Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 1270: 1279: Thối hoắc!
Mà hiện tại đã trở thành một lòng dạ thâm sâu như thế này. Quả đúng là cha tài kh sinh con bất tài!
Minh Châu nói tiếp: "Muốn đuổi cô ta ra khỏi đoàn phim là chuyện dễ, thậm chí đuổi cô ta ra khỏi thành phố B chỉ đơn giản như ăn bánh, nhưng muốn gặp được một diễn viên giỏi như vậy là ều khó khăn! Lúc trước em cứ cảm th vai nữ số ba kh diễn tốt, mà Khúc Ninh... Vừa hay đụng cô ta!"
Trong lòng Lục Khiêm hơi lạnh lẽo.
Ông chăm chú vào Minh Châu, muốn hỏi một câu: Ông quan trọng hay sự nghiệp của cô quan trọng hơn.
Nhưng mà vẫn kh hỏi câu hỏi ngu ngốc đó ra khỏi miệng. Ánh mắt sâu thẳm. Một lát sau, cầm cái đĩa ra ngoài.
Trời dần khuya, Minh Châu và đám nhóc vẫn còn thức, nhưng Lục Khiêm lại ra ngoài sân thượng hứng gió.
Lúc này muốn hút một ếu thuốc.
Nhưng thân thể kh cho phép.
Kh bất kỳ thời khắc nào lại khiến nhận rõ hiện thực hơn bây giờ, nhận ra bản thân đã mất nhiều đồ vật và lợi thế so với lúc trước,
mà Minh Châu lại được càng nhiều...
Đêm đó cô gọi là chú Lục, nhưng mà hiện giờ bọn họ đã kh còn là bọn họ của năm đó!
Lục Khiêm hứng gió đêm, muốn xua tan nỗi buồn trong lòng. Cửa kính phát ra âm th nhỏ, kéo cửa ra đóng lại. Ông quay lại Minh Châu.
Cô vừa tắm xong, mặc một cái áo ngủ tơ tằm màu đen, mái tóc đen dài như rong biển xõa xuống b, đẹp tựa hoa hồng ban đêm.
Minh Châu chủ động ôm eo . "Đang nghĩ gì đ?"
Lục Khiêm cúi đầu, nhẹ nhàng vuốt tóc cô , lại xoa bả vai cô, nhưng kh nói gì.
Minh Châu thể lờ mờ đoán được suy nghĩ của , cô thấp giọng nói: "Lục Khiêm, chúng ta đã quen biết nhau tám năm ! Cho dù kh muốn thì em cũng đã kh còn lại cô gái ngây ngô ngày xưa! Trong lòng cũng hiểu mà, nếu như tính cách của em vẫn y như trước thì em sẽ kh tha thứ cho , hiện tại chúng ta cũng kh ở bên nhau thế này, Lục Khiêm, làm kh thể quá tham lòng được, đây là ều hiển nhiên đúng kh?"
Lục Khiêm cười ôn hòa: "Cái này gọi là lừa gạt, hay là thuyết phục?” Minh Châu cắn khẽ yết hầu của : "Cái này là l lòng!" "Chẳng thành tâm gì cả."
Lục Khiêm giữ chặt gáy cô lại, kh cho phép cô di chuyển, sau đó đè cô lên lan can khắc hoa màu đen, vừa hứng gió đêm vừa nhấm nháp mùi vị của cô .
Ẩm ướt đan nhau, mùi vị cực tốt.
Hai hôn đến mức động tình, hơi thả lỏng ra, khẽ hôn lên khóe miệng cô nói: "Lục Khiêm, thật ra em thế này cũng sức cuốn của phụ
nữ. Ông thích Minh Châu, chứ kh là Minh Châu nào. Ông chỉ đang cảm thán mà thôi.
Minh Châu dựa vào lòng n.g.ự.c , ngửa đầu lên dụ dỗ: "Đêm nay kh?"
Lục Khiêm thể chịu đựng nổi sự trêu chọc của cô , hơn nữa cũng kh ý định , lúc này giúp việc đã về nhà , mọi thứ tĩnh lặng, chỉ hô hấp của đối phương là mãnh liệt.
Ông lại cúi đầu xuống hôn môi cô...
Ngón tay thon dài luồn vào trong áo tắm, giữ chặt phần động tình của cô .
Trong thời khắc suýt cướp cò súng, Tiểu Lục Thước chạy lại đây. "Em ị ra quần !"
Sau đó bé vội vàng che mắt lại, nói: "Con rửa đ.í.t cho em!" Lục Khiêm chưa kịp nói gì, bé đã chạy biến.
Trong phòng trẻ con, Tiểu Lục U đã bị lột váy ra .
Đứa bé hơn một tuổi, đầu to nhỏ, cái cổ cũng ngắn ngủn. Cô bé nằm trần truồng để lộ m.ô.n.g đ.í.t ra, đôi mắt to tròn đầy nước. Trong phòng toàn mùi cứt thổi, bé con kh thơm tẹo nào.
Tiểu Lục Thước ì ạch ôm em gái đến phòng tắm, ều chỉnh độ ấm của nước tắm, sau đó rửa sạch đ.í.t cho em, vừa xịt nước vừa cầm xà phòng lau, còn lẩm bẩm: "Kh cần nói thì cũng tự lập chăm em được !"
bé nói xong, kh khỏi nhớ đến cảnh vừa . Bố chẳng những hồn mẹ, lại còn sờ mẹ...
làm chuyện giống bố mẹ là sinh được ra với em gái, còn thể thêm một đứa bé nữa?
Nếu lớn , l cô vợ về...
Tiểu Lục Thước che mặt lại. đang nghĩ gì vậy trời!
Bên kia, Lục Khiêm dù muốn gần gũi Minh Châu đến mức nào nữa thì cũng đành dừng lại.
Ông khẽ nói: 'Để qua xem Lục U một chút."
Vốn dĩ Minh Châu cũng định , nhưng nghĩ tới việc mới bị Thước Thước th cảnh thân mật, nên cô hơi thẹn thùng.
Lục Khiêm vừa đã hiểu bèn khẽ vuốt lên lưng cô: "Để là được ." Minh Châu gật đầu.
Lục Khiêm đến phòng của bé, Lục Thước ngoan, đã tắm sạch sẽ cho em gái.
Cái m.ô.n.g nhỏ được lau chùi sạch sẽ nhẹ nhàng thoa phấn, tr trơn bóng như cái trứng gà.
Thước Thước ôm em gái đặt lên giường, còn bé thì ngồi dưới đất, đầu tựa lên mép giường em gái.
Trắng trắng mềm mềm. bé thích.
Từ nhỏ Lục Thước đã theo Minh Châu chịu khổ, cũng từng th cô đơn. Nhưng là từ sau khi mẹ sinh em gái, mọi thứ đã thay đổi.
Giống như việc bố mẹ đột nhiên cho con nuôi thú cưng vậy Nghĩ đến đây, Lục Thước lại đưa tay sờ lên mặt em gái, qua loa nói: "Ngoan nhé, sau này trai sẽ nuôi eml"
Bé Lục U nào biết cái gì gọi là nuôi, chỉ y y nha nha đáp lời. Lục Khiêm vào phòng ngủ.
Bởi vì chuyện vừa , Lục Thước th cũng hơi xấu hổ, bèn la lên: "Con tắm cho em , bố ẵm !"
Lục Khiêm đứa con trai bé bỏng của .
Thước Thước đã thay áo ngủ, giờ đang mặc một bộ màu x lam in hình gấu nhỏ, làm nổi bật gương mặt nho nhỏ trăng trắng.
Ông sờ đầu của bé: "Đêm nay em gái sẽ ngủ ở chỗ con nhé!"
Tiểu Lục Thước đương nhiên kh ý kiến, mà ngược lại bé còn vui khi chăm sóc em .
Lục Khiêm tựa lên đầu giường, đưa tay cầm quyển truyện cổ tích. Tiểu Lục U lập tức leo lên n.g.ự.c , bàn chân nhỏ mập mạp đặt trên bụng còn gương mặt nhỏ thì gối lên tay bố bé, một cái bàn chân nhỏ
mập mạp đặt lên trên bụng của Lục Khiêm, khuôn mặt nhỏ gối lên cánh tay của bố, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Lục Khiêm đắp chăn cho cô bé. Ông Tiểu Lục Thước.
Lục Thước càm ràm: "Con đâu em gái, kh thèm nghe truyện cổ tích
đâu. bé giật tấm chăn mềm, đắp lên năm bên cạnh. Nhưng lúc Lục Khiêm đọc truyện cổ tích, bé lại vểnh tai nghe.
lẽ do trước đây Lục Khiêm thường hay diễn thuyết, nên lúc đọc truyện, âm ệu cuốn hút.
Tiểu Lục Thước thầm nghĩ: Chắc mẹ thích kiểu này! Em gái cũng vậy.. Tiểu Lục U kh lên tiếng, chỉ nằm ngoan ngoãn trong lòng Lục Khiêm. Dưới ánh đèn vàng, Lục Khiêm tr thật dịu dàng.
Đọc xong một tờ, ngón tay thon dài trắng nõn lại nhẹ nhàng lật qua, âm th khe khẽ vang lên trong đêm tối khiến ta dễ dàng chìm vào giấc ngủ.
Tiểu Lục Thước dần ngủ .
bé hơi cuộn , nửa bên mặt chôn trong gối. Lục Khiêm ngừng lại.
Ông lắng lặng bé.
Tiểu Lục U tròn xoe mắt bố lại .
Một lúc sau, cô bé nhẹ nhàng đưa quyển truyện cổ tích cho bố, lại chui vào lòng .
Lục Khiêm cười khẽ. Ông củi đầu hôn lên bé con tròn trĩnh, lòng cảm th thật mềm mại, nghĩ khi Minh Châu còn bé chắc cũng
tr như thế này, mà Hoắc Minh cũng giống như Thước Thước, thương em gái.
Lục Thước còn học cho nên Lục Khiêm cũng kh thật sự giao Tiểu Lục U cho bé tr chừng.
Ông chỉnh đèn tối xuống, ấm Tiểu Lục U .
Tiểu Lục U gần như chẳng cần dỗ liền ngủ một giấc thật say, còn nằm vắt ngang chiếm hết nửa cái giường lớn.
Lục Khiêm tắm sơ bước ra. Minh Châu đang tựa lên đầu giường đọc sách, tr bình tĩnh.
Lục Khiêm nhẹ nhàng lau tóc, th cô kh phản ứng, liền xoay l quyển sách cô đang cầm trong tay.
Cô ngẩng đầu .
Theo trực giác của cô, Lục Khiêm đang chuyện muốn nói với .
Quả nhiên, Lục Khiêm bé con quay sang hỏi Minh Châu: "Đến phòng sách nói chuyện nhé?"
Minh Châu giật lại quyển sách trên tay , ngón tay trắng nhỏ vuốt nhẹ phần bìa sách, khẽ mở miệng: " định nói gì?"
Lục Khiêm ngồi cạnh cô, nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc dài đến lưng. Khoảng cách giữa họ thật gần, th như thế này làm Minh Châu chút chịu kh nổi.
Lục Khiêm khẽ nói: 'M hôm trước, mẹ hỏi khi nào tổ chức hôn lễ, Minh Châu, muốn hỏi ý em thế nào!"
Giữa bọn họ, thật ra kh hợp để tổ chức một hôn lễ lớn.
Đầu tiên, muốn dẫn cô đăng ký, sau đó lại tổ chức một hôn lễ nhỏ cho mọi trong họ.
Kh cần mời quá đ khách mời, chỉ cần tổ chức đơn giản mà long trọng.
Nhưng đây cũng chỉ là ý kiến cá nhân của mà thôi, vẫn muốn nghe xem ý của Minh Châu như thế nào.
Minh Châu đã kh còn là một cô bé ngây thơ nữa .
Ông hỏi như vậy, cô đương nhiên cũng hiểu rõ ý , là định dẫn đăng ký kết hôn đây mài
Minh Châu kh khỏi nhớ đến tối hôm cô gặp Khúc Ninh, đó luôn miệng nói cô kh chưa đăng ký kết hôn với Lục Khiêm nên kh vợ chồng chính thức, cho nên cô ta quyền ngang nhiên theo đuổi Lục Khiêm.
'Thế nên giờ nếu đăng ký, thì hình như hơi nhỏ nhen . Minh Châu thất thần.
Lục Khiêm hơi bất mãn bèn khẽ ngắt l vòng eo nhỏ n kia, giọng nói hơi khàn: " , giờ em kh muốn hoàn toàn được à?"
Minh Châu biết th khó chịu.
Nhưng bây giờ cô kh muốn đăng ký kết hôn, mọi chuyện đang phát triển quá nh ...
Nhớ chuyện lại trước đây, cô cảm th nên chậm một chút để cả hai bình tĩnh hơn, cho nhau chút thời gian để nói chuyện yêu đương, vả lại lần này cô suy nghĩ thật cẩn thận, Tiểu Lục U còn nhỏ chưa hiểu chuyện, nhưng cô kh thể để Thước Thước thất vọng được.
Cô sờ vào túi áo ngủ của Lục Khiêm, tìm được một chiếc nhẫn kim cương.
Minh Châu l ra .
Vừa lớn và chói, xem ra đắt tiền.
Minh Châu đeo nhẫn vào tay, ngón tay cô thon dài, đẹp mắt. Lục Khiêm lắng lặng cô .
Minh Châu bước tới, chủ động ngồi lên đùi, một tay ôm l cổ . Cô lại tháo chiếc nhẫn xuống, đeo lên ngón giữa.
Lục Khiêm đã hiểu ý cô.
Trong lòng của vừa vui vừa th hơi mất mát, đàn một khi xúc động, liền muốn phát tiết một chút.
Lúc hôn lên môi cô, nhẹ nhàng đặt lên giường, Minh Châu cần mỗi lầm bẩm: "Tắt đèn !"
Cô sợ Tiểu Lục U tỉnh lại, sẽ tr th m cảnh xấu hổ của bố mẹ bé...
Lục Khiêm xoay sang, cạch một tiếng, tắt đèn.
lẽ do bé con đang nằm bên cạnh, Minh Châu kh dám bu thả, cô cần lên vai Lục Khiêm kh dám lên tiếng, Lục Khiêm chút kh nỡ, bèn chậm rãi nói khẽ vào tai cô: "Kh thoải mái à?”
"Kh !"
Tiếng Minh Châu hơi khăn khăn...
Lục Khiêm cũng th kh thỏa mãn, cố nhịn một chút lại kh chịu nỗi bèn ôm cô đến phòng chứa đồ.
Ánh đèn sáng rõ,
Hai dây dưa đến gần nửa đêm...
Sáng sớm hôm sau, Lục Khiêm bắt đầu làm ểm tâm.
Lúc thức dậy, Minh Châu cũng vừa tỉnh, cô khẽ run lên khi hôn lên môi nhưng lại kh chịu mở mắt.
Lục Khiêm biết, nhưng cũng chẳng vạch trần. Ông thức dậy làm đồ ăn sáng cho ba mẹ con.
Minh Châu ôm Tiểu Lục U, muốn ngủ thêm một chút, nhưng lại chẳng ngủ được.
Đêm hôm qua, đủ loại mùi vị làm ta hoài niệm.
Thật ra cô chẳng thể nào hiểu nổi, Lục Khiêm l đâu ra nhiều tinh lực vậy chứ, tuổi tác của cũng lớn , sức khỏe cũng kh tốt m.
Nhưng lần nào cũng làm cô cảm th vô cùng mệt mỏi... Đây chính là ểm khác biệt giữa nam và nữ hay ?
Minh Châu cắn môi, nhẹ nhàng giơ tay lên, chiếc nhẫn kim cương ở ngón giữa.
Cô nghĩ, chắc khoảng một năm nữa, bọn họ mới thể đăng ký kết hôn.
Đúng lúc này, ện thoại di động đang đặt bên gối chợt vang lên, Minh Châu thoáng qua là đại diện gọi đến.
"A lô, chị Ninh! sáng sớm đã gọi cho em thế”
bên kia yên lặng một lúc mở miệng: "Minh Châu em xem hot search !"
Hot search? Minh Châu cúp ện thoại, bán tín bán nghỉ mở ra xem thử. Tiêu đề chấn động, tràn đầy kích thích!
[Sự hỗn loạn của gia đình quyền thế, bắt đầu từ đời sống tình cảm của thiên kim tiểu thư nhà họ Hoäc]
[Tình địch thành chị dâu!]
[ Chú của chị dâu giờ lại thành chồng, cô ta dựa vào ều gì để chinh phục trùm nhà họ Lục!]
Từng câu từng chữ đều nhắm đến . Minh Châu tái mặt.
Cô kh ngốc, đây rõ ràng là đang nhăm vào cô.
Về chuyện kẻ đó là ai, cô dùng đầu ngón chân cũng thể đoán ra. Minh Châu khẽ nghiến răng: Khúc ninh, cô giỏi lắm!
Minh Châu vừa ngẩng đầu, liền th Lục Khiêm đang đứng tại cửa phòng ngủ, bèn hỏi: " cũng th à"
Lục Khiêm cầm ện thoại, nói: "Để kêu thư ký Liễu đè xuống!" Minh Châu khẽ lắc đầu: "Kh kịp đầu, ép kh được! Giờ tin cũng đã nổi lên ! M loại scandal thế này, thay vì che giấu thì cứ tung ra hết , Lục Khiêm, hiểu rõ hơn em mài"
Lục Khiêm lắng lặng cô.
Kỳ thật kh chỉ thể đem chuyện này đè xuống, mà còn thể xử lý kẻ đứng sau.
Giống như xử lý một con kiến! Ông bước tới, dịu dàng vuốt tóc cô: "Để xử lý!"
Minh Châu ngửa đầu ta.
"Lục Khiêm, em kh muốn xử lý, em cũng kh muốn che giấu chuyện của chúng ta! Chúng ta đã làm gì sai chứ, chúng ta thích nhau cũng đâu chen chân phá hoại hạnh phúc của ai, còn về chuyện vai về, thì đó là chuyện của hai gia đình Hoắc Lục, đâu liên
quan gì đến ngoài! Em muốn... Nếu sau này chúng ta kết hôn, hoặc là Thước Thước và Tiểu Lục U lớn lên, bọn nhỏ thể thẳng t nói với ngoài là bố mẹ của bọn nhỏ là Lục Khiêm cùng Hoắc Minh Châu.”
Gỗ hơi dịu giọng: 'Lục Khiêm, em kh cảm th mất mặt"
Vốn dĩ Lục Khiêm sợ cô bị tổn thương nhưng giờ cô đã thể dũng cảm kiên cường như vậy, thì đối với cũng chẳng còn gì quan trọng nữa.
Ông ôm l Minh Châu.
Nhưng bây giờ cũng lúc để vuốt ve an ủi, gọi cho Ôn Noãn. Bởi vì chuyện này, dính đến Ôn Noãn.
Sáng sớm, tiếng Ôn Noãn trong ện thoại khá ềm đạm. Cô cười nhẹ: ", chuyện này để cháu xử lý!"
Lục Khiêm tin tưởng năng lực của cô.
Ông cúp ện thoại, nói với Minh Châu: "Em yên tâm, Ôn Noãn sẽ xử lý chuyện này" Minh Châu khẽ vuốt tóc.
Cô bỗng nhiên nhớ đến một , Cố Trường Kh.
Cô khẽ nói: "Lục Khiêm, tin kh, em đã kh còn hận ta từ lâu lắm !"
Năm xưa, cô cũng từng thật lòng thích Cố Trường Kh, sở dĩ kh còn hận lẽ là vì cô và chưa bao giờ thật sự khắc cốt ghi tâm, Cố Trường Kh thích từ đầu đến cuối chỉ là Ôn Noãn.
Cho nên, lúc qua đời, thật sự đau lòng cũng là Ôn Noãn. Cô khẽ nói: "May mà, bây giờ chị dâu đã được hạnh phúc."
Lục Khiêm th hơi chua chát.
Ông nhớ lần đầu tiên gặp Minh Châu, đó là lúc cô vừa chia tay Cố Trường Kh.
Ông... Kh muốn nghĩ tiếp nữa! Minh Châu bỗng nở nụ cười, cô ôm l eo , lẩm bẩm: "Đôi khi nhắc nhiều một chút, để còn biết ghen... À, mà thôi kh nhắc nữa, dù
cũng kh còn! Chị dâu nghe th chắc cũng chẳng vui gì!" Lục Khiêm đột nhiên cảm th đây vẫn là một cô bé ngốc.
Bên kia, Ôn Noãn cúp ện thoại.
Cô ngồi ở trước bàn ăn, uống sữa tươi, giúp việc hỏi gì cô cũng kh để ý.
Một lát sau, cô mới hoàn hồn.
Điện thoại trên bàn kh ngừng reo vang. Là số lạt
Cô kh bắt máy, nhưng lại số khác gọi đến. Ôn Noãn tắt máy.
Lúc trợ lý Từ tới đón cô, cũng báo cho cô biết tin này.
Ôn Noãn l tờ báo buổi sáng, chỉ vào ảnh chụp Lục Thước và Tiểu Lục U trên đ, nói: "Tòa soạn này ảnh độc quyền, cô kêu luật sư khởi tố , l d nghĩa nhà họ Hoắc buộc bọn họ bồi thường.
Trợ lý Từ gật đầu: "Dạ! Tổng Giám đốc Ôn, đứng sau quá thâm độc, đến cả m đứa nhỏ cũng kh bu thai!"
Ôn Noãn kh nói gì cả.
Trong lòng cô biết, Minh Châu cũng kh muốn trực tiếp dồn kẻ phía sau vào chỗ chết.
Cô cũng cảm th g.i.ế.c ngay thì chẳng gì hay cả.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô nhẹ nhàng phân phó: "Cô giúp đăng tin, và Cố Trường Kh chưa từng quan hệ yêu đương, từ trước đến nay chỉ Cố Trường Kh từng đính hôn với Minh Châu."
Từ trợ lý nhịn kh được nói: "Tổng Giám đốc Ôn chiêu này quá cao tay!"
Cứ như vậy, chẳng những bảo toàn được d tiếng của Minh Châu, mà Cố Trường Kh đã mất cũng kh bị cộng đồng mạng chỉ trỏ. Ôn Noãn cười nhạt: " đã mất, nếu thể thì đừng làm phiền đến. Dù trước đây làm sai chuyện gì, thì c.h.ế.t cũng coi như đã hết."
Trợ lý Từ đang định rời .
Ôn Noãn đã gọi lại: "Này! Chiều nay cô mua vài hotsearch, thuê thêm vài thủy quân viết về chuyện giữa Khúc Ninh và giám đốc Trương, nhớ viết hấp dẫn một chút!"
Trợ lý Từ nở nụ cười: "Yên tâm Tổng Giám đốc Ôn!"
Ôn Noãn xử lý xong mọi việc tiếp tục ăn sáng, lát tiểu Lục U đã được dì giúp việc bế đến.
Cô bèn dịu dàng chăm sóc con gái .
Chuyện này, với Ôn Noãn mà nói cũng chẳng gì quan trọng! Trong vòng một ngày, cả thành phố B đều biết chuyện về ngài Lục và Hoắc Minh Châu.
trong cuộc, cũng thoải mái thừa nhận.
Nhờ Ôn Noãn mà chuyện này cũng kh gây ra sóng gió gì. Mãi đến chạng vạng tối, Minh Châu mới gọi cho Lục Khiêm.
Cô khẽ mở miệng: "Chị dâu đúng là cay độc nha! Em chịu thua!" Lục Khiêm văn kiện đang đặt trước mặt, khẽ cười: "Em kh cần so tài với Ôn Noãn đâu, Minh Châu, ..."
Ông còn chưa kịp nói hết câu, Minh Châu đã cắt lời.
Cô nhẹ nhàng nói: "Nhưng em muốn mạnh mẽ hơn, em kh muốn lần nào. cũng trốn sau lưng , để vì em che gió che mưa, Lục Khiêm, em lớn , em cũng thể chia sẻ với ."
Lục Khiêm trầm mặc một lúc.
Ông kh thể nào hình dung tâm tình của lúc này.
Minh Châu cũng cảm th bầu kh khí hơi căng thẳng, bèn trêu đùa: "Lục Khiêm, em hy vọng một tuổi già hạnh phúc."
Lục Khiêm th như phát hỏa.
Ông vừa bực vừa buồn cười, ngón trỏ chụp lên nút thắt cà vạt, nhẹ nhàng kéo lỏng...
Ông hỏi lại: "Tối hôm qua chưa thỏa mãn được em à?"
Minh Châu đỏ mặt, kh thèm nói với nữa, chỉ nh chóng cúp ện thoại.
Lúc này, cô còn ở c ty.
Mới để ện thoại xuống, đã th đang đứng trước mặt, mà kh ai khác, chính là Khúc Ninh.
Minh Châu lẳng lặng cô ta. Khúc Ninh chậm rãi đến gần, thẳng Minh Châu cười lạnh: "Đôi khi thật sự hâm mộ cô, rõ ràng cô giật bạn trai Tổng Giám đốc Ôn, vậy mà ta còn giúp cô." Hoắc Minh Châu bật cười: 'Là cô làm kh? Kh sợ đối phó cô à?”
Khúc Ninh cắn răng: "Cô sẽ kh làm thế" Minh Châu th hơi bất ngờ.
Giọng Khúc Ninh càng lúc càng lạnh: " biết cô muốn lợi dụng vở kịch do dựng nên để đạt được mục đích, nhưng liệu cô năng lực đó hay kh! Hoắc Minh Châu, cô căn bản kh gì ngoài cái d phận đại tiểu thư mà thôi, cô kh xứng được tình yêu của Lục Khiêm!
Minh Châu lười khách khí với cô ta.
"Xứng hay kh, cũng kh do cô nói là được, càng kh do m trò hèn hạ của cô định đoạt!"
Cô dừng một chút nhẹ nhàng nói: "Về chuyện giải thưởng gì gì đ, đều là nhờ vào bản lĩnh!
Khúc Ninh định đáp trả.
Thì ện thoại của cô ta chợt reo vang lên, cô ta vừa nghe được mười giây thì sắc mặt đã trắng bệch, bờ môi cũng bắt đầu run rẩy...
Minh Châu vừa đã hiểu vấn đề. Ôn Noãn đã ra tay.
Quả nhiên, ngồi trên xe vừa mở Facebook ra là th ngay tin tức “Hot” hiện trên đầu trang.
[Chuyện tình tiểu hoa mới nổi và chủ lò than] Minh Châu mở tin tức ra xem.
Chủ bài đăng viết đặc sắc, còn đính kèm một hình ảnh chụp Khúc Ninh và 'Tổng Giám đốc Trương nắm tay nhau tr thân mật.
Trợ lý lại gần thì thầm với cô: “Giờ thì kh còn ai bám theo cô nữa , nghe nói vợ của Tổng Giám đốc Trương đã đến thành phố B , còn kéo thêm bốn nữa thề sẽ đánh c.h.ế.t Trương nữa đó!” Minh Châu kinh ngạc.
Trợ lý ra vẻ thần bí, tiết lộ: “Tổng Giám đốc Trương ăn bám nhà vợ leo lên mà.”
Minh Châu cười khinh bỉ, n tin cho Ôn Noãn. [Cảm ơn chị dâu.]
Lúc này, cô Khúc lảo đảo chạy đến, đập lên cửa xe của cô. Minh Châu hạ cửa sổ xuống: “ chuyện gì?”
Khúc Ninh kh ngốc, cô ta ra được chuyện này kh Minh Châu làm nhưng chắc c liên quan đến Minh Châu cho
nên mới muối mặt lại đây cầu xin: “Cô Hoắc, cầu xin cô, xin cô hãy cứu !”
Minh Châu chỉ im lặng cô ta. Một lúc lâu sau, cô mới cười nhạt nói: “Muộn ! Cố mà chịu !”
Ngay từ lúc cô ta tiết lộ hình ảnh của Thước Thước và Tiểu Lục U ra thì cô ta đã kh còn xứng đáng làm nữa.
Minh Châu kh là độc đoán.
Cô và Lục Khiêm quả thực chưa kết hôn, Khúc Ninh yêu và muốn theo đuổi Lục Khiêm là quyền tự do của cô ta nhưng cô ta lại động chạm và làm tổn thương khác.
Cái kết ngày hôm nay đều do cô ta tự chuốc l.
Chiếc RV màu đen từ từ di chuyển...chỉ còn lại Khúc Ninh đứng đó với vẻ mặt ngơ ngác.
Ngay lúc đó, di động cô ta vang lên. gọi là Tổng Giám đốc Trương, giọng ệu ta dửng dưng kh còn chút tình cảm nào: “Tiểu Khúc à, thời gian qua đối xử với em tốt mà, đúng chứ? Vì tiến cử em mà làm mích lòng Lục, quặng mỏ của còn chưa xử lý ổn thỏa nữa, vậy mà em lại còn đụng vào nhà họ Hoắc kéo theo cả xuống nước. nói cho em nghe bà vợ của kh dạng vừa đâu, ngày bị đánh cho tàn phế cũng kh biết chừng đó. Muốn sống yên ổn thì giữ kín cái miệng giùm !”
Khúc Ninh nghe mà ấm ức, nước mắt chực trào.
Cô ta hậm hực tắt máy, vừa định rời thì ện thoại đã bị khác hất mạnh xuống đất.
Một phụ nữ cao to khuôn mặt trang ểm lòe loẹt thình lình xuất hiện. Mặc áo l vào một ngày năng nóng thế này thì chỉ thể là Tây Bắc. “Mày họ Khúc kh? Là con ả dan díu với Trương chồng bà?”
Khúc Ninh giật giật khóe môi. Cô ta còn chưa kịp lên tiếng phủ nhận thì phụ nữ kia vừa đã hiểu: “Đánh nó cho bà! Nhằm vào mặt mà đánh, đánh nát cái mặt nó , cho nó khỏi dụ dỗ chồng khác nữa! Hôm nay bà sẽ thay trời hành đạo, trị con ả này!” Nghe lệnh từ bà ta, m tên cao to theo tiến lên nắm tóc Khúc Ninh. Chát! Chát! Chát!
Mười m cái tát liên tục giáng xuống, cánh tay trắng nõn bị véo x chỗ này tím chỗ kia kh chút thương tiếc.
phụ nữ xả giận xong, hả hê ném xuống hai ngàn tệ: “Tự mà xử lý , đừng để cho bà th mặt mày nữa! Còn m thứ Trương đưa, coi như bà bố thí cho mày! Nhưng bà nói cho mày biết, để cho bà lại th mày dụ dỗ chồng bà... coi chừng bà lột da mày!” Hai ngàn tệ nằm rải rác đầy đất...
Khúc Ninh đứng đó, bị chỉ trỏ đàm tiểu.
Cô ta dò la khắp nơi, cuối cùng cũng biết được kh thể động vào... là Ôn Noãn
Đáng lẽ cô ta nên cầu xin Ôn Noãn
Nhưng cô ta kh cam tâm! Cô ta chỉ muốn theo đuổi hạnh phúc của , muốn sống cuộc sống tốt đẹp hơn thôi mà, tại lại bị đối xử như thế này?
Rời khỏi bệnh viện, cô ta đắn đo suy nghĩ.
Nếu gặp Tổng Giám đốc Ôn thì lẽ cô ta sẽ hội, nhưng chắc c đánh đổi ều kiện.
Khúc Ninh lập tức từ bỏ ý định. Cô ta lẩn trốn một thời gian để dưỡng thương. Sau một tuần, vết thương đã lành dần, lời đồn cũng lắng ít nhiều, nhưng sau vụ này cô ta đã thành trò cười ở trong giới.
Khúc Ninh đổ hết mọi hận thù lên đầu Minh Châu, cô ta càng kh từ bỏ Lục Khiêm. Ngay sau khi hồi phục cô ta liền đến c ty của Lục Khiêm, đám nhân viên ở quầy lễ tân cô bằng ánh mắt kỳ thị, ngầm muốn nói: “Tổng Giám đốc Lục kh muốn gặp cô đâu!” Khúc Ninh đang muốn nói ều gì thì cô lễ tân nói thẳng: “Cô Khúc, Tổng Giám đốc Lục là đã gia đình !”
Khúc Ninh đã bao giờ bị một nhân viên lễ tân đối xử như thế này, cô ta sắp nổi cơn thì th một bước ra từ thang máy.
Cô ta biết nọ, đó là thư ký Liễu, thân cận của Lục Khiêm. Khúc Ninh bước tới, nói: “Thư ký Liễu, muốn gặp Tổng Giám đốc Lục, chắc c đang hiểu lầm !”
Thư ký Liễu trước giờ luôn cư xử nho nhã với mọi , nhưng ta thực sự kh hề chút thiện cảm gì đối với này.
ta cô gái xinh đẹp trước mặt, nói xúc tích: “Cô Khúc, cô mà cứ tiếp tục qu rầy như này thì sẽ làm phiền Tổng Giám đốc Lục đ! khác thể kh hiểu chứ thể kh biết một khi tức giận sẽ đáng sợ đến nhường nào!”
Khúc Ninh cắn đôi môi đỏ: “ cũng chẳng muốn như thế này đâu!”
Thư ký Liễu cho rằng cô ta hết thuốc chữa !
Lúc này, một chiếc ô tô dừng trước cửa, một tr vẻ như hầu tiến vào và đưa cho thư ký Liễu một hộp đựng cơm.
Thư ký Liễu nhận l lên lầu.
Khúc Ninh nh trí đoán đây là thức ăn của Lục Khiêm nên vội vàng chạy ra theo.
“Đợi một chút!” đưa cơm quả nhiên là hầu ở biệt thự của Lục Khiêm.
Lục Khiêm sức khỏe kém kh thích hợp ăn đồ ăn bên ngoài, bà cụ ở nhà mỗi ngày làm các loại món ăn khác nhau cho giao đến cho .
hầu kia kín miệng, th thế Khúc Ninh l từ trong ví ra một xấp tiền tầm...năm ngàn tệ!
Khúc Ninh đưa ra đề nghị với cô ta mỗi tháng đều sẽ đưa chừng này...Năm ngàn tệ mỗi tháng, hầu đó d.a.o động!
Cũng chỉ là đưa cơm cho Lục mà thôi, chẳng gì nữa hết! Cô ta kh nói thì khác cũng sẽ kh biết!
Thư ký Liễu lên lầu và mở cửa văn phòng. Lục Khiêm đang ngồi đọc tài liệu.
Ánh nắng xuyên qua rèm cửa chiếu vào , tr đầy vẻ nho nhã.
Thư ký Liễu đặt cơm lên bàn và bày ra từng hộp từng hộp, cười nói: “Bốn món ăn một món c, nhiêu đây món đủ để cho bác gái bận rộn từ sáng đến giờ , bác gái quả thực thương ngài.”
Ánh mắt Lục Khiêm vẫn dán chặt vào tài liệu.
Ông hờ hững đáp: “Cứ để cho hầu làm là được, bà cứ thích kiếm việc vào cho mệt thế đ!”
Thư ký Liễu tủm tỉm cười.
Lục Khiêm nhớ đến một chuyện: “Chi nhánh ở thành phố C thế nào ? nhớ một dự án xảy ra chút vấn đề, đã giải quyết được chưa?”
Thư ký Liễu vội đáp: “ phụ trách ở nơi đó thực sự cứng nhắc, th qua nhiều quan hệ mới xong việc.
“Giải quyết được thì tốt!” Lục Khiêm ký tên đóng văn kiện lại, sang ăn cơm.
Món nào bà cụ nấu cũng nhẹ nhàng th đạm, thích hợp với dạ dày của , tất nhiên hương vị vẫn đảm bảo độ ngon.
Lục Khiêm ăn cơm, trong lòng cảm th thỏa mãn.
Ông định chờ cho chi nhánh c ty ở thành phố B ổn định sẽ chuyển về thành phố C, khi đó với Minh Châu và hai đứa nhỏ sẽ cùng nhau quay về...
Thư ký Liễu cũng ăn phần của minh, được một lúc thì ta mới nhớ đến vụ việc vừa n, nói: “Cô Khúc vừa đến đây, hình như là muốn xin lỗi ngài nhưng mà đã đuổi !"
Lục Khiêm suýt chút nữa đã quên mắt này.
Nhắc đến chuyện này lại th nhức đầu: “ muốn tống khứ cô ta từ lâu nhưng Minh Châu kh cho, cô bảo m cô gái
như thế nhiều lắm mà xử lý cho xuể, nếu ai cũng làm vậy thì mệt c.h.ế.t mất!"
Thư ký Liễu dí dỏm nói: “Cô bây giờ cũng rộng lượng phết!” Lục Khiêm liếc ta: “Rộng lượng chỗ nào chứ! Rõ ràng là kh còn đủ hấp dẫn nữa, lúc trước m.á.u ghen của cô kh chuyện đùa đâu, đâu giống như bây giờ còn chấp nhận vào chung đoàn phim với ta!”
Thư ký Liễu cười trêu: “Càng tốt chứ ! Cô với cô Hồ giờ còn làm bạn với nhau nữa!”
Lỗ tai Lục Khiêm giật giật, nghe hơi chói.
Ông ném đũa, nói: “Truyền Chí, kh thích nghe m lời như vậy nữa đâu!”
Khúc sau lại nói thầm: “ và cô Hồ đã kh còn liên lạc gì nữa .”
Thư ký Liễu gắp thêm đồ ăn cho : “ biết mà, ngài bây giờ tu tâm dưỡng tánh nhiều .”
Lúc này Lục Khiêm mới miễn cưỡng nguôi xuống... Trưa ngày hôm sau.
Hai bọn họ vẫn cùng nhau ăn cơm, thư ký Liễu mở hộp cơm ra, cười nói: “Bác gái nay chịu cho thêm chút thức ăn mặn .”
Lục Khiêm qua, th đồ ăn chút khác biệt so với bình thường...thịt nhiều hơn.
Ông ăn được một đũa liền nhíu mày, nói: “Hôm nay kh bà nấu, lẽ là ngại nhọc nên sai hầu trong nhà nấu. Thịt cũ , nhiệt độ cũng chưa tới.”
Thư ký Liễu cười, nịnh nọt một phen.
“Lưỡi của ngài vốn dĩ nhạy cảm, th ngay cả những sành ăn cũng chưa chắc so được với ngài đâu.”
Những lúc chỉ đàn với nhau, bầu kh khí thoải mái làm cho nội dung cuộc trò chuyện đôi lúc kh kiểm soát.
Tựa như Lục Khiêm, bản tính phong hoa tuyết nguyệt cứ thế mà hạ bút thành văn, thản nhiên cười nói: “Còn nói nữa ! Kh những đồ ăn ngon mà dùng để đối phó phụ nữ cũng nh gọn luôn, ha ha, nhưng thiếu nữ mới lớn như Minh Châu thì lại kh dễ!” Ông tùy hứng nói mà kh để ý đến đang đứng ở cửa...Minh Châu và nữ thư ký của .
Khuôn mặt Minh Châu hết trắng lại chuyển sang đỏ, vừa thẹn vừa tức. Nữ thư ký cũng đỏ bừng cả mặt.
Tổng Giám đốc Lục đang nói linh tinh cái gì vậy, muốn ta kh hiểu lầm cũng khó!
Nữ thư ký nh chân chạy trước.
Minh Châu cũng muốn trốn nhưng Lục Khiêm và thư ký Liễu đã th cô.
Thư ký Liễu nhận th tình hình kh ổn lập tức đứng dậy hòa giải: “Ha ha, à thì là, ngài khéo dỗ dành khác, hay dùng lời ngon tiếng ngọt...”
Minh Châu cũng kh thiếu các loại tình thú, thời niên thiếu còn suốt ngày ôm ấp ống eo gọi 'chủ Lục, chủ Lục”.
Nhưng m chuyện nam nữ riêng tư này mà Lục Khiêm lại đem nói với khác khiến cô thực sự...câm nín, vừa thẹn vừa giận.
Minh Châu quay bỏ .
Lục Khiêm bu đũa xuống lập tức đuổi theo.
Trước giờ luôn ềm tĩnh chín c, khi nào lại rơi vào hoàn cảnh bối rối thế này? Các thư ký nữ của Lục Khiêm th Tổng Giám đốc Lục hốt hoảng đuổi theo thì gấp rút nhấn nút thang máy.
Minh Châu đứng trong thang máy, cả khuôn mặt cô vẫn còn nóng bừng.
Cô kh ngừng nhớ lại vẻ mặt của Lục Khiêm khi nói về chuyện đó, thản nhiên và tùy ý tựa như đang nói chuyện gia đình thường ngày.
Cô tức đến mức nước mắt lưng tròng. Ngồi trong xe, cô kh chần chừ mà khởi động máy ngay lập tức. Cô kh muốn về nhà, cô kh muốn th mặt Lục Khiêm.
Cuối cùng, cô lái xe đến căn nhà trên đường Quảng Nguyên, nơi này thường kh ở lại.
Minh Châu lên lầu, kh thay quần áo mà leo thẳng lên giường luôn.
Cô vừa mới trở về, vốn định cùng Lục Khiêm đón Lục Thước nhưng vừa bước tới cửa thì lại nghe m lời đáng ghét đó.
Cô gọi ện bảo tài xế đón Thước Thước.
M ngày hôm nay cô bận rộn trước sau thế nên vừa nhắm mắt lại liền mệt mỏi .
Lục Khiêm chạy theo nhưng kh đuổi kịp. Di động tắt máy, gọi về chung cư và nhà họ Hoắc đều bảo chưa th về.
Lục Khiêm lệnh cho thư ký kiểm tra tất cả các khách sạn ở thành phố B nhưng kh th tin nào cho th Minh Châu đã đến cả.
Lục Khiêm ngồi ở trong xe tĩnh lại tâm tình trong chốc lát, sau đó lái xe về hướng đường Quảng Nguyên.
Khi đến nơi thì đã là hai giờ chiều.
Mở cửa ra, bên trong yên tĩnh nhưng trên ghế sô pha một chiếc túi Hermes màu đỏ.
Lúc này Lục Khiêm mới thở phào nhẹ nhõm. Ông cởi áo khoác, thay giày vào phòng ngủ.
Nhẹ nhàng mở cửa ra, th Minh Châu đang nằm cuộn tròn trên giường, trong tay ôm một chú thỏ b Stella Lou.
Kh đắp chăn.
Lục Khiêm đến bên giường và đắp chăn cho cô, Minh Châu kh tỉnh lại mà chỉ nhẹ nhàng trở .
Đã m ngày kh gặp cô nên liền cởi giày và vớ nằm lên giường, ôm cô vào lòng.
Lục Khiêm mở mắt ra, phát hiện trong lòng nóng, giật đưa tay chạm vào trán cô.
Nóng.
Ông vừa thương vừa áy náy, nếu như kh nói ra những lời khốn nạn đó thì cô cũng sẽ kh giận đến mức vừa chạy đến đây đã vùi đầu ngủ mà kh đắp chăn!
Lục Khiêm đứng dậy đo nhiệt độ cho cô...hơn 38 độ. Ông gọi ện cho bác sĩ tư nhân đến.
Bác sĩ tới, tiêm cho cô một mũi thuốc hạ sốt, quan sát trạng thái của cô nói: “Bệnh nhân vẻ như đã mệt, cứ để cô ngủ thêm một lát!”
Lục Khiêm gật đầu và tiễn rời .
Vị bác sĩ đó còn ráng nhòm vào bên trong, cười nói: “Đây hẳn là Minh Châu mà Dịch đã nhắc đến đúng chứ? Quả nhiên xinh đẹp.” Lục Khiêm vội vàng đuổi nhưng lại cứ mặt dày nán lại, nói: “Nơi này tr cũng khá tuyệt đó! Ông quả nhiên là biết tình thú!”
Rốt cuộc bác sĩ cũng bị tiễn . Lục Khiêm quay lại ngồi ở bên giường, lặng lẽ Minh Châu.
Ông nghĩ cần làm cái gì đó nên đã vào bếp nấu cháo lại làm thêm vài món ăn th đạm thích hợp cho bệnh.
Xong xuôi, trở về lại bên giường ngẩn chờ cô tỉnh. Minh Châu tỉnh lại lúc mười hai giờ kém.
Cả cô đều dính nhớp, mồ hôi lạnh chảy đầy lưng, kh thoải mái chút nào.
“Tỉnh à?” Lục Khiêm cô, nhẹ giọng nói. Minh Châu mệt mỏi kh còn chút sức lực, cô tựa đầu lên gối, . Cả hai kh nói một câu gì.
Cô kh thể quên được những lời ngả ngớn mà đã nói lúc đó, cũng thể nào vờ như chưa từng nói gì.
Mãi một lúc lâu sau, Minh Châu cất lời trước: “Em muốn tắm!” Lục Khiêm nhíu mày: “Em đang sốt thì đừng nên tắm, dùng khăn lau cho em.”
Minh Châu bướng bỉnh kh chịu. Cô kiên quyết đứng lên và đến phòng thay đồ l quần áo.
Cô tắm kh khóa cửa lại, Lục Khiêm ngồi ở phòng ngủ nghe tiếng nước chảy, chờ đến khi cô tắm xong mới tiến vào.
Minh Châu đang lau . Ông giành l khăn tắm trong tay cô, nhẹ nhàng thấm nước. “Giận ?” Minh Châu im lặng kh nói, cô muốn l một chiếc khăn khác nhưng bị Lục Khiêm ngăn lại.
Ông mở rộng chiếc khăn tắm ra, bao l cô từ phía sau ôm vào lòng.
Ông ghé môi vào sau tai cô, thì thầm: “Sau này sẽ kh nói những lời như thế nữa, em đừng giận nữa, được kh?"
Minh Châu liếc xéo một cái, đổi chủ đề: "Em đó!"
Lục Khiêm xuất quân c cốc, đành để cô mặc quần áo vào ăn cơm.
Trong bữa ăn, cả hai đều im lặng. Minh Châu đột ngột lên tiếng: “Lục Khiêm, em kh thích nói ra những lời như thế. Dù thư ký Liễu
là thân cận nhất nhưng những chuyện riêng tư của chúng ta kh nên l ra nói mát như thế."
Nếu cô kh biết thì thôi, nghe được lại kh biết đối mặt với thư ký Liễu kiểu gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.