Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 2580: 2589: Anh trai!

Chương trước Chương sau

Lục U im lặng một lát, giao hoa cho giúp việc: “Cô xử lý một chút !”

giúp việc biết tâm tư của cô.

Vì thế cười nói: “Đúng lúc thích mùi hương này, thích hợp để trong phòng .” giúp việc cầm hoa .

Lục Thước thu hồi ánh mắt, giơ tay chỉnh lại cà vạt hỏi em gái : “Thật sự kh tha thứ cho Diệp Bạch à? Thật ra em và ta tập trung lại hai vấn đề, một là tại ta muốn đề nghị chia tay với em, việc này dễ hiểu, chính là do ta mong Tiểu Lục Hồi thể ở cùng với bố ruột của ! Vấn đề thứ hai, cảm th ểm quan trọng chính là thân phận của Gina, từng ều tra lúc Diệp Bạch rơi xuống biển, bố của Gina đã cứu ta.”

Lục U còn chưa nói gì, Lục Thước lại nói:

“Về việc này, em thể tự hỏi thử Diệp Bạch, em thể hỏi ta thích Gina hay kh, em hỏi ta xem hai họ mờ ám hay kh, từng hôn chưa hay thậm chí là từng lên giường chưa... trưởng thành , cái gì cũng thể hỏi!”

Lục Thước nói xong, vỗ nhẹ vai em gái: “Nếu như kh , em còn thể cân nhắc ta! Nếu như , em cũng kh cần đau khổ vì ta, nên thế nào thì thế đó... Chúng ta nên về phía trước thì cứ tiếp tục về phía trước.”

Lục U lộ vẻ xúc động: “ trai!”

Lục Thước giơ tay, khẽ chạm vào mái tóc đen của cô, giọng nói đè xuống thật thấp: “ luôn cảm th, Diệp Bạch ở tuổi này hẳn là đã chín c đối với tình cảm !”

C ty còn việc nên rời trước. Lục U đứng đó lâu...

Chương Bách Ngôn đính hôn, mời nhiều bạn học. Đương nhiên Lục U kh .

Ngược lại Từ Chiêm Nhu cố ý tới tìm Lục U một lần, lẽ là kh cam lòng. Lục U gặp mặt cô ta trong một quán cà phê .

Từ Chiêm Nhu hơi gầy hơn trước kia, trang ểm cũng xinh đẹp hơn... Nghe nói gần đây tìm được đàn tiền hơi lớn tuổi, chỗ ở kh tệ, chuyện tốt cũng sắp tới.

Từ Chiêm Nhu nói đủ loại chuyện của chồng sắp cưới, Cuối cùng, Lục U cười hời hợt: “Chúc mừng cô!”

Một tiếng nhẹ nhàng bình thản đó làm cho tất cả ưu việt của Từ Chiêm Nhu đều hóa thành con số kh, cô ta cẩn thận Lục U trước mặt, rõ ràng là đã đánh mất hôn nhân nhưng tr cô lại tốt... Cơ thể hơi kém nhưng phần khí chất kia lại kh thay đổi chút nào, sự tự tin của gia đình d giá mang lại.

Từ Chiêm Nhu cười gượng, cô ta cúi đầu khu cà phê, trong chốc lát lại nói ra mục đích tới thật sự.

Giọng cô ta trầm thấp: “Vợ tương lai của Chương Bách Ngôn, gia cảnh tốt nhưng vẫn kém xa cô, thật kh hiểu rõ ràng hai ... Vì kh bên nhau? Nếu như cô ở bên , còn chút chịu thua.”

Những lời vớ vẩn này, nghe một chút coi như xong.

Lục U kh hề động lòng, cô cúi đầu cười nhẹ: “Nếu như thật sự ở bên ta, cô sẽ kh nói như vậy, cô sẽ kh cam lòng, sẽ nói ta tìm ai cũng tốt hơn tìm .”

Từ Chiêm Nhu nghẹn lời.

Lục U ngước mắt, cô bầu trời bên ngoài, phút chốc mỉm cười: “Bu bỏ thôi! Cô và ta đều kết hôn, còn gì kh bu xuống được chứ, đều đã đến tuổi này .”

Từ Chiêm Nhu cô chằm chằm hồi lâu, cuối cùng cầm túi xách lên, ảm đạm rời .

Lục U yên tĩnh uống hết nửa cốc cà phê.

Cô ốm hai tháng, lâu kh uống cà phê, hiếm khi uống một cốc nên cảm giác tốt.

Mới bước ra khỏi quán cà phê, một đứng trước cửa. Diệp Bạch.

Cả chỉn chu, áo sơ mi trắng với quần tây màu xám đậm, ôm l cơ thể gầy gò thon dài của .

Cũng kh biết đứng bao lâu .

Lục U , cũng vậy... Họ cùng lúc nghĩ tới chạng vạng tối hôm đó, làm chuyện quá giới hạn với cô trong sân sau .

lâu sau, Diệp Bạch mới lên tiếng, giọng hơi khàn: “ lại gặp cô ta? Nói chuyện gì?”

Lục U nhẹ nhàng nói: “Nói chuyện của Chương Bách Ngôn.” Diệp Bạch yên lặng hồi lâu...

Lục U th kh lên tiếng liền vòng qua , muốn tới đối diện bắt xe.

Diệp Bạch giữ tay cô lại, nhẹ nhàng kéo cô ngã vào lòng , trong lòng tràn ngập mùi hương cô quen thuộc...

Mùi hương đó làm cho Lục U muốn khóc. kh làm gì cả, chỉ ôm cô như thế.

đường qua lại nhiều, đều hai họ với loại ánh mắt kỳ lạ.

Diệp Bạch ghé vào tai cô, khẽ lẩm bẩm: “Tới c ty được kh?” chút chuyện quan trọng.

Lục U nhớ tới Gina, cô giãy dụa muốn thoát ra nhưng dường như Diệp Bạch biết cô nghĩ gì, hơi dùng sức nhốt cô trong ngực, môi đặt bên tai cô: “Gina về nước ! Lục U, chuyện muốn nói với em, c ty được kh? Coi như xin em.”

Lục U ngửa đầu .

Diệp Bạch trực tiếp ôm ngang cô, đặt vào trong xe bên đường. Lục U ngồi vào trong xe, cũng kh gi giụa.

Cô chỉ hơi im lặng.

Diệp Bạch nghiêng cô, giọng nói nhẹ nhàng: “Tới c ty chờ hai tiếng, cuộc họp video quan trọng, sau khi kết thúc thì chúng ta nói chuyện.”

lẽ Lục U đoán được muốn nói chuyện gì. Gô im lặng thắt dây an toàn.

Diệp Bạch muốn hôn cô nhưng cố nhịn, vẫn kh chạm vào cô.

Chiếc Bentley màu đen từ từ khởi động, chạy khoảng mười phút thì dừng lại dưới tầng c ty .

Đây là nơi Lục U từng làm việc.

Nhân viên th cô, đều gọi cô một tiếng Tổng Giám đốc Lục, hơn nữa cũng buồn bực: Tổng Giám đốc Diệp và Tổng Giám đốc Lục tái hợp ?

Diệp Bạch đưa Lục U về phòng làm việc.

bảo cô tới phòng nghỉ nghỉ ngơi, còn chu đáo l áo ngủ của từ trong tủ ra bảo cô thay: “Đã giặt , sạch sẽ.”

Lục U vẫn kh chống cự.

Nhưng cô kh tình nguyện thay áo ngủ của , cũng kh muốn nằm trên giường , cô nhàn nhạt mở miệng: “ ngồi trên sô pha chờ .”

Diệp Bạch cô chăm chú, cười nhạt, kh kiên trì nữa. họp hai tiếng, Lục U đứng trước cửa sổ phòng nghỉ, ra ngoài. Cô kh ngốc, cô biết Diệp Bạch muốn tái hợp với .

Nghiêm túc mà nói, giống như trai nói vậy, cũng kh phạm mười ều ác.

Cô vẫn yêu .

Nhưng Lục U lại kh biết phần yêu này, phần thích này... sau khi tan vỡ thì tiếp tục như thế nào.

Gô nghĩ nghĩ lại, vẫn kh nghĩ ra. Hai tiếng sau, Diệp Bạch đẩy cửa vào... Lục U kh quay đầu, bóng lưng hơi cô đơn của cô, kh nhịn được tới ôm cô từ phía sau, Lục U nhẹ nhàng tránh ra, càng ôm cô chặt hơn.

ghé vào tai cô, khẽ thì thầm: “Lục U, mất khả năng sinh sản.”

chức năng nam giới nhưng kh con.

kh biết như này, Lục U còn muốn hay kh... Cô cảm th, kh đàn bình thường hay kh, cảm th sự thẳng t thành khẩn của tới muộn quá hay kh.

Diệp Bạch kh biết nhưng nghĩ rằng nên thẳng t thành khẩn với cô.

Cơ thể Lục U cứng đờ.

Cô kh nghĩ tới đáp án giữa họ sẽ là việc này. Diệp Bạch... mất khả năng sinh sản.

Cơ thể cô khẽ run lên, một lúc lâu sau, cô thấp giọng nói: " biết?

Diệp Bạch rũ mắt: “Là bác sĩ quen biết làm kiểm tra toàn diện cho , tỷ lệ tinh trùng sống sót của quá thấp... gần như kh thể làm cho phụ nữ mang thai. Lục U, chúng ta kh thể con của .”

Cho nên muốn hỏi thử cô.

sợ cô để ý, sợ cô vẫn muốn con.... Lục U xoay trong lòng .

Ngón tay cô nhẹ nhàng xoa lên má , giọng nói càng nhẹ hơn: “Cho nên cảm th, Chương Bách Ngôn sẽ tốt hơn , cho nên để Gina bên cạnh …”

Diệp Bạch, so với khả năng sinh sản của , cảm th nên giải thích một chút chuyện của Gina.

Cô dừng một chút: “ và cô ta, xảy ra quan hệ gì hay kh? từng hôn chưa?”

Lục U hỏi xong thì chằm chằm Diệp Bạch. Kh khí yên ắng lạ thường.

Chỉ tiếng ều hòa sàn sạt thổi vào cửa chớp, mới năm sáu giây trôi qua mà như cả thế kỷ, cuối cùng Diệp Bạch nhẹ giọng mở miệng: “Kh ! Chưa từng !”

Lục U kh nói gì, cô chỉ nhẹ nhàng chớp chớp mắt.

Diệp Bạch tuy từ nhỏ lớn lên cùng cô, nhưng lúc này lại kh biết cô đang nghĩ gì.

Thư ký ở bên ngoài gõ cửa: “Tổng Giám đốc Diệp, ngài ện thoại.”

Ánh mắt Diệp Bạch kh di chuyển, vẫn Lục U, nhưng vẫn nói với bên ngoài: “Chút nữa sẽ gọi lại.”

Bên ngoài kh còn tiếng động gì nữa. chậm rãi đặt tay lên vai Lục U, kh nói gì mà chỉ kéo cô vào lòng. Lục U kh giãy giụa, nhưng cô kh ôm lại .

Cái ôm đó cũng kh hẳn là dịu dàng, ngược lại như lời th báo đơn phương của Diệp Bạch.

Cái ôm này kéo dài.

m lần Lục U muốn thoát khỏi lồng n.g.ự.c , nhưng Diệp Bạch kh cho.

ghé vào tai cô, lẩm bẩm: “Đừng từ chối , Lục U.”

Lục U thở hổn hển vài tiếng, cố kìm nén cảm xúc, giọng nói cô nghẹn ngào. đến kỳ lạ: “Diệp Bạch, em kh một món đồ mà là một con , kh thứ muốn sẽ , kh muốn liền vứt...”

Cuối cùng cô vẫn đẩy ra.

Nhưng cô kh thể rời vì Diệp Bạch đã túm được cô.

cúi thấp đầu dán sau lưng cô, hơi thở phả vào gáy cô, đưa tới từng trận run rẩy... Lục U cảm th kh chịu nổi, muốn quay mặt , nhưng Diệp Bạch đã nắm l cổ tay của cô, một tay khác giữ chặt gáy cô, ép cô .

Hai cứ vậy kề cận.

Giọng nói khàn khàn: “ muốn! Lục U, vẫn luôn muốn.” Kh lúc nào kh muốn ở bên cô.

Diệp Bạch vừa dứt lời, kh đợi cô phản kháng đã cúi đầu hôn cô, ôm chặt cô trong ngực, Lục U gần như kh thể động đậy, nụ hôn và hơi thở của xâm nhập cơ thể cô, tứ chi mềm nhũn... kh thể trốn chạy.

Lục U đau, mỗi tấc trên thân thể đều đang đau đớn. Diệp Bạch ôm cô chặt.

Trong tiếng sàn sạt của ều hoà, nụ hôn này từ từ trở nên ướt át, Diệp Bạch kéo tay cô cởi dây lưng và cúc quần của , duỗi tay vào bên trong.

Lục U cuộn tròn tay kh chịu, liền cúi đầu hôn cô... Năn nỉ ỉ ôi! Hai hôn nhau đến mức nghiêng ngả lảo đảo.

Một đường hôn lên tận trên giường, ngay khi Lục U bị đè nhẹ lên giường, Lục U quay mặt .

Lúc này cô cũng kh kém phần chật vật.

Áo sơ mi tơ tằm bị mở đến các thứ hai, làn váy cũng bị vén lên đùi nhỏ, tất chân nửa cởi... thế nào cũng th khó thể chấp nhận.

Diệp Bạch cũng kh tốt hơn là bao.

Gương mặt tuấn gầy yếu của lộ ra sắc dục, kề sát mặt cô.

Lục U nghẹn ngào hỏi: “ gọi em đến đây là để làm chuyện này ? Diệp Bạch, dù trước kia chúng ta từng là vợ chồng thì hiện giờ chúng ta đã kh còn quan hệ gì nữa, cũng kh nói một câu yêu em là thể cứu vẫn được."

Bọn họ đã tách ra hai năm .

Hết thảy đều xa lạ, linh hồn xa lạ, thân thể cũng xa lạ, huống chỉ trước kia bọn họ cũng kh thật sự phát sinh quan hệ gì.

Diệp Bạch th cô như vậy, kh nỡ động vào cô.

sờ nhẹ mặt cô, dịu dàng dỗ dành: “ kh làm nữa, đừng khóc được kh?”

Lục U khó chịu rơi nước mắt.

Làm thế nào cũng kh ngăn được.

Diệp Bạch hôn nước mắt của cô, vừa hôn vừa sờ, làm cô thoải mái... kh quan tâm bản thân, cũng chỉ sắc mặt của cô,

Lục U sợ hãi khi lại đè cô, dịu giọng trấn an cô: “Đừng sợ! Lục U đừng sợ.”

Thật lâu sau, cô mềm nhũn nằm trên giường.

Cô cảm th thật đáng hổ thẹn, Diệp Bạch vô cùng quen thuộc thân thể cô, vừa cô giống như một con đàn bà dâm đãng dưới sự dẫn dắt của .

Nhưng cô hiểu rõ, tất cả những kinh nghiệm và kỹ năng đó đều đến từ những phụ nữ khác.

Trước khi bọn họ kết hôn, Diệp Bạch kh biết đã quen với bao nhiêu .

Suy nghĩ lại, cô cảm th kh dễ chịu lắm nên quay .

Diệp Bạch cúi ghé qua, thay cô sửa soạn lại quần áo, ôm l cô từ phía sau... bảo cô về ngôi nhà trước kia của họ, sẽ làm cho cô món cô thích ăn.

Lục U kh lên tiếng.

Qua một hồi lâu, lại kh nhịn được muốn hôn cô, nhưng vừa thò lại gần thì đã th Lục U ngủ .

Diệp Bạch hơi kinh ngạc.

xoay Lục U lại, ôm vào lòng ngực... Sau đó giơ tay tắt đèn, ngắm cô dưới ánh sáng tăm tối, ngắm hồi lâu mới nhẹ nhàng ngồi dậy.

Việc trong c ty còn nhiều, kh thể tiếp tục nhàn rỗi được nữa. Khi Lục U tỉnh lại, màn đêm đã bu xuống.

Vừa mở mắt đã th Diệp Bạch ngồi ở mép giường, nhẹ giọng nói: “Dì trong nhà gọi ện tới, nói của em đến đón Tiểu Lục Hồi .”

Lục U ngồi dậy, khẽ vuốt mái tóc đen dài. Diệp Bạch yên lặng cô.

Lục U mở miệng: “Em về !”

Giây tiếp theo, Diệp Bạch túm l cánh tay cô, giọng trầm thấp: “Lục U, đừng !”

Lục U kh để ý đến .

Cô vừa sửa sang lại quần áo, vừa lạnh nhạt nói: "Ở lại làm với ? Diệp Bạch, kh thèm khát đàn đến vậy.”

Diệp Bạch bị cô làm cho tức giận đến phì cười.

ôm l eo cô, kh kiềm được nói: “ vừa thoải mái hình như là em."

Bọn họ đã làm vợ chồng lâu như vậy, hơn nữa hai lần này, thoải mái luôn là cô... Nghĩ lại ều này khiến Diệp Bạch cảm th hơi buồn bực, siết eo cô ôm vào lòng.

Lục U mắng: " đừng vô liêm sỉ vậy nữa! Đ tự tìm! cũng đâu cầu xin ."

Cô đẩy tay ra, hạ giọng nói: “ còn việc! đưa về .” Thật ra cô kh ngốc.

thể cảm nhận được, Diệp Bạch thật sự muốn ở bên cô, nhưng cách tán tỉnh cô cũng như cách tán tỉnh những cô gái kia vậy, Lục U quen nhiều năm như vậy cũng kh chưa từng th qua.

Vì vậy cô chút khó chịu.

Nhưng cô cũng kh hoàn toàn từ chối , cô yêu cầu đưa cô về...

Đầu là đàn , đàn bà đã trưởng thành, những chuyện kh cần nói ra cũng thể hiểu được.

Diệp Bạch thể kh hiểu được! Tất nhiên sẽ kh đưa cô về, nhưng sẽ lùi một bước.

Lục U ngồi cạnh , ra đây kh đường về nhà nên hỏi: “Chúng ta đang đâu?”

Diệp Bạch: “Nơi ở.”

Thân thể Lục U hơi cứng đờ, lúc lâu sau cô mới lạnh lùng nói: “ kh .”

Phía trước là đèn đỏ, Diệp Bạch nghiêng cô, nghiêm túc nói: “Gina kh sống ở đó, trước nay cũng chưa từng ở! Lục U, chưa từng ở cùng phụ nữ nào.”

Tim Lục U đập nh hơn.

Giọng nói của Diệp Bạch càng dịu dàng hơn so với khi n: “ chưa từng thích ai cả! Lục U, từ sau khi chúng ta kết hôn, chưa từng ai khác.”

Lục U nghe xong liền cảm th khổ sở.

Cô muốn hỏi , vậy tại lại còn muốn vứt bỏ cô?

Nhưng mà cô là nhút nhát, cuối cùng vẫn kh thể mở miệng... Nửa giờ sau, hai vào căn biệt thự của Diệp Bạch.

Xe mới vừa vào, con Labrador tên Gina lập tức chạy tới, nó còn biết cười, vừa cười vừa cọ cọ cạnh cửa xe.

Lục U chút để ý tên của nó, kh muốn phản ứng.

Diệp Bạch cởi đai an toàn, cười nhạt: “Tên nó là do chủ nhân ban đầu đặt, trùng hợp thôi.”

Lục U ngồi trên xe kh nhúc nhích.

Diệp Bạch xuống xe, Labrador nhảy dựng lên, cùng thân mật... Diệp Bạch chơi với nó một lát đột nhiên mở ra cửa xe, con ch.ó kia vừa th Lục U liền tiến lên cọ cọ.

Lục U kh muốn chơi với nó.

Nhưng bộ l vàng óng mượt mà kia, vừa mềm mại vừa xinh đẹp của nó, hơn nữa nó đặc biệt thích lại gần con .

Lục U mới miễn cưỡng xoa nó một chút. Labrador sung sướng lúc lắc cái đuôi.

Lục U muốn nói chuyện với Diệp Bạch, nhưng vừa ngẩng đầu cô đã th nao nao... Diệp Bạch đứng dưới ánh trăng chăm chú cô, đôi mắt đen nhánh hàm chứa những cảm xúc khó nói.

Lục U xuống xe, xoa xoa đầu chó: “Đặt tên mới cho nó ! Diệp Bạch dịu dàng cười cười: "Em đặt !"

Lục U suy nghĩ một chút, mãi cũng kh nghĩ được tên gì hay, liền nói: “Vậy cứ gọi nó là Labrador !"

Labrador lắc lắc đuôi ra vẻ kh đồng tinh. Diệp Bạch vỗ vỗ đầu nó, nói: “Đặt là Đa Đa !"

Tuy rằng cái tên Đa Đa cũng kh hay lắm, nhưng còn hơn Labrador nhiều, Labrador... Ăn nhiều, kéo nhiều!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-2580-2589--trai.html.]

Đối với cái tên này, Lục U kh tỏ nhiều cảm xúc.

Vào biệt thự, Diệp Bạch cắt cho Lục U một đĩa trái cây, còn một phần sữa chua làm thủ c... l cho cô một quyển notebook để cô làm việc, còn thì đến phòng bếp làm đồ ăn cho cô.

Lục U quá gầy, muốn vỗ béo cho cô lên m cân.

Khi Lục U đang ăn trái cây, Labrador cũng muốn ăn, ở bên cạnh... thèm nhỏ. dãi.

Lục U cho nó hai miếng dưa mật.

chó ăn trái cây, cũng kh còn hứng vẽ truyện tr, âm th từ phòng bếp truyền đến luôn qu nhiễu cô, cô kh biết đêm nay về cùng Diệp. Bạch là đúng hay sai...

trai cô nói, nên cho Diệp Bạch một cơ hội.

Cơ hội thì cô đã cho , nhưng cô biết, cô vẫn cảm th kh thoải mái.

Loại cảm giác kh thoải mái này chính là thứ khiến họ càng xa cách.

Diệp Bạch làm xong đồ ăn ra thì th Lục U ngẩn , notebook đang mở... Nhưng trên bảng vẽ trống rỗng.

Diệp Bạch rút notebook ra: “Kh hứng thì đừng làm.” Lục U giương mắt .

Bốn mắt nhau, lẫn nhau đều biết đối phương đang suy nghĩ gì, hồi lâu sau Lục U mới mở miệng: “Diệp Bạch, cần thời gian.”

Diệp Bạch nở nụ cười.

Khi cười rộ lên, gương mặt góc cạnh càng thêm khắc sậu, sự gợi cảm của đàn trưởng thành.

nhéo nhéo khuôn mặt non mềm của cô, dịu giọng nói: “ đang nói chuyện c việc, em nghĩ đâu vậy!”

Lục U cắn môi!

Diệp Bạch vẫn từ trên cao xuống, chăm chú cô, một lát sau cúi đầu hôn lên môi cô, thẳng t thành khẩn nói: “Thật ra muốn!”

Kh khí trở nên chút khó nói.

Im lặng một lát, cầm l cổ tay cô, nhẹ nhàng nói: “Em thích ăn cá hầm nhất! Ăn xong đưa em về, Lục U, muốn con một chút.”

Đứa bé kia vốn dĩ tên Diệp Hồi, nhưng đã đổi tên thành Lục Hồi. Lục U kh lập tức đồng ý.

Cô và Diệp Bạch chưa biết sẽ ra đâu, cô kh muốn cuốn con vào chuyện này quá sớm, nhỡ đâu hai thân thiết với nhau... Cuối cùng lại bỏ , khi đó Tiểu Lục Hồi sẽ buồn lắm.

Th cô trầm mặc kh nói, Diệp Bạch cũng đoán được suy nghĩ của cô.

liền kh tiếp tục miễn cưỡng.

Cơm nước, tiêu thực xong xuôi, lịch thiệp đưa cô về, vẫn luôn hành động phép, kh vội vàng như ở phòng nghỉ xế chiều hôm nọ.

Chiếc xe vững vàng trên đường cái.

Hai đều kh nói chuyện, khi xe dừng lại, Diệp Bạch nghiêng đầu cô.

Lục U muốn xuống xe, nhưng lại bị kéo tay lại.

Bên trong xe u ám, Diệp Bạch yêu thương cô chăm chú: "Lục U, thật sự nghiêm túc.”

Luc U rũ mát.

Hàng l mi dài như một cây quạt nhỏ ở trên làn da trắng như sứ run nhè nhẹ.

Gô nghĩ nghĩ, ngửa đầu nói với : “Diệp Bạch, lần trước chúng ta ở bên nhau nh là do chúng ta đã hiểu nhau, cũng đã làm bạn

của nhau nhiều năm! Nhưng bây giờ thì kh giống vậy, quan hệ giữa chúng ta đã thay đổi...

kh biết những thứ nói với là thật hay kh.

Diệp Bạch, niềm tin đã bị phá vỡ nếu muốn xây dựng lại sẽ khó! Chúng ta cũng kh đôi trai gái mới hai mươi, nhiều chuyện cần suy xét, ít nhất thì hiện tại đang một đứa con, dù cũng nên suy nghĩ cho nó."

Suy nghĩ của cô, Diệp Bạch thể hiểu được.

tôn trọng cô, vậy nên dù kh nỡ thế nào thì cũng chỉ là nhẹ nhàng nắm tay cô chúc cô ngủ ngon...

Lục U tưởng sẽ để cô vào.

Nhưng khi cô vừa mở cửa xe, Diệp Bạch cũng xuống xe từ cửa bên kia, cô đỡ cửa xe trong bóng tối, giọng nói cô đè thấp vì sợ giúp việc trong nhà nghe th: “Diệp Bạch!”

Nơi này là nhà họ Lục, trai chị dâu của cô đều ở đây. Lục U kh muốn chuyện này quá xa.

Nhưng Diệp Bạch lại kiên trì, vẫn vào... Ngay sau đó, một chiếc áo gió được đặt lên vai cô, cúi đầu cô, ánh mắt còn khó hiểu hơn so với bóng đêm : “Giờ này chắc con ngủ , vào xem chút sẽ rời ngay.”

Lục U kh nhúc nhích.

Diệp Bạch nhẹ nhàng ôm l vai cô, chút ép buộc đưa cô vào nhà. Vẫn còn giúp việc chưa ngủ.

Th bọn họ tiến vào thì vội vàng đứng dậy: “Cô cả, cả.” Gọi xong mới th kh ổn.

Lục U cũng lười sửa lại, cô nhẹ giọng hỏi: “Con ngủ chưa?”

giúp việc vội vàng nói: “Đã ngủ ạ! Vừa dì mới l bình sữa ra, nói là đang ngủ ngon lắm.”

Lục U gật đầu.

Cô l xuống áo gió trên vai, kh nói gì với Diệp Bạch nữa mà thẳng lên lầu.

Dưới ánh mắt của giúp việc, Diệp Bạch cũng theo. Hai cùng nhau lên lầu hai, Lục U hạ giọng nói: “Chút nữa nhớ đừng đánh thức nó.”

Nói xong cô liếc một cái.

Diệp Bạch hiểu ý cô, nếu kh tuân thủ, lẽ sẽ kh còn cơ hội nào nữa.

khẽ “ừ” một tiếng.

Dì ngủ ở gian ngoài, nghe th tiếng động vội vàng khoác áo đứng lên: “Cô Lục."

Lục U nhẹ giọng để bà ngủ tiếp, bản thân dẫn Diệp Bạch đến phòng đứa trẻ, dì cảm th kinh ngạc nhưng vẫn nằm xuống.

Ánh trăng như nước, Tiểu Lục Hồi nằm ngủ ngon lành trên chiếc giường hồng phấn.

Đã một, hai tuổi mà vẫn thích đá chăn. Cũng may trời kh lạnh.

Lúc này đứa bé nằm trên giường nhỏ, mặc bộ áo liền quần con bò sữa, phơi ra bụng nhỏ..

Dưới ánh trăng, Diệp Bạch khuôn mặt nhỏ non nớt kia, dường như lúc mới gặp Lục U... cô cũng tr thế này, trắng trẻo nõn nà, mà Lục U thon thả của hiện tại nhiều thêm chút phong vị của phụ nữ...

Diệp Bạch kh nhịn được khom lưng, cách một lớp áo hôn hôn lên bụng đứa bé.

Trên cô bé còn vương mùi sữa ngọt ngào dễ chịu.

Diệp Bạch kh biết ánh mắt của bản thân lúc này dịu dàng đến thế nào, hối hận, hối hận vì đã bỏ lỡ quá trình trưởng thành của Tiểu Lục Hồi.

Đứa bé đã hơn một tuổi , đáng yêu biết bao.

Tiểu Lục Hồi bình thường ngủ say, nhưng đêm nay lại ngoài ý muốn tỉnh táo hơn, cô bé lầm bầm trở , cặp mắt đen nhánh như quả nho thẳng Diệp Bạch.

Bé con cứ ngây thơ mà .

Một lát sau, cô bé nghiêng , vươn bàn tay mũm mĩm sờ mặt Diệp Bạch.

Mang theo một chút tò mò.

Bàn tay nhỏ nóng hầm hập chạm vào mặt Diệp Bạch, cẩn thận xoa xoa... Chắc là do vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cô bé mơ mơ màng màng mà kêu một tiếng “Bố bố”.

Mắt Diệp Bạch cảm th nóng lên, kh diễn tả được cảm xúc hiện giờ.

Đứa bé dựa gần như vậy, lại kh phòng bị mà ôm , mềm mại biết bao... là một sinh mệnh nhỏ bé, cũng là sinh mệnh từng bị vứt bỏ.

Diệp Bạch nửa quỳ, nhẹ nhàng ôm l đứa bé.

Tiểu Lục Hồi ở trong mơ cười khúc khích vài tiếng, sau đó phun ra hơi thở thơm ngọt lại thoải mái chìm vào giấc ngủ.

Diệp Bạch tiếc nuối bu cô bé ra.

chậm rãi dựa đầu qua, cảm nhận hương vị trên cô bé, cứ như làm vậy sẽ thể đền bù cho hai năm xa hai ...

Lục U vẫn luôn đứng bên cạnh .

hồi lâu, cô vẫn kh nhịn được mà ra ngoài, bước nh đến lối nhỏ bên ngoài, hơi ngửa đầu... Như vậy mới thể nén lại nước mắt.

Trong lòng cô ngổn ngàng thứ cảm xúc kh nói lên lời.

Một màn kia bao nhiêu ấm áp thì vết thương Diệp Bạch gây ra cho cô b nhiêu đau đớn Nếu chưa từng được thì cô cũng kh

nuối tiếc, nhưng mà cô đã được trải qua một tình yêu đẹp nhất, cũng được những ngày tháng hạnh phúc nhất.

Lúc này, Lục U ngoại trừ yêu Diệp Bạch, còn cả hận. Yêu hận đan xen.

Khiến cô kh thể dễ dàng nói yêu lần nữa.

Dì ngủ ở gian ngoài cũng đoán được giữa bọn họ chuyện, kh dám hé răng giả bộ ngủ... Lát sau Diệp Bạch mới ra khỏi phòng trẻ con, th Lục U đứng ở nơi đó, thân ảnh dưới ánh đèn thủy tinh ở lối nhỏ vẻ cô độc.

Diệp Bạch từ từ bước qua.

Lục U nghiêng , sắc mặt của cô nghiêm túc, giọng nói cũng đè thấp: “Diệp Bạch, hiểu rõ chứ? Nếu muốn hai mẹ con , vậy chuẩn bị để làm một bố tốt, kh thể chịu đựng được nếu một ngày lại nói để cân nhắc... Nếu thật sự cân nhắc, hơn hai năm trước chúng ta kh nên ở bên nhau! Diệp Bạch, trong hôn nhân kh nên tồn tại sự do dự.”

Diệp Bạch kh lên tiếng. chỉ nhẹ nhàng ôm đầu vai cô, ôm cô vào lòng.

Lục U dựa vào vai . Hai yên lặng.

Đầu vai áo sơ mi ướt át ấm áp, biết Lục U khóc. Cô nhỏ giọng nức nở.

Cô khóc vừa kìm nén lại vừa kh cam lòng.

thể cam tâm chứ, cử như vậy mà tha thứ cho , nhưng cô thể làm gì nữa đây... Cô còn yêu , yêu đàn đã từng cho cô hết thảy.

Dưới màn đêm yên tĩnh, vạn vật kh tiếng động. Diệp Bạch ôm cô, thật lâu thật lâu...

Từ sân phơi ở phòng ngủ phía Đ thể qua bên này, Lục Thước mặc một chiếc áo ngủ màu đen, trong tay bưng một cái cốc chân dài, yên lặng qua bên này.

Lục Thước tự biết kh một rộng lượng.

Nếu là bình thường, Diệp Bạch mà phụ Lục U, chắc c sẽ đánh Diệp Bạch một trận.

Tựa như lúc trước, giống khi Hoắc Doãn Tư mỗi ngày đều muốn đập Trương Sùng Quang một trận, nhưng... Diệp Bạch với Lục U kh giống vậy, thể ra Diệp Bạch yêu Lục U, hơn nữa Diệp Bạch cũng biết quay đầu.

Lục Thước rũ mắt: cái gì thể so sự thảm thiết với cái c.h.ế.t đâu!

Đợi khi Lục Huân ra, Diệp Bạch đã xuống lầu ngồi vào trong xe, chuẩn bị rời .

Lục Thước nghiêng đầu vợ , một tay ôm cô, cằm chống đỉnh đầu cô nhẹ cười: “Lục Huân, lão Bạch của em lại nghênh ngang vào nhà, vui kh? Về sau em thể thường xuyên th lão Bạch của em ?”

Dưới ánh sáng mịt mờ, mặt Lục Huân nghẹn đỏ bừng.

Tuy đã tuổi nhưng cô vẫn kh quen nổi trò đùa tình thú giữa vợ. chồng.

Cô cắn môi: “Em vui vẻ gì đâu!... Cũng..... Cũng kh lão Bạch của em, Lục Thước nói nữa thì em sẽ tức giận.

Lục Thước hôn khuôn mặt nhỏ của cô, bu ly rượu vang đỏ xuống: “Trở về ngủ thôi!”

ôm vợ về phòng ngủ, duỗi , rốt cuộc cũng thể ngủ ngon.

Từ đêm đó, Diệp Bạch liền thường xuyên xuất hiện ở bên Lục

U. Cũng kh chuyện hẹn hò đặc biệt gì.

Khi nào c ty kh bận sẽ tới chỗ của Lục U, làm đồ ăn cho cô chơi với Tiểu Lục Hồi, cô bé thích bóng cao su nhất, mang thêm m cái, để cô bé chơi chung với chó.

Con chó cái kia đã 6 tuổi, cũng thể nhận ra Tiểu Lục Hồi là một em bé nhân loại.

Nên nhường cô bé.

Kh chỉ chơi cùng, còn để cho Tiểu Lục Hồi cưỡi như cưỡi ngựa, mệt mỏi thì dựa vào nhau ngủ.

Khoản giữa trưa, Tiểu Lục Hồi dựa vào chân Diệp Bạch. Mắt to chớp chớp.

Cô bé nỗ lực mở mắt để nghe câu chuyện tiếp theo, nhưng chơi mệt quá , mới thức một lát đã kh chịu được chìm vào giấc ngủ.

Con chó th thế cũng nhắm mắt lại.

Diệp Bạch bế cô bé lên giường, ngồi ở mép giường im lặng một lát, lau mồ hôi cho cô bé.

Tiểu Lục Hồi dính . Cô bé ôm cánh tay Diệp Bạch ngủ.

Diệp Bạch dịu dàng cười cười, nghiêng nằm xuống, để cô bé ngủ ở trong lồng n.g.ự.c . Cô bé dụi dụi hai cái ngủ .

Diệp Bạch tr chừng cô bé, lâu sau mới đứng dậy, tìm Lục U.

Lục U đang vẽ truyện tr trong phòng sách, cô kh ngồi ở bàn sách mà ngồi trên sofa mềm mại, kho chân, notebook đặt ở trên đùi.

Diệp Bạch bước đến, rút lại notebook. “Làm vậy kh tốt cho tuần hoàn máu!”

Lục U ngửa đầu .

Vì ở nhà nên cô tùy ý mặc một chiếc quần đen với áo sơ mi trắng, bên ngoài khoác một cái áo choàng Dior... Tóc dài màu đen xõa đến ngang eo, tăng thêm một chút nữ tính.

Diệp Bạch đặt notebook lên trên bàn sách.

cúi hôn cô một cái, chống môi cô nhẹ lẩm bẩm: “Lúc trước nếu l đồ của em, chắc c em ầm ï đòi lại. Lục U, bây giờ em vừa xa cách vừa khách sáo với .”

Lục U ngửa đầu, giọng nói mềm mại: “Quá khứ , cũng kh là chồng cũ của em.”

Diệp Bạch chăm chú cô.

Ánh mắt sâu kh lường được.

Trừ bỏ thêm tình, còn một chút sắc dục khó nói.

Lục U là một phụ nữ trưởng thành, cô sẽ kh ngây thơ cho rằng cô sẽ yêu đương trong sáng với Diệp Bạch giống như trước, mỗi khi hôn cô, cô đều cảm giác được bị kích thích.

Hơn một tháng nay, đã chạy vào phòng tắm tắm nước lạnh vài lần.

Tim cô đập nh, lập tức l cớ: "Em xem Tiểu Lục Hồi."

Nhưng còn chưa đứng lên, cổ tay cô đã bị kéo lại, đó cô ngã nhào vào n.g.ự.c .

Diệp Bạch một tay ôm cô, một tay đóng lại cửa phòng sách. Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại.

Lục U còn chưa kịp nói gì, Diệp Bạch đã cúi đầu hôn cô...

Chiếc áo choàng tuột xuống khỏi đầu vai cô.

Vạt áo như những áng mây chồng chất trên sô pha, sau đó cơ thể của cô bị đẩy ngã lên đó, mái tóc đen ẩn hiện giữa những đường nét hoa văn tối màu càng tôn lên khuôn mặt nhỏ n, trắng nõn như tuyết của cô.

Một tay Diệp Bạch giữ l cần cổ mảnh mai của cô, hôn môi cô. dùng một tay khác cởi nút áo cô.

Lục U bắt l cánh tay , âm th xen lẫn tiếng thở dốc: "Diệp Bạch... Nh quá..."

Diệp Bạch tạm dừng động tác lại.

cúi đầu phụ nữ dưới thân chăm chú, dịu dàng hỏi: "Nh ? Lục U, chúng ta quen nhau đã hơn mười năm .

Thậm chí, bọn họ còn trở thành vợ chồng từ lâu , nhưng suy cho cùng, bọn họ vẫn chưa từng thật sự ở bên nhau.

Từ trước đến giờ, Lục U vẫn luôn cảm th miễn cưỡng.

Diệp Bạch kiên trì đeo bám cô... thể nói đây là thiên phú của đàn , biết chỉ khi nào phụ nữ mềm lòng trong chuyện đó thì mới thật sự mềm lòng với , mới thật tâm muốn sống chung với .

Một lúc sau, những ngón tay thon gầy trắng nõn của Lục U luồn vào tóc , bị làm cho mềm nhũn cả .

Cả hai đều đã ý loạn tình mê.

Đúng lúc này, ện thoại trong túi Diệp Bạch kêu lên, kh hề quan tâm, bàn tay vẫn đang thỏa thuê vuốt ve cơ thể cô, cực kỳ động tình... Nhưng tiếng chu ện thoại cứ reo mãi kh dứt.

Lý trí của Lục U cũng dần quay về, cô hơi đẩy vai : "Điện thoại kìa! khi là chuyện của c ty đ!"

Ánh mắt Diệp Bạch sâu thẳm.

Một tay chống bên cạnh cô, một tay rút ện thoại ra xem, sau khi th rõ tên gọi bỗng nhíu mày... Lục U ngẩng đầu sắc mặt của , vươn tay khẽ vuốt ve những đường nét trên khuôn mặt , nhẹ giọng hỏi: " chuyện gì vậy?"

Diệp Bạch kh trả lời, tắt ện thoại nói: "Kh chuyện gì! Tiếp tục thôi!"

Nhưng Lục U đã đoán được ai gọi tới. Đầu bên kia là Gina.

Cơn say tình mới vừa dâng lên lúc này đột nhiên nguội lạnh, cô kh còn tâm trạng làm tiếp nữa... Cô từ từ ngồi dậy, dựa vào lưng ghế sô pha, ngẫm nghĩ một lúc nói: "Diệp Bạch, kh ý định nhúng tay vào những mối quan hệ của , nhưng kh chấp nhận được việc lui tới với những cô gái thích , theo đuổi . biết bố của cô từng cứu , nhưng Diệp Bạch à, nên phân biệt rõ đâu là ân tình, đầu là cảm tình.

Cô hơi ngừng lại, nói tiếp: " đôi khi, chỉ thể chọn một trong hai mà thôi."

Nếu giờ lựa chọn Gina, cho dù Lục U và kh ở bên nhau cũng kh thể trở thành bạn bè, thì ít nhất hai thể thẳng t vô tư, sau này. gặp lại cũng sẽ kh chuyện gì, nhưng nếu bọn họ thật sự ở bên nhau, mà lại dây dưa kh dứt với Gina, Lục U nghĩ cô sẽ kh bao giờ tha thứ cho .

Diệp Bạch xoay ngồi cạnh cô,

Lúc này cũng kh còn tâm trạng đầu mà làm nữa.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...