Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 2590: 2599: Tôi tin anh!
sờ soạng l hộp t.h.u.ố.c lá trong túi ra, châm lửa rít một hơi, nhẹ giọng nói: "Gina bị bệnh nặng, chỉ sống được một hai năm nữa, cho nên trước giờ vẫn luôn dung túng cho cô hơn khác."
nói xin lỗi với cô.
Mặc dù Lục U nghe xong cũng th ngạc nhiên, nhưng cô vẫn giữ được lý trí, cô kh lòng tốt tới mức để Diệp Bạch chăm sóc Gina, bởi vì tình cảm vốn là thứ ích kỷ, nếu thật sự lựa chọn... thì Diệp Bạch mới là nên đưa ra quyết định.
Lục U chỉnh lại quần áo đứng dậy.
Diệp Bạch bắt l cổ tay cô, thấp giọng nói: " kh thích cô !"
Lục U cười nhạt: " tin !"
Nhưng đều là trưởng thành cả , cô cũng tin rằng nhiều chuyện Diệp Bạch kh thể ều khiển được, ví dụ như mềm lòng... Gina vừa trẻ tuổi xinh đẹp, vừa toàn tâm toàn ý thích , đàn mềm lòng trước tình huống như vậy cũng là chuyện Lục U thể hiểu được.
Cô thấp giọng nói: "Diệp Bạch, tự xử lý chuyện của trước ."
Diệp Bạch vẫn nắm tay cô kh bu.
Lúc này, ện thoại của lại vang lên lần thứ hai, là cuộc gọi từ bố Gina.
Diệp Bạch bắt máy.
Khi nhận ện thoại, dù kh ra ngoài tránh , nhưng vẫn đến bên khung cửa sổ để nói chuyện.
Bóng lưng thon dài, thân hình cân đối hoàn hảo.
Lục U im lặng quan sát một lát, cô đứng dậy ra ngoài, để kh gian lại cho Diệp Bạch... Sau khi ra ngoài đóng cửa lại, cô mới ngẫm nghĩ, thật ra kh là cô đã trưởng thành hơn, mà là cô kh còn yêu một mãnh liệt đến mức kh hề giữ lại chút gì cho như khi trẻ nữa, hóa ra tình yêu thật sự thể nhạt .
Diệp Bạch nói chuyện với bên kia khoảng chừng năm phút đồng hồ.
Bệnh tình của Gina ngày càng nặng thêm, bố của Gina hy vọng Diệp Bạch thể đến thăm cô ta, về tình về lý, Diệp Bạch đều nên qua thăm.
Diệp Bạch cúp ện thoại, xoay lại.
Lục U vốn đang ngồi trên ghế sô pha đã kh còn ở đó nữa, chỉ còn lại chiếc áo choàng của cô.
Diệp Bạch bước tới nhẹ nhàng vuốt ve.
Trên đó còn đọng lại hơi ấm tình tứ của bọn họ, nhưng cảm giác lại cô đơn xiết bao.
Diệp Bạch tìm th Lục U đang ở trong phòng khách của phòng ngủ, rèm cửa được kéo lại, bên trong chỉ ánh sáng tù mù... Lục U đang dựa lưng vào ghế sô pha đọc một cuốn tiểu thuyết, khi đến gần, mới rõ đó là cuốn "Thiên đường đã mất".
Diệp Bạch ngồi xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng sờ mái tóc dài của cô.
Ánh mắt Lục U vẫn dán vào trang sách, giọng nói nhỏ nhẹ: " sang đó, đúng kh?"
Diệp Bạch kh phủ nhận.
Chuyện như vậy, nhất định thẳng thần với cô, đắn đo hồi lâu mới nói: "Vì bố cô yêu cầu nên ! Lục U... em thể hiểu cho được kh?
Lục U chăm chăm vào cuốn sách.
Nhưng cô chẳng đọc nổi một chữ nào, cô nghe Diệp Bạch hỏi minh rằng thể hiểu cho được kh, nhưng làm cô thể thấu hiểu chuyện này được chứ?
Kh một phụ nữ nào thể hiểu cho chuyện này.
Mà nếu đã là một phụ nữ yêu , sẽ càng kh thể nào hiểu được.
Làm phụ nữ nào sẽ hy vọng đàn của bước đến bên cạnh một phụ nữ khác, dù cho bất kỳ lý do nào chăng nữa...
Hồi lâu sau, Lục U nhẹ nhàng khép sách lại.
Cô sang Diệp Bạch, nhẹ giọng yêu cầu: " và Lục Hồi thể cùng , thể giới thiệu với bố Gina rằng là vợ ."
Ánh mắt Diệp Bạch hơi âm trầm. kh nói được hay kh được, nhưng Lục U đã ra đáp án.
Sẽ bất tiện...
Cô và Lục Hồi theo sẽ bất tiện cho Diệp Bạch, cũng kh tiện cho cô c chúa nhỏ Gina kia thổ lộ tình cảm với . Đột nhiên, Lục U cảm th chuyện này thật vớ vẩn... Nhưng từ đầu đến cuối, cảm xúc của cô vẫn vững vàng.
Cô kh hề cãi nhau với Diệp Bạch, cũng kh nói chia tay với .
Cô chỉ cười nhạt một cái.
Thậm chí, giọng ệu của cô cũng thật dịu dàng, cô nói: "Bên kia chắc đang vội lắm! Nếu muốn thì mau về thu dọn hành lý ! Nếu kh ai chăm Đa Đa thì thể gửi qua chỗ ."
Diệp Bạch cô.
Lục U quả thật đã khác xưa, cô trưởng thành rộng lượng, nhưng kh là dáng vẻ trong trí nhớ của .
Giọng khàn : " chỉ vài ngày thôi, sẽ về!" Lục U ừ một tiếng: " biết !"
Cô đứng dậy, ngón tay thon dài trắng nõn giúp sửa sang lại nút áo, cuối cùng chăm chú: "Diệp Bạch, đường bình an."
Vài phút sau, Lục U đứng trên ban c, Diệp Bạch ngồi vào xe. hạ cửa kính xe xuống, ngẩng lên cô.
Lục U nở nụ cười dịu dàng mà hời hợt với .
Diệp Bạch sẽ kh bao giờ biết được ều cô sợ nhất là gì, kh là việc thay lòng đổi dạ thích một khác... mà là tin tức về cái c.h.ế.t của .
Vì đã trải qua nỗi đau như vậy, nên cô mới thể mỉm cười rời .
Đi đến bên cạnh phụ nữ khác.
Diệp Bạch kh biết lúc lên máy bay, Lục U cũng mặt ở sân bay, chính mắt cô th chuyến bay cất cánh... Cô thức hơn mười tiếng đồng hồ, chỉ để chờ máy bay hạ cánh bình an.
Khi Diệp Bạch đáp xuống sân bay, tin n đầu tiên gửi là báo bình an với
“ tới ! Bình an!"
Lục U tin n của , ngón tay vuốt ve từng chữ, cô thật lâu... Tiểu Lục Hồi nhảy nhót bước tới, nhào vào lòng cô ý ới hỏi Diệp Bạch.
Trong lòng Tiểu Lục Hồi, Diệp Bạch chính là bố .
Lục U kiên nhẫn nói cho cô bé biết, Diệp Bạch ra ngoài, vài hôm nữa sẽ trở về.
Sau khi trở về sẽ làm cho Tiểu Lục Hồi một chú ngựa gỗ nhỏ mới. Tiểu Lục Hồi nghe thế thì vui cực kỳ.
Một ngày, hai ngày, năm ngày...
Từ sau ngày thứ năm, Diệp Bạch bắt đầu kh n tin nữa, chỉ thỉnh thoảng ện về, nói rằng tạm thời chưa về dược, Lục U cũng kh hỏi vì chưa về, chỉ dặn chú ý chăm sóc bản thân.
Một tháng sau, Lục U nghĩ lẽ sẽ kh thể về được nữa . Kh là kh thể về thành phố B.
Mà là kh thể quay lại với cô, cũng kh thể nào làm một con ngựa gỗ nhỏ cho Tiểu Lục Hồi, cô chú chó bị Diệp Bạch bỏ lại, trong lòng thầm tìm cách xử lý.
Chú chó Labrador kia đang nằm rạp trên mặt đất, hai mắt đảo qu. Lục U nhẹ nhàng xoa đầu nó.
Thật ra thư ký của Diệp Bạch vẫn thường xuyên đến đây, đưa đến một số tài liệu cần chữ ký của Lục U, nói là ý của Tổng Giám đốc Diệp. Lục U cũng xử lý thay .
Nhưng cô kh đợi Diệp Bạch nữa, cô bắt đầu một cuộc sống mới, bắt đầu tham gia những cuộc xã giao, những bữa tiệc... Bắt đầu kết bạn mới, thậm chí còn tham dự hôn lễ của Từ Chiêm Nhu.
Trong hôn lễ, cô gặp Chương Bách Ngôn và vị hôn thê của ta. Tr xứng đôi.
Hình như đối phương cũng biết thân phận của cô, ánh mắt dừng lại trên cô lâu, Lục U thản nhiên đối mắt... Cô kh ngồi lại quá lâu, chỉ ở lại nửa tiếng chuẩn bị về trước.
Trước khi , cô vào phòng vệ sinh một chuyến.
Khi ra ngoài, cô phát hiện Chương Bách Ngôn đang tựa vào cửa phòng vệ sinh, như thể đang đợi cô.
Lục U hơi giật .
Nhưng cô vẫn bước đến bồn rửa tay, vặn vòi nước màu vàng, rửa tay chậm rãi.
Sau khi rửa xong, cô ngước mắt lên.
Ánh mắt cô và Chương Bách Ngôn giao nhau trong gương. Lục U khẽ mỉm cười: 'Đã lâu kh gặp!"
So với thái độ bình tĩnh thản nhiên của cô, Chương Bách Ngôn vẻ cực kỳ để ý... ta chằm chằm mặt cô, nhận ra nét tiều tụy kh thể che giấu được của cô dù đã lớp trang ểm tỉnh xảo.
Rõ ràng Chương Bách Ngôn cũng biết vì Diệp Bạch nên cô trở nên hốc hác đến mức này.
ta cũng biết Diệp Bạch chạy ra nước ngoài vì một cô gái tên Gina.
Sau một lúc lâu, ta mới khàn giọng hỏi: "Em với ta thế nào ?"
Tiếng nước từ vòi vẫn chảy ào ào, át tiếng nói chuyện của bọn họ.
Lục U chưa từng nghĩ tới một ngày cô thể nói chuyện phiếm với Chương Bách Ngôn như những bạn cũ thế này, cô thể cảm nhận được ý tốt của ta, lẽ khi đã hoàn toàn bu bỏ được, ta thể thoải mái như vậy đ!
Cô ừ một tiếng: "Vẫn như trước."
Chương Bách Ngôn biết cô kh nói thật, tình cảm của cô và Diệp Bạch kh thuận lợi, mà cô lại kh nói với ta... Chắc là để tránh nghi ngờ.
Dù thì ta cũng đã đính hôn, dù thì trước đây, bọn họ cũng từng trải qua nhiều chuyện với nhau.
Chương Bách Ngôn dừng lại ở đó.
Cho dù trong lòng vẫn còn nhiều vấn vương tiếc nuối, nhưng thật sự kh nên qu rầy ta nữa. ta chỉ thể đứng cô từ nơi xa, xa thật xa, trao cho Tiểu Lục Hồi một chút tình thương của bố mà chỉ bản thân mới biết.
ta như thế, Lục U cũng im lặng.
Nói chuyện được m phút đã xem như vượt r giới, Lục U tắt vòi nước, xoay : "Chương Bách Ngôn, chúc mừng đính hôn."
ta kh nói gì, chỉ im lặng cô. Lục U ngang qua ta.
Trong khoảnh khắc đó, ta muốn đưa tay ra bắt l tay cô, kh quan tâm đến ều gì khác... Nhưng khi ta ngước mắt lên lại th vị hôn thê của đang đứng ở bên kia lối , dịu dàng ta.
Bàn tay Chương Bách Ngôn nắm chặt thành quyền.
Lục U là ước vọng của ta, là mà ta chỉ thể mơ tưởng chứ kh thể nào được, còn vị hôn thê của ta lại là một thực tế cụ thể.
Cô tốt!
Cô tốt bụng với khác, cũng thật lòng thương ta, cho dù cô chưa bao giờ bày tỏ ều này với ta.
Khi Lục U ngang qua phụ nữ kia, cô dừng chân.
phụ nữ gật đầu với cô xem như chào hỏi, Lục U cũng gật nhẹ đầu, thật ra cả hai đều biết thân phận của kia... Chỉ là thế giới của trưởng thành luôn bị ràng buộc bởi nhiều thứ, cho nên cả hai mới kh nói ra mà thôi.
Lục U nghĩ đây lế là kết thúc tốt nhất cho mối quan hệ giữa cô và Chương Bách Ngôn.
Cô lại nghĩ đến Diệp Bạch.
Nghĩ đến đàn chỉ nói năm ngày vậy mà hơn một tháng kh. về, cũng kh tin tức gì kia.
Lục U chưa từng thử tưởng tượng khi Diệp Bạch trở về thì nên làm gì.
Cô kh muốn nghĩ về chuyện đó.
Đến bãi đỗ xe của khách sạn, cô vừa ngồi vào xe, lái xe bỗng nói: "Tổng Giám đốc Lục, ghế sau một món quà cho cô... Là quà do Tổng Giám đốc Chương tặng."
Lái xe là nhà họ Lục, kín miệng. Lục U nghe vậy thì bất ngờ, cô sang bên cạnh, đúng là một chiếc hộp tinh xảo.
Chỉ cần cách đóng gói cũng đủ biết món quà này quý giá. Lục U cầm lên, nhẹ giọng hỏi: " ta còn nói gì kh?" Lái xe lắc đầu: "Kh nói gì cả!"
lẽ lái xe biết một chút tin tức nên hạ giọng hỏi: " sau này, mỗi năm Tổng Giám đốc Chương đều sẽ tặng một phần quà nhỏ cho cô chủ kh ạ?”
Lục U chỉ cười nhạt.
Thật ra cô cũng kh rõ chuyện này, nhưng tấm lòng này của Chương Bách Ngôn, cô sẽ nhận giúp Tiểu Lục Hồi.
Đợi đến khi cô bé lớn lên, lẽ cô cũng nên nói sự thật cho cô bé.
Xe khởi động, cô lẳng lặng mở hộp quà, bên trong là một chiếc vòng tay ngọc bích. Chu vi vẻ sẽ hợp với cổ tay Tiểu Lục Hồi khi trưởng thành, Lục U nhớ lại phần quà Chương Bách Ngôn tặng năm ngoái, là một bộ trang sức kim cương màu hồng.
Chương Bách Ngôn đang tặng của hồi môn cho Lục Hồi.
Ngón tay Lục U nhẹ nhàng vuốt ve chiếc hộp, dù lòng cô sắt đá đến đâu cũng kh khỏi cảm động.
Cô chỉ im lặng ngồi .
Nửa tiếng sau, xe chạy vào biệt thự nơi cô ở, mới khoảng chín giờ tối nên Tiểu Lục Hồi vẫn chưa ngủ, bảo mẫu đang tắm rửa cho cô bé, bong bóng nhỏ thi nhau nổi lên trong bồn tắm nhỏ được thiết kế riêng.
Tiểu Lục Hồi ngồi trong bồn tắm, chơi đùa với những bong bóng đó. Cơ thể nhỏ bé của cô bé chỉ lớn hơn trước một chút.
Nhưng đầu lại khá lớn.
Mái tóc đen ướt đẫm xoăn nhẹ, dính vào cái cổ nhỏ gầy, tr cực kỳ đáng yêu.
Lục U đẩy cửa bước vào. Bảo mẫu th cô liền mỉm cười: "Lúc nào tới giờ tắm con bé cũng vui...
Mẹ Lục Hồi về , chúng ta mau lau khô lên giường ngủ nhé, được kh con?"
Tiểu Lục Hồi giang cả hai tay, đòi mẹ ôm.
Lục U đang mặc một chiếc váy dự tiệc đắt tiền, di bảo mẫu dỗ dành cô bé.
Lục U kh để ý chuyện này, cô đưa quà cho bảo mẫu: "Dì đặt nó lên tủ đầu giường của cháu, để cháu lau cho con bé." Di bảo mẫu cũng thích để hai gần gũi với nhau.
Khi được mẹ tắm rửa, lau cho minh, Tiểu Lục Hồi vui, trẻ con ở độ tuổi này đã biết phát âm hầu hết các tử, còn thể làm nhằm ngâm nga giai ệu m bài hát thiếu nhi... Cô bé cũng cực thích cái đẹp.
Tắm rửa xong, cả cô bé đã thơm tho. Lục U l khăn tắm lau cho cô bé, còn mặc cho con gái bộ đồ ngủ hình hoa nhỏ đáng yêu, khi được bế về phòng ngủ chính, Tiểu Lục Hồi còn ôm riết cổ mẹ kh nỡ bu, Lục U kh nhịn được mà cúi đầu thơm cô bé.
Chỉ vài ngày nữa là Tiểu Lục Hồi sẽ tròn hai tuổi. Giường trong phòng ngủ chính rộng khoảng hai mét hai.
Tiểu Lục Hồi lăn lộn thoải mái trên giường, chơi đủ thì nằm ngửa đầu phơi bụng nhỏ ra.
Cô bé tr giống Lục U khi còn nhỏ. Lục U hôn nhẹ lên bụng cô bé, sau đó cho cô bé xem chiếc vòng tay kia, Tiểu Lục Hồi làm biết được giá trị của chiếc vòng đế vương lục kia, chỉ cảm th chiếc phòng kia sáng, đẹp... Cô bé bèn đeo nó vào tay chơi.
Ánh mắt Lục U dịu dàng: "Là do một chú tặng cho con đ." Tiểu Lục Hồi liền cất chất giọng ngọt sữa của lên, kêu một tiếng: "Chú." Lục U nghĩ cô bé thật là ngốc nghếch.
Lúc này, chú chó Labrador đẩy cửa bước vào, sau đó cũng kh làm gì cả, chỉ nằm sấp trên đầu giường... Đôi mắt kia mong chờ về phía Lục U.
Vạn vật đều linh tính.
Lục U đoán là nó nhớ Diệp Bạch nhưng kh tin tức gì, cho nên mong chờ cô nói cho nó biết Diệp Bạch đang ở đâu.
Nhưng ngay chính cô cũng kh tin tức gì của Diệp Bạch.
Lần cuối hai liên lạc với nhau đã là một tuần trước , nhưng Lục U biết được tình hình hiện tại của Diệp Bạch từ thư ký của , luôn ở bên Gina trong suốt quá trình phẫu thuật căn bệnh ung thư v.ú di truyền.
Lúc Lục U nghe được tin tức này, trong lòng hơi nao nao.
Một đàn như Diệp Bạch mà lại ở bên trong cuộc phẫu thuật này... Cô nghĩ hẳn là các bác sĩ ều dưỡng trong bệnh viện đều sẽ cho rằng là chồng Gina.
Lục U kh gọi ện thoại chất vấn .
Cô kh thân phận gì để làm vậy, mà thật ra cũng kh cần, nếu một đàn thật sự quan tâm đến cảm xúc của , sẽ tự giác giữ khoảng cách với những phụ nữ khác, giữ một thái độ đúng mực.
Cô nghĩ nếu sau này Diệp Bạch ra nước ngoài.
Chú chó này sẽ kh ai nuôi, lúc đó cô sẽ sẵn sàng nuôi nó, dù thì Tiểu Lục Hồi cũng thích nó.
Lục U nghiêng về phía trước, xoa xoa đầu con chó.
Con Labrador sủa gâu gâu m tiếng... Gâu (Diệp) gâu (Bạch) gâu (chẳng) gâu (tốt) gâu (chút) gâu (nào)!
Hôm sinh nhật Tiểu Lục Hồi, Lục Khiêm và Hoắc Minh Châu đặc biệt chạy từ thành phố C đến .
Ngoài việc tổ chức sinh nhật cho Tiểu Lục Hồi.
Bọn họ cũng muốn hỏi thăm đời sống tình cảm của Lục U, cách đây kh lâu bọn họ còn nghe nói quan hệ giữa Lục U và Diệp Bạch đã tốt hơn... Nhưng đến gần đây lại kh nghe tin gì nữa, hai hỏi
Lục Thước lâu cũng chẳng biết được gì, cuối cùng chỉ Lục Huân kh chịu nổi sự tra khảo của bọn họ, lắp bắp nói cho Lục Khiêm biết.
Lục Khiêm đứng ngồi kh yên.
Trước khi , còn nói với Hoắc Minh Châu: "Em sắp xếp cho con bé , th ai thích hợp thì để con bé xem mắt, cũng kh cần bắt buộc kết hôn, chỉ cần th hợp, yêu đương thôi cũng được!"
Ông còn nói: "Trước đây thì thủ tiết cho Diệp Bạch, giờ ta còn sống thì vẫn ở góa cho ta! Làm vậy dù bao nhiêu tình cảm nữa thì cũng bị bào mòn hết thôi!"
Thật ra Minh Châu cũng nghĩ như vậy.
Cho nên sau khi tổ chức sinh nhật cho Tiểu Lục Hồi xong, Minh Châu bèn đưa một bức ảnh cho Lục U xem.
Là một vị giáo sư của một trường đại học nổi tiếng ở thành phố B, tiến sĩ du học về nước, tr đẹp trai.
Mặc dù đã ly dị nhưng kh con.
Việc ly dị là do bên phía vợ cũ muốn ở lại nước ngoài phát triển sự nghiệp, hai ở riêng lâu, đến năm năm thì ly hôn... Bên phía nhà trai quan hệ hợp tác với nhà họ Lục, quê quán cũng ở thành phố C, các ều kiện khác đều phù hợp với Lục U.
Mẹ của đẳng trai đã nhắc đến chuyện này với Minh Châu vài lần.
Trước đây Minh Châu kh phản ứng gì, lần này bà muốn thử thái độ của Lục U.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bà vốn tưởng Lục U sẽ từ chối hẹn gặp.
Nhưng sau khi Lục U bức ảnh, cô nhẹ giọng nói: "Mẹ chọn thời gian hẹn gặp ! Nơi nào phù hợp để nói chuyện ạ."
Minh Châu sợ cô đang tự ép .
Lục U cầm tách cà phê lên, hớp một ngụm, thấp giọng nói: "Mẹ, kh tự ép gì đâu! Con chỉ muốn tiến về phía trước một chút mà thôi."
Nói xong, cô đặt tách xuống, chào tạm biệt Hoắc Minh Châu. Chiều hôm đó, cô định đưa Tiểu Lục Hồi tham dự một buổi phỏng vấn lớp giáo dục mầm non, vừa ngồi trong xe được m phút, cô đang định lái xe thì di động vang lên, cô mở ra xem.
Là tin n của Diệp Bạch, chỉ vài chữ đơn giản đã khiến khóe mắt Lục U ươn ướt.
"Lục U, về đây.”
Lục U cúi đầu, tin n thật lâu.
Chỉ vài chữ đơn giản này, cô từng tr mong tận m năm.
Chỉ vài chữ đơn giản này, cô tr mong hơn một tháng qua.
Cuối cùng cô cũng chờ được, nhưng đã kh còn cảm giác vui mừng nữa… Cô kh trả lời, bởi vì kh biết trả lời như thế nào, chẳng lẽ cô lại hỏi bệnh tình của Gina thế nào ?
Lục U thả ện thoại di động xuống, còn ngẩn ngơ trong chốc lát mới khởi động xe.
Cô vẫn làm theo kế hoạch ban đầu, dẫn Tiểu Lục Hồi phỏng vấn.
Theo lý mà nói, Tiểu Lục Hồi vẫn còn quá nhỏ, nhưng vị giáo viên ở trường quá thích cô bé, kh chịu nổi trước vẻ xinh đẹp đáng yêu còn biết làm nũng của cô bé nên nh chóng quyết định nhận vào.
Hình như Tiểu Lục Hồi cũng biết được khác yêu thích, khi rời , cô bé nắm l ngón tay mẹ, mềm giọng nói hẹn gặp lại thật ngọt ngào, làm cho các giáo viên nữ ở trường đều nhũn tim.
Ra tới bên ngoài, Lục U thơm con bé m cái.
Tiếu Lục U cũng ôm cố mẹ, trên đời này, chỉ theo mẹ là tốt nhất. Mẹ con họ vừa vừa nói nói cười cười.
Nhưng vừa ngước mắt lên, ý cười của Lục U cứng đờ, cô th Diệp Bạch.
Diệp Bạch đang dựa vào xe hút thuốc, th hai mẹ con ra thì đứng thẳng dậy, bọn họ cách nhau bảy tám mét, hai đều nhau, tr rõ ràng là gầy hơn trước nhiều.
Cô yên lặng thầm nghĩ: chăm sóc bệnh hẳn là vất vả lắm đây. Nhưng cô cũng kh tránh né, bế Tiểu Lục Hồi tới.
Khi đến gần, Tiểu Lục Hồi cũng th rõ Diệp Bạch.
Cô bé vốn dĩ định đòi ôm, nhưng kh hiểu tại lại rút tay lại dựa vào vai mẹ, cặp mắt đen láy mong chờ về phía Diệp Bạch…
Lục U bình tĩnh nói: “ vẻ con bé kh nhận ra .”
Đúng vậy, hơn một tháng trời, con nít nhạy cảm, cô bé sẽ thắc mắc tại chú hay ở bên mỗi ngày lại đột nhiên kh xuất hiện nữa!
Diệp Bạch đau xót trong lòng.
bước tới, đưa tay về phía Tiểu Lục Hồi, đứa trẻ cứ ôm cố mẹ chứ kh cho ôm… Diệp Bạch đành vươn tay xoa đầu cô bé.
Bỗng nhiên Tiếu Lục Hồi bật khóc.
Từng giọt, từng giọt nước mắt lớn cứ rơi lã chã… như những hạt đậu nhỏ.
Lục U cũng buồn lòng, trước khi quay lại với Diệp Bạch, cô từng hỏi liệu đã suy nghĩ kỹ càng chưa… Nếu ở bên cô, nghĩa là sẽ trở thành bố Lục Hồi.
Ngày trước khi Diệp Bạch, Tiểu Lục Hồi vui vẻ biết bao nhiêu, giờ lại tàn nhẫn biết bao nhiêu.
Lục U cố kìm nén, kh bộc phát ngay tại đây.
Trẻ con vốn dễ mềm lòng, Tiểu Lục Hồi tức giận với Diệp Bạch một lát nhưng vẫn kh nỡ tránh né , cô bé đưa hai cánh tay mũm mĩm ra đòi bế, Diệp Bạch ôm cô bé thật chặt trong vòng tay .
hôn đứa trẻ, ngẩng đầu nói với Lục U: “ bảo tài xế về , để đưa hai mẹ con về!”
Lục U cũng kh phản đối.
Chỉ ều khi ngồi vào trong xe , cô kh nói gì với , một mực giữ im lặng.
Diệp Bạch biết cô tức giận vì chuyện của Gina. con ở đây, kh tiện giải thích ngay.
Nửa tiếng sau, xe chạy vào biệt thự nơi Lục u đang ở, bảo mẫu trong nhà đã nấu thêm m món để chúc mừng Tiểu Lục Hồi bắt đầu
học, còn đặc biệt học món sườn heo nướng kiểu Bỉ, thịt được tắm ướp vàng óng, thơm lừng.
Chú chó Labrador kia còn ngồi xổm trong phòng bếp, nước dãi chảy dài.
Khi xe vào biệt thự, tai con ch.ó dựng thẳng lên. Ngạc nhiên.
Sau đó, nó liền chạy như ên ra ngoài, sủa ầm ĩ trước chiếc Bentley kia.
Gâu gâu gâu gâu gâu….
Diệp Bạch xuống xe, đưa tay sờ đầu con chó, Đa Đa nhảy lên nhảy xuống kh cho chạm vào… rõ ràng là đang tức giận!
Lục U ngồi ở ghế sau, bế Tiếu Lục Hồi xuống xe.
Tiểu Lục Hồi đã chạy tới, dẫn chó , chú chó ngẩng cao đầu bước , tr kiêu ngạo.
Lục U quay lại Diệp Bạch.
Lúc này trời đã chạng vạng, hoàng hôn bu xuống trong sân.
Hoàng hòn phủ bóng lên sườn mặt của hai , khiến khuôn mặt cả hai tr thâm trầm hơn bình thường, Lục U khẽ nói: “Cảm ơn đã đưa bọn về.”
Giọng ệu của cô lịch sự xa cách, rõ ràng là thái độ đuổi khách. Làm Diệp Bạch thể kh nghe ra?
bước từng bước về phía trước, chất giọng hơi khàn : “Lục U, chúng ta nói chuyện !”
Lục U quay đầu lại căn phòng.
Tiều Lục Hồi và chú chó đang đứng ở chỗ hiên nhà, sang bên này, dáng vẻ thập thò nghiêng nghiêng của cô bé tr đáng yêu… Lục U tr chừng con bé, hơn nữa cô cũng kh muốn nói chuyện với Diệp Bạch.
Cô nhẹ giọng nói: “Hôm khác nói sau nhé!”
Diệp Bạch nhẹ nhàng giữ l vai cô, như thế muốn ôm l cô, nhưng cuối cùng vẫn kh ôm thật.
Bởi vì Lục U đã quay .
Cả cơ thể và giọng nói của cô đều tràn ngập vẻ kháng cự, cô kh muốn ôm .
Diệp Bạch bu thõng tay, chằm chằm cô một lúc lâu, dịu dàng nói: “Vậy về trước đây, chờ khi nào em muốn nói chuyện, chúng ta sẽ nói sau nhé.”
Lục U kh đáp lời.
Đợi đến khi Diệp Bạch lái xe rời , cô mới cảm th cơ thể cứng ngắc của bắt đầu đau đớn… Nhưng cô cũng kh xót xa vướng
bận vì Diệp Bạch quá lâu, bởi vì cô còn một đứa con chăm sóc, cô kh thể vứt bỏ bản thân vì Diệp Bạch được.
Diệp Bạch vẫn luôn chờ Lục U liên lạc lại với .
Nhưng đã một tuần trôi qua, cô vẫn kh động tĩnh gì…
Cuối tuần, lái xe đến biệt thự của cô, nhưng Lục U và Tiểu Lục Hồi đều kh ở đây, cô bé đã được vợ chồng Lục Khiêm đón , còn Lục U thì nghe dì giúp việc bảo đã lái xe vào trung tâm thành phố, hình như hẹn.
Chuyện này cũng kh khó đoán...
Sắc mặt Diệp Bạch tái nhợt, sững sờ một lát, sau đó tìm đến tài xế hỏi địa chỉ của cô.
Bên kia, Lục U đang gặp mặt với vị giáo sư kia.
Những phương diện khác đều tốt, thái độ của vị giáo sư kia cũng tích cực, nhưng Lục U vẫn nghe th trong giọng nói của kia ý thăm dò, ta hy vọng Lục U sẽ giao đứa trẻ cho bố nuôi dưỡng, sau này bọn họ sẽ con riêng.
Lục U cụp mắt xuống, nhẹ nhàng khu cà phê, cười nhạt.
“Khi dì nhắc chuyện này với mẹ , dì cũng kh nói ra ều lo ngại này... nghĩ lẽ chúng ta kh hợp nhau .”
Sau khi tỏ rõ thái độ của , Lục U bèn chuẩn bị rời .
Nhưng vẻ đằng trai thật sự thích cô, th cô kiên quyết như vậy thì cũng hơi do dự.
ta khẽ đè bàn tay cô lại, nhẹ giọng nói: “Thật ra chúng ta vẫn thể chăm sóc được hai đứa con mà… Lục U, chúng ta…”
ta kh thể nói tiếp được vì Diệp Bạch đã đến. Trai đơn gái chiếc.
Ngồi trong quán cà phê theo phong cách lãng mạn, kh cần nghĩ cũng biết đây là một buổi xem mắt.
Diệp Bạch cúi đầu Lục U chăm chú, giọng ệu của lộ vẻ kiềm chế rõ ràng: “Đi thôi!”
Lục U ngẩng đầu .
Đôi mắt cô hơi ươn ướt, nhưng cô kh hề tỏ ra chút hoảng hốt nào, cũng kh xin lỗi .
Vị giáo sư ngồi đối diện im lặng hai .
Cuối cùng, ta kh nói gì nữa, chỉ th toán hóa đơn rời trước…
Đợi đến khi đã .
Diệp Bạch mới ngồi xuống, Lục U, nhẹ giọng hỏi cô: “Xem mắt à?”
Lục U ngồi đối diện .
Một lúc lâu sau, cô mới gật đầu thừa nhận: “Đúng vậy! Đang nói chuyện tìm hiểu.”
Gân x trên mu bàn tay Diệp Bạch nổi lên, cố kiềm chế lại… Bắt l cố tay cô: “Ra ngoài nói chuyện!”
Lục U cũng cảm th tốt nhất là bọn họ nên nói chuyện rõ ràng.
Cô nhẹ nhàng thoát ra khỏi cổ tay , thấp giọng nói: “Ra ngoài nói!”
Hai đều là địa vị xã hội, kh thể cãi vã ven đường, cuối cùng bọn họ lên xe của Diệp Bạch... Diệp Bạch quay đầu liếc cô một cái đạp chân ga.
Lúc xe dừng lại, Lục U mới phát hiện đã lái xe đến ngôi nhà trước đây của bọn họ.
Là tòa chung cư đó.
Cô ngồi trong xe, bình tĩnh nói: “Kh cần lên đó! Chúng ta nói luôn trong xe !"
Nhưng Diệp Bạch đã tháo dây an toàn, xuống xe, cô kh nhúc nhích thì đã nắm l cổ tay cô, hơi dùng sức kéo cô về phía căn nhà cũ của bọn họ...
Diệp Bạch l chìa khóa từ dưới tấm thảm ra.
Cửa mở, bên trong vẫn là khung cảnh như khi Lục u rời , chỉ ều đã phủ một tầng bụi bặm.
Lục U làm gì thời gian để hoài niệm chuyện xưa, chỉ một giây sau đó, Diệp Bạch đã ép cô vào ván cửa, cúi đầu hôn cô, nụ hôn gấp gáp vồn vã như thể đang muốn chứng minh ều gì đó.
Cô kh chịu mở miệng, bèn nhéo nhẹ cằm cô, bắt cô mở miệng tiếp nhận .
Hai hôn một lúc lâu, nhưng Lục U kh hề đáp lại nụ hôn này.
Diệp Bạch dựa vào bên cổ cô thở hổn hển, thật lâu sau mới nhẹ ngước mắt lên cô, giọng khàn khàn nói: “Lục U, để giải thích, thật sự kh gì với cô cả! Em thể hỏi …”
“Hỏi cái gì?”
Cơ thể Lục U dựa vào ván cửa, cò nhẹ nhàng mỉm cười, nụ cười lộ vẻ thê lương.
“Diệp Bạch, khi nói chỉ năm ngày! Nhưng lại gần năm mươi ngày, ở đó, kh chỉ an ủi bố Gina mà còn an ủi Gina, chăm sóc cô ta cả về tinh thần lẫn thể chất… Diệp Bạch, thế chăm sóc một phụ nữ mà cho là hai kh gì, vậy thì tại lại kh thế xem mắt?”
“ nói cho biết, quan hệ giữa chúng ta là gì?”
“Nếu giữa chúng ta ràng buộc gì đó, vậy thì tại lại đến bệnh viện, rời xa hai mẹ con chúng mà chăm sóc cô ta hơn một tháng trời?”
Diệp Bạch cúi đầu cô: “Bởi vì cô cũng kh còn m tháng nữa…”
Giọng hơi khàn khàn: “Tế bào ung thư của cô đã di căn lên não , Lục U, cô chỉ thể sống được ba bốn tháng nữa thôi, khi còn kh lâu đến thế.”
Khóe mắt Lục U ẩm ướt.
Nhưng cô cố nén kh cho nước mắt rơi xuống, cô chẳng những kh khóc mà còn nở nụ cười: “Cho nên lần này về đây là muốn báo sắp lại kh? muốn ở bên cô ta trong khoảnh khắc cuối cùng , đúng kh?”
Diệp Bạch cũng kh phủ nhận.
Lục U giơ tay tát một cái: “Diệp Bạch, đúng là một tên cặn bã! dựa vào đâu mà bắt chờ , dựa vào đâu mà nói muốn lập gia đình với ? Dù Lục U thiếu đàn cũng sẽ kh đến nỗi như vậy!”
Nói xong, cô đ ra bỏ .
Diệp Bạch kéo cô vào lòng, ôm cô thật chặt, như sợ chỉ cần lơi lỏng một chút thôi là cô sẽ rời .
thì thầm nói lời xin lỗi với cô.
ghé sát vào tai cô, nói với cô rằng sẽ kh , chỉ khi nào Gina ra thì mới thể rời .
Lục U ngẩn ngơ nghe những lời này.
Cô nhận ra chính bản thân Diệp Bạch cũng kh ý thức được tình cảm mà dành cho Gina đã vượt mức bình thường từ lâu, cách đối xử với cô ta giống với cách đối xử với Lục U… năm cô hai mươi tuổi.
Mà bây giờ cô đã ba mươi tư , kh còn x tươi mơn mởn như xưa.
Lục U kh chất vấn nữa.
Cò chỉ lùi lại một bước, bình tĩnh chăm chú, thản nhiên nói: “Diệp Bạch, chuyện giữa chúng ta đã kết thúc khi đó , kh cần giải thích gì với cả!”
Cô xoay rời , Diệp Bạch ở sau lưng cô khẽ nói. nói: “Lục U, biết rõ yêu là em!” Những lời này, Lục U nghe muốn chán .
Kh là cô chưa từng cho cơ hội, cũng kh là cô chưa từng mơ tưởng về ngày một nhà ba bọn họ sẽ đoàn tụ... sẽ thể hạnh phúc đến mức nào.
Nhưng sự thật thì chỉ toàn những thứ chó má.
Hai năm rời xa nhau, một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp... lẽ bọn họ cùng niềm tin, cùng nền tảng văn hóa, dễ dàng đánh tan quá khứ giữa cô và .
Nếu là trước đây, khi hai hạnh phúc nhất, Diệp Bạch sẽ kh rời xa cô như vậy.
sẽ kh bằng lòng với yêu cầu của khác. Cũng sẽ kh làm tan nát trái tim cô.
Lục u hơi dừng bước, nhưng cô vẫn kh quay đầu lại, chỉ nhẹ giọng nói: “ lẽ vậy! Nhưng cũng chỉ là đã từng mà thôi."
Một tháng tiếp theo, Lục U xem mắt thêm vài lần nữa. được mẹ cô giới thiệu, cũng do mợ ôn Noãn giới thiệu, ều kiện bên nhà trai đều khá, nhưng chung quy lại vẫn thiếu một chút duyên phận.
Cô cảm th mối quan hệ của cô và Diệp Bạch đã là quá khứ. Nhưng rõ ràng là Diệp Bạch kh nghĩ vậy.
Kh biết làm cách nào được lịch trình của cô, mỗi lần cò xem mắt thì đều sẽ xuất hiện, chỉ là kh vào ngăn cản như lần trước… Chỉ đứng bên ngoài chờ cô.
Những cơn mưa cuối thu cứ lâm râm chẳng dứt.
Khi Lục U bước ra khỏi nhà hàng đã gần chín giờ rưỡi.
Cô kh lái xe đến đây nên bên đằng trai xem mắt ngỏ ý đưa cô về… Bởi vì bọn họ đã quen biết từ khi còn nhỏ, cho nên tuy buổi xem mắt kh thành c, Lục U cũng kh từ chối lời đề nghị này, dù thì hai bên gia đình vẫn luôn mối quan hệ làm ăn lui tới với nhau.
Bầu kh khí trên xe khá tốt.
Chỉ ều cả hai đều kh nhắc đến chuyện kia nữa. Nửa tiếng sau, xe tới biệt thự.
đàn xuống xe trước, ga lăng mở cửa ghế sau cho Lục U, mỉm cười xem như chào tạm biệt.
Lục U cũng khẽ mỉm cười.
Vừa bước xuống, tầm mắt của cô hơi khựng lại, cô th xe của Diệp Bạch.
Xoay vào trong, Diệp Bạch đang đứng ở lối ra vào của căn biệt thự.
cầm một chiếc dù trong tay, về hướng này.
đàn xem mắt với cô hơi ngẩn ra, ta kinh ngạc về phía Lục U, Lục U cố hết mức mới kiềm chế được bản thân, cô gượng cười: “Chồng cũ của .”
đàn gật đầu hiếu ý, sau đó tỏ vẻ quan tâm đưa một chiếc dù cho Lục U lên xe rời .
Chiếc RV màu đen từ từ khuất xa. Mưa cuối thu vẫn tí tách rơi.
Nước mưa b.ắ.n lên làm ướt cả quần áo của Lục U.
Vì cuộc hẹn tối hôm nay nên cô chưng diện xinh đẹp hơn ngày thường, mặc một chiếc váy dài khoác áo choàng l dê bên ngoài... Đứng ở bên ngoài sẽ th hơi lạnh, nhưng cô kh hề động đậy, vẫn đợi Diệp Bạch đến trước mặt .
Khi khoảng cách giữa hai chỉ còn lại chừng một mét, Lục u nhẹ giọng lên tiếng:
“ thể bu tha được kh?
“Diệp Bạch, bu tha cho được kh?"
“ chăm sóc đến tận giường cho khác, bặt vô âm tín cả một tháng trời, Diệp Bạch... thể nào bu tha cho được kh! Chúng ta đầu nhất định ở bên nhau đầu, kh kia, chúng ta vẫn thể sống tốt cơ mà! thể tim một ở bên bình yên qua ngày hoặc hẹn hò yêu đương, còn thể... thể về lại nước ngoài, kh cần bận tâm đến ai khác, chỉ cần toàn tâm chăm sóc cô ta.”
Giọng ệu của cô kích động vô cùng, kh thể nào giữ nổi bình tĩnh.
Làm cô thể giữ bình tĩnh được cơ chứ, này, đàn này từng là chồng cô... từng nói yêu cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.