Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 1201: 1209: Vào giờ khắc này
Lục Khiêm muốn xoay .
Nhưng Minh Châu kh chịu, cô ôm , ôm chặt đến mức móng tay cũng cắm sâu vào trong da thịt .
Cả cơ thể của cô cũng đang run rẩy.
Vào giờ khắc này, Lục Khiêm muốn khóc.
Ông đã quen sóng gió, từ lâu đã vinh nhục kh còn nao núng, nhưng vào lúc cô gái nhỏ mà yêu thương ôm khóc đến đau lòng, kh khỏi động lòng rơi lệ.
“Minh Châu!” Giọng nói của cũng run lên nhè nhẹ. Minh Châu kh đáp lại lời .
Cô dán mặt sau lưng , Lục Khiêm gầy hơn trước một ít nhưng vẫn khỏe hơn nhiều so với lúc còn đang bị bệnh.
Hồi lâu sau, cô nhẹ nhàng hỏi: “Còn đau kh?” “Kh đau!” Cuối cùng Lục Khiêm vẫn quay đầu lại, th khuôn mặt nhỏ của Minh Châu tràn đầy nước mắt.
Lần đầu biết, hóa ra lúc làm lành cũng kh nhất định sẽ mừng rỡ như ên.
Hóa ra cũng sẽ tan nát con tim.
Lục Khiêm trở tay tắt bếp, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của cô, ánh mắt thâm sâu.
Đã lâu kh được cô như thế này.
Dàn da ấm áp sát gần bên nhau, giơ tay lên là thể chạm tới, hơn nữa cô còn thuộc về .
Giọng nói của Minh Châu run rẩy, cô gọi một tiếng Lục Khiêm. Ông kh kìm lòng nổi, cúi đầu hôn cô, ngọn lửa nóng bỏng triền miên bên nhau, cuốn l nhau đến khi linh hồn của cả hai tan ra thành từng mảnh.
Cả nghiêng ngả lảo đảo, dựa vào trước bàn bếp. Hôn nhau hết lần này tới lần khác.
Cuối cùng tóm lại cũng kh làm gì khác, cô nằm trên sườn vai , yên lặng rơi lệ.
Lục Khiêm vuốt ve mái tóc dài của cô.
Hồi lâu sau mới dịu dàng nói: “Đói bụng đúng kh! Cơm đã xong , để mang ra cho em ăn.”
“Ừm!" Cô đáp nhẹ, đôi mắt đỏ hồng.
Lục Khiêm vỗ nhẹ vai cô: “Đi vào nhà vệ sinh rửa mặt ! Xong ra ăn cơm là vừa lúc.”
Minh Châu qua đầu rời .
Một lát sau, cô vào phòng tắm bên trong phòng ngủ chính, mở vòi nước ra tạt nước lên mặt, để bản bình tĩnh hơn một chút.
trong gương.
Hai mắt ửng đỏ, hai bên gương mặt nổi rạng mây hồng. Minh Châu ngơ ngẩn.
Đã lâu cô chưa từng đỏ mặt, cũng chỉ Lục Khiêm mới thể khiến cô luống cuống chân tay như thế này. M năm nay, bọn họ cũng đã trải nhiều chuyện như vậy, vẫn chỉ mới thể thật sự khiến cô rung động.
Cô đã thử bu tay , thử làm quen với nhiều khác. Cô muốn một cuộc sống mới.
Thế thì , trai nói rằng bởi vì cô thích nên mới kh thể bu bỏ được.
Bây giờ lại ở bên cạnh một lần nữa, dường như trái tim của cô mới sống lại.
“ cơm , lại đây ăn nào!” Giọng nói Lục Khiêm ôn hòa. Cô ừ một tiếng.
Lúc ra ngoài lại phát hiện đang đứng ở cửa phòng ngủ, cô cúi đầu định chạy nhưng lại bị ta cản lại.
Ông đè cô lên cửa, hạ giọng: “Mặt của em đỏ bừng! Xinh đẹp quá.” Minh Châu chịu kh nổi.
Cô đẩy nhẹ một phen: "Kh biết nói m lời ngon tiếng ngọt như đâu.
Hai mắt cô đỏ ửng lại nói: "Em kh muốn nh như vậy!” Đều là trưởng thành, kh cần nói rõ là đã hiểu, cô kh muốn xảy ra quan hệ với nh như vậy, Lục Khiêm vẫn
phần phong độ này, mỉm cười xoa mái tóc đen của cô. Lục Khiêm đã làm xong bữa ăn, còn cố ý làm m món cô thích.
Minh Châu ăn nhiều.
Chờ tới lúc ăn xong cô lại hối hận, vuốt bụng nhỏ nói: “Béo lên màn hình sẽ xấu!”
Lục Khiêm pha trà hoa quả cho cô, đưa đến trước mặt cô: “M khi được một lần! Sáng mai làm salad cho em!”
“ cũng hiểu đ.” Minh Châu ôm trà hoa quả nhấp từng ngụm nhỏ.
Ánh đèn vàng ấm áp.
Trong căn phòng được trang trí tinh xảo, vào ngày mùa hè mở ều hòa mát mẻ, dạ dày lại được hầu hạ thoải mái, tâm trạng của ai cũng sẽ trở nên vui vẻ, Minh Châu cũng kh ngoại lệ.
Bọn họ đều lòng muốn tiến thêm một bước. Đền bù những thiếu thốn trong m năm qua.
Nhưng đã hai ba năm cả hai kh giao lưu với nhau, hơn nữa lại chênh lệch tuổi tác, các mối quan hệ xã hội cũng kh giống nhau. Đề tài chung của hai cuối cùng cũng chỉ con cái. Sau khi nói vài câu, Minh Châu cười ngượng ngùng.
Cô nhẹ giọng nói: “Lần sau gặp cô Hồ thì thay em nói lời xin lỗi, em hơi mất kiềm c.h.ế.t Lục Khiêm niết mặt cô: “Là do kh tốt! sẽ xin lỗi cô sau.” Sau đó, em, em . Cũng kh biết nói cái gì mới được! Lúc đang yêu đương cuồng nhiệt tới lúc trước khi kết hôn, tình cảm giữa bọn họ tốt, mỗi lần gặp mặt luôn luôn vội vàng lăn giường, thật ra ít khi nói chuyện với nhau, giống như hiện giờ lại là việc mới lạ.
Đêm đã khuya, Lục Khiêm giữ cô lại: “Ngủ ở đây ! Muốn nói đôi lời với em.”
Minh Châu cũng kh làm ra vẻ.
Hai bọn họ đã làm chuyện vô số lần, cũng đã từng là vợ chồng. Bây giờ chỉ ngủ trên cùng một cái giường, nằm trò chuyện với
nhau mà thôi, cô cũng kh thể khoa trương nói rằng buổi tối cần về nhà.
Lúc Lục Khiêm thu dọn, cô tắm xong.
Lúc cầm áo tắm phòng tắm, cô dựa vào bên cửa sổ gọi ện thoại về nhà, bà Hoắc nhận ện thoại.
Giọng nói của Minh Châu nhẹ nhàng.
Dù cũng kh còn lỗ mãng như lúc còn trẻ tuổi.
Nói vài câu, cô cúp ện thoại, tầm mắt đối diện với Lục Khiêm. Bỗng nhiên cô hơi ngại ngùng.
Giống như lần đầu tiên ngủ với một đàn , kh được tự nhiên kéo l áo tắm tơ tằm màu đỏ trên .
Giọng nói của Lục Khiêm dịu dàng: “Khá xinh đẹp!” Cả khuôn mặt của Minh Châu ửng hồng.
Ông cười, vào phòng tắm, một lát sau tiếng nước chảy phát ra từ bên trong.
Minh Châu định ngồi chờ trên sô pha, trong chốc lát lại cảm th vẫn nên ngồi chờ trên giường, cuối cùng ngay chính cô cũng cảm th bản thân kh được phóng khoáng cho lắm, chẳng chỉ là ngủ trên cùng một cái giường thôi ?
Cô tự dỗi bản thân, nằm thẳng lên giường.
Một tay ôm gối đầu, khuôn mặt cọ nhẹ lên gối, cô vẫn hơi thẹn thùng.
Lục Khiêm mang theo cả hơi nước chui vào ổ chăn, trên hơi lạnh.
Cô bị kích thích, giật một cái, xoay ngã vào trong lòng n.g.ự.c , kh khỏi ngửa đầu hỏi: “ tắm nước lạnh ?”
Lục Khiêm kh thèm để ý mà ừ một tiếng.
Minh Châu lo lắng cho sức khỏe của nên kh vui cho lắm. Lục Khiêm năm nhẹ l tay cô ở trong chăn, lại nhẹ nhàng kéo thân thể mảnh khảnh của cô dán sát vào trong lòng n.g.ự.c , lẩm bẩm: “Kh gì đáng ngại! Ngoại trừ việc chú ý đến chuyện ăn uống, những khía cạnh khác kh vấn đề.”
Nếu kh chắc c, cũng sẽ kh trở về. Minh Châu kh lên tiếng.
Qua một hồi lâu, vào lúc cho rằng cô kh muốn nói nữa, cô giơ tay ra tắt đèn.
Sau đó, cô gác khuôn mặt nhỏ lên đầu vai của .
Giọng nói của cô nhỏ nhẹ cũng mềm mại: “Thật ra nếu chú muốn, em cũng sẽ kh từ chối, chú đừng tầm nước lạnh.
Lục Khiêm kh nói gì.
Ông đưa tay ra nhẹ nhàng vuốt ve bên h cô. Chậm rãi, bàn tay trở nên ấm áp...
Hô hấp của cả hai đều vô cùng nhẹ nhàng, sợ đối phương phát hiện được suy nghĩ của nhưng chuyện này đầu là ều dễ khống chế, hơi thở dần dần trở nên dồn dập.
Cuối cùng Lục Khiêm cũng kh chịu được, đỡ l cái ót của cô. Ông vừa hôn cô, vừa dùng một tay cởi áo tắm của cô ra.
“Lục Khiêm!”
Giọng nói của Minh Châu tựa như chú mèo con, cô lên đàn phía trên.
Lục Khiêm ừ một tiếng.
Ông l một hộp đồ ra khỏi tủ đầu giường, đặt sang một bên, sau đó lại vội vàng hôn cô...
Ánh trăng dịu dàng...
Ánh sáng chiếu lên vách tường,
Hai bóng hình cuộn vào nhau cùng với động tình động tĩnh của đôi tình nhân. Đêm càng thêm quyến rũ!
Lúc kết thúc đã là ba giờ sáng.
Cô gối đầu lên bả vai trắng nõn của , mái tóc đen xoa bung trên .
Sau khi trải qua chuyện đó, quan hệ giữa nam và nữ sẽ phát triển vượt bậc.
Minh Châu nhẹ nhàng vuốt ve làn da ấm áp của , mềm giọng hỏi: “Trong hai năm đó, nhớ em kh?”
“Đương nhiên là nhớ! Ngày nào cũng nhớ! Cũng nhớ Thước Thước và bé con trong bụng em.”
Lục Khiêm cúi đầu: “Còn em! Em nhớ tới kh?”
Minh Châu dịch đầu sang một bên: “Nhớ chứ! khi nhớ thì vui, khi nhớ lại kh vui nhưng lúc nào cũng nhớ.”
Lục Khiêm hôn lên trán của cô một cái.
Ông nói: “Ngày mai lịch trình gì kh! Rảnh thì về thăm bà cụ với ! Sau đó cũng sẽ tới nhà em, thăm hỏi bố mẹ em.”
Minh Châu cười nhẹ nhàng.
Cô hỏi : “ vẫn dám tới à?”
Lục Khiêm cô từ trong bóng tối, cố ý nói: “ lại kh dám! chẳng những dám cầu hôn, còn dám ngủ chung một cái giường với em nữa, khiến em xin tha kh ngừng.”
Minh Châu liếc một cái.
Một lát sau cô bỗng nhiên nói: “Cầu hôn gì đó thì nói sau!”
Tuy rằng cô và đang nằm trên một cái giường nhưng chuyện cưới hỏi cả đời, cô kh muốn lại làm phiền bố mẹ.
Lục Khiêm kh ép cô.
Ông chỉ nói: “Mau ngủ , nếu còn kh ngủ, chúng ta lại làm thêm một hồi nữa!”
Minh Châu cảm th kh biết xấu hổ, nào ai giống như vậy.
Lục Khiêm dùng cái mũi cao thẳng chống vào mũi cô, nhẹ giọng nói: “ chăm sóc cơ thể tốt mà!!”
“Kh biết xấu hổ.”
Ngày tiếp theo Minh Châu c việc, lại còn bận. Cô đã hẹn với Lục Khiêm cuối tuần thăm bà cụ.
Lục Khiêm đưa cô tới phim trường, lúc xuống xe, chỉ lẳng lặng xem cô. Minh Châu kh vui.
Cô tháo đai an toàn ra, nói: “ tới đây là được ! Em kh thể ở bên cạnh mọi lúc mọi nơi được, kh vẫn còn việc c ty cần xử lý ?”
Lục Khiêm nắm l tay cô, xoa bóp nhẹ nhàng. Lần này làm hòa, Minh Châu kh giống như trước.
Mặc dù trong lúc vui sướng ngập tràn như tối hôm qua, cô cũng kh gọi một tiếng chú Lục, cô chỉ gọi là Lục Khiêm.
Ông cười nhẹ: “Buổi tối tới đón em nhé?”
Minh Châu nghĩ ngợi nói: “Kh cần! Em nói tài xế tới đón , xe em còn đang ở bên nhà trai nữa!”
Lục Khiêm lại nói: “ cho chạy xe đến phim trường!” Chuyện này được sắp xếp khá ổn thỏa, cô kh phản đối.
Lục Khiêm muốn được ở cùng với cô nhiều hơn nhưng Minh Châu kh muốn quấn quít quá, vẫn hẹn vào cuối tuần.
Cô xuống xe rời . Lục Khiêm lái xe đến c ty.
Đi vào trong, trên mặt thư ký Liễu tràn đầy vui mừng, đứng ở bên cạnh thử thăm dò: “Tối hôm qua chơi suốt đêm với m Dịch ạ?”
ta tinh mắt phát hiện Lục Khiêm đã thay áo sơ mi. Lục Khiêm cởi áo khoác ra, đặt ở trên sô pha, sau đó ngồi xuống dựa vào.
Ông ngửa đầu thư ký Liễu bí, nhẹ giọng nói: “ và Minh Châu yêu nhau, ở lại căn nhà bên đường Quảng Nguyên.”
Thư ký Liễu vô cùng kinh ngạc.
Một lát sau, ta châm trà cho Lục Khiêm châm trà, dò hỏi: “Vậy là tối hôm qua ngài bị liên lụy ! Cô Minh Châu uống say thật sự nặng.”
“Cái gì mà uống say! Kh chuyện đó, chúng làm hòa !”
Đôi mắt bò của thư ký Liễu trừng lớn.
Hơn nửa ngày sau ta vẫn chưa phục hồi được tinh thần, Lục Khiêm cũng hơi ngẩn ngơ, nói: “Lần này kh thể khiến cô đau lòng nữa!”
Thật ra cũng thể cảm giác được Minh Châu đối xử với kh bằng lúc trước.
lẽ vì chưa quen, lẽ là vì cô đã trưởng thành. Tóm lại đã kh còn sự thân mật trong quá khứ.
Cuối cùng thư ký Liễu cùng tìm lại được giọng nói, ta nói lắp bắp: “Chuyện này mà... Đột nhiên nghĩ th suốt hả?”
Lục Khiêm mỉm cười: “Hẳn là Hoắc Minh nói với em !”
Ông hỏi thư ký Liễu: “ dự án nào phù hợp để hợp tác với Tây Á kh, làm thêm m cái, để Minh thời gian về nhà với Ôn Noãn và bọn nhỏ.”
Thư ký Liễu cười.
“ đây sẽ tìm, kh cũng sẽ tạo ra một cái!” Cả Lục Khiêm đều thả lỏng.
Đúng lúc vị Tổng Giám đốc Ngô gọi ện thoại tới, hẹn đánh gôn.
Bình thường khi Lục Khiêm cũng kh nhất định sẽ m buổi xã giao thế này.
Nhưng hôm nay tâm trạng của khá tốt, muốn thả lỏng một chút, vì thế đồng ý luôn.
Thư ký Liễu th biểu cảm của , đoán ra chuyện tối hôm qua kh đơn giản vì thế lập tức ồn ào: “Tối hôm qua ngài mệt mỏi, hôm nay nên nghỉ ngơi một chút.”
“Mặt cái gì! Một con nhóc mà cũng làm mệt ? “ kh mệt chút nào!”
Hai mắt thư ký Liêu bốc lửa, vừa hâm mộ vừa ghen ghét.
Ba ngày trước cuối tuần, Lục Khiêm vẫn kh thể gặp được Minh Châu. Cô sự nghiệp. Cô kh thể chờ đợi cả ngày.
Lục Khiêm ở c ty cũng bận rộn, cũng kh thể vây qu cô mọi lúc mọi nơi, mãi tới tận thứ sáu, mới rảnh để đón cô và bọn nhỏ.
Tới nhà họ Hoắc đã là bảy giờ tối Chạng vạng, chiều hôm bu xuống.
Rặng mây đỏ nơi phía chân trời dần dần bay xuống, đồ sộ, mỹ lệ. Nhà họ Hoắc vô cùng náo nhiệt, em nhà họ Hoắc đều mặt ở trong nhà, hơn nữa m đứa trẻ con vô cùng sôi nổi.
Lục Khiêm vừa mới xuống xe đã ngửi được mùi đồ ăn. Tiểu Hoắc Tây ôm l chân : “Ông !”
Lục Khiêm sờ cái đầu nhỏ của cô bé, sau đó ôm lên một phen, Tiểu Hoắc Tây cũng biết dành yêu.
Bây giờ đang thương cô bé nhất.
Chờ lát nữa th Lục Thước và Tiểu Lục U sẽ kh rời được mắt, cho nên giai đoạn này chính là thời gian tình cảm giữa cô bé và tươi mới nhất, cô bé kh thể lãng phí!
Lục Khiêm nào biết m suy nghĩ linh tinh của cô quỷ nhỏ. Tới chỗ ra vào.
Ở đó đặt một bộ bàn ghế nhỏ, Tiểu Lục Thước đang ngồi ở đằng kia!
Tiểu Hoắc Tây thoát khỏi vòng ôm của Lục Khiêm, giọng nói giòn tan: “Lục Thước, chị trả cho em đây!”
Lục Khiêm nhịn kh được bật cười. Tiểu Hoắc Tây chạy nh như chớp. Lục Thước giương mắt Lục Khiêm, nhỏ giọng gọi một tiếng.
Lục Khiêm tới ngồi xổm bên bé, sờ đầu của : “Bé ngốc, ngồi ở đây chờ bố hả?”
Lục Thước quan tâm tới mặt mũi.
bé kh được tự nhiên, nói: “Kh , ở đây đèn sáng!” Lục Khiêm cũng kh vạch trần, xem bài tập cho con trai, đôi mắt Tiểu Lục Thước chằm chằm vào , trong chốc lát đột nhiên hỏi: “ bố và mẹ đã làm hòa kh?”
Lục Khiêm kh chút để ý chỉ ừ một tiếng.
Sau đó hỏi con trai: “Vậy con đã muốn làm hòa với bố chưa?” Khuôn mặt nhóc đỏ bừng, kh chịu nói.
Lục Khiêm cũng kh ép bé, ôm cả lẫn ghế dựa vào sảnh lớn, sau đó nói: “Sau này kh được ngồi ở đằng kia đọc sách, ánh đèn kh sáng, còn nóng nữa.”
Hoắc Chấn Đ đang ngồi uống trà, nghe th được.
Ông tỏ vẻ hiếm lạ, nở nụ cười: “Chà, Lục Khiêm đừng nói chứ, trong đúng là biết thương con đ.”
Ông chậc chậc hai tiếng: “Kh đơn giản nhỉ! Th lúc trước như hỏa tiên, đại pháo, bây giờ lại trách nhiệm với gia đình như thế này, thật sự khiến ta vô cùng cảm động!”
Ông vừa há mồm cũng chỉ một chín một mười với Hoắc Minh, đau tim.
Bà Hoắc đẩy chồng m cái.
Lục Khiêm lại giữ vững phong độ, đưa quà cáp lên, sau đó khiêm tốn mà nói: “ nhiều chuyện con làm chưa được tốt, sau này sẽ sửa lại toàn bộ, vẫn mong bố mẹ thể cho con cơ hội.”
Hoắc Chấn Đ cũng kh kh biết ều. Con cái mà, gõ một cái là được.
Thật sự chọc ta bỏ , Minh Châu lại khóc!
Ông mời ngồi xuống gọi giúp việc: “Lên lầu gọi m đứa thằng Minh xuống lầu ăn cơm, cũng thật là, m đứa chụm vào một chỗ là kh tách ra được nữa!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bà Hoắc nói tiếp: “Ôn Noãn và Minh Châu dạo phố, mua kh ít quần áo trang sức, kh gọi Minh vào để tư vấn ! Con cái yêu thương nhau mà còn kh vui hả?”
Trong lòng Lục Khiêm lạnh lẽo.
Kh bận làm , kh kh thời gian để gặp mặt ?
Ông hơi ghen tị nhưng kh tiện mở miệng!
Đang nghĩ, trên lầu đã xuống.
Hoắc Minh ở phía trước, Ôn Noãn và Minh Châu sóng vai nhau, cô dựa vào Ôn Noãn, cả ôm chặt l cánh tay ta... Hoắc Chấn Đ lạnh lùng nói: “ của các con tới!"
Hoắc Chấn Đ vừa nói thế. Kh khí trở nên vô cùng vi diệu. Hoắc Minh quay đầu lại em gái, chỉ th khuôn mặt Minh Châu ửng đỏ, rõ ràng kh chịu nổi kiểu trêu học này
Da mặt Lục Khiêm lại dày. Ở độ tuổi như , để làm m chuyện này cũng đã bất chấp thể diện.
Hai mắt chan chứa tình cảm, chăm chú vào Minh Châu, còn lộ liễu hơn cả trước đây.
Hoắc Minh cười khẽ một tiếng.
và bố ruột nhà kẻ tung hứng: “ bố lại nói như vậy, cũng ngại tới nhà chơi nữa.”
Hoắc Chấn Đ trừng mắt: “Da mặt ta mỏng thế ?” Hai bố con nhà này cực kỳ đẳng cấp. Lục Khiêm cũng chỉ thể chịu đựng. Lúc này mọi tới gần, tự nhiên đứng dậy sóng vai cùng Minh Châu, còn dịu dàng hỏi cô: “ kh tới tìm dạo phố?” Minh Châu nhẹ nhàng liếc mắt một cái. “ trai cũng đâu !”
“Kh chú tới c ty ? Hơn nữa em cũng thích dạo phố với chị dâu hơn.”
Lục Khiêm lén lút cầm tay cô ở dưới bàn. “Cũng đúng, phụ nữ càng hiểu phụ nữ hơn!” Nói xong cười, nhẹ giọng bảo: “ lên ôm Tiểu Lục U xuống!”
Bình thường Tiểu Lục U kh ngồi vào bàn ăn cơm, thật sự cô bé còn quá nhỏ, cơm của cô bé luôn được làm riêng hoặc là uống sữa bò. Minh Châu ừm một tiếng.
Lục Khiêm lên trên lầu.
Hoắc Chấn Đ dáng vẻ của con gái, cười lạnh: “Lại đau lòng nữa hả? Ha ha, khi đàn muốn thể hiện thì ngàn vạn lần đừng ngăn cản, cũng đừng đau lòng! Con cứ đối chiếu với chị dâu của con, ra sức giày vò nó!”
Ôn Noãn gắp cho một miếng đồ ăn.
Giọng nói của cô mềm mại: “Bố, những chỗ con đối xử với Minh chưa được chu toàn, còn mong bố nhắc nhở!”
Hoắc Chấn Đ vội vàng nói: “Đâu ! Đâu ! Con đối xử với Minh kh gì để chê.”
Minh Châu mà đỏ mắt.
Chị dâu kh chỉ bắt chẹt trai, ngay cả bố cô cũng bị đòn lại dễ bảo hơn hẳn.
Đang nghĩ ngợi, Lục Khiêm đã ôm Tiểu Lục U xuống lầu.
Mùa hè, Tiểu Lục U mặc một chiếc chân váy nhỏ màu hồng, múp míp đáng yêu.
Cô bé ôm bố, một bàn đồ ăn.
Lục Khiêm gọi giúp việc đưa c rau dưa tới, còn khoai tây nghiền, ngoài ra còn cá hầm thịt ớt.
Phần lớn kh mặn, thật ra bé con kh thích ăn. Nhưng Lục Khiêm lại kiên nhẫn dỗ dành.
Tiểu Lục U vui vẻ, cười kh khách, ăn hết toàn bộ đồ ăn trước mặt.
Hoắc Chấn Đ cười ha ha: “ kh ra đ! Nếu sau này Lục Khiêm kh mở c ty được nữa, mở cái nhà trẻ cũng được đ, dỗ con nít cũng êu luyện ghê!”
Lục Khiêm lập tức nói: “Cũng vì Tiểu Lục U nghe lời.” Tiểu Lục U thích , dựa vào trong lòng n.g.ự.c bố.
Lục Khiêm nhịn kh được xoa bóp cái bụng nhỏ múp míp của cô bé.
Một bữa cơm trôi qua, bản thân kh ăn được bao nhiêu.
Minh Châu , kh yên tâm lắm nhưng trong nhà đều ở đây, da mặt cô lại mỏng.
Cô Ôn Noãn một cái.
Ôn Noãn lập tức hiểu ý cô, nói với Lục Khiêm: “ ít nhiều cũng ăn thêm một chút !”
Lục Khiêm sững sờ. Sau đó chỉ cười: “Từ trước đến nay cũng kh ăn nhiều lắm!”
Ôn Noãn kh nói chuyện nữa, cô lại Minh Châu, chỉ th trong mắt Minh Châu hơi ướt át.
Cô lén hỏi: “Đau lòng hả?” Minh Châu hơi ngại ngùng: “Kh!"
Ôn Noãn cũng kh hỏi lại.
Sau khi ăn xong, cô và Minh Châu dọn dẹp đồ của hai đứa bé, Lục Khiêm bị Hoắc Chấn Đ kêu vào phòng sách.
Cửa khép lại. Hoắc Chấn Đ đã kh còn vui đùa như trước. Ông đưa tay mời Lục Khiêm ngồi xuống.
Hai đàn trưởng thành giằng co giống như hồ ly ngàn năm đang so chiêu.
Dù Hoắc Chấn Đ cũng yêu thương Minh Châu, xem con cái còn quan trọng hơn mặt mũi. khẽ than thở: “Hai ở bên nhau, kh phản đối nhưng cũng sẽ kh ủng hộ! Còn lại thể đến cuối cùng hay kh, còn xem bản thân hai ! Lục Khiêm, cũng nói thẳng, Minh Châu kh là con nít, con bé kh thể chạy đuổi theo tới chân trời góc bể giống như bảy năm trước được nữa!”
Trong lòng Lục Khiêm ê ẩm: “Con biết!” Hoắc Chấn Đ vẫy tay.
Ông chút đau lòng nhưng đôi lời vẫn nói rõ.
“Đứa nhỏ này, từ nhỏ đã được chiều chuộng nên vô tâm vô tư, mọi đau khổ của con bé đều đến từ chính ... làm bố cũng kh dám nói cái gì, bởi vì con bé thích ! Đương nhiên, cũng hy sinh vì con bé nhiều! Lục Khiêm, bây giờ kh cầu xin gì khác, chỉ hy vọng thể bên cạnh con bé thêm vài năm!”
Hoắc Chấn Đ nói xong thì quay . Khóe mắt một tia ánh sáng.
Hòn ngọc quý trên tay mới chỉ đầu ba mươi.
Lục Khiêm lớn hơn cô nhiều tuổi như vậy, sức khỏe cũng kh tốt, thật sự đau lòng.
Thế nhưng lại thể làm thế nào?
Lục Khiêm lẳng lặng ngồi đ, mãi lâu sau vẫn kh nói gì, đó cũng là bệnh trong lòng của .
Nếu kh ích kỷ, đủ dũng khí?
Hồi lâu sau, Lục Khiêm nghẹn giọng nói: “Bố, bố cứ yên tâm!” Hoắc Chấn Đ lặng lẽ lau sạch nước mắt, lúc quay đầu lại đã khí thế âm ầm: “ gì mà kh thể yên tâm! Hai cứ sống cho tốt, nuôi hai đứa cháu lớn khôn! th Tiểu Lục Thước là hạt giống tốt! Cái kiểu lặng lẽ âm trầm kia cũng là theo nhà họ Lục m đ.”
Lục Khiêm:...
Hai lại bàn chút c việc.
Đợi đến khi xuống lầu, Ôn Noãn cầm tay Tiểu Lục Thước, Tiểu Lục U ngồi trong lòng n.g.ự.c Minh Châu.
Th Lục Khiêm, Tiểu Lục U dang đôi tay múp míp ra “Bố ôm!”
Lục Khiêm tiến lên ôm l con gái cưng, một tay cầm theo một cái hộp. Ông Minh Châu, dịu dàng nói: “Em lái xe nhé!”
Minh Châu kh phản đối.
Lúc một nhà bốn rời , Ôn Noãn đứng chỗ ra vào, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Cảnh này chính là tâm nguyện lâu dài, kh thể nói ra của cô. Cuối cùng tới hôm nay cũng được thực hiện.
Hoắc Minh ôm l bả vai của cô, đứng cùng cô.
“Cảm động đến mức khóc nhè hả? Tổng Giám đốc Ôn của chúng ta đâu kiểu yếu ớt như vậy!”
Ôn Noãn liếc một cái. Cô đã biết chuyện giả vờ bị bệnh, chiến tr lạnh với m ngày. Hoắc Minh quá chó má!
nghe lén ện thoại của cô, lúc bị phát hiện lại nói bị bệnh tâm lý, còn dẫn cô tới gặp bác sĩ tâm lý cùng .
Kết quả lần nào cũng ngủ ở bên trong!
Ôn Noãn liếc một cái: “Em vẫn chưa tha thứ cho đâu!” Hoắc Minh vòng tay ôm chầm l toàn bộ vay cô.
đè cô vào vách tường ở lối ra vào, nhẹ nhàng sờ vòng eo eo của cô, định dùng sắc đẹp hê hoặc cô: “Vậy làm thế nào Tổng Giám đốc Ôn mới nguôi giận đây!”
“Hay là, em cũng nghe lén ?
Ôn Noãn đá một cái: “Bớt dát vàng lên mặt , ai thèm nghe lén ! cho rằng ai cũng biến thái như !” Hoắc Minh cười khẽ. gác mặt lên vai cô, hơi vô lại.
Ôn Noãn đầy ra mà kh được, cô thật sự đã hết cách với nhưng dường như cũng đã chấp nhận cái kiểu này!
Minh Châu lái xe, nửa giờ chạy tới biệt thự của Lục Khiêm. Biệt thự lớn, xe chạy một vòng mới dừng lại.
Bà cụ đã đứng ngóng tr từ sớm.
Tuy rằng m năm nay, bà cùng Minh Châu và bọn nhỏ cũng thường xuyên gặp mặt nhưng lúc một nhà bốn đồng thời xuất hiện vẫn mang ý nghĩa khác, còn Tiểu Lục U tuổi còn nhỏ, bà cũng chỉ được gặp m lần.
Bây giờ bé con nhỏ n đã chập chững biết . Gió đêm thổi qua, váy nhỏ tốc lên.
Nửa cái m.ô.n.g nhỏ tròn như quả trứng cũng lộ ra, thật sự vô cùng đáng yêu.
Bà cụ thật lòng hận kh thể gặm một cái lên m.ô.n.g cô nhóc, yêu thương thế nào cũng kh đủ.
Bà ôm l Tiểu Lục U, vừa thơm vừa hôn. Tiểu Lục Thước cũng kh ghen tị, bé đứng ở một bên xếp hàng. Tất nhiên bà cụ cũng sẽ kh bỏ qua bé.
Sau khi thân thiết với cháu nội yêu, bà cụ Minh Châu đứng trong gió đêm, cô vẫn trẻ tuổi xinh đẹp như thế.
Cái mũi bà cụ chua xót.
Bà nắm l tay Minh Châu, hơi nghẹn ngào: “Trở về là tốt ! Trở về là tốt !"
Lời này đâu chỉ nói với mỗi Minh Châu. Còn nói với cả Lục Khiêm. Một bà lão thời trẻ đã mất đứa con gái yêu thương, lúc tuổi già con trai lại nhiễm bệnh sinh tử kh rõ, bà lại kh sợ, mà kh đau lòng?
Kh bà sợ tuổi già kh nơi nương tựa mà sợ một ngày nào đó dưới chín suối kh thể yên tâm.
Bà cụ muốn khống chế chính nhưng rốt cuộc vẫn kh kiềm chế được.
Bà sang một bên lau nước mắt.
Ánh mắt của Lục Khiêm trở nên sâu xa, cũng đau khổ.
Đôi mắt của Minh Châu đỏ bừng, cô đối xử với bà cụ như mẹ ruột, tới õng ẹo làm nũng: “Con đói bụng , hoành thánh kh ạ, muốn bỏ cả rau thơm nữa.”
Bà cụ lau mắt cười.
“ thể kh ! Thịt viên cũng gói cho con , nhưng mà mèo con thích ăn vụng đừng để bị bỏng, bằng kh lại đau lòng.”
Minh Châu cười ngượng ngùng.
Buổi nói chuyện hài hòa yêu thương nhưng cũng gợi lên nhiều chuyện cũ. Những ngọt ngào, kh vui đều nảy lên trong lòng.
Trong đêm đoàn viên , mà th suy nghĩ muôn vàn. Bà cụ chăm sóc bọn nhỏ.
Bà tắm rửa cho Tiểu Lục U, đặt một cái bồn tắm nhỏ ở trong sân, giăng một cái khăn tắm ra.
Cả Tiểu Lục U trần truồng, nằm ở phía trên vô cùng sung sướng. Bà cụ tắm rửa thơm tho cho cô bé. Tiểu Lục Thước ở bên cạnh thêm nước.
Minh Châu vùi đầu ăn hoành thánh, lúc ăn một nửa, Lục Khiêm lại cầm chén mất.
“Cơm chiều ăn nhiều ! Bây giờ lại ăn nhiều như vậy, kh sợ nê bụng hải” Nói xong, chính lại ngồi xuống bắt đầu ăn chén hoành thánh kia.
Minh Châu ngại ngùng.
Cô nói: “Kh em sợ bà cụ đau lòng !” Lục Khiêm cười: “Ăn cho béo em lại khóc!”
Lời này vô cùng dịu dàng khiến cô kh thể nào nói lại. Cô cứ ngẩn như thế.
Lục Khiêm đang ăn uống trang nhã, đột nhiên hỏi cô: “ lại cảm th m ngày hôm nay em đang trốn tránh !”
“Đâu !”
Cô thấp giọng nói: “Em bận!”
Lục Khiêm xoa đầu cô: "Bận vậy ! Kh thời gian dành cho .” Minh Châu mím miệng, kh đáp lời.
Lục Khiêm lại hỏi cô: “Buổi tối ngủ phòng nhé?” Cô kh muốn lắm.
Tuy rằng đã là vợ chồng, tuy rằng đã sinh hai đứa nhỏ nhưng dù lần này cô cũng tới với thân phận là khách, cô cảm th kh ổn.
Ánh mắt của Lục Khiêm trở nên thâm sâu. Ông nói: "Đưa cả Tiểu Lục Thước và Lục U nữa! Nghĩ cái gì đ!"
Minh Châu hơi bực bội: “Ai nghĩ? Em đâu nghĩ!” Lục Khiêm ăn hết nửa bát hoành thánh còn lại.
Tự cầm chén rửa, quay đầu lại nhéo mặt cô: "Thật sự kh còn phóng túng như hồi trẻ được nữa!"
Minh Châu ghét kiểu nói chuyện khó nghe này của .
Hai ở chung với nhau, khi thì ngọt ngào, khi thì chút ngại ngùng. Lúc sắp ngủ.
Bà cụ đánh tiếng để hai đứa nhỏ ngủ với bà. Minh Châu cảm th kh ổn.
Nhưng Tiểu Lục Thước đã bế em gái nh chóng chạy trốn. Bà cụ từ từ theo sau
Lục Khiêm đưa Minh Châu tới phòng ngủ của , nói là phòng ngủ của nhưng thật ra bọn họ cũng đã một thời gian ở cùng nhau trong này.
Tất cả vẫn như cũ. Lục Khiêm cũng kh vội vàng.
Thậm chí còn tới phòng sách xử lý c việc, nhiều ít cũng khiến Minh Châu thả lỏng tự do hơn.
Chờ đến lúc bận việc xong, quay trở về phòng ngủ. Minh Châu ngồi ngây ở trên sô pha bên cửa sổ. Vẫn mặc bộ quần áo đó, chưa tắm rửa, cũng chưa tháo trang sức.
Lục Khiêm tới, nhẹ nhàng xoa tóc cô, thấp giọng nói: “ kh được thoải mái kh”
Minh Châu do dự một hồi vẫn nói. “ hơi ngại ngùng! Cứ cảm th kh được thoải mái giống như trước đây.”
Thật ra lúc cô làm hòa với , hai đã cùng chung chăn gối trong căn phòng ở đường Quảng Nguyên.
Chuyện thân mật cũng đã làm.
Thế nhưng ở đây cô lại cảm giác như là khách.
Thật sự kh thể thoải mái.
Lục Khiêm thể thấu hiểu, ngồi ở bên cạnh cô, để cô tựa vào .
Nghĩ ngợi một phen.
Ông từ từ mở miệng: “Là do suy xét kh chu toàn! Lần tới sẽ đưa em về đây vào buổi sáng, buổi tối chở em! Nếu qua đêm, chúng ta cũng ở bên đường Quảng Nguyên! Minh Châu, em muốn từ từ, sẽ phối hợp với em vô ều kiện. Nhưng đêm nay đã quá muộn, tạm chấp nhận một đêm! sẽ kh chạm vào em."
Tuy rằng Minh Châu kh được tự nhiên nhưng cũng kh đến mức đó.
Hơn nữa còn cả hai đứa con nữa.
Bọn họ nói xong, để cô tắm rửa, còn chọn một chiếc áo ngủ kín đáo cho cô.
Minh Châu tắm xong, quay trở lại phòng ngủ. Lục Khiêm lại tìm thêm một chiếc chăn mỏng, một một cái. Cô khom lưng bận bịu.
Lúc này gần như đã kh còn tìm th được sự khí phái của Ngài Lục năm đó ở trên mà chỉ là một đàn bình thường
Cô kh khỏi bước tới ôm l từ sau lưng.
Lục Khiêm vỗ nhẹ tay cô: “Vừa còn nói kh được thoải mái, lúc này lại dán tới đây! Tính tình như con nít!”
Ông giả bộ định rút chăn ra. Minh Châu vội vàng nói: “Đừng! Như vậy cũng được!” Lục Khiêm cười.
Minh Châu dán mặt vào sát lưng , lẩm bẩm: “Em chỉ muốn để em làm việc đó khi em muốn, được kh?”
Lục Khiêm vẫn cười nhẹ: “Kh để em làm thì để ai làm?” Ông cầm l khăn l trong tay cô, lau tóc thay cô. Minh Châu mái tóc vừa dài vừa dày, đã thế lại thích gội đầu mỗi đêm.
Sáng nào Lục Khiêm cũng lau tóc cho cô, chính vào những lúc dịu dàng như thế lại vô cùng động lòng
Cô từ từ thả lỏng, gác đầu ở trên đùi, nhẹ nhàng ôm l h : “Bố em nói gì với vậy?”
Lục Khiêm kh dừng tay.
“Ông nói, ngày nào em cũng cãi lại , một hai đòi quay lại với .” Minh Châu nâng đầu lên: “Làm gì !”
Lục Khiêm cô.
Cô lại đặt đầu xuống, đổi lại khiến kêu lên một tiếng.
Cô , lén lút dịch sang chỗ khác, thì thâm: “Kh em cố ý.” Lục Khiêm vỗ mặt cô: “Đây là tài sản cá nhân của em đ, làm hư là kh còn nữa đâu.”
Ông nói lời này khiến Minh Châu hơi ghen.
Cô hỏi lại : “ xác định kh tài sản c chứ?” Lục Khiêm thả khăn l ra, lẳng lặng cô một hồi lâu, sau đó nhéo vô mặt hỏi: “Còn ghen hả! Đã biến thành tài sản tư nhân của em được bảy tám năm !"
Minh Châu chẹp miệng, muốn cười mà ngượng.
Trong lòng Lục Khiêm chuyện muốn làm nhưng cuối cùng vẫn chỉ niết mặt cô: “ tắm! Đừng tắt đèn chơi di động!”
Cô ồ một tiếng.
Lục Khiêm đứng dậy, vừa đưa tay cởi cúc áo ngủ vừa vào trong phòng tắm Minh Châu bò lên trên giường lớn.
Cô lăn hai vòng, lại cảm th kh ổn, lại dựa vào đầu giường.
Sau đó cô lại kéo tủ đầu giường ra, muốn xem trong đó sách hay kh.
Nhưng bên trong tủ đầu giường lại là một đống thuốc được sắp xếp chỉnh tề mà, ước chừng hơn mười loại.
Cô cầm hai lọ lên xem. Trên thân lọ là tiếng Đức, Minh Châu tinh th tiếng nước ngoài, cô đọc hiểu. một hồi, đôi mắt lại hơi ươn ướt.
Cô làm hòa với Lục Khiêm nhưng chính cô chưa từng nói cho biết m năm nay cô đã sống như thế nào.
Ông kh ổn biết bao nhiêu, cô cũng kh ổn đến nhường . Toàn bộ thời gian mang thai Tiểu Lục U cô luôn gặp ác mộng, mơ th Ôn Noãn gọi ện thoại báo cho cô nghe tin xấu....
Cho nên lúc Lục Khiêm trở về, vào thời khắc đó, trái tim của cô mới quay về chỗ của nó.
Lục Khiêm ra khỏi phòng tắm thì th Minh Châu ngồi ở đầu dòng lặng im đổ lệ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.