Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 1310: 1319: Lục Khiêm nhìn cô
Một lúc sau mới chịu uống, cái miệng bé nhỏ cố gắng ngậm bình sữa giống như đang uống sữa vậy.
Minh Châu vẻ khâm phục .
Lúc này cô mới cảm th hơi lạnh, trên vẫn còn đang mặc bộ lễ phục đó.
Lục Khiêm đưa áo khoác ngoài của cho cô: "Khoác lên ." Minh Châu khoác lên ngồi xổm xuống đối diện với và thao láo vào Tiểu Lục U, cô im lặng một lúc hỏi: "Đợi đến khi thải ra, thật sự tìm thật kỹ ?”
Lục Khiêm cô.
Tiểu Lục Thước mang chậu đến: 'Lát nữa em gái sẽ vào trong đây." Đôi mắt to đen trắng rõ ràng lần lượt bọn họ, đợi đến khi uống thuốc xong lại thỏa mãn ngủ tiếp, ều này khiến lớn sốt ruột c.h.ế.t được.
Tiểu Lục U mơ một giấc mơ đẹp. Mơ th là một chú thỏ trắng, bỗng một ngày gặp sói xám to. Con sói xám nói muốn ăn thịt chú thỏ trắng.
Chú thỏ trắng biểu diễn một bài múa cho nó xem, hai cái tai l tơ của chú thỏ đáng yêu.
Con bé kh tin sói xám to kh thích chú thỏ nhỏ.
Sau cùng, sói xám l.i.ế.m l chú thỏ, và nói rằng nó thích ăn nhất là chú thỏ nhỏ.
Tiểu Lục U sợ hãi tỉnh dậy.
Lúc tỉnh dậy, m.ô.n.g của cô bé phát ra tiếng xì xì, cô bé đỏ mặt. Cục cưng cũng biết mùi hôi của phân.
Trong một loạt âm th xì xì đó, cái chậu nhỏ chứa một nửa chậu... mềm nhũn của màu vàng, lan tỏa một mùi hương khiến ta mất cảm giác thèm ăn.
Minh Châu, Tiểu Lục Thước, và cả Lục Khiêm. Ánh mắt sáng quắc.
Tiểu Lục U thải xong, cô bé xấu hổ nhào vào trong lòng bố.
Lục Khiêm lau m.ô.n.g cho con bé, sau đó giao cho Minh Châu, mang cái chậu đó vào nhà vệ sinh.
Cái thứ đó hôi thối ngập trời. lẽ là do uống thuốc.
Từ trước đến nay Lục Khiêm thích sự sạch sẽ, thậm chí chút mắc bệnh sạch sẽ, nhưng lúc này lại mang găng tay cầm một chiếc nĩa kim loại để lục lọi trong cái đống vàng vàng đó.
Tìm khoảng mười phút, cuối cùng cũng tìm th viên kim cương hồng.
Ông lôi nó ra kỳ cọ dưới vòi nước. Rửa sạch .
Nhưng từ đầu đến cuối vẫn cảm th cái mùi đặc biệt đó.
Lục Khiêm xử lý hiện trường xong, tháo găng tay ra và tự thưởng cho một ếu thuốc.
Khói thuốc bốc lên, quan sát viên kim cương hồng, ánh mắt hơi ẩm ướt.
Minh Châu vào.
Vừa vào thì cô đã muốn ra ngoài, mùi bên trong quá bốc mùi, Lục Khiêm cô nói: "Tìm th ."
Minh Châu chiếc nhẫn kim cương đó. Cô bước đến cầm l: ' đẹp." Lục Khiêm khăn giọng nói: "Lần sau sẽ mua cho em cái còn đẹp hơn."
Minh Châu lại rửa bằng nước rửa tay, tự đeo vào ngón tay đeo nhẫn, cô cảm th đẹp.
Đặc biệt là vào ngày đặc thù như hôm nay. Tuy hơi rối loạn nhưng cô thể cảm th được thành ý của Lục Khiêm.
Chính là cái ều bình thường vào lúc bắt thường, nên cô cảm nhận được hạnh phúc.
Lục Khiêm trầm giọng nói: “Về nhà thôi, quả thật mùi này khiến ta chịu kh nổi.”
Ông dập ếu thuốc.
Minh Châu cúi đầu vào lễ phục của , thật sự đẹp, lại còn là hàng cao cấp theo mùa nữa.
Hỏng hết .
Cô lẩm bẩm: "Lục Khiêm, nhưng hôm nay em vui."
Lục Khiêm hôn vào môi cô: “Vui cũng về nhà trước tắm rửa cho con.” Còn cả xe và những thứ khác nữa.
Rửa sạch toàn bộ
Minh Châu bật cười, cô làm nũng ôm Lục Khiêm: "Em kh muốn tắm, bộ đồ này đẹp, đơn giản là em kh nỡ cởi nó ra."
Lục Khiêm nhéo vào mũi cô: "Bà Lục kh mặc càng đẹp hơn."
Một nhà bốn quay về căn hộ cũng đã mười một giờ đêm . Bàn ăn nguội lạnh.
Lục Khiêm gọi làm trong biệt thự làm đồ ăn đưa đến, tự tắm rửa sạch sẽ cho hai đứa trẻ, và tự cũng tắm rửa m lần.
Minh Châu thay một chiếc váy dài và thu lại bộ lễ phục đó chuẩn bị mang giặt.
Cô muốn giữ lại nó.
Ngồi trước bàn ăn, thức ăn nóng hầm hập và bốc khói. Còn một bát mì.
Là bà cụ đích thân làm mì trường thọ để chúc thọ.
Minh Châu kh ăn hành, chú Lục tốt tính giúp cô vớt ra từng chút một, khi tiếng chu nửa đêm mười hai giờ được ểm, nhẹ nhàng nói: "Chúc mừng sinh nhật Minh Châu."
Minh Châu ăn một miếng mì.
Lục Khiêm dịu dàng cô chia mì ra cho hai bạn nhỏ.
Tiểu Lục U ăn ngon miệng, ăn xong thì được trai đưa vào phòng trẻ em để ngủ, sau khi trai quyết định tự chăm Tiểu Lục U, trước khi cô bé được tám tuổi đều ngủ cùng với bé. "Em bé tám tuổi đều ngủ một ."
Lục Thước nói vẻ nghiêm túc, sau đó ôm em gái .
Lục Khiêm lắc đầu: “Thằng nhóc này, cơn bão đang lớn đây. Ông đến phòng làm việc xử lý một vài chuyện, khi trở lại thì th Minh Châu tra từ phòng trẻ em, nói khẽ: "Ngủ chưa?"
Minh Châu đóng cửa phòng lại.
Trong phòng khách chỉ để lại một ngọn đèn tưởng, màu vàng nhạt ấm áp mang một chút huyền bí.
Lục Khiêm bước đến.
Minh Châu ngược lên , Lục Khiêm nhẹ nhàng nắm tay và hôn vào mỗi
Nụ hôn này mềm mại, tựa như là trong mong đợi lại giống như kiên nhẫn đã lâu, sau đó cô lại mơ hồ bị áp vào bức tường, và lòng bàn tay vuốt nhẹ vào cái eo mỏng m của cô, thì thầm nói muốn làm.
Khuôn mặt Minh Châu ửng đỏ
Cơ thể căng cứng dán vào bức tường, cô khẽ cắn vào môi, giọng nói chút vụn vỡ: "Đừng làm ở đây."
Lục Khiêm cắn vào đôi môi đỏ của cô. Ông chút mất kiên nhẫn hỏi: 'Muốn ở đâu?"
Ông cứ thẳng t như thế này khiến cô kh chống lại nổi, chỉ thể bám vào chiếc cổ mềm mại của mà nhõng nhẽo: "Đến phòng ."
Lục Khiêm bế xốc cô lên, vừa vừa kh nhịn được hôn vào môi cô.
Cuối cùng dây thần kinh kéo căng suốt một đêm đã được thả lỏng, đến bây giờ bọn họ đã thể được tận hưởng một đêm lãng mạn vốn dĩ nên ...
Cửa mở ra đóng lại.
Cô bị ném lên chiếc giường mềm mại.
Cơ thể mảnh khảnh bị lột sạch, trắng mịn tinh tế còn tươi đẹp hơn cả những đóa hồng đó, Lục Khiêm hưởng thụ cảm giác mà cơ thể cô mang đến, và càng muốn tình nguyện dành thời gian dỗ dành làm cô vui vẻ...
"Lục Khiêm."
Đang lúc tình nồng thì cô bám vào vai mà bật khóc. Lục Khiêm hôn cô.
Gương mặt cô phớt đỏ, khóe mắt còn vương lại giọt lệ óng ánh, cô thở dốc: "Em yêu ."
Lục Khiêm luồn tay vào mái tóc đen của cô và hôn một cách nồng nhiệt. Vẻ mặt của gần như mãnh liệt, từng làn hơi thở của đều được đánh
dấu trên cơ thể của Minh Châu, và tuyên bố quyền độc chiếm của , đến cuối cùng hai đều chút mơ màng...
Sáng sớm tinh mơ. Minh Châu tỉnh lại trong vòng tay của Lục Khiêm. Rõ ràng cơ thể chút đau nhói, nhưng trong lòng lại đong đầy, cô cứ kề sát vào lòng .
Trên thân thể chút mùi vị tươi mát. Lục Khiêm tỉnh dậy đưa tay ra tóm l và chuyển hôn môi cô. Minh Châu kh sẵn sàng.
Lục Khiêm cao hứng khác thường, đang định dỗ dành cô nhượng bộ thì ện thoại bên gối vang lên.
Là Hoắc Chấn Đ gọi. Lục Khiêm hôn cô gái trong lòng và bắt ện thoại.
Giọng nói của Hoắc Chấn Đ nh tai nhức óc: "Hai lập tức đến đây cho , liệt nằm trên giường vậy thì cò bò cũng bò đến đây ngay."
Lục Khiêm chợt nhớ đến Hoắc Chấn Đ biết chuyện tối qua. Hoắc Chấn Đ thương Tiểu Lục U.
Đây là muốn dạy dỗ bọn họ một trận đây.
Lục Khiêm gác máy Minh Châu, Minh Châu cũng . Lục Khiêm lật khỏi cô nằm thẳng xuống giường một lúc ngồi dậy: "Mặc áo quần vào về nhà."
Minh Châu vẻ hơi sợ.
Bình thường bố thương cô, nhưng lại càng thương Tiểu Lục U hơn...
Lục Khiêm hôn môi cô: " đây, muốn phạt quỳ gì đó đều chủ Lục của em đây."
Minh Châu chút khinh thường.
" thật kh biết xấu hổ mà, nhớ đến lần đầu đến nhà em , khí thế đó bức biết bao, bây giờ th bố em thì giống như chuột th mèo vậy.”
Lục Khiêm vuốt ve eo cô và thì thầm: "Ai bảo muốn ngủ với con gái của chứ”
Còn làm cho to bụng sinh ra hai đứa nhóc. Minh Châu giận đỏ mặt: "Đỗ lưu m kh biết xấu hổ."
Lục Khiêm cười khúc khích, thật sự thì cùng lắm đến đó nghe mắng một trận, chủ yếu là Hoắc Chấn Đ nhớ bọn trẻ.
Hơn nữa, cũng muốn đến đề dạm ngõ. Minh Châu thức dậy, rửa mặt.
Lục Khiêm cũng thức dậy, phủi ga giường chuẩn bị trải ga. Ánh bị ga giường thu hút.
Ông mảng màu đậm tan ra đó, khuôn mặt tuấn tú cũng chút nóng lên. Ông kéo ga giường xuống, từ trong tủ quần áo l một bộ mới trải lên.
Mới thay xong, cửa phòng bị đẩy ra.
Là một nhóc xon trắng nõn vào, cái gì cũng kh nói chỉ là ôm chân của
Lục Khiêm cúi đầu . Là Tiểu Lục U.
Nhóc con mềm nhũn dựa vào cũng kh nói chuyện, khuôn mặt trắng nõn nhăn giống như cái bánh bao vậy, trong mắt càng là ướt đẫm.
Trái tim của Lục Khiêm mềm ngay lập tức.
Ông khom lưng một tay bế cô bé lên, ngồi mép giường, dỗ dành cô bé.
Tiểu Lục U còn nhớ chuyện hôm qua.
Uống đăng đến mức bảo bối nặng, thối thối!
Tiểu Lục U lo lắng bố kh thích đứa trẻ thối vì vậy cứ ở trong lòng của Lục Khiêm, làm cũng dỗ kh được, Minh Châu rửa mặt xong qua đây vừa , cười: 'Làm vậy, bảo bối?"
Đầu của Tiểu Lục U vừa vào trong lòng của Lục Khiêm.
Lục Khiêm nhẹ nhàng xoa đầu cô bé, cười nói: "E là chút ngại ngùng!"
Minh Châu qua, hôn cô bé. "Bảo bối thơm mài"
Đầu của Tiểu Lục U vùi càng sâu, chỉ đưa cặp mắt đen láy mẹ. Minh Châu nhẹ nhàng hỏi cô bé đau kh.
Tiểu Lục U lắc đầu.
Minh Châu ngước mắt vừa hay trúng mắt của Lục Khiêm.
Mắt của hơi tối, lóe lên ánh sáng kh biết tên, cô nhất thời cũng chút cầm cự.
Cho dù tối hôm qua là buổi tối dung hoà ướt át, khi mồ hôi đầm đìa cũng kh động lòng bằng bây giờ.
Buổi sáng yên tĩnh.
Kết tinh của bọn họ nằm trong lòng bố. Mà với cô còn thể ôm nhau, còn thể yêu nhau.
Kh biết nhau bao lâu, Tiểu Lục U nhăn khuôn mặt trắng nõn, nhẹ nhàng hứ một tiếng: "Bảo bối lại muốn nặng !"
Lục Khiêm kh kiềm được cười lên. Ông cúi đầu hôn cô bé: "Bố dắt con !" Tiểu Lục U miễn cưỡng tha thứ .
Đợi đến khi nhóc con rửa m.ô.n.g xong thì Lục Khiêm thay một đầm b nhỏ cho cô bé, còn mang một đôi tất dài và dày, mang thêm cả đôi giày da dê mềm.
Ông vỗ m.ô.n.g của cô bé: "Đi tìm ." Tiểu Lục U loạng choạng . Một lúc sau, bên ngoài truyên đến tiếng động Lục Thước pha sữa.
Lục Khiêm bận xong, sau lưng ra một lớp mồ hôi, cởi áo sơ mi ra muốn chuẩn bị tắm.
Minh Châu đã thay đồ xong. Cô ngồi ở trước bàn trang ểm, lựa chọn trang sức đeo trong hôm nay. Trong gương, xuất hiện một đàn đẳng cấp.
Minh Châu đeo b tai nói: "Con bé còn nhỏ nhưng cũng hiểu chuyện được chút , biết... thối.
Cô nói xong kh nhịn được cười. Lục Khiêm bộ dạng đẹp đế của cô, trong lòng hơi rạo rực. Ông qua từ sau lưng ôm l cơ thể cô, đặt căm ở trên vai cô, thấp giọng nói: "Eo thật mỏng!"
Mặt của Minh Châu hơi nóng.
Cô nhẹ giọng nói: "Kh về nhà em ? mau tắm , cởi trần như vậy ra thể thống gi!"
Lục Khiêm hôn mặt của cô: "Được, vợ nói như thế nào thì làm như vậy." Ông vui vẻ bu cô ra, tắm. Một lúc sau, lại là bộ dạng tuấn tú.
Minh Châu chủ động hôn cằm của , nhẹ giọng nói: "Bố em chút nữa nói gì thì cũng nhịn đôi chút, thương Tiểu Luc U."
Lục Khiêm kh lên tiếng, nhẹ nhàng phủ lên môi đỏ của cô. Một tiếng sau, một chiếc land rover màu đen dừng ở nhà họ Hoắc.
Xe mới dừng, Hoắc Chấn Đ đã đen mặt mở cửa xe ra, bế Tiểu Lục U từ trong đó ra.
Bế cháu gái nhỏ trắng nõn, Hoắc Chấn Đ kiểm tra bên đây, xem thử bên kia.
Sợ bệnh gì đó.
Sau khi xác định kh gì thì khuôn mặt ủ rũ của bắt đầu kh tự tại: "Hai đứa chỉ biết vui sưởng cho bản thân, cũng kh chăm con! Sinh nhật muốn lãng mạn thể ra ngoài đặt khách sạn, biệt thự gì đó hoặc là nước ngoài, nói chung hai đứa muốn lãng mạn thế nào thì như vậy, chỉ là đừng kh xem con cái kh ra gì, làm phiền các con thì đưa đứa nhỏ về đây!"
Lục Khiêm xuống xe.
Ông phong độ ngời ngời, cơ thể thon dài, tướng mạo lại tốt. Ông cố gắng hạ thấp : "Bố dạy dỗ đúng! Là con lơ là !" Nói xong, đưa một ếu thuốc cho Hoắc Chấn Đ.
Hoäc Chấn Đ trừng : "Bố đang bế cháu, mà hút thuốc!" Lục Khiêm chỉ cười trừ.
Hoắc Chấn Đ lại nhỏ tiếng lẩm bẩm: "Một chút quan sát cũng kh ! Thật sự kh biết làm bố ta! Bảo bối ngoan, bố kh thương còn ngoại! Ông ngoại thương cháu!"
Nói xong thì bế Tiểu Lục U .
Minh Châu cùng Lục Thước xuống xe.
Minh Châu bật cười: "Đừng nói nữa, ngay cả em bây giờ cũng đứng sát mép, trong mắt bố chỉ còn m đứa nhỏ, ai ai cũng thương vô cùng!"
Lục Khiêm cười. lại để ý chứ?
Nếu như Hoắc Chấn Đ kh xem là của thì hôm nay căn bản kh gọi bọn họ đến đây.
Đang suy nghĩ, Lục Thước chậm rãi nói: “Bố, ngoại chút chê bố.”
Lục Khiêm: ... Tiểu Lục Thước nói xong thì chạy . Lục Khiêm nắm tay của Minh Châu, theo ở phía sau.
Trong nhà đến kẻ , Minh Châu chút ngại ngùng nhẹ giọng nói: “ giúp việc sẽ th đó!”
Lục Khiêm: “Nắm tay cũng khó khăn ?”
Minh Châu kh nói gì nữa, ngón tay mảnh khảnh bị nắm trong tay, bàn tay vô cùng thô ráp.
Đến phòng khách.
Hoäc Chấn Đ đang bế Tiểu Lục U, phía trước để một hộp trang sức lớn. Kim cương hồng, kim cương x, aquamarine...
Toàn là trứng bồ câu!
Tiểu Lục U cầm xem như bi mà chơi.
Minh Châu nhịn kh được nói: “Bố, Lục U còn nhỏ như vậy, bố cho con bé cầm những thứ này làm gì?”
Mặt của Hoắc Chấn Đ trầm lại.
Ông cười lạnh: “Xem thử ảnh hưởng gì, hai đứa còn kh cho con bé ăn ! May mà mua cái nhỏ nếu kh thì cào vào thành ruột mỏng m của bảo bối của bố thì làm ? Ruột của Tiểu Lục U chúng ta còn yếu ớt hơn những đứa trẻ khác.”
Minh Châu cảm th chiều con , chiều đến nỗi kh bình thường.
Lục Khiêm nhịn kh được cười: "Bố, kết hôn con nhất định mua cái lớn hơn!
Hoắc Chấn Đ trừng một cái.
Lúc này vẫn là Hoắc phu nhân đến giải vây, bà chỉ vào đồng lễ vật ở trong góc nói: “Đây là của hồi môn cho con, sáng sớm bà cụ đã đến , đưa nhiều đồ.’’
Một đống sổ hồng.
Là một nửa gia tài của Lục Khiêm.
Minh Châu đến nóng mắt, nhỏ tiếng nói: "Con cũng đâu để ý những thứ này!
Hoắc Chấn Đ hừ lạnh: ‘‘Nếu như con nói con kh để ý này thì bố mới th con giỏi.’’
Minh Châu đỏ mắt. Cô thấp giọng nói xin lỗi.
Hoắc phu nhân liếc chồng một cái: “Ông nói bậy gì đó! th hai đứa nhỏ khá tốt, rõ ràng thái tối qua khá tốt đến hôm nay lại trở nên kì lạ !”
Hoắc Chấn Đ vẫn tối sầm mặt: “Tối hôm qua cũng biết chút nó kh chăm Tiểu Lục U tốt ! Xem thử bảo bối của chúng ta ra hết mười hai gam thức ăn tốn bao nhiêu sức chứ! Bố nói cho hai đứa biết Tiểu Lục U của chúng ta từ khi sinh ra chưa bao giờ chịu khổ đến như vậy!”
Lục Khiêm cũng mắt . Ông lau nước mắt cho Minh Châu, kéo cô ra sau lưng.
Ông vô cùng tốt tính xin lỗi Hoắc Chấn Đ nguyên nhân chính là kh chăm sóc tốt cháu gái bảo bối của .
Dỗ nửa ngày trời.
Cuối cùng Hoắc Chấn Đ cũng sắc mặt tốt, ngại ngùng nói: “Chuẩn bị khi nào làm?”
Vốn dĩ Lục Khiêm và Minh Châu dự định năm sau.
Nhưng gần đầy tình cảm của bọn họ thăng hạng quả thật kh đợi được nữa.
Lục Khiêm suy nghĩ: “Tháng mười hai như thế nào?”
Hoäc Chấn Đ nghiêm túc lại kêu Hoắc phu nhân xem lịch chọn ngày, cuối cùng định vào ngày hai mươi tám tháng mười âm lịch.
Thương lượng xong Minh Châu mắt hơi đỏ. Kêu cô qua.
Minh Châu qua đó, Hoắc Chấn Đ sờ tóc dài của cô bất lực nói: “Lớn như vậy còn tính tình trẻ con! Lúc trước ở nhà bố mẹ chiều con, trai chị dâu thương con, kết hôn thấu hiểu lẫn nhau.”
Môi của Minh Châu hơi run rẩy. “Bố, con biết !"
Minh Châu ôm Hoắc Chấn Đ, hơi làm nũng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hoäc Chấn Đ lau nước mắt, lại trêu chọc: “Kết hôn thì kết hôn, các con thường xuyên về ăn cơm!”
“Chúng ta sẽ như vậy!” Lục Khiêm đáp.
Nhưng bọn họ đều biết Lục Khiêm là nòng cốt của nhà họ Lục, cũng về thành phố C.
T tộc của Lục Thị ở thành phố C chờ về chủ trì.
Đợi thêm một hai năm nữa sự nghiệp bên đây ổn định, sẽ dắt theo vợ con về thành phố C định cư, lúc đó Hoắc Chấn Đ muốn gặp Minh Châu, muốn gặp Tiểu Thước Thước và Tiểu Lục U của còn ngồi một chuyến máy bay nữa.
Nghĩ thôi đã đau lòng!
Hoắc Chấn Đ chịu kh nổi, đứng dậy phủi tay: “Lên cơn nghiện thuốc ! Bố hút một ếu đã!”
Hoäc phu nhân cũng biết ôm muốn khóc .
Lục Khiêm thấu nhưng kh nói ra. Chỉ Minh Châu gào lên: “Bố kh bố lén khóc đó chứ!”
Hoắc Chấn Đ rút một ếu thuốc ra, chỉ vào Minh Châu, nói với Lục Khiêm: “Nh chóng rước ! Mắc c để ở bên cạnh bố phiền lòng!”
Lục Khiêm ôm nhẹ Minh Châu.
Ông biết Minh Châu cố ý, cô lớn như vậy ngay cả chút biểu hiện đó cũng kh biết.
Chẳng qua là dỗ Hoắc Chấn Đ mà thôi.
Ông kh vạch trần là bởi vì những chuyện nhỏ này chỉ biết ều này khiến cho lòng mềm xuống. Mọi đều cho
rằng cô chưa lớn nhưng trong lòng từ sớm cô đã là phụ nữ trưởng thành.
Buổi chiều Hoắc Minh về một chuyến. Ôn Noãn trái lại kh về.
M đàn thương lượng chuyện hôn lễ, Minh Châu thân là đương sự nhưng kh chút quyền lên tiếng.
Cô cũng kh để ý, lựa m viên kim cương xinh đẹp kia.
Ánh mặt trời tốt, Tiểu Lục U chạy qua dựa vào bên cạnh mẹ những viên đá xinh đẹp đó.
Minh Châu lựa được một viên màu quế lấp lánh.
Minh Châu dịu dàng lan tỏa sự ngọt ngào như c chúa, cô khom xuống nói với Tiểu Lục U: “Đợi bảo bối lớn , thể đeo viên đá này.”
Tiểu Lục U ngẩng đầu nhỏ lên, như hiểu như kh.
Minh Châu hôn nhẹ vào khuôn mặt nhỏ của cô bé, dắt tay cô bé dạo ngoài sân, Lục Thước theo bên cạnh cùng mẹ, chơi đùa bé đột nhiên nói: “Con muốn ở lại thành phố B học xong cấp ba.’’ Minh Châu bất ngờ.
Lục Thước lại nói thêm lần nữa.
Minh Châu mỉm cười sờ đầu bé: “Về con nói với bố, đồng ý thì mẹ cũng kh ý kiến!”
Lục Thước gật đầu!
bé là một đứa trẻ trưởng thành sớm suy nghĩ của bản thân, Minh Châu kh phản đối.
Chị dâu đã từng nói trong những đứa trẻ này giống trai (Hoắc Minh) nhất là Lục Thước, giống Lục Khiêm nhất kỳ lạ lại là Sùng Quang, còn về
Doãn Tư tính cách dịu dàng giống Ôn Noãn hơn chút. Lục U và Tiểu Hoắc Kiều lại tương đối giống Minh Châu.
Minh Châu suy nghĩ chút xuất thần, Lục Khiêm và Hoắc Minh đã ra.
Ánh nắng chiều chiếu lên bọn họ, cùng xuất sắc đẹp như vậy, Minh Châu đứng dậy.
Lục Khiêm sờ đầu cô, ánh mắt dịu dàng. Hoắc Minh gọi cô ra riêng một phía, trao đổi vài câu thì chuẩn bị rời . Minh Châu gọi lại: “Chị dâu đâu?”
Hoắc Minh đốt một ếu thuốc, sau khi hút một hơi sâu như cười như kh: “Chăm con !”
Chỉ là đứa trẻ này kh giống như đứa trẻ thường. Là con trai của Cố ở thành phố H, Cố Vân Phàm.
Tính cách của Cố Vân Phàm phóng khoáng , bố của ta cũng kh quản được cũng chỉ nghe lời Ôn Noãn.
Hai năm nay, Cố Vân Phàm theo bên cạnh Ôn Noãn huấn luyện! May mà ngày tháng cực khổ sắp kết thúc!
Họ Cố đó sắp về Cố thị ở thành phố H nhậm chức , Hoắc Minh quả thật muốn đốt pháo ăn mừng, lại sợ động tĩnh lớn quá khiến Ôn Noãn kh thoải mái, làm chồng như thật sự uất ức.
Chỉ là những thứ này, kh chuẩn bị nói cho đứa em gái ngốc này.
Quả nhiên tế bào não đơn bào như Minh Châu kh suy nghĩ nhiều, cô còn gật đầu tán đồng: “, hai sinh nhiều cộng thêm Sùng Quang nữa là bốn đứa trẻ, chị dâu kh dễ dàng gì!”
Hoắc Minh phà ra một hơi khói.
cười nhẹ vẫy tay về phía xe của . Chiếc xe Maybach màu đen nh rời .
Minh Châu còn đang ngơ , Lục Khiêm qua ôm vai cô, thấp giọng dịu dàng hỏi cô: “Nghĩ gì đó?”
Minh Châu nói: “ trai kỳ lạ.” Lục Khiêm cười cười.
Hoặc Minh xem cơn ghen như bữa ăn thường, trên thương trường kh ai kh biết ít khi ăn cơm dù cho dùng bữa với khác vừa đến tám giờ sẽ chủ động về nhà kh cần vợ gọi ện.
khác chỉ cảm th biết giữ . Thật ra tr Ôn Noãn chặt!
Lục Khiêm ngưỡng mộ, Minh Châu: “Bình thường em yên tâm ? Kh ghen chút nào.”
Ánh mắt của Minh Châu ẩn ý khác.
Cô ho nhẹ một tiếng: “Em cảm th tổng giám đốc Lục nên chơi đều đã chơi từ sớm , quyết tâm chắc c hơn khác một chút.”
Lục Khiêm nhéo mặt của cô: “Buổi tối sẽ cho em biết sự quyết tâm của như thế nào!”
Minh Châu lẩm bẩm: “ kh kh khỏe ?” Cô chút uất ức: “Đừng quấn l em hoài.”
Trong vườn xung qu kh , Lục Khiêm ôm cô vào trong lòng nhẹ nhàng sờ mặt cô: “ khác muốn cũng kh được.” Cô đỏ mặt!
Muốn phản bác nhưng lại kh phản bác được! Cô thích Lục Khiêm.
Cô thích dáng vẻ nấu cơm cho cô, cô thích dáng vẻ nghiêm túc trước mặt khác, cũng thích dáng vẻ mất khống chế vì cô, bởi vì Lục Khiêm ở bộ dạng đó chỉ cô từng th, hoàn toàn chỉ thuộc về cô.
Minh Châu nhẹ nhàng ôm l eo của , thấp giọng nói: "Lục Khiêm, chúng ta thật sự sắp kết hôn !”
“Đúng, chúng ta sắp kết hôn !"
Ông cúi nhẹ nhàng, trân trọng hôn cô. Ở nơi kh xa Lục Thước im lặng .
Tiểu Lục U cũng đang .
Lục Thước bế em gái lên, nửa bế nữa kéo vào biệt thự: "Mặt trời nắng quá! Con gái phơi đen sẽ kh đẹp!”
Tiểu Lục U lộ ra vài cái răng trắng. "Hôn hôn! Bố bố hôn hôn!”
Tiểu Lục Thước tức giận nói: “Bố đang hôn mẹ!” Nhưng Tiểu Lục U cũng muốn hôn. Nhóc con trắng trẻo kh muốn nữa.
Trong vườn hoa nhỏ, nhóc con vểnh môi đỏ lên, nước mắt lưng tròng trai.
“Thật sự hết cách với em!” Lục Thước ghé qua hôn vào mặt nhỏ của cô bé. “ trai hôn .”
Tiểu Lục U chớp mắt, cặp mi dài đó ở dưới ánh nắng mang theo chút trong sáng.
Vô cùng đẹp!
Lục Thước lại hôn cô bé, giọng ệu dịu dàng hơn trước nhiều: “Ngoan, em nghe lời!”
Tiểu Lục U ôm trai.
Khi hai mươi tám tháng mười âm lịch. Lục Khiêm cưới Minh Châu.
Thời tiết mùa thu mặc áo cưới chút lạnh, nhưng trong lòng lại ấm áp.
Trong nhà thờ nhỏ.
Chỉ là thân thiết của nhà họ Lục và nhà họ Hoắc, tổng cộng kh tới một trăm tham gia buổi hôn lễ ấm áp long trọng này, Ôn Noãn và Hoắc Minh ngồi ở hàng thứ nhất.
Ôn Noãn mặc một đầm dài màu gạo.
Hoắc Minh thì một bộ vest màu đen kinh ển được may thủ c. Bốn đứa con của bọn họ cũng ngồi kế bọn họ, ai cũng vô cùng đẹp... Trên sân khấu cha sứ đang nói lời thề.
Hoắc Minh nắm nhẹ tay của Ôn Noãn, thấp giọng nói: “Ôn Noãn, sẽ vĩnh viễn yêu em! Kh rời kh bỏ.”
Ôn Noãn nghiêng đầu qua.
Ánh sáng mặt trời nhàn nhạt chiếu lên cô, đẹp đến rung động lòng .
Hoắc Minh tự nhiên mà hôn cô. nhẹ nhàng, tốt đẹp!
Ôn Noãn chăm chú cặp đôi ở trên sân khấu, thu lại ánh mắt đôi chút, cô ôm nhẹ khuôn mặt của Hoắc Minh thấp giọng nói: “Hoắc Minh, em cũng yêu !”
nắm l tay cô, đan tay vào nhau. Rời khỏi nhà thờ nhỏ.
M đứa trẻ được Hoắc Chấn Đ dẫn về nhà lớn, Hoắc Minh dắt Ôn Noãn dạo xung qu.
Mùa thu lá bạch quả vàng .
Trên mặt đất trải đây lớp màu vàng, giống thịnh thế nhưng lại giống tình yêu viên mãn hơn.
Hoắc Minh cởi áo vest ra, khoác lên vai của Ôn Noãn.
nắm tay cô, chậm trên con đường dài giống như thời gian cả đời cũng hết.
“Cuối cùng và Minh Châu cũng hạnh phúc .” Ôn Noãn kh kiềm được dựa đầu vào vai .
Hoắc Minh ôm vai cô, cười nhẹ một cái: “Vậy tổng giám đốc Ôn của chúng ta tiếp theo định làm gì? Chúng ta sinh thêm đứa con nữa hay là sinh thêm đứa nữa?"
“Xem em là heo ?
Ôn Noãn nhẹ nhàng lên tiếng: “Đợi các con lớn em muốn mở tiệm cà phê, rảnh rỗi thì trồng hoa cỏ đọc sách."
Hoắc Minh cười: “Tổng giám đốc Ôn của chúng ta kh giống như kh ý chí tiến thủ như vậy!”
Ôn Noããn dựa vào .
Cô đột nhiên nhớ lại năm đó, cô cũng từng làm tổng giám đốc của tập đoàn Tây Á. Cho dù bây giờ cô cũng bởi vì nợ ân tình nên kh thể kh dẫn theo
Vân Phàm.
Cô kh khỏi cảm khái: “Hoắc Minh hai mươi tuổi chưa từng nghĩ làm nữ cường nhân, ước mơ của em chỉ là một ngôi nhà, sau đó nuôi một con ch.ó còn chồng với con!"
Ước mơ tuổi hai mươi của coi tuyệt đối kh là Hoắc Minh mà là Cố Trường Kh!
Hoäc Minh kh phá vỡ bầu kh khí, sờ mũi tự nhận. Ôn Noãn ra cảm xúc của , cô cười mỉm: “ còn ghen vậy chứ! Hoắc Minh... Quá trình kh quan trọng, quan trọng là cuối cùng hai chúng ta
bên nhau, chúng ta cùng nhau sinh m đứa con!”
Sùng Quang, Hoắc Tây, Doãn Tư còn Tiểu Hoắc Kiều.
Còn tình cảm của cô với Hoắc Minh. Bao nhiêu hai mươi tuổi cũng kh bằng những thứ này...
Hoắc Minh chút rung động, cúi đâu muốn hôn cô, bên tai truyền đến một giọng nói.
“Ôn Noãn!” Ôn Noãn ở trong lòng Hoắc Minh ngẩng đầu lên. Cô th Cố Vân Phàm!
Hai năm huấn luyện, Cố Vân Phàm kh giống như quá khứ, kh chỉ trưởng thành mà khí chất cũng hoàn toàn kh giống.
ta mặc áo thương vụ chỉnh tề, bên ngoài khoác áo khoác mỏng. Kế bên một cái va li.
Hơn hai tiếng đồng hồ nữa, ta sẽ bay về thành phố H chính thức tiếp nhận c ty Cố thị.
Đồng thời cũng nghĩa là ta sẽ rời khỏi Ôn Noãn.
ta theo cô học hai năm, ta thích cô hai năm, ai biết Cố Vân Phàm lại thích Ôn Noãn nhưng cũng chưa ai để ý qua, bởi vì ai cũng biết cô sẽ kh trúng ta.
ta chút buồn bã cũng chút kh cam lòng. Vì vậy khi rời ta muốn hỏi cô một câu.
“Tổng giám đốc Hoắc, muốn nói chuyện riêng với Ôn Noãn một chút.”
Ánh nắng mùa thu xuyên qua lá cây, chiếu lên của Hoắc Minh, khiến tr thêm chút dịu dàng.
chăm chú trẻ tuổi ở trước mắt. Cố Vân Phàm nhỏ hơn mười tuổi!
Nói thật là độ tuổi tương đối tốt của đàn , gia thế của ta lại tốt lại đẹp trai.
Từ trước đến nay Hoäắc Minh để ý và ghen nhưng cơn ghen này kh là lo lắng mà là thêm chút tình thú, khi bắt đầu kh hiểu sau này mới biết tình yêu của Ôn Noãn mang sức mạnh cho .
Lúc này Hoắc Minh làm một động tác, phong độ ngời ngời. Giọng nói đầy đủ!
Ôn Noãn kh nhịn được nói: “Minh!”
Hoắc Minh giúp cô chỉnh lại áo khoác, thấp giọng nói: “Tạm biệt đàng hoàng !”
Ôn Noãn cảm th thật sự tốt!
Hoắc Minh cười, đến nơi cách mười mét l một ếu thuốc ra để mở trên môi.
Cúi đầu châm lửa!
Khi thở ra một hơi khói dài, sự thoải mái nói kh nên lời.
Lợi ích vợ con những độc thân kh hiểu, nhất định thích vợ của cũng được... Cứ xem như nhận thêm một đứa con trai ! Cứ xem như thêm một Cố Hy Quang!
Ôn Noãn biết những suy nghĩ đó của .
Cô chằm chằm Cố Vân Phàm, cười mỉm: “Chúc mừng !” Cố Vân Phàm híp mắt cô.
Mặt trời quá chói mắt, vậy mà ta kh ra biểu cảm của cô, ta chút buồn phiền thốt ra: “Ôn Noãn, m năm nay đối với chị kh là gì cả ? thích chị như vậy, chị kh chút động lòng? đẹp trai như vậy!”
Ôn Noãn lén thở dài.
Cô biết ngay kh thể thoát được.
Cô do dự chút nhẹ nhàng lên tiếng: “Cố Vân Phàm nếu như khác nói với những thứ này thể quan tâm cũng thể kh quan tâm, bởi vì những đó kh hề liên quan đến ! Nhưng bố mẹ giao vào tay , vì vậy muốn nói ều kiện trước khi thích đã biết chồng và con cùng với chưa từng đồng ý , vì vậy khi thích đồng thời cũng nên đo lường được mất."
Giọng nói của Cố Vân Phàm hơi lạnh lùng: “Trước khi chị làm việc đều đo lường được mất ?”
Ôn Noãn mỉm cười.
“Đúng, nếu như lùi mười nghìn bước mà nói cho dù tình cảm của và Hoắc Minh kh tốt thích khác thì cũng kh dễ dàng bước vào nguy hiểm! Cố Vân Phàm, kh biết , những gì trải qua đã từ lâu kh sự kích động của tuổi trẻ !”
Cô đã từng nhiệt huyết thích một . Kh tính toán được mất, hậu quả.
Nhưng cuối cùng tình cảm của cô lại cho Hoắc Minh. Hoặc Minh cũng vậy.
Khi Cố Vân Phàm đỏ mắt rời , Ôn Noãn nhẹ giọng nói: “Cũng sẽ một ngày gặp được định mệnh đời , chỉ là đó vĩnh viễn kh thể là !”
Cố Vân Phàm quay lưng lại với cô.
lâu, ta kéo va li về trước.
Phía trước lá phong như lửa đỏ, phía trước phồn hoa thịnh vượng. Ôn Noắn yên lặng chằm chằm ta.
Cô kh nói với ta cô vĩnh viễn kh thể thích ta, nếu như thật sự động lòng thì nhiều năm trước cô đã thích Chu Mộ Ngôn. Sắc mặt của Hoắc Minh kh thay đổi trở về. Ôn Noãn nhẹ nhàng choàng l tay : "Khả độ lượng! Luật sư Hoắc.”
Biểu cảm của Hoắc Minh lạnh lùng: “Giống nhau thôi, cô giáo Ôn.’’ Tiệc tối tân hôn của Lục Khiêm và Minh Châu được tổ chức ở một khách sạn cực kỳ nổi tiếng ở thành phố B.
Vị trí của khách sạn trước kia từng là Vương phủ. Được giữ gìn tốt.
Tiệc cưới làm tám bàn, đều là thân gần gũi hai bên gia đình, cũng kh náo loạn gì.
Yên tĩnh nhẹ nhàng!
Đêm tân hôn của bọn họ trải qua ở phòng khách sạn này, khắp phòng đều là hoa hồng đỏ, ở giữa để đầy quà tân hôn.
Minh Châu mặc áo cưới đỏ, cởi giày ra, để lộ đôi chân trắng mịn. Cô ngồi trên thảm bóc quà ra xem. Lục Khiêm xã giao xong, quay về phòng ngủ thì th một đôi chân non mịn.
Ánh mắt nóng rực, im lặng nâng tay cởi hai nút áo, đến sau lưng cô cúi xuống bên tai: “ quà gì trúng ý em kh?”
Minh Châu dựa vào vai , giọng dịu dàng: “ làm giật đ!” Lục Khiêm khẽ cười.
Ông ngồi xuống, l đồ trong tay cô qua , là của một khách hàng tặng. quý giá!
Nhưng thứ đồ quý giá thì Minh Châu th cũng đã nhiều, cũng kh thích chú gì, chẳng m chốc cô đã bỏ qua những thứ này chú Lục của cô.
Áo sơ mi trắng phẳng phiu.
Ông dựa kề sát, trên mùi bọt cạo râu thoang thoảng. Cả làn da còn ấm nóng.
Minh Châu chằm chằm một lúc, Lục Khiêm kh biết được, ôm l cô, đặt chân cô lên chân , nhẹ nhàng giúp cô vuốt ve, giọng ệu nhẹ nhàng: “ mệt kh?”
“Cũng được!”
Minh Châu , ánh mắt sâu thẳm. Cô cảm th đẹp trai.
Trước đây đẹp, bây giờ cũng vậy!
Lục Khiêm xung qu, khẽ hỏi: “ mở nước nóng, tắm bồn, nhé?”
Minh Châu mềm mại dựa vào vai .
Lục Khiêm xoa đầu cô, ôm đầu cô vào lòng , kh nhắc đến chuyện tắm bồn nữa mà cứ ôm cô như vậy, chia sẻ sự ấm áp đêm tân hôn thuộc về bọn họ với cô.
Minh Châu khẽ ôm l eo .
Cô nhỏ giọng nói: “Đã nhiều năm đ chú Lục!”
Lục Khiêm cúi đầu cô, yết hầu khẽ động: “Sắp mười năm !”
Trong buổi đêm yên tĩnh như vậy, bỗng muốn hỏi cô một câu. “Minh Châu, em hối hận kh?”
Minh Châu cẩn thận suy nghĩ, gật đầu: “Từng hối hận! Nhưng kh bu bỏ được.”
Lục Khiêm cười nhạt, gỡ lỏng mái tóc dài đang cột của cô, trầm giọng nói: “Đi ngâm bồn thôi bà Lục!”
Cô làm nũng muốn ôm.
Lục Khiêm nhẹ nhàng ôm cô lên, vừa hôn vừa nỉ non: “Nhân lúc chú Lục còn ôm lên được, sẽ phục vụ em.”
Đêm tân hôn.
Đương nhiên là một đêm ướt át... Hai năm sau.
Lễ trao giải thưởng Ngôi thành phố B.
Minh Châu đứng trên sân khấu, trong tay cầm giải thưởng "Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất”.
dẫn chương trình chúc mừng cô, sau đó khẽ cười hỏi: “Chỉ trong thời gian ngắn như vậy đã cầm được giải thưởng nặng thế
này, cô Hoắc cảm nghĩ gì kh... Tiếp theo dự định gì kh?" Minh Châm cầm cúp giải thưởng, đứng trước micro.
Cô bình ổn lại cảm xúc, thẳng vào mắt Lục Khiêm.
Ông quần áo chỉnh tề ngồi dưới sân khấu, bên cạnh là hai đứa nhỏ đáng yêu của bọn họ, Minh Châu bỗng chốc bình tĩnh lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.