Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 1150: 1159: Hoắc Minh dừng lại
hỏi ngược lại cô: "Đau lòng à?”
Ôn Noãn ừ nhẹ một tiếng: ", em đau lòng đ, một bên là , một bên là giống như em gái."
Hoắc Minh dừng lại.
châm ếu thuốc và c ở đầu gió cho Ôn Noãn.
chậm rãi nhả một làn hơi và cười: "Chuyện này kh thể trách được, là bố sắp xếp đ, hơn nữa... Kh đã nói trước đó là làm họ hàng ? Em kh th lần này quay lại với dáng vẻ thâm sâu khó lường, kh thể nào mà kh năng lực chống lại một chút đả kích này được.”
Ôn Noãn suy nghĩ kỹ càng nói: "Vậy chúng ta kh được thiên vị." Hoắc Minh liếc cô.
Khuôn mặt nghiêm túc của vợ quả thật đáng yêu.
dập tắt ếu thuốc, đưa bàn tay ấm nóng sờ vào eo cô, trầm giọng nói: "Thế nào là kh thiên vị? về phe em... Em nói xem eo của em lại nhỏ như thế này chứ? Hay là chúng ta lại sinh thêm một đứa nữa để trong nhà càng thêm náo nhiệt nhé?”
Ôn Noãn gỡ tay ra. "Ăn nói tào lao, hơn nữa đây là đâu chứ?"
Hoắc Minh mỉm cười: "Chúng ta là vợ chồng, làm trong nhà đều biết ều, nên sẽ kh nói bậy đâu."
Da mặt của ôn Noãn kh dày như .
Hai đùa nhau, kẻ trước sau vào phòng khách...
Lục Khiêm quay về biệt thự của . Xa cách hai năm, lần đầu trở về nên trong nhà cũng rộn ràng hẳn lên.
Bà Liễu đích thân xuống bếp, nấu nhiều món ăn mặn, và mọi phương pháp nấu ăn đều được tung ra.
Bà cụ thì tự tay chiên thịt viên.
Chiếc xe dừng lại, Thư ký Liễu lập tức chạy đến mở cửa, và còn nói những câu tốt lành dí dỏm.
Bà cụ cũng chạy ra theo. Lục Khiêm lên phía trước khẽ chào bà cụ. Đôi mắt bà cụ kh còn như trước nữa, bà nhẹ nhàng sờ vào khuôn mặt của con trai, đã tốt hơn trước nhiều .
Lục Khiêm ngồi xổm xuồng để bà sờ vào. Bà cụ kiên nhẫn một lúc mới nói: "Quay về là tốt." Thư ký Liễu tự tay đốt pháo hoa.
Trong kh khí náo nhiệt, ta chạy lại che tai nói: "Sau này đều là chuyện đại cát đại lợi."
Lục Khiêm mỉm cười kh nói.
Bà cụ đến gần hỏi : "Minh Châu đầu? Còn cả Thước Thước cục cưng của mẹ và Tiểu Lục U đâu? Kh con đến nhà họ Hoắc ? kh đưa họ về?
Lục Khiêm đỡ bà cụ .
Ông cười mỉm nói: "Thằng nhóc vẫn đang còn giận dỗi với con, hôm khác , hôm khác con đưa nó về chơi.”
Tâm trạng bà cụ thư thái hơn một chút.
Bà cụ liếc mắng vài câu: "Xem ra m mẹ con của nó kh muốn gặp con đ, bình thường Minh Châu đâu ít thăm mẹ đâu." Lục Khiêm cũng chỉ cười.
Bà cụ kh sờ được đến ngọn nguồn.
Lúc này, một cô gái nhút nhát đến, là Lục Huân, đáng tiếc là cô vẫn kh chịu nói.
Cô làm cho Lục Khiêm một cái bánh ngọt khá xấu, cô mang đến ngại ngùng quay đầu bỏ chạy.
Bà cụ Liễu cười nói: "Con bé nhớ Lục." Lục Khiêm cũng chỉ cười nhàn nhạt.
Một bữa cơm náo nhiệt, sau bữa cơm uống hai viên thuốc, sau đó ngồi ngẩn ngơ trong phòng ngủ.
Cho dù biểu hiện của ung dung đến đâu nữa. Nhưng thực sự trong lòng để ý.
Để ý đến đó, đàn ngồi bên cạnh cô .
Ông với Minh Châu, hai năm trước đã kh khả năng phát triển tình cảm nữa , ra tuyệt tình, gần như kh để lại đường lui, thật sự cô kh cần thiết đợi .
Nhưng được sống tiếp lại kh can tâm.
Bây giờ muốn hút một ếu thuốc, nhưng sức khỏe lại kh cho phép... Cuối cùng móc trong túi ra một cái kẹo, là loại mà Minh Châu thích ăn.
Lục Khiêm bóc ra và cho vào miệng.
Một chút vị ngọt, mùi vị giống như Minh Châu.
Lục Khiêm tiếp nhận c ty.
Dưới sự quản lý của Hoắc Minh trong hai năm nay, c ty cũng được xem là tăng trưởng ổn định, nhưng dù sức lực của của Hoắc Minh cũng hạn, cũng kh thể cải cách dứt khoát quyết đoán được, vậy nên Lục Khiêm đã mất ba tháng để chấn chỉnh.
Ba tháng nay, tuần nào cũng đến thăm Tiểu Lục U và Thước Thước.
Tiểu Lục U thích . Lúc nào cũng đòi bế.
Tiểu Thước Thước khoảng cách với , bé ít khi gọi là bố và cũng kh chịu nói chuyện với .
Lục Khiêm biết rằng gấp cũng kh được.
Hôm nay, ở nhà họ Hoắc cùng với hai đứa trẻ, vừa hay Hoắc Minh cũng quay về.
cởi áo khoác ra ngồi thoải mái lên sofa liếc Lục Khiêm. Hoắc Minh thầm nghĩ: [Thật là quá bình tĩnh!]
Lục Khiêm bế đứa con gái dạy cô bé tập , cô bé chưa vững. Ngã uỵch một cái.
Khuôn mặt nhõng nhẽo nhăn lại, khẽ hứ một cái đòi bố bế.
Lục Khiêm bế cô bé lên, vừa hôn vừa dỗ cô bé: "Chúng ta thử lại một lần nhé."
Tiểu Lục U sáp đến gần đòi hôn lần nữa mới chịu .
Lục Khiêm cười: "Thật là nhõng nhẽo, giống y mẹ của con vậy.”
Lục Khiêm đặt con bé xuống, ra xa khoảng ba mét dang hai cánh tay a... con nhỏ bé đó loạng choạng về phía , giữa chừng ngã xuống một lần, nhưng Lục Khiêm kh đến đỡ cô bé lên. Cô nhóc đứng lên giống như chú chim non vậy.
Loạng choạng liêu xiêu.
Sau đó, thế mà đứng vững hơn nhiều, con bé vui mừng Lục Khiêm.
Những bước cuối cùng bổ nhào vào trong tay bố. Lục Khiêm hôn con bé,
Ngoài cửa tiếng xe, và cả tiếng mưa nữa, làm mở cửa sảnh nói: của cô chủ ướt hết cả , Tư, chào ."
Vừa dứt lời, Minh Châu đã vào sảnh chính. Phía sau là chủ nhà họ Tư. Kh khí chút vi diệu.
Minh Châu chăm chú vào Lục Khiêm, nhẹ chậm lên tiếng: “Tới đây thăm con à?”
Lục Khiêm còn ôm Tiểu Lục U, vào cặp đôi đang đứng trước sảnh, thật sự xứng đôi.
Ánh mắt hơi tối lại.
M ngày này tới nay, quả thật thường xuyên tới thăm hai đứa nhỏ, nhưng lúc gặp được Minh Châu thì thật sự kh nhiều, cô c việc đột xuất, còn hẹn hò, cũng kh cố ý chọn thời gian khi cô ở nhà để tới đây.
Kh khéo hôm nay gặp hoàn cảnh này. Nếu là bình thường, sợ là sẽ khó xử.
Nhưng Lục Khiêm kh hổ là đã nhiều kinh nghiệm, chẳng những kh lộ ra sắc mặt kh thoải mái mà ngược lại còn đứng dậy, đưa tay ra với chủ nhà họ Tư bắt tay thật chặt: “Chào .”
chủ Tư ngẩn .
Lục Khiêm Minh Châu bằng ánh mắt dịu dàng: “Đi thay quần áo ướt .”
Ông lại bày dáng vẻ yêu ai yêu cả đường : “Nếu Tư đồng ý thì cũng thể tắm rửa thay đồ một chút, mặc quần áo của Minh cũng coi như thích hợp.”
Tư kh tiếp lời.
ta cứ cảm th kh đúng chỗ nào, nhưng lại cảm th hợp lý. Lục Khiêm và Minh Châu quả thật đã từng ở bên nhau, nhưng đồng thời cũng quan hệ th gia với nhà họ Hoắc, vẫn là trưởng bối của Hoắc Minh, nói như vậy cũng kh gì kh ổn.
Nhưng mà...
Minh Châu giải vây cho ta, nói nhỏ: “ về trước !” Tư gật đầu: “Vậy được, gọi ện thoại sau nhé.”
Tư rời nh.
Minh Châu Lục Khiêm, vẫn chưa nói ều gì.
Cô vẫy vẫy tóc, chuẩn bị lên tầng, Lục Khiêm ở cô phía sau nhẹ giọng hỏi: “Đi chơi như thế nào?”
Cô dừng bước chân lại.
Một lát sau mới nhàn nhạt trả lời: “Khá tốt!”.
Lục Khiêm tốt tính cười cười, m kia lên tầng xong thì tiếp tục dạy con gái nhỏ đường, vẻ mặt toát lên vẻ bố dịu dàng, thật sự đến một chút mất kiên nhẫn cũng kh .
Màn kịch này, Hoắc Minh từ đầu đến đuôi. cười khẽ ra tiếng.
“ à, cháu thật kh ra lại co được dãn được như vậy đ.”
“ ý gì hả?”
Tiểu Lục U mệt mỏi, kh chịu nữa, nháo đòi bố ôm.
Lục Khiêm một tay ôm cô bé, sau đó pha sữa bột cho cô nhóc, tìm hồi lâu cũng kh th hộp mới.
Ông gọi làm tới.
làm vội vàng xin lỗi: “Thật xin lỗi Lục, hôm nay nhiều chuyện quá nên quên khu mất.”
Tiểu Lục U nghe hiểu được. Cô bé bò lên trên vai bố, kh vui. Lục Khiêm kh khiến làm khó xử.
Ông một tay bế Tiểu Lục U, một tay pha sữa bột cho cô bé, sau đó ngồi trên ghế sô pha đút cho bé con uống.
Tiểu Lục U thích uống, hai bàn tay nhỏ ôm l bình sữa. Ừng ực ừng ực...
'Trên mặt Lục Khiêm đều là vẻ dịu dàng.
Hoắc Minh lắng lặng , trong lòng hơi hụt hãng.
Lục Khiêm trở về được một thời gian, c ty cũng tiếp nhận đã làm ra m động thái lớn khiến ta lau mắt , cực kỳ sát phạt quyết đoán, làm gì
dáng vẻ giống như là bệnh nhân mới khỏi bệnh nặng chứ.
Tr càng thêm trống đánh xuôi, kèn thổi ngược với hình tượng từ ái trước mặt này.
Nhịn giỏi thật đ!
Lục Khiêm lại bình tĩnh, biểu hiện giống như là thân thích của nhà họ Hoắc, cùng lắm cũng là chồng trước tốt nhất. Ông đút cho Tiểu Lục U ăn xong. Bé con vừa mệt mỏi lại còn uống sữa, tựa lên vai chậm rãi nhắm mắt lại.
Làn da trắng nõn. Hàng mi thật dài.
Mỗi một chỗ đều làm ta yêu thích. Lục Khiêm thật cẩn thận ôm cô bé lên tầng...
Hoắc Minh ngẩng đầu chăm chú, cuối cùng cũng kh lên tiếng ngăn cản, chỉ nhẹ nhàng lắc lắc đầu.
Ở tầng hai.
Minh Châu tắm xong, bởi vì Lục Khiêm ở trong nhà nên cô thay đồ mặc ở nhà.
Mái tóc dài cũng đã s xong.
Lục Khiêm ôm Tiểu Lục U tiến vào, cô vài giây nhẹ giọng nói: “Con bé ngủ ! Em tr con bé trong chốc lát, mua sữa bột cho nó, đã uống sữa xong ."
Minh Châu đón l em bé.
Cô thật cẩn thận đặt cô nhóc lên giường nhỏ.
Dường như cô đang cân nhắc, suy nghĩ xong mới nhẹ giọng mở miệng: “Về sau nếu chú muốn tới thăm con thì thứ bảy chủ nhật đến đây , sẽ tiện hơn chút.”
Lục Khiêm hơi ngẩn ra.
Một lát sau, giọng ệu của vẫn nhu hòa: “Em sợ Tư th sẽ kh vui ?”
Minh Châu gật đầu: “Ừm, kh quá thích hợp.”
Ngoài dự đoán, Lục Khiêm vậy mà lại gật đầu: “Được ! Vậy sau này sẽ cố gắng tới đây vào thứ bảy chủ nhật, nếu ngày thường mà đến thì sẽ rời trước giờ cơm tối, cố gắng kh để em bối rối.” Minh Châu mím môi, kh đáp lời.
Cô chăm chú vào con gái.
Lục Khiêm cũng kh lập tức rời , như là trưởng bối quan tâm cô vài câu: “Ở cùng chủ nhà họ Tư cũng ổn chứ?”
Minh Châu hơi khó xử. Đã gặp mặt vài lần, từng ăn m bữa cơm, nhưng đều kh để tâm lắm.
Cô kh muốn rơi vào thế hạ phong trước mặt Lục Khiêm nên tùy tiện ừ một tiếng.
Lục Khiêm cười nhạt: “Hợp nhau là tốt ! Nếu về sau em và ta kết quả thì thể chăm sóc hai đứa nhỏ, trẻ tuổi các em mà, dù cũng khá ham chơi.”
Ông nói như vậy, Minh Châu kh nghe nổi nữa. Khóe mắt cô hơi đỏ lên.
Lục Khiêm kh nói nữa, giọng nói phát ra nhẹ: “ mua sữa bột đây.”
Chờ rời , Minh Châu mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô nhẹ nhàng ngồi lên trên ghế, ngẩn ... Cô kh biết bây giờ cô tình cảm như thế nào với Lục Khiêm, cô chỉ biết, dường như chỉ cần sống thôi cũng đã đủ .
Những chuyện khác, cô thật sự kh nghĩ tới.
Vậy nên khi trong nhà sắp xếp cho cô và chủ nhà họ Tư gặp mặt cô cũng kh phản đối.
Lục Khiêm đã trở lại . Cô nhớ, dù cô cũng tìm chút chuyện để làm... Lục Khiêm tự lái xe ra cửa.
Hoắc Minh bắt đầu kh yên tâm: “, bên ngoài trời đang mưa! Cứ để cháu !”
Lục Khiêm mặc áo khoác vào: “Kh gì đáng ngại cả!” Ông mở ô, đến bãi đậu xe mở cửa xe ra. Đúng lúc Tiểu Thước Thước tan học.
bé nhảy từ trên xe xuống, vừa lúc gặp Lục Khiêm, Lục Khiêm gọi bé lại.
“Bố mua sữa bột cho em gái, con muốn cùng kh?" “Chúng ta thể ăn cơm ở bên ngoài."
Tiểu Thước Thước cắn cắn môi.
Ngồi xe của bố, một ăn cơm với bố, đối với bé đây từng là những chuyện đáng mong chờ đến cỡ nào, chỉ là hiện tại....
Tiểu Thước Thước căng chặt khuôn mặt nhỏ. bé mang cặp sách nhỏ: “Con còn làm bài tập."
Lục Khiêm cảm th khá thất vọng.
Tài xế lão Triệu xuống xe, vừa lúc th cảnh này thì an ủi vài câu: “Trẻ con mà, kh làm xong bài tập sẽ bị cô giáo mắng.”
Lục Khiêm khách sáo nói: “Làm phiền chú thường ngày chăm sóc Thước Thước nhiều hơn.”
Lát sau, lão Triệu xe rời .
Ông cứ cảm th lần này Lục trở về, chút gì đó kh giống trước kia lắm.
Khi Lục Khiêm lái xe ra cửa đã gần sáu giờ chiều, kh khéo loại sữa bột kia bán chạy, gần đây nhập khẩu lại xảy ra chút vấn đề, cho nên khắp nơi đều bán hết.
Mưa lớn dần.
Chín giờ rưỡi tối, Lục Khiêm vẫn chưa trở về.
Lục Thước dọn cái bàn nhỏ ở cửa, vừa làm bài tập vừa ra cửa. Tiểu Lục U lại muốn uống sữa bò.
Tr mong Minh Châu.
Minh Châu gọi ện thoại cho Lục Khiêm, nhận ện thoại, nói rõ tình huống với cô.
“Chú trở về !” Minh Châu trời mưa bên ngoài, nhẹ giọng nói. Cô chuẩn bị chuẩn bị cho Tiểu Lục U ăn chút thức ăn phụ.
Lục Khiêm lúc này đang ra từ một nhà cửa hàng mẹ và bé, mở cửa lên xe, trên đã ướt một nửa.
Ông l khăn l lau mặt nói: “ lại tìm m quán nửa tìm xem.”
Minh Châu đè nén giọng nói: “Chú biết bây giờ là m giờ kh? Chú biết mưa lớn thế nào kh?”
Lục Khiêm ngồi trong xe.
Ông cầm ện thoại, dịu dàng nói rằng: “Nhưng buổi tối Tiểu Lục U muốn uống sữa bò, là bố, chỉ chạy m quán tìm mua chút sữa bột cho con bé thì gì đâu chứ.”
Minh Châu hơi kh nhịn được, cổ họng cô hơi hơi nghẹn ngào. “Lục Khiêm, hiện tại chú mới nhớ con bé là con gái chú ? Vậy m năm nay chú đang làm gì thế? Đúng... Thân thể chú kh tốt, nhưng hiện tại chú lại đang làm gì vậy chứ? Là muốn đính mưa phát sốt sau đó chơi một trận khổ nhục kế ?”
Cô nói xong, cả hai bên đều yên tĩnh.
Lục Khiêm nhẹ nhàng vuốt ve tay lái, giọng nói ôn nhu đến khó tin. “Minh Châu, nếu định làm như vậy, em thể đau lòng kh?” “Sẽ kh!”
Cô nói xong, định cúp ện thoại, nhưng cuối cùng cô cũng kh cúp máy. “Lục Khiêm, chú ở đâu?”
Ông nói địa ểm xong, lại thời tiết: “Em đừng ra cửa.”
Minh Châu đã cầm chìa khóa xe, ra ngoài: “Chú ở yên đó chờ! quen thuộc thành phố B hơn chú, biết chỗ nào thể mua được sữa bột.”
Lục Khiêm cầm ện thoại.
Ông lẳng lặng ngồi đó, trời vẫn đổ mưa, cần gạt nước trước xe lắc lư trái . Ông nghe được âm th tốt nhất.
Cô nói qua đây tìm .
Trở về lâu như vậy, rốt cuộc cũng thể một gặp mặt cô .
Đúng, chính là con tì tiện như vậy đ.
Ông biết Minh Châu yêu , kh bu bỏ được .
Nửa giờ sau, xe của Minh Châu chậm rãi chạy tới, dừng lại bên cạnh .
Cô xuống xe, ngồi vào bên cạnh . Lục Khiêm nghiêng đầu cô.
Minh Châu về phía trước, giọng nói nhẹ nhẹ: “Con đường phía trước một ngõ nhỏ, một cửa hàng trong đ hẳn là loại sữa bột này.”
Lục Khiêm tựa lưng vào ghế ngồi.
Ông chăm chú cô lẩm bẩm: “Em lái xe .”
Nói xong, nhẹ nhàng cầm tay cô: “ lẽ hơi sốt .” Minh Châu nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-1150-1159-hoac-minh-dung-lai.html.]
Quả thật hơi nóng.
Cô kh nhịn nổi mà mắng : “Chú ngốc à? Thân thể của chú vốn dĩ đã kh tốt, trời mưa như vậy còn chạy ra ngoài, chú kh sợ... Kh sợ...”
Cô nói, giọng nói hơi nghẹn ngào.
Bởi vì những lời đó, cô cũng kh nói nên lời, càng kh dám nhớ tới.
Lục Khiêm nhịn kh được lại chạm vào tay cô, giọng vô cùng dịu dàng: “ kh thể trở về, bà cụ mà biết nhất định sẽ kh vui. Em đưa tới khách sạn , thuê một phòng cho ở, nghỉ ngơi một đêm là tốt .”
Minh Châu kh thể nào khách sạn cùng được.
Kh thích hợp.
Thứ hai, bây giờ cần gặp bác sĩ.
Cô tra xét, nơi này lại cách đường Quảng Nguyên gần, chỉ năm phút xe.
Cô thấp giọng nói: “ đưa chú đến đường Quảng Nguyên !Sau đó bảo thư kí Liễu tới chăm sóc chú.”
Lục Khiêm kh phản đối.
Nhưng vẫn kiên trì muốn mua sữa bột cho Tiểu Lục U trước, cuối cùng đến chỗ đó mua một thùng.
Minh Châu tự lái xe của .
Tới dưới căn nhà ở đường Quảng Nguyên, ngoài da Lục Khiêm đã nóng , cái cơ thể gà bệnh này của , Minh Châu cũng kh yên tâm để tự lên tầng, vì thế liền đỡ vào thang máy.
Lục Khiêm thân sĩ.
nói là từ khi trở về đến bây giờ, đã một khoảng thời gian kh làm ra chuyện khác , cũng chưa từng nói qua những lời ám .
Bọn họ giống như là nam nữ tách ra bình thường vậy. Con cái là mối liên hệ duy nhất.
Cửa thang máy mở ra, Lục Khiêm vài bước đến gần cửa: “Chìa khóa ở trong túi áo, l ra giúp .
Minh Châu duỗi tay đảo trong túi áo . Cô và dựa vào khá gần nhau.
Gần đến mức thể ngửi được mùi sữa tắm trên cô, còn một chút mùi vị đặc biệt của phụ nữ trưởng thành.
Đã từng, khắc sâu mùi vị này vào xương tủy.
Minh Châu tìm cả nửa ngày cũng kh th. Cô ngửa đầu: “Kh !” Đại khái là Lục Khiêm khó chịu.
Ông hơi hơi ngửa đầu, yết hầu trắng nõn nhẹ nhàng trượt, mê . Ông rũ mắt cô.
Sau một lúc lâu mới nói: “Ở trong túi quần.”
Minh Châu nửa đỡ , một tay với vào trong túi quần, đúng là chùm chìa khóa.
Chỉ là cô mới đụng tới. Tay đã bị ta đè lại.
“Chú làm gì thế?" Minh Châu giương mắt, giọng nói hơi nhẹ, như là sợ kinh động đến hàng xóm.
Cách một tầng vải mỏng, Lục Khiêm đè tay cô lại kh bu ra. Thậm chí, còn nhẹ nhàng vuốt ve.
Từng chút từng chút, quý trọng, như muốn sờ thật tỉ mỉ từng tấc da thịt này, khắc sâu vào trong xương cốt vậy.
Ông phát sốt. Khóe mắt hơi đỏ, lại như mang theo chút ý phong lưu. "Minh Châu, m năm nay chưa từng ôm phụ nữ nào." “Bên cạnh em... ?”
Lời này, cô nghe xong thì đôi mắt đỏ lên.
Cô nhẹ nhàng rút tay ra, dùng chìa khóa mở cửa, âm th sàn sạt. “Kh liên quan gì tới chú cả.”
Lục Khiêm ôm l cô từ sau lưng.
Cô kh cho, dùng sức giẫy giụa, tuy lúc này Lục Khiêm đang sinh bệnh vẫn dư sức sức chế trụ cô.
Ông ôm l cả cô, lẩm bẩm: “ kh? Minh Châu em nói biết .” Hai mắt Minh Châu đỏ ửng cả lên.
Cô hơi hơi ngửa đầu: “Nói những lời này là ý gì đây? Lục Khiêm, đêm nay chú trăm phương ngàn kế chính là vì cái này ? Đừng nói chúng ta đã sớm chia tay, huống chi bây giờ còn đang qua lại với một khác.”
“Em thích ?”
“Em kh thích ! ra được, em kh hề thích .” Minh Châu vừa thẹn vừa bực, nhưng càng hận hơn. Cô mở cửa ra sau đó vào, lúc này mới nhớ phản bác lại Lục Khiêm. Mặt cô bị ta nâng lên.
Thân thể của cô bị đụng vào ván cửa, động tác hơi thô lỗ, cũng hơi đau đớn.
Nhưng nh, cơ thể nóng bừng kia đã dán tới.
Cô kh chịu hôn môi với , cằm lại bị nắm l, nửa cưỡng bách cạy ra. Xúc cảm nóng bỏng, ướt át.
Một nụ hôn sâu.
Lục Khiêm kh thỏa mãn mà đổi hết các góc độ, xâm chiếm môi lưỡi của cô.
“Lục Khiêm!”
Minh Châu ngọ nguậy trốn tránh , cô cảm th ên , bởi vì kh chỉ hôn môi cô mà còn vỗ về chơi đùa thân thể của cô. M năm nay cơ thể cô kh hề tiếp xúc với đàn . Mẫn cảm vô cùng.
Minh Châu kh chịu, khi càng thêm động tình đã cắn thật mạnh vào bên gáy .
Lục Khiêm tìm về một tia lý trí.
Ông kh tiếp tục hôn cô, cũng kh sờ cô nữa, chỉ thở phì phò nằm bên gáy cô, nhẹ nhẹ lên tiếng: “Thật xin lỗi Minh Châu, là thất lễ.”
Cô đỏ mắt quay đầu , vô cùng khó xử. Lục Khiêm nhẹ nhàng ôm l cô. Cô giãy giụa vài cái, rốt cuộc cũng khuất phục kh lộn xộn nữa.
Cô nằm trong lồng n.g.ự.c , cảm nhận được thân thể , hơi gầy nhưng cũng kh là kh thịt, cơ thể được bao phủ một lớp cơ bắp hơi mỏng...
Minh Châu nhắm mắt lại: “Lục Khiêm, thật sự chú đã trở lại ?” Ông giữ chặt gáy cô.
“ đã trở về . Minh Châu, sau này sẽ kh đâu nữa." Khuôn mặt Minh Châu giãy giua, gần như là vặn vẹo.
Cô bỗng nhiên dùng sức đẩy ra, sau đó “bang” một tiếng, dùng sức cho một bạt tai.
Chút kiều diễm vừa kh còn sót lại chút gì.
Lục Khiêm ăn cái tát này cũng kh hề tức giận, ngược lại còn bắt được tay cô và nhẹ nhàng xoa.
Minh Châu lần nữa hắt ra. Cô lui ra phía sau một bước, khóe mắt còn vương nước mắt....
này là cô yêu sâu đậm, cũng là cô hận tận xương, phần yêu hận này làm cô kh biết đối mặt với như thế nào.
Cô nhớ, nếu như kh trêu chọc cô, cô thể an ổn sống cả đời. Chỉ là kh, rõ ràng ... Còn muốn cô.
Lục Khiêm chăm chú cô.
Ông nước mắt của cô, cùng cô dây dưa m năm nay, cô lại nhỏ hơn nhiều như vậy.
'Tâm tư của cô còn lạ gì. Cô yêu , nhưng lại hận .
Trong cảm xúc yêu hận như vậy, cô chịu tra tấn gấp bội.
Lục Khiêm nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, giọng ệu dịu dàng như là tình nhân nỉ non: “Nếu em thể bu được , vậy thì bu , Minh Châu... Em đừng khóc.”
Ông kh ép cô!
Tay Lục Khiêm rũ xuống, khó chịu nhắm mắt lại.
Ông kh hề giả vờ, quả thật đã nóng lên , lần cướp đoạt vừa chỉ là cố làm ra vẻ mà thôi.
Lúc này cho dù cô đồng ý, thì cũng kh tinh lực. Minh Châu dìu ngồi xuống ghế sô pha.
Cô vào phòng bếp rót cho cốc nước sôi để nguội, ngoài ý muốn, ấm nước đã sẵn.
Còn trong tủ lạnh cũng đầy ắp, vẫn là đồ bán lẻ cô thích ăn.
Cô kh dám nhiều, yên lặng rót nước lọc cho : "Uống chút nước đã, lát nữa thư ký Liễu sẽ đưa bác sĩ tới.”
Lục Khiêm nhận l ly nước, nhưng ngón tay lại giữ tay cô. “ ta tới, vậy em sẽ rời kh?” Minh Châu ừ một tiếng: “ về nhà.”
Cô đặt cái ly vào trong tay , trong nháy mắt tách ra, ngón tay thon dài của giật giật, cứ như đang muốn giữ lại, nhưng cuối cùng vẫn bu lỏng ra.
Lục Khiêm uống nửa chén nước. Sau đó thì hơi nhắm mắt lại, dường như hơi mệt mỏi. Minh Châu hỏi qua bệnh tình của .
Tuy vẫn khá ổn nhưng cần dưỡng sinh, về cơ bản kh thể hút thuốc uống rượu.
Cũng kh thể bị cảm lạnh phát sốt được.
Cô cái áo khoác đã ướt một nửa trên , nhẹ gọi tên : “Lục Khiêm, cởi quần áo ra.”
Nghe vậy, nhẹ nhàng nâng mí mắt lên một chút. Minh Châu cởi áo khoác ra cho .
Cô muốn tìm chai thuốc trong túi áo , kết quả tìm ra m viên kẹo, là nhãn hiệu cô thích ăn.
Cô rũ mắt, yên lặng một hồi lâu. Lục Khiêm bị sốt đến choáng váng.
Ông nhẹ nhàng cầm tay cô, yết hầu khẽ nhúc nhích: “Minh Châu, chúng ta còn thể trở lại quá khứ nữa kh? Giống như trước như vậy, em gọi là chú Lục, thì xem em như một đứa bé.”
Cho dù bây giờ cô đã là một phụ nữ thành thục. Ông vẫn là xem cô như một đứa nhỏ.
Lục Khiêm nói xong, cũng kh sức chờ cô trả lời nữa, thần trí của kh quá rõ ràng, nhưng vẫn cố chấp mà nắm l tay cô kh bu, cứ như nếu bu ra, những ôn tồn mà hao hết tâm tư để đổi l này sẽ biến mất kh th nữa.
Ánh đèn vàng nhạt.
Ấm áp như trước kia, ngọn đèn thủy tinh này là do chính tay cô chọn. Italy giá hai triệu đồng.
Đơn giản là cô thích, cảm th lấp lánh lại hoa lệ, đặt ở nhà đẹp mắt.
Cảnh còn mất.
Cô cũng kh thể nào trả lời .
Chỉ chốc lát sau, thư kí Liễu đã đưa theo bác sĩ tới đây. Minh Châu mở cửa ra.
Gặp mặt nhau dù cũng cảm th khá vi diệu, vẫn là thư kí Liễu mở lời trước: “May mà cô! Thân thể này của còn ều dưỡng cho tốt, vậy mà cứ kh biết quý trọng.”
Minh Châu miễn cưỡng mỉm cười.
Bác sĩ rõ ràng là bác sĩ riêng của Lục Khiêm.
đo nhiệt độ cơ thể, lại kiểm tra một phen nói: "Kh tính là nghiêm trọng, hẳn là tiêm vài mũi sẽ hạ sốt, chỉ là sau này còn chú ý một chút.”
Thư kí Liễu hỗ trợ đỡ , cùng nhau trở về phòng ngủ. Bác sĩ tiêm thuốc cho Lục Khiêm. Lục Khiêm nằm, yết hầu trắng nõn giật giật, nói mớ một cái tên.
Bác sĩ cười chào tạm biệt.
Thư kí Liễu đưa xong vào phòng, ra thì th Minh Châu đang đứng trước cửa sổ sát đất trong phòng ngủ, bên ngoài bóng đêm thâm trầm, mưa đã dần dần ngừng lại.
Bóng lưng của Minh Châu mang theo tịch mịch.
Bản tính cô đơn thuần, nhưng trong đoạn tình cảm với Lục Khiêm lại bị ép trưởng thành.
Thư kí Liễu nhẹ nhàng qua. ta do dự một chút, cuối cùng vẫn mở miệng: “Minh Châu, kh là nói chuyện giúp , chỉ là muốn nói với cô rằng, nếu kh bởi vì cô và Thước Thước, còn Tiểu Lục U... Thì Lục đã kh sống được .” “Ở Thụy Sĩ, nhiều lần thật sự là cửu tử nhất sinh.”
“ nhớ nhiều thà rằng lựa chọn cái chết, cũng sẽ kh lựa chọn trị liệu thống khổ.”
Minh Châu hơi ngửa đầu. Hồi lâu, cô mới nhẹ giọng nói: “Những chuyện này biết!”
Cô gục đầu xuống, khống chế cảm xúc lẩm bẩm: “Bởi vì cảm th lỗi với , cho nên bị bệnh cũng kh muốn liên lụy , thà lựa chọn một đối mặt, cũng đã dự tính đến trường hợp tệ nhất. Nhưng thư ký Liễu à, tính toán nhiều như vậy, nghĩ rằng lỡ như thật sự kh trở về, cả đời này của sẽ đắm chìm trong hối tiếc hay kh? Tiếc nuối lúc đã cãi nhau với , lúc đã tách ra với , sẽ tự trách...” Thư kí Liễu kh thể phủ nhận.
Minh Châu cười nhạt: “Ngày đó nói muốn khám thai cùng , thật vui vẻ, bởi vì lúc trước khi sinh Thước Thước chưa
từng tham dự vào, tìm , vậy mà chỉ chừa một bức thư cho ! Ông bảo kh cần chờ đợi... Bắt đầu từ ngày đó, thật sự kh chờ nữa, thể sống sót trở về cũng vui vẻ, nhưng một số chuyện đã qua thì sẽ kh trở về được nữa!”
Thư kí Liễu biết. ta kh nhiều lời, chỉ yên lặng ở cùng cô. Minh Châu xoay , cô hơi mỉm cười: “Cảm ơn đã chăm sóc , để Thước Thước và Lục U còn thể bố.”
Khi rời . Cô cũng cảm th chính thật tàn nhẫn. Chỉ là cô thật sự kh cách nào khác, diễn màn gương vỡ lại lành với à, cô chỉ biết trái tim đã rách nát vô số lần, đã sớm nát thành từng mảnh nhỏ , kh thể nào chắp vá lại được nữa.
Cứ... Làm thân của nhau ! Thư kí Liễu đưa cô xuống tầng. Khi mở cửa xe cho cô, dường như ta hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn lên tiếng: “ và thím của cô nhận nuôi đứa bé kia!” Minh Châu ngồi trên xe, ngơ ngẩn một chút.
Thư kí Liễu vỗ nhẹ vai cô: “Lái xe trở về cẩn thận một chút đ, đừng thất thần.”
Minh Châu miễn cưỡng cười. Cô chậm rãi nâng cửa sổ xe lên, nhẹ dẫm chân ga, xe thể thao màu đỏ rời . Hết mưa .
Đường lớn màu xám đọng nhiều nước, bị ánh đèn neon của thành phố chiếu thành muôn màu muôn vẻ, vào đêm khuya lại vẻ kỳ quái.
Cô mở nhạc lên.
Một bản tình ca nhẹ nhàng chậm rãi phát ra, nhưng Minh Châu lại nghe đến mức đầy mặt nước mắt.
Trở lại nhà họ Hoắc.
Trong nhà còn đang đợi cô ăn cơm, các bạn nhỏ đói bụng nên Ôn Noãn nướng bánh quy nhỏ cho bọn nhỏ ăn.
Tiểu Thước Thước còn đang ngồi ở cửa.
Tiểu Lục U cầm một miếng bánh quy nhỏ, dùng hai cái răng trắng cọ xát.
Minh Châu ôm một thùng sữa bò tiến vào.
Hoắc Minh tiến lên, nhận l cái thùng trong tay em gái, nói với vẻ vô tình: “Kỳ quái thật đ, sau khi em và Lục Khiêm rời khỏi đây, ngoài ý muốn tìm th ba hộp bữa bột trong ngăn tủ, hạn sử dụng còn mới! Ha ha, th Lục Khiêm lớn tuổi , mắt mũi kh còn tốt nữa nên mới tìm kh th!”
Ôn Noãn ho nhẹ một tiếng.
Minh Châu sững sờ, sau đó cô cũng th. Cô thầm mắng một tiếng.
Hoắc Chấn Đ lại đây gọi : “Được , ăn cơm thôi, đói lả !”
Minh Châu mới thì tay đã bị ta kéo lại.
Cô cúi đầu thì th là Tiểu Thước Thước, nhóc kh được tự nhiên vặn vẹo hỏi: “Ông đâu ạ?”
Minh Châu nhẹ nhàng sờ mặt nhóc: “Ông kh thoải mái nên đã về nhà trước ."
Khuôn mặt nhỏ của Thước Thước hơi b ra: “Ông đã nói cùng nhau ăn cơm với con mà, lại gạt !”
Minh Châu... Nhóc con chạy .
Hoắc Minh xuất hiện kh một tiếng động, cười khẽ ra tiếng: “Thằng nhỏ này còn khẩu thị tâm phi, rõ ràng trong lòng nghĩ tới kia, lại cứ một tiếng một tiếng ! Em nói xem cái tính này của nó được di truyền từ ai vậy? th kh giống lão già Lục Khiêm kh biết xấu hổ kia cho lắm."
Minh Châu kh xuống đài được.
Ôn Noãn trách cứ chồng: “ bớt bắt nạt Minh Châu lại !"
Hoắc Minh ôm l eo cô, ghé vào bên tai cô cố ý nói: “Bà Hoắc à, chỉ bắt nạt em thôi! Thích nhất em nhỏ giọng xin tha với đ!”
Ôn Noãn cảm th chính là trời sinh lưu m!
Khi ăn cơm, cô ngồi bên cạnh Minh Châu, cố ý chăm sóc.
Minh Châu là một cô gái, vài lời cô kh tiện nói với Hoắc Minh, thậm chí càng kh tiện nói cùng bố mẹ, nhưng với Ôn Noãn thì kh ều gì cô kh nói cả.
Ôn Noãn an ủi hồi lâu.
Khi rời , cô từ trên tầng xuống dưới. Hoắc Minh bà xã.
Ôn Noãn mặt mày dịu dàng, thể là do làm mẹ lâu nên biểu tình đều là vẻ mềm mại.
Hoắc Minh tiến lên, phủ thêm áo khoác cho cô, thấp giọng hỏi: “Kh khóc nhè chứ?”
Ôn Noãn ừ một tiếng.
Mãi cho đến trên xe, cô mới nghiêng đầu nói với : “ phát sốt , tuy rằng Minh Châu đã trở lại, nhưng em th trong lòng con bé thì lại kh bỏ xuống được.”
Hoắc Minh cười cười: “ theo đuổi ta, thật sự là hạ cả tiền vốn mà.”
Cái thân thể đó còn chấp nhận lăn lộn. Ôn Noãn u oán.
Hoắc Minh chống tay lái, nghiêm mặt, trầm tư một lát nói: “Bọn nhỏ kh cùng trở về, chúng ta thăm !”
Ôn Noãn lắc đầu: “Bây giờ đã muộn ! Lúc này sợ là đã ngủ.” Hoắc Minh cô: “Vậy thì giám đốc Ôn, chúng ta uống một chén?”
Ôn Noãn: “Kh muốn lái xe ?”
Hoắc Minh cười: “ giám đốc Ôn uống! Chẳng m khi bọn nhỏ kh ở đây, giám đốc Ôn, em cứ thả lỏng một chút !”
M năm nay kh gặp Lục Khiêm, bọn họ cũng kh quá tốt. làm trai là đây, tâm tư của em gái đã quá rõ ràng, ều sợ nhất chính là Lục Khiêm kh cẩn thận ngủm củ tỏi mất.
Vậy thì đại khái là cả đời này của Minh Châu đều sẽ l nước mắt rửa mặt. Cũng may lão già kia đã sống sót trở lại!
Hoắc Minh nhẹ nhàng xoa cổ, nhẹ giọng nói: “Thật đúng là muốn thả lỏng một chút mà.”
Ôn Noãn đồng ý.
Cô cho rằng sẽ tới quán bar gì đó, nghe một chút nhạc, uống một chén rượu vang đỏ.
Nào biết, Hoắc Minh lại đưa cô tới chung cư lúc trước ở cùng nhau, đã lâu kh ở, bên trong hơi th lãnh...
Ôn Noãn cạn lời. Hoắc Minh để cô chờ ở cửa.
Cô dựa vào trên ván cửa, khẽ vuốt gương mặt nghiêm túc của , nhẹ giọng hỏi: “Giám đốc Hoắc kh muốn uống một ly ?” Hoắc Minh kh nói gì.
Ngón tay thon dài của xuyên vào mái tóc dài màu trà của cô, kh nặng kh nhẹ xoa xoa, nhiều ít mang theo chút ái .
Ôn Noãn ôm cổ .
Mặt cô ửng đỏ hỏi : " muốn chúc mừng như thế nào đến?” Hoắc Minh khẽ cười một tiếng.
nhẹ nhàng lột áo khoác của cô ra, sau đó chặn ngang ôm cô lên, vừa hôn môi vừa về phía phòng ngủ, ánh đèn bên đường sáng lên, cả đèn sưởi cũng đã bật sẵn.
Đợi đến khi thân thế Ôn Noãn rơi xuống cái giường mềm mại. Trong phòng ngủ ấm áp cực kỳ.
Hoắc Minh nửa quỷ, hôn môi với cô, đồng thời cũng cởi áo khoác l dê mỏng trên ra.
Cách một lớp áo sơ mi x nhạt, nhiệt độ trên truyền sang cô.
Khuôn mặt Ôn Noãn càng đỏ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.