Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 1301: 1309: Lúc bà cụ đi ra
Sư đệ của ra gặp bà cụ, sau khi Minh Châu, Tiểu Lục U và bà cụ bái lạy xong, bà cụ một ở trong phòng thiền đợi lâu.
Minh Châu nghe mơ hồ là thầy Th Thủy đã từng ở đó. Lúc bà cụ ra, mắt bà vẫn hơi đỏ.
Minh Châu đoán được một chút nhưng cô kh dám nói, về xe cô vẫn luôn bầu bạn với bà cụ, ngay cả Tiểu Lục U cũng ngoan ngoãn ngồi xuống, chỉ th đỉnh đầu đáng yêu.
Ngược lại bà cụ lại nói hai câu.
Bà nói: “Đã nên đến bái từ sớm ! Cầu trời cầu phật cũng tốt, chỉ là kh nên cầu !”
Ông ở đây chính là thầy Th Thủy. Minh Châu kh dám nói lời nào.
Chờ Lục Khiêm trở về, cô nói với , Lục Khiêm cởi áo khoác ngồi trên ghế sofa, hơn nửa ngày sau mới kéo Minh Châu ngồi lên đùi .
Cằm đặt lên đỉnh đầu cô, nói nhỏ: “Bà cụ là hiếu tg!” Ông chỉ nói câu này kh nói nữa.
Minh Châu cũng kh hỏi nhiều, cô nhẹ nhàng ôm chặt Lục Khiêm một lúc sau cô hôn cổ của .
cô kh gì, chỉ hơi nũng nịu mà thôi. Lục Khiêm trầm giọng hỏi cô: “Chuyện sau này em tính ?”
Ông muốn cô sống ở đây, nhưng bọn họ còn chưa chính thức kết hôn lại, cũng biết cô sẽ kh đồng ý.
Quả nhiên, Minh Châu nói nhẹ: “Em dẫn m đứa trẻ về nhà trọ , tạm thời em sẽ kh đóng phim, bầu bạn với chúng nó.”
Lục Khiêm kh cưỡng ép cô.
Ông chỉ nắm mũi của cô: “Cuối tuần sau em đến thăm bà cụ .” “Được!” cô thoải mái.
cô sắp kh thở được, khuôn mặt đỏ bừng lên, cô đang định đánh thả ra.
Lục Khiêm lại hôn tới. Ánh chiều tà le lói.
Ánh chiều tà buổi chiều chiếu vào xuyên qua kính, hắt lên cứ như một tầng kính rực rỡ đầy màu sắc.
Minh Châu đã bị ta cởi đồ gần hết, đè xuống ghế sofa yêu thương.
cô kh chịu, nhỏ giọng nói sẽ đến.
Lục Khiêm dỗ dành cô: “Sẽ kh ai đến đâu! trong nhà đều đã tuổi, bình thường trừ quét dọn vệ sinh buổi sáng, lúc này sẽ kh ai đến làm phiền.”
Cô lại mắng là cầm thú.
Tối hôm qua vừa mới bu thả như vậy, bây giờ lại muốn... Lục Khiêm cười nhẹ.
Mũi đỡ l cô, nhẹ nhàng cọ sát.
Cũng kh vị trí mẫn cảm quan trọng gì, nhưng làm như vậy lại khiến cô nóng đỏ cả mặt lên, cô đỡ l vai kh cho chạm vào: “ đừng làm vậy!”
Lục Khiêm hơi soàn soạt kéo mở cả cửa ra.
cô ở dưới ánh nắng chiều đẹp đến kinh .
Lục Khiêm đã cùng cô quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c nhiều lần, nhưng hiếm khi dùng thủ đoạn tán tỉnh, phần lớn chủ yếu là tình cảm, bởi chỉ cần thân hình trẻ trung đầy sức trẻ của cô cũng đủ khiến say mê .
Thế nhưng bây giờ, cô đã trở thành một phụ nữ thành thục. một số việc, so với lúc trước còn thú vị hơn, dù lúc bắt đầu cô chống cự nhưng sau đó cũng sẽ nhận thức được mà phối hợp với ... cô cứ lửng lơ, muốn từ chối lại như ra vẻ mời chào.
Lục Khiêm nằm lẩm bẩm bên tai cô: “Chú Lục của em cũng kh còn m năm khỏe mạnh nữa đâu, nghe lời, nhé?”
Minh Châu bị bắt nạt đến mức khóc mà kh được khóc. Ông khốn nạn thật! Ông cố ý! Dù già bảy tám mươi tuổi vẫn thể bắt nạt cô đến chết...
Lão già khốn nạn!
Lục Khiêm làm xong thì cất đồ , chỉnh trang lại quần áo để đón con trai. Minh Châu tức giận đá một cái.
Lục Khiêm cười nhẹ bắt được chân cô, mặc quần áo cho cô vui vẻ hôn cô một cái: “Em mệt thì nghỉ ngơi một lúc , tối về lại hầu hạ em.”
Minh Châu nằm trên ghế sofa kh muốn nhúc nhích.
Lục Khiêm lái xe đón con trai Tiểu Lục Thước vừa lên xe đã nhận ra tâm trạng của bố cực kỳ tốt, cái miệng nhỏ của bé mấp máy.
Tâm trạng của Lục Khiêm thật sự tốt.
Sau 10 phút xe, dừng xe ven đường.
Bên kia đường một cửa hàng trà sữa nổi tiếng, còn bánh ngọt Hồng K, Lục Khiêm tháo đai an toàn: “Bố dẫn con mua trà sữa, tiện mua cho mẹ một cốc, bây giờ cô đang tức giận, bố dỗ dành cô!”
Tiểu Lục Thước xuống xe.
Đóng cửa xe, bé ngẩng đầu: “Mẹ tức giận, bố lại vui như vậy?”
Lục Khiêm sờ đầu bé.
“Con trai ngốc, con lớn lên sẽ hiểu thôi!”
Tiểu Lục Thước nhớ đến vài chuyện bé lén được vào ban đêm, bố ấn mẹ, hôn mẹ đến khóc lên.
Khuôn mặt bé đỏ bừng. Hơi kỳ quái.
Lục Khiêm nghe ta nói là Minh Châu đã dẫn bé mua trà sữa nên hôm nay cố tình đưa con trai mua.
xếp hàng đ, ôm Tiểu Lục Thước.
Tiểu Lục Thước càng kh tự nhiên, bé đã là một nhóc nửa gần lớn, cao 120 cm mà còn bị bố ôm, ngượng quá.
Nhưng bé lại kh nỡ xuống, cứ kỳ quái như vậy.
Lục Khiêm mua m cốc, lúc lên xe Tiểu Lục Thước từ gương chiếu hậu: “ con kh uống?”
Tiểu Lục Thước ôm trà sữa. Hơn nửa ngày sau mới nói: “Con muốn uống với mẹ.”
Mắt Lục Khiêm hơi ướt, nhưng nh sau đó đã đè nén lại, kh để con trai th.
Xe lái vào biệt thự.
Lúc Lục Khiêm xuống xe, cứ tưởng là Minh Châu vẫn đang ở trên tầng tức giận.
Nhưng vừa mới xuống xe đã ngửi th mùi thơm.
Ông cười, chắc bà cụ lại đang nấu bữa tối, mùi vị kia đã quen lắm .
Đang suy nghĩ thì một giúp việc bê một bàn dấm cá qua, vui mừng nói: “Ông chủ về , hôm nay cô chủ học nấu ăn với bà cụ đó, nói là muốn làm cho ăn! Nhưng cô kh cẩn thận cắt vào tay, bà cụ đã đau lòng cả nửa ngày .”
Lục Khiêm hơi giật .
Ông lập tức đưa trà sữa và bánh ngọt cho Tiểu Lục Thước, dịu dàng nói: “Con tìm em gái , kh cho con bé uống trà sữa nhé.” Tiểu Lục Thước gật đầu. Lục Khiêm lững thững về nhà bếp.
Nhà bếp của biệt thự rộng rãi, lúc này đã chập tối , đèn treo tường đã sáng lên toàn bộ.
Trong khói lửa kia, Minh Châu của ở bên cạnh bà cụ, chăm chú học làm đồ ăn, bà cụ nói chuyện nhẹ nhàng, kia thì cẩn thận nghe ngóng...
Lục Khiêm lại gần, nhẹ nhàng cầm l tay cô. Ngón tay non mềm đang dán băng go.
Ông đau lòng, trách móc nói: “ em kh nghỉ nhiều lên mà lại học làm đồ ăn thế hả?”
Ánh đèn nhà bếp ấm áp.
Khi Minh Châu ngẩng đầu , mắt vẫn vương chút hơi nước và cả sự vô tội.
Trong giây phút này, Lục Khiêm phảng phất th Minh Châu của quá khứ.
Đơn thuần mảnh mai, chỉ cần chịu đau xíu thôi sẽ ôm gọi chú Lục, trái tim mềm nhiều, ánh mắt cũng kh giống trước.
Bà cụ là sáng suốt.
Bà th tình huống này thì còn gì kh hiểu nữa, khéo léo hiểu lòng tránh mặt .
Phòng bếp lớn như vậy chỉ còn hai họ.
Lục Khiêm bế cô lên cầu thang, đặt cô xuống chỗ ghế ngồi, mở băng gô ra dán lại cho cô.
Khi làm, cô còn hít vào.
Lục Khiêm ngẩng đầu liếc cô một cái, giọng nói khàn mang theo sự gợi cảm đặc trưng của đàn : “Một vết thương bé xíu thôi cũng kêu to vậy! Lúc làm chuyện đó với em cũng kh th em kêu to thế, em cố ý làm khác đau lòng đúng kh?”
Minh Châu đỏ mặt.
cô muốn cãi lại vài câu, ít nhất cũng tỏ vẻ như kh thèm để ý nhưng như thế lại phá hỏng bầu kh khí.
cô kh muốn như vậy.
Vì bây giờ Lục Khiêm đặc biệt dịu dàng, dù vẫn nói những lời nói kh biết xấu hổ.
Lục Khiêm dán xong nhẹ nhàng sờ mặt cô: “Em nghỉ ngơi , nấu cơm.”
Nói xong cởi áo khoác.
Bên trong là một chiếc áo sơ mi x đậm và quần tây màu xám. Dáng đẹp, chỗ thắt lưng chỗ gầy chỗ căng đẹp mắt. Lục Khiêm mới được hai bước,
Minh Châu đã ôm l eo từ phía sau, nũng nịu áp mặt vào lưng , tay nhỏ kh yên nhẹ nhàng vuốt ve bên trên thắt lưng của . Lục Khiêm biết cô kh nghĩ đến chuyện kia.
Nhưng vẫn cố tình nói: “Bọn trẻ vẫn đợi ăn cơm đó! Buổi tối cho em ăn, đừng lộn xộn.”
Minh Châu th quá xấu . cô kh chịu thả ra.
Hai lôi kéo nhau đến trước bồn rửa, cô cứ như con gấu nhỏ trèo lên , Lục Khiêm nấu cơm thì cô ở phía sau nũng nịu, làm Lục Khiêm gần như kh còn tâm trạng nấu cơm nữa.
Ông nghiêng đầu nói nhẹ: “Kh thì, hay để thỏa mãn em một lần trước đã?”
Minh Châu ở sau lưng cắn một cái. Vải trên chiếc áo sơ mi màu x đậm lại đậm hơn một chút.
Lục Khiêm bất đắc dĩ lắc đầu: “ đối xử với em cứ như trẻ con vậy, m năm nữa nghĩ chắc Lục Thước còn giỏi hơn em.”
Minh Châu kh chịu thua .
Cô ôm , thì thào nói: “Bây giờ em muốn ôm . Thật ra Lục Khiêm vui vẻ.
Thậm chí còn th như tinh thần sảng khoái hơn, vì dù trước kia bọn họ đã làm hòa nhưng kh dám nghĩ bọn họ thể trở lại như lúc trước... Ông kh dám nghĩ Minh Châu còn thể yêu như trước đây.
Như bây giờ, thể cảm nhận được cô kh giữ lại tình yêu nữa.
Ngay cả lý do cô nấu cơm hôm nay, cũng đoán được, chỉ kh nói ra mà thôi.
Cô muốn nấu cơm cho .
Lục Khiêm đã quen sóng gió, vẫn thể kiềm chế cảm xúc, vừa thái rau vừa thấp giọng hỏi: “Lúc nãy còn chưa hỏi đ, tự nhiên em lại học nấu ăn thế?”
Minh Châu kh khỏi nhớ đến Khúc Ninh, nhớ những lời cô ta nói. Nó luôn làm cô khó chịu.
Cô kh nói, chỉ ở sau lưng .
Ánh mắt Lục Khiêm dịu dàng, kh nói gì nữa, tiếp tục thái đồ nấu cơm.
Lúc lâu sau đột nhiên cô nói: “Em kh vì khác nói cái gì, em chỉ muốn nấu cơm cho ăn.”
Tay Lục Khiêm tạm ngừng.
Ông vỗ vào tay cô: “ biết! Nhưng Minh Châu này, muốn em làm những gì em thích, dù em đóng phim hay làm ngôi nổi tiếng đều được, kh cần vì một lần ngoài ý muốn mà tự đóng khung lại, kh yếu ớt như vậy.”
Minh Châu nhẹ nhàng sờ bụng .
Giọng nói của cô mềm mại: “Em kh muốn làm ngôi nổi tiếng! Em muốn chăm sóc bọn trẻ với , nhưng làm thế nào, em kh giỏi như chị dâu, vừa thể phát triển sự nghiệp vừa thể nấu ăn ngon, em kh biết làm gì hết.”
Lục Khiêm cười.
Cái đầu nhỏ của cô đang nghĩ cái gì vậy?
Dù vậy, thích chính là cô nũng nịu nói chuyện với như thế. Giữa tiếng thái rau, giọng nói của nhẹ.
“ biết là được !”
“Ôn Noãn biết những cái kia là con bé muốn trở thành như vậy, Minh
Châu của chúng ta muốn làm con lợn con, cái gì cũng kh biết làm mới đúng chứ”
cô vừa ngượng vừa xấu hổ, dùng sức véo một cái trên bụng . Lục Khiêm cười: “ kh tính toán với trẻ con.”
Tất nhiên, câu này cũng chỉ nói cho cô nghe một chút thôi, ban đêm lúc bọn trẻ đã ngủ, lại tính toán cẩn thận một lượt với cô sau...
Sau đó câu chuyện lại đảo lộn.
Tạm thời Minh Châu cũng kh muốn học nấu cơm nữa!
Buổi chiều hôm sau.
Lục Khiêm ngồi trong phòng làm việc, ký xong hợp đồng đưa cho thư ký hỏi ngay: “Hôm nay còn việc gì nữa kh?”
Thư ký suy nghĩ: “Buổi tối một buổi xã giao, nhưng cũng kh quan trọng.”
“Từ chối cho !”
Lục Khiêm để bút lên, cầm áo khoác đứng dậy chuẩn bị ra cửa l đồ được chuyển bằng đường hàng kh từ Italy về đây.
Buổi sáng đã gọi đến.
Lục Khiêm kéo cửa th gió lên, nói với thư ký: “Hôm nay kh quay lại c ty nữa đâu."
Thư ký th mặt mày hớn hở thì đoán được tình hình ngay, mỉm cười nói: “Tổng Giám đốc Lục muốn hẹn hò với cô Hoắc ?”
Lục Khiêm cười nhạt. Nhưng cũng kh phủ nhận. Lục Khiêm xuống tầng, tài xế đã ở đó chờ từ lâu, cúi lên xe.
Chiếc RV sau xe vệ sĩ, một trước một sau.
Tài xế vào gương chiếu hậu, hỏi: “Ông Lục, bây giờ chúng ta đâu?” Lục Khiêm nói địa chỉ cho ta. Tài xế quay đầu xe ở phía trước.
Sau 20 phút, xe dừng trước cửa một tiệm tạo kiểu tóc hàng đầu, giám đốc cửa hàng đã chờ sẵn.
Cô ta mở cửa xe cho Lục Khiêm. Lục Khiêm xuống xe, cô ta lễ phép nói: “Tổng Giám đốc Lục, chiếc váy cao
cấp mà đặt riêng chúng đã chuẩn bị xong , muốn để bà mặc thử hay là...”
Lục Khiêm vào với cô ta, nói nhạt: “ trực tiếp mang về Giám đốc mỉm cười gật đầu: “Được ! Nếu như th kh vừa thì thể mang đến sửa.”
Cô ta tự l.
Lai lịch của chiếc váy kia lớn, nhãn hiệu chỉ phục vụ cho hoàng thất Châu u, vị Tổng Giám đốc Lục này thể l được đúng là giỏi.
Tổng giám đốc mang một cái hộp lớn tinh xảo đến cho Lục Khiêm. Lục Khiêm mở ra xem một chút, chiếc váy trắng thêu l vũ được làm thủ c tỉ mỉ.
Ông chọn một tuần mới chọn được. Lục Khiêm lên xe, kh nhịn được l một cái hộp nhỏ ra khỏi túi áo. Đây cũng là đồ vừa l.
Một viên kim cương hồng 12 cara, xung qu được đính kim cương hình b hoa.
Dịu dàng, lại sáng chói. Phù hợp nhất với hòn ngọc quý trên tay . Lục Khiêm cười nhạt, đột nhiên chiếc RV màu đen lại dừng lại, cả đều lao về phía trước, choáng đầu hoa mắt.
Lục Khiêm hơi cau mày.
Tài xế đã nói: “Tổng Giám đốc Lục, kh kh cẩn thận, thật sự là phụ nữ này kh biết xuất hiện từ chỗ nào chạy vào cản đường ! xuống xe xem một chút!”
Lục Khiêm th kh bình thường.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ông mở cửa xe xuống theo, sau đó hơi bất ngờ.
nhảy ra trước xe kh ai khác mà chính là Khúc Ninh. So với vẻ tươi trẻ trước đây, bây giờ Khúc Ninh cứ như đã thay đổi cả , cô ta ốm yếu như mất nước, mái tóc đen cũng kh còn óng ánh, quan trọng nhất là chân của cô ta đã bị tàn tật.
Đi lại cũng kh được thuận tiện.
Lục Khiêm lặng lẽ cô ta chăm chú.
Mà Khúc Ninh chậm rãi đứng lên từ dưới đất, ngẩng đầu đàn này.
Đây là đàn cô ta đã từng yêu. Môi cô ta run lên hỏi vì ...
Tài xế bước đến đá cô ta một cái, mắng khó nghe: “Cô gái này cô bị ên à, giữa ban ngày ban mặt còn nằm mơ chưa tỉnh ! Cô hỏi Lục vì cái gì, nhưng Lục của chúng còn thể gì với cô, còn vì , cô về mà hỏi bố mẹ cô!”
Lục Khiêm liếc ta một cái, tài xế ngượng ngùng. Lục Khiêm bảo ta lên xe.
Tài xế từ trước đến nay đều hơi sợ , nhưng lúc này lại can đảm nói một câu: “Tổng Giám đốc Lục, kh được lỗi với cô Hoắc đâu, cô thật lòng chờ đợi đ.”
Lục Khiêm mắng ta: “Nói bậy cái gì đ, lên xe!” Tài xế vuốt tóc lên xe.
Đúng lúc này m đàn chạy đến, vẻ như là đến tìm Khúc Ninh, th Lục Khiêm thì bọn họ bối rối thấp giọng nói: “Ông Lục, thật xin lỗi, chúng kh tr coi cẩn thận để cô ta xuất hiện trước mặt .
Nói xong, bọn họ định qua kéo . Lục Khiêm lạnh nhạt nói: “Chờ một chút!”
M kia kh hiểu, nhưng ngược lại Khúc Ninh lại thêm một chút hy vọng, cô ta tiến lên m bước sốt ruột thể hiện: “Ông Lục, chỉ cần ngài nói một tiếng, chấp nhận làm tất cả vì ngài.” “Bao gồm việc nấu cơm ?”
Giọng nói của Lục Khiêm lạnh lùng.
Khuôn mặt Khúc Ninh cứng đờ, cô ta kh dám nói nhiều.
Lục Khiêm cô ta bình tĩnh nói: “Cô Khúc, vốn chúng ta nước s kh phạm nước giếng, cũng chưa từng thể hiện gì với cô! Đúng vậy, lúc còn trẻ một chút phong lưu, nhưng muốn tính toán cũng là Minh Châu tính toán với , chưa đến lượt cô suy nghĩ đâu.”
Khúc Ninh muốn nói chuyện nhưng lại nuốt xuống.
Lục Khiêm châm một ếu thuốc lá, lặng lẽ đốt, kh rút ra.
Ông chân của cô ta, cười nhạt: “ bên cạnh của nhân từ, chỉ phế bỏ một chân của cô, nhưng cô lại kh tự giác còn dám chạy đến trước mặt gây chuyện!”
Lúc này Khúc Ninh mới nhận ra ều gì.
Cô ta hối hận , cô ta kh nên trêu chọc đàn này.
Nụ cười của Lục Khiêm nhạt nhiều: “Bao gồm cả những lời mà cô nói với Minh Châu, kh thể hiểu nổi! Sau này kh cho phép cô nói linh tỉnh trước mặt cô nữa, bởi vì những lời mà cô nói, tối qua cô còn bị đứt tay, đau lòng đ cô Khúc ạ!”
Khúc Ninh cực kỳ khó chịu.
Lục Khiêm lặng lẽ rũ mắt xuống, con ngươi màu đen ảm đạm kh rõ.
Một lát sau nói nhỏ: “Đuổi cô ta ra khỏi nước , đừng cho cô ta cơ hội quay lại nữa!”
Nói xong, l ra tờ séc.
Viết xong một tấm séc mười triệu, đủ để mua một cái mạng của Khúc Ninh. Hẳn những kia hiểu được ý của .
Bọn họ cảm ơn rối rít, chắc c sẽ giải quyết gọn gàng. Lục Khiêm nói xong thì quay lại mở cửa xe, chuẩn bị lên xe.
Sau khi sững sờ, Khúc Ninh hiểu được Lục Khiêm thật sự kh thể bu tha cho cô ta.
Gô ta nhảy vào bên cạnh xe theo bản năng.
Cô ta đau khổ cầu khấn : “Ông Lục xin ngài, cầu xin ngài tha cho một mạng! kh dám xuất hiện trước mặt ngài nữa, cũng kh dám nói một chữ nào với cô Hoắc nữa, cầu xin ngài tha cho một lần! tin rằng trong lòng ngài cũng sự thương hoa tiếc ngọc mà.”
Nói xong, cô ta ngước mắt ngập nước tr mong. Bỗng nhiên cô ta giật .
Cô ta th được ghế ngồi phía sau một cái hộp nhỏ tinh xảo, bên trong là một viên kim cương hồng quý giá.
Còn bộ váy của nhãn hiệu nổi tiếng kia!
Những thứ này là Lục Khiêm chuẩn bị cho Hoắc Minh Châu ư?
Bờ môi Khúc Ninh run rẩy, cả cô ta đều run rẩy kh kiểm soát được, cô ta thậm chí còn nở một nụ cười khó hơn cả khóc: “Ngài mua cho cô ta! Ngài mua cho cô ta.”
Cô ta nói nói lại nhiều lần, lại cười ên cuồng. Giờ phút này cuối cùng cô ta cũng th tỉnh.
Vẫn cùng địa ểm, cùng một , cùng một cánh tay.
Ông cho cô một nhát dao, lại cho Hoắc Minh Châu toàn bộ sự nu chiều!
Khúc Ninh lùi lại m bước với khuôn mặt thê thảm.
Lúc này cô ta thậm chí còn nhớ đến Tổng Giám đốc Trương, dù xuất thân của kia thô tục, nhưng ta tốt với cô ta, ta chịu dùng tiền nâng niu cô ta, chịu vì cô ta ở thành phố B vung tiền như rác...
Cô ta bị quỷ ám nên mới nghĩ là như Lục Khiêm thể coi trọng cô ta.
Khúc Ninh vẫn kh cam lòng hỏi một câu: “Ông Lục, ngài kh vừa ý với , hay chỉ trung thành với một cô ta?”
Trời chiều chiếu lên Lục Khiêm. Làm chói mắt. Khi cửa xe đóng lại, giọng nói của chậm rãi truyền ra: “cô là mà định mệnh đã sắp xếp gặp được.”
Dù cô kh tốt, Dù cô kh biết gì hết, Chỉ cần cô gọi là chú Lục, đã cảm th như cả thế giới,
Tình cảm chính là kh lý trí như vậy, cũng chỉ đơn giản vậy thôi, làm gì nhiều quy tắc như thế chứ!
Khúc Ninh ngơ ngác đứng đó. Những kia l được tiền, biết làm việc...
Khúc Ninh ra nước ngoài, cô ta sống cả đời còn lại trong một bệnh viện tâm thần.
Khúc dạo ngắn này hơi ảnh hưởng đến tâm trạng của Lục Khiêm nhưng vẫn quyết định tối nay sẽ cho Minh Châu một bất ngờ. Ban ngày Ôn Noãn đã kéo Minh Châu . Trong căn hộ của cô chỉ dì và hai đứa nhóc. Lục Khiêm đến cho dì nghỉ.
Dì th kh phù hợp: “Ông Lục, một tháng chúng cầm nhiều tiền như vậy, kh làm việc ổn kh?”
Lục Khiêm mỉm cười: “Tối nay đặc biệt!”
Dì những thứ Lục chuẩn bị, đoán được một chút hé miệng cười và nói vài câu đùa vui.
Lục Khiêm đưa các cô đóng cửa lại.
Vừa quay đầu Tiểu Lục Thước đã thẳng vào : “Bố, bố muốn cầu hôn à”
Lục Khiêm véo cái mũi nhỏ của bé.
Lục Thước hất cằm lên, hơi rụt rè nói: “Con thể giúp bố.
Tiểu Lục U cũng chạy đến, ôm chặt l chân bố: “Bé cưng cũng thể giúp bố.”
Ông đưa cho Tiểu Lục Thước một túi bóng hình cầu xẹp lép, còn một cái ống bơm: “Thổi m quả này .”
Tiểu Lục Thước lập tức ngồi xổm làm trên mặt đất. Tiểu Lục U đứng cổ vũ cho bé luôn.
Lục Khiêm để hộp váy trên giường ở phòng ngủ, một lúc sau của tiệm hoa đã đến, trang trí căn nhà theo chủ đề hoa hồng đen, chiếc giường trắng như tuyết cũng được trải đầy hoa hồng đen nhập khẩu. Chỉ tình yêu.
Bữa tối là do Lục Khiêm chuẩn bị, tối nay đặc biệt làm cơm Tây, ngoài ra còn nướng một cái bánh kem nhỏ.
Màu hồng nhạt.
Sau khi chuẩn bị tốt l ra chiếc hộp nhung tơ, để chiếc nhẫn kim cương vào vào trong.
Chỉ cần cắt miếng bánh kem kia cho Minh Châu. cô chắc c thể ăn được!
Đương nhiên kh thể nói cho m đứa trẻ, chỉ nói với Tiểu Lục Thước là hôm nay là sinh nhật của mẹ, đùa bé: “Con chuẩn bị quà gì cho mẹ ?”
Tiểu Lục Thước suy nghĩ và nói: “Con tặng bố cho mẹ.” Lục Khiêm cảm th con trai của sắp lớn .
Ông đang muốn nói thêm cái gì thì tiếng mở cửa vang lên, Minh Châu đã trở về .
Trong căn hộ được bố trí lãng mạn theo chủ đề màu đen. Phụ nữ luôn thích cái này.
Lúc này cô mới nhớ đến hôm nay là sinh nhật của , cô ảo não: “Đúng ra nên mời và chị dâu đến, càng nhiều càng náo nhiệt!”
cô lại bữa cơm tây tối nay. Thật là ngon!
Lục Khiêm cô chăm chú, cô gái này đến bây giờ còn chưa nhận ra đâu, nhưng sự ngây ngốc này của cô lại làm th trân quý. cô vẫn luôn là Minh Châu của !
Ông qua, ôm nhẹ chiếc eo thon của cô dịu dàng nói: “Em vào phòng ngủ xem.”
Khi Lục Khiêm nói thì hơi nóng phả vào tai cô. Khiến cả cô nổi ngứa.
Minh Châu khẽ liếc , cái liếc này bao hàm nhiều ý nghĩa, lẽ trong cuộc mới rõ.
Lục Khiêm ôm l cô đẩy vào phòng ngủ. Trong phòng ngủ trải đầy hoa hồng đen thân dài
Tất cả đều được vận chuyển từ nước ngoài về, thậm chí trên cánh hoa còn dính hạt sương, vừa tăm tối lại quyến rũ.
'Trên chiếc giường trắng như tuyết đặt một chiếc hộp Tiffany.
Suy cho cùng là thứ Minh Châu thích, cô đến chạm nhẹ vào, giọng nói kh ý thức trầm xuống: "Là chuẩn bị những thứ này ?" Lục Khiêm ôm cô từ phía sau.
Ông vén mái tóc đen dài lên dán vào tai cô khẽ thì thầm: "Mỗi lần làm xong, em đều mặc áo sơ mi đen của , nên nó khiến nghĩ đến blackrose.”
Lời ân ái của khiến Minh Châu chống đỡ kh nổi. Nhưng cô lại thích, cô gái nào kh thích ều này chứ?
Cô dựa vào lòng Lục Khiêm để mặt hôn khẽ nói: "Chỉ là lễ phục ?"
Lục Khiêm hạ giọng nói: "Sau này còn mong chờ những thứ khác." Minh Châu quay lại, ngón tay dài của cô bám vào vai của . " giúp em thay ."
Lục Khiêm ra phía cửa, hai cái bánh pudding nhỏ đang lén sang bên này, thật sự kh là thời cơ tốt, nhưng cô gái của yêu cầu như vậy, mà làm chồng đâu thể kh làm thỏa mãn chứ?
Ông đến đóng cửa phòng lại. Mở một bản nhạc.
Trong ánh sáng le lói, cô bị lột thành hoa hồng thân dài, mái tóc xoăn đen xõa ngang eo khiến đàn mất hồn.
Lục Khiêm sâu sắc cô.
Cô chút xấu hổ nhưng lại kh tránh né.
Lục Khiêm tự tay mặc chiếc áo lễ phục cao cấp cho cô. Phần dưới ren trắng tinh, được thêu dày dặn.
Sau cùng, ngồi xổm xuống mang giày cao gót cho cô, khi nắm vào bàn chân mềm mại, kìm lòng kh đậu mà hôn lên đó, Minh Châu cắn môi: "Lục Khiêm! Sở thích của là gì?"
Lục Khiêm ngước mắt lên, ánh mắt chút sâu thẳm, mang giày cho cô và cố ý nói: "Nếu như , thì em chơi cùng hay kh?"
Một chân khác của Minh Châu chà nhẹ vào làn da trên cổ của . " đừng mơ."
Lục Khiêm cười, đứng dậy sáp vào tai cô thì thâm quyến rũ. "My blackrose, chúc mừng sinh nhật!"
"Mẹ của các con, chúc mừng sinh nhật.”
Minh Châu chú ý vào đàn hào trước mặt, cô vẫn luôn thèm khát , lúc này đây chút choáng váng.
Cô động lòng, nhưng miệng thì giả vờ khó chịu.
"Kh việc gì làm lại dùng chữ Tây, chị dâu sắp bị tâm thần vì cái Louis XII đó, sau này kh được phép gọi em như vậy nữa." Lục Khiêm bật cười nhưng ánh mắt kh di chuyển. Vì Minh Châu của tỏa sáng như vậy, rực rỡ chói mắt. "Ra ngoài thôi." Minh Châu khẽ nắm tay và nói dịu dàng.
Lục Khiêm khẽ cười: "Được, cắt bánh kem ."
Bầu kh khí vô cùng tuyệt vời, khi ra ngoài ấn Minh Châu vào cánh cửa và khẽ hôn một hồi lâu.
Lúc kết thúc thì cả hai đều hài lòng như nhau.
Lục Khiêm vuốt má cô, một lúc sau mới mở cửa ra.
Tiểu Lục Thước đang cố gắng thổi bóng bay. Tiểu Lục U kh ở đó.
Lục Khiêm cau mày: "Tiểu Lục U đâu?"
mì th ngọt ngào của Tiểu Lục U từ trong bếp vọng lại: "Bánh..." Lục Khiêm rảo bước đến, mới bước vào phòng bếp đã sửng sốt.
Tiểu Lục U ngồi trước chiếc bàn ăn nhỏ, khuôn mặt trắng ngần dính đầy kem, mà chiếc bánh kem kia lại thiếu một góc... Rõ ràng là bị Tiểu Lục U ăn mất.
Gái vị trí đó. Lục Khiêm hoảng hốt vội vàng chạy đến cầm l cái nĩa lục tìm.
Kết quả là chẳng gì cả.
Ông Tiểu Lục U, Tiểu Lục U thích thú l.i.ế.m môi, lại còn vỗ vỗ vào cái bụng tròn vành vạnh.
Lục Khiêm bế cô bé lên dặn dò Minh Châu: "Mặc áo khoác ngoài vào cho nó, bây giờ chúng ta bệnh viện."
Minh Châu kh hiểu vì .
Hôm nay là sinh nhật của cô, Lục Khiêm lại muốn bệnh viện một cách khó hiểu như vậy chứ?
Lục Khiêm kiềm chế cảm xúc lại: “Con bé ăn mất chiếc nhẫn kim cương cầu hôn của , còn may là kh bị tắc ở khí quản, bây giờ đến bệnh viện để xem thể tìm cách l ra được kh.”
Minh Châu trở nên hốt hoảng.
Tiểu Lục Thước cũng chạy đến, bé vẻ áy náy, đáng ra bé nên chú ý đến em gái.
Buổi sinh nhật này đã định sẵn là đặc biệt mà.
Ngồi lên xe, Lục Khiêm nắm l bàn tay lạnh ngắt của Minh Châu, khẽ nói: "Đừng sợ, kh đâu."
Minh Châu kh trách móc .
Cô lại cúi đầu Tiểu Lục U, cô nhóc này ăn no nên đang ngủ trong vòng tay của mẹ.
lẽ bánh kem quá tuyệt vời.
Lúc cô bé ngủ còn thỉnh thoảng l.i.ế.m đầu ngón tay trắng nõn của . Đến bệnh viện, Tiểu Lục U vẫn chưa tỉnh, bác sĩ siêu âm cho cô bé. Lờ mờ thể th viên kim cương màu hồng trị giá hàng chục triệu. Bác sĩ Lục Khiêm, lại sang mẹ của đứa trẻ ăn mặc long trọng, và dường như đã hiểu ra ều gì đó.
Ông ta đẩy gọng kính: "L thì kh thể l ra được, bây giờ chỉ còn một cách."
"Cách gì?" Minh Châu sốt ruột hỏi.
Bác sĩ đánh giá cao giá trị của cô bé, ta từ tốn nói: " sẽ kê đơn thuốc để cho đứa trẻ tự thải ra, sau đó hai tìm trong đó, nghĩ thể tìm th..."
Thải ra... Tự tìm... Chỉ nghĩ về cảnh đó thôi đã kh dám thẳng...
Lục Khiêm hạ giọng nói khẽ: "Để tìm cho."
Bác sĩ nhịn cười bắt đầu vừa kê thuốc vừa nói: "Thực ra đây là một kết quả tốt để kh làm tổn thương đến dạ dày, may mà vòng nhẫn của bà Lục khá nhỏ, nếu kh thật sự thể bị tắc ở khí quản,
lúc này phương pháp cấp cứu của Heimlich vô cùng quan trọng, ồ, con của hai còn nhỏ khó mà đảm bảo sau này chuyện phát sinh ngoài ý muốn, vì vậy học một chút cũng kh chuyện xấu.” Lục Khiêm gật đầu: “Cám ơn bác sĩ.”
Minh Châu bất giác .
Vẻ mặt của Lục Khiêm tập trung vào đơn thuốc, lúc này kh là Lục gì đó, cũng kh là Tổng giám đốc Lục, mà chỉ là một cha bình thường, là bố của Tiểu Lục U.
Bác sĩ kê đơn thuốc xong.
Ông ta cô bé trong vòng tay của Lục Khiêm, trắng trẻo, mái tóc xoăn màu trà.
Ông ta kh khỏi véo nhẹ vào khuôn mặt đó một lúc: " giống bố." Lại sang Tiểu Lục Thước. Ồ, đây cũng giống bố.
Lục Khiêm bế Tiểu Lục U đến phòng bệnh tạm thời, giao con cho Minh Châu và l thuốc.
Khi về đã pha xong thuốc .
Tiểu Lục U tỉnh dậy kh chịu uống thuốc, đứa trẻ nào lại thích uống thuốc đắng chứ?
Lục Khiêm bế l Tiểu Lục U. Ông hôn vào gương mặt bé nhỏ của cô bé, dỗ dành cô bé, hết sức dịu dàng. Tiểu Lục U bố.
Chưa có bình luận nào cho chương này.