Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 1260: 1269: Lục Khiêm cũng ngừng nói
Lục Khiêm bế cô đặt lên tủ giày, để đôi tay cô ôm eo , cúi đầu cọ mũi cô đầy khăng khít: “Xấu hổ ?”
“Kh đời nào!” Tất nhiên cô kh chịu thừa nhận.
Lục Khiêm lại cười nhẹ: “Nào nơi nào của em mà chưa từng đâu? Một số chỗ còn...”
Minh Châu kh để nói tiếp. Lục Khiêm cũng ngừng nói.
Ông thật sự nhớ cô, kh chỉ cơ thể cô, mà còn về con cô. Lúc này, đó đã thực sự nằm trong vòng tay của .
Ông cúi đầu hôn cô, nụ hôn ẩm ướt đặc biệt hút hồn trong đêm khuya. Y như mèo con l.i.ế.m hồ dán.
Minh Châu cũng nhớ , cô tuân theo bản năng phụ nữ, ngẩng đầu đón nhận nụ hôn của .
Sau nụ hôn, Lục Khiêm khẽ vuốt mái tóc dài của cô, thở nhẹ: “ hôm đó em bỏ chạy?”
Khuôn mặt của Minh Châu đỏ bừng.
Cô nhẹ nhàng nghịch cúc áo , mạnh miệng: “Em đóng phim, kh là chạy trốn.”
Lục Khiêm cười khẽ.
Ông lại cúi xuống, ghế vào sau tai cô, nhẹ giọng nói: “Vậy bây giờ, em còn muốn chạy nữa kh?”
Giữa đàn với phụ nữ, chung quy là chuyện đó. Ý là gì. Minh Châu biết rõ.
Cô kh ngang ngược nữa, ôm cổ , đôi môi đỏ mọng ngậm l môi : “Em kh sợ đâu.”
Ngón tay Lục Khiêm đang nắm tóc cô chợt siết chặt, sau đó hôn cô ên cuồng.
Hôn cô, loạng choạng đến phòng ngủ. Quần áo vương vãi trên sàn... Sau một đêm, Minh Châu phần ngờ vực, bình thường Lục Khiêm chú trọng sức khỏe.
Khi lên giường, như trở thành một khác!
Thỏa thích hồi lâu, cô kh chịu cho làm nữa.
Lục Khiêm vẫn chưa đã thèm, ôm cô vào trong chăn, muốn chuyện trò với cô. Minh Châu bĩu môi hét lên: “Em buồn ngủ!”
Lục Khiêm cắn lên bờ vai mềm mại của cô.
Minh Châu tức giận ngồi dậy: “ cần em nói lại chuyện Khúc Ninh với thì mới để cho em ngủ yên kh!”
Lục Khiêm biết cô đang tức giận.
Hơn nữa, cô còn đang bị lệch múi giờ, bận cả một ngày lại bị kéo đến làm vài lần.
Ông lại kéo cô xuống, ôm cô vào lòng. Hồn cô thật mạnh: "Được , chúc em ngủ ngon!” Rõ ràng đang là cuối hè, trời vẫn khá nóng. Nhưng Minh Châu vùi trong chăn, tựa mặt vào n.g.ự.c mà kh chê nóng.
Hơi thở cô đều đặn.
Lục Khiêm tưởng cô đã ngủ, định xuống giường xem Tiểu Lục U thì trong lòng hét lên: “Chủ Lục, đừng cử động... Đừng cử động, chủ Lục, em buồn ngủ lắm!
Lục Khiêm kh còn cách nào đành vỗ về cô trước.
Ánh trăng len qua khung cửa sổ, soi thoảng một cảnh xuân.
đàn vén một góc chăn lên, trong bóng tối cô chăm chú, trong lòng bình tĩnh đến mức như l lại được thứ gì đó.
Ông thể cảm nhận được, Minh Châu đã trưởng thành. Ông thích cô.
Chính vì sự trưởng thành của cô mà mối quan hệ của họ bền chặt hơn. Ông nghĩ, nếu là Minh Châu của năm đó.
Sẽ khó chấp nhận !
Mới sáng sớm, Minh Châu ngủ say.
Lục Khiêm đến Tiểu Lục Thước trước, đắp chăn cho bé xong, sau đó mới pha sữa cho Tiểu Lục U.
Ông cũng hâm nóng một miếng bánh hoa cúc thơm ngào ngạt. Tiểu Lục U được bổ dưỡng tốt, trắng trẻo mềm mại.
Ba ngày kh gặp, Lục Khiêm cũng nhớ cô bé, ôm cô bé vào lòng.
Cô bé một tay cầm sữa, một tay cầm chiếc bánh ngọt nhỏ, ăn chậm rãi.
Căn được hai miệng thì cô bé nheo mắt lại.
'Trên khuôn mặt trắng nõn, hàng mi dài mà dày in bóng trên làn da trắng sứ. Dễ thương vô cùng.
Với tư cách là bố, Lục Khiêm mãi cũng kh chán. Tiểu Lục U uống hết sữa, cô bé buồn ngủ đến nỗi đánh rơi một nửa chiếc bánh xuống sàn.
Lục Khiêm vỗ nhẹ cô bé.
Đứa bé ngủ yên bình trong vòng tay của bố, đôi tay bé nhỏ mập mắn ôm eo bố.
Lục Khiêm đặt cô bé xuống.
Tiểu Lục U liền tỉnh, lại đòi nằm trong vòng tay của bố, Lục Khiêm dứt khoát bế cô bé về phòng ngủ chính.
( Tiểu Lục Thước phòng bên vô cùng ghen tị!!! ) Ánh nắng chiếu lên ga giường.
Khi Minh Châu tỉnh lại, Lục Khiêm kh còn ở trên giường, nhưng trong lòng thêm một bé con.
Tiểu Lục U vẫn chưa thức giấc.
Bên cạnh gối một b hoa hồng đỏ, và một tấm thiệp. [Bà Lục tối qua giỏi quá. ]
Mặt Minh Châu nóng bừng. Lục Khiêm thật vô liêm sỉ!
Trong lúc cô đang suy nghĩ, cửa phòng ngủ mở ra, là Lục Khiêm đứng ngoài cửa.
Th cô đã tỉnh, hơi mỉm cười: “Muốn ngủ nhiều một lát thì ngủ thêm ! Lát nữa sẽ đưa Thước Thước đến trường.”
Minh Châu vẫn đang cầm tấm thiệp trên tay. Cầm kh được mà vứt cũng kh xong!
Ánh mắt Lục Khiêm như tia chớp, đương nhiên biết cô xấu hổ, liền cười nhẹ: “Ngủ thêm một lát, còn dư vị tốt!”
Minh Châu nào thể chịu được trêu chọc như vậy.
Cô xốc chăn đứng dậy, dõng dạc: "Cũng giống như đêm qua thôi! Chẳng gì đặc biệt! Chẳng gì đáng nhớ cả, Lục, xin đừng dát vàng lên mặt nữa!”
Vẻ mặt Lục Khiêm dung túng nu chiều. Minh Châu rửa mặt.
Ông bước vào, lật sắp cô bé đang ngủ nướng kia.
Để lộ ra cặp m.ô.n.g nhỏ.
Bên ngoài, Tiểu Lục Thước hét lên: “Bố, con sắp muộn học !" Lục Khiêm hôn Tiểu Lục U.
Minh Châu rửa mặt xong, Lục Khiêm ngước cô: “Lần này em rảnh m ngày?"
Lục Khiêm hỏi xong, ánh mắt rơi xuống mặt cô. Mặt Minh Châu nóng bừng.
Cô bước tới, sờ cái m.ô.n.g nhỏ của Tiểu Lục U. Tiểu Lục U ôm gối ngủ ngon lành.
Ánh mắt Minh Châu dịu dàng, hồi lâu mới trả lời Lục Khiêm: “ lại hỏi chuyện này?”
Lục Khiêm cười nhạt: "Em cho rằng là vì cái gì?” Bầu kh khí thực sự mập mờ, nhưng may mắn thay đứa trẻ ở đó.
Minh Châu lười để ý đến , quay muốn rời , nhưng Lục Khiêm đã ôm l eo cô, dùng sức một chút thì cô đã ngồi thẳng tắp trong vòng tay .
Thân thể nam nữ liền kề thân mật. Tình ý ngập tràn.
Minh Châu khi còn trẻ cũng nhiệt tình phóng túng, mỗi đêm ôm cổ Lục Khiêm nhẹ nhàng cầu xin. Nhưng bây giờ cô đã hai đứa con, kh hiểu da mặt lại mỏng , lúc chỉ một ánh mắt của Lục Khiêm thôi cô cũng chịu kh nổi.
Cô nắm l cánh tay của Lục Khiêm. Cách một lớp áo sơ mi, da nóng hổi.
Cô kh khỏi mềm lòng: "Lục Khiêm, bu em ra!" "Mắc cỡ ?"
Ông cười thầm vào tai cô, nhưng cuối cùng cũng bu cô ra... Minh Châu được tự do thì chỉnh lại váy, sau đó nhẹ giọng nói: "Lục Khiêm, nên kiềm chế một chút."
Lục Khiêm vốn muốn trêu chọc cô vài câu.
Nhưng khi th mắt cô hơi đỏ, lòng chợt dịu lại, khi lên tiếng thì giọng nói đã khàn.
"Đau lòng cho ?"
Ông tưởng cô sẽ kh thừa nhận nhưng Minh Châu lại thành thật gật đầu.
"Em sợ sẽ chết!"
Mặc dù là lời nói khi tức giận nhưng thể cảm nhận được sự lo lắng trong lòng cô, sau lần này bọn họ xem như đã ngọt ngào, nhưng cơ thể lại luôn khiến cô bất an.
Lục Khiêm nhẹ nhàng kéo cô lại.
Ông kh nói, chỉ nhẹ nhàng lau nước mắt trên khóe mắt cô, thỏa hiệp với lòng cô.
“ sẽ ổn thôi!” Ông nhẹ nhàng trấn an cô.
Lúc này, Tiểu Lục Thước ôm cặp đứng ở cửa: "Bố, con sắp muộn học !" Bố mẹ liền bừng tỉnh lại.
Minh Châu ngượng ngùng quay .
Lục Khiêm đứng dậy vỗ vai cô: "Nghỉ ngơi thật tốt, buổi tối tan học đón Thước Thước."
Minh Châu kh nói gì.
Đến cửa, Tiểu Lục Thước mở to hai mắt.
Lục Khiêm tới, nhẹ nhàng che mắt bé, cúi ôm . Tiểu Lục Thước ôm cổ bố .
Mãi đến khi ôm này, trái tim non nớt của mới cảm th thoải mái một chút, giống như cảm giác bố này vẫn quan tâm đến .
Lục Khiêm thể cảm nhận được suy nghĩ của nhóc con.
Ông xuống cầu thang, đặt bé ngồi ở ghế sau, tự thắt dây an toàn cho nhóc con.
Thước Thước hơi đỏ mặt.
Lục Khiêm đưa tay sờ đầu nhỏ của : "Sau này nếu muốn ngủ với bố mẹ thì cứ nói thẳng." Tiểu Lục Thước lúng túng hét lên. "Con kh giống em gái sẽ tỉnh vào nửa đêm!"
Lục Khiêm sửng sốt một lát mới hiểu được, kh khỏi cười lớn mắng: "Nhóc con thối!"
'Tâm trạng vui vẻ, trong lúc lái xe thỉnh thoảng hỏi con trai về bài tập về nhà.
Lục Thước th minh hơn tưởng.
Đưa học xong, Lục Khiêm liền đến c ty, quá nhiều việc làm.
Bận đến lúc chạng vạng... Lục Khiêm đồng hồ, chuẩn bị đón Tiểu Lục Thước sớm nửa tiếng.
Nữ thư ký của mở cửa, mỉm cười bước vào: "Tổng Giám đốc Lục, một cô gái muốn tới gặp ngài."
Lục Khiêm nhấn nút, đóng rèm lại.
Ông thản nhiên hỏi: "Ai? Là khách hàng à?"
Thư ký lắc đầu: “Hẳn là kh, hỏi thì nói họ Khúc." Khúc Ninh?
Lục Khiêm khẽ cau mày, kh ngờ cô gái này lại vô liêm sỉ đuổi theo như vậy... Ông nhớ rõ kh cho cô ta chút kh gian nào để nghĩ nhiều.
Lục Khiêm kh định gặp cô ta.
Ông nói với nữ thư ký: “Cứ nói với cô ta là kh tìm th .”
Nữ thư ký th trên mặt sếp hiện lên một tia chán ghét, ều này hiếm th, bởi vì Tổng Giám đốc Lục bình thường khách sáo với phụ nữ, cô suy nghĩ một lúc mới nhớ ra vị họ Khúc kia hình như là minh tinh nhỏ nào đó.
Sợ là muốn đoạt vị trí bà cả đây mà!
Đúng lúc này thư ký Liễu tới và nghe th.
Đợi đến khi nữ thư ký rời , thư ký Liễu lau mồ hôi trên trán.
ta vừa ra ngoài làm việc, khi quay lại đã th Khúc Ninh đang đợi ở ngoài c ty, trong thời tiết thế này mà cô ta chỉ mặc độc chiếc váy trắng, cũng kh sợ c.h.ế.t ng.
Thư ký Liễu đau đầu nói: "Đã đánh giá thấp cô gái đó !"
ta đoán Khúc Ninh đã kiểm tra tình trạng hôn nhân của Lục Khiêm, nếu kh cô ta sẽ kh bạo dạn như vậy.
Thật ngây thơi
Ngài Lục trước kia là phong lưu, nhưng những phụ nữ mà tiếp xúc cũng là những phụ nữ, d giá xinh đẹp, hoàn toàn kh giống Khúc Ninh, một tùy tiện giao thân cho chủ than đá nào đó.
Hơn nữa, cô ta còn kém xa so với Minh Châu!
ta theo Lục Khiêm, đóng cửa văn phòng lại, vào thang máy nghĩ kế.
"Chuyện của Tổng Giám đốc Trương còn chưa xử lý, nếu kh thì gây áp lực cho ta?"
Lục Khiêm đứng trước gương vuốt phẳng áo. 'Trên mặt kh biểu tình gì.
Một lúc lâu sau, mới nói: "Thật đau đầu! Truyền Chí, xem đó mà làm, đừng để Minh Châu ngột ngạt là được!"
Sau bữa tối hôm qua, cô đã kh vui. Ông về sau kiểm ểm. Thư ký Liễu cười nói: 'Chắc c !"
Lúc này Khúc Ninh đang đợi ở cửa c ty, Lục Khiêm ngang qua, cô ta lập tức tới chào hỏi.
"Ngài Lục, chuyện tối qua là lỗi của , xin lỗi ngài." Lục Khiêm phớt lờ cô ta.
Ông trực tiếp lên xe, tài xế muốn đóng cửa cho , nhưng Khúc Ninh lại gan tiến lên giữ cửa mở.
Cô ta háo hức nói: “Sự ngưỡng mộ của đã khiến ngài gặp rắc rối, xin lỗi ngài Lục, kh biết thể đãi ngài một bữa cơm rau dưa được kh?”
Lục Khiêm ngẩng đầu cô ta.
Giọng ệu của lạnh lùng: “Cô Khúc, đêm qua cô kh va chạm , cũng kh phiền lòng. Bởi vì đối với , cô kh khác gì những phụ nữ khác trong bữa tiệc, cũng kh lòng tốt cứu giúp khác, bu tay,
vội đón con tan học.”
Khúc Ninh buột miệng nói: “ đã nghiên cứu tâm lý trẻ em, thể chăm sóc bọn nhóc.
"Ở nhà kh thiếu bảo mẫu!" Lục Khiêm nói xong, dùng sức đóng cửa xe lại.
Bang.
Những ngón tay gầy gò trắng nõn của Khúc Ninh lập tức bị kẹp đến tím tái, cô ta cắn môi chịu đựng đau đớn.
Lục Khiêm cũng kh thèm cô ta một cái, xe phóng .
Bên kia, thư ký Liễu tới, móc ra một ngàn tệ từ trong ví : “Cô Khúc, đến bệnh viện băng bó lại ! Hơn nữa, ngài Lục kh thích khác qu rầy đời tư của , cho nên khuyên cô nên kịp thời dừng lại để tránh thương tổn chính ."
Khúc Ninh cúi đầu kh nói gì.
Thư ký Liễu nói thêm: "Ngài Lục yêu cô Hoắc! Cô kh thể chen vào giữa họ được đâu."
Hai mắt Khúc Ninh đỏ bừng: “Cô ta căn bản kh yêu ngài !” Thư ký Liễu vừa tức giận vừa buồn cười, trước giờ ta chưa từng gặp như vậy, thế nên nói thẳng: “Yêu hay kh cũng kh liên quan gì đến cô nha? Hiện tại cô đang qu rối ngài Lục! Nếu cô cứ tiếp tục u mê kh tỉnh, như vậy, thật xin lỗi!"
Khúc Ninh cắn môi: “ sẽ kh bỏ cuộc!”
Nói xong cô ta quay rời , bộ váy trắng kia lộ vẻ kiêu hãnh. Thư ký Liễu trợn mắt.
ta l ện thoại di động ra, bấm số của Tổng Giám đốc. Trương, kh m thiện cảm nói: “ Trương à, chuyện đó thể giúp , nhưng thể lo cho của được kh? phụ nữ tên Khúc Ninh đó đã đến tận c ty tìm ngài Lục, nói với biết, nếu cô ta tiếp tục dây dưa kh rõ, đời
này cũng đừng nghĩ xoay ."
'Tổng Giám đốc Trương đầu dây bên kia đổ mồ hôi lạnh.
Ông ta ngược lại thú nhận, kêu ca kể khổ: “ từng qua lại với phụ nữ đó! Thư ký Liễu, kh biết rằng phụ nữ đó tham vọng cỡ nào đâu. Khi theo , mở miệng khép miệng đều Trương, giống như yêu lắm vậy, hiện tại gặp được tốt hơn liền đạp xuống, cô ta chỉ muốn trèo cao thôi. Thư ký Liễu... " Thư ký Liễu cúp ện thoại.
Chuyện của Tổng Giám đốc. Trương lại là chuyện khác, nhưng Khúc Ninh này, tâm tư cũng thật sâu.
Lòng tham của một con bạc. ta lập tức bấm số của Ôn Noãn, nghe ngóng bên phía cô.
Ôn Noãn nh chóng bắt máy, giọng nói nhẹ nhàng dịu dàng: “Thư ký Liễu, chuyện gì vậy?”
Thư ký Liễu suy nghĩ một chút nói: "Cô Hai, muốn hỏi cô về một . Là một ngôi nhỏ tên Khúc Ninh, hiện tại cô ta bắt đầu tiếp cận đến cả ngài Lục !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-1260-1269-luc-khiem-cung-ngung-noi.html.]
Ôn Noãn nghe vậy mỉm cười.
Cô nói: “Chú sợ Minh Châu tức giận?”
Thư ký Liễu cười khổ: "Đúng vậy! Cô cũng biết, cô Minh Châu vì quá khứ mà kh vui, kh thể vì chuyện này mà tạo thêm scandal nào nữa."
Giọng Ôn Noãn vẫn nhẹ nhàng: “May là chú cũng kh ý này! Minh Châu và cô ta đều là trong giới giải trí, Minh Châu sẽ kh chịu khổ! Hơn nữa, một như vậy ở đó kh sẽ kích thích tình cảm giữa họ hơn , con nghĩ hiện tại họ kh nóng kh lạnh, giờ đã đến lúc họ nên học cách tin tưởng lẫn nhau."
Thư ký Liễu há to miệng.
Ôn Noãn nói thêm: "Khúc Ninh kh kh đủ để gây sợ hãi. Thư ký Liễu, cứ thoải mái ! Vấn đề thực sự giữa Minh Châu và là sự xa cách, dù kh thể bên nhau dù qua nhiều năm như vậy cũng kh do lỗi ngoài."
Ngoài ý muốn, Minh Châu kh ở đó.
Thư ký Liễu dựng thẳng ngón tay cái: "Cô Hai đúng là chuyên gia tình yêu mài” Bên kia. Ôn Noãn lắc đầu cười khổ.
Cô là chuyên gia gì đâu, trong nhà cô luôn bị Hoắc Minh quản chặt.
Nếu nói ngột ngạt hay kh? Thực ra là ,
Nhưng khuôn mặt được chăm chút vô cùng hoàn hảo kia của Hoắc Minh, cô cảm th thể tha thứ và chịu đựng, suy cho cùng, kh đàn tuổi ba mươi nào cũng đẹp mắt như vậy.
Ôn Noãn khinh thường chính !
Lục Khiêm đón Tiểu Lục Thước và quay trở lại bên chỗ Minh Châu.
Dì giúp việc bảo cô thử giọng.
Ngược lại là Tiểu Lục U thì loạng choạng chạy tới, ôm l chân bố, làm nũng.
Tiểu Lục Thước bu cặp sách nhỏ xuống, dẫn em gái ăn trưa. Lục Khiêm gọi vào số Minh Châu.
Khi kết nối được với cô, liền hỏi thẳng: “Em về ăn tối kh?” Minh Châu dừng một chút: “Em sự kiện xã giao.”
Lục Khiêm khá thất vọng, đã xa cô lâu như vậy, sau khi hòa giải cũng kh nhiều cơ hội để thực sự ở riêng với cô, muốn dành nhiều thời gian hơn cho cô, nhưng kh là loại đàn thích trói buộc phụ nữ ở nhà, suy nghĩ một lúc nói: “Được , xã giao xong sẽ đón em.”
Minh Châu im lặng một lúc.
Cô đột nhiên nói: "Em th Khúc Ninh! Cô ta rời với Tổng Giám đốc Trương."
Những lời tiếp theo cô kh nói ra, nhưng Lục Khiêm thể đoán được. Khúc Ninh chắc c đã nói gì đó với Minh Châu.
Ông suy nghĩ một chút giải thích: " kh suy nghĩ nào khác với cô ta! Minh Châu, muốn cùng em sống thật hạnh phúc." Minh Châu tin.
Nhưng cô Khúc kia thật khiến cô cảm th ngột ngạt, khi cô ta rời với Tổng Giám đốc Trương, vậy mà kết nối được với Tổng Giám đốc Lý, được gia nhập đoàn phim lần nữa, đóng vai nữ ba.
Trước đây cô hẳn sẽ phàn nàn với Lục Khiêm về những chuyện bực bội này.
Nhưng cô Khúc kia thật khiến cô cảm th ngột ngạt, khi cô ta rời với Tổng Giám đốc Trương, vậy mà kết nối được với Tổng Giám đốc Lý, được gia nhập đoàn phim lần nữa, đóng vai nữ ba.
Trước đây cô hẳn sẽ phàn nàn với Lục Khiêm về những chuyện bực bội này.
Lục Khiêm cũng sẽ giúp cô.
Nhưng bây giờ cô đã ngoài ba mươi, nghĩ đến việc bị một cô gái hai mươi đè xuống đánh, ngẫm lại thật đáng xấu hổ.
Minh Châu im lặng nói: “Chín giờ em về sớm. Trong lòng Lục Khiêm cảm th mềm mại.
Đột nhiên, những cảm giác tồi tệ khi th Khúc Ninh vào lúc tối kh còn sót lại chút gì.
Ông ừ một tiếng. Dì nấu cơm, nhưng Lục Khiêm vẫn tự nấu cho bọn nhỏ.
Quá trình trưởng thành của các con, đã bỏ lỡ quá nhiều.
Hiện tại Minh Châu bận rộn với sự nghiệp thì sẽ dành thời gian cho các con. Hai nhóc con ăn ngon.
Ăn cơm xong, Lục Khiêm ôm bé Tiểu Lục U, xem bài tập về nhà cho Tiểu Lục Thước.
Tiểu Lục Thước luôn đạt ểm tuyệt đối.
Nhưng sẽ cố ý viết sai một vài cái, để Lục Khiêm giải thích cho , Lục Khiêm biết rõ nhưng sẽ kh vạch trần.
Tiểu Lục U nép trong vòng tay của bố.
'Thỉnh thoảng, bé vỗ vỗ đôi tay nhỏ n bụ bẫm của và nói: "Bố... tuyệt vời!"
Tiểu Lục Thước sờ đầu cô nhóc, nhẹ giọng nói: “Em hiểu nhiều quá...”
Lúc Lục Khiêm đến đón Minh Châu, cũng yên tâm để Tiểu Lục Thước chăm sóc em gái, Tiểu Lục Thước thậm chí còn biết tắm cho Tiểu Lục U, động tác cũng khá nh nhẹn.
Đứa trẻ này tài giỏi giống hệt !
Khi Minh Châu ở độ tuổi hai mươi, cô còn chưa thể tự chăm sóc bản thân nên đã giặt quần lót cho cô.
Lục Khiêm ngồi vào xe, vẻ mặt dịu dàng nhớ lại.
Ông lái xe đón .
Đến câu lạc bộ, Minh Châu rời đúng chín giờ.
Cô xuất thân từ một gia đình tốt nên kh ai dám ngăn cản hay bắt cô uống rượu.
Nhưng khi cô ra, Khúc Ninh cũng theo cô ra ngoài, ở hành lang yên tĩnh gọi Minh Châu: “Cô Hoắc!”
Minh Châu quay lại.
Cô lặng lẽ con gái trẻ tuổi mang theo vẻ mặt kiêu ngạo. Minh Châu kh nói gì.
Khúc Ninh nhếch mép cười lạnh: “Biết vì kh gọi cô là bà Lục kh? Bởi vì cô và ngài căn bản kh một cặp vợ chồng thật sự, hai con thì ? Cô đã ly hôn từ lâu ! đã ều tra, từ đám cưới m năm trước thì các đã cắt đứt.”
Minh Châu cụp mắt xuống, nhẹ nhàng mỉm cười.
Khi giương mắt lên lần nữa, trong mắt hiện lên một tia giễu cợt: “Xem ra cô đã ều tra rõ ràng quá khứ của Lục Khiêm.”
Thực vậy.
Khúc Ninh bỏ tiền ra ều tra và biết được quá khứ của Lục Khiêm trôi qua huy hoàng thế nào, nhưng lại từ bỏ tất cả để kết hôn với phụ nữ trước mặt cô ta đây, nhưng Hoắc Minh Châu lại kh trân trọng .
Hoắc Minh Châu căn bản kh xứng với Lục Khiêm.
Đôi mắt cô ta hơi đỏ lên: “ cũng thể sinh cho ngài một đứa con! Năm sáu đứa cũng được, còn trẻ, thân thể còn tốt.”
Minh Châu kh khỏi bật cười.
Cô nhẹ nhàng vén mái tóc đen dài của lên, dịu giọng nói: “Cô Khúc, cô nghĩ xem Lục Khiêm chỉ muốn con hay ? Cô ều tra thì hẳn là biết năm đó bao nhiêu là hồng nhan tri kỷ, kh nói cái khác, chỉ nói riêng cô Hồ, trong giới giải trí này, cô so sánh được với cô hay ? Lại nói cô Lam kia, cô biết trình độ học vấn của cô ? Cô biết tài năng hội họa của cô đạt được bao nhiêu giải thưởng quốc tế hay ?"
"Những tình cũ của Lục Khiêm đều xuất sắc." "Cô nghĩ cô những ưu thế gì?"
Khúc Ninh cảm th xấu hổ.
một lúc lâu sau cô ta mới nói được một câu: "Nhưng cô là tệ nhất trong số đó!"
Minh Châu nhún vai: "Ừ! tệ nhất, kh làm được gì cả!" Cô Khúc Ninh, nở nụ cười bạc bẽo lạnh nhạt.
"Nhưng gia thế tốt nhất. Trong số bạn gái của , thể nói được nhiều ngôn ngữ nhất. cũng... xinh đẹp nhất, là loại thể tùy ý giẫm c.h.ế.t cô!"
“Còn nữa, Lục Khiêm tuy phong lưu nhưng thật sự chưa từng cô bạn gái nào từng cặp kè với chủ than đá."
Khúc Ninh vô cùng xấu hổ.
Đúng lúc này, tiếng giày da vang lên.
Bóng dáng của Lục Khiêm xuất hiện trong tầm . Ánh đèn trên trần nhà chiếu lên trên mặt , càng hiện vẻ quý phái. Ông đứng lại ở cách hai mét, nói với Minh Châu: "Về thôi!"
Minh Châu cũng kh muốn dây dưa với họ Khúc, cô tự nhiên tới, Lục Khiêm vịn tay lên vai Minh Châu, nhỏ giọng hỏi: "Uống rượu à?”
"Một ly rượu vang đỏ thôi." "Em muốn uống."
Lục Khiêm cười, dẫn Minh Châu ra khỏi câu lạc bộ.
Từ đầu đến cuối, giống như kh hề th Khúc Ninh, ngay cả cũng kh thèm một cái.
Khúc Ninh siết chặt nắm tay lại, móng tay găm sâu vào da thịt. Lúc này, một bóng ngang qua.
Phía sau cô một giống như là thư ký, đến là Ôn Noãn và trợ lý Từ, cô đến đây là do quản lý Hồng kia tìm cô, mà cũng trùng hợp, cô với Minh Châu chỉ chân trước chân sau đến nơi.
Khúc Ninh nhận ra Ôn Noãn.
Tuy Ôn Noãn đã lui về ở ẩn, nhưng trong tay vẫn kh ít tài nguyên, cho dù chỉ một chút lọt qua kẽ tay cũng thể nuôi sống nhiều minh tinh nhỏ.
Hơn nữa cô còn là cháu gái ngoại của Lục Khiêm, Khúc Ninh cảm th thể làm quen, cô ta do dự tiến lên chào hỏi: "Cô là Tổng Giám đốc Ôn đúng kh?"
Ôn Noãn cũng nhận ra cô ta. Bí thư Liễu mới nhắc với cô xong.
Cô dừng lại, im lặng chằm chằm Khúc Ninh một hồi, sau đó mới cười nhạt: "Đúng thế! việc gì kh?”
Khúc Ninh đã từng hầu hạ chủ khu than đá, cho nên biết ăn nói.
Ôn Noãn chỉ đứng nghe, kh đáp lời.
Cuối cùng, Khúc Ninh thử thăm dò về Lục Khiêm, cô ta khẽ cắn môi nói: "Tổng Giám đốc Ôn, thích ngài Lục, muốn theo đuổi , cho nên muốn hỏi xem ý kiến của cô thế nào."
Ôn Noãn cười một cái, nói: " kh thể quyết định thay cho được! ều nghĩ ngoại trừ Minh Châu ra, bà ngoại sẽ kh chấp nhận khác
vào làm con dâu nhà họ Lục, cô Khúc kh tìm mối khác ?" Khúc Ninh kh là kẻ ngu ngốc.
Cô ta nhận ra Ôn Noãn kh thích . Nhưng cô ta kh dám đắc tội với Ôn Noãn.
Ôn Noãn thu liễm biểu cảm trên mặt, nói vài câu với trợ lý Từ ra ngoài, lúc cô ra cửa còn đang th Minh Châu và Lục Khiêm giận dỗi nhau trong xe.
qua thì giống như đang dỗ Minh Châu. Trợ lý Từ cười phì một cái.
Cô hỏi: "Tổng Giám đốc Ôn, chúng ta cần tới chào một tiếng kh?"
Ôn Noãn khẽ vuốt mái tóc dài màu trà lại, lên xe.
Đợi đến khi yên vị , cô mới cười nhạt nói: " kh đến đ thì hơn! Đúng trợ lý Từ, mặc dù Minh Châu sẽ kh chịu thiệt, nhưng vẫn nên tìm tr chừng Khúc Ninh thì hơn, m cô gái trẻ như vậy mà ên vì tình thì chuyện mất mặt gì cũng thể làm được."
"Được, cô yên tâm!"
Rolls-Royce màu đen khởi động.
Ôn Noãn ngồi tựa lưng vào ghế ngồi, im lặng suy nghĩ.
Nếu so với và Minh Châu thì sinh hoạt tình cảm giữa cô và Hoắc Minh cũng coi như là thuận buồm xuôi gió, thậm chí còn quá mức bình đạm, nhưng mà
trong sự bình đạm này vẫn thể nhấm nháp được mùi vị hạnh phúc. Những khác kh thể hiểu nổi sự hưởng thụ của tự hạn chế đâu.
Bên kia, Lục Khiêm còn đang ngồi trong xe dỗ dành.
Minh Châu th Khúc Ninh chắc c sẽ kh vui, tuy kh biểu hiện ra mặt nhưng vẫn nhận ra được.
"Em th kh, còn kh thèm cô ta một cái." "Còn kh đẹp bằng một sợi tóc của em."
Minh Châu liếc mắt một cái, hỏi lại: " kh thì làm biết được cô ta kh đẹp bằng em? ta vừa mới nói muốn sinh cho năm sáu đứa kia kìa, cho mệt chết!"
Nói xong, cô hừ một tiếng. Lục Khiêm vừa bực vừa buồn cười. Ông là một EQ cao, cho nên cũng hiểu được cô
kh giận thật, chẳng qua chỉ nhân cơ hội làm nũng với thôi, mà cũng thích cô như vậy.
Giọng nói của Lục Khiêm bất giác trở nên ôn hòa hơn: " lại tốn c tốn sức để ý đến những khác ngoài em chứ." Khuôn mặt Minh Châu hồng lên, kh trả lời . Lục Khiêm khởi động xe: "Về nhà thôi, bọn nhỏ còn đang chờ chúng ta đ!"
Trên đường bọn họ nói chuyện về đám nhỏ, sau đó đột nhiên hỏi: " nghe Ôn Noãn nói hiện tại em cũng bắt đầu đầu tư à?" Minh Châu xé gói đồ ăn vặt ra.
Cô ăn đầy miệng, hàm hồ đáp: "Thì chút tiền để kh đ, cho nên đầu tư bừa vậy."
Lục Khiêm biết, chút tiền mà cô nói cũng hơn hai trăm triệu. Một phần là Hoắc Chấn Đ cho, một phần là Hoắc Minh cho, còn phần lớn trang sức đá quý của cô là do Ôn Noãn cho.
Minh Châu cũng là nữ triệu phú. Lục Khiêm cười khẽ một tiếng. Minh Châu nghiêng đầu , nhỏ giọng hỏi: ' muốn động vào tiền của em à?"
Lục Khiêm cười cười, lát sau mới nói: "Tiền của em là của em, tiền của cũng là của em! Chỉ cần con đường mà em đầu tư vào hợp lý là được, chúng ta còn tích góp của hồi môn cho Tiểu Lục U nữa đ!"
"Thước Thước kh gì chắc?"
"Tất nhiên là ! ều th thằng bé này được lắm, sau này chưa chắc đã cần chúng ta cho đâu!"
Minh Châu kh nói nữa, cô nhớ đến đứa bé kia. Lục Huân.
Hiện tại đang được vợ chồng thư ký Liễu nuôi, nhưng mà thư ký Liễu đã đứa con trai lập gia đình .
Tài sản của vợ chồng họ phần lớn để cho con trai . Còn đứa bé kia...
Minh Châu do dự một chút, hỏi: 'Cô bé đó... chữa bệnh kh?” Lục Khiêm ngây ra.
Lát sau mới nhận ra Minh Châu đang nói đến Lục Huân, vì thế im lặng một hồi mới trả lời: "Đã liên hệ với bác sĩ tốt , chờ đến khi vết thương ở chân đỡ sẽ ra nước ngoài ều trị, lần trước hỏi thì mất bốn năm, ều vợ của thư ký Liêu sẽ theo để chăm sóc
Minh Châu nghe xong cảm th hơi buồn bã.
Thật ra cô bé đó vô tội, vợ chồng thư ký Liễu cũng vô tội. Lục Khiêm hiểu rõ tính cách Minh Châu.
Ông biết trong lòng cô gánh nặng, lúc dừng xe chờ đèn đỏ, nhẹ nhàng cầm tay cô: "Đừng nghĩ nhiều, vợ chồng họ thích cô bé, coi cô bé như con gái ruột của vậy."
Minh Châu miễn cưỡng mỉm cười.
Lục Khiêm muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi. Lam Tử Mi, Lục Huân...
Là quá khứ kh thể động vào của và Minh Châu. Trở về nhà, bọn trẻ ngoan.
Tiểu Lục Thước đã làm bài tập xong, đang ngồi trước máy tính tự học lập trình.
Tiểu Lục U chơi cạnh bé.
Thỉnh thoảng làm như bé còn thay quần cho em gái.
Lúc Lục Khiêm và Minh Châu về nhà, Tiểu Lục Thước đang thay quần, Tiểu Lục U cởi truồng lộ m, loạng choạng gọi bố bố, Lục Khiêm tới bế cô bé lên, tự tay mặc quần hoa nhỏ cho Tiểu Lục U. Minh Châu nhỏ giọng nói: "Hơn một tuổi, nên mặc cả quần trong nữa."
Lục Khiêm ngẫm nghĩ lại cũng đồng ý với cô.
Nhưng mà thân làm bố, vẫn kh yên tâm để con gái nhỏ của tự lập: 'ÐĐể chăm con bé một thời gian, tối thì về đây, còn ban ngày thì đưa đến c ty, dạy cho con bé học cách tự vệ sinh." Minh Châu nói chiều hư con.
Lục Khiêm bế Tiểu Lục U đến, hỏi lại: "Hồi trước đ, em đã lớn bằng mà còn giặt quần lót cho em, em kh biết tự lập ?"
Minh Châu kh chịu thừa nhận.
Cô lại nhắc đến phương pháp giáo dục của Hoäc Minh: "Như con của em, đứa nào đứa n tự lập từ nhỏ."
Lục Khiêm kh cho là .
Ông nói: "Tiểu Lục U của chúng ta là con gái ngoan của mẹ, con gái ngoan của bố, vậy thì đâu?"
Để tăng tính thuyết phục, lại mặt dày nói: "Em thử Hoắc Tiểu Kiều mà xem, Hoắc Minh nỡ để con bé tự lập kh? Chẳng qua ta vừa sinh nhiều vừa muốn tận hưởng thế giới riêng của hai , muốn đuổi bọn nhỏ nh, cho nên mới nói vậy để lừa m đứa ngốc các em thôi!"
Minh Châu:...
Tiểu Lục Thước đứng bên gật đầu: "Con cảm th bố nói đúng." Lúc bé ở lại nhà bác, tính cả là bốn đứa nhỏ, mà bác chưa bao giờ mệt cải
Lục Khiêm con trai, vỗ đầu bốp một cái, lập tức sửa miệng: "Cũng đúng! Phương pháp của Hoắc Minh hay!"
Tiểu Lục Thước ôm sách, yên lặng trở về phòng.
Lục Khiêm cười cười: Thằng bé này đang sợ bọn họ sinh thêm đứa nữa đây mài
Tiểu Lục U cũng chạy theo.
Minh Châu bận bịu nửa ngày đã hơi mệt, cô dựa lưng vào sô pha nghỉ ngơi, tiện tay đọc kịch bản bộ phim tiếp theo.
Lục Khiêm nấu lê hấp đường phèn cho cô. Tuy cô cứ kêu là béo, nhưng mà ăn thì vẫn ăn hết.
Lúc dọn đĩa, Lục Khiêm nói: "Nếu em kh thích thì để đá cô ta ra khỏi đoàn phim.
Minh Châu nhẹ nhàng bỏ kịch bản xuống.
Cô Lục Khiêm, bình tĩnh nói: "Đúng là em cảm th cô ta ghê tởm! Nhưng mà Lục Khiêm... Em đã quay vài bộ phim mà
kh tiếng tăm gì cả, một là do trình độ biểu diễn của em chưa đâu vào đâu, hai là đoàn phim còn thiếu diễn viên tài năng. Tuy nhân phẩm của Khúc Ninh kh ra , nhưng kỹ thuật diễn của cô ta kh tồi, thể bù đắp những thiếu sót cho đoàn phim.” Minh Châu hơi dừng lại: "Em muốn dùng bộ phim này để nhận giải thưởng" Lục Khiêm cảm th khiếp sợ.
Từ lúc mới quen Minh Châu, cô vẫn còn là một cô gái nhỏ ngây thơ chỉ biết yêu đương.
Chưa có bình luận nào cho chương này.