Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 1790: 1799 Có phải có ý kia không?

Chương trước Chương sau

đã nói là sẽ kh bắt nạt cô nữa.

Vẻ mặt Hoắc doãn Tư dịu dàng hơn một chút, nói chuyện giống y như đang lừa gạt: “Vậy em hôn một cái, hôn một cái sẽ kh bắt em ăn cà rốt nữa, ngày nào em cũng hôn , sẽ cho em ăn món khác.”

Tinh thần của An Nhiên bị thúc giục tới đơ luôn. ... ý kia kh?

Từ góc của cô, Hoắc Doãn Tư chính là kiểu chủ cao quý, tác phong nhẹ nhàng, căn bản sẽ kh nói ra những lời kh biết xấu hổ như thế này, thế nhưng lại nói trôi chảy đến vậy, kh lẽ đã từng nhiều kinh nghiệm về chuyện này ?

Hoắc Doãn Tư lại như thể giày trong bụng cô.

cười khẽ một cái: “ chưa từng yêu đương, đây là lần đầu tiên.”

An Nhiên kh tiện hỏi lại, thế nhưng vốn dĩ Hoắc Doãn Tư kh hề ý định bu tha cho cô, thẳng tay kéo cô ngồi lên đùi ... Sau một hồi cọ xát, biểu cảm của cả hai đều chút kh kiềm chế nổi.

Cô gục đầu lên vai : “ vẫn còn chưa ăn xong.” “Muốn ăn cái khác cơ.”

thản nhiên dứt lời, sau đó liền ôm l khuôn mặt nhỏ n của cô, hôn cô. Dịu dàng hôn một lúc lâu, giọng bỗng nhiên trở nên khàn khàn: “Nhắm mắt lại, ôm .”

Cơ thể An Nhiên kh kiềm chế được mà run rẩy.

Mặc dù cô và đã xảy ra quan hệ, nhưng tình hình lúc khá lộn xộn, nói nghiêm túc thì hai họ thực ra chưa từng yêu đương, chỉ cứ mập mờ m.ô.n.g lung như vậy đến tận bây giờ thẳng tới bước tiếp xúc thân thể.

Cô kh kinh nghiệm trong chuyện này.

Cô nhắm mắt lại, Hoắc Doãn Tư vừa hôn vừa l.i.ế.m vành tai cô, giọng nói khàn khàn vì động tình thì thầm sát bên tai cô: “Sáng nay vẫn chưa được rõ em, cho lại được kh?” “Kh được!”

An Nhiên siết chặt chiếc áo sơ mi màu xám trên , khẽ khẽ cầu xin.

Đèn ở đây sáng, soi rõ cho hai , vốn dĩ kh thể che giấu được gì cả, thả cô năm trên giường cho đòi hỏi một hồi, cho dù đau đớn thì cũng kh tới mức ngại ngùng như bây giờ.

Thế nhưng cô làm thể đọ được với .

Cô kh chỉ đơn giản là phụ nữ đầu tiên của Tổng Giám đốc Hoắc, Hoắc Doãn Tư, mà tính cách của còn kiêu ngạo như vậy, ngay cả ở độ tuổi nhiệt huyết tràn trề nhất này mà cũng kh xem loại phim kia.

kh hứng thú khám phá cơ thể của phụ nữ. Thế nhưng chỉ muốn của An Nhiên.

Vì vậy, trong tiếng rên rỉ của cô, vẫn thể lừa gạt cô để đạt được mục đích của .

Trong căn phòng xa hoa, tình cảm tràn lên kh thể kiềm chế.

An Nhiên ôm cổ , nhỏ giọng cầu xin xem xong nh một chút, cô sợ thư ký Nghiêm tiến vào, hình như thư ký Nghiêm thẻ phòng, nếu chị mà th thì đời này cô kh cần ra ngoài nữa. Cô càng sợ hãi, Hoắc Doãn Tư lại càng cảm th thú vị.

kh thói hư tật xấu gì trên mặt tâm lý, nhưng chắc c rằng thích bắt nạt cô.

Đồ ăn trên bàn bị gạt sang một bên, cơ thể mềm mại nhỏ n nằm trên chiếc khăn trải bàn màu x thẫm.

Hoắc Doãn Tư dịu dàng hôn cô.

cúi đầu an ủi cô: “Đừng sợ! chỉ thôi.”

An Nhiên bật khóc, thật biến thái, thế nhưng cho dù biến thái cô cũng vẫn thích... Cô cảm th bản thân kh cố gắng, sau đó, trong tình cảnh khiến cô càng kh thể chịu nổi hơn nữa, cô chỉ thể bật khóc nức nở: “ kh muốn ở bên nữa! Hoắc Doãn Tư tên khốn nạn nhà ! Đồ biến thái.”

Giữa những lúc này mà nói như thế, chẳng qua chỉ là lời nói lúc tức giận mà thôi.

Cùng lắm chỉ coi như trợ hứng.

đàn nào sẽ thực sự để ý, thực sự dừng lại chứ?

Một tiếng sau, cô khóc quá dữ dội, chỉ thể bế cô vào phòng ngủ tiếp tục bắt nạt... Ánh mặt trời sau giờ trưa chiếu vào phòng ngủ, chiếu lên khung cảnh mãnh liệt.

Chạng vang.

Thư ký Nghiêm quét mở cửa phòng tiến vào, trong tay ngoài quần áo đã được giặt sạch của Tổng Giám đốc Hoắc còn m bộ quần áo dành cho nữ, đầy đủ từ trong ra ngoài.

Thậm chí còn m món thuốc bổ.

An Nhiên vẻ yếu ớt, chị sợ Tổng Giám đốc Hoắc làm ta tới hỏng mất, làm hỏng thì kiếm đâu ra nữa.

Đẩy cửa ra, trong phòng tĩnh lặng. Phòng ăn, thực sự hơi bừa bãi.

Một chiếc áo sơ mi màu xám nhạt bị tùy tiện vứt trên tấm thảm dưới sàn nhà, vẻ nhăn nheo dúm dó tới đáng thương. Thư ký Nghiêm nhận ra chiếc sơ mi này, sản phẩm cao cấp của một thương hiệu thời trang quốc tế, giờ đã nhăn như một cái giẻ lau.

Khăn trải bàn cũng kh còn ra hình ra dạng.

Thư ký Nghiêm tới cửa phòng ngủ xem một chút. Cánh cửa phòng đóng chặt, nhưng mùi hương động tình của nam nữ tràn ngập trong kh khí, giữa sự ngang ngược của nam giới lại hòa lẫn một chút hương vị ngọt ngào.

“Thật là dữ dội!”

Thư ký Nghiêm cảm thán một câu, sau đó đặt m cái túi to xuống, bắt đầu dọn dẹp như một bà mẹ già.

Sau khi dọn dẹp, chị gọi ện thoại cho tới dọn đồ ăn .

Sau đó lại đặt trước cho Tổng Giám đốc Hoắc một bữa ăn khuya vào lúc chín giờ tối.

Làm xong tất cả những việc này, chị đang định rời , kh ngờ cửa phòng ngủ lại đột nhiên mở ra.

Hoắc Doãn Tư tinh thần phấn chấn bước ra, mặc quần tây đen, thân trên mặc một chiếc áo sơ mi trắng, vẻ sạch sẽ nhẹ nhàng tới mức kh giống một đàn cả ngày đắm chìm trong tình dục.

Th thư ký Nghiêm đã dọn dẹp gọn gàng tất cả, cũng chẳng mảy may ngại ngùng.

tới, mở m cái túi to kia ra, thử: “ hợp với An Nhiên.”

Thư ký Nghiêm nhẹ nhàng than thở: “Tổng Giám đốc Hoắc, ngài kiềm chế một chút!”

Hoắc Doãn Tư liếc chị một cái, trên mặt hiện lên màu hồng nhạt, nhưng nh sau đó đã tùy ý nói: “Giúp An Nhiên xin nghỉ toàn bộ các c việc ở đây, đưa cô chơi m ngày ở thành phố W về thành phố B! Đúng , sắp xếp chuyên cơ cho vào ngày kia, sẽ kh về bằng xe của c ty.”

Sắp xếp như vậy, thư ký Nghiêm cũng kh th kì quái.

Thứ chị th kỳ quái chính là: “Tổng Giám đốc Hoắc định chơi ở đâu?”

Ngón tay thon dài của Hoắc Doãn Tư hơi khựng lại một chút, vô cùng bình tĩnh nói: “Ngay tại khách sạn.”

Thư ký Nghiêm:...Còn thể kh biết xấu hổ hơn được nữa kh?

Nhưng nh chị đã ều chỉnh tốt tâm trạng của , mỉm cười nói: “Vậy chúc Tổng Giám đốc Hoắc chơi vui vẻ.”

Hoắc Doãn Tư nhận ra chị hơi kỳ quái, nhưng mà bây giờ tâm trạng của đang tốt, bèn kh thèm so đo với chị, phẩy tay cho rời .

Thư ký Nghiêm xuống tầng.

Chị tới nhà hàng ăn cơm, đúng lúc gặp nhóm vừa chơi về, chiếm một bàn hai mươi chỗ trên tầng hai của nhà hàng, mà chủ đề đang được các nhân viên nữ thảo luận đều là: “Tại hôm nay Tổng Giám đốc Hoắc kh ra ngoài?

Th thư ký Nghiêm tới, ban đầu vốn dĩ mọi đều im lặng. Nhưng sau đó vẫn kh nhịn được mà hỏi.

Thư ký Nghiêm đương nhiên sẽ kh tiết lộ chuyện riêng tư của Tổng Giám đốc Hoắc, chị chỉ nói qua loa mơ hồ: “Cơ thể Tổng Giám đốc Hoắc kh thoải mái, cần được nghỉ ngơi!”

À, Tổng Giám đốc Hoắc bị ốm?

Luôn luôn một vài muốn ra vẻ nịnh bợ: “Vậy chúng ta cần cử đại diện lên thăm Tổng Giám đốc Hoắc kh?” Một khác chua xót nói: “ th chắc c ở bên cạnh Tổng Giám đốc Hoắc ! Chính là cái cô thư ký mới tới đó, kh là ỷ vào mang họ An, ngoại hình lại m phần giống An Nhiên, suốt ngày dán vào bên cạnh Tổng Giám đốc Hoắc đó hải”

“Đúng, lẽ cô ta đang chăm sóc Tổng Giám đốc Hoắc đ!”

Thư ký Nghiêm chỉ cười kh nói, chị thong dong ăn cơm uống trà.

Ăn xong, các đồng nghiệp khác bèn rủ chị lên tầng hai mươi sáu chơi: “Trên đó một quán bar, ca sĩ ở đó hát hay, thư ký Nghiêm, chúng ta tới đó , ghi sổ cho chúng nhé!”

Thư ký Nghiêm đã ngủ một chút buổi trưa, đúng lúc này cũng muốn thư giãn một chút, bèn đồng ý.

Gần chín giờ tối, gần ba mươi nhân viên nữ của Hoắc Thị ăn mặc vô cùng mát mẻ đến ngồi trong quán bar. Bên trong hơi tối, cũng kh nhiều , chỉ một bàn trong góc là ngồi, vẻ là một nam một nữ.

Các cô cũng kh để ý, ngồi xuống gọi rượu và bánh ngọt.

Sau đó bọn họ bắt đầu tán gẫu, chủ đề hoàn toàn nghiêng về phía chuyện của Hoắc Doãn Tư, nói thoải mái kh ai ngăn cản.

Càng nói họ càng cảm th Tổng Giám đốc Hoắc và cô thư ký mới kia gì đó mờ ám với nhau.

Đang lúc nói chuyện hăng say, bỗng nhiên chỉ vào góc phòng, lắp bắp nói: “Hình như là Tổng Giám đốc Hoắc kìa! bên cạnh ... Hình như là An Nhiên!”

A.. Tổng Giám đốc Hoắc lại ở bên cạnh An Nhiên được! Tuyệt đối kh thể nào!

Thế nhưng khi các cô xoay đầu qua, liền thực sự th Tổng Giám đốc Hoắc, trong góc phòng kín đáo nhất, Tổng Giám đốc Hoắc đang nghiêng ngồi đó, một thân hình nhỏ n xinh xắn ngồi bên cạnh , sườn mặt Tổng Giám đốc Hoắc dịu dàng, đang nghiêng hôn môi với cô gái kia.

Một nụ hôn vô cùng dịu dàng, kh nh kh chậm như thể muốn hôn tới cùng trời cuối đất.

Cô gái kh chịu, lại giữ l đầu cô, hình như dỗ dành m câu, lại tiếp tục hôn.

kỹ lại, đúng thật là An Nhiên.

Thực ra đó là ai kh quan trọng, quan trọng là... các cô chưa từng th một Tổng Giám đốc Hoïc như vậy. Bình thường các cô kh thể nào tưởng tượng ra được dáng vẻ của Tổng Giám đốc Hoắc khi yêu đương, càng kh thể nào tưởng tượng ra dáng vẻ dịu dàng của Tổng Giám đốc Hoắc với phụ nữ.

Thế nhưng bây giờ các cô đã th.

Hóa ra, Tổng Giám đốc Hoặc cũng thất tình lục dục, cũng sẽ sinh lòng yêu thương với phụ nữ.

Hóa ra, Tổng Giám đốc Hoắc với An Nhiên là thật! Mọi nín thở, một lúc lâu sau, bỗng nhiên lên tiếng: “Hình như trong hai họ, Tổng Giám đốc Hoắc thích An Nhiên nhiều hơn một chút!

Tổng Giám đốc Hoắc thực sự thích cô .”

Cho nên mới vội vàng theo đuổi cô trở lại ngay khi vừa gặp mặt sau khi chia tay.

Thành phố W vốn là một thành phố nhỏ.

Loại khách sạn cao cấp này trừ khi khách du lịch tới tiêu tiền thì bình thường kh ai ở.

Trong quán bar nhỏ, ngoài m chục nhân viên của Hoắc Thị thì cũng kh còn ai khác.

bắt đầu nhỏ giọng thảo luận. “Tổng Giám đốc Hoắc thực sự kh th ai khác luôn!”

“Kỹ thuật hôn của Tổng Giám đốc Hoắc vẻ kh tồi nhỉ! Hôn tới mức tóc cô rối bù kìa.”

Thân là một thư ký trưởng, thư ký Nghiêm cảm th cần nhắc nhở sếp nhà , nếu kh bị ta chụp được ảnh đăng tải lên mạng sẽ kh tốt lắm. Vì vậy chị nhẹ chân bước qua, ho khẽ một tiếng: “Tổng Giám đốc Hoắc, cần th toán giúp ngài kh?”

Hoắc Doãn Tư nhấc mắt, th thư ký của .

M chục phụ nữ phía sau đều đang Đ Tây, giả vờ như kh th .

Hoắc Doãn Tư vô cùng bình tĩnh trả lời: “Kh cần! tự th toán!” Thư ký Nghiêm gật đầu, quay về chỗ ngồi.

Sau đó, Tổng Giám đốc Hoắc nhà chị cuối cùng cũng chịu khiêm tốn hơn chút, ngồi thêm một lúc nữa đưa An Nhiên .

Áo khoác của choàng lên vai An Nhiên.

Kh đợi nhóm nhân viên nữ này tiếp tục bàn tán, thư ký Nghiêm liền vô cùng bình tĩnh nói: “ , đây là mệnh lệnh! hâm mộ cũng kh được.”

Chị cũng nghĩ, như vậy thì sẽ kh nửa đêm bật dậy lái xe liên tục m giờ đồng hồ.

Mà là xinh đẹp vui vẻ nằm trên giường đếm nhẫn kim cương! Thư ký Nghiêm trong lòng chua xót một trận.

Hoắc Doãn Tư dẫn theo An Nhiên rời , kh lập tức về phòng mà thẳng ra bãi đỗ xe bên ngoài.

Một chiếc xe thể thao màu đen đang đỗ trước sân.

Hoắc doãn Tư mở cửa xe, khẽ gật đầu, bình thường đã đẹp trai, trong bóng tối lại càng toát lên vẻ kiêu ngạo.

“Lên xe.”

Th cô kh động đậy, bắt l cánh tay nhỏ n của cô, nhẹ nhàng đẩy cô vào le.

Mãi đến khi đã ngồi xuống bên cạnh, cô vẫn kh cảm giác chân thật.

Hoắc Doãn Tư nghiêng cài dây an toàn cho cô, thấp giọng nói: “Đang nghĩ gì thế!”

An Nhiên rũ mắt .

Cô kh nhịn được vươn tay nhẹ nhàng chạm lên mặt , vuốt ve từ l mày đến sống mũi, từ trước đến nay cô vẫn luôn sợ , chủ động đụng chạm như thế này lẽ đã là chuyện can đảm nhất mà cô dám làm.

“Chúng ta đâu đây?”

Hoắc Doãn Tư nhấc mắt, ngón tay của cô rời khỏi mũi .

lại bắt tay cô lại, để cô tiếp tục sờ, chẳng những để yên cho cô sờ mà còn thấp giọng hỏi cô: “Thẳng kh?”

Khuôn mặt An Nhiên lại nóng lên.

thực sự kh biết xấu hổ, ... Kh còn giống trước kia nữa. Trước đây, cho dù đùa giỡn hay bắt nạt cô cũng là dùng dáng vẻ nghiêm chỉnh đứng đắn như thường, kh giống như bây giờ, lúc nào cũng nói một số lời khiến ta luống cuống tay chân.

Cô định rụt tay về, nhưng Hoắc Doãn Tư kh cho. Thậm chí còn cầm tay cô, dạy cô sờ.

Sờ tới sờ lui trên mũi , sau đó lại nhỏ giọng trêu đùa cô: “Thẳng kh?”

An Nhiên kh chịu.

Cô nhẹ nhàng ôm l , cũng kh nói gì, chỉ dựa lên vai . Toàn thân Hoắc Doãn Tư nhẹ nhàng sảng khoái, chỉ duy nhất một mùi hương của cỗ đầy nam tính khiến ta chìm đắm trong đó. An Nhiên cảm th nguyên nhân thích hơn nửa là vì vẻ ngoài của .

Bỏ bề ngoài ... Kh, cô kh bỏ được! Cô tự đỏ mặt cho chính .

Biểu cảm của Hoắc Doãn Tư trở nên dịu dàng, biết bắt nạt ta hơi quá, thế nhưng dáng vẻ như ngại ngùng lại như

đang làm nũng của cô lúc này thực sự khiến rung động.

khẽ vuốt ve bờ vai gầy của cô, lời nói vô cùng dịu dàng: “ sẽ quen thôi.”

“Kh quen được!”

Cô thấp giọng phản bác, nhưng cô kh chịu nói nguyên nhân cho biết, đó là bởi vì quá đẹp trai, làm thể quen được.

Chỉ cần liếc mắt một cái là trái tim cô đã đập nh hơn .

Hoắc Doãn Tư cười khẽ, lại sờ sờ đầu cô: “Chúng ta ra ngoài mua sắm!”

Thành phố W là thành phố du lịch, cửa hàng miễn thuế lớn. Cửa hàng cũng nhiều, đến .

Hoắc Doãn Tư dẫn theo An Nhiên vào, chưa từng yêu đương với ai nhưng cũng biết con gái thường hay thích mua các loại sản phẩm chăm sóc da và các loại phụ kiện để đeo hàng ngày. Điều kiện của An Nhiên kh tốt, chưa từng mua một sản phẩm hàng hiệu nào, trước đây nhiều cũng đều là do mua tặng.

Hoắc Doãn Tư cũng chẳng mong đợi gì ở cô.

dẫn cô thẳng tới cửa hàng của một thương hiệu nào đó, hỏi một bộ sản phẩm chăm sóc da cao cấp nhất, đầy đủ từ mặt, tay cho đến sữa dưỡng thể.

An Nhiên cảm th cái này hơi quá quý giá.

Trọn vẹn một bộ lên đến hơn hai mươi nghìn tệ. Cô chỉ vào một bộ khác, nói: “L cái này !”

Hoắc Doãn Tư cầm sản phẩm mẫu lên, vô cùng cẩn thận xoa thử lên tay cô, sau đó nói đầy sâu xa: “Da của em là da thường, bộ sản phẩm này phù hợp với da khô, sau khi sử dụng em lại nổi mụn lung tung, kh xinh đẹp lại còn ảnh hưởng tới cảm giác nữa.”

Cái gì... Ảnh hưởng tới cảm giác! Mặt An Nhiên lại lập tức đỏ bừng lên.

Hoắc Doãn Tư liếc cô một cái, sau đó tiếp tục nói chuyện với nhân viên cửa hàng.

thực sự một lớp vỏ bọc khá đẹp đẽ, nhưng khi nói chuyện với chủ cửa hàng lại bắt đầu soi mói, kén chọn, như thể cả cửa hàng chỉ nên phục vụ một vậy.

Thế nhưng ánh mắt của m nhân viên cửa hàng vẫn sáng lấp lánh.

Còn một chị nhân viên nói: “Chắc ngài đây mua mỹ phẩm chăm sóc da cho em giá nhỉ, vẻ còn nhỏ!”

Hoắc Doãn Tư bình tĩnh nói: “Là vợ ! Chúng kết hôn khá sớm!”

Các chị nhân viên:...

Đúng là kh ra đ!

Mặt An Nhiên đỏ lên, cũng kh gan phản bác lại lời của , Hoắc Doãn Tư nhẹ nhàng ôm l vai cô, rút thẻ bạch kim của từ trong ví da ra: “Đi th toán , mật mã giống mật mã cửa chung cư.”

An Nhiên nhỏ giọng thì thầm: “ tự kh ?” “Kh là mua cho em ?”

An Nhiên kh còn cách nào khác chỉ thể cầm thẻ th toán, khi quay lại lại đưa hóa đơn cho , giống như đưa cho lớn trong nhà vậy, Hoắc Doãn Tư hài lòng, xoa xoa tóc cô: “Giỏi quá!”

Nhân viên th vậy thì sửng sốt. An Nhiên lại th ngại vô cùng.

Hoắc Doãn Tư xách một đống đồ đạc, khi đưa cô sang một cửa hàng khác, An Nhiên bỗng nhiên nhỏ giọng nói: “Sau này, khi ở bên ngoài, thể tôn trọng một chút kh!”

kh tôn trọng em ?” Hoắc Doãn Tư hơi thờ ơ mà hỏi lại. An Nhiên tức giận, bước nh lên m bước cản lại.

Cô ngẩng đầu, nói vô cùng nghiêm túc: “Lúc nào ở bên ngoài cũng đùa giỡn ! Sẽ khiến cho ta cảm th... chỉ là con thú cưng mà nuôi.”

Hoắc Doãn Tư cười nhạt. Cũng được đ, kh ngốc!

cũng vô cùng trịnh trọng hỏi lại cô: “Thế nhưng đúng là muốn đùa giỡn em, làm bây giờ?”

An Nhiên cắn môi, lắp bắp hồi lâu cũng kh nói nên lời. Cuối cùng, cô xoay , chậm rãi phía trước.

Hoắc Doãn Tư cũng theo cô, nhẹ nhàng ôm l vai cô: “Tức giận à?”

“Kh!”

Mặc dù miệng nói kh nhưng giọng mũi của cô đã hơi nặng, âm th cũng nhỏ xuống: “Ở bên ngoài thể đừng như vậy kh, ở nhà thì được.”

Hoắc Doãn Tư bỗng nhiên kéo cô lại.

An Nhiên ngã vào lòng , mặt cô vùi vào lồng n.g.ự.c , nghe tiếng tim đập hình thịch đều đặn của ... Thật lâu sau, cô vẫn kh đợi được câu trả lời của , thế nhưng lại cúi đầu đặt lên trán cô một nụ hôn dịu dàng.

An Nhiên lại đỏ mặt.

Nhưng đỏ mặt lúc này kh giống vừa .

Giọng Hoắc Doãn Tư khàn khàn: “Biết !”

Mọi xung qu dường như đều đã biến mất, kh còn quan trọng.

An Nhiên nhẹ nhàng ôm l eo , kiểng chân lên nhẹ nhàng hôn lên cằm một cái, mặt đỏ hồng: “ biết là tốt !”

Hoắc Doãn Tư muốn hôn môi cô.

Thế nhưng xung qu quá nhiều , lẽ chú thỏ con này sẽ tức giận, cuối cùng chỉ nắm l tay cô.

Đi dạo hai tiếng đồng hồ, gần như đã mua cho An Nhiên tất cả mọi thứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-1790-1799-co-phai-co-y-kia-khong.html.]

Cô thích nhất là đôi khuyên tai ngọc trai của Tiffany.

Lúc đó cô đeo lên kh nỡ tháo xuống, Hoắc Doãn Tư cũng th đẹp.

Sau đó, cô lại kéo đến một cửa hàng bán đồ da.

Chọn cho một cái ví da, Hoắc Doãn Tư đã ít nhất m chục cái ví da đủ loại kiểu dáng, kh hứng thú lắm nhưng An Nhiên lại cương quyết muốn chọn cho một cái.

Cô cẩn thận chọn cái tiện lợi nhất.

Hơn ba nghìn tệ, cuối cùng là cô tự trả tiền.

Khi th toán, Hoắc Doãn Tư đứng phía sau cô, cô đếm tiền đau lòng bao nhiêu, vậy mà còn vui vẻ, tựa cằm lên n.g.ự.c cô, nhẹ nhàng ôm l cô.

Đến khi quay lại xe, An Nhiên khẽ oán giận: “Đối tốt với thật tốn tiền.”

Ba nghìn tệ, cô làm việc vất vả bao nhiêu ngày đ!

Hoắc Doãn Tư vội vàng đổi ví, nghe vậy thì cười nhạt: “Em kh được hưởng thụ hả? Thư ký An, nếu tính toán mỗi lần th toán như vậy, mỗi lần kh bỏ m chục nghìn là kh được, em tính lại xem một ngày em lợi dụng của bao nhiêu , giờ còn dám quay lại nhắc đến tiền với !”

l cái ví vừa mới thay ra gõ nhẹ lên đầu cô. “Cho em dùng cái này!”

Cái ví này của làm từ da cá sấu, nhãn hiệu Hermes, một cái ví da đã hơn một trăm nghìn tệ.

Kích cỡ này an Nhiên cũng thể dùng được. cũng thích cô sử dụng món đồ gì đó của .

An Nhiên cũng biết đồ của đắt, nhưng cô vẫn giả vờ giận dỗi: “Tại dùng đồ mới mà em dùng đồ cũ?”

Hoắc Doãn Tư cài dây an toàn lên, liếc cô: “Toàn thân chỗ nào cũng mới!” An Nhiên kh lên tiếng.

thì cô vẫn cảm th thành thạo quá mức, kh giống mới, nhưng cô cũng chẳng dám nghỉ ngờ .

Hoắc Doãn Tư nghiêng hôn cô.

nhỏ giọng nói với cô: “Chúng ta về khách sạn nhé! An Nhiên, muốn.” nói thẳng thừng như vậy, An Nhiên hơi kh chịu đựng nổi.

Ngày hôm nay đã làm nhiều lần . Cô sợ đau.

Hoắc Doãn Tư dáng vẻ vừa bối rối vừa sợ hãi của cô, cười nhẹ... đang nghĩ khi trở về nên bắt nạt cô như thế nào đây!

vừa định lái xe thì một cuộc ện thoại gọi tới từ thành phố

B. Là mẹ của , Ôn Noấn.

Hoắc Doãn Tư nghe máy, nét mặt cũng trở nên dịu dàng: “Mẹ, chuyện gì vậy ạ?”

Giọng Ôn Noãn vô cùng bình thản.

Bà nói: “Mẹ với bố con nghe nói con đang yêu đương ở thành phố W, bố con vô cùng kích động tới mức vừa nãy chỉ muốn sắp xếp một chuyến chuyên cơ đến thành phố W, còn muốn mẹ chuẩn bị hôn lễ! Doãn Tư, nếu con kh muốn bố con đuổi theo tới tận thành phố W thì chơi ở đó hai ngày nữa đưa An Nhiên về đây ! Mẹ cũng muốn gặp con bé, nội bà nội của con bên kia cũng kích động vô cùng, còn chùa suốt đêm để lễ tạ đ.

Hoắc Doãn Tư vỗ trán, nhẹ giọng xin tha: “Mẹ!”

Ôn Noãn cười nhẹ: “Mẹ đã cố hết sức để thuyết phục bố con , chỉ còn nước tìm bác sĩ gõ cho bình tĩnh lại thôi!”

Hoắc Doãn Tư nhẹ nhàng tháo dây an toàn cho An Nhiên.

bế cô lên, đặt cô vào lòng , để cô cùng nghe Ôn Noãn nói chuyện với .

Giọng Ôn Noãn dịu dàng: “Doãn Tư, con biết tính tình của bố con mà! M năm nay Hoắc Tây đã ngăn chặn giúp con nhiều , nếu kh với tầm tuổi này của con lẽ đã bị giục sinh con từ lâu .”

Hoắc Doãn Tư cúi đầu An Nhiên.

Mặt của cô hơi hồng lên, dù hôm nay bọn họ cũng vừa mới xảy ra quan hệ, kh nhịn được mà huých huých cô. Nhưng ngoài miệng vẫn vô cùng đứng đắn: “Mẹ, con biết ! Chơi m ngày con sẽ đưa An Nhiên về!”

Ôn Noãn hài lòng cúp ện thoại.

Bên kia, Hoắc Minh đang cầm một viên thuốc: “Thế nào ?”

Ôn Noãn ngồi xuống, tao nhã uống trà nhài: “Kh vừa em bật loa ngoài hả?”

Hoắc Minh ôm l bà: “Em kh thể nói lại lần nữa ?”

Ôn Noãn ngẩng đầu nhẹ nhàng hôn , nở nụ cười dịu dàng: “Hoắc Minh, chẳng m chốc mà chúng ta thể làm nội bà nội !”

Hoắc Minh đứng bật dậy.

Ông lại lại trong nhà, được m vòng, mới kh kiềm chế được nữa mà nói: “Chuyện này chúng ta tổ chức thật lớn!

Hai đứa Hoắc Tây với Sùng Quang cứ chia chia hợp hợp, ngay cả con cũng sinh mà vẫn kh l một cái hôn lễ chính thức, kỳ cục! Bây giờ Doãn Tư kh thể vào vết xe đổ của chị nó được.”

Ôn Noãn thờ ơ trả lời: “Chúng ta làm vợ chồng m chục năm cũng làm gì cái hôn lễ chính thức nào đâu!”

Hoắc Minh:...

Da mặt dày, biết trêu chọc khác, cúi xuống nói vào tai vợ: “Mỗi đêm đều làm em thoải mái kh thực tế hơn một cái hôn lễ ? Làm gì phụ nữ nào ở tầm tuổi này mà vẫn được tưới đẫm như em?”

Ôn Noãn thực sự nghe kh nổi!

Cái gì mà tưới đẫm cho bà, rõ ràng là bản thân nhu cầu lớn, kh chịu yên phận.

Bà liếc một cái: “Đêm nay ngủ ở phòng sách!”

Hoắc Minh bèn bế bà lên, Ôn Noãn sợ tới mức giơ tay ôm chặt cổ : “ làm gì đ, giúp việc sẽ th!”

Hoắc Minh nói đúng tình hợp lý: “Đến phòng sách ngủ!” Ngủ ở phòng ngủ đã quen , giờ đổi chỗ cho mới mẻ!

Lên tới tầng hai, Ôn Noãn liền mắng là đồ lưu m thối tha kh biết xấu hổ.

Hoắc Minh đặt bà xuống sô pha, cúi hôn, trên miệng vẫn toàn nói lời kh sạch sẽ: “Bà chủ nhà ai mà lại giống em, hôn một cái là toàn thân mềm nhữn, kh muốn bế thì là gì!”

Ôn Noãn đưa tay chống lên vai , ngăn làm xăng làm bậy. Thế nhưng vẫn để thực hiện được.

Tóc bà rối tung lên, mang theo một nét quyến rũ khó nói nên lời, Hoắc Minh tới say mê, nhẹ nhàng vén tóc bà lên, nói nhỏ: “Ôn Noãn, vui.”

“Trong m đứa nhỏ nhà , Doãn Tư vẫn là lo lắng nhất.” Hoắc Kiều kh tim kh phổi, cũng tốt.

Hai Hoắc Tây và Sùng Quang, ai cũng kh thoát được khỏi lòng bàn tay của ai, đời này lẽ đã buộc chặt với nhau .

Chỉ Doãn Tư, đã yêu đương khá muộn, lại còn bị ta đá. Cuối cùng đến bây giờ cũng đã đợi được.

Ôn Noãn khẽ thì thầm: “ còn sợ Doãn Tư kh theo đuổi được vợ hả?”

Hoắc Minh im lặng chăm chú bà hồi lâu, một lúc sau mới bắt đầu yêu thương bà, vừa làm vừa thì thầm gợi cảm: “Doãn Tư tìm vợ kh khó, thậm chí thích thằng bó cả đống to, kh cô gái nào lại kh thích thằng bé! Thế nhưng hi vọng Doãn Tư thể tìm được một mà thằng bé thích, đó thể làm cho thằng bé hạnh phúc, vui vẻ.”

Giống như Ôn Noãn, là thích.

Bà chỉ cần ở bên cạnh , cho dù bà làm gì cũng đều vui vẻ.

Ôn Noấn hơi xúc động.

l cổ chồng , bà cũng kh nói lời yêu , mặc dù thường xuyên ép bà nói... cũng thường xuyên nói cho bà nghe, lâu ngày, lòng cũng tan chảy.

Những chuyện mà họ để ý khi còn trẻ, đã bị xóa mờ hoàn toàn từ lâu.

Chỉ còn những bình yên do năm tháng mang lại.

Bên kia, Hoắc Doãn Tư đã đưa An Nhiên về tới khách sạn.

Vừa vào cửa, đã để m cái túi xách xuống, đè cô lên cánh cửa, hôn xuống: “Hai ngày nữa sẽ đưa em về thành phố B, được kh?”

đã nghĩ xong , tạm thời cứ để cô ở lại căn chung cư kia trước đã. Giống như khi cô vẫn còn là thư ký của .

Kh cần làm gì, chỉ cần ở bên thôi, đợi tới sau khi kết hôn, cô muốn đến c ty làm việc hay ở nhà thì tùy cô lựa chọn. muốn chuẩn bị một căn biệt thự, cùng cô sinh một bé thỏ con.

Nhưng mà vẫn cứ chơi thêm hai năm nữa đã!

An Nhiên kh còn sức lực mà tựa lên cửa, cô đã nghe th cuộc nói chuyện của Hoắc Doãn Tư và mẹ , mẹ hiền hòa gần gũi đến vậy, cô thích.

Cô cũng biết, gia thế của hiển hách tới mức nào.

Thực sự quá nh!

Thế nhưng, trong giờ phút này, An Nhiên muốn muốn gả cho ...

An Nhiên bị đè lên cánh cửa, nói những lời gần như lời cầu hôn. nói, muốn đưa cô tới thành phố B.

Cô tin những lời nói đều là sự thật, là đã suy nghĩ kỹ càng mới nói ra.

Trong đầu An Nhiên lúc này đang vô cùng rối loạn, toàn bộ suy nghĩ của cô đều biến thành m chữ muốn gả cho !

Nhưng mặc dù cô ngốc, nhưng cũng biết thận trọng.

Cô co trong lòng , kh dám động đậy, cũng kh dám khuôn mặt đẹp phát ên kia của , cô chỉ dám dè dặt vươn một ngón tay thon dài, nhẹ nhàng sờ lên mũi , l lòng : “Vậy tốt quái!”

Hơi thở của Hoắc doãn Tư càng thêm nóng bỏng.

chậm rãi tới sát bên cô, giọng cũng khàn tới mức gần như kh nghe rõ: “ với em đang nói chuyện nghiêm túc, em còn dám trêu chọc ! kh đau nữa?”

sẵn sàng làm thêm vài trận nữa.

An Nhiên kh dám tiếp tục trêu chọc .

Cô chơi xấu mà làm tổ trên vai , ôm l cổ , nhẹ giọng nói: " lại bắt nạt eml"

kh bắt nạt em thì bắt nạt ai?”

Lúc này hai họ đang áp sát vào nhau, Hoắc Doãn Tư liền cứ như vậy mà hôn cô.

Hôn một chút lại một chút, hôn tới mức cô mềm nhữn cả , sau đó bế cô vào giường trong phòng ngủ chính.

Cô sự đau, cũng kh thật sự làm gì cả, chỉ hôn cô, làm cô thoải mái.

Khuôn mặt nhỏ n trắng như tuyết của An Nhiên tựa trên gối đầu, khuôn mặt cô ửng hồng, chăm chú với dáng vẻ chìm đắm trong tình yêu, lẽ bởi vì tình dục, khuôn mặt lúc này vẻ hơi vặn vẹo hơn một chút so với bình thường, thế nhưng loại vặn vẹo này lại tràn ngập hương vị nam tính.

An Nhiên rung động.

Cô cúi xuống, hay tay ôm l khuôn mặt Hoắc Doãn Tư, bắt đầu hôn .

Hoắc Doãn Tư vẫn chưa chuyển động, con ngươi đen láy khóa chặt l cô.

Khuôn mặt nhỏ n của An Nhiên đỏ lên: “Em muốn làm được thoải mái!”

cười nhẹ, cô mới bao nhiêu tuổi chứ, bình thường lúc nào cũng vẻ vô cùng nhút nhát, cô biết làm thế nào mới thể giúp đàn thoải mái kh?

Bỗng nhiên, kh cười nổi nữa.

kh khống chế được mà nhẹ nhàng nắm l mái tóc đen của cô, ngay cả giọng nói cũng trở nên run rẩy: “An Nhiên?”

Mặt An Nhiên đỏ bừng.

Cô chưa từng làm chuyện gì can đảm như thế này...

Cuối cùng, Hoắc Doãn Tư vẫn kh nhịn được, lại cùng cô làm một trận.

Xong chuyện, cũng kh vội vã đứng dậy tắm rửa.

Một tay ôm l thân thể đã thuộc về , tay còn lại duỗi ra, l ra một cái hộp nhung nhỏ từ túi của chiếc quần đang vứt bên cạnh giường, mở ra, là một sợi dây chuyền kim cương sáng lấp lánh, vừa đã biết giá trị xa xỉ.

“Tặng cho em ?”

An Nhiên hơi vui vẻ, đang định nhận l: “ mua lúc nào thế?” Hoắc Doãn Tư lại lười biếng nói: “Tặng thư ký Nghiêm!”

Khuôn mặt nhỏ n của An Nhiên lập tức ỉu xìu.

Cũng kh do cô quá mê trang sức, mà là do tấm lòng đang tràn đầy mong đợi bị giội thẳng một gáo nước lạnh, hơn nữa cô thể chắc c đây là cố ý.

Cô quay lưng lại với , ít nhiều chút được cưng chiều mà kiêu ngạo: “Kh tặng em thì cho em xem làm gì?”

Hoắc Doãn Tư cười thầm.

vừa ngắm nghía chiếc vòng vừa ôm cô vào lòng: “Tức giận ? Còn nói kh thú cưng, dễ tức giận như vậy mà còn kh thú cưng thì là gì?"

“Em kh !”

Hoắc Doãn Tư thuận tay ném cái hộp kia .

lật , bao vây cô ở dưới thân , kề sát vào dái tai của cô, kh biết xấu hổ nói: “Thích ăn cà rốt đến vậy, còn dám nói kh chú thỏ con?”

vừa nói vừa sờ cô.

Một con thú nhỏ vừa nhẹ vừa mềm lại đáng yêu.

An Nhiên kh còn sức lực, cả khuôn mặt cô vùi vào lồng n.g.ự.c , kh dám ngẩng đầu lên ai nữa.

quá xấu xa!

Trong lòng Hoắc Doãn Tư thỏa mãn.

Thực ra chỉ đang trêu chọc cô thôi, chẳng qua chỉ bớt chút thời gian mua một món quà cho thư ký Nghiêm, còn An Nhiên của đương nhiên cần chọn lựa kỹ càng, mời nhà thiết kế nổi tiếng nhất thiết kế riêng.

Nhẫn cưới của hai họ, kh thể qua loa!

ôm l trong lòng , niềm vui trong lòng lúc này còn nhiều hơn cả hơn hai mươi năm trước cộng lại, hiếm khi cảm giác gần như kh thể chịu nổi thế này, thế nhưng tình cảm

mãnh liệt đến thế va chạm trong cơ thể , cuối cùng vẫn được đè nén trở nên yên bình.

Yên bình ở bên nhau.

Mặc dù kh thời ểm tốt, cũng kh địa ểm tốt, thế nhưng vẫn đang nằm trên giường, ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng nói ra ba chữ kia.

Vô cùng thật lòng.

An Nhiên khẽ run rẩy, cô nhẹ nhàng hít mũi, lại ôm chặt l . Hoắc Doãn Tư nhẹ nhàng hỏi: “Ngủ cũng cho ngủ , theo về nhà nhé?”

Kh đợi cô trả lời, đã tự cười thành tiếng trước, cuối cùng xoa nắn khuôn mặt của cô: “Làm bây giờ, hôm nay chúng ta kh dùng biện pháp, lỡ tạo ra một con thỏ con thì em làm thế nào cũng chạy kh thoát đâu.”

An Nhiên ngồi dậy.

Cô kh nhận ra dáng vẻ này của tới mức nào.

Mái tóc đen dài hơi ẩm ướt xõa tung trên bờ vai gầy trắng như tuyết. Bất cứ đàn nào th đều rung động.

Cô ngồi nửa quỳ, kéo kéo tay : “ mua thuốc cho em được kh?”

Hoắc Doãn Tư đưa một tay gối sau đầu.

im lặng ngắm cô, một lúc lâu sau lại nở nụ cười: “Nếu thai thì sinh, bố còn đang ước sinh cho một đứa cháu

trai để bế sớm hơn chút kìa! Con gái cũng được!”

nói xong, lại xoa xoa mặt cô: “Kh tệ đ! Còn biết sai bảo !”

An Nhiên đỏ mặt, cố gắng ra vẻ đúng tình hợp lý: “Là ... Là làm mài!”

“Đúng vậy, là làm!”

Hoắc Doãn Tư cười khẽ, sau đó ngồi thẳng dậy, ôm l cô hôn môi.

Hôn một hồi lâu, cúi đầu nói: “Kh cần uống thuốc! An Nhiên, muốn kết hôn.”

đã tới tuổi kết hôn từ lâu.

cũng thực sự muốn ổn định với An Nhiên, vậy nên kh cần uống thuốc tránh thai, cũng kh tốt đối với cơ thể.

Hoắc Doãn Tư còn nói: “Kh em sợ uống thuốc ? Mua về còn dỗ em uống thuốc, lỡ đâu dỗ một hồi lại kh kiềm chế được thì làm bây giờ? Kh là uống thuốc vô ích ?”

lừa gạt cô: “Làm một lần uống một viên, nghĩ kỹ lại thì uống bao nhiêu viên chứ?”

An Nhiên thực sự kh hiểu lắm về m cái này.

Cô sửng sốt một hồi lâu mới do dự hỏi: “Thật vậy ?” Vậy cô uống một hai ba... sáu viên?

Hoắc Doãn Tư gật đầu: “Đúng vậy, nghe nói một năm phụ nữ chỉ thể uống nhiều nhất hai viên thôi, em uống liền một lúc sáu viên, kh những quá liều mà lẽ cũng kh hiệu quả, nhỡ đâu còn ảnh hưởng đến sự phát triển của em bé...”

An Nhiên đã từ bỏ ý định uống thuốc !

Cô nghĩ, nhỡ mang thai, vậy cứ sinh ra là được ?

Hoắc Doãn Tư trêu chọc cô xong lại dỗ cô ngủ một lát, đêm nay một cuộc họp video xuyên quốc gia, bèn nhẹ nhàng đứng dậy, kh làm An Nhiên tỉnh giấc!

đứng bên giường mặc quần áo, lại kh kiềm chế được mà nhẹ nhàng xoa nắn khuôn mặt cô.

Ngoan quá!

An Nhiên xoay một cái, lẽ là do nóng, cô hơi kéo chăn xuống.

Hoắc Doãn Tư cúi đắp lại chăn cho cô.

nhét tay cô vào chăn, đến khi rút tay ra lại đụng vết thương trên tay cô, ánh mắt trở nên hơi u ám, một lúc sau mới tìm th kem dưỡng da tay, nhẹ nhàng thoa lên cho cô.

Sau khi đã im lặng rời , An Nhiên mở to mắt.

Cô nhấc tay lên, im lặng vào tay , vừa khi thoa kem dưỡng tay cho cô thì cô đã tỉnh .

Nếu như trước đây cô thích Hoắc Doãn Tư vì nhiều lý do khác nhau. Thì giây phút này, trái tim cô đã loạn nhịp vì tình yêu của .

Mặc dù biết rõ kh xứng, biết rõ cô và là một trời một vực, kh ểm nào phù hợp với nhau.

Thế nhưng thích cô!

An Nhiên nhắm mắt lại, nhưng một lát sau cô lại kh nhịn được mở mắt ra, xốc chăn lên chạy về phía phòng sách.

Bên kia, Hoắc Doãn Tư vừa mới vào phòng sách kh lâu. thói quen đến sớm.

Camera bật lên, phòng họp phía bên kia vẫn chưa ai xuất hiện. đứng bên cạnh cửa sổ sát đất, mở cửa sổ định hút một ếu thuốc để nâng cao tinh thần, đàn cho dù khỏe mạnh đến m thì lăn lộn trên giường cả một ngày cũng phần lực bất tòng tâm, thế nhưng vừa mới hút được non nửa ếu thì đã được ôm l.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...