Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 1180: 1189: Ông biết cái gì?
Chương 1180 : Ông biết cái gì?
Minh Châu quay đầu, đôi mắt ươn ướt nhưng chất chứa sự tức giận. Nhưng Lục Khiêm đang bế Tiểu Lục U trong lòng, cô bé đang ôm mặt bố, kiên nhẫn bôi nước miếng trên cằm bố, từng chút từng chút một, đáng yêu kh thể tả.
Hai mắt Lục Khiêm trâm xuống.
Cảnh tượng này vậy mà kh hề ảnh hưởng gì đến sức quyến rũ của Lục Khiêm.
Minh Châu cố nén cơn giận.
Lục Khiêm dường như đã nhận ra, vỗ nhẹ m.ô.n.g Tiểu Lục U, nói: “M của con còn lớn hơn mặt bố đ!”
Tiểu Lục U chẳng hiểu mô tê gì, chỉ biết ôm bố thơm thơm. Thế nhưng Lục Khiêm hiểu rõ.
Ông đặt đứa bé vào lòng Minh Châu, lại kh nỡ mà xoa xoa, nói: “Khi nào con bé lớn hơn một chút, thể giúp em chăm sóc một khoảng thời gian, hôm nay dẫn Thước Thước về trước!... Em yên tâm, sẽ chăm sóc thằng bé thật tốt.”
Minh Châu Tiểu Lục U. “Thước Thước đồng ý ?”
Mới hỏi xong, Tiểu Lục Thước đã đeo túi xách lại đây, gọn gàng chỉnh tề. Minh Châu kh nói nên lời.
Cô bước đến, vừa sửa sang lại quần áo cho con, vừa dặn dò vài chuyện cho Lục Khiêm.
Lục Khiêm thẳng tg cô.
Minh Châu đã trưởng thành hơn nhiều, mà phụ nữ trưởng thành vẫn luôn sức hấp dẫn đặc biệt với đàn .
“Nghe lời bà nội... Nhớ chưa?” Tiểu Thước Thước dạ một tiếng. Lục Khiêm nắm bàn tay nhỏ bé của nhóc, lại thơm Tiểu Lục U một cái, cô bé cũng nghiêng ngọt ngào thơm .
“ đây!”
Lục Khiêm thấp giọng nói, hơi thở nóng hổi phả vào bên tai Minh Châu, khiến cô cảm th ngứa ngáy trong lòng.
Minh Châu ngước mắt lên.
Ông giơ tay vuốt nhẹ vai cô, dịu dàng nói: “Em nghỉ ngơi sớm !” Trước khi cô cáu lên, Lục Khiêm đã dẫn Thước Thước rời ! Lúc xuống lầu lại tình cờ gặp Hoắc Chấn Đ.
Lục Khiêm thản nhiên gọi một tiếng bố.
Hoắc Chấn Đ thoải mái uống trà, cười cười: “Mới lạ ghê nhỉ, còn gọi bố cơ đ! Nhưng ngày nào cũng tới đây, làm như vậy cũng kh mới lắm đâu.”
Ông kh hợp tính với Lục Khiêm, nhưng cả hai đều thương Tiểu Thước Thước.
Ông vẫy tay, gọi bé lại gần , thương m cái mới thả ra. Khi Lục Khiêm rời , Hoắc Chấn Đ nói một câu đầy ẩn ý: “Minh Châu cũng kh còn nhỏ nữa , một số việc kh đến lượt cha mẹ chúng lo lắng! Nhưng chỉ cần và mẹ con bé còn ở đây, kh ai được bắt nạt con bé.”
Lục Khiêm hiểu, Hoắc Chấn Đ đang dạy dỗ .
Ông thể theo đuổi Minh Châu, nhưng kh thể cứng rắn ép buộc.
Ông mỉm cười yếu ớt: “Con hiểu , bố ạ.”
Hoắc Chấn Đ mỉa mai, da mặt đúng là dày thật đ, cười lạnh nói: “Gọi là bố cũng kh tiền lì xì đâu!”
Lục Khiêm tốt tính chịu những lời đó.
Ông dẫn Thước Thước về nhà, khi xe chạy được một nửa thì nhận được ện thoại của Hoắc Minh. Ông tưởng là vì chuyện của Minh Châu.
Nhưng chẳng ngờ khi vừa bắt máy, Hoắc Minh liền hỏi: “, Ôn Noãn đang ở chỗ kh?”
Lục Khiêm đang cầm tay lái.
Ông hơi khựng lại: “Con bé kh ở đây, hôm nay cũng kh liên lạc với .”
Ông hỏi chuyện gì thế.
Hoắc Minh ho nhẹ một tiếng, cố ý nói nh: “Cũng kh chuyện lớn gì, chỉ là... cãi nhau một chút thôi.” Lục Khiêm hiểu hai bọn họ.
Tình cảm m năm nay của cả hai tốt, chỉ ều tính chiếm hữu của Hoắc Minh quá cao, Ôn Noãn đã hạn chế xã giao , nhưng chỉ cần cô gặp khác giới... Hoắc Minh đều sẽ ghen tu lâu.
Kh biết như vậy là tốt hay kh tốt nữa.
Chuyện riêng của vợ chồng, Ôn Noãn đương nhiên sẽ kh về nhà mẹ đẻ khóc lóc kể lể.
Nhưng bởi vì tật xấu này của Hoắc Minh, bỗng chút nổi d trên thương trường, bị khác l ra làm đề tài câu chuyện.
chẳng những kh cảm th xấu hổ, còn cực kỳ kiêu ngạo. Lục Khiêm cúp ện thoại, gọi cho Ôn Noãn, bên kia nh chóng bắt máy.
“?” Lục Khiêm nhẹ giọng hỏi: “ chuyện gì với Hoắc Minh thế?”
Bên kia, Ôn Noãn và Bạch Vi đang uống rượu ở quán bar Th, nghe vậy khẽ mỉm cười: “Hoắc Minh hỏi à?”
Lục Khiêm kh phủ nhận.
Ôn Noãn lại nhẹ giọng bảo: “Kh đâu, chỉ là việc nhỏ mà thôi, hai ba hôm nữa là bình thường ạ.”
Chuyện riêng tư của hai vợ chồng, Lục Khiêm cũng kh nên xen vào làm gì.
Ôn Noãn cúp ện thoại, Bạch Vi liếc cô: “, đêm nay kh về thật à?”
Ôn Noãn ngồi trên ghế cao chân.
Trước mặt cô là tấm kính sát đất trong suốt, bên ngoài là cảnh đêm của hơn nửa thành phố B, ở giữa là tòa cao ốc của tập đoàn Tây Á, ánh đèn ban đêm sáng rực như ngọn lửa.
Hai mắt Ôn Noãn ẩm ướt, cô cười cười: “Kh về! Tớ đến khách sạn!”
Bạch Vi cô, vẻ kh tin nổi.
Cô phục Ôn Noãn luôn : “Kệ m đứa ở nhà luôn à?”
Ôn Noãn cụp mắt, lắc lắc thân cốc pha lê lấp lánh sặc sỡ, cô im lặng một lát mới nói: “Tớ kh về thì sẽ về sớm thôi.”
Thật ra mâu thuẫn giữa cô và Hoắc Minh xảy ra trong đêm tiệc tối nhà họ Tư.
Đêm đó, cô gặp lại Cố Hi Quang.
Hoắc Minh lúc đó kh nói gì, chỉ lái xe rời , nhưng đêm đó khi buổi tiệc vừa kết thúc, đến đón sớm, ngồi chờ sẵn trước cửa khách sạn từ lâu...
như thể muốn bắt gian.
Cũng may cô đã từ chối khéo đề nghị tiễn cô xuống của Cố Hi Quang, nếu kh, kh biết tối đó đã xảy ra chuyện gì.
Dù vậy, đêm đó vẫn đưa cô về biệt thự nơi họ kết hôn, ên cuồng làm cô cả một buổi tối, mà khi đang nóng bỏng cuồng nhiệt nhất, lời nói của đàn kh khỏi bừa bãi ác độc.
Những lời đó, Ôn Noãn kh muốn nhớ lại lần nào nữa.
Chuyện này vốn đã qua , nhưng vừa mới tối hôm qua, Hoắc Minh tan làm sớm, thường thì nếu Ôn Noãn bữa tiệc xã giao hay cần ra ngoài, đều luôn theo, Hoắc cho vệ sĩ theo cô.
Nói là vệ sĩ, nhưng thật ra là đang giám sát.
Tình cảm quá mức như thế, Ôn Noãn bắt đầu cảm th kh chịu nổi, đỉnh ểm là khi cô phát hiện ện thoại của bị Hoắc Minh nghe lén.
Cô liền thẳng tay vứt ện thoại . Hai bắt đầu chiến tr lạnh với nhau.
Nhưng đó đều là chuyện riêng tư của hai vợ chồng, Ôn Noãn xấu hổ kh dám nói cho ai biết, cho dù đó là Bạch Vi nữa.
Với kiểu đ.â.m đầu vì yêu như Bạch Vi, chắc c sẽ cảm th đây gọi là cực kỳ yêu, sẽ cảm th hưng phấn kh thôi.
Ôn Noãn lại kh th vậy. Cô yêu Hoắc Minh, cũng biết cực kỳ yêu cô, nhưng tình yêu kh thể đem ra làm lý do theo dõi ện thoại của cô, kh ai thích bị khác giám sát cả.
Cô chọn cách ra ngoài hóng gió cho khuây khỏa.
Khi xuống lần, cô mặc một chiếc váy dài thắt eo, Hoắc Minh còn ngoái lại cô thêm vài lần.
Ôn Noãn kh để ý đến , gọi bác Triệu chở .
Vào đến nội thành, cô liền xuống xe bắt taxi, nên Hoắc Minh cũng kh biết cô đang ở đâu.
Di động vang lên lần thứ hai, lần này là ện thoại của Hoắc Minh. Ôn Noãn nhận cuộc gọi. Cô dịu dàng nói: “Đúng vậy, em đang ở với Bạch Vi.”
Kh biết Hoắc Minh nói gì, cô cúp ện thoại, khi di động vang lên lần nữa thì cô bèn thẳng tay tắt .
Bạch Vi nâng cảm, xem thế là đủ .
“Ôn Noãn, m năm nay tình cảm của hai tốt thật đ, đến giờ còn quấn quít như vậy!”
Ôn Noãn nhẹ giọng nói: “Hoắc Minh lẽ đã đến tuổi mãn dục .” Cho nên mới để ý đến Cố Hi Quang như vậy, mới vô thức So ý so
sánh bản thân với đàn trẻ tuổi.
Thật ra cô kh quá chán ghét chuyện đó, nhưng cô khiến bỏ thói xấu nghe lén đó .
Ôn Noãn mới nói xong, ngoài cửa phòng riêng vang lên giọng nói trầm thấp của đàn .
“ đến thời kỳ mãn dục?” Ôn Noãn quay lại.
Hoắc Minh mặc một bộ. u phục chỉnh tề, như thể vừa mới chạy đến từ nơi bàn bạc c việc nào đó đến đây, sau khi đến gần, củi hôn cô một cái, thì thầm nói: “Bà Hoắc, em đúng là được thì kh biết quý trọng gì cả, em th nói đúng kh?" Hoắc Minh đẹp trai, khí chất sang quý.
lại đang trong độ tuổi đẹp nhất của đàn , hình ảnh cúi hôn vợ như thế này thật sự đẹp.
Kh uổng c Bạch Vi ngồi xem. Cô vô cùng hứng thú ngồi xem hết.
Mà bị hôn kia, vẻ mặt thoáng hơi hoảng hốt, đôi môi đỏ hé mở, lẩm bẩm: “Minh!”
Hoắc Minh vuốt nhẹ cặp môi đỏ của cô... Bầu kh khí đã trở nên mập mờ đến mức tận cùng.
Bạch Vi kh thèm nữa, cầm túi xách của cười ha ha: “Cái đó, tớ trước đây! Hai cứ nói chuyện với nhau nhé!” Hoắc Minh phong độ: “Để tiễn ?” “Kh cần, kh cần!” Bạch Vi nào dám để tiễn, chạy trốn nh.
Chờ Bạch Vi rời , Hoắc Minh tới đóng cửa phòng lại, nhẹ nhàng bấm khóa.
Lúc quay đầu lại, th Ôn Noãn đang chằm chằm vào . Hoắc Minh tới, cầm l cái ly thủy tinh kia, ngửi một chút. lại mặt Ôn Noãn, hơi đỏ hồng, rõ ràng cô đã uống kh ít.
Hoắc Minh ngồi xuống, nhẹ nhàng vén mái tóc dài của cô lên, giọng nói dịu dàng: “Vẫn đang tức giận hả?”
Ôn Noãn tựa nửa vào quầy bar nhỏ.
Cô chăm chú vào màn đêm qua lớp cửa sổ thủy tinh, thấp giọng nói: “Hoắc Minh, kh ai muốn bị ta nghe lén cả! Tóm lại là đang để ý đến em hay là kh tin tưởng được em vậy?” Hoắc Minh cười nhẹ: “ ghen!”
Ôn Noãn muốn gây chuyện với .
Thế nhưng thái độ của lại dịu nhẹ như thế, khiến ta kh nỡ lòng nào từ chối, Ôn Noãn cảm th hơi xấu hổ lẫn buồn bực. Nhưng ở một nơi như Th Ba cũng kh là chỗ phù hợp la lối, khóc lóc, cãi nhau.
Cô rời cùng .
Hoắc Minh lái chiếc Rolls-Royce màu đen, lại ăn mặc chỉnh chu, dáng vẻ của một quý lịch sự nhưng tr cũng bại hoại kh kém.
Ôn Noãn kh muốn .
Hoắc Minh nhẹ nhàng cười một cái, cuối cùng cũng tìm được , tâm trạng của kh tồi.
Tới lúc xe dừng lại, Ôn Noãn mới phát hiện ểm kh đúng. Hoắc Minh lái xe đến cửa một khách sạn năm , định qua đêm ở bên ngoài ?
Hoắc Minh cởi đai an toàn: “Kh em muốn ở khách sạn ?” “Em muốn ở một !”
Hoắc Minh vuốt ve khuôn mặt của cô, giọng nói hơi khàn: “Một ở thì lãng phí lắm, nơi này đắt!”
nói xong, thật sự mở cửa xe. Kéo Ôn Noãn xuống xe.
Ôn Noãn ngã vào trong lòng n.g.ự.c , đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c : “ đừng xăng bậy! Con vẫn đang ở nhà.”
“ nhờ mẹ tới chăm .”
Hoắc Minh nói chính là dì Nguyễn.
Ôn Noãn vừa tức lại vừa bực, vợ chồng cãi nhau lại còn làm phiền mẹ cô đến chăm cháu... Nhưng da mặt của Hoắc Minh thật sự dày, cúi đầu thì thầm bên tai cô: “Cũng kh ngày nào cũng cơ hội như thế nào! Ôn Noãn, dạo này vội vàng xử lý chuyện của , chuyện của Cố Vân Phàm, em bỏ qua .”
Ôn Noãn ngửa đầu .
Cô vừa mới uống rượu xong, lúc nói chuyện, bờ môi đỏ hé mở, giọng nói cũng khàn khàn gợi cảm: “Cho nên cố ý nghe lén ện thoại của em, muốn khiến cho em chú ý? Hoắc Minh, trẻ con quá kh vậy!”
Trong gió đêm, cúi đầu, dùng cái cao thẳng mũi cọ nhẹ vào mặt cô.
Giọng nói dụ dỗ: “Kh đã khiến bà Hoắc chú ý ?” Ôn Noãn đẩy ra.
Cô về phía lối vào khách sạn, Hoắc Minh cũng tới, hạ giọng nói: “Phụ nữ một chạy vào trong khách sạn làm cái gì, theo !”
Ôn Noấn liếc một cái. Hoắc Minh muốn căn phòng tốt nhất, ước chừng đã là vợ chồng già với nhau nên cũng kh hề vội vàng. Vào phòng mới kh nh kh chậm giúp vợ cởi áo khoác, sau đó ôm cô vào trong ngực, hôn môi. Thân Ôn Noãn vô cùng tỉnh tế, nằm trong lòng n.g.ự.c , chỉ cần một cánh tay đã thể ôm trọn l cô.
Cô để mặc cho hôn hồi lâu mới nhẹ giọng nói: “Hoắc Minh, mâu thuẫn giữa hai vợ chồng cũng kh là chuyện ngủ một giấc là thể giải quyết, nếu kh đêm đó chúng ta đã làm hòa .” Hoắc Minh sợ nhẹ mặt cô: “Kh chỉ muốn ngủ cùng em, Ôn Noãn, em muốn nói chuyện gì?”
Ôn Noãn thoát ra khỏi lòng n.g.ự.c .
Cô tự rót nước cho , uống hết non nửa ly mới lẩm bẩm: “Minh, em hiểu được suy nghĩ của , tưởng biến chuyện này thành trò
vui của hai vợ chồng, nhưng đây kh ! Em là một trưởng thành, em trung thành tuyệt đối
trong hôn nhân, em kh nên bị đối xử như vậy.”
Cô ôn tồn mà nói, những từ ngữ tổn thương tình cảm kia, cô cũng kh nói ra lời.
Thật sự là bởi vì cô quý trọng cuộc hôn nhân của bọn họ. Cô nghĩ Hoắc Minh cũng vậy.
Hoắc Minh chậm rãi cởi áo kHoắc ra, sau đó đến phía sau Ôn Noãn, nhẹ nhàng ôm l vòng eo của.
Bọn họ yêu nhau, ôm ấp thân mật.
gác cằm lên bờ vai mỏng của cô, bàn tay cũng nhẹ nhàng ôm l vòng eo của cô, lơ đãng vuốt ve nhưng cũng kh mang tình ý.
Ôn Noãn biết tâm sự.
Do dự một lúc lâu sau, vẫn nói thật với cô: “Ôn Noãn, biết em sẽ kh vui nhưng lúc làm những chuyện đó, cảm th hưng phấn, cũng kh khống chế được chính .”
nhịn kh được đành hỏi: “ hơi biến thái kh?”
Cái tay đang cầm ly nước của Ôn Noãn khẽ run.
Cho dù Hoắc Minh nói ra vẻ nhẹ nhàng bâng quơ nhưng cô thể nghe được, đang vấn đề về mặt tâm lý.
Trong lòng Ôn Noãn trở nên mềm mại.
Cô xoay , nhẹ nhàng đặt tay lên đầu vai , ngửa đầu xem . Ánh mắt của Hoắc Minh sâu hun hút.
Ôn Noãn nhẹ nhàng lẩm bẩm: “Em tới gặp bác sĩ tâm lý cùng nhé?”
Hoắc Minh kh kháng cự, nghẹn giọng nói: “ hẹn vào mười giờ sáng mai.”
Ôn Noãn yêu Hoắc Minh sâu đậm.
Hiện giờ tâm lý của xảy ra vấn đề, cô chẳng những kh so đo hiềm khích trước đây, ngược lại còn chiều chuộng hết mực.
Đêm nay, căn phòng trị giá sáu ngàn một đêm kh hề bị lãng phí. Hoắc Minh thỏa mãn.
Ngày tiếp theo, Ôn Noãn tới gặp bác sĩ tâm lý cùng Hoắc Minh. Hoắc Minh vào khám bệnh một , Ôn Noãn đứng ở lối nhỏ gọi ện thoại nói cho Lục Khiêm biết chuyện này.
Lục Khiêm nghe xong lại cảm giác kh đúng.
Nhưng đó là chuyện riêng giữa vợ chồng ta, nhúng tay vào cũng kh tốt lắm, hơn nữa đôi vợ chồng này cũng nhiều thú vui mới lạ.
Ông đáp lại hàm hồ vài câu cúp ện thoại.
Thư ký Liễu đứng một bên cũng nghe th loáng thoáng, kh khỏi cười nói: “ trẻ tuổi đúng là khác lạ, sức sống ghê! Ngài xem Minh biết dỗ dành ghê, chọc cô chủ kh vui lại nói là vấn đề về tâm lý! Cứ như vậy chẳng những cô chủ kh bực lại còn đau lòng hơn nữa...”
Câu nói tiếp theo cũng kh tiện nói ra miệng. Lục Khiêm bóc một viên kẹo Thụy Sĩ, cười nhẹ.
Lúc này thư ký Liễu nói: “Đúng , đêm nay một buổi tiệc xã giao! Thước 'Thước đang ở chỗ ngài, cần hủy lịch kh ạ?”
Lục Khiêm muốn hủy.
Nhưng lúc mở tài liệu ra , lại hỏi thêm một câu: “ nhớ đây là một bữa tiệc kêu gọi đầu tư đúng kh! gọi thư ký Lý vào đây.” Thư ký Liễu ra ngoài gọi .
Một lát sau thư ký Lâm vào, mỉm cười nói: “Sếp Lục, chủ nhân bữa tiệc tối nay chính là Đạo diễn Vương, nổi tiếng trong giới, nghe nói ta đã rụng nhiều tóc chỉ vì nhà đầu tư cho bộ phim kia. Thậm chí đêm nay còn kéo cả nữ chính tới xã giao, xinh đẹp, lại còn là con gái của một gia đình nổi tiếng ở thành phố B, hiếm khi tham gia m bữa tiệc tối.”
Mặt mày Lục Khiêm nhảy dựng.
Ông truy hỏi, thư ký Lâm tìm kiếm một hồi nói: “Nữ chính là Hoắc Minh Châu.”
Thư ký Liễu Lục Khiêm.
Lục Khiêm chỉ nói nhẹ: " biết ! Gọi ện thoại cho đạo diễn Vương nói rằng sẽ tới tham gia đúng giờ
Thư ký Lâm ra ngoài.
Thư ký Liễu cười: “Cũng được! Cũng kh chỉ một nhà đầu tư tham gia bữa tiệc này, ngài qua đó đúng lúc làm vệ sĩ bảo vệ đẹp."
Luc Khiêm củi đầu xem tài liệu.
Một hồi lâu sau, mới thầm nói một câu: "Ở thành phố B cũng kh ai dám bắt nạt cô cả.”
Chẳng qua là muốn tới cô, chẳng qua chỉ là kh nỡ để cô xuất đầu lộ diện thôi.
Buổi chiều, Lục Khiêm hoàn thành hết c việc. Ông đón Tiểu Lục Thước trước.
Để kh làm nhóc thất vọng, dắt Tiểu Lục Thước ra ngoài ăn, trẻ con mà, đứa nào cũng thích ăn m thứ gà rán các loại, Lục Khiêm cũng chiều con.
Nhưng Thước Thước kh chịu ăn gà rán.
bé nắm tay Lục Khiêm, khuôn mặt nhỏ trắng nõn nhăn lại thành cái bánh bao: “Muốn ăn cơm trắng!”
đứa trẻ con nào lại thích ăn cơm trắng vậy?
Lục Khiêm sờ đầu nhóc, dịu dàng nói: “Bố thể con ăn!” “Là con muốn ăn!” Thước Thước ngại ngùng nói.
Lục Khiêm cười.
“Được, bố đưa con ăn cơm!”
Ông tự lái xe đưa Tiểu Thước Thước tới một nhà nhà hàng cơm bình dân khá nổi tiếng, việc kinh do cũng khá tốt.
nhóc ăn ngon miệng.
Lúc Lục Khiêm nói chốc lát nữa sẽ đưa bé về nhà, một bữa tiệc tối, Tiểu Thước Thước vùi đầu ăn cơm kh nói gì.
Lục Khiêm cảm th cái tính này của bé giống Ôn Noấn. Ông dịu dàng dỗ dành: “Mẹ cũng ở đây! Con kh muốn bố mẹ gặp mặt ?”
Muốn, đương nhiên muốn!
Nhưng Tiểu Thước Thước cảm th rụt rè một chút, nhóc qu co lòng vòng mà nói: “Hôm nay nhiều bài tập lắm! Con cũng kh thời gian cùng bố.”
Lục Khiêm hơi mỉm cười.
Cơm nước xong, đưa nhóc về biệt thự, bà cụ đang ngóng tr.
Lục Khiêm đang định lên xe.
Bà cụ lại dặn dò : “Con kh được uống rượu! Cũng để ý tới Minh Châu nữa, kh được để con bé xảy ra chuyện gì!”
Lục Khiêm cười: “Mẹ cứ yên tâm!”
Bà cụ muốn nói lại thôi, cuối cùng than nhẹ một tiếng: “Mẹ gói hoành thánh cho con , cho rau thơm nữa.”
Lục Khiêm hơi giật . Cuối cùng nhẹ giọng nói: “Con sẽ đưa Minh Châu về nhà.” Ông ngồi vào xe.
Chiếc xe việt dã màu đen sàn xe cao, tầm tốt, thể th nơi phía chân trời đỏ rực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-1180-1189-ong-biet-cai-gi.html.]
Lúc này, thật sự muốn hút một ếu thuốc lá. Nhưng kh thể!
Thân thể của kh cho phép sử dụng bất kỳ một thứ đồ gì chứa chất kích thích, t.h.u.ố.c lá và rượu cai sạch. Thật ra đối với một đàn mà nói, cuộc sống như thế này đã kh còn niềm vui gì nữa nhưng còn Minh Châu và hai đứa nhỏ...
Vẻ mặt của Lục Khiêm trở nên dịu dàng.
Lúc đến câu lạc bộ, bóng đêm nay đã được phủ thêm ánh sáng lộng lẫy.
Thư ký Liễu đứng trước cửa chờ .
Xe dừng lại, thư ký Liễu tới mở cửa xe, nhẹ giọng nói: “ th Minh Châu ! Cô kh hề biết ngài cũng tới đây!”
Lục Khiêm cười nhẹ.
Hai lần lượt vào phòng riêng, bên trong đã mười m ngồi. Ngoại trừ trong đoàn làm phim, còn thêm bốn, năm nhà đầu tư. Lục Khiêm tiến vào.
khác quen biết với nên cùng ngồi nói chuyện. Vốn dĩ Minh Châu đang chơi di động, nghe th giọng nói của , đột nhiên giương mắt.
Là ! Kh ai nói cho cô biết Lục Khiêm cũng sẽ tới đây. Lục Khiêm đang xã giao với khác, ánh mắt lại dừng ở trên Minh Châu.
Chuyện của bọn họ lúc trước ồn ào náo động nhưng luôn những kh quan tâm tới chuyện bên ngoài, ít nhất gần như tất cả mọi trong căn phòng này đều kh biết.
Ánh mắt của Lục Khiêm trở nên thâm thúy.
khác chỉ nghĩ coi trọng Minh Châu, trêu ghẹo: “Cô Hoắc là địa vị! Tổng Giám đốc Lục khả năng sẽ về tay kh !”
Lục Khiêm khẽ cười một tiếng.
Tình huống này tất nhiên kh hề khiến đắn đo, chẳng những kh giải thích, ngược lại còn nói với một ngồi bên cạnh Minh Châu: “Cho dù kh cơ hội, cũng muốn được thảo
luận kịch bản với cô Hoắc đây một hồi, gần đây thật sự cảm th hứng thú với việc đầu tư phương diện này.”
nọ nhường vị trí cho .
Vì thế Lục Khiêm lại ngồi ở bên cạnh Minh Châu, chỗ ngồi đủ cho mười , nay lại thành mười một ngồi vẻ hơi chật chội. Lục Khiêm và cô , sát bên .
Thậm chí còn thể cảm nhận được vòng eo của cô mềm mại như thế nào.
Nhưng Lục Khiêm cũng kh thể hiện ra mặt.
Ông tiếp tục nói chuyện với ta, mặc dù kh hút t.h.u.ố.c lá nhưng cặp ngón tay thon dài trắng nõn vẫn kẹp một ếu thuốc ở giữa. Ông bề ngoài tuấn tú, gia cảnh lớn mạnh.
Ít nhất trong số những đang ngồi, kh ai dám gây khó xử với , bắt hút thuốc, uống rượu.
Kh khí vô cùng hòa bình.
Minh Châu kh nói chuyện nhiều, mãi cho đến khi uống say đưa một chén rượu tới, lớn giọng nói: “Chỉ cần cô Hoắc cho chúng mặt mũi, uống hết ly rượu vang đỏ này, bộ phim này sẽ được đầu tư!”
Minh Châu giương mắt.
Đạo diễn Vương khẩn trương, ta kh đắc tội được với m Thần Tài này.
Nhưng nhà họ Hoắc ta lại càng kh dám đắc tội.
Để con gái nhà họ Hoắc mời rượu, nghĩ mà cũng chẳng dám nữa là.
Nếu là trước đây, khẳng định Minh Châu sẽ kh uống ly rượu này nhưng đạo diễn Vương ơn dìu dắt cô ... Nếu uống xong một chén rượu là thể lôi
kéo được nhà đầu tư, cô cũng sẽ kh cao ngạo như thế.
Dưới ánh của đ đảo tất cả mọi , Minh Châu đứng dậy, cầm l ly rượu kia.
Cô cười nhạt: “Tổng Giám đốc Triệu đã nói thì giữ lời!” Nói xong, cô định uống.
Một bàn tay thon dài chợt ngăn tay cô lại, cầm l cái ly. Là Lục Khiêm!
ngồi trong phòng đều ngây ra!
Tổng Giám đốc Lục vượt rào kh vậy, tay của phụ nữ này nói sờ là thể sờ , hơn nữa đối phương lại còn là con gái nhà họ Hoắc.
Một lát sau Kh đúng! Cô Hoắc vẫn chưa cho một cái bạt tai. Ánh mắt của hai triền miên bên nhau! Những đó bỗng nhiên nhận ra, quan hệ giữa hai này kh hề đơn giản!
Lục Khiêm chằm chằm Minh Châu, đôi mắt cô long l, dần nhuộm ánh nước.
Ông khàn giọng nói: “ uống thay em
Nhưng vẫn chưa động tay, Minh Châu đã nhẹ nhàng đoạt lại, cô kh quên bệnh tình của Lục Khiêm.
Ông cai rượu kh thể uống lại. Cô uống vừa nh vừa vội. Rượu vang đỏ nhuộm màu làm sắc mặt cô ửng đỏ, tăng thêm vài phần quyến
Vị Tổng Giám đốc Triệu kia bỗng tỉnh rượu hơn một chút.
Ông ta kh chỉ đùa giỡn cô chủ nhà họ Hoắc, còn khả năng đã đắc tội với Lục Khiêm, quả nhiên Lục Khiêm giọng nói của Lục Khiêm trở nên nặng nề: “Bộ phim này, cá nhân đầu tư một trăm phần trăm!”
Tổng Giám đốc Triệu trở nên nóng nảy.
Kh vì chuyện kiếm tiền mà rõ ràng là ta đã đắc tội với Lục.
Đối phương là nhân vật tàn nhẫn, ta biết.
Tổng Giám đốc Triệu cẩn thận muốn tham gia đầu tư chung, Lục Khiêm cũng suy nghĩ cho tương lai phát triển của Minh Châu, cũng kh khiến làm việc quá tuyệt tình, chỉ cười nhẹ: “Tổng Giám đốc Triệu cũng kh cần đoạt với ! Tổng Giám đốc Triệu thể quay m bộ phim khác, chỗ đạo diễn Vương vẫn còn nhiều kịch bản!” Đạo diễn Vương phục hồi tinh thần, lập tức nói đúng vậy.
Lúc này Tổng Giám đốc Triệu mới thở phào nhẹ nhõm nhưng sau lưng ta đã đổ một thân mồ hôi lạnh.
qua lại. Lục Khiêm nắm giữ quyền chủ động, thế mà lại tr như chủ nhân thật sự.
Minh Châu mà tức.
Cô giận dỗi lại uống thêm vài ly, trợ lý của cô kh cản được, kh khỏi về phía Lục Khiêm.
Quan hệ của Lục Khiêm và Minh Châu, cô biết.
Ban đầu Lục Khiêm cũng định ngăn cản nhưng sau đó lại chỉ mặc cho cô uống.
Rượu vang đỏ trên bàn kh tồi, kh quá nồng.
Minh Châu uống được nửa bình, thành c tự chuốc say , lúc rời , Lục Khiêm đón l cô từ trong tay trợ lý.
“ đưa cô trở về!”
Trợ lý do dự một hồi đồng ý.
Lục Khiêm đỡ ngồi vào trong xe, thư ký Liễu vốn định theo nhưng nghĩ lại trong bầu kh khí tốt như thế này, ta theo cũng kh thích hợp, đành hỗ trợ đóng cửa xe lại
Lục Khiêm từ từ nâng cửa sổ xe lên.
Ông chăm chú vào phụ nữ đã uống say bên cạnh, mái tóc dài màu đen chảy xuống như thác nước, cô mặc một chiếc váy liền màu, ôm áo kHoắc vào trong lòng ngực.
Góc nghiêng tinh xảo xinh đẹp.
'Tr trưởng thành nhưng lại chút hồn nhiên! Lục Khiêm vuốt ve khuôn mặt của cô , thực năng.
Minh Châu kh thoải mái, cô nói mớ, Lục Khiêm kh khỏi nghĩ: Chắc hẳn tâm trạng của cô kh tốt nên mới thể uống nhiều như vậy.
Chia tay với chủ nhà họ Tư. Cô ... đau khổ ?
Trong lòng cũng hơi đau nhưng lại kh thể thể hiện, vẫn chịu đựng bởi vì hiện tại bọn họ chẳng là gì cả. Ngay cả một lần hiếm hoi ở cùng một
chỗ như bây giờ cũng do trộm được.
Lục Khiêm châm chước một phen, cuối cùng vẫn quyết định đưa cô tới căn nhà ở đường Quảng Nguyên.
Cô đã say đến mức này, nếu quay lại biệt thự, nhất định Tiểu Thước Thước sẽ đau lòng, bà cụ cũng sẽ lải nhải cả đêm.
Lục Khiêm lại nhịn kh được vuốt ve khuôn mặt cô , nói giọng nhỏ: “Về nhài”
Nửa giờ sau, chiếc xe việt dã màu đen ngừng ở dưới tòa chung cư. Xe dừng, Minh Châu xoay trở kh thoải mái.
Cô mở mắt ra, ánh mắt mê mang qu bốn phía, sau đó hỏi: “Đây là chỗ nào?”
Một âm th nhỏ vang lên.
Lục Khiêm tháo đai an toàn, củi tháo thay cô , giọng nói dịu dàng: “Cần phòng trước kia chúng ta từng sống.”
Vừa lúc phía trước một chiếc xe chạy tới. Chiếu đèn pha.
Minh Châu khó chịu đưa tay lên che mắt, cô tựa lưng vào ghế ngồi, n.g.ự.c hơi phập phồng mê : “Phòng từng ở , kh nhớ nhỉ?”
Ánh mắt của Lục Khiêm trở nên sâu thẳm.
Ông dựa sát vào cô, sát đến mức thể ngửi được mùi hương của phụ nữ trên cô.
Mùi thơm cơ thể của phụ nữ cộng thêm mùi nước hoa thơm nức. Rung động của đàn trong cơ thể Lục Khiêm lặng lẽ thức tỉnh... Giờ khắc này, muốn ôm cô.
Nhưng Lục Khiêm vẫn đè nén lại.
Ông dán vào bên tai cô, thấp giọng nói: “Em sẽ kh quên!” Căn chung cư này, những hồi ức đẹp nhất của bọn họ, kh tin cô đã quên!
Minh Châu bu xuôi tay, cô về phía trước với ánh mắt m.ô.n.g lung.
Cô cười một cái. Nụ cười hoảng hốt.
Hồi lâu sau, cô lẩm bẩm tự nói: “Nhớ rõ thì còn ý nghĩa gì đâu!” Cô lặp lại hai lần, giọng ệu như đã sắp khóc.
Trong lòng Lục Khiêm khó chịu, xuống xe, mở cửa xe bên phía cô ngồi ra, khom lưng bế ngang cô lên. Cô vẫn chưa hoàn toàn say mèm, vẫn hơi phản kháng: “ kh ! kh muốn vào trong!”
Đêm lạnh như nước.
Lục Khiêm dán sát mặt cô, giọng nói nghẹn kh thành tiếng. “Bây giờ em như thế này, thể đâu được nữa?”
Ông đá cửa xe đóng lại, tới thang máy.
Minh Châu uống rượu xong, toàn thân kh còn sức lực, cô sợ bị rơi xuống, ôm l cổ .
Con số màu đỏ trong thang máy dần dần nhích lên trên. Cô lại bắt đầu mơ mơ màng màng.
Cô ngửi được mùi hương thơm quen thuộc trên cơ thể đàn , dù đã từng vào cái thang máy vô số lần nhưng giờ đây lại dường như mới chỉ ngày hôm qua, dường như bọn họ vẫn là đôi tình nhân ngọt ngào năm , tuần nào cũng lén lút hẹn hò.
Trong mắt Minh Châu nóng dần lên.
Trong một chốc, cô cảm th đã cực kỳ say, trong một chốc lại cảm th đang tỉnh táo.
Cô đau thống khổ. lẽ chỉ khi say cô mới dám nhẹ nhàng dựa mặt vào sườn vai . Nước mắt nhẹ nhàng rơi xuống.
Cô lẩm bẩm gọi một tiếng “chú Lục” nhưng lại cảm th xấu hổ, gác đầu trên vai , yên lặng rơi lệ.
Trái tim Lục Khiêm như nát tan thành từng mảnh. Cửa thang máy mở ra, l chìa khóa ra mở cửa.
Tất cả mọi thứ bên trong vẫn như cũ, cho dù Lục Khiêm kh thường tới ở cũng thường xuyên tới quét tước.
Lục Khiêm ôm cô vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cô nằm trên giường. Giường mềm mại, thân cô càng mềm hơn.
Lục Khiêm kh nỡ rời , nửa quỳ bên mép giường, nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài xõa trên trán cô ra.
Cô nhắm mắt lại. Hơi thở ra cũng mang cả vị ngọt.
Đã lâu Lục Khiêm kh được ôm cô, đương nhiên muốn, hơn nữa cơ thể cũng kh bị tàn phế gì.
“Minh Châu!” Ông nhẹ nhàng gọi tên cô.
Minh Châu từ từ mở to mắt, th gương mặt tuấn tú phóng đại của , trắng trẻo nhã nhặn nay lại nhiễm thêm cả tình dục...
Ánh mắt trở nên sâu kh lường được. Giây tiếp theo, nhẹ nhàng ngậm l cô môi. Dường như cô ngạc nhiên, trợn tròn mắt .
Lục Khiêm đã hoàn toàn bị đánh thức, trước khi cô chống cự, đã giữ chặt l hai cổ tay cô, giơ cao lên đỉnh đầu.
Cả vây chặt l cô.
Kh thể khống chế, vội vàng hôn l cô.
Nụ hôn ướt át, sâu cạn thay đổi, gợi lên hồi ức của cả hai.
Ông và cô đều nhớ rõ bọn họ đã từng hoàn toàn triền miên ở trên cái giường này như thế nào. Lúc cô trong sáng kh rành sự đời, thích ghé vào trong lòng n.g.ự.c , nghẹn ngào gọi chủ Lục của cô. Mà lúc này, rõ ràng thân đã bị vỗ về chơi đùa.
'Thế nhưng cô vẫn kh ngăn được nước mắt kh ngừng rơi xuống, nhiễm ướt khăn trải giường.
Lục Khiêm ngừng lại. Ông xoay nằm sang một bên, nhẹ nhàng kéo cô vào trong lòng ngực. “Đừng khóc!" Ông nhẹ giọng dỗ dành cô.
Minh Châu giẫy giụa kh chịu nằm trong lỏng n.g.ự.c nhưng Lục Khiêm lại dùng sức vây chặt cô trong lòng n.g.ự.c minh.
Dáng cao ráo.
Cô bị vây chặt trong lòng n.g.ự.c vẻ tinh tế nhỏ xinh.
Cô cứ khóc mãi, nước mắt thấm ướt áo sơ mi mỏng của , cũng giống như trước đây.
Lục Khiêm võ lưng cô, chờ cô bình tĩnh lại thì kéo chăn lên đắp cho cả hai. Cô đã bình tĩnh hơn.
Ông biết bởi vì cồn nên cô mới thể thả lỏng, nếu kh cô sẽ kh chịu nằm chung một ổ chăn với , huống chỉ còn ôm nhau thân mật như thế này.
Cuối cùng Lục Khiêm vẫn muốn.
Hàng mi dài của nằm trong lòng n.g.ự.c đang run rẩy, dáng vẻ lúc ngủ ngoan, lại nhịn kh ném thử môi cô.
Cô vô ý thức hé mở.
Giờ khắc này, Lục Khiêm cảm th như sắp chết!
Yết hầu của lăn lên lăn xuống, giãy giụa một hồi lâu vẫn dịu dàng đè cô dưới thân ... đã vô cùng xúc động, một tay chống ở bên cô, một tay nâng mặt cô lên, hôn môi cùng cô.
Đêm dài lê thê...
Khi cả hai kết hợp một lần nữa, cô khóc to.
Lục Khiêm hôn lên giọt lệ của cô, dịu dàng dỗ dành cô, cũng kh để ý tới bản thân, khiến cô thoải mái trước.
“Lục Khiêm!” “Lục Khiêm..."
Cuối cùng cô cũng tan vỡ, duỗi tay ôm l bờ vai của ...
*
Sáng sớm.
Minh Châu tỉnh lại, cô cảm th cả đau nhức, cũng mệt mỏi. Cô ngồi dậy.
Bốn phía vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, là căn chung cư ở đường Quảng Nguyên.
Cô đột nhiên kéo chăn ra .
Bộ đồ trên đã bị thay đổi thành một chiếc áo sơ mi kiểu nam, màu x nhạt, thoải mái mát mẻ mang theo mùi hương nam tính nhẹ nhàng.
Cô rên rỉ một tiếng ngã vào trên giường.
Tất cả những gì vừa xảy ra vào tối hôm qua như vừa lướt qua trong tâm trí của cô.
Sau khi say rượu, khóc thút thít tới thân thể tiếp xúc thân mật, đến phần lửa nóng phía sau... cô nhớ rõ toàn bội! nói là thân thể của cô nhớ rõ, nhớ rõ Lục Khiêm đã ôm cô như thế nào.
Bọn họ lại lăn lên trên một cái giường!
Minh Châu nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm, đánh nhẹ vào đầu hai cái. Cửa phòng ngủ bị đẩy ra.
Lục Khiêm đứng ở trước cửa, áo mũ chỉnh tề, kh hề ra tối hôm qua đã vô cùng bu thả.
Ông chỉ lẳng lặng cô, giọng nói dịu dàng: “Trợ lý của em gọi ện thoại tới nói rằng buổi sáng nay em vẫn còn hoạt động, dậy ăn sáng, một lát nữa đưa em qua đói”
Minh Châu .
Ánh mắt của đàn một phụ nữ vô cùng lõa lồ. Cô hiểu rõ trong lòng, lúc này vẫn cảm th kh đủ, vẫn còn muốn.
Minh Châu cũng kh là cô gái nhỏ nữa, cô dứt khoát cởi chăn ra, kh che kh c, cứ thế nhảy xuống giường, tuy rằng lúc đặt chân đất bỗng th chân hơi rút gân!
Cô âm thầm mắng trong lòng: Tên cầm thú này! Lục Khiêm tới muốn ôm cô, cô đẩy ra.
“Tự làm được!”
Lục Khiêm chỉ cười nhẹ, ngồi lên trên ghế sô pha bên cửa sổ cầm một tập báo chí đọc, nhẹ giọng nói: “Phòng để quần áo quần áo của em, thay rửa mặt!”
Minh Châu vào nhà vệ sinh.
Trong chốc lát, bên trong truyền đến đánh răng... Lục Khiêm đặt báo xuống, im lặng ngồi nghe.
Cũng đã lâu kh được cảm nhận những ngày tháng gia đình như thế này!
Minh Châu nh chóng rửa mặt xong, tới phòng để quần áo thay quần áo.
Trước kia cô từng để một vài bộ quần áo ở đâu, sau đó cũng kh tới l, thể mặc đối phó một chút.
Nhưng vào lúc mở cửa tủ ra, cô chợt sửng sốt.
Một tủ đồ mới, lại còn là nhấn hiệu cô thích nhưng lại phù hợp với lứa tuổi hiện tại của cô, phần lớn nữ tính sang trọng
Cô chỉ im lặng , một lát sau lại nhịn kh được đưa tay lên chạm vào. chất vải của chúng.
Khóe mắt cô nóng dần lên.
Những thứ này là do Lục Khiêm chuẩn bị, thế nhưng thế thì giờ còn ý nghĩa gì nữa chứt!
Minh Châu yên lặng thay quần áo, ra ngoài. Lục Khiêm ngồi ở trên sô pha cô.
Ánh mặt trời chiếu vào từ cửa kính phía sau, đánh vào lưng tạo nên một vầng sáng tỏa, cũng khiến cô kh rõ biểu cảm của , chỉ cảm th nọ đẹp.
“Đi ăn sáng!” Ông nói xong đứng dậy.
Minh Châu gọi lại: “Lục Khiêm, chuyện muốn nói với !”
Lục Khiêm đoán ra cô muốn nói gì, nghĩ ngợi lại ngồi xuống. Minh Châu đứng ở cửa phòng để quần áo.
Cô châm chước một hồi nói thẳng: “Tối hôm qua uống say! Nhưng dù uống say thì cũng kh nên cởi quần áo nằm cùng với ! Lục Khiêm... Mọi đều là trưởng thành, chuyện đã xảy ra kh nghĩa là nó sẽ thay đổi được những thứ khác!”
Giọng nói của Lục Khiêm lạnh lùng: “Tóm lại em muốn nói cái gì!” Minh Châu cũng kh thèm khách sáo với : “Chính là chuyện xảy ra vào. tối hôm qua.”
Lục Khiêm quay mặt .
Hồi lâu sau mới nhẹ giọng nói: “Nếu giống như trước, nhất định em sẽ khóc lóc đòi phụ trách.”
Minh Châu vẫn chưa nói chuyện, đã đứng dậy. “ biết ! Ăn sáng thôi!”
Ông vẫn dịu dàng nhưng giọng ệu lại kh giống như vừa n, Minh Châu vẫn thể cảm nhận được ều này.
Nhưng cô sẽ kh lùi bước chỉ vì chuyện này!
Lúc ăn sáng, cô giương mắt : “Lát nữa trên đường nhớ mua thuốc cho !”
Lục Khiêm hơi mím môi: “Em đang ở kỳ an toàn. “ kh yên tâm!”
Minh Châu nói xong, cúi đầu lắc ly sữa bò, nhẹ giọng nói: “Mối quan hệ giữa hai chúng ta quá phúc tạp, hai đứa nhỏ đã dây dưa kh rõ, kh muốn lại tạo ra một sinh mệnh nhỏ nào khác.”
Dù vẫn luôn là cô tự sinh tự nuôi. Vẻ mặt của Lục Khiêm trở nên dịu dàng hơn.
Quả thật cũng kh ý định để cô mang thang, một phần là vì đã hai đứa nhỏ, một phần khác là vì cơ thể của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.