Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 1780: 1789 An Nhiên chết lặng nghe

Chương trước Chương sau

kh miễn cưỡng, lúc trước là suy nghĩ nhiều xin lỗi cô An! Từ nay về sau hai chúng ta kh nợ gì nhau, em kh nợ gì cũng kh cần trả tám trăm nghìn... Giữa chúng ta vẫn là kh gặp nhau tốt hơn!”

An Nhiên c.h.ế.t lặng nghe. Cô ngước mắt vào con mắt lạnh lùng của . Đột nhiên cô phát hiện thời gian dài như vậy chưa từng cười.

Lúc trước tuy nghiêm khắc nhưng khi ức h.i.ế.p cô vẫn sẽ cười, dáng vẻ của khi cười thật sự đẹp.

Trong mắt An Nhiên nóng, nóng...

Cô gần như muốn mất hết tự tôn để níu giữ , cầu xin đừng , thậm chí cô còn hèn hạ muốn một đêm.

Nhưng cô kh xứng.

Quả nhiên Hoắc Doãn Tư lạnh nhạt nói một câu: “Đồ khác dùng qua, Hoắc Doãn Tư cũng kh kh em là kh được.”

Nói xong về phía cửa. “Hoắc Doãn Tư!” Sau lưng truyền đến giọng nói của cô.

dừng bước, nhưng kh quay đầu giống như đang đợi cô nói chuyện.

An Nhiên siết chặt ga giường thấp giọng nói: “Mì còn chưa ăn, nguội hâm chút.”

Hoắc Doãn Tư quay đầu lại.

cô chằm chằm cười lạnh: “Cô An, em biết em đang làm gì kh? Nếu như em đã kh ý đó với thì đừng biểu hiện ra giống như một chú cừu non đơn thuần, ngoan ngoãn, đúng quả thật đã từng thích em nhưng đó là quá khứ ! Còn về mì... bản thân em tự ăn !”

Tay của đặt ở tay nắm cửa.

nghe th sau lưng tiếng thút thít, nhẫn tâm vẫn là đẩy cửa ra ngoài.

nghĩ cứ như vậy !

Cả đời Hoắc Doãn Tư chưa từng cầu xin ai nhiều lần, phụ nữ này lừa hết lần này đến lần khác... hà cớ gì dây dưa kh bu.

Tình cảm mà Hoắc Doãn Tư muốn là tất cả kh là sự ốm ờ của phụ nữ.

Cánh cửa lại đóng lại.

Một trận gió lạnh thổi vào, An Nhiên ho kịch liệt, mặt cô đổ kh bình thường, ho cũng kh ngừng lại, cô miễn cưỡng kHoắc một cái áo khó khăn xuống giường rót một ly nước ấm cho bản thân.

Uống được nữa ly đỡ được một chút.

Cô ngơ hai tô mì ở trên bàn đã nguội từ lâu, rau x ngát ban đầu cũng vàng .

An Nhiên kh hâm nóng.

Cô ngồi ở đó yên lặng mà ăn mì, lượng của hai một cô ăn hết.

Khi cô ăn nhớ lại lúc xưa.

Ở trong căn hộ xa hoa đó của Hoắc Doãn Tư, cô đã nấu cơm xong, cứ chê một ăn kh hết sẽ kêu cô ăn cùng, sẽ kêu cô gắp thức ăn cho , còn cô lựa hết rau mùi trong món ăn của , còn nói kh thích ăn thịt bò cô ăn hết.

Nhưng chưa từng ngăn cô bỏ rau mùi, khi cũng sẽ kêu cô nấu thịt bò.

Sau đó kêu cô ăn hết.

cứ ức h.i.ế.p cô nhưng những ức h.i.ế.p này căn bản kh là gì... Thậm chí An Nhiên nhớ lại nhưng cô biết kh thể nào quay lại được nữa, trong lòng hận cô.

Cô thờ thần ăn hết hai chén mì, cho dù dạ dày kh thoải mái.

Khi nằm ở trên giường trên chăn còn mùi của , cô kéo đặt lên mũi ngửi.

Nước mắt rơi cả đêm.

An Nhiên tám tuổi đã kh còn bố mẹ, cô được bố mẹ Tân Bá Lai nhận nuôi, sau khi lớn lên thì thuận theo tự nhiên hẹn hò với Tân Bá Lai, khi cô l tám trăm nghìn cho nhà họ Tân, bọn họ l tiền mắng cô kh biết xấu hổ.

Trả sạch !

Nhưng cô lại nợ Hoắc Doãn Tư.

An Nhiên chưa bao giờ oán trách số phận của bản thân nhưng đêm nay cũng chỉ đêm này cô cho phép bản thân lén lút nghĩ nếu như, nếu như bản thân xuất thân tốt chút, chỉ cần tốt chút, kh sự nhận nuôi của nhà họ Tân, kh sự tồn tại của Tân Bá Lai, kh tám trăm nghìn đó cô cũng dám dũng cảm một lần, cô cũng dám nói với Hoắc Doãn Tư một lần.

Em thích !

Chỉ là sự yêu thích đơn thuần, kh vì bối cảnh của , kh đẹp trai, chỉ là thích thậm chí bộ dạng vui vẻ khi ức h.i.ế.p em thì em cũng thích!

Nhưng kh xuất thân của cô chính là như vậy. Một quá khứ kinh khủng.

lẽ từ nay về sau, sẽ chán ghét cô... Đợi đến khi trả hết tiền cho , cô cũng kh cần xuất hiện trước mặt nữa, cũng kh cần khiến buồn nôn nữa.

Hoắc Doãn Tư về khách sạn.

từ bữa trưa đến tối cũng chưa ăn đồ, bao tử chút đau. Nhưng đầu đau hơn.

dựa vào sô pha ở trước cửa sổ sát đất hút thuốc, trong lòng tự giễu: Hoắc Doãn Tư mày thật sự đê tiện! Mềm lòng lần này hết lần khác, tìm cớ cho cô , cơ hội để cô nhận lỗi với mày!

Kết quả thì , cô chỉ cảm th thiếu mày tám trăm nghìn.

Tự đa tình!

Bao tử của kh thoải mái, hút thuốc xong sau đó gọi ện thoại nội bộ phục vụ khách sạn.

Một chén mì nước.

Qua khoảng chừng mười phút, chu cửa vang lên, đến cửa mở ra nghiêng để cho đó bước vào.

Nhưng đến kh nhân viên phục vụ. Trái lại là thư ký mới của .

Cô gái trẻ tuổi mặc áo ngủ trắng như tuyết cùng với một cái nón tai thỏ.

Th thuần đáng yêu, còn mang theo chút gợi cảm.

Thư ký ánh mắt của Hoắc Tư Doãn, chút ngại ngùng giải thích: “ vừa tắm xong muốn tìm tổng giám đốc Hoắc xác định lịch trình của ngày mai, vừa hay gặp được nhân viên phục vụ nên đã kêu đưa cho .”

Hoắc Doãn Tư chằm chằm cô ta.

chặn ngay cửa kh cho vào.

Giọng nói của trầm thấp nhưng chậm rãi: "Ảo giác gì vậy, để cô cho rằng thích nữ thư ký? Là ều gì để cô cho rằng sẽ thích cô ăn mặc như vậy? Bây giờ, cút ra ngoài!”

đối với giới nữ từ trước đến nay cũng xem như hoà bình. Nhưng lần này dùng chữ cút.

Thư ký mới kh bao giờ ngờ tới, ánh mắt của cô ta lưng tròng ở trong mắt, gần nửa ngày trời cũng chưa hoàn hồn lại. Tổng giám đốc Hoắc kh thích thỏ con ?

Nghe nói thỉnh thoảng còn kêu thư ký An ăn cà rốt.

Cô ta ngơ , Hoắc Doãn Tư đóng sầm cửa lại, dùng sức gần như muốn đập nát cửa nhưng vẫn kh hả giận, từ trong túi áo l ện thoại ra gọi cho thư ký Nghiêm ở thành phố B.

Tối khuya thư ký Nghiêm đã ngủ từ sớm.

Đêm khuya c ba nhận được ện thoại của chủ chị kh dám kh nghe, vì thế l một trăm phần trăm tinh thần để đối phó.

Giọng nói của Hoắc Doãn Tư lạnh lùng. “Ngày mai tám giờ sáng, muốn th chị!”

“Ngoài ra, mời thư ký An đó cút ! Sau này kh muốn th cô ta nữa!”

“Sau này trong tầm của kh được phép xuất hiện đồ liên quan đến thỏ, bao gồm quần áo, thức ăn vân vân, nhân viên nữ kh được họ An, họ An đều kh được tuyển dụng.”

Thư ký Nghiêm nuốt nước bọt.

Bây giờ đã làm một giờ sáng chị đến được thành phố W chứ? Cho dù chạy xe cũng năm, sáu tiếng!

Máy bay càng kh !

Nhưng nghĩ đến tiền lương hậu hĩnh, thư ký Nghiêm lại cắn răng từ trong chăn ra.

Chị vừa mặc quần áo vừa nh chóng nói: “Được! Sáng mai đúng tám giờ tổng giám đốc Hoắc sẽ th , sau này sẽ lọc qua nhân viên liên quan, sẽ kh để cho tổng giám đốc Hoắc cảm th chút kh vui vẻ.”

Chị còn muốn nói gì đó, Hoắc Doãn Tư đã cúp ện thoại. Thư ký Nghiêm ện thoại.

Chị nghĩ uy lực gì mà lớn như vậy, lẽ nào tổng giám đốc Hoắc th An Nhiên ?

Thư ký Nghiêm khổ thân mặc áo khoác cầm theo chìa khoá xe muốn , chồng của chị muốn tiễn chị, nhưng chị nhẹ nhàng lắc đầu: “Ngày mai còn đưa con, em chạy xe cẩn thận chút là được!”

Đợi đến cuối năm, chị nhất định dùng thẻ của tổng giám đốc Hoắc quẹt một cái nhẫn kim cương trăm nghìn cho bản thân mới được.

Đàn thất tình khó xử lý, chỉ chỉ mới chịu được! Tám giờ sáng, thành phố W.

Thư ký Nghiêm hoàn hảo đúng giờ đến được khách sạn, chị vừa đến thư ký mới đó đã làm nũng với chị, nói tổng giám đốc Hoắc lại kh hợp lẽ như thế.

Bản thân thư ký Nghiêm còn uất ức nữa.

Chị nói với ai đây?

Chị cười nhẹ nhàng: “Ai kêu chúng ta l lương của ta chứ, làm thư ký quan trọng nhất thật ra kh năng lực c việc mà là thể hiểu được ý của cấp trên! Thư ký An, ở phương diện này cô làm kh tốt! Lần này đã chọc giận tổng giám đốc Hoắc, cũng kh bảo vệ cô được!”

Thư ký mới gấp : “Chị Nghiêm, biểu hiện của luôn kh tồi!”

Thư ký Nghiêm xua tay: “Nhưng tổng giám đốc Hoắc kh vừa ý cô! Thư ký An nói một câu thật lòng với cô, cô vượt quá giới hạn , tổng giám đốc Hoắc thích từ trước đến nay kh họ An cũng kh thân phận thư ký! Đàn động lòng khi chỉ là một chuyện khó hiểu nhưng động lòng kh đủ, tổng giám đốc Hoắc và An Nhiên đã ở bên nhau hơn một năm, nghĩ trong hơn một năm nay, An Nhiên khiến cảm th thoải mái, cũng vui vẻ.”

Thư ký mới ngơ .

Cô ta cho rằng bản thân th minh, hoà đồng cũng hiểu đàn hơn An Nhiên.

Thư ký Nghiêm kh muốn dây dưa với cô ta, trực tiếp nói: “Về thành phố B làm thủ tục nghỉ việc , sẽ nói với bộ phận nhân sự thêm một tháng lương cho côi”

Đối phương còn kh cam tâm.

Thư ký Nghiêm rũ mặt cười nhạt: “Nếu như th minh thì cô kh nên khiến cho tổng giám đốc Hoắc kh vui, nếu kh thì kh thất nghiệp đơn giản vậy đây, e là ngay cả thành phố B cũng ở kh được.”

Nói xong chị đồng hồ, trực tiếp vào thang máy.

Thư ký mới bóng lưng của chị, chút ngơ cô ta kh tin ảnh hưởng của An Nhiên lớn như vậy.

Tổng giám đốc Hoắc thật sự bị một phụ nữ tổn thương đến như vậy?

Cô ta nh đã biết .

Cô ta kéo hành lý, khi ở ngoài gọi xe cô ta đã th An Nhiên. An Nhiên làm việc ở tiệm bữa sáng đối diện, cô ta cố ý qua đó, muốn nói m câu nhưng mới gần đã th trên cổ của An Nhiên vết hôn, khắp đều là vết đỏ nhàn nhạt thể nghĩ đến tình trạng lúc đó kịch liệt như thế nào.

Tối hôm qua, tổng giám đốc Hoắc tìm An Nhiên ?

Nhưng mà cho dù tổng giám đốc Hoắc tình cũ khó quên nhưng vì An Nhiên lại sống cực khổ thế này?

Đột nhiên cô ta kh muốn hỏi nữa. Cô ta sợ hỏi xong bản thân khó chịu hơn. Cô ta sợ biết bản thân khát vọng chính là thứ khác kh cần.

Còn An Nhiên vẫn kéo lê cơ thể mệt nhoài, ở chỗ đó thu tiền, l bữa sáng cho khác... Ngày qua ngày cô cứ sống như thế.

Cuối cùng thư ký mới mắng một câu: “Đồ ngốc!” Cô ta kéo hành lý !

An Nhiên ngước mắt th một , hình như từng gặp ở đâu nhưng cô lại dường như quên ... Cuối cùng cô cúi đầu tìm tiền lẻ thối khách.

Phòng cao nhất.

Thư ký Nghiêm l được thẻ dự phòng quẹt mở cửa ra, vừa vào đã ngửi được trong phòng toàn mùi thuốc lá.

May mà kh mùi rượu. Chị nghĩ tổng giám đốc Hoắc cũng xem như kiềm chế.

Quần áo vứt đầy nhà, chị giống như bà mẹ già nhặt từng món lên, cất từng món lại... Cuối cùng ở phòng ngủ chính th Hoắc Doãn Tư.

Nói như thế nào dây, thư ký Nghiêm tuy là thư ký đầu tiên nhưng chị ít khi chăm sóc đời sống thường ngày của Hoắc Doãn Tư.

Tổng giám đốc Hoắc kh thích thư ký quản l thứ này.

kêu chị đến thể quả thật cần chăm sóc , dáng vẻ kh tốt sắc mặt trắng bệch.

“Tổng giám đốc Hoắc?”

Thư ký Nghiêm đưa tay chạm vào bàn tay chút nóng, lẽ tổng giám đốc Hoắc sốt .

Hoắc Doãn Tư tỉnh lại. Giọng nói của vô cùng khàn: “Đến ! Gọi bác sĩ cho .”

Nói xong lại nhắm mắt lại: “Bao tử chút đau, đầu cũng choáng, kêu bác sĩ của khách sạn là được , gọi thêm một phần bữa sáng cho .”

Thư ký Nghiêm nghĩ: “Ở đối diện đường một quán bữa sáng, kêu đưa một phần hoành thánh đến cho ngài? Bình tình ngài thích ăn nhất.”

“Tuy!"

Hoắc Doãn Tư đỡ trán, ngửa đầu trần nhà còn chưa hoàn toàn tỉnh lại.

lão làng ở thương trường như thư ký Nghiêm, cả đêm kh ngủ bây giờ tinh thần cũng kh ổn lắm.

Gọi bác sĩ, đặt bữa sáng một hơi làm xong!

Trong lúc đó còn đóng gói hết quần áo của cấp trên, chuẩn bị đưa đến phòng giặt khô của khách sạn...

Đối diện đường, An Nhiên đang làm việc, bà chủ đột nhiên qua nói: “Khách sạn đối diện phần cần giao là trong phòng tổng thống, một đêm một trăm hai mươi nghìn đô, cháu vừa hay đến đó mở mang tầm mắt, trở về đừng quên nói với dì đó nhé!”

Tiếp đến, một túi đựng hoành thánh đã rơi đến tay của An Nhiên. An Nhiên bữa sáng trên tay, ngây ngẩn cả .

Cô đương nhiên biết ai là ở trong phòng tổng thống của khách sạn đối diện, là Hoắc Doãn Tư.

kh ăn bữa sáng của khách sạn năm mà lại gọi đồ ăn ngoài?

Bà chủ đắc ý nói: “Hoành thánh của tiệm ngon tiếng đ.”

An Nhiên định nhờ bà chủ chuyển lại cho , nhưng ta nói đưa đồ xong còn việc bận, An Nhiên chỉ thể xách cái túi nhỏ sang khách sạn đối diện.

Lễ tân ở tầng một th cô, cười nói: “Đưa bữa sáng cho khách ở đây ạ? Cô để ở đây !”

An Nhiên cũng kh muốn gặp Hoắc Doãn tư.

Cô ừ một tiếng: “Phiền các cô đưa cho ngài Hoắc ở tầng cao nhất!” Tổng Giám đốc Hoắc ở phòng Tổng thống?

Mắt cô gái lễ tân sáng rực lên, lập tức đồng ý.

Đúng lúc này, thư ký Nghiêm Cầm túi giặt quần áo xuống tầng, kh ngờ lại gặp được An Nhiên. Mới sáng sớm ra, thư ký Nghiêm kh chịu nổi kích thích này, một lúc lâu sau mới phản ứng lại: “An Nhiên?”

An Nhiên cũng hơi giật .

Môi cô giật giật, cuối cùng nhỏ giọng gọi một tiếng: “Chị Nghiêm.” Thư ký Nghiêm kh hổ là dày dạn kinh nghiệm trong c việc.

Chị phản ứng lại nh, đặt túi giặt quần áo xuống quầy lễ tân, dặn dò m câu An Nhiên nhẹ nhàng nói: “Đi lên với chị ! Tổng Giám đốc Hoắc đang đợi bữa sáng đ.”

An Nhiên cắn môi.

Cô đưa cái túi cho thư ký Nghiêm: “Chị Nghiêm mang lên giúp em ! Em... Tổng Giám đốc Hoắc sẽ kh muốn gặp em đâu.”

Tối qua đã cãi nhau tới mức đó mà.

Cô nghĩ, lẽ cả đời này Hoắc Doãn Tư cũng kh muốn th cô nữa nhỉ?

Mặc dù thư ký Nghiêm kh biết chỉ tiết về chuyện của hai họ nhưng cũng đoán được đại khái... Chị hiểu Tổng Giám đốc Hoắc, xuất thân hiển hách như vậy nên kiêu ngạo đã quen, lại bị một cô gái nhỏ đùa giỡn, cảm th mất hết sĩ diện mà thôi.

Nhưng trong lòng chắc c kh chịu bu tay.

Nếu bu, thể còn hút thuốc, thể còn lên cơn sốt chứ! Thư ký Nghiêm nở nụ cười, chị cười cực kỳ dịu dàng, nhẹ nhàng vỗ vai An Nhiên: “Tổng Giám đốc Hoắc là Tổng Giám đốc Hoắc, chị Nghiêm là chị Nghiêm! nào, lâu kh gặp, em kh chuyện nhỏ gì muốn chia sẻ với chị hả? Chị lái xe cả đêm, ban ngày còn định cùng Tổng Giám đốc Hoắc thăm thú đó đây, An Nhiên em quen thuộc với nơi này, cho chị Nghiêm m gợi ý .”

An Nhiên kh tiện từ chối.

Bản thân cô đã kh giỏi ăn nói, chưa kể đối phương lại còn là dày dạn kinh nghiệm như vậy.

Thư ký Nghiêm nói m câu dẫn vào thang máy. Mặc dù nói nói cười cười như vậy, nhưng thư ký Nghiêm dù cũng là một

mẹ, chị thể ra được những gì An Nhiên đã trải qua tồi tệ, lẽ cô bé này là kiểu ngốc nghếch đáng yêu kh được th minh cho lắm.

Nếu suy nghĩ thoáng hơn một chút, chỉ dựa vào sự yêu thích của Tổng Giám đốc Hoắc thì cô đã bay lên đầu cành làm phượng hoàng từ lâu.

Thư ký Nghiêm thở dài trong lòng.

Chớp mắt đã lên tới tầng cao nhất, An Nhiên cương quyết kh chịu vào, cô nhỏ giọng nói với thư ký Nghiêm: “Một suất hoành thánh mười hai tệ, cộng thêm phí đóng gói và giao hàng, tổng cộng là mười lăm tệ.”

Thư ký Nghiêm đã mở cửa.

Chị nói tự nhiên: “Thật kh khẽo, cả ện thoại và ví tiền đều ở trong phòng! An Nhiên em vào l !”

An Nhiên hạ giọng: “Em đợi ở cửa!”

Thư ký Nghiêm cười: “Em sợ đụng mặt Tổng Giám đốc Hoắc kh?... Ngài đang ốm sốt , chị đã sờ thử một chút, chắc khoảng ba mươi chín độ! Haiz, ều kiện chữa bệnh ở đây kh tốt lắm, lỡ đâu đầu của Tổng Giám đốc Hoắc bị nóng tới mơ hồ thì làm bây giờ, ngài còn chưa kết hôn đâu, cũng chưa để lại đời sau cho nhà họ Hoắc.”

An Nhiên:....

“Vào ! Ngài đang ngủ !”

An Nhiên chỉ thể theo vào, nơi này xa hoa sang trọng giống y như trong tưởng tượng của cô, thế nhưng vừa bước vào đã ngửi th mùi t.h.u.ố.c lá hòa lẫn với một tỉa mùi hương cơ thể của đàn .

Là mùi hương của Hoắc Doãn Tư.

Mùi hương kia thực sự khiến cô ngửi th mà muốn khóc.

An Nhiên mất tự nhiên, thư ký Nghiêm đưa tiền cho cô xong khẽ hỏi: “Em kh muốn xem Tổng Giám đốc Hoắc một cái ? Nếu chị kh sai, em cũng thích Tổng Giám đốc Hoắc đúng chứ, mặc dù kh còn tình cảm nhưng tình nghĩa vẫn còn đó mà. Tổng Giám đốc Hoắc đối xử với em kh tệ, ít nhất thì chị chưa từng th ngài quan tâm tới cô gái nào như em!”

Thư ký Nghiêm nói vô cùng tha thiết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-1780-1789-an-nhien-chet-lang-nghe.html.]

Khiến An Nhiên cảm th mà kh xem một cái thì kh mà là loài cầm thú vong ân phụ nghĩa.

Cô do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn vào. Hoắc Doãn Tư đang ngủ. Nhưng quả thật kh thoải mái, gương mặt tuấn tú hiện lên màu hồng nhạt, gợi cảm.

An Nhiên hiếm khi thể như vậy.

đẹp trai, nhưng bình thường cô kh dám , bởi vì chỉ cần đối diện với ánh mắt của là chân cô mềm nhữn.

Mà lúc này, cô lại được cơ hội .

Cô kh kìm lòng được nửa quỳ xuống sàn, chăm chú ngắm khuôn mặt đang say ngủ trên gối trắng của ... Đẹp trai thế này, chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm trắng cũng đủ hoàn hảo .

An Nhiên vẫn nhớ rõ bản thân là ai.

Trên cô lúc này thậm chí còn đang mặc chiếc áo ph trắng của quán đồ ăn sáng.

Cô cảm th giống như hoàng tử và cô bé Lọ Lem vậy, tất cả những gì xảy ra giữa và cô đều là do cô trộm được mà , qua nửa đêm là chúng sẽ biến mất.

Trong phòng ngủ rộng rãi im lặng kh tiếng động.

Cô kh kìm lòng nổi mà đưa tay ra nhẹ nhàng vuốt ve bờ môi , cô nhớ rõ nơi này mềm mại thế nào, nóng bỏng ra , lại xâm chiếm cô đáng ghét thế nào.

Thế nhưng, cô vẫn thích .

Mắt cô hơi nóng lên, muốn hôn một cái, chỉ một cái thôi.

An Nhiên nghiêng , đôi môi chạm lên môi , chỉ một giây sau cô đã muốn tách ra, thế nhưng cô vừa lùi lại thì gáy đã bị ta giữ l, sau đó cô bị ta đè xuống dưới thân .

Hoắc Doãn Tư đang ốm, toàn thân đều nóng bỏng.

Trong lúc cọ xát, hai vạt áo tắm đã hoàn toàn bung ra, để lộ cơ thể rắn chắc của nam giới.

An Nhiên quay khuôn mặt nhỏ n , kh dám . Giọng cô nhẹ nhàng run lên: “Bu ra!”

“Bu em ra? Kh chính em tự đưa tới ?” Giọng Hoắc Doãn Tư khàn tới mức gần như kh nghe th tiếng, đôi mắt đen của hiện lên một chút nóng bỏng, chăm chú cơ thể đang nằm dưới thân , như thể muốn một miếng nuốt trọn cô xuống bụng: “ đã nói gì nhỉ? nói, đừng gặp lại nữa!”

An Nhiên hơi sợ hãi.

Những chuyện đã xảy ra tối qua, chỉ nghĩ lại cũng khiến cô run rẩy. Cô chần chờ vươn tay đặt lên vai , định đẩy ra xa.

Thế nhưng vẫn hoàn toàn bất động, chẳng những bất động, còn càng lúc càng đè xuống sát hơn, đến cuối cùng, hai cơ thể trẻ trung sát vào nhau, chỉ sau một vài động tác, quần áo trên cô đã bị đẩy xuống cuối giường.

“An Nhiên, đây là do em tự chuốc l.”

Hoắc Doãn Tư cúi đầu, hôn lên môi cô, cũng giữ chặt l tay cô, mười ngón đan xen.

ngang ngược tới mức hoàn toàn kh cho phép phản kháng. Tối hôm qua, đã bu tha cho cô một lần, kh ngờ cô vẫn còn dám mon men lại gần .

Toàn thân bây giờ đều tràn ngập tức giận và ham muốn t.ì.n.h d.ụ.c đang kêu gào muốn được giải phóng, mà cũng làm đúng như vậy... Mặc cho cô rên rỉ cầu xin thế nào, vẫn giữ cô thật chặt, dứt khoát chiếm l cô.

hôn cô, hôn dịu dàng, chặn lại những tiếng rên rỉ của cô.

Thời gian như ngừng lại.

Đôi mắt đầy ắp tình cảm nồng đậm kh thể gạt bỏ của chăm chú ngắm từng đường nét của cô, đồng thời cũng thong thả nhưng kiên định biến cô thành của .

Đây là lần đầu tiên của An Nhiên.

Phát hiện này mang theo một cơn sóng dâng trào, gột rửa cả thể xác và tâm hồn của đối phương.

cũng vậy, chưa từng một phụ nữ nào. Trong hoàn cảnh như vậy, ngay trong căn phòng tổng thống này, khi đang ốm, khi cô đang khó chịu, họ đã trao lần đầu tiên của cho đối phương một cách vội vàng mà nồng nhiệt.

An Nhiên khóc, mũi cô đỏ ửng lên, sau đó lại kh nhịn được mà ôm l cổ .

Cô gọi tên , Hoắc Doãn Tư.

Doãn Tư vẫn luôn cô, giống như yêu cô, Hoắc lại giống như hận cô, càng giống như kh biết làm thế nào với cô mới tốt. do dự suy nghĩ thật lâu, vậy nên cuộc l.à.m t.ì.n.h này cũng kéo dài vô cùng...

Cũng kh ai quan tâm thoải mái hay kh, thoải mái tới mức nào.

Chỉ biết là, họ đang ở bên nhau.

Cuối cùng, khi Hoắc Doãn Tư tỉnh táo lại, đang ôm l khuôn mặt nhỏ n của An Nhiên, cho cô một nụ hôn sâu.

kh những hôn cô, mà còn ép cô đáp lại .

Quần áo còn sót lại trên cũng bị ném xuống sàn từng mảnh một, cuối cùng, hai cơ thể trần trụi kh ngừng dây dưa, lại là một trận dữ dội...

Thư ký Nghiêm nghe th động tĩnh trong phòng, liền lặng lẽ đóng cửa lại.

Chị đứng ở cửa nghe một lát. Trố mắt nghẹn lời!

Chị lại lo lắng, bây giờ Tổng Giám đốc Hoắc đang sốt, thực ra kh thể vận động mạnh, lỡ như gặp chuyện gì kh may thì chị mười cái mạng cũng kh đền nổi, thế nhưng bây giờ mà bảo chị ngăn cản, chị nghĩ chị sẽ c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Cuối cùng, chị lựa chọn đứng ngoài c giữ.

Một lát sau, bác sĩ của khách sạn cũng tới, muốn đến khám cho Tổng Giám đốc Hoắc, thế nhưng tiếng động truyền ra từ phòng ngủ chính cũng khiến ta bất ngờ kinh hãi.

ở thành phố lớn toàn chơi vui vậy hả?

Khuôn mặt già của thư ký Nghiêm nóng như bỏng, thế nhưng vẫn cố kéo ra một nụ cười đầy chuyên nghiệp: “Tổng Giám đốc Hoắc của chúng và bạn gái kh được gặp nhau đã lâu, khó tránh khỏi hơi nhiệt tình. Hay là cứ để lại một hộp thuốc hạ sốt, lát nữa sẽ đưa cho Tổng Giám đốc Hoắc!”

Bác sĩ muốn còn kh được.

ta lập tức để thuốc lại, nh chóng bỏ chạy.

Thư ký Nghiêm tiễn đặt thuốc lên bàn trà, để lại một tờ gi ghi chú rời trước.

cũng An Nhiên ở đây . Trong phòng ngủ tràn ngập sắc xuân.

Hoắc Doãn Tư làm hai lần, sau khi làm xong thì cảm giác nóng cháy cũng vơi , kh còn khó chịu nữa, còn muốn ăn một chút gì đó.

ôm l từ phía sau, hôn lên bờ vai gầy của cô.

Nói chung thì đàn đều chút thói hư tật xấu, Hoắc Doãn Tư cũng kh ngoại lệ. tức giận với An Nhiên, nhưng đây là lần đầu tiên của cô, chỉ riêng chuyện này đã gạt bỏ phân nửa cơn tức giận của ...

khàn giọng nói: “Nếu em đồng ý, sẽ chịu trách nhiệm.” Ý của là kết hôn.

An Nhiên hiểu được ý , trong lòng cô cảm th hơi hỗn loạn, thật ra cô muốn đồng ý với .

vậy? Kh muốn ở bên ?”

Thái độ của xoay chuyển một trăm tám mươi độ, kh cứng rắn như tối qua, cũng kh còn thích đùa giỡn cô như trước đây, mà dịu dàng nhưng kh cho phép từ chối giống như mọi đàn đối với phụ nữ.

Hoắc Doãn Tư thể chắc c, An Nhiên thích .

Vừa , khi hai họ làm chuyện đó, phản ứng của cô kh thể đánh lừa .

Cho nên lúc này tràn đầy kiên nhẫn.

kéo cô vào lồng n.g.ự.c , xoay cô lại, một tay giữ l gáy cô, hôn môi với cô.

Một đàn vừa được vượt rào, tóm lại là vẫn tham ăn. thấp giọng hỏi cô đau kh.

An Nhiên khẽ cắn môi, thế nhưng kh thể kiềm chế nổi trước dáng vẻ này của cô, bèn kh thèm quan tâm mà kéo cô vào lòng , dịu dàng chuyển động...

Suốt cả buổi sáng, An Nhiên đều bị vây trên giường của .

Cũng may mà thư ký Nghiêm đã xuống tầng, xin nghỉ giúp cô, còn vô cùng quan tâm mà trò chuyện với bà chủ một lúc lâu.

Trưa đến.

An Nhiên thức dậy trên giường, bên tai vang lên tiếng gõ bàn phím. Cô nhẹ nhàng ngồi dậy, th Hoắc Doãn Tư đã thay quần áo chỉnh tề, ngồi trên sô pha, trên chiếc bàn trà trước mặt đặt một cuốn sổ ghi chép, vẻ đang làm việc.

Nghe th tiếng động, nhấc mắt: “Dậy à?”

An Nhiên , cũng lại cô, hiển nhiên là muốn cô cho một câu trả lời.

Toàn bộ sự kiên nhẫn đời này của Hoắc Doãn Tư đều dành cho cô. An Nhiên phát hiện kh thể từ chối . Cô do dự một chút, nói: “ muốn thời gian suy nghĩ!”

Hoắc Doãn Tư cười nhạt: “Được, cho em thời gian suy nghĩ! Trưa , đã gọi đồ ăn, ăn cùng nhau nhé?”

còn làm.”

“Thư ký Nghiêm đã xin nghỉ cho em ! Hơn nữa, hôm nay em vẫn còn xuống được giường hả?”

Hoắc Doãn Tử nói dứt lời, cười một tiếng nhẹ, cuối cùng đứng dậy, tới trước giường, hai tay chống xuống hai bên sườn cô, chăm chú cô từ trên cao, còn cọ cọ chóp mũi cao thẳng của lên mũi cô.

Khuôn mặt đẹp trai của khiến cho An Nhiên mặt đỏ tim đập. An Nhiên nhỏ giọng nói: “ cảm th kh gì tốt!”

Cô hoàn toàn kh ểm nào xứng với , vậy nên sau khi hai xảy ra quan hệ, cô thậm chí còn hèn mọn nói: “Thực ra kh cần chịu trách nhiệm đâu! Đều... Đều là nam nữ trưởng thành cả , thật sự kh cần chịu trách nhiệm.”

Ánh mắt Hoắc Doãn Tư chút sâu kh lường được.

An Nhiên năm nay hai mươi hai tuổi, là độ tuổi nói lớn kh lớn, nói nhỏ kh nhỏ.

Cô và Tân Bá Lai quen nhau từ nhỏ, còn là yêu, vậy mà đến bây giờ cô vẫn còn lần đầu tiên, chứng tỏ cô là kiểu khá truyền thống.

Thế nhưng bây giờ cô lại nói với , đều là nam nữ trưởng thành cả , kh cần chịu trách nhiệm?

Cô là ngốc hay là ngớ ngẩn vậy?

Hoắc Doãn Tư kh quá thích dỗ cô, càng thích dáng vẻ rối rắm của An Nhiên hơn, thế nhưng hiện tại lại kh muốn như vậy, muốn nghiêm túc, chân thành làm rõ vấn đề này với cô, ít nhất thái độ của với cô nghiêm túc, bình đẳng.

Về phần chút thú vui bắt nạt cô đầy xấu xa kia thể để dành sau khi kết hôn.

Trên thực tế, chính cũng kh hiểu nổi bản thân tại lại thể dễ dàng tha thứ cho cô như vậy.

lễ chính bởi vì thứ gọi là tình yêu này, kh thể giải thích được. cũng kh ý định tìm hiểu đến cùng về vấn đề này.

Hoắc Doãn Tư là kiểu thiên về hành động, chỉ cần chịu trách nhiệm với An Nhiên, tất cả những chuyện liên quan tới cô ở đây sẽ đều do thư ký Nghiêm xử lý.

ngồi dựa vào đầu giường, ôm cả cô và chăn vào lòng.

vừa ôm cô vừa bẩm ện thoại nội bộ của khách sạn, gọi nhiều đồ ăn, khuôn mặt nhỏ n của An Nhiên đỏ ửng, còn cố ý nói bên tại cô: “ đói !”

áp sát vào cô.

Toàn thân cô gần như dựa vào vai và cổ , chỉ cần nhấc mắt lên là thể th đường quai hàm hoàn hảo của , hơn nữa, cô còn thể ngửi th mùi thương dễ chịu trên ... Tất cả của Hoắc Doãn Tư đều đẹp tới mức tỏa sáng.

An Nhiên chợt th hơi hoảng hốt.

thực sự thể được này ?

nếu cô dũng cảm hơn một chút, nếu cô chấp nhận xuất thân nghèo khổ của , nếu cô kh thèm quan tâm tới ánh mắt của những khác, là cô thể đứng bên cạnh Hoắc Doãn Tư, chỉ cần cô đối xử với thật tốt, vậy... Vậy là cô đã xứng đôi với ?

An Nhiên d.a.o động.

lẽ cô đã thích từ lâu, chỉ là chính cô cũng kh dám mơ tưởng bản thân và Hoắc Doãn Tư thể như thế này.

Cô nghĩ, chỉ cần cô đối xử với thật tốt là thể cho hạnh phúc.

Niềm hạnh phúc và vui vẻ của ều quan trọng nhất so với bất cứ chuyện gì khác.

Thậm chí, mỗi ngày đều bắt cô ăn món cà rốt mà ghét nhất cô cũng tình nguyện.

Bất tri bất giác, nước mắt đã đong đầy trong đôi mắt cô. Môi cũng run lên nhè nhẹ.

Cô nói: “Hoắc Doãn Tư, chúng ta... Chúng ta...”

Hoắc Doãn Tư dựa vào đầu giường, im lặng cô, thật ra lúc này cơ thể của cô bên dưới lớp chăn kh l một mảnh vải, rõ ràng trước đó kh lâu bọn họ còn vừa mới làm chuyện thân mật đến vậy, thế nhưng giây phút này lại vẻ yên bình.

nhẹ nhàng xoa xoa tóc cô.

Sau đó chuyển tay xuống dưới, chạm nhẹ lên khuôn mặt cô.

Cuối cùng là tay, dường như trong giây phút này, sự đau đớn từ vết thương trên tay cô đã được xoa dịu.

Hình như trước đây cũng chưa bao giờ tiếp xúc với cô nhẹ nhàng như thế này.

Trước đây chưa thổ lộ tình cảm của với cô, những lần thân thể tiếp xúc sau đó phần lớn đều là do t.ì.n.h d.ụ.c ều khiển, thực sự chưa từng những tiếp xúc an ủi dịu dàng như thế này.

thích.

cũng kh hỏi lại về chuyện của Tân Bá Lai, Hoắc Doãn Tư là một đàn kiêu ngạo.

chắc c An Nhiên thích chính là . Vậy nên, tha thứ cho cô, là thật sự tha thứ.

sẽ kh tự nhiên nhắc lại cái tên khiến ta kh vui kia, cho dù trong cuộc sống nhiều năm về sau của và An Nhiên sẽ những lần cãi vã, cũng sẽ kh l cái tên này ra khiến cô ấm ức, thật sự muốn cô.

Kh chỉ muốn, mà còn cho cô một cuộc sống thật tốt.

Muốn chăm sóc cô, muốn chú thỏ nhỏ của một bộ l óng ả bóng mượt dưới sự chăm sóc của , muốn cô ngày ngày đều kh phiền não, mỗi ngày chỉ cần nghĩ nên làm món gì ngon, chỉ cần cô đồng ý thì cũng thể mua đồ đạc gì đó, thế nhưng phần lớn thời gian vẫn là ở bên làm bạn với .

thích ở bên An Nhiên.

Hoắc Doãn Tư nhẹ nhàng kéo đầu cô đặt lên hõm vai . Một cô gái nhỏ bé, nằm trong lòng , bật khóc.

kh nói gì, cũng kh quan tâm sơ mi của bị bẩn hay kh, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng cô, giống như đang vỗ về con thú cưng yêu thích của .

Đúng lúc này, chu cửa vang lên, là phục vụ khách sạn mang cơm lên.

“Đừng khóc!”

Hoắc Doãn Tư thấp giọng nói, sau đó hôn lên môi cô, An Nhiên kh dám .

l cơm! Em đứng dậy tắm rửa !”

Nói đến đây, ngay cả da mặt của Hoắc Doãn Tư cũng hơi nóng lên: “Trong phòng thay đồ quần áo của , em mặc tạm một cái sơ mi , lát nữa sẽ bảo thư ký Nghiêm mang quần áo lên cho em.”

An Nhiên ngượng ngùng.

Hoắc Doãn Tư cười nhạt, ra ngoài mở cửa.

Đợi ra ngoài , An Nhiên mới cầm l chiếc áo choàng tắm lúc trước mặc choàng lên , chạy chậm vào phòng tắm. Cô kh dám tắm quá lâu, sợ quay về lại vào phòng tắm, sau đó kh nhịn được mà như vậy như vậy... Thật ra An Nhiên đau, vừa khi Hoắc Doãn Tư còn ở đây nên cô kh quá để ý đau đớn về mặt sinh lý, nhưng lúc này cô mới cảm th eo đau nhức.

Tấm gương mơ hồ phản chiếu khuôn mặt cô.

Cô nhẹ nhàng vuốt ve chính , chút kh thể tin nổi, thế nhưng cô cũng kh thể lừa dối bản thân, cả tâm lý và sinh lý của cô lúc này đều vô cùng vui sướng.

Cô thích Hoắc Doãn Tư.

Hoắc Doãn Tư đẩy xe đẩy đồ ăn tiến vào, đợi hai phút, lại kh nhịn được muốn vào.

l một chiếc áo sơ mi màu tro, áo mặc là cỡ bốn mươi tư. Đứng ở cửa phòng tắm chờ An Nhiên.

ra ngoài, toàn thân ẩm ướt, khuôn mặt đỏ bừng, tóc vẫn còn nhỏ nước. Đã bị ta ôm vào lòng.

Hoắc Doãn Tư một tay ôm cô, một tay lau khô cho cô, sau đó cẩn thận

mặc áo sơ mi lên cho cô, cài hết các nút. An Nhiên cảm th hơi kh quen, trước đây đều chỉ cô chăm sóc cho .

Chưa từng mặc quần áo cho , nhưng đã từng thắt cà vạt.

Hoắc Doãn Tư làm xong, cúi đầu hôn nhẹ lên cằm cô, nói: “Trước đây kh phát hiện ra em nhỏ bé như vậy!”

Cô chỉ cao tới vai , lẽ cùng lắm cũng chỉ được một mét sáu mươi.

Sáng nay, khi bao vây cô ở dưới thân , cô chìm trong chiếc giường mềm mại, nhẹ như l hồng.

Ánh mắt của Hoắc Doãn Tư lại mang theo một chút hứng thú với chuyện kia.

Nhưng cũng kh tiếp tục, chỉ dẫn cô vào phòng ăn ăn cơm, gọi nhiều món ăn, bày đầy cả một bàn, thậm chí còn một chai rượu vang.

Giống như ăn mừng.

An Nhiên đã quen phục vụ khi ăn cơm, cô cắt cho một miếng bít tết mềm mại mọng nước, đẩy ra trước mặt .

Hoắc Doãn Tư xiên một miếng nhỏ, đưa đến trước miệng cô: “Trước kia chỉ trêu đùa em, bây giờ chúng ta đã giải thích rõ ràng với nhau... thể tiếp tục bắt nạt em như thế nữa?”

Giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu: “ vẫn còn chưa nghĩ xong.” Hoắc Doãn Tư cười: “Vậy em cứ nghĩ từ từ!”

An Nhiên th hộp thuốc hạ sốt kia, nhẹ giọng hỏi muốn uống một viên hay kh, Hoắc Doãn Tư hơi giật một chút, sau đó liền nở nụ cười... Cô đã ở đây, còn cần thuốc nữa!

đưa tay xoa đầu cô: “Chiều nay bảo thư ký Nghiêm xin nghỉ việc giúp em. Đừng , ở lại làm việc với .”

muốn đưa cô về thành phố B.

Thế nhưng trước khi rời , cứ ở lại thành phố W chơi m ngày cũng được, kh bị làm phiền lại càng kh cần nghe m lời “hỏi thăm ân cần” của cha ruột .

An Nhiên nhấc mắt .

Hoắc Doãn Tư nở nụ cười nhẹ nhàng: “ nói nghiêm túc đ!” nghĩ ngợi một lúc nói tiếp: “Em theo làm việc đã hơn một năm, nghĩ em sẽ hiểu rõ tính cách của cô, kh bao giờ tiêu tốn sức lực của vào những chuyện kh liên quan, mọi thứ muốn làm đều đã được cân nhắc kỹ lưỡng. đã chắc c chúng ta phù hợp mới thể ở bên nhau, cũng sẽ tới hôn nhân, trừ khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn Hoắc em kh muốn.” An Nhiên cúi đầu ăn bít tết, một lúc lâu sau, cô mới nhỏ giọng nói: “Kh quá nh ?”

“Nh hả? cảm th kh nh.” Một câu hai nghĩa. An Nhiên đỏ mặt: “ kh nói đến chuyện kia!”

“Thế chuyện gì?”

An Nhiên kh thèm quan tâm tới , lẽ cô thực sự đói, cô ăn hết một miếng bít tết hai trăm gam, còn uống thêm một bát súp. Hoắc Doãn Tư chỉ vào miếng và nho nhỏ trong bát: “Kh được lãng phí!”

Cô nhấc mắt, trong mắt lại long l nước. Gậu lại bắt nạt cô.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...