Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 1210: 1219: Trong đêm tối

Chương trước Chương sau

Lục Khiêm đứng ở cửa phòng tắm, im lặng . Trong đêm tối.

Dưới ánh đèn, góc nghiêng dịu dàng của cô, nước mắt rơi cũng lấp lánh. Ông biết tâm tư của cô, cô đang đau lòng.

Lục Khiêm lâu, cô đều chìm trong cảm xúc của kh thể hoàn hồn lại.

Ông qua l bình thuốc trong tay cô, nhẹ giọng nói: "Khi xuất viện mới kê, một số thuốc trong nước mua kh được. Những loại thuốc đó cũng kh ngày nào cũng uống, thật sự uống chẳng qua chỉ một hai loại."

Minh Châu ngẩng đầu .

Khuôn mặt trắng nõn như ngọc của cô vẫn còn nước mắt.

Lục Khiêm nhẹ nhàng ôm l cô, để cho khuôn mặt của cô dán vào lồng n.g.ự.c của nhẹ nhàng sờ.

Minh Châu từ từ ôm l eo của . Ngón tay của cô thậm chí chút run rẩy. Lục Khiêm khàn giọng hỏi: " em đau lòng kh?"

Cô ở trong lòng im lặng hồi lâu, mới run giọng lên tiếng: "Lục Khiêm, lúc đó em sợ."

Cô chỉ nói một câu này. Những cái khác cô thật sự khó nói ra.

Cô yêu , yêu nhiều năm như vậy đến bây giờ đã kh thể tùy ý giống như thời thiếu niên.

Lục Khiêm nhẹ nhàng xoa tóc của cô. Ông kh ép buộc cô, chỉ cứ ôm cô như vậy.

lẽ cho đến thời khắc này, trái tim của bọn họ đều dám từ từ đến gần với nhau mới dám thật sự yên tâm.

Mới dám chắc c tất cả mọi thứ kh là mơ. Minh Châu kh rơi nước mắt nữa. Tuổi cô cũng đã lớn kh muốn gây trò cười ở trước mặt .

Lục Khiêm kh hiểu cô chứ, ở trong mắt , cô chính là trẻ con, dù giả vờ thì cũng chỉ cần là nhận ra ngay.

Lục Khiêm bế cô lên giường.

Dùng chăn bọc cô lại, giống như con sâu róm.

Minh Châu kh muốn, vỗ vai của : “Nóng! Bây giờ là mùa hè, giống như vậy chứ!”

Lục Khiêm đưa tay vào trong chăn. Ông sờ chân của cô: “Dưới chân lạnh!”

Ông nhớ cơ thể cô khá tốt, mùa hè chân lại lạnh như vậy. Minh Châu đặt chân vào trong bàn tay .

Da của ấm nóng khiến cô cảm th thoải mái.

Minh Châu dựa vào gối, nhẹ giọng nói: "Phụ nữ đã từng sinh con sẽ thêm chút bệnh vặt, kh cả."

Lục Khiêm lại kiên trì ủ ấm cho cô.

Đợi nằm xuống đối mặt với nhau, Minh Châu do dự nhưng vẫn hỏi : "Ở Thụy Sĩ như thế nào? Chị dâu cứ kh nói với em... Em cũng kh dũng khí hỏi."

Lục Khiêm nhớ lại những ngày tháng đó. Quả thật khó khăn.

Khi khó khăn nhất một tháng kh uống một giọt nước, huống hồ là thức ăn.

Khi thật sự kh chịu được sẽ xem hình của Minh Châu và Thước Thước, sau này lại thêm Tiểu Lục U.

Nhưng những thứ này kh muốn nói với cô.

Ông đưa tay, để cô thoải mái nằm trên cánh tay của . Ông đã lựa xong chuyện để nói.

"Tuyết ở bên đó đẹp! Từ cửa sổ bệnh viện thể th cả dãy núi.

"Nhớ khi ba mươi tết, vừa ngủ dậy, chú Liễu của em từ bên ngoài mua bánh tổ về, khi đó thèm, thật sự muốn ăn!”

"Vậy sau cùng ăn được kh?"

Lục Khiêm cười: "Ăn được ! Một tiếng nhỏ! Ông nói xong, đột nhiên tắt đèn.

Ông đưa tay vào trong chăn của cô, tiếp đến áo của cô bị vén lên. Minh Châu siết chặt ga giường.

Đợi khi Lục Khiêm từ trong chăn của cô rời , mặt của cô vừa đỏ vừa nóng, may mà đang tắt đèn.

Lục Khiêm nằm bên cạnh cô, nhẹ nhàng chạm vào mặt cô. Cô mắng là lưu m.

Lục Khiem lại đè thấp giọng, giọng nói mang chút chơi bời kh nói nên lời: "Lúc đó muốn nếm thử."

Minh Châu kh nghe tiếp được nữa.

Cô quay lưng lại, kh chịu nói chuyện với tiếp.

Quá kh nghiêm túc !

Trong đêm tối, Lục Khiêm chằm chằm vai gầy của hô, hơi mỉm cười.

Ông từ từ dựa qua, dán sát cô nhẹ giọng nói: "M năm đó, nhớ nhất vẫn là em"

Mặt của Minh Châu lại kh nghe lời mà nóng lên.

Cô lúc thì động lòng lúc thì lại cảm động, nhưng lúc lại cảm th lời ngọt ngào. như vậy của kh biết đã luyện qua trên bao nhiêu phụ nữ, lại tức giận!

"Em ngủ đây!"

Lục Khiêm cười, ôm l eo của cô. Buổi sáng, thứ Bảy.

Bà cụ dậy sớm, hai đứa trẻ cũng kh nhàn rỗi, sáng sớm đã ở trong sân trồng hoa và cây.

Tiểu Lục Thước cầm cái xẻng nhỏ, cánh tay nhỏ cũng khá sức. Trên đầu Tiểu Lục U đội một cái nón hoa. Vô cùng đáng yêu.

Cô bé quơ hai cái chân nhỏ trắng ngần, phía sau trai, kéo cái hoa này nắm cây cỏ kia.

Bà cụ thương cháu mặc cô bé hái. Nhưng chút nữa lại trở thành bi kịch. Cô bé sờ được con sâu.

Cô bé bị dọa sợ, khuôn mặt trắng trẻo nhăn lại sau đó khóc lớn lên. “Oa oa..”

“Phân phân...”

Tiểu Lục Thước theo ánh mắt cô bé qua, một nhát đã cắt làm đôi sau đó hoảng loạn tay chân dỗ em gái, nhưng bé vẫn là con nít, kh biết dỗ như thế nào.

Tiểu Lục U khóc đến mặt đỏ, thút thít kh ngừng. Bà cụ cũng dỗ, nhưng kh dỗ được!

Lục Khiêm từ trong phòng khách ra, còn cách khoảng chừng mười mét, Tiểu Lục U đã khập khiễng chạy về phía bố, ôm l chân dài của bố.

Lục Khiêm khom lưng bế cô bé lên, để nhóc con ở trên cánh tay xem thử. Tiểu Lục Thước ở bên cạnh nhảy lên nhảy xuống. bé đưa khăn gi: “Em gái th sâu !”

Tiểu Lục U nghe th sâu lại khóc, hai tay nhỏ tròn trịa ôm l cổ của bố kh dám xuống nữa.

Nước mắt nước mũi của cô bé toàn bộ đều rơi trên chiếc áo sơ mi đắt đỏ của bố.

Lục Khiêm cũng kh để ý. Ông lau nước mắt cho cô bé, lại nhẹ nhàng vỗ về cơ thể của cô bé. Tiểu Lục U làm nũng dựa vào lòng . Vẻ mặt của Tiểu Lục Thước đầy ngưỡng mộ, nhưng bé cũng thương em gái nên kh ghen.

Bà cụ qua Tiểu Lục U. Bà cười nói: “Con gái nhỏ thân với bố quá.”

Lục Khiêm mặt trời kêu bà cụ dẫn Tiểu Lục Thước vào nhà ăn sáng, bế con vào theo.

Tiểu Lục U bị dọa sợ.

Cô bé nằm trong lòng bố mềm nhũn muốn uống sữa, còn kh chịu xuống.

Lục Khiêm chỉ đành bế cô bé pha sữa.

Cuối cùng cô bé đó ôm bình sữa ở trong lòng uống chút ngủ , miệng nhỏ thả lỏng bình sữa rơi xuống, cô bé lại giật tỉnh dậy lại ôm bình dùng sức uống.

Lục Khiêm ôm cô bé tròn trịa đó kh nỡ rời mắt.

Tiểu Lục Thước kh chịu ăn cơm đàng hoàng mà chạy qua em gái.

bé nằm ở bên cạnh: “Em gái thật đáng yêu!”

Lục Khiêm đưa tay xoa nhẹ tóc ngắn màu trà của bé, dịu dàng nói: “Thước Thước của chúng ta cũng dễ thương!”

Tiểu Lục Thước bĩu môi: “Con là đàn con trai, kh thể dùng đáng yêu để hình dung.”

Lục Khiêm cười.

Tiểu Lục U hoàn toàn ngủ say, một ngày thời gian ngủ của trẻ nhỏ nhiều. Lục Khiêm nghĩ ở trên lầu cũng thích ngủ, dứt khoát bế cô bé lên lầu. Quả nhiên Minh Châu còn đang ngủ.

Ông rón rén tay chân, đặt cô bé vào trong chăn của mẹ. Minh Châu tỉnh dậy.

Cô cúi đầu hôn đứa trẻ trong lòng, giọng nói của Lục Khiêm hơi khàn: “Còn sớm, em cùng con bé ngủ thêm chút !”

Minh Châu chút do dự. Đã tám giờ , cô ngủ nữa thì kh ra gì.

Lục Khiêm gõ đầu cô một cái: “Bà cụ cũng kh kh biết! Kh cần giả vờ chăm chỉ!”

Cô cắn môi trừng một cái.

Lục Khiêm đang muốn nói cái gì thì ện thoại vang lên, vừa ện thoại của thư ký Liễu.

Ông bắt máy, sau khi nói m câu thì ra ngoài ban c. Nhưng Minh Châu vẫn mơ hồ nghe được chút.

liên quan đến Lục Huân, bây giờ cô bé được vợ chồng thư ký Liễu nhận nuôi, học tập cũng ở thành phố B.

Lục Huân kh chịu nói chuyện, thính giác kh vấn đề. Cô bé học ở ngôi trường thường.

Sau đó ở trong trường xảy ra xung đột với bạn học bị ta đẩy xuống lầu, chân bị thương.

Thư ký Liễu đang tìm bác sĩ tốt.

Lục Khiêm cúp máy lại gọi thêm m cuộc rõ ràng là đang giúp tìm .

Minh Châu im lặng nghe nói chuyện.

Cô tưởng rằng lần nữa nghe tin tức về đứa trẻ đó cô sẽ xảy ra phản ứng kịch liệt nhưng thực tế trong lòng cô bình thản, lẽ là chuyện đã qua hoặc là đã trải qua chuyện đáng sợ hơn, cô suy nghĩ th suốt .

Lục Khiêm nói chuyện khoảng chừng mười phút, trở về phòng ngủ. Tiểu Lục U đang ở trong lòng mẹ ngủ ngon.

Minh Châu đang châm châm.

Biểu cảm của chút căng thẳng, một lúc sau mới giơ ện thoại: “Thư ký Liễu chút chuyện muốn giúp đỡ.” “Là đứa bé đó ?” Minh Châu trực tiếp hỏi. Ông sợ cô giận, qua nhẹ nhàng xoa đầu cô. Minh Châu hơi ngồi dậy.

Cô nói: "Mẹ em quen một bác sĩ khoa xương cực kỳ tốt, chút nữa em sẽ liên hệ chút!"

Cơ thể của Lục Khiêm hơi cứng lại. Ông chút kh dám tin.

Minh Châu cúi đầu sờ nhẹ đứa bé trong lòng, cô thấp giọng nói: "Lục Khiêm, em kh kh thích đứa bé đó nhưng em với cứ như vậy đa số liên quan đến ! Em kh đến mức chống đối một đứa trẻ. Huống hồ cô bé là chú Liễu nhận nuôi, độ tuổi bọn họ cũng kh nhỏ , còn lo lắng như thế.

Lục Khiêm kh nói chuyện, cũng sờ đầu Tiểu Lục U.

Minh Châu nói: "Em giúp liên lạc, đến bệnh viện xem thử !"

Lục Khiêm hơi do dự.

Vốn dĩ cuối tuần đặc biệt ở cùng bọn họ.

Minh Châu mỉm cười: 'Kh vẫn còn ngày mai , ngày mai kh được thì sau này còn vô số cuối tuần."

Cô kh nói ra chính là chỉ cần sống thì thật ra cái gì cô cũng thể thoải hiệp.

Lục Khiêm gật đầu.

Ông thay đổi ra ngoài, khi xuống lầu thì Tiểu Lục Thước đang làm bài tập ở sảnh lớn.

bé ngẩng đầu Lục Khiêm. Một lúc sai, mặt nhỏ hơi căng: "Bố, bố muốn ra ngoài?"

Lục Khiêm do dự một hồi, kh muốn nói dối với trẻ con, chỉ nói: "Đi thăm một em gái, trưa trở về ăn cơm trưa với con!"

Tiểu Lục Thước gật đầu, cúi đầu tiếp tục làm bài tập của . Chỉ là nắm đ.ấ.m siết chặt.

Lục Khiêm ngồi xổm xuống, sờ đầu của : "Bố được sự đồng ý của mẹ ! Hay là con cùng bố?"

"Con làm bài tập!"

Khuôn mặt trắng nõn của Tiểu Lục Thước còn khá lạnh lùng. Lục Khiêm lại xoa đầu bé, mở cửa ra ngoài.

Ông vừa thì Tiểu Lục Thước đã bu bút xuống. bóng lưng ở trước cửa, môi đỏ mím chặt. Cứ luôn như vậy!

Ông luôn bỏ rơi bọn họ!

Trong lòng , c việc quan trọng hơn bọn họ, ngay cả M M đó cũng quan trọng hơn bọn họ!

Lục Khiêm đã đến bệnh viện.

Thư ký Liễu đang bận rối đầu, mời bác sĩ cho đứa nhỏ lại xử lý mâu thuẫn giữa các đứa bé.

Ở trước cửa phòng bệnh, phụ của đứa bé nghịch ngợm đó đến .

Thư ký Liễu là một hiểu chuyện.

Nhưng đối phương quá đáng, kh chỉ ức h.i.ế.p Lục Huân ra tay đẩy mà phụ đó đến mà kh chịu xin lỗi, trực tiếp nói bồi thường một trăm nghìn xem như là việc tư.

Một trăm nghìn, tiền viện phí cũng kh đủ. Huống hồ đối phương còn kh chút hối cải.

Thái độ của thư ký Liễu cũng lạnh lùng, kết quả mẹ của đối phương hung dữ gào lên: "Một trăm nghìn còn kh được, các muốn bao nhiêu? nghe nói m từ thành phố 6 chuyển đến, xuất thân của đứa trẻ này kh ra gì thì con nói vài câu làm chứ.

Thư ký Liễu tức đến muốn đánh .

Vợ của ta kéo ta lại, sau đó nhẹ giọng nói: "Ông Lục đến .” Lục Khiêm đến cùng với bác sĩ do bà Hoắc giới thiệu.

Bác sĩ kh thích tham gia vào những việc này, nên vào phòng khám cho đứa nhỏ trước.

Lục Khiêm đàn bà nhiều chuyện đó, nhíu mày.

phụ nữ đó Lục Khiêm, chút sợ hãi, bà ta ra được đàn trước mặt thân phận kh thấp.

Nhưng bà ta gan dạ.

Miệng của ai lớn, đè được uy phong thì đó tg.

Vì thế bà ta tiếp tục gào mồm lên nói: "Ôi, kiếm trợ thủ đến ! Đây là kh chuyện nhiều thì thể làm được, còn nói cho m biết một trăm nghìn, thêm một xu cũng kh được! Đẩy

nó thì làm chứ, một đứa cha sinh kh sẽ dạy, đẩy hai cái cũng kh c.h.ế.t được.

Thư ký Liễu lên muốn đánh . Vợ của ta ngăn lại.

Thư ký Liễu gấp gáp: "Là lúc nào còn nói đạo lý quân tử gì nữa." Kh ngờ đến vợ của ta lên trước, bốp hai tiếng tát lên mặt của đàn bà đó.

dùng sức mạnh. Đột nhiên mặt của phụ nữ đó đỏ lên, là đặc sắc.

phụ nữ lập tức gào lên: “Đánh ! Đánh ! Còn thiên lý kh?”

Lục Khiêm trầm giọng nói: “Đánh cô thì làm ?” Ông lên một bước.

đàn bà chua ngoa đó kh khỏi lùi về sau vài bước, cho đến khi cơ thể mập mạp đụng vào tường, bà ta giả vờ dữ tợn Lục Khiêm: “ tiền thì được đánh ! nói sai ? Nó kh chính là tạp chủng ?”

Lục Khiêm từng bước đến gần.

phụ nữ đó nuốt nước bọt, vậy mà chồng của bà ta kh dám tiến lên kéo.

Giọng nói của Lục Khiêm đè thấp: “ nói cho cô biết con bé kh tạp chủng, bố của cô bé là sinh viên đại học Newton, là th niên tuấn tú hiếm , là liệt sĩ vì sự nghiệp hàng

kh mà c.h.ế.t thảm, một đứa trẻ như vậy con bé nên được chăm sóc, mà kh bị khác gọi là tạp chủng.”

Lục Khiêm hơi nghẹn.

Nói xong thì giơ tay tát phụ nữ một cái.

Ông chưa từng đánh phụ nữ nhưng hôm nay phá lệ.

Đúng Lục Huân là Lam Tử Mi lén lút sinh ra, là cô ta tính kế Lục Quân.

Nhưng Lục Huân vô tội.

Trên cô bé chảy dòng m.á.u của Lục Quân, mới tám tuổi đã thiên phú kinh giống như Lục Quân.

Lục Khiêm nói xong cũng đánh xong.

phụ nữ một lúc lâu còn chưa hoàn hồn, đợi bà ta tỉnh lại thì kh còn sự hung dữ ban đầu.

Bà ta che mặt khóc.

đàn ở bên cạnh bà ta tức giận nói: “Còn mặt mũi khóc, còn kh dẫn súc sinh ở nhà đến xin lỗi con gái ta! Lỡ như chân té bị thành bệnh gì đó thì cô kêu con trai cô cưới ta về !” Bà Liễu gào thét: “Lục Huân chúng kh gả cho lưu m.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lời nói này rõ ràng bị sai lệch .

Lục Khiêm nghe đến đau đầu, hiao cặp vợ chồng này cho thư ký Liễu, bản thân tự vào trong phòng bệnh.

Khi vào kh khỏi suy nghĩ.

Thật ra đã lâu kh gặp cô bé , bây giờ gặp đương nhiên tâm trạng phức tạp.

Trong phòng bệnh, chân của Tiểu Lục Huân đang bị treo lên.

Cô bé ngã gãy xương vậy mà kh rơi một giọt nước mắt, kh khóc kh qu.

Khi Lục Khiêm vào cô bé , môi mấp máy... Lục Khiêm đứa bé kia.

Đau đến thế còn kh khóc.

Sau đó chán nản nghĩ, cô bé kh kh nói chuyện, cũng kh khóc được kh?

Ông xòe bàn tay, khẽ sờ đầu cô bé. Lục Huân chằm chằm. Thư kí Liễu để vợ đối phó với đàn bà đ đá kia, bản thân chạy vào thì th cảnh hai đang nhau.

ta thương Lục Huân.

ta biết dù đứa bé này được họ nhân nuôi, nhưng trong lòng cô bé vẫn luôn muốn Lục Khiêm.

Thư kí Liễu l kính xuống, lặng lẽ lau mắt. những kh ai thay thế được.

Khi tỉnh táo lại, tay vỗ vai Lục Huân, ho khan: “Gặp chú Lục , còn buồn thế?”

Lục Huân vẫn kh nói lời nào. Cô bé dùng ngôn ngữ ký hiệu, dùng động tác tay nói chuyện.

Cũng may vợ chồng thư ký Liêu thương cô bé thật lòng, tình nguyện học ngôn ngữ ký hiệu.

ta Lục Khiêm, nói: “Con bé nói vui... ... vui.” Cổ họng Lục Khiêm nghẹn ngào.

Ông khẽ gật đầu, cuối cùng lại hơi nhếch nhác, thảo luận về vết thương của cô bé với bác sĩ.

Bác sĩ phim chụp. Ông nói: “Tình hình khá phức tạp, nhưng kh khó làm.”

Ông mời Lục Khiêm qua nói chuyện, Lục Khiêm Lục Huân, đứa bé đó vẫn chằm chằm.

Lục Khiêm lại sờ đầu cô bé.

Ông và bác sĩ đến văn phòng ngoại khoa. Bác sĩ này biết quan hệ của Lục Khiêm với nhà họ Hoắc nên vô cùng chu đáo, mời uống trà.

Ánh mắt Lục Khiêm sâu. Bác sĩ ngồi xuống, cân nhắc xong mới cười nói: “Chân kh khó chữa! Vết thương lòng mới khó chữa! nghe nói đứa bé kh nói chuyện là do vấn đề tâm lý, tại kh chữa trị kịp thời?”

Sắc mặt Lục Khiêm lạnh nhạt.

Suy nghĩ của ngược dòng về quá khứ, về những chuyện kh hề vui vẻ kia.

Cái c.h.ế.t của Lục Quân, sự cố chấp của Lam Tử Mi. Và sự đau lòng của Minh Châu.

Ông thấp giọng nói: “Thân thế của đứa bé này phức tạp, trải qua quá nhiều chuyện, cũng do kh làm hết trách nhiệm.”

Quan hệ của này với nhà họ Hoắc, bác sĩ hiểu rõ. Vợ cũng bỏ rơi được.

Ông đến bàn làm việc viết phương án trị liệu, suy nghĩ nhẹ giọng nói: “Giờ là thời gian ều trị tốt nhất của con bé, lớn thêm chút nữa, muốn nói chuyện thì lần nữa luyện tập, đó sẽ là một quá trình vừa dài vừa đau khổ.”

Lục Khiêm gật đầu: “ sẽ nói với con bé.”

Bác sĩ đưa cho Lục Khiêm một tấm d : “Đây là bạn thân của thầy , uy tín trong phương diện này, nhưng thường xuyên ở nước ngoài, nếu cần gọi ện thoại thì cứ báo tên .”

Lục Khiêm nhận l nói cảm ơn.

Ông rời khỏi phòng làm việc, cũng kh vào phòng bệnh luôn. Hành lang đã yên tĩnh lại.

Ông tới cuối hành lang, ở đó một cánh cửa sổ, gió nóng mùa Hè thổi từ đó vào, thổi hơi nóng vào mặt kh thoải mái, nhưng Lục Khiêm cần nó giúp tỉnh táo.

Buổi chiều, Lục Huân làm một phẫu thuật nhỏ.

Lục Khiêm gọi cho Minh Châu, để cô kh đợi .

Ông cảm th lỗi, giọng nói cũng bị đè xuống thấp: “Minh Châu, đã nói là ở bên nhau cuối tuần ...

Minh Châu đã thoải mái và bình tĩnh hơn quá khứ nhiều. Cô đang ôm Lục U, cùng bà cụ tước vỏ đậu. Cô nhẹ giọng nói: “Vừa hay em ở với bà cụ! kh về vừa đúng.”

Lục Khiêm mỉm cười, lại hỏi qua Lục Thước: "Con trai ngốc đâu ? Lúc , nó kh đúng lắm, Minh Châu, em tr nó nhé, lát về nói chuyện với nó.”

Minh Châu gật đầu. Cô qua, Lục Thước đang ngồi dưới bóng cây đọc sách. Hai nói thêm m câu cúp ện thoại.

Bà cụ sợ trong lòng Minh Châu kh thoải mái nên kh tước đậu nữa, mang hai mẹ con xem kho báu của .

Tất cả đều là ngọc trai lớn, phỉ thúy lớn. Từng viên đá để vương lục vô cùng đẹp mắt!

Đây là thứ tốt nhất Minh Châu từng gặp, nhưng phụ nữ nào từ chối được những thứ này đâu?

Tiểu Lục U kh hiểu, đeo chuỗi hạt x thật dài lên . Còn hồng ngọc, lam ngọc.

Hoa ngọc, lục ngọc.

Hết cái này đến cái khác, khiến như một cái móc treo đồ trang sức. Bà cụ khẽ cười mắng: “ cứ như một tên trộm thế hả!”

Minh Châu biết bà cụ đối tốt với , cô nói: “Mẹ l về ! M thứ này quý giá quá.”

Bà cụ vẫn kh chịu nhận về.

lại l ra thêm vài thứ nữa, Minh Châu dở khóc dở cười. Nhưng mà, cô nh chóng kh cười được nữa.

Mới mười lăm phút, khi họ ra, Lục Thước đã biến mất . Bà cụ suy nghĩ: “Kh vừa còn đọc sách à?”

Minh Châu cũng lo lắng.

Hai lớn và giúp việc tìm khắc trong ngoài biệt thự nhưng kh th Lục Thước đâu, cuối cùng bà cụ đưa ra ý: “Mau gọi cho

Lục Khiêm! Bây giờ kh chuyện gì quan trọng hơn con trai nó hết! Bảo nó mau về tìm !”

Ngón tay Minh Châu hơi run, cô gọi cho Lục Khiêm. Giọng cô cũng hơi run rẩy.

“Lục Khiêm, Thước Thước biến mất Trong bệnh viện, Lục Khiêm giật . Thước Thước biến mất ?

Ông cầm ện thoại ra khỏi phòng bệnh, dù trong lòng hốt hoảng nhưng vẫn là an ủi Minh Châu đầu tiên: “Em đừng hoảng, đã kiểm tra camera trong biệt thự chưa?”

Minh Châu khóc nói: “Em đang xem! Nó chạy ra ngoài một .” Trên màn hình, Lục Thước ra cánh cửa màu đen, vòng vo một vòng biến mất.

Lòng Lục Khiêm trầm xuống.

Ông đè nén cảm xúc: “Em để mẹ tr Lục U , giờ đến cục cảnh sát đường XX, em đến trước cũng được, chúng ta kiểm tra camera xung qu xem ! gọi cho Lão Chu trước.”

này là cánh tay đắc lực của . Minh Châu nghe lời .

Vì vậy, mỗi một hướng, trên đường cô còn gọi cho Hoắc Minh, vận dùng tất cả những quan hệ thể dùng được.

Khi rời , Lục Khiêm gặp thư ký Liễu. Nghe nói Lục Thước mất tích, thư kí Liễu vội vàng theo.

Khi ngồi lên xe, Lục Khiêm lại gọi cho Minh Châu: “Lần trước thằng nhóc bỏ nhà đã chạy qua phòng trọ bên kia, em qua đó xem trước , chúng ta liên lạc sau.

Minh Châu đồng ý.

Xe của Lục Khiêm chầm chầm rời khỏi bệnh viện.

Ở cổng bệnh viện, một chiếc taxi dừng lại, một bé trai bước từ trên xuống. bé đeo ba lỗ, chạy vào khu nội trú.

bé tìm từng tầng một.

Cuối cùng bé tìm được muốn tìm ở một phòng bệnh VIP. Lục Huân xinh đẹp.

Cô bé kế thừa ngũ quan xinh đẹp của Lam Tử Mi, da lại trắng, trắng như Lục U.

Lúc này, chân cô bé bị bó bột, cô bé đang tựa vào giường vẽ gì đó. Một quyển gi vẽ đã bị vẽ hơn một nửa .

Trên gi vẽ váy cưới, mẫu là một phụ nữ xinh đẹp... Lục Huân cầm cây bút sáp, tô từng chút một.

Trước kia vợ chồng thư ký Liễu từng cho rằng cô bé đang vẽ Lam Tử Mi, dù kí ức lớn nhất của cô bé cũng là Lam Tử Mi, nhưng Lục Huân chưa từng nói cho ai biết, này là Hoắc Minh Châu.

Vì cô bé biết, chú Lục kh kết hôn thành c. Cô Minh Châu cũng chưa mặc váy cưới.

Cô bé muốn thiết kế một bộ váy cưới xinh đẹp, lớn lên muốn trở thành nhà thiết kế, khao khát một ngày sẽ tặng nó cho cô Minh Châu.

Như vậy, sẽ kh trách chú Lục nữa kh?

Lục Thước đứng ngoài cửa cô bé, đương nhiên cũng th bản vẽ váy cưới, đôi con ngươi như muốn phun lửa.

bé cho rằng đó là Lam Tử Mi.

Lục Thước tiến lên, làm chuyện thô lỗ nhất cuộc đời, xé nát quyển tập vế của Lục Huân.

M chục bản vẽ, quyển tập đã vẽ hai năm, đều bị xé nát hết, rơi xuống nền giường trắng tin, rơi trên tóc, trên Lục Huân.

Cô bé ngạc nhiên bé trai trước mặt . Da trắng nõn. Mái tóc màu trà.

Ngũ quan giống chú Lục.

Cô bé lập tức nhận ra đây là ai, mặt trắng bệch, cúi đầu xuống nhặt những mảnh vụn đó lên.

Lục Thước vừa xấu hổ vừa giận giữ nói: “ mày lại xuất hiện?” Mặt Lục Huân tái x.

Lúc này cô Liễu vào, vừa vào đã th hai đứa trẻ, cô xung qu... Ấy, Lục và Truyền Chí đâu ?

Cô Liễu an ủi Lục Thước gọi cho chồng .

nhỏ giọng nói: " Thước Thước lại tới thế? Hai đứa bé kh hợp nhau đâu.”

Đối với thư ký Liễu, đây là tin tức vô cùng tốt.

ta cúp mắt nói với Lục Khiêm: “ bé đang ở bệnh viện! lại tìm ra được kh biết?

Lục Khiêm đoán bé nghe lén ện thoại.

Ông lập tức quay về, còn gọi báo cho Minh Châu nữa. Cuối cùng cũng yên tâm được.

Ông quay về bệnh viện.

Trong phòng bệnh, cô Liễu đang dọn dẹp gi vụn trên đất, Lục Huân ngạc nhiên ngồi trên giường.

Mặt Lục Thước vẫn còn vẻ xấu hổ và giận giữ. Lục Khiêm vào, chậm rãi tới cạnh con trai minh, đứng trước mặt bé. Lục Thước ngước mắt .

Lục Khiêm khàn giọng hỏi: “Chuyện kh phong độ như thế, con làm được?”

Lục Thước mím chặt môi, sau đó nói: “Bố muốn con xin lỗi à?” Lục Khiêm như bị ện giật.

Lúc này trái tim vô cùng đau đớn... Đúng vậy, Lục Thước đã làm sai, nhưng tất cả chuyện này kh do hay ?

Nhất thời, cũng kh biết làm thế nào. Ông muốn dạy con, nhưng kh nói ra được, vô cùng hổ thẹn. Rốt cuộc vẫn là thư kí Liễu hiểu .

ta nhẹ giọng nói: “Về nhà bàn lại ! Ngài mang Thước Thước về nhà trước, thằng bé bốc đồng mà, vẫn còn nhỏ... Đừng nghiêm khắc quái”

Trong lòng Lục Khiêm tức giận, xách . Thư kí Liễu lo xong cái này mới quan tâm được cái kia.

Lục Huân kh chịu nói chuyện, bị đối xử thô bạo như thế, cũng bị lặng lẽ ngồi một chỗ.

Thư kí Liễu vô cùng đau lòng.

ta dịu dàng nói: “Mai bố mua quyển khác cho con! Đẹp hơn quyển này!” Lục Huân kh nói gì cả.

Cô bé nắm chặt nắm đấm, trong lòng bàn tay còn giấu một mảnh gi. Đó là váy cưới màu đỏ.

Cô bé nghe nói, ngày chú Lục kết hôn, cô Minh Châu mặc váy đỏ đẹp.

Nhưng tất cả đều bị cô bé phá hỏng. Lục Khiêm đưa Lục Thước về nhà.

Trên xe, hai cha con kh nói gì cả, Lục Thước cũng đang giận. Lục Khiêm lái xe.

Lúc này muốn hút thước.

Khi dừng đèn đỏ ở ngã tư, định nói trái với con trai: “Con kh nên gây gổ với bạn gái! Con nghĩ xem, con bé bị ta đẩy ngã xuống lầu làm gãy chân, còn kh nói chuyện được nữa! Lục Thước, bố dạy con thế à?”

Lục Thước kh chịu nói lời nào.

Lục Khiêm kh cách nào với bé cả, cũng kh dám nói gì nghiêm khắc.

Mãi đến khi xe lái vào biệt thự, lúc dừng lại, Lục Thước mới nhẹ giọng nói: “Bố chưa từng dạy con!”

bé nói xong thì mở cửa xe nhảy xuống.

Lục Khiêm cửa xe mở rộng, vô cùng giận dữ.

Ông xuống xe, tức giận sút vào cửa xe, muốn vào nói lí lẽ, dạy dỗ bé. Nhưng vào phòng khách, lại ngây ngẩn.

Lục Thước quỳ thẳng dưới cầu thang, cơ thể nhu nhược ưỡn thẳng, tỏ ra quật cường.

Tiểu Lục U kêu .

Lục Thước chỉ vỗ cô bé, nhẹ giọng nói: “Qua bên kia chơi .” Lục Khiêm cười trong tức giận.

Ha!

Bướng bỉnh như thế mà còn biết thương em gái nữa.

Ông vừa muốn nói chuyện, Lục Thước đã mở miệng trước: “Con đã làm sai! Con bằng lòng chịu phạt! Nhưng con kh hối hận!”

Lời này khiến Lục Khiêm giận đến mức trái tim run lên. Mẹ nó. M năm trước, theo tính khí của , dù thế nào thì cũng đánh thằng bé này một trận.

Nhưng giờ kh đủ sức nữa!

Lúc này bà cụ hơi run run chạy tới, th cháu trai yêu quý đang quỳ thì đau lòng tiến lại kéo bé lên, nhưng Lục Thước bướng bỉnh hiếm th, dù c.h.ế.t cũng kh chịu đứng lên.

Trong lòng bé mơ hồ nhớ ra. Khi bé xé quyển tập vẽ, con bé M M kia đang rưng rưng nước mắt.

Hình như còn khó nữa. Con bé đó khóc , quỳ một tí thì đã là gì đâu?

Bà cụ kh kéo bé đứng lên được nên quay sang mắng Lục khiêm: “A! Nó làm chuyện hại đời hại gì mà mày hành hạ nó

thế hả? Nếu như theo tiêu chuẩn của mày, gây họa là nên c.h.ế.t hả? Nhiều năm qua, mẹ và Minh Châu luôn chịu nhiều khổ sở vì cái số đào hoa của mày, mày thương con ta mà kh xót con à? Hay là mày cảm th Lục Thước và Lục U kh xứng làm con của nhân vật lớn như mày? Thế giờ tao mang cháu tao , kh cản trở mày nữa! Nhưng mà Lục Khiêm, tao nói cho mày biết, bây giờ mày chẳng là gì cả đâu, Đại Th đã mất lâu , mày còn tưởng đám bảo vệ chút hào quang le lói kia nể mặt mày à! Tao nhổ vào, mẹ mày đây mới là đầu tiên lo cho mày đó!”

Lục Khiêm cười khổ: “Mẹ à, con kh ý đó!” “Thế mày ý gì?”

“Cả nhà vất vả lắm mới đoàn viên được! Cũng là do cha mẹ ta thấu tình đạt lý mới để con gái ta về với mày, mày làm chồng, làm cha thế nào hả? , bên đó cần mày, nhưng bên này kh cần à? Minh Châu hiểu chuyện kh nghĩa là mày thể coi thường con bé, kh coi trọng con bé!”

Nói xong một đoạn dài, bà cụ cười nhạt.

“Lục Khiêm, tao th mày còn độc thân dài dài!” Lục Khiêm lại càng cười khổ.

Bà cụ mắng xong, lòng cũng thoải mái hơn.

Bà cảm th chắc c Lục Thước trong lòng cũng thoải mái . Bà l một cái ghế, ngồi xuống cạnh cháu trai, vừa quạt gió cho bé vừa nói: “Mày làm ra chuyện này, đừng mà trách con mày làm liều!”

Nói xong, bà lại lau mồ hôi cho Lục Thước: “Cháu muốn quỳ, bà nội ở đây với cháu.”

Lục Khiêm phục bà cụ luôn.

Rõ ràng trong lòng bà cũng kh đồng ý với hành động của Lục Thước, cũng cho rằng bé làm sai, nhưng bà vẫn chửi trước. , thằng nhóc kia nhượng bố đó!

Tát cho một cái lại cho một quả táo, làm trôi chảy quá. Nhưng cái tát đó là cho !

Lục Khiêm kh làm gì được.

Ông ôm l Lục U, cố ý nói mát: “Nghe nói nhiều thế, bảo bối nhà chúng ta đã sợ ! Bố pha sữa cho Lục U nhé!”

Bà cụ cản : “Trời đang nóng, cho uống sữa tươi đừng làm nóng!” Lục Khiêm tỏ ra vui vẻ: “Mẹ nói đúng!”

Ông suy nghĩ xong còn nói: "Được, con nấu cơm riêng cho cháu! Bố làm bánh khoai tây, làm bánh táo cho Lục U, làm mì hải sản cho thằng bé ngốc kia, quỳ lâu như vậy kh được bồi bổ... Bố nói này thằng bé ngốc, con nhớ nói thời gian quỳ nhé, để bố còn c lửa, bưng ra là ăn luôn.”

Lục Thước kh chịu nói lời nào.

Bà cụ lại nói: Xem mày làm con tức thế nào!”

Lục Khiêm ôm Lục U vào bếp, mới m bước đã th Minh Châu về.

Ánh mắt Lục Khiêm trở nên sâu thẳm.

Lục U ôm mặt bố, thơm thơm, nước miếng chảy ra dính lên cằm .

Cô bé nó: “Mẹ về ... Bố quỳ... Bố quỳ....


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...