Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 1250: 1259: Mặt Ôn Noãn đỏ ửng
Trong phòng bếp.
Bầu kh khí đột nhiên trở nên ấm áp lại ái , Ôn Noãn cũng cảm nhận được, mất tự nhiên ôm Hoắc Minh ra.
Thế nhưng động tác của kia nh hơn. Trước khi cô kịp chạy trốn, đã chặn cô ở trước bồn rửa. Tay xử lý cá rô, còn mùi cá nhẹ.
Kh muốn làm bẩn áo cô nên chỉ thể phát lực bằng eo, nhẹ nhàng ma sát với cô.
Mặt Ôn Noãn đỏ ửng.
Cô bất an ra ngoài, nhu nhược nói: “ giúp việc sẽ vào bất cứ lúc nào đ.”
Hoắc Minh cười khẽ: “Họ th cũng coi như kh th.” nghiêng , hôn môi cô.
Vốn dĩ chỉ định trêu chọc cô thôi, nhưng cơ thể hai tiếp xúc gần như thế, bình thường Hoắc Minh lại là huyết khí phương cương, đâu thể nào chịu được?
Ánh mắt kh khỏi sâu hơn.
Ôn Noãn kh chịu nổi như thế, tay áp trước n.g.ự.c . “Tay toàn mùi t!”
“Trong nhà nhiều trẻ con, Sùng Quang và Thước Thước đều tám chín tuổi , một số việc đã nửa hiểu nửa kh . làm bố, làm bác của chúng, đừng làm gương xấu cho chúng, biết chưa?” Hoắc Minh cười khẽ.
Cái mũi thật cao của ta khẽ cọ vào cô.
Giọng khàn đặc: “Giám đốc Ôn đội cho cái mũ cao thật đất!” Nhưng cũng đứng thẳng lên, xoay lại xử lý con cá rô tươi kia.
Còn về Ôn Noãn, cô đã quên mất chuyện c ty Lục Khiêm .
Cô khẽ vuốt bộ váy dài trên , vẩy mái tóc màu trà ra ngoài, sợ hối hận lại làm chuyện gì đó mất thể diện...
Trong phòng khách, bọn trẻ đều đang bận rộn. Hoắc Minh kh ở đây. Tiểu Hoắc Tây đã leo xuống khỏi ghế, tới chơi với Tiểu Lục U.
Minh Châu cũng kh rảnh, cô ngồi ở trên salon, bóc từng túi khoai tây chiên để ăn.
Ôn Noãn tới.
Ánh mắt Minh Châu hơi kỳ lạ, sau đó cô hạp thấp giọng nói: “ em lại bắt nạt chị à?”
Ôn Noãn ngồi xuống đối diện với cô, vất vả lắm mới duy trì được sự uy nghiêm của chị dâu.
“Đâu .” “Nhưng mặt chị đỏ lắm.” Ôn Noãn: “..“ Minh Châu tiếp tục xem TV, căn khoai tây chiên rộp rộp, là thoải mái. Cô thích nơi này, nếu kh vì trai và chị dâu quá nhiều con, cô chỉ muốn ở đây bất kỳ lúc nào, ngày nào cũng ăn uống, trẻ con cũng khác chăm tốt. Mn suy nghĩ yên lặng Ôn Noãn.
Ôn Noãn th buồn cười.
Đúng lúc giúp việc đưa một bình trà hoa tới, khẽ nói: “Mợ chủ, cô Minh Châu, đây là trà hoa hồng mới nhất.
Ôn Noãn ra hiệu cho đó xuống.
Cô rót cho và Minh Châu, mỗi một ly, uống xong lại bị chuốc tiếp. “Em và làm thế?”
Minh Châu quên ăn luôn miếng khoai tây chiên trong tay. Cô mắt tự nhiên nói: “ chị đột ngột hỏi ều này thể?
Cô và Ôn Noãn kh gì là kh chia sẻ được, nên cô đã kể lại chuyện hai ngày qua, dĩ nhiên, cô kh hề nói m thủ đoạn lưu m của Lục Khiêm.
Cô tập trung nói chuyện của Khúc Ninh.
Ôn Noãn gật đầu: “Em làm đúng lắm! Loại phụ nữ như cô ta, kh thể cho cô ta cơ hội."
Cô thầm nhớ lại. Cô từng gặp , tuổi trẻ, linh khí, thực lực hơn lưu lượng như Xa Tuyết. Đáng tiếc cô ta kh con đường chính đáng.
Vì một chủ mỏ than mà thể đồng thời xuất hiện cùng Minh Châu, nghĩ qua đã th là sắp xếp của Lục Khiêm.
Ôn Noãn dặn dò Minh Châu m câu.
Minh Châu nghe xong thì gật đầu, hai mắt hơi ướt át, cô thật lòng cảm th chị dâu đối xử tốt với .
Đặc biệt là chuyện liên quan tới Lục Khiêm, Ôn Noãn chưa bao giờ thiên vị.
Cô, Lục Thước và Lục U ăn chùa ở đây một bữa, buổi tối vẫn về.
Khi Hoắc Minh dạy m đứa bé làm bài tập xong thì cũng đã mười giờ đêm .
Đứa bé biết cách dây dưa nhất chính là Hoắc Tây, rõ ràng là ở nhà cả, nhưng kể chuyện cuối cùng luôn là cô bé, đã thế mỗi lần đều nói hết nửa tiếng.
khác chê cô bé dính .
Tiểu Hoắc Tây giơ khăn l lên, khẽ hừ một tiếng. Minh Châu quay về phòng ngủ.
Ôn Noãn tắm xong, mặc bộ đồ tắm bằng tơ tằm đang xoa kem dưỡng, mái tóc dài xõa xuống trước mặt làm lộ ra cái cổ trắng nõn.
tới, ôm eo cô. khẽ căn cô một miếng. Ôn Noãn khẽ run: “Hoắc Minh!”
Hoäc Minh dính l cô, môi kh rời , trái lại còn chuyển qua sau tai cô, thổi khí nóng: “ rửa tay , kh còn mùi cá nữa.”
Ôn Noãn muốn kéo tay ta. Nhưng cô càng phản kháng thì càng quá đáng. Dứt khoát, cô tựa vào lòng hưởng thụ.
Hoắc Minh ôm cô từ phía sau, khiêu khích cô kh nh kh chậm, thỉnh thoảng hôn cô, nhắc đến con của cô, khi tình nồng lại khẽ cắn cô một miếng.
Ôn Noãn cắn môi.
Giọng Hoắc Minh khản đặc: “Em biết vừa Hoắc Tây nói gì kh?”
Ôn Noãn biết được chứ.
Hoắc Minh cười thật thấp: “Con bé nói: “Con bé nói, ngày nào con bé cũng đòi bố kể chuyện là vì sự vững chắc của gia đình! Còn nói m đứa bé vắt kiệt sức của , kh để thời gian rảnh cho tiểu yêu tinh ở bên ngoài.”
Ôn Noãn vừa tức giận vừa buồn cười.
Cô nằm trong lòng , xoay lại: “Ai dạy nó thế?” “Chắc trong TV nhỉ?”
Đôi mắt sâu thẳm của cô chăm chú, cô nhẹ nhàng kéo vạt áo sơ mi của ra... hơi thở của rực lửa.
Hoắc Minh lui về sau một bước.
ngồi xuống mép giường, để Ôn Noãn ngồi trên chân , hôn cô/ Sau đó, hai bên kh tán tỉnh nhau nữa.
Trong phòng ngủ là ánh sáng đẹp mùa Xuân. Sau khi kết thúc...
Ôn Noãn tựa vào vai Hoắc Minh nghỉ ngơi.
Lí trí từ từ quay về, chuyện đã nói trong phòng bếp cũng được nhắc lại. “Hôm nay khác ngày thường!”
“Khác chỗ nào? gì kh bình thường à? Trải nghiệm lại nhé?” Ôn Noãn che miệng lại, kh để làm lại lần nữa.
Cô tựa vào n.g.ự.c , thấp giọng nói: “Kh giám đốc Hoắc đang ăn mừng vì l lại được đơn đặt hàng lớn ?”
Hoắc Minh cười thấp. kéo tay cô, hôn lên.
Ôn Noãn cũng kh né tránh nụ hôn của , thậm chí cô còn ngửa đầu tiếp nhận. Hôn một lúc lâu, cô mềm mại nói: “ làm ăn với câu thế nào cũng đừng,
đừng để Minh Châu khó xử là được.
Hoắc Minh nắm l vòng eo thon của cô, dán sát cô, hỏi: “Lời này nghe kh ra là cầu xin cho Minh Châu hay cho nữa!"
Ôn Noãn mềm oặt ra. Cô làm bộ muốn dậy tắm.
Hoắc Minh túm l tay cô, giọng khăn đến mức sắp kh nghe ra được: "Được , cùng một lần nữa .”
Ôn Noãn kh nhẫn tâm từ chối.
Khi tình nồng, Hoắc Minh ghé vào tai Ôn Noãn, cố ý trêu chọc cô: “Tin tức của giám đốc Ôn nh nhạy thật đ.”
Ngày hôm sau, Hoắc Minh đến c ty của Lục Khiêm một chuyến. Ký hợp đồng bất bình đẳng.
Ký hợp đồng xong, thư kí Liễu vừa hộc máu, vừa báo cáo cho Lục Khiêm. Lục Khiêm cũng kh quá đau lòng.
Những thứ ngoài thân như tiền bạc, thật ra ở trong tay Minh hay trong tay thì cũng kh gì khác nhau lắm.
Nhưng dù đàn cũng hiếu tg sốt ruột.
Hoắc Minh chỉ dùng vài bữa cơm đã chạy m trăm triệu của , dù nghĩ như thế nào nữa cũng đều hộc máu.
Lục Khiêm héo vài ngày.
Minh Châu lại đây, ngẫu nhiên sẽ cô bằng ánh mắt hơi kh thích hợp, Minh Châu duỗi tay sờ sờ mặt : “ làm à?”
Lục Khiêm ngẫm nghĩ một chút hỏi: “Ký ức khi còn nhỏ của em hoàn chỉnh kh?”
Minh Châu cảm th nhàm chán. Cô cúi đầu xem kịch bản, nhẹ nhàng bâng quơ đáp: “Vô cùng hoàn chỉnh.”
Lục Khiêm sờ sờ cằm: “Vậy thì chỉ số th minh lại chênh lệch nhiều như vậy nhỉ, kh quá hợp lý mài!”
Minh Châu cũng kh ngốc.
Cô liên tưởng đến lời tối hôm qua chị dâu nói, lập tức đã hiểu ra. Lục Khiêm đang ghét bỏ cô!
Cô khép kịch bản lại, tặng một nụ cười ngoài cười mà trong kh cười: “Xem ra bệnh của chú đã tốt nhỉ! Được thôi, vừa lúc đoàn phim bên kia cũng mời đóng phim, thu dọn một chút, buổi chiều sẽ xuất phát.”
Minh Châu nói là , kh giống nói giỡn. Ngón tay cô nắm nắm cửa.
Một bàn tay ấm áp bao l tay cô, cô cảm giác được phía sau thêm một cơ thể đang dán ở sau lưng cô.
Lục Khiêm khẽ ấn khóa cửa. Răng rắc một tiếng, cửa phòng bệnh bị khóa lại. Trong phòng bệnh VIP to như vậy, im lặng, chỉ tiếng hít thở của nhau.
Thật lâu sau Minh Châu nhẹ giọng nói: 'Lục Khiêm ngươi bu ta ra! Chuyện giữa chúng ta đã sớm giải quyết trong lần ngủ chung lúc trước !”
Lục Khiêm khẽ hừ nhẹ một tiếng.
Ngón tay thon dài trắng nõn khẽ vuốt vòng eo cô, dán sau tai cô nhẹ lẩm bẩm: “Làm mà em biết được?”
Minh Châu chút xấu hổ buồn bực.
Ông dán cô như vậy, nghĩ thôi cũng biết muốn làm gì ! Lục Khiêm hôn nhẹ nhàng sau tai cô một hồi, dịu dàng nói: "Ở bên ! xuất viện cùng em thành phố W được kh, chờ em quay xong chúng ta sẽ quay lại.”
Ông hạ khiêm tốn như vậy.
Nếu nói Minh Châu kh hề động lòng một chút nào là giả!
Nhưng cô cũng kh muốn bị thao túng, tuy đã đánh mất ý nghĩ thành phố W, nhưng đêm nay cô kh muốn ở tại nơi này, kh khí quá ái , Lục Khiêm còn đang bị bệnh, thật sự kh thể làm bậy.
Vì thế cô chỉ ở lại trong chốc lát trở về chung cư của . Bọn nhỏ ở nhà chính nhà họ Hoắc.
Hiếm khi Minh Châu được thời gian của riêng , cô muốn thả lỏng bản thân một chút.
Cô đặt cơm Tây, lại khui một chai rượu vang đỏ.
Trong căn hộ đặt một bản thu âm mà cô thích, của một nữ ca sĩ Pháp nào đó.
Chờ cô ngồi trước bàn ăn dùng cơm, uống rượu vang đỏ, mới phát hiện đã thật lâu thật lâu kh thả lỏng .
Tình cảm của Lục Khiêm, hai đứa nhỏ, trọng tâm cuộc sống của cô toàn bộ xoay qu những ều đó.
Hiện tại tĩnh tâm lại mà nghĩ, đây đại khái là nguyên nhân vì cô kiên trì quay phim, là muốn bận rộn một chút, như vậy thể bớt nghĩ đến Lục Khiêm một chút.
Thì ra, trong thoáng chốc đã qua nhiều năm như vậy .
Cô xoay chăm chú ra ngoài cửa sổ sát đất, ánh đèn neon khắp thành phố, muôn màu muôn vẻ.
Bỗng nhiên cô cảm th kh khổ sở, cũng kh mất mát như vậy nữa, so sánh với tình yêu, dường như chuyện Lục Khiêm còn tồn
tại cũng đủ cho cô thả lỏng , thể để cô ngồi uống một chén rượu vang đỏ như vậy.
Khiến cô cảm th, còn đang sống thật tốt. Đôi mắt Minh Châu ướt át...
Chưa bao giờ thời khắc nào làm cô cảm th, Lục Khiêm ý nghĩa như thế nào với !
Cũng kh thời khắc nào lý trí như vậy, rõ ràng muốn gặp một , rõ ràng muốn một thứ, tuổi tác và kinh nghiệm sống đã làm cô khắc chế nội liễm.
Chu cửa vang lên.
Minh Châu tưởng là giao đồ ăn, mở cửa ra thì cô ngây . Lục Khiêm đang đứng ngoài cửa.
Áo sơ mi trắng, quần tây đen, nhã nhặn tuấn. Ngoại trừ khuôn mặt hơi tái nhợt.
Ông cầm một bó hoa hồng đỏ, còn một thùng đá, bên trong đặt một chai rượu vang đỏ đặc biệt tốt.
Dường như ngửi th mùi rượu vang đỏ trên cô. Lục Khiêm cười khẽ: “ thể nếm thử chai này.”
Minh Châu hơn nửa ngày mới hoàn hồn, cô nhận l hoa hồng, cũng bảo Lục Khiêm vào nhà.
Cô theo Lục Khiêm nhiều năm, ít khi tặng hoa cho cô. Bắt đầu nuôi cô như một đứa trẻ.
Sau đó thì là kiểu chăm sóc ở nhà, th thường là một bữa cơm nóng một đĩa hoa quả.
Chỉ là phụ nữ nào kh thích hoa đâu chứ?
Cô đặt sát vào hít sâu một hơi, quay lưng đóng cửa lại, sau đó vẫn khẩu thị tâm phi: “Chú còn bệnh, mà bác sĩ lại thả chú ra đây vậy?”
“Trộm trốn ra ngoài."
Lục Khiêm đặt thùng đá lên trên bàn cơm, đương nhiên cũng th cơm Tây và nửa ly rượu vang đỏ.
Ánh mắt thật sâu.
Minh Châu cất hoa xong thì : “Muốn cùng nhau ăn chút gì kh?” Lục Khiêm ăn, ăn một miếng nhỏ.
Khách sạn năm , mùi vị còn ổn áp.
Nhưng cơm Tây kh ăn được, Lục Khiêm xắn tay áo lên, hỏi cô: “Trong tủ lạnh đồ ăn đúng kh, để làm m món.”
Tay Minh Châu nhẹ nhàng chạm hoa, : “Chú tới đây là để nấu cơm à?”
Lục Khiêm cười.
Ông về phía phòng bếp, trong chốc lát đã truyền đến âm th mở tủ lạnh.
“ muốn cùng em ăn bữa cơm, nhưng cô Hoắc kh nể mặt lắm, đành mặt dày tới đây."
Minh Châu kh hay nấu cơm.
Tất cả những nguyên liệu nấu ăn ở đây đều là giúp việc chuẩn bị, còn đầy đủ.
Lục Khiêm l m thứ đồ ra.
Còn chưa xoay , cơ thể đã bị từ phía sau ôm l, hơi hơi ngơ ngẩn.
Minh Châu dán ở sau lưng , nhẹ lẩm bẩm: “Mặc kệ , hẳn là vì uống rượu đ.”
Ông dở khóc dở cười.
Ý của cô là, uống rượu là thể muốn làm gì thì làm, sau đó ngày hôm sau kh nhận kh?
Nhưng bầu kh khí tốt đẹp này, Lục Khiêm sẽ kh phá vỡ. Minh Châu cũng sẽ kh.
Lúc trước hôn lễ quyết liệt, về sau lại sinh bệnh, sau đó lại trở về, thật ra bọn họ vẫn luôn kh cơ hội nào ở riêng với nhau
cả, kh thể ngờ được lần đầu tiên lại là ở chung cư của cô.
Đều là nam nữ trưởng thành, một số việc kh cần phá hoại. Lục Khiêm lắng lặng nấu ăn.
Cô thì dán phía sau lưng , ngẫu nhiên nói nói m câu, giọng nói mềm mại.
Lục Khiêm chỉ làm hai ba món ăn, nhưng dinh dưỡng tinh xảo, ăn một chút, Minh Châu cũng uống rượu đỏ mang đến, sau khi uống xong sắc mặt ửng hồng...
Lục Khiêm ôm cô vào phòng ngủ, cô cũng kh phản kháng. Lần đầu tiên bọn họ làm ở chỗ của cô.
Lục Khiêm ôn nhu mà khắc chế.
Ánh sáng mờ nhạt, Minh Châu vuốt ve khuôn mặt thon gầy tuấn của , đôi mắt mềm mại ... Sau đó, lại mơ hồ uống rượu vang đỏ, cô hoàn toàn trầm luân.
Đêm nay, Lục Khiêm hưởng thụ được sự dịu dàng. Sáng hôm sau.
Ông vuốt mặt, cảm giác trên mặt hơi nóng, ánh mặt trời chiếu vào phòng ngủ như là muốn phơi nắng cho vậy.
Duỗi tay sờ sờ bên cạnh, kh ai.
Lục Khiêm xoay , chăn trượt xuống thắt lưng, lộ ra cơ thể thon gày nhưng đường cong hoàn mỹ.
Bên cạnh gối một cái thẻ màu hồng nhạt, bên trên viết một hàng chữ. Lục Khiêm mỉm cười cầm lên.
[Chú Lục, em đến thành phố W quay phim đây!] [Đồ ăn sáng sẵn , em gọi ship.]
[Ăn xong, nên về bệnh viện ! Chắc bị bác sĩ trưởng khoa block ...
Chú Lục... Lục Khiêm xem nhiều lần nhấc chăn đứng dậy. Xuống giường, mặc bộ quần áo tối qua lên, đeo thắt lưng vào.
Sau khi rửa mặt và ra ngoài, đúng lúc cô giúp việc tới làm, vừa vào cửa đã th Lục Khiêm đang ăn sáng.
Bà ngạc nhiên: “Ông Lục, lại ở đây? Kh đang ở bệnh viện ?”
Ánh mắt bà đến sofa. Ở đó một chai rượu vang bị đổ.
Cô giúp việc cũng là từng trải, suy nghĩ là hiểu ngay, gương mặt đỏ cả
lên. Cũng may Lục Khiêm mặt dày.
Ông hời hợt nói: “Lát nữa quay lại bệnh viện! Đúng , Minh Châu đã đến thành phố W, hai ngày này kh cần chuẩn bị cơm cho cô đâu.”
Ông ăn xong, tao nhã đưng lên. Cô giúp việc ngơ ngác gật đầu. Lục Khiêm rời khỏi nhà trong ánh của bà .
Lục Khiêm quay lại bệnh viện, ện thoại đã sắp phát nổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-1250-1259-mat-on-noan-do-ung.html.]
Ông l ện thoại ra xem, một trăm mười hai cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là bệnh viện và thư kí Liễu.
Ông gọi cho từng , tựa vào đầu giường.
Bà cụ Lục tới, th con trai là giận: "Bị bệnh mà còn chạy lung tung, lần sau c.h.ặ.t c.h.â.n đ!”
Lục Khiêm thư kí Liễu, khẽ nhướng mày.
Thư kí Liễu vẫn bình chân như vại. ta kh muốn nói đỡ cho sếp.
Bà cụ Lục th hai mắt qua mày lại thì càng giận hơn: "Tự ocn kh biết kiểm ểm, chạy khắp nơi, còn để Truyền Chi dọn dẹp cho con!
Lục Khiêm l ện thoại xử lý c việc. Ông nhẹ giọng nói: “Con qua chỗ Minh Châu, nấu cho cô một bữa cơm. Thái độ của bà cụ Lục lập tức thay đổi một vòng.
Bà hơi cựa h, ngồi xuống salon, cuối cùng cũng cho con trai sắc mặt tốt: “Cuối cùng còn biết thương vợ ! Minh Châu đâu, kh với con?”
Lục Khiêm cười: “Cô đến thành phố W !” Bà cụ kh cười được. Bà cẩn thận con trai thật lâu, sau đó kéo thư kí Liễu ra ngoài.
Một lúc lâu sau, bà cụ và thư ký Liễu mắt to trừng mắt nhỏ, cũng kh biết đang nói cái gì.
Quả thực khó mở miệng.
Thư kí Liễu còn việc ở c ty nữa, kh nhịn được mà nói: “Bà muốn hỏi gì?”
Bà cụ Lục gõ cây gậy xuống, gương mặt già nua đỏ bừng: “ nói xem, Lục Khiêm và Minh Châu chênh lệch nhiều như thế, giờ sức khỏe nó lại kh được tốt, liệu ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng kh?”
Thư kí Liễu hiểu ngay.
ta đỡ bà cụ ngồi xuống, hòa nhã dụ dỗ: “Bà cảm th cô Minh Châu đến thành phố W là vì kh quá hài lòng đúng kh?”
Bà cụ Lục vẫn đỏ mặt, vỗ thư kí Liễu một cái. Thư kí Liễu cười thần bí.
“Cụ cứ yên tâm ạ! Cụ nghĩ xem, m năm qua, thời gian họ thực sự ở bên nhau ít. Bầu kh khí tối qua chắc c tốt, Minh Châu là phụ nữ, thỉnh thoảng hơi kiểu cách, dè dặt chút thôi.”
ta nói như vậy, bà cụ cũng yên tâm .
Nhưng bà vẫn tỏ ra nghiêm túc: “Truyền Chí, hiểu phụ nữ quá nhỉ?”
Thư kí Liễu gãi đầu...
Trong phòng bệnh, Lục Khiêm khẽ nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nhưng cứ nhắm mắt lại thì sẽ nhớ tới tối qua, nhớ tới sự dịu dàng của Minh Châu.
Những năm qua, họ chia tay quay lại nhiều, theo lí thuyết thì cũng kh mới mẻ nữa , nhưng tối qua lại khác, cảm nhận được đang quan hệ với một phụ nữ trưởng thành. Minh Châu tối qua kh chút gì của trẻ con nữa.
Cảm giác đó giống như độc dược.
Lục Khiêm muốn gặp cô, nhưng vẫn kiềm chế.
Minh Châu đến thành phố W, chỉ hai ba ngày thôi, khi đó đúng lúc xuất viện.
Hai ba ngày này, bọn họ thậm chí còn kh gọi cho nhau, chỉ gửi tin n, mà hầu hết đều hỏi tình hình của con, kh hề nhắc tới chuyện đêm hôm đó.
Ngày Lục Khiêm xuất hiện, Minh Châu vẫn còn ở thành phố W, gửi tin nhân nói cho cô biết.
Cô nói biết . Biết ... Hai chữ đó đủ để Lục Khiêm hồi vị lâu.
Đến khi Minh Châu về, c ty lại nhiều chuyện bận rộn, rốt cuộc kh thể gặp nhau đầu tiên.
Bọn trẻ thì thường xuyên gặp cô.
Sau đó, một bộ phim ngắn của Minh Châu nhận giải ở nước ngoài, cô bay đến nước H.
Khi cô về đã gần vào Thu . Tính ra thì hai đã kh gặp nhau gần một tháng .
Minh Châu vừa đáp đất, một trong nghề mời cô ăn, muốn nhờ cô giúp đỡ.
này quan hệ tốt với cô nên Minh Châu kh tiện từ chối. Cô về nhà trọ, còn chưa gặp con đã tắm rửa lái xe đến câu lạc bộ.
Đối phương là một quản lý giỏi, muốn Cố Hi Quang trong tay Ôn Noãn nên tìm Minh Châu giúp đỡ.
Trong phòng VIP.
Minh Châu nghe xong, cân nhắc cười tủm tỉm: “Chị Hồng, kh kh muốn giúp chị, mà chuyện này chị tự nói chuyện với chị dâu , sâu hơn nữa thì nói chuyện với ! Vì thân phận của Cố Hi Quang khá đặc biệt...”
Còn vì đặc biệt đến mức nào, cô kh nói ra được.
Cố Hi Quang đã cứu chị dâu, trai vô cùng cảm kích, đến độ gần đây đã nhiệt tình nhận ta làm con nuôi, nhưng Ôn Noãn sống c.h.ế.t kh chịu làm mẹ nuôi.
Nhưng Hoäc Minh ra ngoài lại bắt đầu tự giới thiệu bản thân với tư cách là phụ .
Minh Châu cảm th chị dâu thật đáng thương.
Rõ ràng cả để ý, nên dứt khoát biến tình địch thành con nuôi, nhưng mà trong nhà đều biết, sống c.h.ế.t kh chịu thừa nhận, còn làm chuyện này tốt nữa.
Già trẻ nhà họ Cố đều cảm kích .
Vị quản lý kia hỏi lại, Minh Châu cứ hàm hồ từ chối, cô cũng biết Minh Châu kh giúp được chuyện này .
Nhưng cô ta vẫn hỏi thăm được chút ít. Minh Châu nhớ con.
Cô chỉ ăn vài miếng chào kia, trước.
Đi ra ngoài hành lang phòng VIP, cô cầm ện thoại mà hơi do dự. Từ đêm đó đến giờ, cô và Lục Khiêm chưa từng gặp mặt, cô nên nói cho biết là cô đã về kh?
Khi cô đang do dự, cửa phòng VIP đối diện mở ra, một ra. Minh Châu ngây .
Kh ngoài, là Lục Khiêm, trên tràn đầy mùi thuốc lá.
Còn cả mùi nước hoa của phụ nữ nữa.
Minh Châu ngửi thử, lại vào trong, cả nam lẫn nữ khoảng mười m .
Điều nổi bật là, cái cô Khúc Ninh kia cũng ở đây. Vị trí bên cạnh cô ta trống kh. lẽ là chõ Lục Khiêm từng ngồi.
Minh Châu lẳng lặng quan sát, lại Lục Khiêm, cô nhẹ giọng nói: “ sắp xếp cho em th à?”
Nói xong, cô vào phòng vệ sinh.
Cô mở vòi nước, từ từ rửa tay, kh nói gì nữa. Lục Khiêm tới.
Ông vào, đứng sóng vai với cô, cũng từ từ rửa tay.
Hồi lâu, nghiêng đầu mu bàn tay bị xoa đỏ lên của cô, nhẹ giọng nói: “Trước đó kh biết bọn họ mang gái tới, nhưng kia cũng kh tiện lật mặt. chưa từng đụng vào cô ta, em kh tin thì hỏi thư kí Liễu là được.”
Minh Châu mở to mắt, khẽ cắn môi.
“Chú và một phe, chứng minh được?”
Rõ ràng cô kh quá hài lòng với thời giải thích của , nhưng cũng kh nổi giận.
Đàn xã giao, kh tránh được những chuyện thế này, nếu kh vào nhóm được thì sẽ bị quét ra, kéo khác vào. Nhưng là một phụ nữ, Minh Châu kh thể kh cảm xúc. Cô kiềm chế, nhưng kh biết nên ngả bài thế nào.
Đã một tháng Lục Khiêm kh gặp cô, nhớ cô. Ông đưa tay ra muốn chạm vào tóc cô nhưng bị Minh Châu gạt ra. “ hồi quát” ụ
Lục Khiêm cười dịu dàng: “Trẻ con
Ông lau khô tay, nhẹ nhàng véo mặt cô: “Cùng vào chào họ cái chúng ta cùng nhau về nhà.”
Lục Khiêm nói xong, muốn nắm tay cô. Minh Châu né tránh.
Cô thấp giọng, mang theo một chút nữ tính kiêu căng: “Em kh muốn !”
Lục Khiêm lại thích mặt kiêu căng này của cô.
Ông kiên nhẫn dịu dàng cô, ở nơi c cộng, giọng nói đè nén: “Đừng tức giận nhé, em xem, kh đưa em đến đó thì em kh vui, mà đưa em thì em cũng kh vui.”
Minh Châu dựa vào cửa, nghịch móng tay. “ kh nên ngồi chung chỗ với cô ta.”
Cô kh so đo với chuyện cô Hồ lần trước, bởi cô Hồ cũng coi như là bạn , giống đám Dịch, Lục Khiêm thì kh muốn thất vọng.
Nhưng Khúc Ninh, hoàn toàn do khác trao tặng cho . Còn ngồi cạnh , cô lại vui vẻ với !
Lục Khiêm biết tính tình nhỏ nhen của cô, nhưng chẳng những kh ghét bỏ, cảm th cô đáng yêu.
Ông thô bạo kéo tay cô, nhẹ giọng nói: “Vậy càng nên gặp với , trong đó đối tác quan trọng của c ty, chào hỏi xong hãng !” Minh Châu bị kéo .
Được nửa đường, Lục Khiêm kh kiềm chế nổi. Ông đẩy cô lên tường hành lang, khẽ hôn một lúc. Xong xuôi, hơi thở của nhai rối loạn.
Ông áp trán lên trán cô, lẩm bẩm: “ em miễn cưỡng như vậy, thật đáng yêu. Minh Châu hơi nóng mặt. Cô xấu hổ đá một cái, nói:
“Cư xử đúng mực ở nơi c cộng!” Lục Khiêm khẽ cười, đứng thẳng lưng, tạm thời tha cho cô.
Dường như đã thay đổi một gương mặt khác, như thể tắm trong làn gió xuân, mang đến ba phần chân thành trong việc xã giao.
“Trùng hợp quá, lẽ ra nên uống vài ly với các , nhưng vợ mới về từ nước ngoài... Cô nóng lòng muốn đón , việc nhà gấp, xin lỗi!”
Hàng ghế im phăng phắc.
Khuôn mặt xinh đẹp của ngôi nhỏ Khúc Ninh trắng bệch.
dẫn cô ta đến đây cũng vẻ khó chịu: vợ mà Lục Khiêm nhắc đến, hẳn là Hoắc Minh Châu!
Một cô gái cao gầy xinh đẹp bước ra từ sau lưng Lục Khiêm. Thoạt , thì ra là cô cả nhà họ Hoắc.
Đa số ngồi đây đều dựa vào nhà họ Hoắc, lúc này từng đứng dậy nịnh nọt: “Cô Hoắc.”
phản bác: “Tổng Giám đốc Lục nói, bây giờ là bà Lục .” Lục Khiêm mỉm cười.
Ông nói với những bên trong: “ để Truyền Chí ở lại ăn cơm với mọi ! Giờ xin phép.”
Kh ai dám giữ lại, họ chỉ trêu vài câu.
Đúng lúc này, một giọng nữ vang lên: “Tổng Giám Lục về sớm, chẳng nên phạt ba ly rượu ?”
Kh khí trong ghế lô đóng băng. Mọi vào kh biết trời cao đất rộng kia. Khúc Ninh.
Khúc Ninh cố tình làm vậy, cô ta ghen tị với Hoắc Minh Châu, vốn dĩ cô ta ở gần Tổng Giám đốc Lục nhất mà lại rời .
Cũng hại cô ta... Đánh mất cơ hội. Kh khí căng thẳng trong nháy mắt. Minh Châu nhẹ đẩy Lục Khiêm ra, chậm rãi tiến vào.
Khuôn mặt nhỏ n th tú của Khúc Ninh hiện lên tia lo lắng, nhưng cô ta kh cho phép lùi bước.
Cô ta tự nhận lợi thế hơn cô Hoắc đây.
Dù cô ta là diễn viên chính quy, còn Hoắc Minh Châu chẳng là gì cả, thậm chí chỉ xuất thân gà mờ.
So với Hoắc Minh Châu đã ngoài ba mươi, cô ta trẻ hơn tận mười tuổi, đàn nào mà kh thích sự tươi mới đâu?
Cô ta vững tin rằng cô ta thể được Lục Khiêm. Cô ta đã từng ều tra, hiện giờ Lục Khiêm đang độc thân!
Minh Châu đến trước chỗ ngồi của Lục Khiêm, nhẹ nhàng cầm chiếc cốc đáy cao lên, khẽ ngửi.
Khá tốt, là nước đun sôi để nguội. Minh Châu ngẩng đầu uống sạch.
Những khác bối rối kh biết cô định làm gì, thư ký Liễu muốn ngăn cản, nhưng Lục Khiêm liếc ta một cái.
Minh Châu đặt cốc xuống, với tay cầm một chai màu trắng. Viên hồng ngọc hai mươi cara sáng lấp lánh giữa các ngón tay. Cô chậm rãi rót ra nửa ly rượu trắng...
Khúc Ninh giễu cợt nói: “Cô Hoắc hào phóng quá, cô muốn uống ba ly thay cho Tổng Giám đốc Lục ?”
“Ai nói là uống?”
Minh Châu quét mắt một vòng.
Cô nhẹ nhàng bâng quơ: “Lục Khiêm kh thể uống rượu, nghĩ vừa nãy khác uống xã giao thay cho . Cho nên bây giờ ai vừa uống thay thì vẫn uống thay cho ! rót bao nhiêu, cô uống b nhiêu!”
Sắc mặt Khúc Ninh tái nhợt.
Cô ta uống thay cho Lục Khiêm.
Thật ra kh ai ép buộc cô ta, nhưng để thể hiện bản thân, cô ta cứng rắn chịu đựng.
Lúc đó, Lục Khiêm chỉ liếc cô ta một cái mà kh hề ngăn cản. Bầu kh khí ngưng đọng lại.
dẫn Khúc Ninh đến kh khỏi cầu xin: “Cô Hoắc, cô..." Minh Châu cười nhạt: “Kh cô Khúc đã đề nghị ?”
Cô liếc xung qu mỉm cười: “Chẳng lẽ uống ba ly rượu ?”
Ai dám bắt cô uống! Vì vậy, Khúc Ninh chỉ thể chịu ấm ức. kia thu lại nét mặt, nói với Khúc Ninh: “Tiểu Khúc, cô xem hôm nay cô bốc đồng quá! Ba ly rượu này của Tổng Giám đốc Lục, tự cô uống .”
Mắt Khúc Ninh đỏ hoe: “Dựa vào cái gì uống?” Minh Châu đặt ly rượu xuống: “Dựa vào họ Hoắc!”
Nói xong cô liền trực tiếp rời .
Còn rượu trong chiếc cốc chân dài kia đung đưa nhẹ nhàng... Lục Khiêm cười khẽ: “Xin lỗi kh tiếp được!”
“Ngài Lục!” Khúc Ninh thất tha thất thiểu gọi .
Lục Khiêm dừng lại, bình tĩnh nói: “Cô Khúc, làm quan trọng nhất là thức thời.”
Ông nh chóng rời . Ghế lô lại yên tĩnh.
nói: “Uống một ly , lòng là được!” Nhưng ly rượu mà Minh Châu để lại, cực kỳ chua xót.
Từ khi Khúc Ninh vào giới giải trí, dựa vào Tổng Giám đốc Trương yêu thích cô ta nên hoành hành ngang ngược, hôm nay là lần đầu cô ta đau khổ đến thế, mất một quan trọng như vậy.
Khóe mắt cô ta đỏ bừng, tr đáng thương.
Đêm đó, thật ra muốn đưa cô ta , nhưng Khúc Ninh nhất quyết kh chịu.
Minh Châu nh.
Lục Khiêm gần như kh đuổi kịp, kéo nhẹ ống tay áo của cô từ phía sau, cười nhẹ: “Em giày cao thế mà thể nh như vậy!”
Minh Châu phớt lờ .
Cô bước thẳng đến cửa câu lạc bộ, đến chiếc xe thể thao màu đỏ của , mở cửa bước lên xe.
Lục Khiêm ngồi cạnh cô.
Minh Châu thắt dây an toàn, nghiêng đầu : “Tổng Giám đốc Lục kh xe à?"
Lục Khiêm dựa lưng vào ghế, kh biết xấu hổ nói: “Bây giờ giao th ngày càng phức tạp, vẫn là để trẻ lái thôi Minh Châu mắng : "Đồ vô liêm sỉ!" Lục Khiêm cười khẽ, chỉ cô. Họ kh gặp một tháng , nhớ cô. Minh Châu chưa hết giận, kh khỏi đá bắp chân : “Kh ở lại chăm sóc cho thương hoa tiếc ngọc , ở đây làm gì?"
Lục Khiêm hầu như quên mất nếu cô kh nhắc đến.
Ông để cô đá vài cái, sau đó kh nhịn được mà tóm l mắt cá chân cô, vuốt ve dọc theo đường cong đó.
Khuôn mặt Minh Châu đỏ bừng.
Cô mắng: “ tưởng em là diễn viên múa ba lê à... Đau, bỏ chân em xuống nh lên!”
Hình như bị trật chân !
Lục Khiêm th cô kh vẻ gì là nói đùa, vội vàng đặt xuống, xoa xoa. Minh Châu mất một hồi lâu mới đỡ.
Lục Khiêm kh nhịn được tiến tới, hôn nhẹ cô: “Còn đau kh?” Minh Châu kh quan tâm .
Lục Khiêm sờ mặt cô, thì thầm: “Vừa nãy em thật oai phong, Minh Châu của chúng ta đã trưởng thành , trở thành phụ nữ thể bảo vệ chú Lục .”
Kh nói thì kh , vừa nói đã khiến cô tức giận muốn chết. Bảo vệ? Rõ ràng còn tận hưởng.
Minh Châu kh nói, Lục Khiêm biết cô vẫn bức, dứt khoát tháo dây an toàn và đổi chỗ cho cô.
Xe chạy được một lúc, cô mới bừng tỉnh. “Chúng ta đâu vậy?” Hai tay Lục Khiêm cầm vô lăng, chăm chú con đường phía trước, nhẹ giọng hỏi: “Em muốn đâu?”
Trong lòng Minh Châu bỗng mềm mại. Đúng vậy, một tháng kh gặp, Khúc Ninh kh đáng để hao tổn tinh thần.
Nếu Lục Khiêm kh tự biết thủ thân, hôm nay Khúc Ninh, ngày mai còn Vương Ninh Lý Ninh.
Cô thả lỏng , nói nhỏ: “M ngày em chưa gặp Thước Thước với Tiểu Lục UI”
Lục Khiêm “ừ”: “Đi đón bọn trẻ, sau đó đến chỗ em, thế nào?”
Căn nhà trên đường Quảng Nguyên khá tốt, nhưng đối với hai đứa trẻ, kh gian khoảng một trăm mét quá nhỏ, nơi đó chỉ thích hợp khi gặp riêng Minh Châu, còn căn hộ của Minh Châu đủ rộng cho hai đứa trẻ.
Minh Châu kh phản đối.
Cô vẫn chưa ều chỉnh lại múi giờ, vừa giải quyết một bữa tiệc tối, thậm chí còn choảng nhau với tình nhân ngầm.
Thật sự mệt!
Khi tỉnh dậy, cô đã ở nhà họ Hoắc.
Lục Khiêm đã đưa bọn trẻ đến và đổi sang chiếc Land Rover màu đen. Minh Châu ngồi trên xe chút ngại ngùng.
Giờ đây coi nhà cô như nhà của , còn tùy tiện l xe trong gara mà !
Hai đứa trẻ ngồi trên ghế dành cho trẻ em ở đằng sau. Minh Châu ngồi đằng trước.
Tiểu Lục U muốn được mẹ bế, Lục Khiêm dịu dàng nói: “Về nhà mẹ bế con
sau. Tiểu Lục U nghe lời mà kh gây rối. Một nhà bốn trở về căn hộ của Minh Châu vào mười rưỡi tối. Minh Châu chớp mắt một lát, tinh thần dễ chịu hơn.
Cô dỗ dành bọn trẻ ngủ, trở lại phòng ngủ chính, Lục Khiêm đang sắp xếp hành lý cho cô.
Treo từng bộ quần áo vào tủ. Những ngón tay thon dài cầm đồ lót của cô.
Sắc mặt Minh Châu ửng đỏ, cô bước tới, nhẹ nhàng l xuống: “Để em tự làm.”
Cơ thể cô được bao trọn l.
Chưa có bình luận nào cho chương này.