Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 1410: 1419:

Chương trước Chương sau

Chương 1410 Cô vươn tay nhận l

Lục Khiêm cũng đưa bao lì xì qua, cười nói: “Ngốc ! Dì cháu cho cháu lì xì, còn kh mau nhận .”

Lục Huân khẽ run môi.

Thật ra chỉ bản thân cô mới biết, cô đến đây mất tự nhiên, cô kh biết bản thân thực sự được chào đón hay kh, cô nghĩ dì Minh Châu đã nhận th được gì đó , nhưng giờ dì vẫn nguyện ý cho bao lì xì.

vươn tay nhận l.

Một bàn tay còn nh hơn cả cô , nhận l.

Là Lục Thước. tự nhiên nói: “Tiểu Huân kh túi, con cầm giúp cô .” Bầu kh khí bỗng cứng nhắc.

Như vậy kh khác gì c khai, là kiểu nói nhưng lại giống hư chưa nói vậy.

Tất cả mọi đều Minh Châu.

Lục Thước biết bản thân khá liều lĩnh, đang đợi mẹ tỏ thái độ, đương nhiên bà kh đồng ý thì cũng ở cùng Lục Huân, dẫn con gái về nhà thì kh lý gì lại rút lui.

Minh Châu khẽ nhếch miệng. Đương nhiên sẽ kh thờ ơ.

Con trai bà , cùng với con gái mà bà hận nhất, lại quen nhau.

Lục Thước muốn bà đồng ý.

Minh Châu nghĩ, cho dù bà đồng ý hay kh thì bà cũng sẽ kh phản đối.

Cuộc đời là của bản thân Lục Thước, bà kh thể vì kh thích mà ngăn cản hai bọn họ... Như vậy kh bà ngăn cản Lục Huân gả vào nhà họ Lục mà là đẩy Lục Thước xa.

Trong lòng bà phức tạp, kh rõ là cảm xúc gì.

Một lúc lâu sau, bà tháo vòng phỉ thúy đeo trên tay xuống, cung đưa cho Lục Thước: “Con giúp con bé đeo lên !”

Lục Thước ngồi đó.

mẹ chăm chú, đầu mũi chua xót, một lúc lâu sau vẫn kh nói được gì.

Minh Châu cũng vậy.

thương Lục Thước, tình cảm này khác kh thể hiểu được, bà từng mang theo Lục Thước lưu lạc bên ngoài hai ba năm, bởi vì bà tuổi trẻ xúc động, khiến Tiểu Lục Thước chịu khổ nhiều.

vẫn luôn muốn bù đắp.

Lục Huân là con gái của Lam Tử Mi, nếu giao cô cho Lục Thước thể khiến vui vẻ thì Minh Châu cũng nguyện ý.

Chỉ là để bà thể đối mặt bình thường thì vẫn cần thêm thời gian. Cuối cùng Lục Thước đưa chiếc vòng tay kia qua.

muốn đeo cho Lục Huân, bàn tay thon dài được nắm trong tay, bỗng chút luống cuống.

Lục Huân như muốn khóc.

thấp giọng nói: “Cám ơn dì.” Minh Châu chỉ khẽ cười.

Phía dưới bàn, Lục Khiêm nhẹ nhàng nắm l tay bà , nằm thật chặt.

Bọn họ Lục Thước đeo vòng cho Lục Huân, món đồ đó là của bà cụ để lại, nếu bà cụ linh thiêng biết được Lục Thước đã cô gái thích, chắc c sẽ vui.

Lục Khiêm bảo làm đen rượu trắng đến.

Minh Châu kh yên tâm khuyên vài câu, Lục Khuyên nói: “Kh đâu, chỉ uống một ly thôi.”

Nhà họ Liễu cũng kh dám thở mạnh.

Mãi đến khi rượu được đem lên, thư ký Liễu và Lục Khiêm khi chạm ly, bầu kh khí mới sôi nổi trở lại. Mọi cùng uống rượu.

M trẻ tuổi kh ngồi nổi nữa, được một lát Tiểu Lục U đã kéo Lục Huân ra xem pháo hoa, còn quấn l quản gia l ra một ít, tự b.ắ.n pháo hoa.

Pháo hoa b.ắ.n lên trời, bờ vai Lục Huân được ôm l. Cô nghiêng đầu , là Lục Thước.

uống một ít rượu, gương mặt nho nhã ửng đỏ, tr thu hút. Lục Huân nhỏ giọng nói: “ ra đây kh mặc thêm áo khoác?”

Lục Thước cười nói: “Kh lạnh!”

rút một ếu thuốc tư trong túi, cúi đầu châm thuốc, sau đó tiến lên châm một hàng pháo hoa... Tia lửa b.ắ.n khắp nơi, cách gần.

Tiểu Huân nhát gan, cô tránh về phía sau.

Lục Thước ôm cô trong lòng, gương mặt nhỏ n của cô lộ ra ngoài, chút lưu luyến chăm chú vào pháo hóa.

Tiểu Lục U cầm pháo hoa lớn, chạy qu bọn họ.

Một lát sau, Lục Thước cũng ôm cô bé đến, ôm cả hai cô gái. Tiểu Lục U kh hề ghen tỵ chút nào.

Cô bé đòi bao lì xì với Lục Huân.

Lục Huân kh chuẩn bị, Lục Thước bèo bảo cô l trong túi , Lục Huân l ra... Sau đó cô ngẩng đầu , Lục Thước khẽ cười.

vuốt tóc cô, hôn cô. Mặt Lục Huân ửng đỏ...

Tiểu Lục U thích chơi đùa, kh đứng yên được, chẳng m chốc đã chạy chơi chỗ khác .

Lục Thước đưa Lục Huân đến dưới gốc tử đằng, đè hôn cô một lúc lâu mới tựa vào cô thở dốc.

Lục Huân vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Nhưng cô kh thể phớt lờ thân thể nên kh dám động đậy. Lục Thước kề sát tai cô : “Tìm chỗ khác?”

Lục Huân cảm th kh tốt, lần đầu tiên cô chính thức đến nhà gặp mặt, cô kh thể tùy tiện xảy ra quan hệ với như vậy được.

Lục Thước cũng kh kh nhịn được.

ra được lo lắng của cô , kh nói gì, chỉ ôm cô vào lòng hôn. Ít nhiều cũng để cô chạm vào.

Lục Huân nhát gan, giống như chú thỏ vậy, Lục Thước khẽ cười. Cuối cùng ôm l nhau, giả vợ giận dỗi nói: “Đã lâu kh làm , quên mất mùi vị ra ."

Tính tính lại, hình như bọn họ cũng gần nửa năm chưa làm ! là đàn bình thường, đương nhiên muốn !

Lục Huân chôn mặt trước n.g.ự.c , nhỏ giọng nói: “Về thành phố BI lại...” Lục Thước thấp giọng nói: “Về chúng ta sẽ dọn về lại, được kh?”

Lục Huân kh lên tiếng, cô cảm th quá nh... Lục Thước lại hôn cô , thì thầm nói: “Vậy chuyển về, cuối tuần đón em qua.”

Lần này cô kh phản đối.

Lục Thước đã xác định là con rể nhà họ Liễu, đêm khuya, cũng đưa về nhà.

Lục Khiêm ngồi một lúc lên lầu. Minh Châu tắm xong, ngồi trước bàn trang ểm, chút ngây ngốc. Lục Khiêm qua ôm vai bà , kh nói gì, chỉ ôm bà ,

Minh Châu khẽ nói: “Bọn nhỏ sớm đã quen nhau đúng kh? Sợ em giận nên từng chia tay ?”

Lục Khiêm kh giấu bà , chỉ kể lại chuyện con trai đã làm, nói lại một lượt. Minh Châu nghe xong, trong lòng chút phức tạp. Lục Khiêm sợ bà khó chịu, nhẹ giọng an ủi: “Bọn nhỏ tùy hứng thôi! Minh Châu, là lỗi với em.

Minh Chu dựa vào vai .

Một lúc sau, bà mới thấp giọng nói: "Lúc em còn trẻ chẳng cũng tùy hứng đẩy ? Nếu kh tùy hứng em cũng sẽ kh ở cùng , Lục Khiêm, nếu em trách bọn nhỏ đồng nghĩa với việc phủ nhận bản thân, chuyện này kh c bằng với Lục Thước và cả Tiểu Huân.

Tình yêu của bà và Lục Khiêm là tình yêu. Còn Lục Thước và Tiểu Huân, chẳng lẽ kh hay ?

Lại nói, là con trai bọn họ chủ động trước, thực sự kh lý nào lại làm khó khác.

Lục Khiêm ôm Minh Châu.

Đêm ba mươi, tiếng pháo trúc bên ngoài vang vọng bầu trời đêm, pháo hoa nhuộm thành phố bởi những màu sắc rực rỡ.

Chỉ nơi này là yên tĩnh. Lục Khiêm ôm l vợ, để bà tựa vào vai .

Im lặng dựa vào một lúc lâu, Minh Châu nhỏ giọng nói: "Lục Khiêm, kh cần như vậy, em kh yếu ớt đến mức đâu!”

Bà khẽ mỉm cười: "Đã là chuyện của nhiều năm trước , nếu chỉ vì chuyện đó mà ngăn cản bọn nó ở bên nhau thì kh đáng!... Em cũng đã kh còn ngu ngốc như lúc trước nữa!"

Nhưng Lục Khiêm lại nguyện ý muốn bà tiếp tục ngốc như thế.

Ông lớn hơn bà nhiều, thật sự kh nhiều thời gian dành cho bà.

Nhờ bà kh bao giờ từ bỏ, bọn họ mới thể bên nhau cả đời.

Lục Khiêm nghĩ tới trăm năm sau, Minh Châu nhất định được chăm sóc thật tốt, Lục Thước thay gánh vác trách nhiệm này, cũng may bọn họ nuôi dạy con trai kh tệ.

Họ kh nói chuyện nữa!

Đêm ba mươi, ngày cuối cùng của mỗi năm,

Qua một năm lại bớt một năm, Minh Châu quý trọng những ngày ở bên Lục Khiêm.

Lục U từ dưới lầu chạy lên.

Cô bé tới rúc vào vai Lục Khiêm, dịu dàng : "Bố, con còn muốn b.ắ.n pháo hoa nữa!"

Lục Khiêm sờ đầu nhỏ của cô nàng: "Tìm bác Phúc b.ắ.n cho con .” Lục U nhếch cái miệng nhỏ n: "Bác nhát gan sợ lạnh nên chui vào ổ chăn !”

Lục Khiêm thương đứa nhỏ, lập tức mặc thêm áo khoác, còn kéo Minh Châu đứng lên: "Xuống xem thử nào!”

Minh Châu lười động đậy.

Nhưng Lục Khiêm vẫn dẫn bà xuống.

Pháo hoa cháy lên, bốn phía đều là tia lửa, Tiểu Lục U vui vẻ nhảy nhót.

Lục Khiêm quay đầu Minh Châu.

Bà tr vẫn còn trẻ trung, trong mắt vẫn thần thái động lòng , dường như nhớ tới năm đó đến thành phố B làm việc, dẫn theo hai thỏ b Stella Lou thăm bà, bà đón năm ở Fortune Plaza. Cũng là như vậy, khiến ta động tâm.

Lục Khiêm tới bên cạnh bà, nhẹ nhàng ôm bà vào trong ngực... Minh Châu vĩnh viễn là cô bé của !

Lục Thước đưa Lục Huân về.

Xe của và xe của Liễu một trước một sau, đậu ở trong sân. Xe dừng lại, Lục Huân nhà xuống xe cũng muốn theo. Lục Thước đưa tay ngăn cô lại.

Cô ngước mắt lên, .

Lục Thước nhỏ giọng nói: "Chúng ta ra ngoài dạo một chút? Tiểu Huân, vui vẻ.”

Tâm trạng của Lục Huân cũng kích động.

Cô thật sự kh ngờ mẹ Lục Thước lại dễ dàng chấp nhận như vậy, tất cả đều giống như một giấc mơ khiến cô kh thể tin được, nhưng cô cũng sự dè dặt của riêng , cô nhỏ giọng nói: "Đêm khuya như vậy, kh tốt đâu."

Lục Thước nở nụ cười.

cởi dây an toàn, tiến lại gần cô, giọng nói chút trầm: “Kh tốt... Chúng ta cũng đã làm .”

Lục Huân đỏ mặt, cô đẩy ra kh cho tới gần.

Lục Thước cười nhẹ, giúp cô tháo dây ăn toàn ra: "Thế thì ở chỗ em uống chén trà cũng được!"

Lục Huân kh thể từ chối, cô cũng kh muốn từ chối.

Lục Thước xuống xe, mở cửa xe cho cô, hai sóng vai nhau vào biệt thự.

Thư ký Liễu hai bóng , suýt nữa cười muốn nát mặt, đúng là kh thể ngờ được, lúc trước vì Lục Khiêm mà nhận nuôi một đứa

nhỏ, thật kh ngờ một đứa nhỏ này trưởng thành lại biến thành hai đứa nhỏ.

lời!

Thư ký Liễu thoải mái ngồi xuống, nói với Lục Thước: "Đánh với chú ván cờ , bọn trẻ các cháu chắc tốn nhiều c sức lắm !" Lục Thước cởi áo khoác ngồi xuống: "Chuyện nên làm mài!” Thư ký Liễu dừng lại một chút, thản nhiên hỏi: "Bắt đầu từ khi nào vậy?” Ông hỏi gì, Lục Thước đáp n.

Lục Huân chút ngồi kh yên nữa, tìm lý do lên lầu, chị dâu Liễu cười nói: "Tiểu Huân, thật ngại quá!”

Lục Thước giương mắt về phía cầu thang. Thư ký Liễu vỗ tay : "Chú ý một chút !”

Lục Thước cười cười, chuyên tâm đánh cờ... Mãi cho đến khi đồng hồ ểm mười hai giờ, thư ký Liễu mới bu tha cho .

Lục Thước kh ý định về nhà. vươn vai một cái: "Chú Liễu, chúc mừng năm mới.”

Nói xong liền cầm áo khoác, chậm rãi lên lầu, giống như nơi này là nhà của vậy.

Thư ký Liễu mở to hai mắt, chỉ về phía của nói với vợ: "Thằng nhóc này tự nhiên quá kh, thật sự xem nơi này là nhà của nó à?”

Bà Liễu hừ nhẹ: "Còn kh do đưa về !”

Thư ký Liễu kh đồng ý: "Rõ ràng là Tiểu Huân đưa về! Lão già như đây làm mị lực như vậy chứ?”

Bà Liễu cười khúc khích.

Thư ký Liễu ôm l vợ: "Được , chuyện của trẻ tuổi cứ để cho bọn nó tự lo, chúng ta cùng vui vẻ đón năm mới nào!"

Lục Thước đẩy cửa vào, Lục Huân còn chưa ngủ. Cô tắm rửa xong, mặc quần áo ở nhà ngồi trên sô pha chơi vài món quà nhỏ. 'Thoạt tr giống như một cô nhóc.

Lục Thước đặt áo khoác lên lưng ghế sô pha, ôm l cô từ phía sau, môi mỏng dán lên cằm cô nhẹ nhàng hôn...

Lục Huân nghiêng đầu: ' còn chưa về ?”

Lục Thước dứt khoát nói: "Đêm nay sẽ ở lại đây.” Lục Huân kh cho ở lại, thúc giục về nhà.

Nhưng cô đã đánh giá thấp trình độ vô liêm sỉ của Lục Thước, kh biết xấu hổ nói: "Chú Liễu giữ ở lại, em nói xem, ngủ với em hay là ngủ trên sô pha đây?"

Lục Huân kh giống như đang nói đùa. Cô cắn môi: " ngủ trên sô pha .”

Lục Huân cười khẽ hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô: "Em ngủ sô pha với .”

Lục Huân nói là đồ khốn.

Lục Thước cười vui vẻ, hiếm khi thoải mái như vậy, trong trí nhớ của vì để nh chóng tiếp nhận trọng trách của bố mà dấn thân vào sự nghiệp quá sớm, ngoại trừ học hành ra thì chính là làm việc.

Thật sự hiếm khi được ôm một cô nhóc đón năm mới như thế này.

Tướng mạo vừa đẹp lại biết ều, Lục Huân nh đã mềm lòng, Lục Thước nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt nhỏ n của cô: "Tiểu Huân của chúng ta lại lớn thêm một tuổi ! Đây... Tiền lì xì!”

l từ trong túi quần ra một bao lì xì, đặt trong lòng bàn tay cô. Lục Huân cẩn thận tháo ra, vừa nói: 'Tiểu Huân cái gì, em lớn hơn một tuổi!"

Lục Thước chỉ cười kh nói.

Trong lòng bàn tay Lục Huân thêm một chiếc khóa vàng tinh xảo, đặc biệt tinh xảo, mặt trên còn khắc tên cô và Lục Thước.

Một đời một kiếp một đôi!

Lục Thước đeo cho cô, lẩm bẩm: "Lần này thành phố B đặc biệt mua đ!"

Lục Huân thích. Cô ngước mắt Lục Thước, muốn hỏi , bọn họ thật sự là một đời một kiếp một đôi , là ngoài cô ra sẽ kh còn khác nữa hay kh?

Mặc dù cô ngây ngô, nhưng cô cũng mơ hồ biết rằng lúc bọn họ ở bên nhau, Lục Thước kh nào nữa.

Lần đầu tiên, cả hai đều đau. đổ mồ hôi nhiều... Nhưng sau này thì , liệu thể khác hay kh?

Lục Huân kh dám hỏi, sợ đòi hỏi kh được thứ muốn, bản thân sẽ cảm th xấu hổ.

Lục Thước cọ cọ cái mũi nhỏ của cô, chê cười cô: "Nhát gan vậy !”

Lục Huân đỏ mặt.

Ngoài cửa sổ, Liễu bắt đầu bản pháo hoa, đóa sâm b màu vàng kia bay lên thật cao, nở rộ ở chỗ cao... Lục Thước và Lục Huân hôn nhau, hôn lâu, mãi cho đến khi thân thể cô run rẩy mới hơi bu cô ra.

l.i.ế.m đôi môi đỏ mọng của cô, dỗ dành cô: "Tiểu Huân, gọi là .”

Lục Huân cảm th xấu hổ.

Cô kh chịu gọi, nhưng Lục Thước nhiều cách để cô gọi.

Đêm ba mươi, một ngày thư giãn, vốn là đêm dài đằng đăng để làm chuyện thích.

Lục Huân bị đè lên sô pha hôn hết lần này đến lần khác, quần áo ở nhà trên cô tản ra, thân thể nhỏ n kh chịu nổi sự chinh phạt của , nh đã trở nên mềm nhũn.

Lục Thước cũng chút động lòng.

nằm trên cô, vẫn khàn khàn dỗ dành cô: "Gọi .” Lục Huân chăm chú, trong mắt đều là hơi nước động lòng .

Lục Thước bỗng dưng vùi đầu vào cổ cô, tiếp tục ức h.i.ế.p cô, Lục Huân nhỏ giọng khóc, trong chốc lát cô nhịn kh được mà ôm l đầu ên cuồng hôn môi ...

Lục Thước kh nhịn nổi nữa.

ôm cô vào lòng, cắn răng khiến cô thoải mái một hồi. Dù ở nhà họ Liễu, kh nỡ làm khó cô.

Cuối cùng dừng ở đây.

Thật lâu sau, Lục Huân vẫn ở trong lòng , tóc trên trán ướt đẫm mồ hôi...

Lục Thước l từ trong túi áo khoác ra một cái hộp, mở ra, một vật nhỏ lạnh lấo nhét vào ngón tay Lục Huân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-1410-1419.html.]

Cô còn chút mờ mịt, giơ tay lên . Là một chiếc nhẫn kim cương.

Viên kim cương 2,8 carat, đeo trên ngón tay mảnh khảnh của cô vừa vặn. Cô chút mừng rỡ, nhỏ giọng hỏi: "Mua lúc nào vậy?” Lục Thước kh trả lời vấn đề này.

ôm l cô, dịu dàng hỏi: “Vừa th thoải mái kh?” Lục Huân cũng kh chịu trả lời.

Lục Thước kéo chăn che thân thể lẫn nhau, để cho cô nằm sấp trong lòng , sau đó cởi hơn phân nửa quần áo ở nhà của cô, ôm cô ngủ trong lòng.

hôn nhẹ mí mắt cô: "Chúng ta kết hôn sớm một chút, mỗi ngày em đều thể vui vẻ như vậy!"

Lục Huân kh cho nói.

Cô nháo muốn lên giường, Lục Thước khó xử, trực tiếp nói cho cô biết nếu như lên giường, đêm nay dù thế nào cũng kh nhịn được, cuối cùng nhẹ giọng oán giận bên tai cô: ' cũng kh thái giám."

Lục Huân đỏ mặt.

Cô kh dám động đậy nữa, nằm sấp trong lòng .

Thật ra thì ấm áp, hơn nữa... Hơn nữa đưa tay ra là thể chạm được viên kim cương kia, trong lòng cô cảm th yên bình.

Lục Huân nh đã ngủ .

Lục Thước lại kh buồn ngủ, cho dù đã gần hai mươi tư giờ kh ngủ.

ôm l Lục Huân, còn chút sợ hãi.

Lúc trước bỏ Lục Huân lại, nếu Lục Huân ôm ấp Diệp Bạch, thật sự kh còn cách nào khác. thể cướp lại, nhưng nếu cô động tâm với Diệp Bạch thì ?

Lục Thước chỉ cần nghĩ đến khả năng này, liền hận kh thể tự làm thịt .

muốn nh chóng cưới Lục Huân về nhà.

Mẹ khẳng định vẫn còn chán ghét, sẽ sống cùng Lục Huân ở thành phố B, ngày lễ ngày tết sẽ đưa cô về thành phố C, qua hai năm nữa bọn họ con, quan hệ thể trở nên hài hòa hơn...

Trong suốt dịp Tết, Lục Thước lui tới lui lại giữa hai bên. Mùng năm, đưa Lục Huân trở về Lục viên một chuyến, Minh Châu vẫn khách khí kh tính là đặc biệt thân thiết, nhưng Lục Huân đã cảm th vừa mừng vừa lo.

Buổi tối cơm nước xong, Lục Thước cầm chìa khóa xe, chuẩn bị đưa Lục Huân về nhà.

Minh Châu tựa vào sô pha xem TV, sâu xa nói: "Sáng mai kh hai đứa muốn về thành phố B , bây giờ đưa Tiểu Huân về sáng mai còn đón, ở lại đây một đêm !"

Lục Thước giật .

Sau đó cất chìa khóa xe , cũng kh hỏi Lục Huân, chỉ cười cười: "Mẹ nói đúng!"

Lục Huân: "Trong phòng ngủ của phòng cho khách, đêm nay dùng tạm một chút nhé?”

Lục Huân kỳ thật chút xấu hổ, nhưng đề nghị Minh Châu nói ra, cô kh nỡ từ chối.

Cô thì thầm rắc rối.

Minh Châu bộ dáng cô con dâu nhỏ, cố tình lạnh lùng, diễn tư thế của mẹ chồng.

Trong lòng bà còn chút sảng khoái.

Lục Khiêm th cô khiêm tốn, trong lòng buồn cười, nhưng cũng kh ngăn cản.

Lục Huân là một đứa trẻ, sợ lớn một chút, cũng kh chuyện xấu.

Tiểu Lục U nhảy tới: "Chị Lục Huân thể ở cùng với eml” Lục Thước: "Cô biết giường ở đâu!”

Tiểu Lục U: "Giường chỗ , chị kh nhận ra ?” Lục Thước nghiêm túc nói: "Nhưng cô cũng nhận ra !”

Tiểu Lục U làm mặt quỷ với , kh biết xấu hổ, chính là muốn chị Lục Huân làm ấm chăn cho mài

Lục Khiêm chuyện muốn dặn dò Lục Thước.

Tiểu Lục U dẫn Lục Huân đến phòng Lục Thước, đó là một gian phòng ngủ lớn hướng Nam, phòng khách và thư phòng, cộng lại hơn 100 mét vu.

Tiểu Lục U mở cửa phòng ngủ chính, mở hệ thống sưởi.

Lục Huân vừa đã biết, đây là phòng của Lục Thước, bên trong nhiều sách.

th quyển nào cũng giống nhau. Tiểu Lục U cũng kh qu rầy cô, cũng lật xem khắp nơi.

Đầu giường Lục Thước một quyển sổ phác thảo, giống như xé nát ghép lại.

Lục Huân ngẩn , nhận ra đó là bức tr vẽ khi còn bé, bị Lục Thước xé sau đó cô lại ghép lại.

Cô vẫn luôn cho rằng đã mất nó, Thì ra là ở chỗ Lục Thước!

Cô cầm lên, ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng vuốt ve bức tr bên trên, tim đập mạnh.

Lúc Lục Thước vào th cô ngẩn .

bế Tiểu Lục U ra ngoài, đóng cửa lại, tới phía sau Lục Huân thì thầm: "Đã từng một khoảng thời gian dài, hận em, thậm chí là dựa vào hận thù đối với em mà liều mạng học tập! Cho nên cho dù lúc trước chúng ta ở bên nhau tốt biết bao nhiêu, thích em bao nhiêu, nhưng vẫn cho rằng, đó là sự trả thù."

Th âm Lục Thước chút run rẩy.

nhẹ nhàng ôm Lục Huân vào lòng, nhẹ giọng nói: "Tiểu Huân, xin lỗi.”

Lục Huân cúi đầu, vẫn quyển phác họa kia.

Cô nhẹ giọng nói: “ từng hối hận về em kh? Nếu kh hận em, chúng ta sẽ kh ở bên nhau đúng kh?”

Lục Thước gõ đầu cô một cái: "Đồ ngốc!”

đặt quyển phác họa sang một bên, nhẹ nhàng ôm l cô, than nhẹ: "Tiểu Huân, em tin vào số mệnh kh? Trước đây kh tin, nhưng bây giờ nghĩ đây lẽ chính là vận mệnh.”

lúc muốn thoát ra, nhưng kh thể thoát nổi.

Cho nên thuận theo trái tim của , lựa chọn yêu cô, một đời một kiếp.

cũng may mắn, thể tìm được yêu sớm hơn bố , tuổi của và Tiểu Huân tương đương nhau, bọn họ thể cùng nhau qua những năm tháng dài đằng đẵng.

Lục Thước thích loại cảm giác này.

thấp giọng hỏi cô, yêu hay kh. Lục Huân bất ngờ.

Cô chưa từng nghĩ Lục Thước sẽ thích nghe ều đoa. Trước kia bọn họ ở cùng một chỗ, chưa bao giờ nói những lời này.

Lục Thước ôm l cô lẩm bẩm: "Trước kia là trước kia, lúc chúng ta chỉ thể xem như ở chung, nhưng bây giờ muốn nghiêm túc theo em cả đời! Lục Huân, em yêu kh?”

nghĩ bản thân độc đoán và khắc nghiệt.

cho bao nhiêu tình cảm, liền muốn đối phương cũng trả lại b nhiêu, ít một chút, cũng kh được!

Lục Huân kh muốn nói ra dễ dàng, cô nghịch nút áo sơ mi của , nhỏ giọng nói: "Đêm kết hôn, em sẽ nói cho biết.” Lục Thước mạnh mẽ hôn cô... Đêm nay, Lục Thước vẫn kh động đến cô!

Lục Huân thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại cảm th kh bình thường, triệu chứng này thể so với cai nghiện.

Lục Thước nhéo mặt cô: " chuẩn bị lái xe về thành phố BỊ Vừa vặn ở trên đường chơi hai ba ngày.”

Lục Huân chút kinh ngạc: "Thật ? Vậy Lục U cùng chúng ta kh?"

Năm sau, Lục U muốn thành phố B học đại học, Lục Huân tự nhiên hỏi.

Lục Thước cười nhẹ, ghé tai hỏi cô: 'Lục U theo chúng ta qua, vậy chúng ta nên thuê hai phòng hay là ba phòng?"

Lời nói kh biết xấu hổ như vậy, Lục Huân kh muốn để ý tới. Cô nghiêng , nằm trên gối trắng như tuyết, sau lưng là thân thể nóng bỏng của Lục Thước.

Cô biết muốn, nhưng là cô cũng kh to gan đến mức làm loại chuyện này ở trong nhà , chỉ là ban đêm thân thể của lại càng nóng hơn, vừa chạm đã bỏng tay.

Lục Huân nằm đối mặt với .

Cô nhỏ giọng hỏi: “ muốn toilet một chút kh?” “Em đau lòng?”

kéo cơ thể nhỏ n của cô qua, nhẹ nhàng ôm l, sau đó duỗi tay che lại hai mắt cô: “Ngủ ! Ngày mai còn dậy sớm nữa.” Lục Huân kh nghĩ nhiều, cô gối lên vai , qua hồi lâu mới ngủ. Trời còn chưa sáng Lục Thước đã thức cô dậy.

“Làm thế?” Lục Huân xoa hai mắt: “Còn sớm mài” Lục Thước xuống giường mặc quần áo.

Tối hôm qua tắm rửa xong thì để trần thân trên ngủ, lúc này đang đứng dưới giường mặc quần dài áo sơ mi, dáng thon dài rắn chắc đến mức Lục Huân kh dám thẳng.

Lục Thước kéo khóa quần, tới bên giường khom lưng, hai tay chống bên giường.

nhéo cái mũi cô, thân mật nói: “Hôm nay là ngày giỗ của bà cụ, cả nhà đều dậy sớm thắp hương! Theo thường lệ thì bữa sáng là bố làm, lúc này hẳn là Lục U cũng đã dậy .”

Lục Huân căn bản là kh biết.

Cô khẩn trương đến mức luống cuống tay chân, lại nhỏ giọng hỏi : “Em ở đây thuận tiện kh?”

Lục Thước cười khẽ: “Đều đã ngủ trên giường , còn hỏi thuận tiện hay kh?”

Khuôn mặt Lục Huân ửng đỏ yên lặng mặc quần áo, sau khi mặc áo len vào, sợi tóc đen nhánh cuộn trong áo len, khuôn mặt nhỏ n trắng nõn, Lục Thước động tâm, bất giác lên hôn một cái, dịu dàng nói: “ ra ngoài hỗ trợ trước! Em rửa mặt xong thì ra ngoài sau nhé.”

Lục Huân gật đầu.

Lục Thước lại cười cười với cô ra ngoài.

Sau khi rời , Lục Huân lập tức rửa mặt, tuy rằng cô vô cùng khẩn trương và luống cuống tay chân, nhưng trong lòng cô thỏa mãn kh nói nên lời... cái gì quan trọng hơn so với ở cùng một chỗ với thích chứ?

Lục Huân rửa mặt xong thì ra ngoài.

Phía chân trời đã sáng trưng, nhà họ Lục lặng lẽ thức tỉnh, toả sáng sức sống mới.

Trong phòng bếp náo nhiệt.

Lục Khiêm tự làm bữa sáng, Tiểu Lục U đang giúp đỡ, cô bé cũng làm kh được chuyện gì, chỉ là cô bé thích vây qu bố thôi, dáng vẻ như cô bé dính mẹ vậy.

Lục Thước cũng sẽ làm việc, cũng hỗ trợ. Lục Huân gọi .

Lục Khiêm nâng mắt cô, biểu tình vô cùng ôn hòa: “Tiểu Huân rời giường ?”

Lục Huân hơi ngượng ngùng, dạ một tiếng, nói cũng thể trợ giúp.

Lục Thước lại nói: “m đến vườn tưới nước cho m bồn cúc vạn thọ , trong phòng bếp nhiều khói dầu, kh thích hợp với con gái.” Tiểu Lục U kh làm: “Em đã ở đây cả nửa ngày, cũng nói nhiều khói dầu đâu.”

Lục Thước tự nhiên tiếp lời: “Em thế nào cũng ở nơi này, lại kh tiện ngăn cản! Đi , về sau chồng em đau lòng em.” Tiểu Lục U giả vờ oán giận: " vợ là kh thương em gái nữa.” Cô bé làm mặt quỷ lôi kéo Lục Huân ra ngoài.

Lục Huân tưới nước cho hoa.

Tiểu Lục U cảm th trời lạnh, nước máy thì quá lạnh giá , vì thế cô bé liền trộn lẫn cả nước ấm để tưới cho hoa, như vậy những hoa cỏ này nhất định sẽ ấm áp.

Những hành động này vừa lúc bị Lục Khiêm tr th.

Lục Khiêm tức đến méo mũi: “ thể dùng nước nóng tưới hoa được chứ.”

Ông đau lòng kh thôi, ôm cái hoa kia kém chút nữa đã rơi lệ: “Đây là hoa mà bà cụ để lại hoa, hôm nay là ngày của bà , con còn muốn tiền hoa của bà luôn hả.”

Tiểu Lục U chớp chớp mắt Lục Khiêm. Lục Huân cũng bọn họ.

Trong chốc lát, Lục Khiêm dời chậu hoa chỗ khác, đáng tiếc nói: “Cũng kh biết còn sống được nữa kh!... Lục U, nếu sống kh nữa, bố kh thể kh tét m.ô.n.g con .”

Tiểu Lục U liền qua ôm l cánh tay , chớp chớp mà : “Bố à, con cũng là b hoa nhỏ mà bà nội để lại mà, chẳng lẽ so ra con còn kh bằng m bồn hoa ư? Nếu bà nội biết bố đánh con, nhất định bà sẽ đau lòng, bố kh nghe lời bà nói thì chính là bố bất hiếu!”

Lục Khiêm tức đến bật cười: “Đâu ra lắm lời ngụy biện vậy? Ngày thường con học tập kh nghiêm túc, suốt ngày học m cái thứ linh tỉnh này à.”

Tiểu Lục U mặc kệ.

Cô bé thân thiết với Lục Khiêm, cái đầu nhỏ cọ cọ vào lòng bố. Lục Khiêm ôm con thở dài.

Trong nhà một đứa lớn, một đứa nhỏ, đứa nào cũng làm đau đầu.

Lục Huân mà hâm mộ vô cùng.

Lục Khiêm vừa nhấc mắt đã th ánh mắt của cô gái nhỏ, cũng hơi giống như khi còn nhỏ vậy, con bé cũng dùng ánh mắt khao khát này để , con bé khát vọng được tình thương của cha từ .

Khi còn nhỏ còn được, nhưng lúc này con bé đã lớn như vậy. Lại còn là vợ của con trai, kiêng dè.

Lục Khiêm cười nhạt một chút. Lục Huân hơi ngượng ngùng.

Lục Thước đã giúp đỡ chuẩn bị bữa sáng xong, tới xem, sau đó thì Lục Huân: “Làm vậy?”

Lục Huân lắc đầu: “Kh gì!”

Lục Thước duỗi tay xoa xoa mái tóc cô, nhẹ giọng nói: “Bái tế bà cụ, ăn bữa sáng xong chúng ta sẽ xuất phát.”

Lục Huân gật đầu.

Lúc này Minh Châu cũng xuống tầng, bà rời giường cuối cùng trong nhà, ngày thường cũng kh cảm th gì lắm, nhưng lúc này th Lục Huân còn thức dậy sớm hơn , Minh Châu th hơi ngượng ngùng mỉm cười một chút.

Khi bái tế bà cụ, Lục Huân đứng ở bên cạnh Lục Thước.

Lục Khiêm nói vài lời với bà cụ, Tiểu Lục U cảm th buồn nôn, liền trộm cười.

Lục Khiêm kh cách nào khác với con bé, nh chóng nói xong lời, nh chóng ăn cơm, nh chóng muốn đóng gói m đứa nhỏ này đưa đến thành phố B.

Tiểu Lục U lại càng kh muốn.

Cô bé nói còn muốn ở lại chơi m ngày nữa mới về.

Lục Khiêm ngắm lại là con trai cũng muốn tận hưởng thế giới hai nên cũng kh phản đối.

Qua năm mới, trong nhà nhiều đặc sản tết, quản gia và giúp việc đặt hết lên xe Lục Thước.

Lục Khiêm một lát gọi Lục Huân đến thư phòng cùng .

Lục Huân ít nhiều cảm th hơi khẩn trương, Lục Khiêm cô, dịu dàng cười cười: “Làm vậy? Trưởng thành lại sợ chú Lục à?" Ông do dự một chút vẫn nhẹ nhàng sở sở đầu cô. Giống khi còn nhỏ vậy.

Lục Huân ngoan ngoãn vào cùng , Lục Khiêm vào trước bảo cô đóng cửa lại.

Lục Huân khép cửa lại, xoay , Lục Khiêm đang rót nước trà. Trong chốc lát, hương trà tỏa ra bốn phía. Lục Huân ngồi trước mặt , ngồi thẳng tắp, hồi hộp vô cùng.

Lục Khiêm ngồi sau bàn làm việc, thật kỹ cô gái nhỏ của , hơn nửa ngày mới thở dài: “Hai vợ chồng Truyền Chí chăm sóc cho cháu tốt!”

Lục Huân ừm một tiếng.

Trong chốc lát cô lại nói thêm một câu: “Năm đó... Cháu thể hiểu được.”

Lục Khiêm chỉ cười khổ, l ra một ếu thuốc lá, châm lên nhưng lại kh hút, biểu tình nhàn nhạt như đang hồi ức chuyện gì đó, chờ tới khi l lại tinh thần thì t.h.u.ố.c lá đã cháy nửa cây.

Ông thấp giọng nói: “Đi tới lui, chúng ta vẫn là một nhà.” Ông Lục Huân và nói: “Lục Thước, thằng bé nó thích con! Tính tình nó thật ra giống chú, cố chấp, nếu kh thật tình

thích thì thằng bé sẽ kh đưa cháu về nhà, cũng kh thuyết phục nổi chính bản thân nó.”

Lục Huân lẳng lặng nghe.

Lục Khiêm mở ngăn kéo ra, từ bên trong l ra vài thứ, đóng gói chỉnh t, vừa đã biết là chuẩn bị tốt từ trước.

Hai tấm gi chứng nhận bất động sản, còn một hộp trang sức và sổ tiết kiệm.

Lục Khiêm nói nhỏ: “Hai căn nhà ở phân biệt ở thành phố B và thành phố C, đều là ở đoạn đường Đại Bình Tầng tốt, ngoài ra còn hai trăm triệu tiền mặt, này xem như lễ gặp mặt chú cho cháu! Còn về cái này...”

Ông mở tráp trang sức ra.

Bên trong là một bộ trang sức hồng ngọc, giọt m.á.u bồ câu đỏ tươi, vừa đã biết quý hiếm.

Lục Khiêm nói nhỏ: “Bộ trang sức này là Ôn Noãn tặng cho dì Minh Châu của cháu, dì cháu bình thường dì kh nỡ đeo, ngày đó sau khi Lục Thước mang con về, dì con liền l ra, nói nó thích hợp cho cô gái trẻ mang.”

Lục Huân nhẹ nhàng hít mũi.

Lục Khiêm biết trong lòng kh quá tốt, vì thế đứng dậy, nhẹ nhàng vỗ vào Vai cô.

Giọng nói của ôn hòa đến dị thường: “Da mặt dì cháu mỏng, ngại tự tặng cháu, chỗ nào kh chu toàn được thì mong cháu th cảm cho bà chút.”

Lục Huân dạ một tiếng.

Cô lẩm bẩm: “Cảm ơn chú Lục, và cả dì nữa ạ”

Lục Khiêm nhịn kh được mà vuốt tóc cô, thở dài: “Đã lớn như vậy !”

Một lát sau mới nói: “Mau xem Lục Thước một chút , nó đang đợi cháu đ.”

Lục Huân ôm đồ ra ngoài, Lục Thước đã chuẩn bị xuất phát, đứng ở bên cạnh xe hút thuốc.

Áo sơ mi trắng tinh, quần tây màu xám.

Bên ngoài tráo kiện màu đen mỏng đâu áo khoác, đĩnh bừng bừng phấn chấn.

Lục Huân giao đồ cho . Lục Thước bỏ vào trong xe, lại sờ mặt cô: “Làm vậy, muốn khóc hả?” Lục Huân kh thừa nhận.

Lục Thước ngửa đầu lên trên tầng, vừa lúc th một bóng hình thoảng qua, cười dịu dàng nói: “Đi chào hỏi mẹ một cái ! Ngoan.”

Lục Huân còn lớn hơn một tuổi đ, nhưng ở trước mặt Lục Thước, cô lại giống như một cô vợ nhỏ vậy.

Cô lập tức lên tầng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...