Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 1401: 1409

Chương trước Chương sau

Lục Thước kh chiều cô trực tiếp tắt ện thoại. nghĩ cô th kh hứng thú sẽ tự động biến mất.

Buổi tối thì ăn cơm giúp việc trong nhà qua ghé sát vào tay nói m câu.

Sắc mặt của Lục Thước cũng thay đổi.

giúp việc nói Tư An Nhiên đã đứng ở trước cửa Lục viên cả ngày, quần áo trên mỏng m vừa hỏi mới biết gi tờ gì cũng kh tiền cũng kh , đây chính là cuối tuần muốn dựa vào Lục viên.

Lục Thước lạnh nhạt lên tiếng: “ xem thử!”

Nói xong đứng dậy, Minh Châu và Tiểu Lục U còn đang ăn cơm ngon miệng, Lục Khiêm th con trai kỳ lạ thì hỏi: “ nợ phong lưu gì đó, ta bế con đến tìm kh?”

Lục Thước vỗ ống quần, kh quan tâm: “Bố yên tâm, con thuần khiết, tuyệt đối kh chuyện đó với phụ nữ khác.”

Lục Khiêm: Đồ khốn nạn!

Lục Thước trước cửa Lục Viện, đưa cho giúp việc tiền ngậm miệng kh cho ta nói với Minh Châu.

Mà sau đó th Tư An Nhiên. Trời lạnh cống Chị mập một chiếc đầm len, còn chân trần.

Lúc nào cũng sờ mặt, lạnh đến đỏ lên trong thực là khá khiến ta thương tiếc.

Nhưng Lục Thước lại là lòng dạ sắt đá.

nhíu mày: “Tư An Nhiên, cô dày vò như vậy ý nghĩa ? Ban Đầu Cô nói hợp tác nhưng sau này cô biểu hiện ra hoàn toàn kh giống, trách ai chứ!”

Giọng nói của Tư An Nhiên run: “ ban đầu cũng kh nói, sẽ quay lại với Lục Huân!”

Trong bóng tối, Lục Thước châm một ếu thuốc. “Chuyện của chúng kh liên quan đến cô!”

Bỗng nhiên Tư An Nhiên lên, trong lúc Lục Thước chưa phản ứng kịp ôm l eo của .

Cả cơ thể của cô mềm mại dính chặt vào .

Cô ngẩng đầu lẩm bẩm lên tiếng: “Tối hôm qua hai ra bên ngoài qua đêm kh? Lục Thước, ều cô ta thể cho , em cũng thể hơn nữa em chỉ tốt hơn cô ta.”

gấp gáp ngửa đầu muốn hôn . Lục Thước đ ra.

Từ trước đến đây kh nể tình phụ nữ cũng kh ngoại lệ: “Tư An Nhiên, cô cần cởi áo ở đây? Cô kh cảm th cô như vậy khó coi ?”

hét lớn với : “Em đương nhiên biết là khó coi! Nhưng Lục Thước, em thích tám năm, ròng rã tám năm, cho rằng chúng ta vì lại xem mắt, cho rằng vì em lại khoan dung với như vậy rõ ràng biết với Lục Huân đã xảy ra quan hệ, em vẫn đồng ý gả cho , bởi vì em thích .”

Cô mặc kệ mặt mũi như vậy, Lục Thước cũng kh quan trọng.

Nhưng cô ở Lục Viện nói lung tung đề cập đến Lục Huân khiến cho Lục Thước kh thể kh quản.

đè thấp giọng: “Cô ên ? từng nói thích cô , phát sinh quan hệ với ai, thì liên quan gì đến cô? Ít thêm đất diễn cho bản thân .”

Tư An Nhiên run môi: “ Đúng! Là em kh tự trọng, là em thích trước ! Lục Thước, kh thể thử em , kh thể suy nghĩ đến em ?”

“Kh thể”

Lục Thước l bóp da ra rút hai nghìn ra.

“Tự tìm ra ở kêu nhà cô đến với cô.”

Nói xong thì trở về kh muốn quan tâm đến bà ên này.

kh kìm suy nghĩ, Lục Huân đáng yêu hơn cô nhiều, chỉ biết nhỏ tiếng khóc, giống như đàn bà chua ngoa vậy.

Tư An Nhiên cam lòng?

Cô nhẹ giọng lên tiếng: “ kh mang theo gi tờ.”

Lục Thước quay lại, cười lạnh: “Cô muốn dựa vào đúng kh?” Trái lại Tư An Nhiên kh phản đối.

Đang lôi kéo thì ện thoại của Lục Thước vang lên là Lục Huân gọi đến.

Một cái b tai của cô kh th nghi ngờ là l , loại vật riêng tư của con gái như vậy, cô kh muốn ở chỗ nếu như bị khác th...

Cô nhẹ giọng hỏi Lục Thước cũng khá dịu dàng nói: “, ở trong túi áo của .

Chị Vân kia ện thoại truyền đến một giọng nói quen thuộc là của Tư An Nhiên: “ Lục Thước là ện thoại của ai? Lục Huân? Chúng ta sắp kết hôn cô ta còn qua lại với .”

Lục Huân ngơ .

Lục Thước tức đến kh nhịn được, lạnh lùng nói: “Tư An Nhiên cô bệnh ?

thấp giọng nói với Lục Huân: “Kh chuyện đó! Là bản thân cô ta tự chạy đến Lục viện!"

Tim của Lục Huân đập nh.

Đột nhiên nhớ đến những câu khó nghe mà giúp việc trong nhà lúc trước nói, nói mẹ của cô chạy đến Lục Viện để phá hoại hôn nhân của chủ Lục...

Cô đột nhiên cúp ện thoại. Điện thoại vang lên tiếng tít tít.

Lục Thước thấp giọng mắng thành tiếng.

quay Tư An Nhiên, lúc này ngoài trời lại tuyết rơi, thân thể cô run rẩy trong gió lạnh.

Nhưng Lục Thước cũng kh gì là thương hoa tiếc ngọc. nói với làm bên cạnh: “Cô ta mà kh thì báo cảnh sát.”

Tư An Nhin quay đầu bước , tức giận gào lên: “Lục Thước, đồ khốn nạn!"

Lục Thước bỗng quay đầu lại: “ khốn nạn mà cô còn thích như vậy làm gì? Tư An Nhiên, đừng làm m chuyện mất mặt này nữa, với cô kh khả năng.”

Tư An Nhiên còn muốn nói thêm, nhưng Lục Thước đã nh chân rời .

quay về l áo khoác ngoài và chìa khóa xe: “Bố mẹ, con ra ngoài một chuyến.”

Lục Khiêm phần kh vui: “Hiếm khi về nhà một chuyến, lại chạy ra ngoài.”

Tiểu Lục U ê a nói: “ trai đã chừng này tuổi , cũng cuộc sống riêng của chứ!”

Lục Thước xoa đầu cô bé, tâm trạng vui hơn chút, thấp giọng nói: “Em ra với .

Lục U: Này, cơm em còn chưa ăn xong đây!

Nhưng Lục Thước đã kéo em gái lên, thuận tay khoác áo ngoài cho cô bé, còn đội thêm cái mũ đáng yêu kéo .

Tiểu Lục U tủi thân.

Ngồi trong xe, cô bé hít hít mũi mới định nói chuyện, thì th trai nghe ện thoại, bên kia kh biết là nào mà giọng ệu Lục Thước khá căng thẳng: “Chú Tư, An Nhiên ở thành phố C, cử đến đón cô về ! Cháu kh dám bảo đảm nếu cứ để cô làm loạn nữa thì cô sẽ gây ra chuyện gì tổn hại hại đâu.”

bên kia nói gì đó.

Lục Thước đè thấp giọng: “Xin lỗi, cháu kh thể miễn cưỡng.” Nói xong, trực tiếp cúp ện thoại, khởi động xe.

Chiếc xe chạy ra khỏi cổng lớn Lục viên, Tư An Nhiên đang bị m hầu cản bên ngoài, Tiểu Lục U áp vào cửa sổ khẽ hỏi: “Đó là Tư An Nhiên kh?”

Lục Thước nghiêng đầu em gái, chút bất ngờ. Cũng khá th minh đ.

Lục U quay đầu lại, khẽ thở dài: “Chị Lục Huân giận , vội vàng đến dỗ chị đúng chứ? à, dỗ chị dẫn theo em làm gì vậy?”

Lục Thước chằm chằm đường xá phía trước.

Một lúc sau, thấp giọng nói: “Em theo nói chuyện với chú Liễu.” Tiểu Lục U ồ một tiếng, nghe lời.

Lục Thước chạy xe gần một trăm cây số trên giờ, Lục U vỗ vỗ : “.”

Lục Thước định thần lại lái chậm hơn, lúc dừng đèn đỏ thì châm ếu thuốc, kh nói gì chỉ im lặng hút thuốc.

Lục U .

Cô bé bỗng nhiên cảm th trai thật đáng thương, lúc trước kh bạn gái thì nhiều lầm là cuồng c việc. Dáng vẻ bây giờ rõ ràng là đau khổ vì tình mà.

Cô bé kh nhịn được: “, thích chị Lục Huân kh?”

Lục Thước ừ một tiếng.

Lục U , một lúc sau mới thấp giọng nói: “ thích thì em cũng thích.”

Lục Thước xoa đầu cô bé.

Đến nhà họ Liễu đã là tám giờ tới.

Thư ký Liễu ngồi trong phòng khách xem tivi, bà Liễu ngồi bên cạnh đan áo len, vừa ngẩng đầu lên đã th Lục Thước dẫn theo Lục U đến, thư ký Liễu khẽ cười, châm chọc nói: “Chà! Từ sớm đến cứ đến nhà chúng , làm gì đây! Lục

Thước, chú nói cho cháu biết, đến chúc năm mới thì còn sớm đ!” Lục Thước nghiêng đầu nói với Lục U: “Em ngồi với chú Liễu nói chuyện một lát”

Lục U gật đầu.

Lục Thước trực tiếp lên lầu, ngựa quen đường cũ muốn vào phòng Lục Huân, thư ký Liễu tức giận lớn tiếng mắng: “Thằng nhóc kia đừng quá đáng đ, hai đứa còn chưa chính thức đâu, cháu đây...” Lục U ôm l cánh ta .

Khẽ chớp mắt: “Ông Liễu à, cháu còn chưa ăn no nữa.”

Thư ký Liễu cô bé, lại th đau lòng, vừa mắng Lục Thước vừa tự minh chuẩn bị đồ ăn cho Lục U: “Đều do trai kh đứng đắn của cháu cả, Tiểu Lục U của chúng ta còn chưa ăn no đã chạy đến ! Sau này, cháu đừng học theo nó!”

Lục U vây qu , khá vui vẻ.

Thư ký Liễu cau mày, làm một món đặc sắc. Bà Liễu thì tiếp tục đan áo len.

Nha, nhà họ Liễu bọn họ bốn cặp mắt cộng lại cũng kh đấu được Lục Thước!

Trên lầu, Lục Thước kh gõ cửa mà trực tiếp vào phòng ngủ Lục Huân.

mới tắm xong, tóc vẫn còn nước.

Trên là váy ngủ tơ lụa màu nhạt, tr chút mỏng m, tr, nhưng lúc này Lục Thước cũng kh tâm tư đó nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Lục Huân : lại đến?”

Lục Thước dựa lưng vào cửa, khàn giọng nói: “Sợ em hiểu lầm nên chạy đến!”

Lục Huân khoác áo choàng ngủ, che cảnh xuân, sau đó bắt đầu cầm khăn l lau tóc, lau hai cái cô lại rũ mắt: “Em kh hiểu lầm!” Lục Thước im lặng lại gần.

nhận khăn l từ tay cô , lau tóc cho cô , hai đều im lặng.

Một lúc lâu sau, Lục Huân lên tiếng: “Chúng ta dừng lại !”

Tay Lục Thước khựng lại, sau đó tiếp tục s tóc cho cô , âm th vù vù vang lên từng hồi, giọng của Lục Huân cũng kh rõ ràng, nhưng thể nói lại một lần thôi.

Lục Thước đặt máy s xuống.

quỳ xuống, ngẩng đầu chăm chú, cô muốn tránh thì lại nắm c.h.ặ.t t.a.y cô .

Lục Huân cảm th khổ sở.

Rõ ràng là vấn đề của cô , nhưng lúc này Lục Thước lại đến dỗ cô , trái lại càng khiến cô như làm loạn... Nhưng ai thể biết được những năm nay cô vì xuất thân của mà chịu biết bao ều tiếng? bao nhiêu đêm ngủ ướt cả gối đầu.

Cô vốn dĩ thể được cuộc đời tươi đẹp.

Cô lựa chọn ai, cũng đều nhẹ nhàng hơn so với việc ở bên cạnh Lục Thước.

Nhưng trên đời này, chỉ một Lục Thước.

Mắt Lục Huân ẩm ướt, cô vươn tay vuốt ve gương mặt , quay đầu lại thẳng t với : "Lục Thước, chúng ta ở cùng nhau vui vẻ, nhưng đau khổ cũng kh ít! Em kh cách nào bỏ qua xuất thân của , thậm chí em... 'Thậm chí em còn kh dám dùng thân phận bạn gái xuất hiện trước mặt dì!"

Nói , tâm trạng cô chọt hoảng hốt, khó chịu. “Đêm qua đã khiến chúng ta nhận sai!"

“Em nghĩ em thể thản nhiên ở cùng , nhưng Tư An Nhiên xuất hiện ở Lục viên cũng đủ để đánh bay tất cả dũng khí của em! Lục Thước, bỏ qua cho em một lần , lần này xem như là em kh đùng.”

Cô một lời nói hết, lẽ như đã nghĩ lâu .

Lục Thước nắm tay cô : “Những chuyện đó kh lỗi của em.” “Nhưng, là lỗi của mẹ em.”

“Vốn dĩ bà cũng nên cuộc sống tốt, nhưng bà kh chọn như vậy! Lục Thước, ở cùng , bất kỳ lúc nào em cũng thể bị khác vạch trần vết thương, em kh muốn như vậy! Em thừa nhận em mềm yếu ích kỷ, vì em muốn bảo vệ cuộc sống hiện tại, bố mẹ, trai chị dâu... Em đã nói , cuộc đời của em kh chỉ một .”

Những lời cô nói, Lục Thước đều đã nghĩ đến. Nhà họ Lục, nhà họ Hoắc, đều kẻ thù.

ở cùng Lục Huân, chắc c sẽ tính kế, khả năng chính là nhà họ Tư.

Lục Thước kh ép cô nữa.

Nhưng cũng kh từ bỏ, nữa quỳ, dựa đầu vào đùi cô , khẽ nói: “Cứ đón tết vui vẻ đã, chuyện của chúng ta về sau lại nói, được kh?”

Lục Huân bật khóc; “Lục Thước, hà tất như vậy!” Lục Thước kh nói gì.

Hà tất như vậy... Đúng vậy, hà tất như vậy!

Đương nhiên là vì kh bu được! Nếu thể uống được, ai lại lựa chọn con đường khổ sở thế này, nhưng đến hại tại cũng kh hối hận, cũng chưa

từng nghĩ đến chuyện từ bỏ.

bảo cô ăn cơm, những chuyện, cần do bản thân giải quyết.

Lục Thước xuống lầu, bà Liễu đâu cũng kh ngẩng.

chỉ khẽ hừ một tiếng: “Gặp chuyện ? nói mà, m.ô.n.g còn chưa lau sạch, thì đừng đến kiếm chuyện với Tiểu Huân nhà ! Con bé còn nhỏ nên mới trúng chiêu của , nếu gặp sõi đời, m thứ c phu mèo quào của căn bản kh dùng được.”

Lục Thước kh phản bác.

ngồi đối diện bà Liễu, vòng lên chỗ bà .

Bà Liễu tức giận cười: “ nhóc, da dày thật đ! Thế nào, kh hạ được Tiểu Huân nên vây Ngụy cứu Triệu ? kh giúp nói chuyện đâu!”

Lục Thước ôn tồn nho nhã: “Cháu kh ý đó! Chỉ là muốn ngồi với dì Liễu thôi.”

Dì Liễu nâng mắt, gương mặt th tú kia. Trong lòng vui như nở hoa.

Trong lòng bà cũng chút hài lòng, đàn với phụ nữ mà, chung quy cũng chỉ là chuyện kia, cũng do đàn chủ động. Bây giờ gây loạn chút mâu thuẫn cũng được, đúng lúc xem thành ý của tên nhóc này.

Lục Thước ngồi một lúc, hỏi Lục U đang ở đâu.

Tiểu Lục U ăn no nê, chạy lung tung trong biệt thự, phía sau một bể bơi, trời lạnh nhưng vẫn xả nước vào, đang bơi bên trong...

Lục U muốn xem xem là ai. Là Lục? Cô bé ngồi xổm trên bờ hồ, giọng l lảnh: “ Liễu, kh lạnh à?”

Con trai của thư ký Liễu, đã bốn mươi , thể làm bố của Tiểu Lục U được .

Lúc về nước, cũng thích đem đồ cho cô bé.

Tiểu Lục U vui vẻ thích thú đợi, đợi lên bờ, nhất định sẽ đưa đồ ăn ngon cho cô bé.

Đêm tối như mực.

Trong nước bỗng nhiên một vươn lên, da thịt trắng mịn dính đầy nước sáng bóng khỏe đẹp, trượt xuống theo từng cơ bắp săn chắc, chút ửng đỏ, vô cùng gợi cảm!

Hơn nữa da thịt trắng mịn kia còn ở ngay trước mặt. Tiểu Lục U chỉ cần há miệng là thể cắn trúng ! Thật kích thích!

Lục U đỏ ửng mặt, chằm chằm vào khối thịt trước mắt, cả một lúc lâu mới định thần lắp bắp nói: “ là nam hay là nữ vậy?”

Diệp Bạch vuốt gương mặt tuấn .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Vừa vung tay, nước lập tức b.ắ.n tung tóe lên mặt Tiểu Lục U. Diệp Bạch cười xấu xa: “ muốn kiểm tra thử kh?”

Lục U xuống, sau đó che mắt lại: “ kh mặc quần?” “Quần bơi cũng là quần!”

Diệp Bạch quay về thành phố B, dẫn theo bố mẹ đến thành phố € đón năm mới, bố mẹ ở khách sạn, thì thích mỗi ngày bơi m vòng nên ở nhà họ Liễu.

cầm khăn lau , vừa đánh giá Lục U.

Cô gái nhỏ trắng mũm mĩm, tr khá xinh xắn, m phần giống với Lục Thước, kh cần hỏi cũng biết được thân phận.

Lục U vụng trộm qua kẽ tay.

Cô bé nhỏ giọng hỏi: “ là thật hay là giả vậy? thể luyện được to như vậy?”

Diệp Bạch tiện tay ném khăn l , nằm lên ghế nghỉ ngơi, l khăn tắm che lại vỗ vào vị trí bên cạnh: “ muốn đến sờ xem kh?”

Lục U giả vờ làm mặt quỷ: “ mới kh thèm! sớm đã cai sữa !”

Diệp Bạch bật cười, hàm răng trắng vô cùng nổi bật trong đêm tối. liếc cô bé: “Đến với trai em ? ta lại nghĩ ra trò xấu gì vậy?”

Lục U ngồi bên cạnh : “ cũng thích chị Lục Huân.” Diệp Bạch kh trả lời cô bé, chỉ xoa cằm, như đang nghĩ gì đó! Đôi mắt Lục U sáng, chớp mắt .

Diệp Bạch đang định nói gì đó thì một bóng dáng cao ráo ở trước mặt đến, kh ai khác chính là Lục Thước.

Trời đ rét lạnh, tình địch gặp nhau. Diệp Bạch lập tức cởi khăn tắm, để lộ vốn liếng của , Lục Thước ăn mặc cẩn thận, từ trên cao xuống kia, khẽ cười: “Trời đ lạnh giá mà quản lý Diệp kh lạnh ?”

Diệp Bạch cười ha ha hai tiếng: “Nghĩ đến Tiểu Huân ở đây, chẳng th lạnh nữa!"

Lục Thước đầy thêm ý nói: “ ở đây mãn kiếp cũng vô dụng!" Diệp Bạch cũng kh quan tâm

nói thêm m câu khó nghe, quả nhiên Lục Thước u ám mặt mày, trong lòng vui vẻ: Nhóc con, thì hay ! Nhưng em gái của tên khốn này cũng khá đáng yêu!

Lục Thước dẫn Lục U rời , Diệp Bạch khẽ chớp mắt.

Tiểu Lục U thực sự kh nhịn được nữa, chạy lại sờ hai cái trên , cảm giác tay trên cơ bắp kia tốt thật đ, giống như tơ nhung bọc l sắt thép vậy!

Lục Thước tức giận: “Lục Thước!”

Tiểu Lục U sờ xong, vung bàn tay nhỏ, kéo cánh tay trai chạy . Diệp Bạch lắc đầu.

đứng dậy giãn lại nhảy vào hồ... Lục Thước quay về Lục viên.

Lục Khiêm gọi vào phòng làm việc, thẳng vào vấn đề hỏi: “Buổi tối đến đây, là Tư An Nhiên kh?”

Lục Thước kh phủ nhận.

Lục Khiêm liếc , cũng kh trách cứ gì, mà suy nghĩ cặn kẽ một lúc mới bình thản nói: “Lục Thước, quá khứ bố cũng làm chuyện giống như con, kh chừa lại đường lui, nhưng bây giờ bố già , nhiều chuyện ngoài mặt cho qua là được! Chuyện của Tư An Nhiên này, bố kh thể nói là con sai, chỉ thể nói là con trách nhiệm! Nếu con ra tình cảm đối với Lục Huân sớm một chút, con và Tư An Nhiên sẽ kh xem mắt, tất cả những chuyện này ít nhiều con cũng nể mặt mũi nhà họ Tư, kết thúc mọi chuyện !”

Ông vốn nghĩ con trai còn trẻ, sẽ kh nghe theo.

Nào ngờ Lục Thước tán thành: “Bố, con cũng nghĩ như vậy!” Còn ba ngày nữa là đến năm mới, chuẩn bị về thành phố B một chuyến, đến nhà họ Tư giải quyết mọi chuyện.

Thương nhân mà, đều xuất phát từ lợi ích. Cho nhà họ Tư lợi ích, chuyện này xem như sẽ qua thôi.

Lục Khiêm gật đầu, hai cha con lại thương lượng, cho lợi ích đến mức độ nào, những chuyện này đều nghiên cứu!

Hôm sau, Lục Thước đã bay đến thành phố B.

Đương nhiên, Tư An Nhiên cũng quay về .

Lục Thước gặp mặt với hai bà nhà họ Tư, bà Tư cũng mang theo tư duy của một thương nhân, đôi bên thảo luận một hồi, cuối cùng Lục Thước cho họ một dự án năng lượng mới thì mới xe như giải quyết chuyện này ổn thỏa.

Lợi nhuận ròng của dự án này ít nhất là chục tỷ. Cũng xem như đã đền bù ổn.

Bố mẹ Tư An Nhiên hài lòng, hôm sau c bố hai bên đã giải trừ hôn ước, Lục Thước quay về thành phố C vào buổi tối, hôm quay về đã là ba mươi!

Hai nhà Lục và Liễu qua lại thân thiết.

M năm nay bà Liễu và con gái thường hay ở nước ngoài, thư ký Liễu đến Lục viên ăn cơm, năm nay cũng kh ngoại lệ.

Ông dẫn theo vợ và con trai, con dâu đến.

Minh Châu đón , kỹ một lượt hỏi: “ Tiểu Huân kh đến?”

Thư ký Lục chút mất tự nhiên.

Minh Châu bèn nói: “Mọi để con bé ở lại kh tốt đâu!” Đúng lúc, xe Lục Thước chậm rãi vào, mới dừng xe đã nghe th mẹ nói: “Lục Thước, con quay về đúng lúc lắm, Tiểu Huân kh đến, con đón con bé qua ăn bữa cơm .

Ánh mắt Lục Thước sâu kh th đ. Kh khí xung qu cũng kỳ diệu.

Cuối cùng, Lục Thước khẽ cười: “Được, con đón! Mẹ dẫn chủ Lục dì Lục vào ngồi trước .

Cả nhà họ Lục: ... Minh Châu mời bọn họ vào, Lục Khiêm đang ở trong phòng khách dặn dò quản giả, th bọn họ vào thì cười ha ha l bao lì xì ra cho hậu bối, cái còn lại cuối cùng lớn nhất rõ ràng là để cho Lục Huân.

Minh Châu mỉm cười: "Lục Thước đón ! Lục Khiêm, bao li xi này của kh tiết kiệm được đâu."

Lục Khiêm bỏ bao lì xì vào trong túi.

Ông ôm vai vợ: “Đây cũng xem như lần đầu con bé đến, em cũng nên chuẩn bị bao lì xì.’’

Lục Khiêm nói như vậy, Minh Châu cũng kh nghĩ nhiều. Thậm chí bà còn gật đầu: “Cũng đúng!”

nhẹ nhàng nói với Lục Khiêm: “Đứa nhỏ đó lễ chút sợ em đ! Em đưa bao lì xì dày một chút, lẽ cô bé sẽ kh lo lắng.” lẽ thời gian đã lâu .

Hoặc lẽ con cái đều đã lớn, nên những chuyện quá khẽ bà cũng kh còn để ý đến vậy.

Minh Châu lên lầu chuẩn bị bao lì xì.

Lục Khiêm ngẩng đầu , ánh mắt đầy vẻ dịu dàng.

Thư ký Lục khẽ huých : “Mọi còn chưa nói chuyện đó à?” Lục Khiêm hạ thấp gióng: “Xem theo ý của bọn nhỏ thôi!”

Nửa tiếng sau Lục Thước đã đến nhà họ Liễu.

Trong biệt thự rộng lớn, ngoài làm cũng chỉ Lục Huân ở nhà, cô đang ở phòng khách đọc sách.

Lò sưởi trong tượng rực cháy, cô mới gội đầu, dựa vào sưởi ấm.

Lục Thước đến, làm trong nhà ít nhiều cũng đoán được quan hệ giữa bọn họ, vì vậy cũng gần gũi hơn: “ Lục đến !”

Lục Huân nâng mắt thì th Lục Thước. tr vẻ phong trần mệt mỏi, áo khoác đen móng dính chút tuyết. Cô khẽ nhíu mày: đến làm gì?

Lục Thước ngồi xổm, giúp cô vuốt mái tóc ẩm ướt: “S tóc , ăn cơm giao thừa với .”

Tim Lục Huân đập nh hơn.

, qua một lúc vẫn kh động tĩnh gì, Lục Thước lại nói một lần nữa: “Nghe lời!”

dặn dò làm đem máy s xuống, thái độ giống như chủ nhân vậy.

làm cảm th hai họ xứng đôi, vui vẻ lên lầu.

Lục Huân cắn môi: “Em kh muốn ! Em mà được chứt” Lại nói, Tư An Nhiên đã đến thành phố C , hơn nữa còn chạy đến Lục viên.

Tư An Nhiên thẳng t theo đuổi Lục Thước nồng nhiệt như vậy, Lục Huân càng cảm th thân phận hèn mọn... Cô nào dũng khí cùng ăn bữa cơm giao thừa.

làm cầm máy s đến.

Lục Thước ngồi trên sô pha, s tóc cho Lục Huân.

muốn trốn, khẽ giữ cô lại, dịu dàng thấp giọng nói: “Em mới chạy về từ thành phố BI Cũng coi như hơn hai mươi tiếng chưa chợp mắt! Đừng quậy nữa nhé?”

Lục Huân rũ mắt: “Lục Thước! Em đã nói chúng ta...”

kh chấp nhận!”

Lục Thước thì thầm: “Chúng ta thích nhau, tại kh ở cạnh nhau?”

Nếu dễ dàng tìm được thay thế, thì đó kh là tình yêu !

Lục Thước trước giờ đều biết bản thân muốn gì, một khi đã quyết thì sẽ kh hối hận.

kh nói gì thêm, chỉ im lặng giúp cô s khô tóc, cuối cùng vỗ nhẹ vai cô: “Đi thay quần áo !”

Lục Huân còn muốn nói gì đó.

Lục Thước , dịu dàng nói: “Tiểu Huân, em thật sự kh muốn ở cùng ?”

Dưới ánh đèn, trong mắt hiện rõ tơ máu. Xem ra, chuyện nói là thật, đã hơn hai mươi tiếng chưa ngủ .

Lục Huân muốn hỏi chuyện Tư An Nhiên, nhưng cô kh nói nên lời, chỉ im lặng lên lầu.

Lúc thay đồ, cô cũng tự hỏi : muốn ở cùng Lục Thước kh? Cô muốn! Vậy cô thể vi Lục Thước dũng cảm một lần hay kh?

Lục Huân bản thân trong gương, cảm th xa lạ, cô khẽ xoa mặt : với đôi mắt đầy niềm vui này, là bản thân cô ?

trong gương đã trả lời cho cô . Lúc cô xuống lầu, Lục Thước ngẩng đầu .

Lục Huân mặc một chiếc váy dài màu hồng cánh sen, bên ngoài khoác một áo l dáng dài màu trắng, tr xinh đẹp th thuần.

xuống lầu, nhỏ nhẹ bảo làm chuẩn bị quà cho cô . Lục Thước kh ngăn cản, chỉ yên lặng đợi cô .

Một lúc sau, làm đưa giỏ trái cây vận chuyển bằng đường hàng kh đến, Lục Thước đưa tay nhận l.

ở nhà họ Liễu căn bản kh cần e dè, trực tiếp ôm l Lục Huân , cô nhỏ giọng nói như vậy kh ổn.

Lục Thước chuyển sang năm tay cô .

Lục Huân kh làm được gì , cũng kh nói gì, chỉ là lúc lên xe Lục Huân nhẹ giọng nói: “Để em lái xe cho.”

Lục Thước đặt giỏ trái cây sau cốp xe, lúc đóng lại thì khẽ cười tựa như kh.

vậy, đau lòng à?” Lục Huân kh lên tiếng, cô chỉ ngồi vào ghế lái.

Lục Thước đỡ cửa xe nói nhỏ: “Vẫn chưa đến mức thiếu ngủ! Xuống xe , để lái.”

Lục Huân kh chịu.

Lục Thước chằm chằm một lúc, bỗng nhiên cười nói: “Em như vậy, đúng là giống vợ.”

Lục Huân đỏ mặt: “Em lo lắng cho , kh nên trêu chọc em vậy.”

Tính cách cô tốt, cho dù trách cứ cũng chỉ nhỏ giọng, khiến Lục Thước cảm giác đáng yêu. chỉ muốn hôm nay kh giao thừa, sẽ đưa cô đến nơi kh tận sức bắt nạt cô !

Thế nhưng cũng muốn cùng cô đón năm mới!

Lục Thước ngồi vào ghế phụ, nhì Lục Huân lái xe thuần thục, khẽ hỏi: “Học lúc nào vậy? chưa từng th em lái xe.”

Lục Huân mím môi: “Mười tám tuổi đã học , kh thích lái lắm.” Lục Thước gật đầu.

Một lát đã đến ngã tư phía trước, là đèn đỏ, kh nhịn được nắm tay cô

Lục Huân khẽ rút tay ra: “Đang lái xe đ!” Lục Thước trực tiếp nắm nhẹ cằm cô nghiêng qua hôn cô ... Lục Huân yên lặng kh động đậy.

Gương mặt bọn họ tựa sát nhau, làn da nóng, hôn vào môi cô lại càng nóng hơn, cứ vậy trêu chọc cô...

Lục Huân bị buộc ngậm miệng lại. Lục Thước khẽ cười, bỗng hiên hôn sâu vào trong.

Lục Huân ngây ngô, nào đối thủ của , khẽ đập vào vào vai , ê a vài tiếng.

Lục Thước bu cô ra. Môi cô đỏ nhuận mê , lại kh nhịn được ngậm mút một lát.

Thời ểm này đêm ba mươi, mọi đều ăn cơm .

Trên đường kh xe, và cô cứ ở ngã tư đường, hôn nhau cũng đến mười phút.

Lúc kết thúc thật sự, mặt Lục Huân đỏ bừng lên. Cô run giọng nói: “ kh được như vậy nữa!"

Lục Thước khẽ xoa môi cô, khàn giọng nói: “Hai ba ngày kh gặp em, nhớ em.”

Lục Huân đạp chân ga, kh chịu quan tâm nữa. này kh đứng đắn.

Lục Thước lại kh tha cho cô, khép hờ mắt hỏi: “Cái tên u Mỹ n.g.ự.c lớn kia trong nhà em đâu?”

Lục Huân cắn môi: " tên Diệp Bạch, kh ...” Từ kia, cô kh nói ra được.

Lục Thước khẽ cười, thật ra là ghen, nhưng thân phận quản lý này theo ta, cũng kh ngăn được, dù ở bên cạnh nhau lâu như vậy vẫn kh gì thì vĩnh viễn cũng kh .

Tâm trạng Lục Thước tốt!

Chiếc xe chầm chậm chạy đến Lục viên, Lục Huân rõ ràng càng căng thẳng hơn.

Lục Thước nghiêng đầu : “ vậy, con dâu xấu cũng gặp mẹ chồng, căng thẳng ?”

Két...

Lục Huân đạp tg, nhưng vẫn đụng cột đá phía trước. Rầm một tiếng.

Chiếc Roll Royce quý giá, mặt trước bị đụng mất một mảng, logo xe rơi xuống. Lục Huân nói: “Ai bảo nói bậy đ.”

Lục Thước cũng kh giận, dựa vào ghế cười.

Quản gia chạy đến, tay cầm đèn ện chiều vào, lớn tiếng gọi: “ chủ đụng xe ! Mọi mau đến xem xem1”

Hét to như vậy, hay lắm, trong phòng khách cũng chạy ra ngoài. Lục Khiêm và Minh Châu trước, vừa đã th Lục Huân ngồi ở ghế lái, còn con trai bọn họ thì lại thoải mái ngồi ở bên cạnh.

Lục Khiêm tức giận đang định mắng con trai. Minh Châu tiến lên trước mở cửa xe: “Tiểu Huân kh chứ?”

lại nói Lục Thước: “ con lại để Tiểu Huân lái xe chứ!” Mặt Lục Thước dày, ngồi đó khẽ cười: “Cô lái xe tốt! Chỉ là vừa nãy con nói đùa với cô m câu, cô kh lái nổi nữa, nên mới đụng xe.”

Minh Châu kỳ quái hỏi: “Con nói gì với con bé?” Lục Thước ra vẻ đang định nói...

Lục Huân gấp gáp: “ kh được nói.”

Lục Thước , chỉ cười, chút lường biếng. Minh Châu cũng kh ngốc.

Con trai biểu hiện rõ ràng như vậy, nếu bà còn kh cảm giác gì thì chẳng sống vô ích m năm nay ?

Đón năm mới, bà cũng kh nói gì.

Nhóm vào nhà, Lục Huân rõ ràng kh tự nhiên lắm, Lục Thước cũng kh gần gũi với cô ,

Tiểu Lục U, khẽ hất cằm.

Tiểu Lục U cầm máy tính bảng, chạy đêm ôm l cánh tay Lục Huân: “Chị Lục Huân, giúp em qua cửa này với.”

Lục Huân vẫn chưa kịp nói gì đã bị Tiểu Lục U kéo . Một cái bàn tròn lớn, hai cô gái tụ đầu vào nhau.

Gần gũi thân thiết.

Ánh mắt Lục Thước Lục Huân một lát, cởi áo khoác nói chuyện kinh do với bố và bố con nhà họ Liễu, Minh Châu và bà Liễu cũng nói m chuyện phụ nữ với nhau.

Thức ăn lần lượt được đưa lên. Lục viên vô cùng náo nhiệt.

Minh Châu vội rút bao li xi ra, đưa cho Lục Huân: “Tiểu Huân, bao li xi của dì nhé.”

Lục Huân chút bất ngờ, sau đó đôi mắt chợt phiếm đỏ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...