Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 1160: 1169: Ôn Noãn hôn môi anh

Chương trước Chương sau

Chương 1160 Ôn Noãn hôn môi

Cô đón nhận nụ hôn của , bàn tay dừng lại trên cánh tay rắn chắc của , khẽ vuốt nhẹ.

Hoắc Minh dừng trên môi cô, nhẹ thở hổn hển: “Giúp cởi áo sơ mi .”

Ôn Noãn hơi nghiêng thân , một tay đè trên thắt lưng , lôi ra vạt áo sơ mi từ bên trong, vải dệt màu x nhạt trượt ra ngoài, cô cởi ra từng cúc, từng cúc một.. Hoắc Minh hôn dọc theo môi cô, hôn đến tận sau mang tai. Hơi thở nóng ấm của truyền ra: “Bà Hoắc, em học hư !” Ôn Noãn kêu thảm một tiếng.

Cô ôm sau vai , một hồi lâu mới bình tĩnh lại được, cô nhu thuận mà ghé vào vai , trầm giọng nhẹ lẩm bẩm: “ kh thích hả?” “Thích, đương nhiên là thích!”

thích em chủ động." Hoắc Minh vô cùng động tình.

Bọn họ đã là vợ chồng lâu , nhưng lại chưa từng mất cảm giác kích thích, vẫn duy trì nhiệt tình với thân thể của nhau.

chằm chằm vào cô.

thích dáng vẻ cô trầm luân vì , thích dáng vẻ cô mất khống chế, loại cảm giác này chỉ mới thể mang lại cho cô...

Ôn Noãn, chỉ thuộc về một thôi.

Hoắc Minh chưa bao giờ nghĩ tới, một ngày sẽ sinh ra ý nghĩ như vậy, cả đời chỉ yêu một con gái, chỉ ngủ cùng một phụ nữ, chỉ cảm giác với thân thể của cô.

Đây là sự lãng mạn lớn nhất.

Đây hẳn là dáng vẻ tốt đẹp nhất của hôn nhân ! M phen mây mưa, mây tan mưa thu.

Hoắc Minh ôm Ôn Noãn tắm xong, hai nằm trong chăn ấm mềm mại, thoải mái đến mức kh muốn nhúc nhích dù chỉ một chút.

Nhưng lại muốn trò chuyện cùng cô một chút nữa. thích Ôn Noãn.

Kh chỉ là hưởng thụ sự chăm sóc của cô, làm chuyện giữa vợ chồng với cô, mà cũng thích nói chuyện cùng cô nữa.

ôm cô, dịu dàng hỏi cô cảm th như thế nào.

Ôn Noãn rúc trong lồng n.g.ự.c , cái cằm tinh xảo gác lên trên cánh tay , ngửa đầu hôn lên cằm : “Chuyện thế này mà còn muốn xem lại ?”

Hoắc Minh tức đến bật cười, nâng cằm cô, thò lại gần hôn cô. tư thế lại muốn đến một lần nữa.

Ôn Noãn để hôn một lát ngăn cản . “Sáng sớm mai còn mở họp đ!”

Hoắc Minh bu tha cô, Ôn Noãn dán lên , nhẹ giọng nói: “Thật ra em phát hiện, đặc biệt thích nơi này! Đây là nỗi lòng của cánh đàn ?”

Lần đầu tiên của cô với , cũng ở chỗ này.

Đôi mắt đen của Hoắc Minh chăm chú cô, đúng lý hợp tình mà nói: “ kh biết những đàn khác hay kh, nhưng thì ! Chỉ là đối với những phụ nữ khác thì hẳn là

kh , cũng chỉ đối với em... Đây hẳn là dục vọng chiếm hữu !”

Cho nên, là bởi vì em, cho nên mới những suy nghĩ kh phù hợp này.

Kh cứng nhắc bảo thủ.

Mà là hy vọng lần đầu tiên của nhau, sẽ thuộc về đối phương.

Ôn Noãn vỗ vỗ mặt , cảm thán: “Giám đốc Hoắc, năm nay ngài đã ba mươi bảy tuổi !”

Hoắc Minh nhẹ nhàng nở nụ cười. Ôn Noãn lại đỏ mặt. Đúng vậy, ba mươi bảy tuổi, vẫn làm cô khóc lóc cầu xin như thường.

Ôn Noãn kh dám lại trêu chọc nữa, cô ôm cổ , thấp giọng nói: “Ngủ ! Sáng mai c ty, em thăm .”

Hoắc Minh duỗi tay, tắt đèn.

Trong đêm tối, Ôn Noãn thấp giọng nói: “Em mong Minh Châu cũng giống như chúng ta, sẽ được hạnh phúc.”

Hoắc Minh lên trần nhà.

Sau một lúc lâu mới nói tiếp: “Nếu thể, con bé đã sớm tìm khác !"

Tình yêu chính là như vậy. Kh đụng tới kia, ai cũng đều thể.

Nhưng nếu gặp được đó, thì những khác sẽ trở thành tạm chấp nhận.

Ôn Noãn tiến đến bên tai , nhẹ giọng hỏi: “Vậy em đây là tạm chấp nhận ?”

Hoắc Minh nhẹ ôm vòng eo cô, vốn dĩ định nói vài lời cợt nhả, nhưng cuối cùng dịu dàng nói: “Ôn Noãn, em là mẹ bốn đứa con của , là vợ của Hoắc Minh , vô cùng quý trọng những gì đang được bây giờ.”

Sau khi hòa hảo, giọng nhỏ bảo đảm gì đó với cô.

Chỉ là săn sóc, chưa làm chuyện khiến cô đau lòng bao giờ cả. Ôn Noãn nghĩ, đây là sự bồi thường tốt nhất.

Cô cũng ít khi nói lời tha thứ, những vết rách kia, cứ được tu bổ trong lặng lẽ từng ngày, từng ngày mội...

Bọn họ yêu nhau.

Ngày tiếp theo, Ôn Noãn tỉnh lại. Hoắc Minh đã làm xong bữa sáng, là món cô thích.

khom lưng lại hôn môi cô, nhỏ giọng oán giận: “Khi chạy bộ, phát hiện vườn hoa hồng trước kia kh còn nữa, cho nên sáng sớm kh hoa. “

Ôn Noãn hôn môi .

Cô cười nhạt: “ còn thể chạy bộ hả?"

Hoắc Minh lại nhịn kh được mà chèn ép Lục Khiêm: "Em cho rằng là Lục Khiêm à! Tuổi lớn, lại còn là tên da giòn.”

Ôn Noãn vỗ nhẹ khuôn mặt tuấn tú của : "Xem nói kìa” Hoắc Minh cười khẽ, lộ ra một hàm răng xinh đẹp: “ nào, làm bà Hoắc kh thoải mái ?”

Ôn Noãn kh muốn nghe chơi lưu m, nếu kh sáng nay sẽ trễ giờ, cô xốc chăn lên đứng dậy, khi đánh răng cô mới nói với: “Đúng , yến hội nhà họ Tư tuần sau kh?"

Hoắc Minh nhẹ nhàng nhíu mày.

nhớ tới Cố Vân Phàm cũng tham gia, kh khỏi đỗ bình dấm chua: "Cái tên Cố Vân Phàm kéo chân sau kia lại muốn theo em hay kh?”

Ôn Noãn vươn qua vỗ mặt : “Vậy nên em mới hỏi hay kh!”

Hoắc Minh ghen thì ghen, nhưng vẫn vô cùng tin tưởng Ôn Noãn. Lại nói ngày đó hẳn là sẽ bận nhiều chuyện.

Cho nên, châm chước một chút lười nhác mà chụp l cơ thế cô: “Để Minh Châu cùng em , vừa lúc thể giải sầu, kh con bé thân thiết với chủ nhà họ Tư ?”

Lời này Ôn Noãn kh đồng ý.

Cô vào nhà vệ sinh súc miệng, giọng nói mơ hồ: “Em th bọn họ lạ thật đ, rõ ràng đã hẹn hò vài lần , nhưng kiểu gì cũng th khá khách sáo.”

Hoắc Minh cười khẽ, vào toilet. Ôn Noãn đang khom lưng rửa mặt. Khi cúi , chiếc áo sơ mi nam trên trượt lên trên, chỗ đường thắt lưng cùng bồn rửa tay mang theo một độ cong mê ... Hoắc Minh kh nhịn nổi mà nắm l, cũng dán mặt lên bờ vai mỏng của cô.

Giọng nói nóng bỏng: “Thế nào mới gọi là kh câu nệ đây? Giống chúng ta tối hôm qua, cởi quần áo như vậy ...”

Ôn Noãn vừa xấu hổ lại vừa tức giận. “Hoắc Minh.”

Hoắc Minh thấp giọng cười, ngón tay thon dài đẹp đẽ trượt xuống theo thắt lưng của bà xã, nhẹ nhàng hoạt động.

Ôn Noãn nhẹ nhàng xoay . Cô lên , th đã ăn mặc chỉnh tề.

Cà vạt đều thắt chỉnh tê, quần áo cũng thật sự chỉnh tệ, kh chê vào đâu được.

Ôn Noãn Ôn Mạn lại nhớ tới lúc trước ở chung trong căn hộ này, lúc mới ở bên nhau tuổi trẻ tham hoan, mỗi lần đến văn phòng trước, đều là cô thắt cà vạt cho .

Hôm nay nghĩ lại, những ngày đó cũng ngọt ngào.

Biểu tình của Ôn Noãn mềm mại: “Đừng náo loạn, chúng ta hảo ăn bữa sáng thôi, chốc nữa đưa em đến đường Quảng Nguyên được kh?”

Hoắc Minh xoa xoa đầu cô ra ngoài.

Giọng truyền từ ngoài cửa phòng ngủ vào, còn làn ệu: “ chờ bà Hoắc ở phòng ăn nhé.”

Ôn Noãn bật cười. Cô thay một bộ váy l cừu màu x nhạt, ra ngoài.

Hoắc Minh một tay kéo ghế dựa cho cô, lại kh khỏi cô thêm một lát.

Cô mặc màu này xinh đẹp.

tự cho kh hà khắc với dung mạo và dáng của bà xã, nhưng Ôn Noãn lại nghiêm khắc với chính , tuy đã sinh ba đứa con nhưng mỗi ngày cô đều dành ra hai tiếng để rèn luyện, ngoại trừ chính bản thân cô xinh đẹp ra, thì được hưởng lợi trực tiếp chính là chồng đây.

Hoắc Minh nghĩ, vợ chồng bọn họ ân ái, cùng những thứ này ít nhiều cũng quan hệ.

Ăn xong, đưa cô đường Quảng Nguyên trước. Ôn Noãn xuống xe.

Hoắc Minh nhẹ ấn nút, kéo cửa sổ xe xuống, đôi mắt đen cô. Sau khi Ôn Noãn ngẩn ra vài giây thì cũng hiểu ra ý của .

đến bên cạnh xe, mặt đỏ ửng hôn lên môi một chút.

Hoắc Minh khẽ vuốt bờ môi đỏ của cô, lẩm bẩm: “Em xem qua , giữa trưa đến c ty cùng ăn cơm trưa .”

Vốn dĩ Ôn Noãn muốn nhà họ Hoắc.

Nhưng Hoắc Minh đã chủ động yêu cầu, thì cô sẽ kh từ chối . Cô ừ một tiếng.

Hoắc Minh lại cô vài giây, lúc này mới kéo cửa sổ xe lên, lái xe rời . Ôn Noãn ôm quà lên thăm Lục Minh.

Lục Khiêm sốt kh quá nghiêm trọng, sớm ra đã th tỉnh hơn nhiều.

Thư kí Liêu đang chăm sóc , th Ôn Noãn tới đây thì vui vẻ: "Cô cả tới đó à."

Lục Khiêm đang dựa vào đầu giường nghỉ ngơi. Nghe vậy mới nhớ tới mặc áo khoác.

Ôn Noãn tiến vào, nhẹ nhàng ấn vai , nhẹ giọng nói: “ cứ nằm !"

Lục Khiêm cũng khách sáo với cô, liền nửa dựa vào đầu giường nói chuyện, Ôn Noãn ngồi ở trên sô pha nhỏ vừa gọt một quả táo, vừa đánh giá hoàn cảnh.

Cô đã sớm nghe nói một nơi như vậy, dùng để kim ốc tàng kiều.

Nhưng đây là lần đầu tiên cô tới.

Hiện tại , quả thật kh tầm thường.

Ôn Noãn cắt quả táo thành từng miếng nhỏ, Lục Khiêm cũng chỉ ăn m miếng.

Ông cười cười: “Cháu lại giống con thế.”

Ôn Noãn ngẫm lại Minh Châu, kh nhịn được mà chèn ép một câu: “Cháu và Minh Châu chỉ kém nhau một tuổi, vậy Minh Châu cũng thể làm con kh?”

Ánh mắt Lục Khiêm kh rõ ý tứ.

Một lát, như tùy ý hỏi: “Cô chủ nhà họ Tư thế nào ? Từng th đến nhà hai lần, hẳn là... Ổn đúng kh?”

Ôn Noãn vẫn chưa nói thật.

Cô và Hoắc Minh đã từng đảm bảo, hai bên đều kh thiên vị. Cô chỉ nhấp môi mỉm cười.

Lục Khiêm thật sự kh nói cái gì, thư ký Liễu bên cạnh nói đỡ giúp : “Cô cả, cô cũng đừng úp úp mở mở nữa, cô kh nói tình hình thực tế sẽ làm Lục sốt ruột trong lòng, kh tốt với bệnh tình đâu.”

Ôn Noãn giúp Lục Khiêm kéo chăn lên.

Cô cười nói: “ th minh như vậy, làm gì cần hỏi chứ? Nên làm như thế nào trong lòng rõ ràng nhất, lần này cực kỳ rộng lượng, đến Minh cũng thành tâm nhận thua mà.” Thư kí Liễu ngộ ra mùi vị.

Lục Khiêm chỉ hơi mỉm cười.

Lúc này Ôn Noãn nghiêm mặt lại, cô nhẹ giọng nói: “ bảo dưỡng thân thể là ều quan trọng nhất, nếu kh lại làm cô tổn thương một lần nữa, vậy chứ?”

Lời này chút ý tứ trách cứ.

Trách cứ tối hôm qua đã kh màng tất cả, chỉ vì một lát ôn tồn kia.

Cổ họng Lục Khiêm hơi cứng lại, nhỏ giọng nói: “Về sau sẽ kh thế nữa!”

Ôn Noãn cũng kh nói gì thêm, đều là th minh, một số lời kh cần nói quá rõ ràng.

Cô ở đó hai tiếng, làm cơm trưa cho Lục Khiêm. Sau khi cô rời , Lục Khiêm ăn cơm trưa, cảm th tốt hơn nhiều.

Ông lẳng lặng ngồi trên sô pha trong phòng khách đọc báo, giữa trưa ngủ trong chốc lát, ện thoại vang lên.

Là một dãy số xa lạ. Lục Khiêm suy nghĩ vẫn nhận máy. “ là Lục Khiêm.”

Bên kia ện thoại lại trầm mặc, chỉ tiếng hít thở nhè nhẹ, hơi hơi dồn dập.

Lục Khiêm kiên nhẫn đợi một lát. Ông đoán ra là ai, vì thế giọng ệu dịu dàng hỏi: “Thước Thước, là con ?” Bên kia quả nhiên là Tiểu Thước Thước.

nhóc còn đang tức giận, b khuôn mặt nhỏ, sau một lúc lâu mới nguyện ý mở miệng: “Ông nói sẽ trở về.”

Lục Khiêm lặng im trong chốc lát, nhẹ giọng nói xin lỗi đứa nhỏ: “Là bố kh tốt! Bây giờ con ở trong nhà ? Bố tới đón con được kh?”

Tiểu Thước Thước kh lên tiếng.

Giọng ệu Lục Khiêm càng dịu dàng thêm một chút: “Bố đưa em gái và con cùng nhau ra ngoài được kh? Ăn gà rán mà con thích ăn nhất."

Tiểu Thước Thước cắn cắn môi: “Em gái kh thể ăn được.” “Bố sẽ mang bình sữa cho con bé.”

Thằng nhóc kh nói gì, kh nói lời nào chính là đồng ý. Lục Khiêm nhẹ nhàng dỗ dành: “Một lát nữa bố sẽ tới.” “Ông !”

Tiểu Thước Thước kh được tự nhiên ném xuống hai chữ cúp ện thoại.

Lục Khiêm ện thoại, hơi hơi sửng sốt nở nụ cười nói với thư kí Liễu: “Ông thì , đứa bé vui vẻ là được ! Truyền Chí, muốn đón Thước Thước cùng Tiểu Lục U ra ngoài, nh chóng chuẩn bị xe cho .”

Thư kí Liễu cũng vui mừng giùm : “ vui thật đ.” Một bên vội vàng ủi quần áo, bận trong bận ngoài.

Lục Khiêm tới nhà họ Hoắc.

Năm sáu đứa bé chạy ra, đều gọi .

Lục Khiêm mang cho chúng một cái bánh kem nhỏ.

Tiểu Hoắc Tây cầm miếng bánh kem, vô cùng thấu hiểu lòng , kêu Tiểu Thước Thước đang kh được tự nhiên ở phía xa. ,ụ

“Lục Thước, của em tới kìa

Nhóc con đang ngồi xổm ở sảnh biệt thự, hai tay chống cằm, nắm tay Tiểu Lục U hơn một tuổi ở bên cạnh.

Bình sữa cũng đã chuẩn bị xong.

Đặt ở trong túi áo nhỏ của Tiểu Lục U, đáng yêu.

Lục Khiêm một đôi trai gái, đặc biệt là thằng bé ngốc kia, khóe mắt hơi ướt át.

Trước khi trở về, chưa từng th hối hận.

Ông cảm th sắp xếp như vậy đối với Minh Châu và các con là tốt nhất, bọn họ kh cần đối mặt với cái chết, sẽ kh th suy yếu đến lúc cuối cùng của sinh mệnh.

Chỉ là...

Thước Thước vẫn luôn đợi . Đang đợi của thằng bé.

Lục Khiêm hối hận, ều phần hối hận này lại khó lòng giải thích. Ông chậm rãi qua, Tiểu Hoắc Tây phía sau còn đang lôi kéo Hoắc Duẫn Tư ồn ào, chỉ chốc lát sau lại tan.

Lục Khiêm bước qua, duỗi tay sờ đầu đứa bé ngốc. Thước Thước vẫn là khó xử.

Tiểu Lục U loạng choạng nhào vào trong n.g.ự.c bố, cứ gọi nha nha, Lục Khiêm cái váy nhỏ của con bé, cảm th thật xinh đẹp, còn cái túi áo đựng bình sữa kia nữa, thật là đáng yêu.

Ông bế Tiểu Lục U lên, nắm tay Tiểu Thước Thước.

Tiểu Hoắc Tây lại chạy tới, cái miệng nhỏ n hỏi: “Cô ra ngoài hẹn hò, chờ nội trở về cháu sẽ nói với rằng, mang Tiểu Thước Thước và Tiểu Lục U ra ngoài chơi.”

Lục Khiêm sờ cái đầu nhỏ của cô bé. Đứa nhỏ này thật giống Minh!

Trương Sùng Quang ở bên cạnh khuôn mặt nhỏ hơi mỉm cười, kéo Tiểu Hoắc Tây .

Hoắc Tây: còn chưa nói xong mà!

Lục Khiêm bệnh nặng mới khỏi, là tài xế lái xe, ghế sau xe ghế trẻ em.

Hai đứa bé ngồi song song, Lục Khiêm ở ngay bên cạnh.

Lục Thước vẫn luôn trộm , nhưng khi quay đầu lại thì lại quay . Lục Khiêm cười nhạt.

Lúc này, Tiểu Lục U đái trong quần, cũng may khi ra cửa đã mặc tã gi cho cô nhóc.

Lục Khiêm liền ôm cô nhóc lên. Một tay ôm, một tay đổi quần nhỏ.

Làm bố, dịu dàng vô cùng, bé con thoải mái hừ hừ.

Lục Thước kh chớp mắt, ít nhiều cảm th hâm mộ. Lục Khiêm nhẹ giọng nói: “Giúp bố buộc cái túi này lại .” Lúc này Tiểu Lục Thước mới hoàn hồn.

bé bọc quần lót ướt sũng của em gái lại, ném vào trong thùng rác, trong lòng kh khỏi nhớ tới lúc mang theo Tiểu Bạch tản

bộ, Tiểu Bạch nặng ở bên ngoài, cũng xử lý như vậy.

Lục Khiêm giúp cô nhóc đổi quần xong thì kh nỡ bu xuống nữa.

Ôm hôn, lúc này mới lưu luyến thả bé lại ghế trẻ em. Lục Thước:...

Hôm nay là thứ bảy, bên ngoài nhiều .

Cũng may Tiểu Thước Thước đã là đứa trẻ lớn, thể tự quản , Lục Khiêm gọi cho bé một phần ăn.

Tiểu Lục U cũng muốn ăn. Lục Khiêm lắc sữa bột cho cô bé, để cô bé tự ôm uống. Sau lại, vẫn là thằng nhóc kia mua một phần khoai tây nghiền.

Lục Thước đàn kia đang cẩn thận đút cho em gái ăn, như là đối đãi với tuyệt thế trân bảo gì đó vậy, bé bĩu môi...

Khi Lục Khiêm giương mắt lên thì vừa lúc th, cười cười.

Khi bố hỏi bé chuyện bài tập, Lục Thước hơi kh muốn trả lời, ở chung kh tốt kh xấu, nhưng tóm lại cũng kh thân thiết được như trước, rốt cuộc vẫn là xa lạ.

Vui vẻ nhất chính là Tiểu Lục U.

Lục Khiêm muốn ở bên bọn nhỏ nhiều hơn, nhưng sắp đến giữa trưa, c ty tạm thời xảy ra chút chuyện.

Ông muốn đưa bọn nhỏ về.

Lục Thước nghe th ện thoại, chậm rãi nói: “Cháu và em gái thể theo đến c ty, cháu thể tr con bé.”

Lục Khiêm chăm chú nhóc.

Khuôn mặt Tiểu Thước Thước hơi đỏ: “Con bé vẻ thích .” Lục Khiêm cười.

Ông đồng ý, sau đó đưa hai đứa nhóc tới c ty.

C ty của Lục Khiêm nằm ở khu vực tinh hoa của thành phố B, một tòa nhà 32 tầng Đại Hạ, chiếm mười tầng.

Lục Khiêm vào c ty, thư ký hai đứa xinh đẹp, một trong đó còn được giám đốc Lục ôm vào trong ngực, dáng vẻ của cô bé kia còn vô cùng đáng yêu thì kh khỏi ngẩn ngơ.

Lục Khiêm nhàn nhạt nói: “Con .”

Thư kí kh dám hỏi nhiều, đón vào, sau đó bắt đầu bàn c việc.

Lục Thước ngồi tr Tiểu Lục U.

Chờ Lục Khiêm bận xong thì phát hiện đã là sáu giờ tối , hai đứa nhỏ còn chưa ăn cơm, đặc biệt là Tiểu Lục U gào khóc, dáng vẻ như đang muốn uống sữa bò.

Lục Khiêm áy náy trong lòng.

Ông qua, ngồi xổm trước mặt con, lần lượt sờ sờ đầu bọn trẻ. “Để bố nói đưa cơm lại đây!”

Tiểu Lục Thước kh nói tiếng nào.

Lục Khiêm cười nhạt, trở về trước bàn làm việc, gọi nội bộ: "Thư ký Trương giúp đặt hai phần cơm khách sạn năm , nh một chút... Ừ, th đạm một chút.

Giao việc xong, bắt đầu pha sữa bột cho Tiểu Lục U. Tg bé mang sữa bột đến vừa vặn.

Bé con lại còn thích uống.

Lục Khiêm thích đút cho cô bé, con nhỏ bé mềm mại kia dựa vào trong n.g.ự.c sẽ làm ảo giác, dường như vẫn đang được Minh Châu, một nhà ba bọn họ vẫn chưa chia lìa. Dù Lục Thước cũng là một đứa nhỏ.

bé tức giận thật lâu, lúc này cũng kh khỏi nhích lại gần, dán lên cánh tay Lục Khiêm .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ánh mắt cũng nóng bỏng.

Lục Khiêm đương nhiên phát hiện ra thằng bé ngốc, kh nói lời nào.

Trong chốc lát, cái đầu nhỏ của Tiểu Lục Thước dựa lên trên vai . Khi kh khí vừa vặn thì ện thoại Lục Khiêm vang lên.

Là Minh Châu gọi tới.

Lục Khiêm cúi , cầm ện thoại di động trên bàn trà lên, kẹp giữa lỗ tai và bả vai, dịu dàng nói: “Ừm, Thước Thước và Tiểu Lục U đều ở chỗ , đang ở c ty đây!... Em ở dưới tầng à?”

Lục Khiêm lại nghe vài câu, ánh mắt hơi tối.

Khuôn mặt nhỏ n của Tiểu Thước Thước cũng hơi căng thẳng, kh nói một lời.

Lục Khiêm lặng lẽ cúp ện thoại.

Một lát sau, mở miệng: “Mẹ đang ở dưới tầng c ty, để bố đưa hai đứa xuống.”

Tiểu Thước Thước chằm chằm : “Ông kh trở về cùng bọn con ?”

Lục Khiêm sờ sờ đầu bé, nói một tiếng: "Đứa bé ngốc!” Tiểu Thước Thước kh hỏi.

bé nh nhẹn sửa sang lại , lại vỗ vỗ trên em gái, sau đó mang cái ba lô nhỏ lên.

Lục Khiêm bế Tiểu Lục U.

Khi xuống thang máy, Tiểu Thước Thước đột nhiên hỏi: “Chừng nào thì lại đến đón bọn con?”

Lục Khiêm hơi giật .

Sau đó nhẹ giọng nói: “Nếu nhớ bố thì cứ gọi ện thoại cho bố, bố sẽ đón các con chơi."

Tiểu Thước Thước kh hỏi nữa. nh thang máy đã tới tầng một.

Ban đêm, gió thổi hơi lạnh, trên Lục Khiêm chỉ mặc áo sơ mi. Dưới tòa nhà, một chiếc RV màu đen đã đỗ sẵn.

Cửa xe mở ra.

Minh Châu xuống xe, xuống xe cùng còn Tư, tuổi trẻ tuấn, cử chỉ đối với Minh Châu cũng săn sóc, cả cũng xem như ổn trọng.

Tiểu Thước Thước kh nói một lời, bò lên ghế sau.

Cách một tầng cửa sổ xe, bé yên lặng Lục Khiêm, .

Lục Khiêm đôi trai tài gái sắc trước mặt, cười nhạt, sau đó giao Tiểu Lục U cho Minh Châu, thấp giọng nói: “Con bé mới uống sữa bò xong, hẳn là buồn ngủ , khi xuống xe chú ý đừng để bị cảm.” Trải qua tối hôm qua, Minh Châu kh quá dám .

Cô lung tung ừ một tiếng.

Cửa xe đóng lại, chiếc RV chậm rãi rời , chỉ là vẫn là đứng ở trong bóng đêm.

Lúc này, muốn hút một ếu thuốc. Nhưng thân thể kh cho phép.

Hồi lâu sau, Lục Khiêm mới trở lại văn phòng, vừa lúc thư ký Trương cầm theo cơm hộp của khách sạn năm lại đây, còn vui vẻ nói: “Giám đốc Lục, cố ý chọn món bọn trẻ thích ăn đ!”

Lục Khiêm nhận l một phần.

Sau đó nhẹ giọng nói: “Phần này ăn luôn ! Thư kí sửng sốt một chút.

Lục Khiêm cười nhạt: “Mẹ bọn trẻ đã đón .” Lục Khiêm nói xong.

Thư ký muốn nói vài câu an ủi, nhưng nghĩ nghĩ lại th kh ổn lắm.

Lục Khiêm chờ cô tan làm.

Thư ký rời , hết này đến khác, đèn trong tòa cao ốc dần tắt ...

Xung qu yên tĩnh.

Lục Khiêm mang theo hộp cơm được chuẩn bị khéo léo vào văn phòng, cửa nhẹ nhàng mở hờ, cơ thể dựa vào ván cửa hồi lâu vẫn chưa động đậy, kh là cơ thể kh thoải mái, mà là tâm trạng uể oải.

Trong đầu đều là hình ảnh Minh Châu và khác đang ở bên nhau. Còn Thước Thước ngồi trong xe, vẻ mặt thất vọng .

Là một bố, làm thể kh ra suy nghĩ của Thước Thước, nhóc ngốc nghếch đang trách , nhưng cũng muốn bầu bạn với bọn họ mà, chỉ là tình cảnh hiện giờ của kh thể nào đón Minh Châu và bọn nhỏ về bên .

Ông muốn Minh Châu, nhưng kh muốn làm Minh Châu cảm th kh thoải mái.

Một chút thôi cũng kh được.

Con của cô, sẽ kh tr giành.

Còn về phần tình cảm, Lục Khiêm nghĩ sẽ đợi, đợi ngày đó đến. Nhưng kh thể biết ngày đó là ngày nào, chỉ thể giữ khoảng cách lặng lẽ cô, dù cho là th bạn trai, th cô ở chung với đó.

Kh kh sợ.

được nhà họ Hoắc kiểm tra sẽ kh tệ.

Tình cảm của phụ nữ đôi khi chỉ là trong lúc bốc đồng xúc động, nói ra câu chịu trách nhiệm hay kh chịu trách nhiệm mà thành.

Minh Châu...

Lục Khiêm chậm rãi bước đến sô pha ngồi xuống. Trên sô pha một chiếc quần hoa nhỏ rơi vãi. Quần của Tiểu Lục U.

Lục Khiêm nhặt nó lên, cẩn thận gấp lại cất .

Ông ăn cơm một , tự từ từ ăn qua bữa, như thể vẫn đang được bọn nhỏ vây qu rộn ràng vừa .

Ông chưa bao giờ khát khao một gia đình hơn giờ phút này.

Ông khát khao được con cháu vây qu, khát khao thể ôm l Tiểu Lục U bằng da bằng thịt, dù cho cô bé chỉ thể bập bẹ vài tiếng kh rõ ràng, cũng sẽ khiến cảm th dễ chịu thoải mái.

Còn Thước Thước, sẽ ở bên cạnh , em gái . Lục Khiêm khẽ khép mắt lại.

Cửa được đẩy nhẹ ra, thư ký Liễu đến đón , th cả phòng đều quạnh quẽ vắng lặng, bèn lên tiếng xoa dịu bầu kh khí: "Hai đứa nhỏ về ?"

Lục Khiêm cười nhạt: "Ừm, mẹ dẫn về ."

Thư ký Liễu đoán rằng chủ nhà họ Tư cũng vừa đến, hẳn là kh vui vẻ gì, vậy nên ta cười cười nói: 'Lần tới dẫn hai đứa nhỏ về biệt thự, bà cụ ở nhà sẽ vui lắm đây."

Lục Khiêm ngước mắt: " đang dỗ đ à."

Thư ký Liễu dỗ ăn cơm, sau đó cùng lên xe về biệt thự.

Lục Khiêm tắm rửa sạch sẽ, thay áo choàng tắm màu đen nằm lên giường.

Ông và Minh Châu từng ngủ trên chiếc giường này. Đêm khuya vắng vẻ, bỗng nhớ cô da diết.

Dù là tình cảm hay là thân thể, đều nhớ cô.

Ông mắc bệnh gần hai năm, hai năm qua, còn kh hề tự giải quyết lần nào.

Một lần cũng kh.

Lục Khiêm nhẹ nhàng ngồi dậy, tựa vào đầu giường, mở ngăn kéo l khung hình bên trong ra.

Là một tấm ảnh chụp của cô.

Bức ảnh được chụp ở Lục Viên, thời tiết đẹp, cây tử đằng ở phía sau đang nở rộ, ngồi bên bàn đá uống trà, cô ở sau lưng choàng l cổ , vẻ mặt rạng rỡ.

Khoảng thời gian đó thật đẹp đế biết bao! Lục Khiêm nhớ cô, nhớ cô khủng khiếp!

Ông tưởng tượng lúc này cô hẳn là đang năm trên giường, vì thế nên cầm ện thoại lên gọi một cuộc.

Sau vài hồi chu, Minh Châu mới trả lời. Giọng cô phần lạnh lùng, khàn khàn trong đêm: " chuyện gì kh?”

Lục Khiêm nhẹ nhàng hỏi: "Tiểu Lục U ngủ à?" Minh Châu “ừ” một tiếng.

con gái nhỏ bên cạnh, kìm lòng chẳng đặng mà vươn tay vuốt ve, vẻ mặt dịu dàng trìu mến.

Lục Khiêm hơi ngừng lại: "Bình thường con bé ngoan kh?” " ngoan."

Minh Châu suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn hỏi thẳng: "Rốt cuộc là muốn hỏi gì?"

Bỗng chốc bầu kh khí trở nên khó xử.

Im lặng lúc lâu, Lục Khiêm dịu dàng nở nụ cười, đáp: " vậy, hỏi chuyện bọn nhỏ làm em kh vui ?"

Minh Châu kh nói gì. Hô hấp hai hòa vào nhau, giao thoa nơi hai đầu ện thoại.

Giọng Lục Khiêm bỗng khàn khàn, mang theo sự căng thẳng đầy nam tính: "Em và ta... bên nhau thế nào?”

Minh Châu lặng thinh, sau mới nhẹ giọng nói: "Cũng được!" Nói xong, cô kh đợi trả lời đã chủ động cúp máy. Nhưng khi nằm xuống giường, cô kh thể nào ngủ được nữa.

Những chuyện cũ của cô với Lục Khiêm cứ thoáng hiện qua, từng cái từng cái một, cô muốn mặc kệ cũng kh mặc kệ được...

Bên kia, Lục Khiêm cũng vậy.

Gọi xong cuộc ện thoại này, lại càng tương tư khó nhịn.

Nhưng làm bây giờ, Minh Châu vẫn còn tức giận trong lòng, giọng ệu này như thể cô sẽ kh bao giờ tha thứ cho , cũng sẽ kh bu bỏ tự tôn mà chấp nhận bắt đầu thêm lần nữa với . Vậy nên, kiên nhẫn, dùng sự kiện nhẫn lớn nhất cả đời để đợi cô.

Lục Khiêm khẽ nhắm mắt lại.

Vài ngày sau, kh xuất hiện trước mặt Minh Châu nữa, cũng kh đến nhà họ Hoắc báo cáo mỗi ngày, chỉ hôm nào cũng gọi cho Tiểu Thước Thước một cuộc gọi, tiện thể nghe giọng Tiểu Lục U. Ông đến đón Thước Thước tan học, đưa về ăn tối, lại đưa bé về nhà.

Ông và Minh Châu kh chạm mặt nhau l một lần. Một tuần trôi qua trong nháy mắt.

Nhà họ Tư tổ chức một bữa tiệc, nói là tiệc rượu, nhưng thật ra là buổi c chiếu của một bộ phim nghệ thuật.

Bộ phim do nhà họ Tư đầu tư, diễn viên chính thật kh khéo, là cô Hồ.

Bóng hồng trước đây của Lục Khiêm.

Khi Ôn Noãn mời Minh Châu đến, cô đã tiện thể nhắc đến chuyện này, sợ Minh Châu để ý, nhưng Minh Châu nghe vậy chỉ xa xăm đáp: " bây giờ đã vậy, làm còn thể để ý cô Hồ, hơn nữa cô ta là một tốt."

Ôn Noãn lén nói chuyện với Hoắc Minh, bảo rằng Minh Châu đã trưởng thành.

"Nếu cô Hồ chưa kết hôn sinh con, em nghĩ Minh Châu nói được câu kh để ý kh?”

Ôn Noãn xoay , bắt đầu đeo trang sức.

Hoắc Minh ôm vòng eo nhỏ n của cô, chóp mũi cao tg của áp sát vào sau tai, thấp giọng nói: " thật sự kh muốn để em !"

Ôn Noãn đối mắt với qua gương.

Cô dịu dàng nói: " thời gian về nhà đón em, vậy mà kh thời gian tham gia tiệc tối với em?"

Giọng cô mang theo sự dịu dàng, nữ tính, đồng thời lại cảm giác như cô đang làm nũng.

Hoắc Minh thật sự thích dáng vẻ này của cô.

Lòng bàn tay nhẹ nhàng trượt lên trượt xuống theo đường cong vòng eo, lại kh nhịn được mà cắn phần thịt mềm mại sau tại cô, âm th mang theo ý cười trầm thấp: " đâu muốn để khác cơ hội làm sứ giả hộ hoa cho em! Khi nào xong tiệc đến đón em nhé?"

Ôn Noãn đưa tay về phía sau, võ nhẹ lên khuôn mặt tuấn tú của . "Em nào dám từ chối!"

"Em biết vậy là tốt!"

Hoắc Minh tràn đầy tinh lực, dựa sát vào tai cô, nóng bỏng nói: "Tối về thưởng cho em."

Ôn Noãn hơi kh chịu nổi. Bọn họ đã quen nhau gần mười năm, thời gian làm vợ chồng dài, nhưng hứng thú của Hoắc Minh đối

với chuyện đó chỉ tăng chứ kh giảm, kh biết l đâu ra nhiều tinh lực như vậy.

Mãi cho đến khi đến trước sảnh bữa tiệc, mặt của Ôn Noãn vẫn nóng bừng chưa giảm.

Xe dừng lại.

Động tác Hoắc Minh nh nhẹn quen thuộc, mở cửa xe cho cô.

Ôn Noãn nhận l nụ hôn từ , thấp giọng nói: " đừng lo, chúng ta sẽ bên nhau cả đời!"

Ánh mắt Hoắc Minh sâu thẳm. Đúng lúc này, một giọng nói vang lên: "Ôn Noãn!" Âm th này cực kỳ quen thuộc.

Hoắc Minh và Ôn Noãn cùng quay lại , sau khi th , hai mắt Ôn Noãn rưng rưng nước mắt, là Cố Hi Quang.

Đêm xuân.

mặc một bộ y phục màu đen, dáng cao ngất. Khuôn mặt đã được ều trị, tốt lên tr th.

Dáng vẻ trưởng thành hơn trước đây một chút. Ôn Noãn khẽ gật đầu.

'Tâm trạng Hoắc Minh phức tạp bối rối, tên nhóc này, cả trong mơ vẫn là con nuôi của ! Nhưng ta từng cứu Ôn Noãn, vẫn bày ra vẻ mặt rộng lượng cho ngoài.

Hoắc Minh nâng tay đồng hồ, cười nhạt: " về c ty họp đây, Hi Quang, chăm sóc chị nhé."

Ôn Noãn:... Cố Hi Quang mỉm cười.

Hoắc Minh lại Ôn Noãn một cái, nhấc chân đến cạnh xe, mở cửa ngồi vào.

Tư thế và hành động đó hấp dẫn . Ôn Noãn lặng lẽ đứng, chăm chú .

Cố Hi Quang cũng theo hướng chiếc xe rời , yếu ớt cười: "Tình cảm của hai tốt thật đ."

Ôn Noãn nhẹ nhàng khép lại chiếc áo choàng Dior trên , mỉm cười: "Hi Quang, về sau cũng sẽ gặp được định mệnh của đời ."

Cố Hi Quang gật đầu.

Họ sóng vai vào trong, vừa bước vào, cô Hồ đã đến chào hỏi. Đầu tiên là nhéo vào mặt Cố Hi Quang, kiếm chút của hời, sau đó cô mới nói với Ôn Noãn: "Chết mất, c.h.ế.t mất, cô nói Minh Châu sẽ đến, vậy mà lại kh nói cô cũng đến đây? chủ nhà họ Tư vẫn là một nửa chủ nhân, tình

hình hôm nay chắc tốt đây!"

Ôn Noãn hơi sửng sốt: cũng đến ?

Cô Hồ mặc một chiếc váy Haute Couture xẻ tà cao, được làm bằng lụa mỏng, tung bay phất phơ trong gió.

Vốn đã xinh đẹp rực rỡ hơn . Nhưng đêm nay, Minh Châu lại càng mê Hoắc hấp dẫn hơn cô ta.

Minh Châu mặc chiếc váy đen dài, được làm bằng tơ tằm quý giá sang trọng, tôn lên vóc dáng cơ thể hoàn hảo.

Tóc búi lên.

Kết hợp với một đôi b tai ngọc trai và một chiếc vòng kim cương trên cổ tay.

Cô Hồ tấm tắc nói: " là biết con gái cưng của nhà giàu ."

Đương nhiên, cô ta kh khỏi sang Ôn Noãn, cảm th cô và Minh Châu khó phân cao thấp.

Ôn Noãn khẽ cười như đang muốn nói gì đó, nhưng cô đã th Lục Khiêm từ phía xa, đứng ở trong góc, đang nói chuyện xã giao với đồng nghiệp, trên tay cầm ly sâm p.

Dưới ánh đèn pha lê, khuôn mặt nhã nhặn của trắng ngần. Ông mặc bộ u phục cổ ển đen trắng, tr cực kỳ hút mắt.

Ôn Noãn kh khỏi nghĩ: tay đ.ấ.m chân đá trên thương trường ngần năm, vậy mà thể giữ được cơ thể và tướng mạo như vậy, quả thật hiếm khó tìm.

Bên kia, Lục Khiêm cũng th Ôn Noãn. Ông nâng chén rượu, về phía cô...

Nhưng kh ngờ, một cặp đôi đến cạnh , ba vô tình đụng nhau.

‘Lục Khiêm." Minh Châu thầm thì gọi.

May mà động tác Lục Khiêm nh nhẹn khéo léo, kịp thời đỡ được cơ thể của cô , dịu dàng cười cười, sau đó quay sang nói với chủ nhà họ Tư: "Bệnh cũ thôi, tay chân vụng về, giống đứa con nít vậy!"

chủ nhà họ Tư họ nhẹ một tiếng. ta còn nói gì được nữa?

Gương mặt trắng nõn của Minh Châu khẽ run lên, cô hiểu rõ Lục Khiêm, nói những lời như vậy là dụng ý khác.

Ông càng cư xử hào phóng,

lại càng cáu kỉnh, dựa vào cái gì mà thể làm vậy! Dựa vào cái gì thể bình tĩnh thong dong xuất hiện trước mặt cô ....

Lục Khiêm chỉ im lặng cô.

Vẻ mặt thản nhiên, như một lớn hòa nhã, chỉ ều bọn họ đã dây dưa nhiều năm và còn từng là vợ chồng, đã với nhau hai đứa con, Minh Châu kh thể nào tỏ ra bình tĩnh ung dung như được.

chủ nhà họ Tư cô, sau lại sang Lục Khiêm. ta nắm nhẹ bàn tay Minh Châu.

Lòng bàn tay Minh Châu khẽ nhúc nhích.

Cô vẫn chưa quen thân mật với chủ nhà họ Tư.

Mà Lục Khiêm vẫn đang chằm chằm đôi bàn tay nắm chặt kia, bàn tay mềm mại của Minh Châu bị khác chiếm giữ.

Tim hơi thắt lại. Nhưng lại là kh quyền can thiệp nhất.

Lục Khiêm giữ nút thắt cà vạt, nhẹ tay nới ra một chút, lúc này mới cảm th dễ thở hơn.

chủ nhà họ Tư mỉm cười: "Ngài Lục yên tâm, sẽ luôn quan tâm, chăm sóc cô ."

Nghe vậy, Lục Khiêm gần như mất bình tĩnh.

Khóe mắt Minh Châu cũng hơi nóng lên, cuối cùng nói một câu xin lỗi kh tiếp được, rời theo khác.

Lục Khiêm cầm ly sâm p, ánh mắt sâu thăm thẳm. Ôn Noãn và cô Hồ ở bên này cùng nhau lại gần.

Cô Hồ hóng chuyện vui n giờ, lúc tới gần kh khỏi nhẹ giọng trêu đùa: " y dà, tới giờ mới được diện kiến dáng vẻ buồn bã này đ nhé! , chỗ bị Minh Châu va vào cây nh à?"

Lục Khiêm cười gượng.

Cô Hồ kh nhịn được mà sang Minh Châu.

còn nói: "Thật là một đôi kim đồng ngọc nữ nhỉ! nói xem đúng kh?”

Ánh mắt Lục Khiêm sâu kh th đáy.

Đúng lúc bồi bàn ngang qua, bỏ ly rượu vào khay, sửa sang lại u phục nói: "Lâu kh gặp, cô kh còn biết nói chuyện như xưa."

Cô Hồ hơi mất tự nhiên. Cô ta cười nhạt.

Trước đây cô ta từng ôm mộng làm bà Lục, hay tìm cách l lòng , chiều chuộng .

Đương nhiên sẽ th cô ta biết cách nói chuyện.

Bây giờ, luôn mất hồn mất vía vì ta, cô Hồ cũng cưới chồng, còn thể nói chuyện như trước đây?

Lục Khiêm xem như chút tình cảm với cô. Ông nói nhỏ: "Lỡ lời."

Hốc mắt cô Hồ chút ươn ướt, cô ta chăm chú vào đám đang khiêu vũ trên sàn nhảy, nhỏ giọng trả lời: "Lục Khiêm, nếu kh thể giành lại được cô , vậy thì thật lỗi với nhiều năm chờ đợi của Minh Châu, lỗi với

những kh thể bu bỏ được !"

Trước Minh Châu, bên cạnh Lục Khiêm đã từng nhiều bóng hồng nổi tiếng.

Nhưng chưa từng dừng lại vì ai.

Chỉ duy nhất một , mà luôn cảm th lỗi với đó.

Lục Khiêm hạ giọng: "Cảm ơn." Ánh mắt cô Hồ ửng đỏ.

Cô ta ra ban c hóng gió, hòa hoãn lại cảm xúc một chút.

Lục Khiêm là nét bút đậm nhất, mãi mãi được lưu lại trong trang gi cuộc đời cô ta. Dù cuộc hôn nhân mỹ mãn đến đâu, cũng kh thể che giấu được những ều cô ta từng muốn mà kh được.

Lục Khiêm kh bước tới an ủi cô ta.

Càng dây dưa càng đậm sâu, hiểu rõ ều đó.

Ông nói chuyện xã giao với những khác, nhưng thỉnh thoảng ánh mắt sẽ dừng trên Minh Châu, cô dường như kh ngờ đến việc cũng sẽ tới đây, lúc nào cũng cẩn thận.

Nhưng dáng vẻ thận trọng của cô thật sự quá đáng yêu.

Lục Khiêm kh biết bản thân thể chịu đựng sự thật cô kh thuộc về được bao lâu.

Ông trong vòng tay khác, yết hầu khẽ lên xuống. Vô thức cầm l một ly rượu vang đỏ.

Ôn Noãn tới nhẹ nhàng l ly rượu vang ra khỏi tay nhẹ giọng gọi một tiếng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...