Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 1190: 1199: Ông nhẹ nhàng đè tay cô lại
Nhưng cô cũng kh cần uống thuốc! Minh Châu kiên trì, cô sợ sẽ mang thai.
Cuối cùng lúc Lục Khiêm đưa cô tới phim trường, vẫn dừng xe ở ven đường, Minh Châu định xuống xe mua thuốc.
Ông nhẹ nhàng đè tay cô lại.
Ông là truyền thống, tốt nhất phụ nữ kh nên trực tiếp mua thứ đồ này.
Lục Khiêm vào tiệm thuốc.
Ông nói với nhân viên tiệm thuốc l một hộp thuốc tránh thai. Lúc tính tiền, ánh mắt của dừng lại trên một hộp nhỏ hình chữ nhật, châm chước một hồi cầm luôn hai hộp cỡ L.
Lục Khiêm quay về xe.
Bên cạnh là một chai nước sôi để nguội, vặn nắp ra, lại đưa cho cô tự bốc thuốc.
Minh Châu uống xong thì khẽ cau mày.
Lục Khiêm nhịn kh được vỗ vào vai cô, cô hơi giật , sau đó khóe mắt dần dần chuyển màu hồng nhạt.
Lục Khiêm thắt đai an toàn. Ông nghĩ ngợi một hồi bỏ hai hộp nhỏ trong túi áo vào hộc đựng đồng, dòng chữ tiếng to bự khiến ta muốn xem nhẹ cũng khó, mặt Minh Châu hơi nóng lên.
Cô cắn môi: “Lục Khiêm, nói , chúng ta chỉ làm chuyện đó một hai lần thôi.”
Lục Khiêm ừ một tiếng.
Ông giương mắt cô, một lát sau, hỏi cô với nhiều ẩn ý: “Tối hôm qua em th thoải mái kh?”
Cả hai bọn họ đều trống vắng đã lâu.
Tối hôm qua hút hồn như thế nào, cả hai đều hiểu rõ trong lòng mà kh nói ra.
Đương nhiên Minh Châu kh chịu trả lời, cô cúi đầu vân vê ngón tay, hừ nhẹ: “Chỉ cần là đàn ...”
“Hoắc Minh Châu!” ít khi gọi cô cả họ lẫn tên. Minh Châu giương mắt.
Lục Khiêm nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của cô, nói: “Kh được nói như vậy”
Cô định mở miệng, cũng đã bu tay, khởi động xe. Sau đó kh nói nữa...
Minh Châu suy đoán đang tức giận, cô cạn lời, cô còn chưa nổi cáu với , lại còn tức giận!
Vì thế cô cũng im lặng. Lúc xuống xe, cả hai đều kh vưil Lúc giữa trưa, Lục Khiêm xuống nước trước, gọi ện cho cô muốn mời cô ăn cơm.
Minh Châu kh nhận.
Sau đó cô lại gửi tin n cho , nội dung đại khái muốn nói tối hôm qua chỉ là một đêm phong lưu mà thôi.
Lục Khiêm tức giận đến mức ném cả di động.
Dù vẫn để ý câu nói kia của cô: Chỉ cần là đàn .... Trong văn phòng.
Thư ký Liễu th sếp chịu đau khổ, tốt bụng nhặt ện thoại lên, tay chân nhẹ nhàng đặt trên bàn làm việc, sau đó làm giảng hòa: “Tối hôm qua mới ngọt ngào đủ kiểu, cô gái nhỏ dỗ dành lâu một chút, ngài ngẫm lại xem tình thể hiện tại đâu còn giống như năm đó! Năm đó trong mắt cô , ngài vẫn đang trong thời kỳ đỉnh cao, hiện giờ...
Lục Khiêm ném cây chặn gi ra ngoài. “Hiện giờ thế nào?"
Thư ký Liễu tiếp tục tốt bụng nhặt lên, lúc đặt lên bàn còn nhẹ nhàng chớp mắt: “Dù cũng kh thể so với trước đây, đàn nào mà chả giống nhau, ngài ngắm lại , tối hôm ngài khiến cô vui vẻ hay kh?"
Lục Khiêm tựa lưng vào ghế ngồi.
Thân là đàn , thật ra cũng để ý tới chuyện này.
'Thế nhưng tối hôm qua kh tồi, xác định Minh Châu cũng th vui sướng.
Phản ứng của phụ nữ kh lừa được ail Ông hừ lạnh một tiếng. Thư ký Liễu lại cười: “Vậy thì nhất định là do những mặt khác chưa làm tốt! Ngài nghĩ , những Minh Châu tiếp xúc đều nâng niu cô ở lòng bàn tay, ngài kh dỗ dành mà còn nhăn mặt, thế thì
đâu còn phần tg nào nữa! Trên con đường này, c ba chân thì khó tìm, đàn hai chân đầy ra đó thì khó tìm kh?”
Lời này nói thẳng vào lòng Lục Khiêm.
Ông đổi thư ký Liễu đang hết lòng khuyên nhủ ! Sau khi m rời , ngồi lẳng lặng suy nghĩ. Lại cảm th lời thư ký Liễu nói cũng đạo lý!
Lục Khiêm cầm ện thoại gọi cho trợ lý của Minh Châu, được lịch trình của cô, hóa ra là đang tới một nhà hàng ăn cơm.
Lục Khiêm tra xét, vừa lúc cũng kh xa.
Ông cầm chìa khóa xe và áo khoác, ra khỏi văn phòng, trực tiếp tìm .
Thư ký Liễu còn đang ở bên ngoài, th ra thì mặt mày hớn hở: “Vậy là đúng ! Một đêm làm vợ chồng trăm ngày được ân ái, một khi đã tiếp xúc thân mật trái tim phụ nữ nhất định sẽ mềm rai” Lục Khiêm cạn lời.
Ông cũng chưa nói mà thư ký Liễu lại biết được!
Nhưng cũng kh phản bác, trong lòng lại chút ngọt ngào. Mười phút sau, dừng xe ở trước cửa nhà hàng kia, vừa mới cởi đai an toàn định bước xuống xe.
Vừa nhấc mắt lên thì bỗng khựng lại.
Phía sau lớp kính thủy tinh trong suốt, Minh Châu đang ăn cơm với một khác.
Là một đàn trẻ tuổi, diện mạo nhã nhặn, quần áo trang trọng. vẻ mặt của hai thì rõ ràng đây là cơm xem mắt. Nhưng hai nói chuyện vui vẻ.
Lục Khiêm đang cầm đai an toàn bỗng nhẹ nhàng thả tay ra, chậm rãi tựa lưng vào ghế ngồi.
Lúc này cần một ếu thuốc lá. Nhưng trong tầm tay kh .
Ông lẳng lặng chăm chú vào hình ảnh cô nói chuyện cùng ta, cười nhẹ đúng lúc, kh hề buồn tẻ.
Ông thể ra được cô kh chán ghét đối phương.
Lục Khiêm kh xuống xe, chỉ ngồi đó, vẫn kh nhúc nhích chăm chú vào cô.
Cuối cùng, Minh Châu đã phát hiện ra sự tồn tại của 'Tròng mắt của cô bỗng co rút lại một chút.
Ngay sau đó cô thu lại ánh mắt, tiếp tục ăn cơm, nói chuyện phiếm với ta.
Lục Khiêm kh biết thời gian đã trôi qua bao lâu, thật sự ngồi chờ cô như đang tự ngược bản thân, chờ cô kết thúc bữa cơm xem mắt này.
Cuối cùng Minh Châu cũng từ biệt nọ. Bọn họ còn trao đổi phương thức liên lạc.
Lúc Minh Châu rời cũng kh tránh khỏi việc chạm mặt Lục Khiêm, thậm chí cô còn mở cửa xe ngồi vào bên cạnh .
“Lục Khiêm, chúng ta tâm sự !”
Lục Khiêm nghiêng đầu cô, trên mặt kh chút cảm xúc.
Ông hỏi lại cô: “Nói gì? Nói chuyện sáng sớm em vừa mới bước xuống khỏi giường , giữa trưa đã xem mắt với khác? Hoắc Minh Châu, em muốn nói chuyện này với kh?”
Minh Châu lẳng lặng chăm chú vào .
Một lát sau, cô nhẹ giọng nói: “ nghĩ đã nói rõ vào lúc sáng chứ, chúng ta cũng chỉ qua lại với nhau một hai lần mà thôi, hơn nữa tối hôm qua là chuyện ngoài ý muốn, cũng kh cầu xin quay lại với , là chính kéo vào trong nhà.”
“Lục Khiêm! Hiện tại còn nói chuyện với là bởi vì là bố của Thước Thước và Lục U."
Lục Khiêm quay mặt sang một bên.
Ông chỉ nhẹ giọng nói: “Nhất định xem mắt ? Hoắc Minh Châu, em sẽ vĩnh viễn kh suy nghĩ tới nữa kh?” Cái mũi Minh Châu chua xót.
Cô kh muốn như vậy, nếu thể cô kh muốn bất kỳ liên quan gì tới Lục Khiêm nữa.
Cô kh muốn yêu , cũng kh muốn làm tổn thương. Sau một lúc lâu, cô vẫn ừ một tiếng.
“Đúng vậy... Kh suy nghĩ nữa! Chúng ta cũng đã kết thúc... kể từ hai năm trước.”
Minh Châu nói xong, cô bỗng cảm th áp lực.
Cũng kh do cô nhẫn tâm mà là vì cô đã trải qua quá nhiều chuyện.
Lục Khiêm lần lượt cho cô hy vọng lại lần lượt khiến cô thất vọng, cô kh dám yêu nữa.
Cho nên cô thà tiếp nhận một cách bình thường.
Lục Khiêm bình tĩnh về phía xa xăm, chưa ăn cơm trưa, dạ dày kh được thoải mái, thế nhưng vẫn cố hết sức chịu đựng, kh muốn để lộ sự yếu đuối ở trước mặt cô.
Hồi lâu sau mở miệng: “ đưa em về phim trường!” Minh Châu lắc đầu: “ lái xe tới đây.”
Cô nói xong thì mở cửa xe.
Lục Khiêm bỗng dưng kéo cô lại: “Đừng !”
Minh Châu quay đầu lại, cô vào đôi mắt thâm thúy của , vô cùng bình tĩnh, nếu là khác tuyệt đối kh ra đang dùng sức mạnh để giữ chặt l cô.
Giằng co hồi lâu, Minh Châu nhẹ giọng nói: “Bu tay!” Lục Khiêm nhẹ nhàng thả tay ra.
Cô nh chóng bước xuống xe tựa như đuổi theo phía sau. Cửa xe đóng lại, Lục Khiêm nhẹ nhàng ôm bụng, lắng lặng ngồi một lát, sau đó l một viên thuốc ra khỏi túi áo, uống vào cùng với nước.
Ông chờ cảm giác thoải mái hơn một chút mới trở về c ty.
Thư ký Liễu ra tâm trạng của kh tốt, cũng kh dám trêu chọc, trước lúc tan tầm chỉ ghé vào nói: “Tới giờ đón Tiểu Thước Thước , ngài qua đón thằng bé, nhất định thằng bé sẽ vui.”
Nhắc tới con trai, tâm trạng của Lục Khiêm mới đỡ hơn một chút. Ông đón Thước Thước về.
bé đeo cặp sách, nhảy xuống từ trên xe bố, bà cụ Lục đã chờ bé từ lâu.
“Cả toàn là mồ hôi! Mau tắm .”
“Bà nội tự làm kem nhỏ cho cháu ăn đ, một ngụm một cái.” Khuôn mặt nhỏ của Tiểu Lục Thước ửng đỏ, rửa mặt sạch sẽ ngồi trên ghế nhỏ, ngoan ngoãn ăn kem.
Bà cụ giúp nhóc quạt mát.
Ánh mắt của bà vô cùng tinh tế, liếc con trai một cái. Ông hơi khác lạt
Lục Khiêm cởi áo khoác, tiện tay ném lên sô pha, cả kh muốn cử động.
Bà cụ đặt tay ở bên tai, học theo giọng ệu của Lục Khiêm, nói: “Ôi chao, tối hôm qua còn gọi ện thoại về nhà, nói cái gì mà mẹ ơi, hôm nay con kh về nhà... À, con chăm sóc Minh Châu! Cô uống rượu kh biết tiết chế, sợ về đó chọc mẹ kh vui.” Tiểu Lục Thước vừa ăn một ngụm kem suýt nữa nghẹn lại trong họng. Thư ký Liễu vừa tiến vào cũng cười phun!
Bà cụ liếc con trai, cười lạnh ra tiếng: “Xem cái dáng vẻ đầu gấu của con ! Theo đuổi vợ mà còn khó hơn việc năm đó con hái trên trời ? Cái đó còn động não nữa, mẹ th con theo đuổi Minh Châu cũng chỉ nói mồm! Chẳng hề yêu thương con bé một chút nào, cũng kh nghĩ con đã bao nhiêu tuổi mà con bé mới bao nhiêu tuổi!”
Ngày xưa, Lục Khiêm nhất định sẽ tự giễu vài câu.
Nhưng hôm nay thật sự bực bội, kh hé răng, thẳng lên phòng sách trên lầu.
Bà cụ đầy tr mong.
Thư ký Liễu ghé sát tới gần, nhỏ giọng nói: “Đá ván sắt! ta kh để ý đến ngài !”
"0"
Bà cụ ồ một tiếng thật dài, sau đó gật đầu: “Hóa ra là kh thèm để ý tới nó à! Đây cũng chuyện bình thường , nó còn tưởng rằng là b hoa quý hả! Chỉ nó được chọn khác, khác thì kh quyền chọn nó hay ?”
Tiểu Lục Thước cũng gật đầu.
Bà cụ độc miệng nhưng đến ban đêm vẫn cố ý bưng một chén hoành thánh tới.
Lục Khiêm đang ngồi buồn trong phòng sách.
Bà cụ đẩy cửa vào, đặt bát hoành thánh ở trước mặt , nhẹ giọng nói: “Nhặt rau ra ăn một chút ! Mẹ th cả ngày hôm nay
con cũng kh tâm trạng ăn uống gì!” Lục Khiêm gọi một tiếng mẹ.
Bà cụ biết trong lòng buồn khổ, vỗ tay nói: “Trong lòng con bé còn con! Nhưng con bé cũng oán trách con!”
Lục Khiêm cười chua xót: “Con biết!”
Bà cụ chỉ vào chén hoành thánh kia nói: “Giống như đồ ăn vậy, thích cho rau thơm vào, kh thích! Tình cảm cũng thế, con muốn như vậy nhưng con bé lại muốn khác, sẽ kh thể đến tận cùng! Tựa như lúc trước khi con ra nước ngoài chữa bệnh, con sợ liên lụy đến con bé lại đẩy con bé ra xa, con biết được ều con bé muốn là như vậy, con biết được con bé sẽ kh đủ kiên cường chứ.”
“Lục Khiêm, con mạnh mẽ nhưng lại quá độc lập!” Lục Khiêm chỉ im lặng nghe, từ từ ăn hoành thánh. Ông chỉ ăn một nửa.
Bà cụ đánh một cái cười mắng: “Mau chóng nhận lỗi với ta , con và con bé xích mích, con bé cũng kh chịu tới đây thăm mẹ nữa.”
Lục Khiêm sờ l một viên kẹo bạc hà. Hồi lâu, cười nhẹ... Buổi tối, trước khi ngủ, nhản cho Minh Châu một tin n, nội dung cực kỳ rộng lượng.
Chúc cô xem mắt thành c. Còn xin lỗi vì chuyện xảy ra vào tối hôm đó! Minh Châu kh thèm để ý đến !
Lục Khiêm nội dung cũng cảm th quá mặt dày, bu di động xuống.
Đang định tắt đèn ngủ, một bóng dáng nhỏ mò mẫm tiến vào từ cửa, lặng lẽ chui vào chăn từ dưới đuôi giường, cuối cùng bò vào trong lòng n.g.ự.c .
Lục Khiêm duỗi tay xoa nắn Tiểu Lục Thước. Ông thấp giọng hỏi: “Muốn ngủ với bố hả?”
Tiểu Thước Thước kh chịu nói chuyện, hai cánh tay nhỏ ôm l eo của Lục Khiêm, còn sờ tới sờ lui trên đó.
Lục Khiêm kh nói chuyện nữa, nhẹ nhàng vỗ về con trai.
Một hồi lâu sau khi cho rằng Thước Thước đã ngủ nhưng nhóc lại đột nhiên thốt ra một câu: “Mẹ kh thích m chú kia.” Giọng nói Lục Khiêm nghẹn ngào: “Bố biết!” Tiểu Thước Thước yên tâm, dán sát vào ngủ ngon lành.
Lục Khiêm ánh trăng mờ bên ngoài cửa sổ, con trai , hơi nhớ Tiểu Lục U cũng nhớ mẹ của tụi nhỏ.
Nhưng vẫn tức giận!
Về sau kh chủ động tìm cô nữa, chỉ biết được chuyện xem mắt lần trước lại thất bại qua miệng Thước Thước
Tâm trạng của Lục Khiêm mới thoáng chuyển biến tốt đẹp.
Hôm nay, thư ký Trương gõ cửa tiến vào, mỉm cười nói: “Sếp Lục, đạo diễn Vương tìm ngài!”
Đạo diễn Vương?
Lục Khiêm nhớ ra, đó là đạo diễn bộ phim của Minh Châu, chắc hẳn là tới xin đầu tư.
Ông lòng cho nhưng cũng muốn gặp Minh Châu. Ông nhấc máy của đạo diễn Vương, lời nói vô cùng khách sáo: “Chuyện nhỏ
này kh nên làm phiền ! Như vậy vậy, ngày mai để Minh Châu đưa chỉ phiếu qua đó !... Đúng vậy, và cô thường xuyên gặp mặt!”
Cúp ện thoại, tâm trạng của hoàn toàn tốt hơn. Tới chạng vạng, Minh Châu gọi ện thoại tới. Cô hỏi : “Lục Khiêm, ý gì?” Lục Khiêm cũng kh dài dòng với cô, trực tiếp nói thẳng: "Tới đây ăn cơm với , đưa chi phiếu cho em cầm về!”
Minh Châu khựng lại một chút.
Cô nhẹ giọng nói: “Nếu kh tới, cũng sẽ gây khó dễ hay kh?”
“Đúng vậy!” Lục Khiêm thẳng t thừa nhận.
Ông cho rằng cô sẽ tức giận, thể hiện bức xúc này kia nhưng lại kh ngờ được cô lại sảng khoái đồng ý.
"Được, sẽ ăn bữa cơm này với Tổng Giám đốc Lục!" M chữ Tổng Giám đốc Lục này, cô nói ra mang theo ý trào phúng mãnh liệt. Lục Khiêm thể nghe kh hiểu nhưng cũng kh so đo, chủ yếu là thật sự hơi nhớ cô.
Ông muốn đón cô, Minh Châu nói cô sẽ tự lái xe.
Cuối cùng hẹn ở nhà hàng ngày trước bọn họ thường tới, vẫn trong căn phòng đó.
Lục Khiêm tới trước, gọi bảy tám món, đều là những món Minh Châu thích ăn.
Đợi ước chừng 10 phút, Minh Châu tới. Cô mang theo trợ lý tới, Lục Khiêm một cái, đã rời .
Minh Châu cửa phòng đóng lại, chưa nói gì thêm. Cô ngồi vào vị trí bên cạnh Lục Khiêm, cầm đũa ăn cơm, chỉ nói nhẹ: “ hơi đói!”
Bây giờ đã là bảy giờ tối, cô vẫn chưa ăn cơm trưa. Lục Khiêm chia thức ăn cho cô.
khi bọn họ thể yên tĩnh như vậy, kh khí cũng xem như là thoải mái.
Minh Châu vẫn kh nói gì.
Lục Khiêm ăn ít, sườn mặt của cô, biết rõ mà còn cố hỏi: “Bạn trai mới đâu ?”
Giọng ệu của Minh Châu lạnh lùng: “Kh phù hợp! Kh tiếp tục.” Lục Khiêm lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Ông lại rót trà cho cô, là trà Tuyết Đỉnh Hàm Thúy hiếm th, bình thường Minh Châu kh thích uống trà nhưng cô thể uống được loại này.
Minh Châu kh từ chối ý tốt của .
Nhưng sau khi cô ăn uống xong xuôi, bắt đầu thẳng vào vấn đề: “Tổng Giám đốc Lục, bữa cơm này cũng coi như đã ăn xong, chuyện đầu tư nên đặt đúng chỗ hay kh?”
Lục Khiêm kh so đo cùng cô.
Ông đặt tấm chỉ phiếu đã viết xong vào trong lòng bàn tay cô, Minh Châu mở ra thì th đó là tám mươi triệu, kh thiếu một đồng. Cô nói cảm ơn định rời .
Lục Khiêm bắt được tay cô.
Dưới ánh đèn thủy tinh, chằm chằm vào mắt cô, lần đầu tiên nghiêm túc hỏi cô: “Minh Châu, em còn muốn tức giận với đến bao giờ?”
Đôi môi của Minh Châu khẽ run lên.
Cô kh trả lời, bởi vì cô kh biết nên trả lời như thế nào. Lục Khiêm nhẹ nhàng bu tay cô ra.
Ông thật sự bực bội, muốn rít một ếu thuốc.
Cuối cùng vẫn bình tĩnh mà nói: “Minh Châu, biết lỗi với em! cũng biết em còn đang trách ... M năm nay liều mạng sống sót cũng là vì em và bọn nhỏ, chịu cảnh em xa cách nhiều hơn cũng là ều đương nhiên. Nhưng mà Minh Châu à, kh còn trẻ nữa! thật sự kh còn trẻ nữa! Thời gian
để thể chăm sóc em và con cũng chỉ còn lại chừng năm, lại tiếp tục như vậy, sợ sẽ kh kịp.”
Ông chăm chú vào cô, cô bung nở rực rối
Cô cũng kh biết, căn bản kh dám già , là một đàn vô cùng để ý đến vẻ bề ngoài của , sợ lúc đứng ở bên cạnh cô sẽ bị ta chỉ trỏ, sợ cô chịu uất ức!
Kh kh muốn theo đuổi cô, mà là thời gian kh đợi .
Minh Châu nghe xong thì cảm th áp lực.
Giờ khắc này, cô muốn nói với rằng cô đã tha thứ, muốn níu l cánh tay của nói rằng cô kh trách !
Nhưng cuối cùng cô vẫn kh làm được. Lúc rời , cô khóc. Thế nhưng cô lại kh biết, Lục Khiêm cũng rơi lệ...
Giữa hai bọn họ, kh nói rõ ai đúng ai sai, lẽ đã sai ngay từ đầu.
Bắt đầu từ ngày đó, dường như Lục Khiêm đã từ bỏ. Ông kh còn qu rầy cô nữa.
Thỉnh thoảng cũng thể nghe th tin tức của, đóng máy, quảng cáo, xem mắt.
Mối liên hệ duy nhất giữa bọn họ là con cái.
Thỉnh thoảng cũng sẽ vô tình th mặt nhau ở nhà họ Hoắc nhưng cũng chỉ gật đầu, nhiều nhất cũng là nói chuyện về con cái.
Bản thân Lục Khiêm cũng kh biết đã từ bỏ hay chưa. Ông muốn cho cô hạnh phúc, cô lại kh cần. Ông tiếp cận lại khiến cô đau khổ!
Ông từ từ rời xa khỏi cuộc sống của cô nhưng vẫn đầu tư gần như tất cả mọi phim của đạo diễn Vương.
Mùa hạ, thân thể Lục Khiêm tốt hơn nhiều.
Ông Dịch rủ tới câu lạc bộ chơi, trong hai năm đó, Dịch cũng bay đến Thụy Sĩ thăm hai ba lần, cho nên mối quan hệ giữa hai cũng được giữ gìn bền chặt
Lục Khiêm ngồi trong phòng riêng đánh bài cùng bọn họ đánh bài. Ông Dịch kh cho ai hút thuốc, vừa vuốt bài vừa cười nói: “ th tinh thần của Lục Khiêm đã tốt hơn nhiều, xem ra cai phụ nữ vẫn tác dụng đẩy!"
Lục Khiêm liếc một cái, mắng câu cút . Ông Dịch cười. Đàn với nhau, ở cùng nhau sẽ trở nên như vậy, nói chuyện kh thèm kiêng dè.
Giữa đường, Dịch lại phạm vào tật nghiện thuốc lá, chạy ra ngoài hút thuốc.
Thật sự quá trùng hợp, Minh Châu cũng tiệc xã giao ngay trong câu lạc bộ này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-1190-1199-ong-nhe-nhang-de-tay-co-lai.html.]
Hôm nay cô ăn mặc xinh đẹp, một bộ váy màu hồng nhạt đính một vài viên trân châu.
Mái tóc dài màu đen xõa bên h. từ sau lưng thật sự vô cùng xinh đẹp.
Ông Dịch tính vốn phong lưu đang định lên chào hỏi làm quen nhưng ta xoay lại thì phát hiện đó là nhà Lục Khiêm chứ ai
Ông Dịch phản ứng nh, lập tức cười nói: “Trùng hợp ghê em dâu! M bạn già đều ở bên trong, vào chào hỏi một tiếng này!” Minh Châu kh nghĩ nhiều.
Căn bản cô kh nghĩ tới Lục Khiêm cũng sẽ ở bên trong, nể tình nên đồng ý.
Ông Dịch cũng dẻo miệng, dọc đường còn nói m câu trêu đùa. Minh Châu hơi mím môi.
Ông Dịch vì muốn khiến cô ngạc nhiên, dỗ cô vui vẻ, lúc mở cửa còn giở trò: “Cốc cốc cốc, xem bên trong là ai, chú Lục mà em đang ngày nhớ đêm mong hay kh!”
Minh Châu thật xấu hổ giùm .
Nhưng nếu cô chạy ngay lúc này lại tr vẻ kh được phóng khoáng.
Cánh cửa mạ đồng khắc hoa văn ở trước mặt từ từ mở ra. Bên trong vô cùng náo nhiệt, Lục Khiêm đang xáo bài.
Cô Hồ mặc quần áo lụa là mềm mại, dán sát vào cánh tay , nhẹ nhàng thì thầm.
Lục Khiêm cười một cái, còn phong lưu! Minh Châu một cái quay đầu rời .
Ông Dịch nóng nảy, vội vàng kêu: “Ối em dâu! Em dâu! Ôi Minh Châu ơi, đây chắc c là hiểu lầm, chú Lục của em bây giờ th tâm quả dục, bên cạnh còn chẳng nổi một con muỗi cái! Ông lòng kh sức, kh làm được!”
Lớn tiếng như vậy, ai cũng nghe th hết! Minh Châu bước nh.
Trong lòng cô còn nghĩ, lão già phong lưu Lục Khiêm này, thích chơi với ai cũng được.
Liên quan gì tới cô! Đừng làm bẩn mắt cô!
Rõ ràng cô kh nên để ý nhưng đôi mắt vẫn tự nhiên đỏ bừng. Khoảng thời gian trước nọ theo đuổi cô kh ngừng, sau khi kéo cô lên trên giường lại còn chỉ trích cô kh nên xem mắt.
Còn lại đang làm cái gì!
Cô chỉ xem mắt, lại tiếp xúc da thịt với ta.
Bên kia Lục Khiêm ném bài xuống đuổi theo, Dịch đỏ mặt giải thích: “Xin lỗi Lục Khiêm, cũng chỉ tốt bụng làm chuyện xấu thôi, nào biết cô Hồ lại nhất thời nghịch ngợm một chút.”
Lục Khiêm làm gì còn thời gian quan tâm đến nữa, đẩy ra đuổi theo.
Mặt cô Hồ vừa trắng vừa hồng. Đám bọn họ ở bên nhau đã quậy quen , cũng kh để trong lòng. Cô ta và Lục Khiêm cũng kh gì.
Thế nhưng Minh Châu th chắc c sẽ hiểu lầm , cô ta quyết định sau này sẽ giúp đỡ Lục Khiêm giải thích đôi câu.
Lục Khiêm chạy tới cửa mới đuổi kịp Minh Châu. Cô vừa định mở cửa xe, cánh tay bị Lục Khiêm túm chặt. Ông kéo một cái, cô rơi vào vòng ôm của .
Minh Châu kh chịu, xoay đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c : “Bu ra! Lục Khiêm, bu ra!”
Lục Khiêm kh bỏ. Ông dùng sức giữ cô chặt trong lòng ngực.
Ông muốn vào mắt cô, Minh Châu khó chịu quay mặt sang chỗ khác, cô hạ giọng: “Đừng đứng ở chỗ này mất mặt xấu hổ được kh? Thả ra!”
Lục Khiêm dùng một tay giữ chặt cô, một tay nhẹ nắm l cằm cô. Ông ép cô .
Giọng nói của trầm thấp, khàn đặc: “Kh kh muốn nghĩ tới ? Kh kết thúc với ? Vậy vì em th thân thiết với phụ nữ khác lại khóc hả! Hoắc Minh Châu, kh em kh thèm để ý nữa ?”
“Ông bớt khích thướng ! ngại dơ mắt.” Cô khó chịu quay mặt .
Thế nhưng khóe mắt vẫn đổ lệ.
Cảnh kia dường như vừa lặp lại, khiến cô nghĩ tới chuyện quá cứ. Minh Châu kh thoát ra khỏi được, cô cũng kh muốn khuất phục, hai đứng trước cửa dây dưa.
Dù cô cũng xem như là nổi tiếng.
Cuối cùng, cô đè nén cảm xúc, nói: “Được! Chúng ta kh cần chỉ trích lẫn nhau, bu ra! Ông vào tiếp tục chơi , bạn của còn đang đợi đ!”
Lục Khiêm hỏi cô: “Là lời nói thiệt tình ?” Cô gật đầu.
Ông lại nói: “Nhưng mà cô Hồ đã kết hôn! Cô cũng kh hồng nhan tri kỷ của .”
Minh Châu càng khó chịu, giọng nói khàn đặc. "Chuyện của các kh liên quan tới !"
Cô dùng sức đẩy ra, kh quan tâm tới xe chạy trên đường. Lục Khiêm sợ cô xảy ra chuyện.
Ông nhẹ nhàng gõ cửa sổ lái xe, giọng ệu trầm thấp: “Lái xe cẩn thận một chút! Hôm nào giải thích sau!”
Minh Châu giẫm chân ga lao vụt . Ông Dịch chạy ra, đúng lúc hít một ngụm khói đen.
Ông lau mềm nói: “Nhiều năm như thế mà tính tình vẫn nóng nảy quá! Lục Khiêm, hay m cô gái trẻ tuổi kia ai cũng hãng hải như vậy kh?”
Nói xong, cười mập mở. Lục Khiêm liếc một cải, l một chiếc bật lửa ra khỏi túi áo. Nhẹ nhàng thưởng thức. Hồi lâu sau mới thấp giọng nói: “Thích cô thì sẽ kh cách nào thích thêm khác.”
Ông Dịch ngượng ngùng: "Kh thể ngờ được lại là kẻ si tình như vậy" Trong bóng đêm, Lục Khiêm gọi ện thoại cho Ôn Noãn: “Một lát nữa khả năng Minh Châu sẽ tới chỗ con, con an ủi cô giúp nhé! Ừm, chọc cô kh vui.”
Lục Khiêm treo ện thoại.
Ông Dịch ghé qua, vỗ nhẹ lên bả vai của ôn: “Xin lỗi nhé! Nếu kh sau này lại hẹn thêm một bữa nữa, dỗ dành thêm tí?”
Lục Khiêm giương mắt màn đêm. Màn đêm như được bao phủ bằng một lớp ngọc lưu ly vô cùng xinh đẹp. Minh Châu của lại còn xinh đẹp hơn cả màn đêm.
Ông quay lại cầm áo khoác và chìa khóa xe định rời , đám Dịch chút nóng nảy: “Ở lại chơi một lát!”
Lục Khiêm cười nhẹ. “Đang bực bội đ! Thật sự mặc kệ ?” Ông Dịch thưởng thức món đồ văn hóa quốc gia trong tay, cười rộ lên.
Ông dùng bả vai đụng vào Lục Khiêm một cái: “Cứ dỗ dành ! ta còn sinh cho hai chú hổ con nữa đ!”
Nụ cười của Lục Khiêm càng nhạt nhòa.
Lúc rời , cũng kh thèm cô Hồ.
Cô Hồ cũng chẳng còn chút tình cảm nào với nhưng trong cảm nhận của cô ta, Lục Khiêm là đàn từng đậm sâu nhất, kh khỏi cảm th chút mất mát.
Ông Dịch dạo trở về.
Ông đặt bài xuống, hai tấm bài kia đập vào bàn vang lên tiếng kêu be bé.
Ông cười nói: “Tình cảm của con là thứ kỳ diệu nhất! Rõ ràng kh kém hơn ai thế mà lại chỉ kém ở một chút duyên phận! Chí Nhân... Lục Khiêm tr đấu với khác cả đời, Minh Châu mới là phù hợp với .”
Đôi mắt cô Hồ ửng đỏ.
cô ta lại kh biết, chỉ th thương cảm mà thôi.
Như Lục Khiêm dự đoán, Minh Châu chạy về nhà Hoắc Minh và Ôn Noãn. Ôn Noãn ít khi làm.
Cả một căn biệt thự, cô đặc biệt hứng thú với việc sắp xếp dọn dẹp. Ban đêm, trong nhà còn thoang thoảng mùi hoa huệ.
Minh Châu kh tâm trạng thưởng thức, thậm chí còn mất bình tĩnh ngay trước mặt bọn trẻ, đôi mắt hồng hồng.
Đúng lúc Tiểu Hoắc Tây kh muốn tập đàn dương cầm nữa.
Cô bé đã đàn đến mức đau cả đầu.
Cô nhóc xoay nhảy tới, ôm chầm l Minh Châu, mềm mại an ủi cô: “ là chọc cô bực hay kh?”
Bị đứa bé vạch trần, Minh Châu kh còn bậc thang nào để bước xuống. Ôn Noãn đánh vào m.ô.n.g Tiểu Hoắc Tây. Hoắc Minh xuống từ lầu hai.
Cho dù đang ở trong nhưng đàn cũng kh hề ăn mặc tùy tiện, kh lúc nào là kh toát ra vẻ tự phụ cao quý.
đứng ở giữa cầu thang em gái. Ánh mắt dò xét.
Ôn Noãn kh thích dáng vẻ nghiêm khắc này của , nhẹ giọng nói: “Em nói chuyện với Minh Châu! dắt con !” Hoắc Minh lại nói: “Để nói chuyện với con bé!” cho Minh Châu một ánh mắt.
Minh Châu vốn sợ từ nhỏ, mím môi dưới, Ôn Noãn vô cùng đáng thương.
Ôn Noãn thương mà kh giúp gì được.
Từ sau khi Hoắc Minh tự nhiên mắc “bệnh tâm lý” kia, ở trong nhà như được xưng vương xưng bá, thỉnh thoảng cô cũng kh dám đắc tội .
Minh Châu chỉ đành đuổi theo chạy lên lầu. Ủ rũ cụp đuôi. Tiểu Hoắc Tây che cái miệng nhỏ lại, thốt lên kinh ngạc: “Bố thật là ghê gớm!”
Hoắc Minh bỗng nhiên quay đầu lại, kh Tiểu Hoắc Tây, ngược lại còn Ôn Noãn.
Cười như kh cười.
Mặt Ôn Noãn hơi nóng lên, cô nói với Tiểu Hoắc Tây: "Bớt nói !" Tiểu Hoắc Tây kh thèm nghe!
Cô bé chỉ nói thật thôi nhé.
em nhà họ Hoắc tới phòng sách ở lầu hai, Hoắc Minh bảo ngồi vào trên sô pha, còn thì rót nước. Chuyện giữa Minh Châu và Lục Khiêm, từ trước đến nay biết hết. Chuyện đêm nay, cũng đã nghe Ôn Noãn nói.
thật sự vừa bực lại vừa th buồn cười.
rót nước đặt ở trước mặt Minh Châu, bản thân lại ngồi xuống bên cạnh cô, chỉ tùy ý hỏi: "Ghen nên bực hả?"
Minh Châu kh chịu thừa nhận: “Em kh ghen!”
Hoắc Minh duỗi tay xoa đầu cô, giọng nói dịu dàng: “Nếu kh đúng sự thật thì cả cái mũi lần đôi mắt đều đỏ hồng vậy, kh nhớ nhà của chúng ta thỏ con!”
càng như vậy, đôi mắt của Minh Châu càng đỏ hơn.
Dù bọn họ cũng là em ruột thịt, nhiều lời là thể nói ra.
Minh Châu thấp giọng mở miệng: “Em kh ghen! Em chỉ nhớ tới những chuyện trước kia."
Cô chỉ là...
Thời gian này Lục Khiêm theo đuổi cô khiến cô quên mất đã từng phong lưu.
Cô đã đánh giá bản thân quá cao!
Cô cũng biết cô kh hề lý do gì để tức giận cả. Cô và Lục Khiêm đã tách ra, Lục Khiêm quen ai cũng là tự do của , kh cần báo cáo hay giải thích gì với cô.
Nhưng cô vẫn th khổ sở.
Minh Châu nhẹ nhàng dựa vào sô pha, trong mắt cô chứ đầy hụt hãng. Hoắc Minh nhẹ giọng nói: “Em vẫn thích !”
“...”
Hoắc Minh lại mỉm cười dịu dàng: “Đừng vội vàng phủ nhận, Minh Châu! Thật ra và chị dâu của em cũng kh tìm được lý do để hai thể gương vỡ lại lành, cho nên nhiều ngày qua, bọn chưa từng nói một lời hay nào thay Lục Khiêm! Thế nhưng mà Minh Châu, nếu nhất định tìm một lý do, đó chính là em vẫn còn thích !”
Thích, mới kh cần lý do. Thích, mới thể mất lý trí.
Thích, mới thể cân nhắc, làm chuyện kh lời với . Minh Châu hơi ngẩn ngơ.
Hoắc Minh võ nhẹ đầu cô như vỗ đầu m con thú cưng: “ vấn đề gì cứ tìm chị khóc, em còn kh bằng Tiểu Hoắc Tây nữa! Sùng Quang là đứa kiêu ngạo như vậy mà còn bị bị con bé bắt quay lại.” Minh Châu bị nói cũng th ngượng ngùng.
Cả khuôn mặt cô ủ rũ.
Hoắc Minh nhẹ nhàng ôm l bờ vai của cô, vô cùng dịu dàng mà nói: “Thích thì cứ làm! Kh vì khác, vì chính em thôi!” “!”
Minh Châu thất thần: “Em cho rằng là đầu tiên kh kh muốn em ở bên .”
Hoắc Minh cười: “Vậy thì thế nào! Em thích mài” Đúng lúc này, cửa phòng sách bị đẩy ra.
Ôn Noãn bưng mâm đựng trái cây tiến vào, đúng lúc th hai em thân mật, cô liếc mắt Hoắc Minh nhiều thêm một cái.
Hoắc Minh cười.
Ôn Noãn đặt đĩa trái cây xuống, cô cũng nhẹ nhàng sờ đầu Minh Châu: “ tới , muốn gặp em.”
Minh Châu chưa hề chuẩn bị. Cho dù đã Hoắc Minh khuyên nhưng cô vẫn chưa nghĩ xong.
Hoắc Minh kéo cô lên: “Đi gặp ! Bằng kh chuyện này cứ giữ mãi trong lòng em biến thành tâm bệnh.”
Minh Châu xuống lầu.
cũng kh theo xuống, còn giữ Ôn Noãn ở lại phòng sách. đàn khóa trái cửa.
xoay lại, cúi , đôi tay đặt lên phía sau ghế sô pha sau lưng Ôn Noãn, gương mặt tiến sát lại gần cô, giọng nói cũng nóng bỏng: “Vừa em th ghen tị hay kh!”
Ôn Noãn đang định nói thôi.
Cô đưa ngón tay vẫn về cúc áo sơ mi của , cũng kh phủ nhận: “Đúng vậy, em ghen tị! dỗ em như thế nào đây?"
Hoắc Minh cười nhẹ thành tiếng. Nếu kh đang khách trong nhà, bọn nhỏ cũng chưa ngủ. nhất định sẽ làm cô khác. Hoắc
Minh ngại khác, chỉ hôn sầu hôn cạn một hồi lâu, cuối cùng mới g giọng nói: “Ôn Noãn, đêm nay em đừng hòng ngủ.
Ôn Noãn gác mặt bên gáy ảnh.
Làn da ở nơi đó vô cùng nóng bỏng, hơn nữa động mạch cổ đập cực kỳ mạnh.
Cảm giác được sự căng thẳng thuần túy của cánh đàn . Cô nhịn kh được, nhẹ nhàng vuốt ve...
Ánh mắt của Hoắc Minh trở nên thâm thúy, cô thật sự kh sợ chết! Dưới lầu.
Lục Khiêm tới đây, Tiểu Hoắc Tây vây qu , chạy trước chạy sau.
Rót nước cho . L giày cho .
Đấm cẳng chân cho , còn nhiệt tình hơn cả con gái ruột.
Lục Khiêm ôm cô bé ngồi lên trên , nhịn kh được xoa đầu cô nhóc, Minh Châu từ trên lầu xuống thì th hình ảnh này... Ôi chao, cùng với dáng vẻ phong lưu ở câu lạc bộ của thật sự như hai khác nhau.
Lục Khiêm nghe th tiếng bước chân.
Ông giương mắt cô, lúc này, trong mắt cả hai đã kh còn giương cung bạt kiếm.
bình tĩnh.
Trong nhà m đứa con nít, Minh Châu kh muốn nói chuyện với ở đây, cô nhẹ giọng hỏi : “Ông lái xe?”
Lục Khiêm gật đầu. Cô rũ mắt: “Ngồi xe ! hơi đói bụng!” Tất nhiên Lục Khiêm đồng ý.
Lúc đứng dậy, Tiểu Hoắc Tây còn đang treo trên đùi , dịu dàng nói: “Lần sau lại tới thăm cháu nhé.”
Ông dắt Minh Châu rời . Lúc ngồi vào xe, thật ra Lục Khiêm vẫn cảm th ngạc nhiên. Mặc dù Minh Châu đơn thuần nhưng cô cũng hơi nóng nảy.
Đêm nay cô bực như thế mà lúc này vẫn thể bình thản đến vậy, còn chịu ăn cùng .
Lục Khiêm sẽ kh bỏ qua cơ hội như vậy. Ông thắt chặt đai an toàn, quay sang cô: “Muốn ăn cái gì?”
Minh Châu cúi đầu chơi di động, dáng vẻ kh thèm để ý cho lắm: “Thước Thước nói dẫn thằng bé ăn ở một quán cơm ngon, cứ ăn cái đó !”
Lục Khiêm nở nụ cười: “Phù hợp với em đ! Bình thường cứ hay la hét đòi giảm béo!”
Thật ra cô kh mập một chút nào.
Ngược lại, dáng của Minh Châu tương đối đẹp, vóc cao chân dài.
Ông mở định vị tập trung lái xe.
Chuyện ở câu lạc bộ liên quan tới cô Hồ, cả hai bọn họ đều kh nhắc tới, Minh Châu cũng cho rằng sẽ bỏ qua chuyện này, dù cũng chẳng vui vẻ cho là bao.
Nhưng vào lúc xe dừng ở trước cửa hàng ăn.
Lục Khiêm nhẹ giọng nói: “Minh Châu, và cô ta đã cắt đứt từ lâu! Hôm nay chỉ vì kh khí vui vẻ, cô ta ghé sát gần, kh giữ khoảng cách! Nếu ều này khiến em cảm th kh thoải mái, khiến em đau lòng, vậy đây đảm bảo sau này sẽ kh những buổi hội họp như thế nữa!”
Minh Châu hụt hãng, cũng hơi ngại ngùng.
Hiện tại cô chẳng thân phận gì, kh lý do gì để yêu cầu giữ trong sạch.
Cô chỉ mơ màng nói một câu: “Tự quyết định !” Nói xong cô định xuống xe.
Nhưng Lục Khiêm lại đè cô vai lại, đôi mắt hơi đỏ lên của cô, lẩm bẩm: " nghiêm túc! Minh Châu, xin lỗi, lại khiến em khổ sởi Bình thường bà cụ vẫn hay nói, mặc kệ là vì nguyên nhân gì, cứ hễ em khóc vì đau lòng, đó đều do làm chưa tốt!" Minh Châu cắn môi.
Cô muốn phản bác, muốn nói ra một vài lời kh dễ nghe. Thế nhưng vào lúc này Lục Khiêm lại dịu dàng như vậy.
Vất vả lắm bọn họ mới thể bình thản như thế này, hơn nữa lời nói của Hoắc Minh đã phát huy tác dụng.
Cô giương mắt . Cô nhớ rõ lần trước Lục Khiêm đã nói, kh còn trẻ nữa! Ông sợ kh kịp!
Đôi môi Minh Châu bắt đầu run rẩy, một hồi lâu sau cô mới nói: “Chúng ta, chúng ta..."
Cô thật sự khó chịu. Lục Khiêm hiểu phụ nữ.
Minh Châu chỉ nói m chữ nhưng trong giọng nói của cô đều chứa đầy bất đắc dĩ lẫn nhượng bộ.
mà nỡ khiến cô khó xử được?
Đàn phong độ của đàn , hơn nữa từ đầu tới đuôi đều do kh tốt.
Ông kh để cô nói ra mà nhẹ nhàng vuốt mái tóc của cô ra sau: “Kh em nói muốn ăn cơm ? đặt cơm xong , nếu còn kh nhà hàng sẽ đóng cửa mất.”
Cả Minh Châu thả lỏng.
Cô ừ một tiếng, vừa mới định xuống xe, Lục Khiêm đã hôn tới. Cô trở tay kh kịp.
Hai mắt mở to, khuôn mặt tuấn tú phóng đại trước mắt... Bên trong xe tốt.
Làn da của Lục Khiêm màu trắng sứ, đeo một cặp mắt kính gọng vàng, tr nhã nhặn nhưng kh kém phần sang trọng.
Đối với chuyện nam nữ, hiểu biết hơn cô nhiều.
Lục Khiêm biết cách hôn, ấn đầu cô, đôi mắt đen khóa chặt vào cô trong chốc lát sau đó trực tiếp dâng chính bản thân lên cho cô, đồ vật mềm mại ẩm ướt kia tạo thành bão tố bên trong bờ môi cô.
Chỉ trong vài giây đã khiến toàn thân như mang ện. Minh Châu đã lâu chưa .
Lần trước bọn họ đã làm một đêm nhưng lúc đó cô uống say, nhiều chỉ tiết cô kh nhớ rõ.
Nhưng lúc này lại chân thật như vậy. Bàn tay ấm áp Lục Khiêm cũng nhẹ nhàng xoa vòng eo nhỏ của cô.
Minh Châu đột nhiên nắm chặt l mái tóc đen của , giọng nói của cô tan thành mảnh nhỏ, “Lục Khiêm, kh cần!”
Dường như Lục Khiêm kh nghe th. Nụ hôn này trở nên vừa kịch liệt lại vừa triền miên...
Tới khi dừng lại, cả cô đã nằm trong lòng n.g.ự.c , cách một lớp áo sơ mi mỏng m, nghe tim đập như trống.
Lục Khiêm chống lên trán của cô Ông cũng vô cùng kích thích. Nhưng đàn và phụ nữ vẫn khác nhau, da mặt đàn vĩnh viễn dày hơn nhiều.
Lục Khiêm vuốt ve lưng cô, nhẹ nhàng lẩm bẩm: “Em sắp giật hết tóc của chú Lục nhà em !”
Chú Lục ...
Trong mắt Minh Châu óng ánh giọt lệ. Cô kh nói gì, nhẹ nhàng rũ mắt xuống.
Lục Khiêm biết tình cảm của cô đang bước vào ngã ba đường, tiền hay lùi đều được quyết định vào giờ phút này.
Ông nhớ cô khôn cùng, dứt khoát ôm chặt l cô. Trên chiếc siêu xe, ghế ều khiển rộng rãi.
Cô bị bắt ngồi nghiêng trên đùi , lại tr như đang ôm con nít, Lục Khiêm còn l một viên kẹo từ trong túi áo khoác ra, đút cho cô ăn.
Minh Châu vẫn kh nói lời nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.