng thích. Cô xem vô cùng mê mẩn.
Lục Khiêm lên lầu kêu cô ăn cơm, cô mới ngước mắt, cổ chút đau nhức. Lục Khiêm cầm kịch bản lên, tiện tay lật vài trang. Ông nhịn kh được cười một cái.
Minh Châu chút thẹn quá hóa giận, đúng kịch bản chút ấu trĩ nhưng cô là mới kh thể vừa mới bắt đầu đã đóng chính kịch được!
Cô đỡ cổ với l.
Nhưng lại kh cẩn thận để bản thân ngã vào .
Hai cơ thể rơi xuống sô pha, trên dưới đan vào nhau vô cùng ám . Cho dù bọn họ đã từng nhiều lần nhưng kích thích đột nhiên đến như vậy vẫn khiến cho cả hai kh dễ dàng, đặc biệt là Lục Khiêm, vốn dĩ đã thích ôm cô.
Minh Châu kh tự tại, vén tóc ra sau tai. " đứng dậy!"
Lục Khiêm kh những kh đứng dậy còn ôm l cơ thể cô, hôn nhẹ lên môi cô, dịu dàng nói: "Còn giận kh?"
Cô thành thật gật đầu.
Thần thái bộ dạng đó vô cùng giống Lục Thước.
Trong lòng Lục Khiêm mềm nhũn, dục vọng cũng tình cảm dịu dàng.
Mặt của dán chặt vào cô, làn da ấm nóng dán chặt vào nhau, nhẹ giọng nói: “ đền chú Lục lại cho em được kh? Đừng giận nữa, cô gái thích đẹp như vậy, giận sẽ nếp nhăn đó."
Minh Châu bị đè ở dưới thân. Tiến thoái kh được.
Cô đỏ mắt: "Nếu kh là trai, căn bản em kh theo về." Lúc đó Hoắc Minh nói như vậy: Con đường phía trước dù tốt hay xấu em cũng đến mới biết! Nếu như kh được thì quay đầu lại, bất cứ lúc nào cũng sẽ đợi em.
Minh Châu cảm kích luôn thân vĩnh viễn đợi cô ở phía sau. Cô cáu giận đánh một cái.
Xem như phát tiết cũng xem như bịt kín lại những vết nứt nhỏ đó.
Lục Khiêm ghé đến hôn cô, hôn sâu, trêu đùa cơ thể của phụ nữ trưởng thành.
Dù còn ăn cơm nên kh dám quá mãnh liệt.
Cuộc sống tiếp theo trái lại khá yên bình. Nhà họ Lục và nhà họ Hoắc quyền thế, thủ đoạn tày trời.
Hoắc Minh lại là luật sư giỏi nhất giới luật sư, ra tay thì kh vụ kiện nào thua.
Vụ án tiến hành vô cùng thuận lợi.
Sau lần tra thẩm đầu tiên, M M cũng chính là Lục Huân được xử giao cho bố mẹ Lục Quân.
Bố mẹ của Lục Quân vui mừng kh thôi.
Bọn họ dẫn theo M M đặc biệt lên phía Bắc, đến thành phố B để cảm ơn Lục Khiêm.
Khi đến cũng kh th báo, đến trước cửa biệt thự của Lục Khiêm mới nói với bảo vệ.
Lục Khiêm đang ở cùng con trai.
giúp việc ở trong nhà chạy đến, biểu cảm chút phức tạp: "Ông chủ, ngoài cửa hai muốn gặp ! Còn dẫn theo một cô bé khá xinh đẹp!"
Lục Khiêm đoán ra, chút khó xử. Minh Châu.
Mắt cô hơi đỏ, nhưng cũng hiểu nguyên tắc: " cũng đến ! gặp !" Lục Khiêm sờ vai cô, nhẹ nhàng vuốt.
Minh Châu kh muốn gặp nên đã lên lầu.
Lục Khiêm bóng dáng cô một lúc nói với giúp việc: 'Mời bọn họ vào !"
Khuôn mặt trắng của Lục Thước ngẩng lên, trong sáng hỏi: "Là Lục Huân ?"
Lục Khiêm khá bất ngờ.
Ngay lúc này, bố mẹ Lục Quân dẫn theo M M đến, mang theo nhiều đặc sản của thành phố C, mẹ của Lục Quân còn cố ý mua một số đồ trẻ mẹ
Bà Thước Thước, vô cùng nhiệt tình.
"Là Thước Thước kh! Từ lâu đã nghe thư ký Liễu nói là một đứa trẻ khôi ngô."
Khuôn mặt nhỏ của Lục Thước ngây thơ vô số tội. Lục Khiêm được khác khen con trai, tâm trạng khá tốt.
Ông M M cũng khá thích, nhưng lo lắng đến tâm trạng của Minh Châu nên kh đến bế.
Khuôn mặt nhỏ đáng yêu chút thất vọng.
Lục Thước qua bế cô bé: "Bố khá bận, đến bế em nhé!" Lục Khiêm khá bất ngờ.
Bố mẹ Lục Quân chỉ cảm th hai đứa trẻ khá duyên nên mặc bọn chúng chơi, biết được ở phía sau lần đầu tiên Lục Thước lộ ra răng n, doạ cho M M khóc thét lên, còn kh dám nói.
M M trở về sảnh cứ khóc đòi về.
Bố mẹ Lục Quân còn nhiều chuyện muốn nói với Lục Khiêm.
Ví dụ như bọn họ muốn để M M ở thành phố B, Lục Khiêm chăm sóc cũng kh tồi.
Nhưng M M sống c.h.ế.t kh chịu. Cô bé Lục Thước, nhẹ nhàng cắn môi...
Bố mẹ Lục Quân chỉ đành tiếc nuối rời , ngay cả một bữa cơm ra hồn còn chưa kịp ăn.
Tiễn bố mẹ Lục Quân .
Lục Khiêm quay lại, đứa con trai dễ ngượng ngùng đỏ mặt của đang ngồi ở trên sô pha đọc truyện cổ tích, ngồi thẳng tắp ra dáng.
Lục Khiêm vừa ý.
Ông lên lầu an ủi Minh Châu, chuyện lúc nãy chắc c trong lòng cô sẽ Minh Châu đang dựa vào cửa sổ sát đất, lặng lẽ phong cảnh.
Lục Khiêm qua, nhẹ giọng lên tiếng: “Giận ?" Minh Châu nghiêng mặt qua, .
Đường nét trên mặt cô mượt, dưới ánh sáng dịu vô cùng đẹp. Lục Khiêm kh kiềm được sờ mặt cô.
Minh Châu mềm giọng nói: "Bọn họ từ xa xôi đến, em cũng kh kh hiểu đạo lý như vậy!... kh ở lại ăn bữa cơm?”
Lục Khiêm cười cười. "M M cứ đòi muốn ."
"Con bé bình thường kh như vậy! Bình thường khá ngon nhưng hôm nay lại cứ kh ngồi yên."
Minh Châu . Lục Khiêm cũng cảm th bản thân lỡ lời.
Ông thấp giọng hỏi cô: "Còn giận ? Bây giờ mọi thứ đã định, sau này M M bố mẹ của Lục Quân chăm sóc, kh còn gì lo lắng nữa!"
Minh Châu ừm một tiếng.
Cô cũng kh đưa ra một câu trả lời chi tiết.
Nhưng Lục Khiêm với cô lâu như vậy, là nhân vật như thế nào, chút tâm tư đó của cô vẫn hiểu được, lúc này bầu kh khí lại tốt, dù lâu cô kh nói chuyện như vậy với .
Lục Khiêm cởi hai nút áo ra.
Ông đắn đo nói: " đóng cửa?"
Minh Châu kh muốn lắm: "Thước Thước còn ở dưới lầu mà!"
Lục Khiêm đã đứng dậy, đóng trái cửa phòng lại sau khi trở lại ôm cô tì ở trước cửa sổ sát đất.
Ông vừa sờ vừa hôn, giọng nói cũng kh rõ: "Thằng bé đang đọc sách! cảm th khoảng thời gian thằng bé ở chỗ Minh tốt, Minh dạy trẻ con khá hay."
Ông muốn đến gấp gáp. Minh Chân ngẩng cổ lên, giả vờ từ chối.
Trước sau đã gây nhau một tháng, bọn họ ở cùng nhau nhưng thật sự một lần cũng kh .
Lúc này, Lục Khiêm cũng thật sự kh nhịn được .
Trong lúc gần gũi, đóng màn cửa lại cái xoạc, chiếm hữu cô ngay chỗ này.
Cơ thể của cô vô cùng mảnh khảnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.