Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 1230: 1249: Lời nói chua xót

Chương trước Chương sau

Thư ký Liễu nói như vậy nên Minh Châu hơi lúng túng. Cô khẽ lên tiếng: " biết cách dỗ dành nhất đ." Thư ký Liễu nhẹ nhõm hơn một chút.

Trước nay ta là một thích trêu đùa, ta thuận mồm nói, 'So với Tổng giám đốc Lục của chúng ta thì còn cách xa, biết cách dỗ dành con gái vui vẻ."

Minh Châu mím môi: "Đúng vậy, biết cách dỗ dành con gái vui vẻ."

Lời nói chua xót.

Thư ký Liễu nói lỡ lời, ta xoa đầu ngơ ngác.

Minh Châu lại nói: " chỉ nói bừa thôi! thăm đây." Thư ký Liễu bóng lưng ta, làm thế nào cũng chẳng th chỉ là nói bừa thôi, rõ ràng là đang ghen mà.

Nhưng ta kh dám nói những lời này.

Minh Châu vào phòng bệnh VIP, Lục Khiêm đang ngủ.

Thật sự cô đã một đêm kh ngủ, nhưng lúc này cô kh nỡ chợp mắt. Sợ chợp mắt thì Lục Khiêm trên giường bệnh sẽ biến mất.

Cô nhẹ nhàng nắm tay đặt lên bờ má ấm áp của , đôi mắt chằm vào .

Vốn dĩ Thư ký Liễu muốn vào.

th cảnh tượng này nên đành thối lui. "Lục Khiêm, khỏe lại."

Minh Châu nói lẩm bẩm.

Lục Khiêm ngủ lâu, đã một ngày một đêm vẫn chưa tỉnh.

Minh Châu lo lắng, cô cứ hỏi bác sĩ liên tục, bác sĩ kiên nhẫn để giải thích với cô: "Một mặt là vì bệnh tình chút nghiêm trọng, và mặt khác là Lục quá mệt, thêm vào đó... lẽ là đã căng thẳng trong thời gian lâu, vì vậy lần này mới ngủ lâu như vậy, đợi ngủ đủ thì chắc c sẽ tỉnh lại."

Minh Châu thả lỏng một chút nhưng một lúc sau lại phiền muộn. Hoắc Minh đưa Ôn Noãn đến thăm.

đứa em gái kém cỏi của thở dài: "Lần này khiến ta vẻ bất ngờ đ."

Lục Khiêm vốn dĩ là cẩn trọng.

Trong nhà của Minh Châu sẽ kh thiếu thuốc cơ bản cho trẻ con, bà dì lo lắng quá đến mức kh ý tưởng nhất thời, cuối cùng cho bọn trẻ uống thuốc, rõ ràng Lục Khiêm thể ện thoại để hướng dẫn, nhưng lại mạo hiểm đến.

lễ là vì nút thắt trong lòng của Thước Thước.

Hoắc Minh khẽ lẩm bẩm: "Ông cũng lúc bốc đồng nhỉ"

Hai em đang nói chuyện, còn Ôn Noãn chăm sóc Lục Khiêm. Cô chu đáo lau trán cho Lục Khiêm.

Hoắc Minh quay lại vợ một lúc cười: ' th bộ dạng này của em vẻ giống như đang chăm sóc cha ruột vậy."

Ôn Noãn liếc . "Miệng chẳng câu nào hay ho nhỉ.” Hoäắc Minh một tay ôm cô, khẽ chạm vào trán Lục Khiêm: "Để xem bố chúng ta thế nào ."

Ôn Noãn tức giận muốn đánh .

Minh Châu nước mắt lưng tròng, cô cảm th trai tuổi tác ngày càng già .

lại trẻ con hơn thế.

Buổi chiều Hoắc Minh còn việc nên đưa Ôn Noãn . Minh Châu xuống lầu tiễn bọn họ.

Ba lớn mới .

Bảo mẫu trong nhà dẫn hai đứa nhỏ đến, là do Tiểu Lục Thước yêu cầu, còn đưa cả Tiểu Lục U đến nữa.

bé bảo dì đợi bên ngoài cửa.

bé tự đẩy cửa phòng bệnh nắm tay em gái vào.

Lục Khiêm vẫn cứ yên lặng nằm trên giường bệnh, sắc mặt vẫn tái nhợt. Tiểu Lục U nhận ra hồi lâu mới i a gọi bố.

Tiểu Lục Thước ôm em gái bảo con bé đừng nói chuyện: "Bố đang ngủ đ."

đàn chăm chú.

bé nhớ đến vào một buổi tối khó chịu đó, là đàn này mạo hiểm trời mưa to đến để ôm bé vào trong lòng

Buổi tối thăng trầm đó, cực kỳ khó chịu.

Nhưng mỗi lần bé tỉnh lại đều th đàn này trước mặt.

Đôi mắt Tiểu Lục Thước ươn ướt.

bé lặng lẽ ôm l em gái, sau đó đặt vào trong chăn của Lục Khiêm, và còn cởi bỏ đôi giày của Tiểu Lục U nữa.

Tiểu Lục U: "..."

Tiểu Lục Thước lớn tiếng nói: "Trưa , nh ngủ ." Tiểu Lục U: "..."

Tiếp theo là trai đắp chiếc chăn mỏng cho cô bé, và để cô bé ngủ trưa với

Thằng nhóc bĩu môi.

Nhưng cô bé đúng là một cô gái biết nghe lời lại thích ngủ, kh lâu sau đã chợp mắt.

Khuôn mặt trắng tròn như chiếc đĩa ngọc của cô bé đã áp vào lòng của bố.

Tiểu Lục Thước th phát thèm.

bé nói khẽ: "Bố thích em gái nhất, thì con dẫn nó đến cho bố." [Bố nh khỏe lên .]

Lúc Minh Châu quay lại bất ngờ th dì bảo mẫu nhà , Cô vội hỏi

Bà dì nói cho cô: "Thước Thước nói Tiểu Lục U nhớ bố nên bảo dì đưa đến đây, hi hi, thật sự còn chuyện này nữa, vừa mới vào bên trong một lúc thì cô em gái đã ngủ bên cạnh Lục ."

Minh Châu: ”..."

Cô muốn đẩy cửa vào, nhưng qua một tấm cửa kính cô th... Cô th Lục Thước ngồi đó, ánh mắt thao láo Lục Khiêm trên giường bệnh.

Rõ ràng là bé muốn đến. Đôi mắt Minh Châu hơi ướt.

Cô bảo dì về trước, một cô ngồi đợi trên chiếc ghế dài ở bên ngoài. Một giờ sau.

lẽ bên cạnh thêm một nhỏ bé nên Lục Khiêm tỉnh lại. Vừa tỉnh dậy đã cảm th trên mặt nóng hầm hập, cúi đầu . Tiểu Lục U ngủ ngon lành.

Cả cơ thể bé nhỏ nằm trên , hai cái chân béo tròn nhỏ gác hai bên , khuôn mặt đang dán vào dưới cằm còn đang chảy nước miếng.

Chẳng trách n.g.ự.c thở kh nổi.

Lại ngước mắt lên đã th Tiểu Lục Thước. Cục cưng của hỏng .

Da mặt Tiểu Lục Thước vẻ mỏng, bị đôi mắt đ đá của Lục Khiêm th thì đã đỏ ửng mặt, bé xấu hổ quay đầu khẽ nói: “Em gái nhớ bố.”

Hồi trẻ Lục Khiêm cũng là cao thủ tình trường Dỗ dành con gái được, dỗ dành trẻ con càng được hơn.

Đạo hạnh của cao thâm, ánh mắt như ện, hỏi: “Vậy con kh nhớ bố à?”

Nam tử hán mà, đều thể diện. Tiểu Lục U kh chịu thừa nhận. bé hứ: "Nếu nhớ, con cũng chỉ nhớ ngoại họ..’’

Lục Khiêm nghiêng đầu qua hỏi dịu dàng: "Bố kh ngoại họ của con ?"

Tiểu Lục Thước càng xấu hổ hơn.

bé khẽ nhõng nhẽo: "Bố ngủ lâu như thế cần tiểu kh? Nếu mà tiểu trên giường thì chắc c mẹ sẽ chê bố đ! Vốn dĩ... vốn dĩ khác đều bàn tán tuổi tác của bố đã lớn."

Lục Khiêm

Thằng quỷ nhỏ này, thật muốn ném nó mắt.

Ông cúi đầu con bé, Tiểu Lục U đã đổi sang hướng khác. Cô bé nằm ngang trên bụng của Lục Khiêm.

Đầu và chân đều vùi trong ga giường.

Sau đó còn ngáy nữa, chiếc váy hoa nhỏ cứ lung lay, quá là đáng yêu. Lục Khiêm hỏi: "Con đặt em vào trong chăn của bố thì làm bố nhà vệ sinh?"

Tiểu Lục Thước đỏ mặt.

Nhưng bé kh nỡ đánh thức em gái, ngủ ngon lành, cô nhóc này thể ngủ ngon như thế chứ.

Tỉnh thần Lục Khiêm tốt lên nhiều.

Ông khẽ nhấc dậy đặt cô nhóc sang một bên gối. Đừng nói chứ thật sự nhớ con bé.

Ông cầm một chiếc áo đắp lên bụng của cô bé.

Ông rút ống truyền dịch ra, nhấc chân xuống giường, tự nhiên khi xuống giường lại hoa mắt chóng mặt.

Tiểu Lục Thước vội vàng đến đỡ .

Miệng cũng kh tha cho ta: “Con đã nói tuổi tác của bố đã lớn mà.”

Lục Khiêm cúi đầu bé, đột nhiên cảm th, lẽ đứa trẻ này đã tiếp xúc với Hoắc Minh quá nhiều, hoặc là nghe Hoắc Chấn Đ nói móc †a nhiều lần, cái miệng này quả thật ghê gớm. Dĩ nhiên là sẽ kh bị con trai gây khó dễ.

Ông chỉ cười: "Mẹ con kh chê là được."

Tiểu Lục Thước khẽ nói: "Con gái đều miệng nói nhưng lòng thì kh."

Lục Khiêm bật cười yếu ớt: “Thằng nhóc này, vẻ hiểu biết nhiều đ.”

Khi vệ sinh cũng kh né con trai. Ngược lại, Tiểu Lục Thước lại đỏ mặt quay đầu. Tuổi lớn nên kh xấu hổ nữa.

Lục Khiêm rửa tay trong nhà vệ sinh ra, Minh Châu đã ở trong phòng bệnh , cô th còn một nửa ống truyền dịch nữa: “ lại tự rút ra vậy?”

Lục Khiêm ngồi dựa vào giường khẽ nói: “Cơ thể sắp bị móc sưng lên hết , muốn ăn chút gì đó, th đạm một chút.”

Minh Châu ừ.

Cô mở bình giữ nhiệt trên bàn ăn ra.

Bên trong chút cháo trắng và một ít thức ăn nhẹ. “Chị dâu mang đến bảo đợi tỉnh dậy thì ăn.

Minh Châu bày thức ăn nhẹ ra đến dìu Lục Khiêm qua, dù Lục Khiêm cũng kh nh nhẹn được, mất m giây mới ngồi xuống hẳn.

Ông ăn một nửa bát cháo nhỏ.

Ông dừng lại Minh Châu và hỏi: "Kh em vẫn chưa quay xong phim ở nơi khác ?”

Minh Châu kh muốn nói với những việc đó. Gỗ nói lang mang: “Đợi khỏe em lại ."

Lục Khiêm cũng kh quá tin: “Thuê địa ểm đều kỳ hạn, kh đợi đầu, Minh Châu, thực sự kh đâu." Minh Châu mím môi.

Một lúc sau cô cố làm ra vẻ hào hứng: "Em muốn ê kíp dừng vài ngày thì sẽ dừng vài ngày, em vẫn còn chút năng lực này mà."

Nếu như lời này được nói lúc trước thì Lục Khiêm còn tin. Nhưng Minh Châu của hiện giờ sẽ kh làm như vậy nữa.

Nhưng Lục Khiêm lại là đàn khôn ngoan biết ều, biết rõ cô cũng chẳng ê kíp nào để quay về nữa, nên kh hỏi nữa.

Minh Châu thêm chút náo nhiệt: 'Ăn thêm , ăn chừng đó đủ?" Lục Khiêm vào cô vô định.

Tiểu Lục Thước vẫn còn đang ở bên cạnh, da mặt Minh Châu sắp bị đốt luôn , quả thật cô kh đỡ nổi.

Lục Khiêm cười nhàn nhạt và húp hết nửa bát cháo. Ăn xong thì đều l lại năng lượng.

Tuy kh thể lại quá nhiều, nhưng đã giảm sốt, dựa vào thành giường vẫn thể chơi đùa với Tiểu Lục U.

Giường bệnh khá lớn.

Tiểu Lục U bò khắp bốn góc giường, con bé xem đây là khu vui chơi, bố cũng chiều chuộng cô bé.

Cuối cùng cô gái nhào vào lòng của . Tiểu Lục Thước nhét bình sữa vào cho cô bé. Cô nhóc đang vùi vào trong lòng bố thoải mái uống sữa.

Lục Khiêm nhẹ nhàng sờ vào gương mặt của con bé, trong lòng thư thái hơn nhiều.

Nửa cuộc đời trước của tìm tiền tài d vọng. Nửa đời sau của lại suýt nữa mất mạng.

Trong những ngày tháng đen tối đó, chưa từng nghĩ đến sẽ ngày như hôm nay.

Vợ, con trai, còn cả đứa con gái yêu thương này nữa. Lục Khiêm ngước mắt lên đối diện với Minh Châu.

Ông khẽ nói: "Minh Châu, cảm ơn em."

Đang lúc tình cảm mặn nồng thì vang lên tiếng gõ của phòng bệnh. Minh Châu mở cửa. Cửa mở ra cô sửng sốt, thế nào mà lại là nhóm của Dịch.

Dĩ nhiên là còn cả cô Hồ.

Vẻ mặt Minh Châu kh thoải mái, cô Hồ cũng kh thoải mái, lúc này Dịch là phát ngôn, ta cười ha ha nói: "Nghe nói sức khỏe của Lục Khiêm đang bệnh, nên m chúng đến thăm, vốn tưởng thê thảm lắm, kh ngờ lại giai nhân bên cạnh, lại còn thêm hai đứa nhóc đáng yêu nữa, kh tệ, kh tệ, đúng là kh tệ lắm.

Minh Châu nghe kh quen với tác phong kiểu này. Cô nghĩ, Thư ký Liễu đâu , ta là thích hợp nhất để ứng phó.

khó chịu đến đâu thì cũng kh thể đánh mất chừng mực khiến mọi cười nhạo, dù kh là lúc trẻ nữa.

Minh Châu cười nhàn nhạt: “Vào , tinh thần ổn hơn nhiều . Ông Dịch cầm túi to túi nhỏ, với một nhóm bảy tám bước vào. Dĩ nhiên ta biết cách xã giao nên sẽ kh gượng gạo được. Rõ ràng kh thoải mái nhất là cô Hồ, vốn dĩ hôm nay cô ta kh muốn đến, là Dịch đảm bảo nói rằng: "Trường hợp như hôm nay kh , vậy lúc nào mới ? Qua ải này thì sau này mọi đều là bạn bè bình thường, cô nghĩ xem bộ phim này cô còn muốn quay hay kh thì tiền đồ của cô vẫn nằm trong tay cháu gái của Lục Khiêm là Ôn Noãn, quan hệ của cô và Ôn Noãn kh tệ, nhưng nghe nói Ôn Noãn thương Hoắc Minh Châu như em gái, cô thể ngồi yên xem mẹ của đau lòng hay ?" Nên cô Hồ đã đến. Nếu kh, thật sự da mặt của cô ta kh dày như vậy đầu.

Đang lúc kh thoải mái, Minh Châu lại gọi cô ta lại: "Bọn họ đàn nói chuyện với nhau, chúng ta tìm một nơi để ngồi ." Cô Hồ là từng trải. Cô ta nghi ngờ Minh Châu kh muốn th cô ta, muốn tách cô ta ra kh để cô ta gặp Lục Khiêm.

Nhưng Minh Châu đàng hoàng đứng đắn.

Vào đến trong sảnh của tiệm cà phê ở dưới lầu, hai cô gái lần lượt gọi cà phê đá, ngón tay dài mảnh của Minh Châu ôm l thành ly một hồi

lâu mới nhỏ giọng nói: "Chị Hồ, nói một câu xin lỗi với chị về chuyện lần trước."

Cô Hồ cực kỳ ngạc nhiên.

Cô ta ngầm hớp một ngụm cà phê: "Cô đừng nói vậy, là kh chừng mực.

Minh Châu đắn đo một lúc nói: 'Cho dù kh tin , thì cũng nên tin chị, chị là quan hệ thân thiết với chị dâu của , nếu như chị ý đồ riêng thì chị dâu cũng sẽ kh qua lại với chị, vì vậy nói là do lần trước nghĩ nhiều, làm ầm lên với Lục Khiêm, lại kh cẩn thận bác bỏ thể diện của chị, thế nên thực sự xin lỗi."

Cô Hồ là một tinh tế.

Cô ta buộc tóc lại và cũng lịch sự: "Cô cũng giống như em gái , đừng nói lời xa lạ như thế.”

Minh Châu mỉm cười. Cuộc nói chuyện dừng lại tại đây.

Cô Hồ quan sát trước mặt, chỉ cảm th Minh Châu kh còn giống như lúc trước nữa, chín c và thận trọng hơn nhiều.

Minh Châu cúi đầu cười nhẹ.

Cô chậm rãi nhưng sâu thẳm nói: “Thật ra đến bây giờ còn nhớ một chuyện, vào một tối đêm đó, là chị đã cho quá giang đến sân bay, chị Hồ, chị là một tốt.”

Nói đến đây cô Hồ cũng kh giấu nữa.

Cô ta ngẩng đầu lên khẽ thở dài: "Minh Châu, là cô kh biết năm đó Lục Khiêm đã rầm rộ như thế nào."

"Phụ nữ muốn gả cho xếp hàng từ đầu này đến đầu kia của thành phố B, đều là những phụ nữ thể diện."

" lúc trẻ đẹp trai nho nhã, lại địa vị cao." " lại khôn ngoan biết ều."

Đột nhiên cô Hồ bật cười: "Chắc c bây giờ kh như năm nay, suy cho cùng thì đàn chủ và đàn độc thân kh giống nhau. Minh Châu... là cô đã thay đổi , tin rằng lúc bắt đầu cũng kh nghiêm túc đối đãi cô, nhưng duyên phận chính là như vậy, lúc trước kh ổn định, chỉ ều kh gặp được đó, sau đó đã tìm được cô.”

Nói ra một tràng như thế, cô Hồ mới thực sự nhẹ nhõm.

Cô ta lại cười nhẹ: "Thừa nhận bản thân thất bại, quả thật cảm th tuyệt."

Minh Châu khá xúc động.

Cô thật tâm thật ý nói: “Chị Hồ, kh bằng chị." Cô Hồ vỗ vào tay cô: "Nhưng yêu cô."

Minh Châu và cô Hồ quay lại phòng bệnh. Bầu kh khí vẻ tốt.

Ông Dịch và thêm m nữa đang bế Tiểu Lục U, trên cổ cô nhóc móc thêm m thứ bằng vàng, thô.

Tiểu Lục U khiến ta yêu thích.

Ông Dịch kh dứt ra được, ta hào hứng nói: "Sau này bảo vợ sinh thêm một bé gái, cứ xem bộ dạng bé nhỏ này đáng yêu biết bao."

Cô Hồ che miệng cười: "Vợ nào của ?"

Ông Dịch kh chịu thua: "Cô Hồ, cô nói như vậy kh thật đâu đ, ai dám nói bậy trước mặt vợ thì đoạn tuyệt tình bạn... Nói vậy thôi chứ hết sức chung thủy với vợ "

bên cạnh bật cười.

Chỉ ánh mắt Lục Khiêm dồn vào vẻ mặt của Minh Châu. Ánh mắt của sâu thẳm.

Ông muốn tìm ra thứ gì đó trên khuôn mặt của cô, chí ít là muốn biết cô giận hay kh...

Mọi giải tán hết, căn phòng bệnh VIP lớn thế này đã yên tĩnh lại.

Tiểu Lục U đã ngủ đủ , còn nhận được nhiều món đồ ánh vàng rực rỡ nữa, kho đôi chân mũm mĩm ngồi đằng kia chơi.

Lục Thước cầm sách tr em. Lục Khiêm tự vào đầu giường con gái chăm chú.

Nhưng thỉnh thoảng cũng Minh Châu, cô đang thu dọn phòng bệnh, vừa mọi đến để lại vài thứ, cô thu dọn từng cái lại cho gọn gàng.

Lục Khiêm kh nhịn được mà nói: “Làm chuyện nhà lưu loát hơn trước kia .

Minh Châu cất đồ xong, khẽ vén tóc lên: “Dù cũng làm, trà còn trẻ con mà, một số việc kh thể dựa dẫm vào giúp việc được. Lục Khiêm cô, cảm th cô vừa dịu dàng vừa thoải mái.

Một lát sau, vẫn kh nhịn nổi mà hỏi: “Em và cô Hồ đã nói gì?” Minh Châu nhếch môi, khẽ cười.

“Kh nói cho biết!”

Lục Khiêm muốn nói đùa với cô m câu, nhưng trong phòng bệnh còn hai đứa bé nữa, đặc biệt là Lục Thước đã hiểu chuyện .

Ông chỉ đành kiềm chế lại.

Đúng lúc này, bác sĩ tới, sau khi kiểm tra thì cười nói: “Ông Lục khôi phục nh!”

Tiểu Lục U bò về phía Lục Khiêm. Bác sĩ cũng thích trẻ con. Ông hai đứa con trai, muốn sinh thêm một cô con gái nữa, nhưng kh được như ý nguyện.

Ông Lục U mà hâm mộ. Ông ôm Lục U lên, ngắm. Tiểu Lục U th ống nghe trước n.g.ự.c , cảm th thú vị nên cầm l, học theo , đặt một đầu vào bực , miệng nhỏ kêu bi bô.

Bác sĩ muốn mang cô bé về nhà.

Đứa bé vừa xinh đẹp vừa đáng yêu thế này, ai kh muốn đâu! Ông nói với Lục Khiêm: “Đứa bé này lớn lên sẽ làm bác sĩ đ!” Lục Khiêm cười tủm tỉm!

Nhưng kh nð, bác sĩ vất vả, con gái được nu chiều.

Hoắc Tây, Hoắc Kiều cũng thế.

Qua phen này, tinh thần của Lục Khiêm đã tốt hơn nhiều. Chập tối, bà cụ tự đưa cơm tới. chay mặn.

Bà cụ cũng muốn ở lại chăm sóc con trai, nhưng một nhà bốn này, bà lại rời .

Phòng ăn trong phòng bệnh khá nhỏ.

Minh Châu lướt qua, bà cụ quá cẩn thận, còn mang theo một nồi lẩu nhỏ nữa.

Lục Khiêm cũng qua ngồi ăn.

Ông th thì cười: “Thịnh soạn thế này, ở thêm một tháng cũng kh chán! Nhưng lại khổ cho bà cụ ngày nào cũng nghĩ thực đơn cho chúng ta.”

Minh Châu vừa xới cơm vừa nói nhỏ: “Bà cụ đã lớn thế , còn muốn bà lao động à?”

Lục Khiêm kh nói gì, chỉ cô. Tiểu Lục Thước hết cái này lại cái kia. Lục Khiêm gắp cho bé một viên thịt gà.

Ăn xong bữa cơm này, Lục Khiêm đổ đầy mồ hôi, ăn lẩu khu hàn mùa Hè thật ích.

Khi Minh Châu dọn dẹp, vào phòng tắm để tắm, khi ra thì gặp cô. Cô hơi cau mày: “ còn yếu, kh được tắm.”

Hiếm khi Lục Khiêm chơi xấu: “ th ngứa ngáy! Nếu báo với em, chắc c em kh đồng ý!”

biết thế là tốt!”

Minh Châu nói xong, tắt vòi hoa sen định ra ngoài. Lục Khiêm kéo cô lại.

Kh những túm tay cô, còn tiện tay khóa trái cửa phòng vệ sinh lại. “ làm gì đ?” Minh Châu bị ôm từ phía sau thì hơi bất an, thậm chí còn hơi tan vỡ. Lục Khiêm ôm eo cô.

Cằm đặt trên bờ vai mỏng m của cô, cùng cô vào gương. “Lục Khiêm!”

“Con còn ở bên ngoài đ.”

Minh Châu mở miệng lần nữa, giọng nói mềm mại hơn vừa , dù thì cô cũng đang bị ôm, bàn tay đặt bên eo cô cũng kh thành thực. Minh Châu là một cô gái bình thường, bị đàn sờ cũng cảm giác.

Lục Khiêm hôn lên cái cổ trắng nõn của cô. Động tác hơi lạnh nhạt.

Minh Châu kh tình nguyện, nhưng lại kh tránh thoát, mà biết cách khiến cô tan vỡ.

Quần áo bị vén lên, ngón tay thon dài của tùy ý làm bậy. “Lục Khiêm! Bu tay ra....” Cô vỗ vào mu bàn tay , ngẩng đầu lên. Lục Khiêm khẽ gặm da thịt trên cổ cô, giọng khàn khàn đầy hấp dẫn: “Cảm nhận cho kĩ .”

Khoảng mười m phút sau.

Cơ thể Minh Châu hoàn toàn mềm nhũn trong lòng , ngón tay thon dài đỡ l bồn rửa mặt, đầu ngón tay hồng hồng.

Ánh mắt cô đầy mê li, vẻ mặt trầm mê. Lục Khiêm kiên nhẫn chờ cô tỉnh táo lại. Hồi lâu, cô mới hồi lại, hơi xấu hổ: “ còn kh bu em ra à?”

Lục Khiêm ôm eo cô bằng một tay, một tay mở vòi nước. Nước chảy xuống rào rào, ấn chút nước rửa tay, rửa qua xối nước, cả quá trình đều chậm.

Minh Châu cảm th cố ý. Cô giãy giụa. Lục Khiêm đóng vòi nước lại, cúp thấp đầu cô.

Bọn họ tựa vào gần, đến đến mức cô cảm nhận được gương mặt nóng hổi của , cô kh khỏi hơi sợ hãi.

Lục Khiêm ôm cô bằng hai tay, lại nhẹ nhàng hỏi: “Em nói chuyện gì với cô Hồ chứ?”

Minh Châu kh muốn nói với . Lục Khiêm cũng kh cố chấp nữa, đổi qua câu hỏi khác: “Bớt giận chưa?” Minh Châu giả bộ kh hiểu: “Kh giận !”

Lục Khiêm cười.

“Còn nói kh nữa! đắc tội với con, em xót nó kh đã trách à? M ngày qua luôn đối xử với lạnh nhạt, kh cảm nhận được chứ?”

Lục Khiêm biết cách nói chuyện.

Miệng lưỡi của tốt, Minh Châu kh nói lại được. Lục Khiêm bỗng ôm sát l cô.

Ông ôm cô, ôm chặt, một hồi lâu mới thấp giọng nói: “Minh Châu, em trách , mắng , đánh cũng được, đừng biến mất, đừng ghẻ lạnh ! Điều gì cũng bằng lòng làm cho em và con.” Lòng Minh Châu ê ẩm.

Một lúc lâu sau, cô vỗ vào mu bàn tay : “Được , em kh trách .”

Lục Khiêm cười nhạt.

Ông biết Minh Châu mềm lòng, nhưng cũng biết, cô kh trách đã là rộng lượng .

So sánh với trước kia, rốt cuộc cũng khác biệt.

Nhất thời, hơi hoài niệm về quá khứ, hai nói chuyện kh xa cách. Chỉ trách thôi.

Minh Châu đang trong lúc tươi đẹp nhất, lại kh cho cô một căn nhà.

Lục Khiêm xem thời gian, giữ cô lại: “Tối nay ngủ lại đây ! Bên trong cái giường ngủ, đủ cho Thước Thước và Lục U ngủ .” Minh Châu biết Tiểu Thước Thước muốn ngủ lại nên đã đồng ý.

Lục Khiêm cắn tai cô, nói nhỏ: “Em ngủ cùng !”

Minh Châu kh chịu, cô trợn mắt nói: “Em ngủ ngoài salon, rộng rãi.”

Lục Khiêm kh muốn ép cô, cũng đồng ý.

Hai ở trong phòng tắm khoảng hai mươi phút mới ra. Khi hai ra ngoài, đôi mắt xinh đẹp của Lục Thước luân phiên qua lại trên mặt họ, nhưng lại kh ra tâm trạng trong mắt.

Lục Khiêm làm cha còn làm chuyện xấu.

Ông khẽ ho để che giấu: “Bố nói chuyện với mẹ con, tối nay con và em gái ở lại đây.”

Tiểu Lục Thước . Lục Khiêm cho rằng kh đồng ý.

Kết quả, bé phì cười ôm một cái ba lô nhỏ ra, mở ra, đổ hết đồ vật bên trong ra.

Váy của Lục U, quần áo ngủ của Lục U. Sữa bột của Lục U.

Tã của Lục U.

Còn quyển truyện Lục U thích nghe đọc trước khi ngủ nữa. Lục Khiêm: “...”

Dưới cây đèn chân kh, khuôn mặt nhỏ của Lục Thước trắng sáng. bé cắn đôi môi đỏ, nói: “Em cứ khóc đòi tới đây, con cũng hết cách . Nếu kh vì em , chắc c tối nay con sẽ về nhà ngủ.” Ánh mắt Lục Khiêm sâu.

Hồi lâu, chậm rãi nói: “Con đang bắt nạt em gái con kh biết nói chuyện đ hả? Nhỏ thế mà đã nghĩ một đằng nói một nẻo , giống y như mẹ con khi còn bé!”

Tiểu Lục thước bị vạch trần, kh biết giấu mặt vào đâu.

bé Thẹn quá hóa giận: “Mẹ còn nhỏ mà bố cũng kh bỏ qua à?”

“Hồi đó mẹ con hai tám, hai chín tuổi .”

Tiểu Thước Thước lẩm bẩm: “Thế bố già đến mức nào?”

Lục Khiêm Mặt Minh Châu đỏ ửng, cô cảm th Lục U mới là con ruột của cô. Bất kể thế nào, ba mẹ con cũng ở lại.

Lục Thước ôm Lục U lên, vào gian phòng ngủ: “Con chăm sóc em, bố mẹ kh cần để ý bọn con đâu.”

Lục Khiêm mỉm cười.

Khi bé đóng cửa lại, vô vị trí bên cạnh , Minh Châu: “Kh lên giường ngủ thật à? Giường một mét tám mà kh nằm thoải mái hơn sofa à?”

Minh Châu khom , trải chăn ra sofa. Lục Khiêm tới.

Ông ôm eo cô từ phía sau, dán vào tai cô, nói: “Vừa th em muốn, ngủ chung, làm cho em.

Minh Châu vô cùng xấu hổ, mặt nóng như lửa. "Làm gì đó?" "Đã thế này còn nói thế nữa?"

Thật ra cô bị đ.â.m trúng tim đen, nhưng phụ nữ đều sĩ diện hão, đặc biệt là trong chuyện này, đầu bằng lòng thừa nhận cơ chứ. Hơn nữa, sức khỏe kh tốt, kh làm được thật.

Lại bị chọc ghẹo!

Minh Châu nằm xuống salon, kéo chăn che mặt, kh chịu để ý nữa. Lục Khiêm kéo chăn: “Tức giận à?”

Cô kh cử động.

Lục Khiêm ngồi xuống, theo hình dạng mềm, nhẹ nhàng kéo tai cô, ghé sát lại, nhẹ giọng nói: “Là muốn em, được kh?” Cô vẫn kh nói lời nào. Lục Khiêm nhếch môi, khẽ cười, quay lại nằm lên giường bệnh. Đèn tắt.

Cách kh xa là Minh Châu, phòng bên cạnh lại là con trai, con gái của .

Lục Khiêm thả lỏng, ngủ một giấc đến khi trời sáng. Khi tỉnh lại, th n.g.ự.c hơi nặng.

Là Lục U.

Nửa đêm cô bé đòi uống sữa, Lục Thước đâu biết làm chuyện đó, ngủ say.

Tiểu Lục U mở cửa, chân trần chạy đến chỗ bố. Lúc này, cô bé đang chôn mặt trong n.g.ự.c bố mà ngủ say, đôi chân ngủ cũng đặt trên bụng Lục Khiêm.

Lục Khiêm kh cường tráng, nhưng lượng mỡ cơ thể thấp. Trên bụng còn múi.

Khi chân ngứa ngáy, Lục U sẽ cọ xát. Lục Khiêm cúi đầu con gái nhỏ.

Hình dạng gương mặt Lục U giống , nhưng đôi mắt lại bóng dáng của Minh Châu.

Ông kh nhịn được mà hôn lên mặt cô bé.

Minh Châu rửa mặt ra ngoài, đúng lúc th cha con hai . Cô qua ôm l Lục U.

Lục Khiêm lại kh nỡ. “Để con bé ngủ thêm một lát !”

Minh Châu ôm con lên dỗ, nhẹ giọng nói: “Lát nữa y tá qua truyền dịch cho đ! Lục Khiêm, đừng chiều con quá.”

Lục Khiêm khẽ cười.

Trong chốc lát, thấp giọng nói: “ làm cha nghiêm khắc cũng được! Em cưng chiều chúng, sẽ nghiêm khắc với chúng.” Minh Châu kh thèm để ý đến lời nói ên khùng của . Cô dỗ con gái, ôm pha sữa.

Trong lúc chờ sữa nguội, cô đánh rằng cho Lục U. Cô bé mới mọc được m cái răng sữa trắng tinh, được chải sạch sẽ.

Y tá tới truyền dịch cho Lục Khiêm.

Làm xong , cô lại kh nhịn được mà Lục U.

'Trêu chọc cô bé xong, cô nói: "Chủ nhiệm Lâm đâu cũng nói cô bé đáng yêu, tất cả y tá trong khu nội trú đều muốn qua đây xem, nhưng đây là phòng VIP, ngoài cửa vệ sĩ, nên họ kh vào được.” nhét mặt của cô cử như đã được hời vậy.

Tâm trạng Minh Châu hơi phức tạp.

Khi y tá rời , cô nói chuyện với Lục Khiêm: “Hay sau này bớt cho Lục U ra ngoài ?"

Lục Khiêm cô: “Sợ bị khác nhớ thương à?"

Minh Châu hơi mất tự nhiên, sau một lát mới nhẹ giọng nói: “Khi còn bé em cũng thế, th ai cũng thích, sau đó thì... Đã thành như thế này!”

Vẻ mặt Lục Khiêm dịu dàng.

Ông nhẹ nhàng nói: “Như vậy tốt mà! thích!” Minh Châu run sợ.

Đời này cô hai tình yêu, một là Cố Trường Kh, còn lại là Lục Khiêm.

Cố Trường Kh kh thích cô.

ở bên cô hoàn toàn là vì quan hệ và tài nguyên của nhà họ Hoắc. Nhưng mà Lục Khiêm... Ông thích cô chỗ nào chứ?

Lục Khiêm th cô suy nghĩ sâu xa thì nói: “Minh Châu, đừng tùy tiện phủ định chính ! Em tốt, tốt hơn em tưởng tượng nhiều! đã gặp nhiều trong giới quyền quý , nhưng kh cô bé nào đơn thuần đáng yêu như em được, em đối xử với ai cũng tốt.” lẽ chính sự hiếm hoi đã đả động .

Minh Châu hơi xúc động.

Nhưng cô kh muốn thể hiện ra, chỉ liếc : “Đã bệnh thành thế này , c phu dỗ kh giảm chút nào.”

Lục Khiêm cười khẽ.

Ông tr lịch sự, cười lên cũng đẹp. Còn chút mập mờ.

Mặt Minh Châu đỏ ửng, cô cúi đầu đút sữa cho con!

Lục Khiêm là giàu tình cảm, đương nhiên ra được tình cảm của cô dành cho . Ông mà mặt kh biến sắc, lòng cũng thoải mái.

Ngay lúc này, ện thoại của Minh Châu reo lên. Là trợ lí của đạo diễn Vương gọi tới.

Đạo diễn Vương ơn tri ngộ với cô, nhưng lần này lại tức giận đỏ mặt.

Trợ lí của quen Minh Châu, lúc này gọi tới là để th báo tin mới. Cô nói: “Kh biết đạo diễn Vương nghe được cái gì, kh những muốn đổi cô, còn muốn kiện cô vi phạm hợp đồng.”

dừng lại nói: “Còn bộ phim tiếp theo nữa, rõ ràng Lục đã đầu tư tám ngàn vạn, hoàn toàn là nể mặt cô, nhưng bây giờ đạo diễn Vương vẫn muốn thay côi”

Minh Châu nghe th mà giật .

Cô kh muốn để Lục Khiêm biết mất chuyện vớ vẩn đó, nhẹ giọng nói: “ biết !”

Cô cúp ện thoại. Ánh mắt Lục Khiêm trở nên sâu thẳm: “C việc gì phiền toái à?” “Kh !”

Cô tiếp tục đút cho Lục U uống sữa, bé con bị dừng ăn một lúc cũng kh giận, ngồi trong lòng mẹ chờ mẹ.

Lúc này bình sữa được đưa qua, cái miệng nhỏ lập tức há ra, hút liên tục.

Lục Khiêm cảm nhận được chuyện kh tốt nên tựa vào đầu giường, nhẹ giọng nói: “Em đừng tưởng sẽ để em xin lỗi tạ tội!”

lễ ở c việc, đặc biệt là giới giải trí, đây là trạng thái bình thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-1230-1249-loi-noi-chua-xot.html.]

Nhưng cùi trỏ kh dài hơn bắp đùi được.

Minh Châu là nhà họ Hoắc, là vợ của Lục Khiêm , trước kia cô đối với đạo diễn Vương cũng hết tình hết nghĩa, còn từng tiếp rượu, lần này đạo diễn Vương làm quá .

Trong lòng, Lục Khiêm đã nói giận!

Ngoài mặt, vẫn kh tỏ ra bất thường: "Sau này sẽ cơ hội khác.”

Minh Châu khẽ ở một tiếng.

Ông thầm mắng cô là cô gái ngốc, nhưng trong lòng lại càng khó chịu. Ông đoán được, ở trong cái giới này, Minh Châu được đến hôm nay đã bỏ ra nhiều cố gắng, nhưng cô lại bằng lòng vì mà bỏ qua một vị đạo diễn quen biết nhiều năm.

Lục Khiêm l ện thoại, gửi tin n cho thư ký Liễu.

Lục Khiêm dùng ện thoại xử lý xong hết mọi chuyện tiếp tục dưỡng bệnh.

Dù làm Ultraman trong bão táp của con trai dù ngầu, nhưng bình thường mà bị bệnh thì vẫn bị con chê, đặc biệt là cái tuổi th chó cũng chê như Lục thước.

Ông ở trong bệnh viện một tuần.

Minh Châu cũng ở cạnh một tuần, nhưng hai đứa bé bị nhà họ Hoắc đón ngay ngày hôm sau.

Hoắc Minh ôm Tiểu Lục U, dắt tay Tiểu Lục Thước. “Thằng nhóc này học! Tạm thời giao cho Ôn Noãn quản lý.” Lục Khiêm cảm thán.

Ông thương lượng với vợ: “Thước Thước học, nhưng Lục U kh cần mài”

Hoắc Minh cười híp mắt nói: “Ôn Noãn đăng ký lớp học mẫu giáo tinh cho Hoắc Kiều nhà cháu, cũng vừa khéo cho Lục U dự thính luôn, nếu thích ứng được thì cho học cùng nhau luôn.”

Lục Khiêm: “...”

Hoäc Minh cố ý đây mà!

Lúc trước đã nói sẽ nuôi Hoắc Kiều như bảo bối cơ mà, mới hơn hai tuổi đã cho học mẫu giáo ?”

Ông kh tin là Hoắc Minh kh để ý. đưa đứa bé xuống lầu.

Ôn Noãn đang ở trong xe.

Trong xe còn Trương Sùng Quang và Hoắc Tây nữa.

Hoắc Tây mới th Lục U, hai mắt đã sáng lên. Cô bé dè dặt ôm em gái, cười thần bí hỏi: “ lại chịu thế ạ? Ông quý Lục U nhất mà, còn giữ hơn là bố giữ con nữa.”

Hoắc Minh búng trán cô bé.

ngồi vào ghế lái, vừa thắt dây an toàn vừa cười nói: “Bố ra tay, làm gì thứ muốn mà kh được cơ chứ.”

Thật ra Lục Khiêm kh nỡ. Nhưng Minh Châu lại muốn, chỉ một ánh mắt đã khiến già kia bó tay . Ôn Noãn ôm lục U, mặt Hoắc Minh qua kính chiếu hậu.

Cô biết đang nghĩ gì.

cạn lời, một nhà bốn ta đang yên lành ở bệnh viện, lại cứ nhất quyết đưa hai đứa bé ra ngoài.

Hoäc Minh đối diện với cô qua kính chiếu hậu. Ánh mắt ra sáng. Sau đó, xoay Ôn Noãn: “ được nghỉ phép một tuần, cũng kh đâu cả, ở nhà tr con cho em.”

Ôn Noãn quay mặt .

Hoắc Minh cười, khẽ bóp mắt cô. Xe chậm rãi rời khỏi bệnh viện.

Lục Thước ngồi ở phía sau, tâm trạng tốt, thích đến nhà bác.

Đặc biệt là Trương Sùng Quang hiểu biết nhiều, hai đứa trẻ thể nói chuyện với nhau.

Bỗng nhiên, chằm chằm ngoài cửa xe. Cô Liễu đẩy một cô bé vào. Cô bé mặc váy trắng, mái tóc đen thẳng xõa trên vai.

Lục Thước còn đang mơ hồ, nhưng bé vẫn cảm nhận được, đó xinh đẹp, khiến ta yêu thích.

Cô bé đó chính là Lục Huân. “Thước Thước đang gì đó?" Ôn Noãn sờ đầu bé, dịu dàng hỏi. Lục Thước tỉnh táo lại, lắc đầu.

lớn kh phát hiện ra sự khác thường của bé, cũng kh biết cảnh tượng vừa đã khiến Lục Thước rung động. bé hơi xấu hổ.

Lại là Lục Huân! Cô ta còn ở trong bệnh viện à?

Hoắc Tây ở bên cạnh chọc Lục U, giọng nói lảnh lót: “Chắc c Lục Thước đang thiếu nữ xinh đẹp đó! Thầy giáo con nói, con

trai tuổi này, th gái đẹp là kh rời mắt, còn thích loại gái mặc váy trắng nữa."

Mặt Lục Thước ngơ ra.

bé đỏ mặt phản bác: "Kh thì em đỏ mặt làm gì?" Lục Thước: quá th minh kh đáng yêu chút nào!

'Tâm trạng Hoắc Tây tốt, cô bé thích ức h.i.ế.p Lục Thước, th bé đỏ mặt kh nói nên lời là th vui.

Hai đứa bé bị mang .

Chỉ còn lại hai là Lục Khiêm và Minh Châu, nhưng kh vội vã gia tăng tình cảm mà yên tâm dưỡng bệnh.

Lúc sẩm tối, Minh Châu nhận được một cuộc ện thoại. Cô nói m câu, ánh mắt qua Lục Khiêm.

Lục Khiêm dựa vào đầu giường xem tạp chí. Cuối cùng cô cầm ện thoại ra ngoài nói chuyện.

Trong hành lang, cô nghe tiếng thở hổn hển của đạo diễn Vương, hoàn hoàn kh còn phong độ của những ngày qua nữa.

Ý ta là kh thỏa hiệp.

Minh Châu biết, gần đây nhét cho đạo diễn Vương một sinh viên, trẻ tuổi lại xinh đẹp, còn tốt nghiệp đúng chuyên ngành.

Cô kh gì để nói, nhưng đối với yêu cầu của đạo diễn Vương, cô kh thể tùy tiện đồng ý.

Lục Khiêm giấu cô gây áp lực, cô kh hề hay biết.

Nhưng dù cô và Lục Khiêm giận nhau đến đâu thì cô cũng kh thể bỏ qua mặt mũi của được, dù đàn này cũng ra mặt cho cô, nếu cô mà nói đỡ cho đạo diễn Vương thì cô lại quá kh biết trái.

Minh Châu khách sáo từ chối.

Bên kia, đạo diễn Vương nghe ra khó khăn thì im lặng một hồi nói: “Hoắc Minh Châu, cô tin thể khiến cô kh lăn lộn được lăn lộn được trong giới nữa kh?”

Minh Châu chớp mắt. “ tin!”

“Nhưng kh lăn lộn được nữa thì thôi, đâu?” Đạo diễn Vương trợn tròn mắt.

Minh Châu nói bằng giọng thật thấp: “Dù cả đời này kh thể quay phim thì bố , , thậm chí là Lục Khiêm cũng thể nuôi cả đời, nhưng đời đạo diễn Vương lại kh được thuận lợi thế đâu. Vì vậy, tốt nhất b giờ liên lạc với Lục Khiêm . Nhưng mà khuyên một câu, khi bị bệnh, tính khí ta kh tốt lắm đâu, bình thường cũng kh dám chọc !”

Nói xong, cô cúp ện thoại. Mặt cô còn hơi nóng.

Cô chưa bao giờ nói chuyện như vậy, đúng là kh cần thể diện. Minh Châu cúp ện thoại xong quên chuyện đó luôn.

Cô quay lại phòng bệnh.

Lục Khiêm mặc đồng phục bệnh nhân màu trắng, giống như Tây Thi bị bệnh, quay đầu cô.

tới bàn ăn gọt táo.

Một lúc lâu sau cô mới nói: “Lục Khiêm, em kh cần làm vậy đâu!”

muốn làm vậy!”

kh thể em bị ức h.i.ế.p được.

Minh Châu trái táo, giọng nhẹ chút: “Còn ai ức h.i.ế.p em hơn được? Thật sự... Đóng phim chỉ là hứng thú thôi, đối với em kh quá quan trọng”

Lục Khiêm biết cô đang nói dối.

Nếu cô kh thích thì hoàn toàn thể dừng quay phim, ở bên con. Cô kiên trì hết m năm qua, bao nhiêu là vui vẻ.

Lục Khiêm kh nói đến chuyện đó nữa.

Minh Châu cũng kh tiện nói lại với , nếu kh sẽ giống như cô đang gây áp lực cho . Thế nên, hai ngày sau đó, cả hai

đều kh nhắc đến chuyện này nữa, đạo diễn Vương gọi tới nhưng Minh Châu kh nhận.

Hai ngày sau.

Bác sĩ tới kiểm tra phòng, vừa mới tới cửa đã đụng . Một râu ria xồm xoàm.

Chính là đạo diễn Vương, ta chạy từ thành phó W tới, vô cùng gấp gáp.

Bây giờ kh chỉ phim trường ở thành phố W bị thu hồi, kh cho ta dùng nữa, mà ngay cả những nhà quảng cáo của bộ phim tiếp theo cũng rút lui trước thời hạn, kh bất kì lời giải thích nào, chỉ nói là ta làm việc kh đáng tin cậy, đã đắc tội với khác thôi.

Đạo diễn Vương nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ Lục Khiêm. Ông ta lập tức chạy tới thành phố B.

Gặp lại Minh Châu, bầu kh khí hới vi diệu, Minh Châu kh tính thù dai.

Cô cười nhạt hỏi: “Qua đây thăm giám đốc Lục hay tới nói chuyện với thế?” Đạo diễn Vương muốn cầu xin. Lục Khiêm đang truyền dịch, một tay cầm ện thoại xem tin tức.

Ông kh thèm nhấc mắt lên, thờ ơ nói: “Kh gội đầu, giày còn dính bùn, mặt đầy dầu.... Đạo diễn Vương, bị viêm phổi, tới hại à?”

Đạo diễn Vương kh xuống nước được.

Trước kia Lục Khiêm nể mặt Minh Châu nên còn lịch sự với ta. Ông ta lại th Lục này kh là gì cả, chỉ là một đại thiện nhân thích khiến khác vui lòng thôi, bây giờ mới th chỉ vài câu đơn giản đã tràn đầy cảm giác áp lực.

Ông ta kh khỏi run rẩy.

Giọng Lục Khiêm bỗng trầm xuống: “Đạo diễn Vương! Minh Châu dễ nói chuyện, nhưng Lục Khiêm kh dễ tính, kh tin thì hỏi thăm xem cho ai tám ngàn vạn sảng khoái thế kh?”

Trên trán đạo diễn Vương toàn là mồ hôi lạnh.

Giọng Lục Khiêm lại trở nên ôn hòa: “Thật ra, sự nghiệp của Minh Châu, kh hỏi tới đâu, nhưng kh nhịn nổi vợ chịu uất ức! Cũng do nhiều chuyện mà thôi, c việc của hai thì hai thương lượng ! kh can dự vào, nếu kh Minh Châu sẽ trách nhúng tay vào quá nhiều, sẽ ảnh hưởng tới tình cảm vợ chồng chúng .”

Tát cho một cái lại cho một viên kẹo. Lục Khiêm thật là trâu bò.

Minh Châu thầm chế giễu, ai mà tình cảm vợ chồng với cơ chứ.

Nhưng giờ ngoài, hơn nữa cô cũng cảm kích Lục Khiêm đã giữ lại đường lui cho , kh thể nào vả vào mặt được. Minh Châu qua ều chỉnh tốc độ truyền chậm lại. Lục Khiêm ngửa mặt cô, ánh mắt hơi sâu.

Ánh mắt đó khiến cô nhớ lại chuyện trong nhà vệ sinh hai ngày trước, mặt nóng lên.

Cô mở miệng, giọng khản đặc: “Em xuống dưới bàn chuyện, lát nữa sẽ lên, chuyện gì thì nhấn chu gọi y tá.”

Lục Khiêm cười khẽ, nụ cười hơi dịu dàng. Đạo diễn Vương cũng kh muốn đối diện với Diêm vương sống này.

Ông ta thà rằng nói chuyện với Minh Châu còn hơn. Vẫn là quán cà phê kia.

Phục vụ mang hai ly cà phê tới, Minh Châu nói cảm ơn, đưa một ly cho đạo diễn Vương.

Đạo diễn Vương uống ực một ngụm.

Ông ta th thoải mái hơn nhiều, do dự mãi mới nói: “Minh Châu à, kh cố ý ghim cô đâu, lần này cô...”

Minh Châu lẳng lặng ta.

Một lát sau, cô nói nhỏ: “ đã nói với , tiền thuê lều thể tự trả, những tổn thất khác cũng tự trả! Bộ phim ngắn này đã quay hai phần ba , nhưng khăng khăng kh cho cơ hội.”

Đạo diễn Vương nghẹn lời.

Minh Châu khẽ mỉm cười: “Còn việc Lục rút vốn và chèn ép, nghĩ đó là do nhà đầu tư tức giận, kh liên quan gì đến hết, cần gì cứ nói với Lục.”

Đạo diễn Vương đã lĩnh giáo ! Hóa ra kh là thỏ trắng!

Minh Châu là nhà họ Hoắc, họ họ Hoắc kh ai là đèn cạn dầu hết.

Ông ta dùng khăn gi lau mồ hôi, cuối cùng nói thật: “Một nhà đầu tư khác chỉ đích d một sinh viên trường sân khấu, nếu kh cũng kh ném vào bốn ngàn vạn.”

Minh Châu cười: “Hóa ra là thế!”

Đạo diễn Vương bắt đầu bài tình cảm, phun nước miếng.

cũng hết cách ! Minh Châu, cô nghĩ , kh dám đắc với bên nào cả, nên...”

mới tìm cơ hội, đá , đưa nhân vật đã kí hợp đồng cho tình nhân của chủ mỏ tha ?”

Đạo diễn Vương há miệng ra, thật lâu sau mới nói: “Gì mà chủ mỏ than chứ, đó là giám đốc Trương!”

Minh Châu hỏi số ện thoại của giám đốc Trương. Đạo diễn Vương suy nghĩ xong cho cô.

Minh Châu xong, chút ấn tượng, nên đã gọi cho thư kí Liễu. Thư kí Liễu nghe xong thì cười: “Là quen cũ! Trước kia lão từng nhận được tài nguyên của Lục, kh ngờ lão kiếm được ít tiền lại hoa mắt, cũng học ta nuôi tình nhân ! Chuyện này để

xử lý, kh cần kinh động đến Lục. cách khiến lão kh bị thương gân cốt nhưng khiến lão ăn trái đẳng, đừng nói là tình nhân, ngay cả mẹ lão cũng kh nhận ra.”

Minh Châu cười nhạt: “ vẫn muốn tiền vốn của giám đốc Trương! Ngoài ra... Hồng nhan tri kỷ của ta, cũng cho một nhân vật , nữ số ba, dù cũng cho mới cơ hội chứ.”

Thư kí Liêu hiểu ý.

ta cười nói: “Ai nha, bình thường chú Liễu kh bản lĩnh gì cả, chuyện này chắc c dỗ cho cô vui vẻ được. Minh Châu, cô cứ chờ địn

Minh Châu cảm th ta kh biết nói chuyện, giống y như Lục Khiêm.

Cô cúp ện thoại.

Đạo diễn Vương vẫn há hốc miệng, da bong tróc trên môi bị gió thổi vểnh lên.

Ông ta hỏi: “Bốn ngàn vạn tiền đầu tư vẫn được đảm bảo ? đó còn bằng lòng làm nữ số ba à?"

Minh Châu lạnh nhạt nói: "Cô ta kh muốn cũng làm.” Vốn dĩ cô kh định so do chuyện này.

Nhưng Lục Khiêm đã mở đầu , cho cô mặt mũi thì cô nhận. Đạo diễn Vương tỉnh thần trở lại.

Ông ta tỉnh hồn, rốt cuộc cũng biết trong giới giải trí này kh thể đắc tội với ai nhất, chính là Hoắc Minh Châu.

Khó trách cô Hồ từng chỉ giáo ta.

Do ta kh tin thôi.

Minh Châu đứng dậy trả tiền, kh khách khí với đạo diễn Vương. Đạo diễn Vương đuổi theo phía sau, thở hổn hển: “Minh Châu, Minh Châu, đợi với! đến thăm giám đốc Lục mà lại tay kh, phía trước tiệm trái cây, mua một ít, cô chờ với.”

Minh Châu từ chối.

Cô cười nhạt: “Thật ra Lục Khiêm là chú trọng ngoại hình!” Cô bỏ lại một câu .

Đạo diễn Vương sờ mặt , lại sờ cái đầu đầy dầu, vô cùng tự tỉ. Minh Châu quay về phòng bệnh.

Lục Khiêm đang đọc báo sáng, nghe tiếng bước chân cũng biết là cô nên lạnh nhạt hỏi: “Nói chuyện thế nào ?”

Minh Châu khép cửa lại. Cô tựa lưng trên cửa, nhẹ nhàng kể lại mọi chuyện. Lục Khiêm hơi bất ngờ.

Vì tính cách của Minh Châu kh kiểu háo tg, huống chỉ cô còn để cho sinh viên khoa sân khấu kia làm nữ số ba.

Minh Châu th bất ngờ thì cười. “ th lạ thế?”

“Em là nhà họ Hoắc, cũng là bạn gái của Lục Khiêm ... Nếu em bị tình nhân của chủ mỏ than ép cho kh trở được, ta th sẽ

cười nhà họ Hoắc, cười đó! Trong vòng d lợi, chuyện này nhiều lắm!”

Cô bé kia muốn lợi dụng nhà họ Hoắc và nhà họ Lục để lăng xê bản thân.

Minh Châu kh cho cô ta cơ hội đó. Nếu cô ta kh biết thức thời, cô cũng kh ngại hủy hoại cô ta.

Lục Khiêm lắng lặng Minh Châu, ý thăm dò lần nữa, Minh Châu vẫn thản nhiên.

Cô đã ở trong giới này nhiều năm , còn ngây thơ được chứ. Trước kia Lục Khiêm bệnh nặng nên cô mới kh so đo thôi.

Một lúc lâu sau, Lục Khiêm cười khẽ: “ tốt!” Minh Châu cũng kh muốn hỏi suy nghĩ của .

Ông dưỡng bệnh, cô kh chăm sóc thì cũng làm chuyện của . Cả hai đều khỏe.

Hai ngày sau, tinh thần của Lục Khiêm đã tốt hơn nhiều, hỏi thầy thuốc thì biết hai nữa là xuất viện được .

cảm th hôm nay xuất viện được!” “ ở trong phòng sắp nảy mầm .”

Bác sĩ cười nói: “Ông Lục, bây giờ đã khỏe hơn lúc mới tới nhiều, nghe lời bác sĩ kh sai đâu!”

Lục Khiêm ngọt ngào nói: “Minh Châu nhà cũng nói thế.”

Bác sĩ cười nói: “Tình cảm của hai thật tốt! Cô Hoắc nghỉ làm để chuyên tâm chăm sóc , đúng là hiếm .”

Hai đang nói chuyện thì tiếng gõ cửa. Lục Khiêm sang thì phát hiện là hai xa lạ.

Một mặt vu tai to, bên cạnh dẫn theo một tình nhân trẻ tuổi, vô cùng trẻ.

Lục Khiêm đoán ra thân phận của họ. Lục Khiêm lắng lặng ra cửa.

đã đoán ra thân phận của đối phương nhưng lại lãnh đạm hừ nhẹ một tiếng: “Đi nhầm phòng !”

Giám đốc Trương là mặt vu tai to, kh hề xứng với tình nhân nhỏ bên cạnh ta.

Cứ như bánh nướng đứng cạnh bánh tiêu. Giám đốc Trương cầm một bức ảnh trong tay, ta ảnh lại Lục Khiêm, lại sờ da đầu chỉ còn lại m cọng tóc: “Kh đúng! Giống y như bức ảnh này mà!”

Ông ta còn đang do dự, nhưng khứ giác của tình nhân ta lại nhạy bén hơn ta nhiều.

Khúc Ninh là một sinh viên trường sân khấu nghệ thuật, đang học năm ba, tuổi trẻ lại xinh đẹp, tướng mạo xuất chúng, còn kĩ năng diễn xuất.

Nhưng mà bây giờ cô ta muốn nổi tiếng ở trong giới khó khăn, kh ai nâng đỡ thì phấn đấu hai mươi năm mới được.

Cô ta theo giám đốc Trương cũng là kế sách tạm thời mà thôi. Lúc này th Lục Khiêm, ánh mắt cô ta kh khỏi sáng lên, cả đều linh lợi.

đàn trước mắt tr tuấn tú lịch sự, toát ra phong độ của trí thức, còn chút quý khí khiến con gái say mê.

Khúc Ninh thành thật vào.

Cô ta ân cần rót cho Lục Khiêm một ly nước lọc, đặt vào tay , cười ngọt ngào nói: “Ông Lục đúng kh ạ? từng nghe đạo diễn Vương nhắc tới , vẫn luôn ngưỡng mộ , cuối cùng hôm nay cũng th thật .”

Tay cô ta vẫn còn khẽ đụng vào tay .

Rõ ràng cho th cô ta đã bỏ rơi giám đốc Trương kia .

Lục Khiêm cười nhạt, chuyện trai gái, khi còn trẻ cũng nhiều.

Chỉ thế này, kh coi ra gì.

Ông rút tay về, cũng kh uống nước, mà đặt xuống tủ đầu giường. “Tìm chuyện gì ?”

Khúc Ninh định nói chuyện, giám đốc Trương cũng kh kẻ ngu, trợn mắt cô ta.

Ông ta hơi run rẩy nói: “Ông Lục, trước kia chưa gặp , mắt kh th Thái Sơn nên mới chọc . Được thư kí Liễu dạy dỗ, đã tỉnh ngộ, đã biết sai ! Mỏ của ở Tây Bắc vẫn khôi phục sản xuất, cứ tiếp tục thế này, cả nhà già trẻ chúng kh còn gì ăn hết! Ông kh biết cuộc sống khó khăn đâu, hai đứa con đều lên cấp hai một lúc, phí học thêm đắt quá trời!”

Lục Khiêm liếc Khúc Ninh.

Ông cười nhạt: “Học sinh cấp hai mà cao thế à?” Giám đốc Trương Khúc Ninh, hơi mất tự nhiên. Lục Khiêm ung dung, tâm trạng cực kì tốt.

Thật lâu sau, giám đốc Trương thở lại bình thường, qua Khúc Ninh. Tuổi trẻ xinh đẹp sẽ gây ra chuyện!

Ông ta thật sự kh nỡ, nhưng mà, kh bỏ được con thì kh bắt được sói.

Đã sớm nghe nói Lục là một nhân vật phong lưu, ta muốn nịnh nọt thì biết sở thích của .

Giám đốc Trương th hơi đắng lòng.

Ông ta tới cạnh Lục Khiêm, tỏ ra vui vẻ nói: “Ông Lục, th phòng VIP này tốt, nhưng lại hơi trống, ều kiện thế này lại kh ai chăm sóc. Hay để Tiểu Khúc ở lại chăm sóc nhé? Ông cứ yên tâm , tay chân cô nh nhẹn.

Khúc Ninh khẽ cắn môi.

Tuy giám đốc Trương nói thẳng toẹt ra, nhưng cô ta cầu còn kh được.

Lục Khiêm khẽ liếc mắt qua.

Ông cười nhẹ: “Giám đốc Trương tới cầu xin hay tới hại đ? để này lại sẽ vi phạm nguyên tắc, hơn nữa... cũng gia đình , quả thực kh thích hợp.”

Mặt giám đốc Trương cứng đờ.

Ông ta kh ngờ Lục Khiêm sẽ từ chối.

Theo ta th, đàn nào mà kh phong lưu đâu, gặp mỹ nhân như Khúc Ninh, đàn nào cũng thích hết.

Ông ta đã tiêu cho cô ta m ngàn vạn . Lục Khiêm đã được dâng lên tận miệng mà còn kh cần nữa ?

Giám đốc Trương há miệng, còn chưa kịp khép lại, Minh Châu đã mang Lục Thước và Lục U qua thăm Lục Khiêm.

Cửa mở ra.

Một đầu to tai to và một cô gái xinh xắn.

Mn nhận ra, này là Khúc Ninh, tiểu hoa đán mới lên. đàn này chắc là kim chủ của cô ta.

Tuy Minh Châu kh là nhân vật lớn trong giới giải trí, nhưng cô là đại tiểu thư nhà họ Hoắc, sẽ kh hạ thấp thân phận để xã giao với khác.

Nhưng cô vẫn hung hăng trợn mắt Lục Khiêm. Lục Khiêm vốn đang tựa đầu vào giường, th ba mẹ con tới thì ngồi dậy.

Ông ôm l Lục U, còn sờ đầu Lục Thước: “Bà nội mới mang đồ ăn sáng tới, ăn thử .”

Tiểu Lục U còn chưa mọc hết răng. Cô bé cầm cái bánh tròn, bỏ vào miệng mài răng. Nước miếng chảy dòng dòng.

Lục Khiêm kiên nhẫn lau cho cô bé, sau đó lại ngâm bánh quy vào sữa bò cho mềm đút cho cô bé ăn.

Tiểu Lục U thích mùi vị này. Lục Thước lại khác.

bé hung hăng cắn bánh quy, chằm chằm vào con hồ li tinh kia, đến mức Khúc Ninh sợ hãi.

Lục Khiêm sờ đầu con trai: “ đã nói , đã gia đình, giám đốc Trương, mời về cho.”

Một nhà ba , vui vẻ hòa thuận.

Giám đốc Trương còn ở lại nữa chính là kh thức thời, ta quyết định cầu xin thư kí Liễu.

Khúc Ninh còn ngây ra, nhưng bị giám đốc Trương lôi .

Đến hành lang, cửa phòng bệnh được đóng lại, Khúc Ninh hất tay giám đốc TRương ra.

Giám đốc Trương cười gằn: “ thế? th thư sinh nên chê à?”

Khúc Ninh kh nói lời nào.

Giám đốc Trương lại cười lạnh: “ nói cho em biết, nâng đỡ cô là để xã giao chứ kh để cô làm bà chủ mà hưởng phúc, cô biết vừa là ai kh? Là con gái của nhà họ Hoắc ở thành phố B đó, cũng là vợ trước của Lục Khiêm... Trước kia kh nghe ngóng tốt, vì tiểu tiện nhân cô mà uổng c đắc tội với ta! nói cho cô biết, cô đừng mà khiến cô ấm ức, làm ồn lên thì chúng ta đều kh kết cục tốt đâu! Kh chỉ kh ăn được cơm mà bàn cơm còn bị ta lật mất đ.”

Khúc Ninh quay mặt chỗ khác, vẫn còn hơi bướng bỉnh. “Vậy còn quãng cho Lục làm gì?”

Giám đốc Trương cười nói: “ ta cũng nhận cô đâu.”

“Nếu vợ trước của kh đến, sẽ nhận, vừa còn cười với ."

Giám đốc Trương liếc mắt.

Ông ta lại sờ cái đầu chỉ còn lại m cọng tóc, ánh mắt hung ác: “Đó là cô đoán ý được chắc? nói cho cô biết, cô đừng

hại ! Cô qua chỗ đạo diễn Vương báo cáo , nữ số ba thì nữ số ba. Cô đ, kh những diễn, còn diễn phần khỏi vào cho , diễn nền cho cô Hoắc, đừng chọc bà cô đó kh vui. Kh th Lục cũng sắc mặt cô à?"

Khúc Ninh vẫn còn kh phục.

Giám đốc Trương nóng lên, cho cô ta một bạt tai bỏ . Khúc Ninh đỏ cả mắt.

Cô ta chằm chằm vào cửa phòng bệnh, chỉ hận số mệnh bất c. Trong phòng bệnh, hai đứa bé đã ăn xong.

Tiểu Lục Thước đang làm bài tập, tiểu Lục U thì hưởng thụ tình yêu cả cha, cô bé cũng thích Lục Khiêm.

thích năm trong lòng , nói chuyện với .

Cô bé còn chưa mọc đủ răng nữa, nói chuyện còn chưa sõi, nhưng cười lên lại hai má lúm đồng tiền thật sâu, đáng yêu.

Mái tóc màu trà xoăn nhẹ, cũng lưa thưa. Lục Khiêm vừa chơi đùa với cô bé, vừa Minh Châu. Cô đang yên tĩnh xem kịch bản.

Cô vẫn kh hỏi chuyện vừa , trái lại, Lục Khiêm kh nhịn được mà nhẹ giọng hỏi: “Em kh muốn hỏi gì ?”

Minh Châu , tiếp tục xem kịch bản.

con ở đây, cô kh muốn nói m chuyện vớ vẩn đó với . Lục Khiêm cười.

Tiểu Lục U ôm mặt , hôn chụt chụt m cái.

Lục Khiêm mặt cô bé, nét mặt dịu dàng: “Minh Châu, Lục U nhà chúng ta lớn lên, nhất định sẽ là một cô bé xinh đẹp.”

Minh Châu chằm chằm vào kịch bản, nghe nói vậy thì thuận miệng nói: “ đẹp hơn nữa thì cũng kh đẹp bằng cô hôm nay tới.”

Lục Khiêm ngước mắt cô.

Minh Châu ngồi ở salon cạnh giường, cúi đầu, mái tóc dài màu đen được búi thấp.

nghiêng, mũi cô cao. Da cô cũng trắng.

Ông kh khỏi động tâm, thưởng thức một hồi lại cười nhạt: “Em mang cái thứ đó ra so sánh với Lục U nhà chúng ta, mà được chứ, kh thích nghe đâu.”

Ông lại đặt Lục U xuống bụng , bóp má cô bé.

Tiểu Lục U là bảo bối của bao nhiêu , còn một thương cô bé nữa!

Là lá ngọc cành vàng của nhà họ Lục. Cũng giống như Minh Châu. Minh Châu ừ một tiếng, coi như thừa nhận, nhưng Lục Khiêm lại được nước lấn tới, truy hỏi: “ em ghen kh?”

Minh Châu chặn miệng bằng lời của : “Em ghen gì với thứ đó cơ chứ? Giám đốc Lục thích thì cứ để bên cạnh, để mỗi ngày đều được dỗ cho vui vẻ "

Lục Khiêm cười nhẹ.

Minh Châu hơi phiền não, khép kịch bản lại.

“Thôi, em mang Thước Thước và Lục U về nhà ăn cơm đây." Lục Khiêm: “Ở đây cũng cơm mài". Minh Châu: “Gần đây cả mới học được m món ăn, ngon, em đã hứa về nếm thử .” Lục Khiêm kh dám tin. Hôm nay là thứ Ba. Hoắc Minh ở nhà nấu cơm, kh đến c ty à?

Minh Châu thu dọn cặp sách cho Lục thước, nói cho nghe một tin xấu: "Để chăm sóc cho bọn trẻ, cả cố ý bảo thư kí Trương sắp xếp nghỉ một tuần.”

Nói đến đó, cô th hả giận.

Cô nh chóng mang bọn trẻ rời .

Sau khi cô , Lục Khiêm ngã xuống giường, nhắm mắt lại. Chướng ngại lớn nhất trong tình yêu của chính là Hoắc Minh! Thằng nhóc thối, khốn kiếp!

Kh lẽ là dự án nào đó kh đàm phán được lợi nhuận, nó mới dở trò bẩn thỉu này à? Mẹ nó... Thế mà Minh Châu còn cảm động nữa, xin nghỉ một tuần, cố ý tr con cho Lục Khiêm !

Lục Khiêm ôm gối, lăn m vòng.

Giờ thì đã biết tại Ôn Noãn vòng m vòng vẫn rơi vào tay Hoắc Minh .

'Tên khốn kia căn bản là kh cần mặt mũi.

Lục Khiêm rút ện thoại ra, gọi cho thư kí Liễu: “Truyền Chí, lập tức xem hợp đồng bên Tây Á , đoán là Hoắc Minh kh hài lòng, châm chước cho hai ểm, đút cho nó no luôn !”

Nói xong, lại tức giận, ném ện thoại .

Cho nó chết, Hoắc Minh ạ!

Minh Châu lái xe, đến biệt thự của Hoắc Minh và Ôn Noãn. Cô mới mở cửa xe ra đã nghe th tiếng đàn dương cầm. Hoäc Tây đang chơi dương cầm.

Lục Thước nhảy xuống xe, Trương Sùng Quang đang chờ bé ở cửa, hai đứa bé trai sở thích giống nhau.

Minh Châu ôm Lục U xuống xe, dắt cô bé vào phòng khách.

Tiểu Hoắc Tây đang chơi dương cầm, Ôn Noãn ngồi cạnh hướng dẫn cô bé. Tiểu Hoắc Tây liếc th Tiểu Lục U.

Cô bé muốn trêu chọc.

Tiểu Lục U chơi vui hơn Hoắc Kiều!

Nhưng bây giờ bố ruột của cô bé, Hoắc Minh, lại đang ngồi trên salon, cầm máy tính xách tay làm việc.

Mắt sắc bén. Hoắc Doãn Tư và Hoắc Kiều đang chơi xếp gỗ.

Tháp gỗ vất vả lắm mới xếp lên được, Tiểu Lục U lảo đảo tới, đặt m.ô.n.g ngồi xuống làm tháp đổ.

Hoắc Doãn Tư cũng kh giận.

bé chuyển m.ô.n.g của Tiểu Lục U qua một bên, lại xây tháp lại. Tiểu Hoắc Kiều kết cho Tiểu Lục U một b.í.m tóc nhỏ.

Minh Châu căn nhà tr như vườn thú này, hơi đau đầu. Nhưng hình như trai và chị dâu đều vui vẻ.

Dù nhà đ con, nhưng Hoắc Minh vẫn ăn mặc chỉnh tề, bất kỳ lúc nào cũng đàm phán được. Theo cách nói của thì là muốn

duy trì sức hấp dẫn với Ôn Noãn, kh thể để cô th lớn tuổi, là đàn trung niên .

Minh Châu tới, cũng miễn cưỡng nói m câu. đang định nấu cơm thì thi kí Liễu gọi tới.

Hoắc Minh đang chờ cuộc ện thoại này, cầm l ện thoại, ra ngoài nghe.

“Chú Liễu, chuyện gì ?” biết giả bộ, thư kí Liễu cũng là hồ li ngàn năm.

ta vẫn tỏ ra vui tươi: “Đâu chuyện gì chứ! Hợp đồng mà chúng ta bàn trước kia, cân nhắc lại, th kh ổn lắm.”

Hoắc Minh đứng trong vườn hoa.

Ánh hoàng hôn chiếu lên gương mặt , đẹp trai chói mắt. cười tủm tỉm: “ gì kh ổn?”

Thư kí Liễu trợn mắt nói lão: “ một khoản chỉ tài vụ bên viết thừa một số kh, vì vậy, báo cáo trước kia vấn đề lớn! Hoắc Minh, yên tâm , tài vụ đó đã bị đuổi , kh chuyên nghiệp kh thích hợp ở lại c ty, chỉ làm lãng phí thời gian của chúng ta thôi! tìm đáng tin tính lại, kết quả là thể cho c ty thêm hai ểm, thế thì hai bên đều lợi.”

Hoắc Minh cười nhưng kh nói.

Thư kí Liễu nhẹ giọng thở dài: “Một tài vụ, làm hại chúng ta chậm trễ lâu như thế, thật sự đáng ghét! Thế này Hoắc Minh, ngày mai sẽ tới Tây Á, hai bên ký lại hợp đồng được chứ?”

Cuối cùng Hoắc Minh cũng lên tiếng.

“Để tới c ty chú !”

còn cảm ơn đã tạo ều kiện cho c ty chúng . Ai nha, nhà nhiều con quá, chỉ cho học thêm thôi cũng tốn nhiều tiền !”

Bên kia, thư kí Liễu muốn chửi thề! Hai ểm là m trăm triệu tiền lời đó. ta lại nói là tiền học thêm!

Nhưng mà thư ký Liễu vẫn ềm tĩnh, dịu dàng nói: “Đúng vậy, nuôi con kh dễ dàng, giám đốc Lục đã nhận thức được nên cố ý gọi tới.”

Hoắc Minh: “Hỏi thăm sức khỏe giúp !” Thư kí Liễu: “Chắc c !”

Cúp ện thoại xong, ta nghĩ, rốt cuộc thì ngày mai đại thiếu gia này cũng tới c ty !

Đúng là lắm trò mà. Ôn Noãn và Minh Châu cộng lại cũng kh bằng lòng dạ xấu xa của ta. Hoắc Minh vui vẻ cúp ện thoại. kh vào nhà ngay mà đứng ngoài luống hoa hút thuốc. Dưới ánh hoàng hôn, cúi đầu châm thuốc, lại híp mắt trời chiều xa xăm.

Ánh vàng bao phủ, như một đám mây lửa ở cuối chân trời.

chỉ hút một ều vào bếp luôn, đã hứa với Minh Châu và m đứa bé ngốc là tối nay sẽ làm món cá chua và c đuôi heo roi!

đứng trong bếp nấu cơm, đang thái cá rô thì một đôi tay mềm mại nhẹ nhàng ôm l eo từ sau lưng. Sau đó, cơ thể mềm mại của Ôn Noãn cũng tựa sát vào lưng .

Hoắc Minh nghiêng đầu qua: “Kh sợ thịt sống à?”

Ôn Noãn kh trả lời, hỏi ngược lại: “Bảy ngày nghỉ của là để đối phó với à?”

Hoắc Minh kh chối.

biết Ôn Noãn th minh, nhất là khi cô làm tổng giám đốc của Tây Á đã quản lý c ty tốt, bây giờ cô đoán được cũng kh gì lạ cả.

kh chối, hỏi ngược lại: "Em giận à?"

“Kh!” Ôn Noãn sờ bụng , giọng mềm: "Em chỉ muốn hỏi nguyên nhân thôi, giám đốc Hoắc, bằng lòng nói cho em biết kh?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...