Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 2601: 2609: Ngày ba tháng giêng
Cô bé giẫm lên đôi giày da nhỏ, tiếp tục lắc lư trên thân ngựa, vẻ thích lắm.
Trên chú ngựa gỗ khoét nhiều lỗ, xâu chuỗi nhiều vỏ sò nhỏ xinh xắn, Diệp Bạch còn mài nhẵn mép cho từng con đế trẻ con chơi kh bị chọc vào.
Đúng là được làm kỳ c, cũng chu đáo. Lục U lại xoa đầu con gái .
Tiểu Lục Hồi cảm th vui sướng.
Cô bé hỏi mẹ: “Ngày mai chú Diệp sẽ đến nữa đúng kh ạ?”
Lục U xót xa trong lòng, Tiểu Lục Hồi vẫn còn nhỏ, cô kh thể giải thích mối quan hệ rối tung giữa và Diệp Bạch cho cô bé biết được… Cô chỉ thể nói với con gái: “Chú Diệp c tác , thể thời gian tới chú kh qua đây được đâu.”
Cô bé thở dài một tiếng.
Cô bé cảm th tiếc quá, vừa cô bé còn bàn với dì Tần sẽ làm một chiếc bánh kem thật lớn nhân dịp Lễ Giáng sinh này mời chú Diệp qua thưởng thức cùng.
Còn định làm chân gà Tây cho chú Diệp nữa. Tiểu Lục Hồi nghĩ đến đây mà ứa nước miếng…
Sau khi con gái ngủ, Lục U tắm rửa, rảnh rỗi ngồi vẽ m bức tr, chú chó Labrador nhẹ nhàng tới… nằm cạnh chân cô.
Lục U giật nhớ ra đây là chó của Diệp Bạch, vậy mà vẫn kh mang nó theo.
Dường như Đa Đa đã quen với cuộc sống ở nơi đây, Nó bắt đầu xem Lục U là chủ nhân của .
Nó thoải mái nằm l.i.ế.m vuốt, đôi đồng tử đen láy lên Lục U, Lục U vươn tay xoa xoa đầu chú chó…
Ngày Giáng sinh ảm đạm đến . Kh gì đặc biệt.
Gần đây kh th Diệp Bạch tới nữa, thời gian dần trôi, Tiểu Lục Hồi như thể cũng quên mất , kh còn nhớ mong mỗi ngày nữa… Lúc này Lục U mới thật sự yên lòng.
Cô đang cân nhắc mua một căn biệt thự ở gần trai và chị dâu. lẽ cuộc sống đại gia đình sẽ phù hợp với Tiểu Lục Hồi hơn.
Sau Tết Dương lịch, bộ truyện tr “Ba chú gấu nhỏ” của Lục U đã ký hợp đồng với một c ty quốc tế lớn và sắp sửa xuất bản toàn cầu… Lục U kh đòi phí bản quyền nhưng muốn được chia 20% lợi nhuận.
Các hoạt động kinh do khác của c ty cũng thuận lợi.
Sự nghiệp của cô tuy kh quy mô lớn nhưng phát triển vẫn khá.
Ngày ba tháng giêng,
Hôm nay là ngày hoạt động team building của c ty Lục U, tuy rằng mọi việc đều trợ lý sắp xếp, nhưng sau một ngày hoạt động dài như vậy, Lục U cũng mệt c.h.ế.t được.
Đêm khuya, cô ra khỏi khách sạn.
Cô đỡ trán ngồi vào trong xe, nhỏ giọng nói với tài xế: “Đưa về nhà!”
Cô nghĩ hẳn là cơn say sẽ dịu khi về đến nhà.
Nếu Tiểu Lục Hồi vẫn chưa ngủ, cô thể kể chuyện cố tích để dỗ cô bé ngủ. Nhớ tới dáng vẻ của Tiểu Lục U, khuôn mặt Lục U hơi lộ nét mỉm cười, thoáng chốc đã thả lỏng hơn khi nãy.
Ngồi ở ghế lái, Diệp Bạch đang nằm tay lái. Những ngón tay hơi siết chặt lại.
cô qua gương chiếu hậu, th nụ cười thả lỏng của cô... Đã lâu chưa từng th cô như vậy, từ khi về đến bây giờ, mỗi khi cô th đều tỏ ra lạnh lùng, như thể cả đều gai.
nhớ Lục U của lúc này.
Diệp Bạch kh nói gì, chỉ lẳng lặng cô một cái đạp nhẹ chân ga.
Xe kh chạy về hướng biệt thự của cô mà lái đến căn nhà trước đây của bọn họ... Mười lăm phút sau xe dừng lại, khi Lục U đỡ trán chuẩn bị xuống xe, cô mới nhận ra nơi này kh nhà .
Mà là nhà trước của cô và Diệp Bạch. Diệp Bạch...
Lục U chỉ chuếnh choáng say.
Khi phát hiện ra nơi đây là dưới lầu căn hộ trước đây, cô về phía ghế lái trước mặt , quả nhiên… kh là tài xế của cô mà là Diệp Bạch.
Diệp Bạch…
Lục U tựa vào lưng ghế mềm mại, khuôn mặt nhỏ n sang một bên… lá cây xào xạc trong bóng đêm, ánh trăng mờ ảo trên cao.
Thật lâu sau, Diệp Bạch mới nói: “Tỉnh rượu chưa?”
Lục U hỏi : “ ý gì? Diệp Bạch, chở đến đây là ý gì? cho rằng chở đến đây thế khiến tức cảnh sinh tình mà yêu lại như trước đây ? Chúng ta đã kết thúc , đã nói rõ chuyện này mà! làm thế nào mới kh tiếp tục dây dưa nữa đây? … kết hôn mới vừa lòng hay kh?”
“Em kết hôn với ai?”
Trong xe tối tăm, giọng Diệp Bạch khàn khàn vang lên: “Lục U, em sẽ kh làm vậy!”
Nếu Lục U thể dễ dàng yêu thương khác như vậy thì cô đã sớm tìm khác từ lâu , mà hai nhà Hoắc – Lục giới thiệu cho cô, dù kh hoàn hảo về mọi mặt nhưng cũng đủ để trải qua cuộc sống hôn nhân bình yên, thế mà cô đã tiếp xúc nhiều như vậy nhưng chưa từng chính thức tìm hiểu với ai.
Diệp Bạch hiểu rõ trong lòng,
Cô xem mắt, hẹn gặp với những đàn khác, chỉ là muốn nói cho biết rằng cô muốn… bắt đầu lại một lần nữa, nhưng chuyện đó thể thực hiện được hay kh đây?
Diệp Bạch đưa tay cởi dây an toàn.
xuống xe, mở cửa sau, cúi đầu Lục U thấp giọng nói: “Xuống xe!”
Lục U kh nhúc nhích.
Diệp Bạch dứt khoát cúi xuống, bế cô lên đóng sầm cửa xe. Lục U nhẹ.
Khi ôm vào trong lòng, cảm giác mềm mềm nhẹ nhẹ như đang ôm một chiếc l vũ.
Cô phản kháng, nhưng vì đã say nên mất sức tựa vào vai , giọng nói fâm rì hơi đứt quãng: “Thả ra! thả ra!”
Diệp Bạch tựa như kh nghe th gì.
bế cô thẳng đến thang máy, quẹt thẻ bằng một tay, bước vào thang máy lên tầng.
Lục U vừa uống rượu nên cơ thể hơi nóng lên.
Cô biết đàn dẫn riêng một phụ nữ lên phòng là ý gì, vì thế cô bèn bất chấp mà đá ... nhưng lại vô tình đá vào chỗ nhạy cảm.
Một tiếng rên rỉ của đàn vang lên.
Diệp Bạch cúi đầu cô, trong mắt lộ vẻ khó nói gì đó, đối diện với ánh mắt ướt át mơ màng của cô, vươn tay nắm l đôi chân thon dài của Lục U, từ từ lần xuống dưới... Động tác của cực kỳ chậm rãi, mang theo vài phần lưu m.
Môi Lục U run lên, chăm chăm.
Trước đây, Diệp Bạch chưa bao giờ đổi xử với cô như vậy, đương nhiên cũng sẽ kh làm ra những hành động này khi ở bên ngoài. Thang máy vẫn lên trên.
Diệp Bạch củi đầu, sống mũi cao thẳng áp vào mũi cô, giọng khăn khăn hỏi: “Thoải mái kh?"
Lục U xấu hổ, lại duỗi chân đá một cái.
Nhưng cô đang bị ôm trong lòng, chẳng m chốc mà đã mất sức duỗi chân… Cô tựa vào vai , kh nhịn được mà cắn lên vai một cái, khó khăn nức nở m tiếng.
Ánh mắt Diệp Bạch tối .
cúi đầu, ghé vào tài cô thì thầm: “Nếu thoải mái thì cứ kêu lên !”
Lục U thở hổn hển mắng: “Đồ khốn!”
Diệp Bạch nở nụ cười thật trầm, đẩy cô vào ểm mù của camera giám sát, dùng ngón tay thon dài xấu xa vuốt ve môi cô, kh nh kh chậm…
Lục U kh thể tránh thoát, mắt cô đỏ lên nhắc lại một lần nữa: “Diệp Bạch, đồ khốn nhà !”
Diệp Bạch kh nói gì.
Lúc này, thang máy đã lên tới tầng cao nhất, coi ngươi đen láy của chằm chằm cô một lát lại bế cô ra ngoài, vài giây sau, mở cửa căn hộ.
Bên trong đã kh còn giống như khi mới chuyển nhà nữa.
Diệp Bạch đã cho quét tước qua, sửa sang trang trí lại, thêm nhiều đồ nữ tính, còn làm một gian phòng trẻ em riêng màu hồng nhạt cho Tiểu Lục Hồi.
“Em thích kh?”
Trong căn hộ sáng đèn, Diệp Bạch ôm l cơ thể cô từ phía sau, tựa cằm lên bờ vai mảnh mai của cô… nói khẽ bên tai cô, rằng sẽ kh nữa, nếu cô kh thích thì sẽ kh gặp lại Gina.
Nhưng Lục U biết rõ, khi thời khắc Gina rời xa nhân thế đến. chắc c sẽ .
Trong lòng cô dáng lên cảm giác đau xót khó tả, cô đang ở bên cạnh Diệp Bạch, vậy mà tr giành với một sắp chết, vừa đáng khinh vừa vô lý…
Cô xoay lại nói với : “ sẽ kh chuyển đến đây, Lục Hồi cũng vậy.”
Cô cụp mắt, nói tiếp: “Diệp Bạch, còn nhớ những chuyện trước đây kh? Chỉ cần nói muốn gặp , mặc kệ ở chân trời góc bế nào, trong vòng 24 tiếng đều sẽ thể xuất hiện trước mặt . Bây giờ, thể khiến làm vậy kh là nữa !”
Nói đến chuyện trước đây, cô vẫn kh kiềm được mà lộ vẻ xúc động.
Diệp Bạch đồng hành cùng cô cả quãng đường th xuân, bầu bạn với cô suốt thời th xuân… Dù cô và Diệp Bạch ở bên nhau hay kh thì trong lòng cô, vẫn luôn nằm ở một trong những vị trí đầu tiên.
Diệp Bạch cúi đầu: “ kh thích cô !”
Sau đó kh nói thêm gì nữa.
bế cô lên chiếc giường lớn, nơi họ đã từng ôm nhau thân mật vô sổ lần, chỉ chưa bao giờ đến bước cuối cùng, nhưng đêm nay, trạng thái của Diệp Bạch rõ ràng là khác với trước đây.
muốn biến cô thành của .
Hoàn toàn triệt để, khiến cô trở thành phụ nữ của . Dưới ngọn đèn vàng ấm áp, trên tấm ga giường bằng lụa màu đen.
Cơ thể Lục U trắng nõn, thon dài mảnh khảnh, ban đầu Diệp Bạch còn trân trọng mà đối xử nhẹ nhàng như thể nâng niu một món bảo vật, càng về sau lại càng kh khống chế được.
cúi đầu hôn cô, đôi mắt đen thẩm châm châm cô. Lục U xấu hổ quay mặt .
kh cho phép cô quay , những ngón tay thon dài hữu lực kéo cằm cô lại, tiếp tục hôn cô... Giữa nụ hôn nóng bỏng đó, từ từ chiếm l cô, khiến cô trở thành phụ nữ của .
Lục U đã uống rượu, kh chịu nỗi sự trêu chọc của .
Nhưng cô biết rõ vẫn còn tỉnh táo, lẽ kh chỉ vì rượu mà là cô cam tâm tình nguyện sa vào.
vẫn luôn muốn đàn này.
Khi một phụ nữ bắt đầu bu thả sẽ kh thế nào nhận ra bản thân nữa… ở nơi giao nhau sâu nhất đó, Lục U chủ động nâng
lên hôn vào cằm Diệp Bạch, thậm chí còn thuận theo những lời nói tục tĩu của , thuận theo sự chiếm hữu của .
Âm th mềm mại quyến rũ của phụ nữ càng làm nơi đó của đàn cứng lên.
Đây là lần đầu tiên của bọn họ.
Hai cơ thể quyện vào nhau, cho nhau khoái cảm từ cơ thể kia, run rẩy kh ngừng đến mức kh biết sáng hôm sau đã tới…
Trời hơi hửng sáng.
Lục U tỉnh dậy, cô bị khác ôm vào trong lòng, cánh tay chắc khỏe của đàn chiếm giữ l cơ thể cô… Phát hiện ra cô cử động, bàn tay đàn trượt xuống theo bản năng, nhẹ nhàng trêu chọc cô.
Lục U mở mắt, bắt gặp ánh mắt của Diệp Bạch.
Khuôn mặt của Diệp Bạch dưới ánh nắng sớm mai tr tuấn tú vô cùng.
Hơi thở của vấn vương ngay mặt cô như thế tơ lụa, nhẹ nhàng êm ái… Sau một lúc lâu, cúi đầu hôn cô, một nụ hôn thật dịu dàng, đồng thời bàn tay dò xét xuống dưới, gắn kết với cô thêm lần nữa.
Kh giống sự thô lỗ và gấp gáp tối qua,
Lần vào sáng sớm hôm nay vẻ dịu dàng hơn nhiều… Bọn họ giống như một trong những đòi vợ chồng bình thường nhất trên đời,
thức dậy vào sáng sớm, chiều theo nhu cầu của cơ thể mà hòa hợp một lần trước giờ làm.
Hai đều kh nói chuyện, nhưng cả quá trình đều chăm chú vào mắt đối phương.
Trong cái kh chớp đó, Diệp Bạch cúi thấp đầu, tựa vào một bên cố cô, nhẹ giọng hỏi: “Tối hôm qua thoải mái… Hay là bây giờ thoải mái hơn?”
Lục U xấu hổ nhắm mắt lại.
Từ khóe mắt cô chảy dài hai hàng nước mắt. Sau đó, cô vội vàng tắm rửa bước ra ngoài.
Diệp Bạch đã làm xong bữa sáng, cầm trong tay chiếc khăn tắm khô, bao bọc l cô nhẹ nhàng lau cho cô, lúc lau kh nhịn được mà cúi đầu hôn xuống đôi vai gầy thơm ngát của cô.
Lục U trầm giọng nói: “Để tự làm.” Nhưng Diệp Bạch vẫn kh bu cô ra,
ôm cả cô và khăn tắm vào lòng, mặc kệ những giọt nước thể làm ướt áo , hôn lên tai cô, động tình nói nhỏ: “Trong tủ quần áo đồ của em, mặc vào ra ăn sáng nhé.”
Lục U kh đáp lời.
Cô tỏ vẻ thản nhiên, nhưng khi ngồi vào bàn ăn, cô lại cảm th cần nói rõ với chuyện này.
“Chuyện tối hôm qua kh là gì cả!”
“ đừng tưởng rằng chúng ta ngủ với nhau một đêm là thể ở bên nhau.”
Diệp Bạch đang cắt bánh mỳ.
Nghe vậy, về phía cô, con ngươi đen láy tối sầm lại: “Nếu kh muốn ở bên thì tại tối hôm qua em lại ngủ với ? Nếu nhớ kh nhầm thì chúng ta làm bốn lần, lần nào em cũng đều hưởng thụ lắm kia mà.”
“Đó là bởi vì kh thể làm gì khác."
“Diệp Bạch, r biết rõ chuyện tối hôm qua xảy ra như thế nào! mang đến đây, đương nhiên sẽ kh cho cơ hội ra về mà kh làm gì, nhưng mà Diệp Bạch à... Một lần tiếp xúc thân mật cũng kh thể nào thay đổi mối quan hệ của chúng ta được. vấn đề tồn tại giữa chúng ta còn nhiều!"
“Bên ngoài cũng nhiều đàn như vậy, kh th em đặc biệt thích ai cả.”
Diệp Bạch cô chăm chú: “Vậy em thừa nhận tối qua em đã cảm th thoải mái kh?”
Lục U cũng kh phủ nhận nữa: “ thừa nhận, đúng thật là thoải mái!”
Diệp Bạch bu con d.a.o trong tay xuống, dùng khăn gi lau tay, thong thả nói: “Vậy chắc là em kh phiền, khi nào chúng ta nhu cầu thì thỏa mãn kia một chút!”
“Phiền!”
Lục U cũng đặt ly sữa trong tay xuống: “Tổng Giám đốc Diệp, cảm ơn đã chiêu đãi tối qua, trước!”
Diệp Bạch bắt l tay cô: “Em vội thế? nào, còn muốn xem mắt nữa à?”
Lục U nhếch mép cười lạnh.
Cô kh phủ nhận: “Đúng vậy? Kh được ? Diệp Bạch, đừng nghĩ vừa ngủ với xong thì thể can thiệp vào chuyện riêng tư của . Sau này xem mắt, vui lòng đừng xuất hiện nữa, bớt phá chuyện tốt của ”
Cô đã cáu thì cũng đừng hòng vui vẻ!
Diệp Bạch muốn nhốt cô vào trong lòng, giày vò cô thật mạnh bạo, để cô kh bao giờ phun ra những lời chọc giận khác như thế này nữa, chỉ thể gọi tên … Giống như tối hôm qua vậy, ngoan ngoãn để làm gì tùy thích.
Nhưng Lục U khi tỉnh táo lại lạnh lùng như băng vậy. Cuối cùng, cũng đưa cô về.
Cô kh cho lái xe vào biệt thự, xe vừa dừng ở cổng cô đã xuống xe, Diệp Bạch hạ cửa kính xe, nhẹ giọng nói: “Chú ý nghỉ ngơi nhé, đừng chạy lung tung nữa.”
Lục U kh đáp lời, cũng kh quay đầu lại. Cô thẳng vào biệt thự.
Cô đang nghĩ… trước đây bọn họ là mối quan hệ thân mật nhất, là vợ chồng, nhưng đêm qua bọn họ lại như hai đàn và phụ nữ xa lạ, bừa bãi tận hưởng vui thú tình dục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-2601-2609-ngay-ba-thang-gieng.html.]
Cô và Diệp Bạch, lại đến bước đường này?
Từ sau đêm ngủ chung đó, Lục U luôn tránh mặt Diệp Bạch. Cô kh nhận ện thoại của .
Kh tham gia các hoạt động xã giao.
Diệp Bạch cũng kh vào được biệt thự của cô, gọi cho cô m lần cũng kh được bắt máy, sau đó dì giúp việc trong nhà mới nói cô Lục đã quay về biệt thự nhà họ Lục ở m hôm.
Diệp Bạch chỉ thể đến c ty của cô để tìm vẫn là tạp chí đó.
Diệp Bạch bước vào thang máy cũ lên, th những họa báo quen thuộc dán trên vách thang máy, bỗng nhớ tới khoảng thời gian trước đây của bọn họ… Sau khi cô mang thai, thường xuyên đến đây đón cô tan làm, sau đó dẫn cô ăn đồ ngon.
Sau khi Lục U ăn no liền kh thích động tay làm gì nữa, khi cô còn nhảy lên , để bế.
Khi đó, mối quan hệ của bọn họ thật tốt.
phụ nữ ở quầy lễ tân nhận ra Diệp Bạch, là chồng cũ của Tổng Giám đốc Lục của cô , một vừa đẹp trai vừa giàu .
“Tổng Giám đốc Diệp, Tổng Giám đốc Lục đã ra ngoài lúc bốn giờ chiều nay ạ, hình như cô hẹn.”
Suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Diệp Bạch là cô lại xem mắt, còn đang định hỏi thêm thì cô gái đứng ở quầy lễ tân đã mỉm cười nói thêm: “Cô đánh golf với m vị khách quan trọng đến từ nước ngoài.”
Diệp Bạch hỏi địa chỉ lái xe đến đó.
Khi tới sân golf, Lục U đã xã giao xong, hình như tối nay kh tiệc tối.
Cô thay quần áo xong thì đến bãi đỗ xe. Đúng lúc th Diệp Bạch...
Diệp Bạch vừa dừng xe.
Cửa kính xe hạ xuống, đối mắt với Lục U.
cô, một lúc lâu sau mới nhẹ giọng nói: “Lên xe!”
Nói xong, chờ một lúc lâu mà Lục U cũng kh động đậy, bèn mở cửa xuống xe đến trước mặt cô… nhẹ nhàng cầm l túi
thế thao trong tay cô, ánh mắt sâu thẳm: “ m hôm nay lại tránh ?”
“Tỏi kh tránh mặt !” “Kh cần thiết làm vậy!”
Lục U thản nhiên nói xong, th Diệp Bạch đã cất túi của vào cốp xe.
Cô kh nói gì, chỉ tự mở cửa xe ngồi vào ghế phó lái. Diệp Bạch hơi kinh ngạc.
Sau khi lên xe, xoay cô chăm chú, khẽ hỏi: “Về căn hộ nhé?”
Lục U vừa đánh golf xong nên mệt, tựa vào lưng ghế kh phản đối, nhỏ giọng ừ một tiếng… Nhưng Diệp Bạch vẫn chưa bu tha cho cô, khi nghiêng cài dây an toàn cho cô, bỗng ngước mắt lên hỏi: “M hôm nay xem mắt kh?”
Lục U cụp mắt, vừa khéo bắt gặp ánh mắt của .
Diệp Bạch cô chăm chú, một lúc lâu sau lại giữ l đầu cô, hôn cô… Kh gian bên trong xe chật hẹp, tiếng nuốt nước bọt vốn mờ ám lại rõ ràng vô cùng.
Thật lâu sau, nụ hôn của hai mới kết thúc.
Diệp Bạch nhẹ nhàng vuốt ve môi cô, lại hỏi thêm lần nữa: “ xem mắt kh vậy?”
Lục U mạnh miệng: “Kh gặp được phù hợp thôi!”
Khi nói xong, hơi thở cô cứ nhấp nhổm kh đều, cánh môi khẽ run lên… Diệp Bạch nghiêng về phía trước, gần như nửa nằm lên cô, ôm cô thật lâu, mới thì thầm bên tai cô, hỏi: “ kh phù hợp với em ? Kh hợp mà đêm đó chúng ta làm nhiều lần như vậy?”
Lục U đẩy : “ bớt đùa giỡn lưu m lại !”
Diệp Bạch ngồi thẳng dậy, cuối cùng cũng bu tha cho cô, khi khởi động xe, mới thấp giọng nói: “Đến căn hộ nhé! nấu cơm cho em!”
Lục U cũng kh phản đối.
Cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại, chợp một giấc ngắn trên xe.
Khi tỉnh lại, cô đã ngủ trên chiếc giường lớn trong căn hộ... Trời đã tối, trong phòng kh ánh đèn, mọi thứ đều lờ mờ kh rõ, giống như mối quan hệ của cô và Diệp Bạch.
Cô ngồi dậy bật đèn đầu giường lên, lúc này mới nhận ra đang mặc áo sơ mi của Diệp Bạch.
Cô một lúc lâu.
Sau đó l tay nhẹ nhàng chải mái tóc dài của , cả lười biếng.
Diệp Bạch xuất hiện ở cửa.
lặng lẽ cô, cơ thể thon gầy của cô ấn dưới quần áo ... Lục U ngước mắt, đúng lúc bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của , kh vào phòng mà chỉ đứng ở cửa, nhẹ giọng hỏi: "Tại đồng ý về với ?"
Lục U kh trả lời ngay.
lại hỏi, giọng ệu gay gắt hơn khi nãy: ‘Vi muốn lên giường với , hay là muốn ăn đồ nấu?”
Lục U ngước mắt, hỏi lại: “ muốn nghe câu trả lời nào?”
Cuối cùng vẫn bước vào phòng, cúi hôn cô, giọng nói khàn : “ chỉ muốn nghe em nói muốn ở bên , sống cùng .”
hôn lên khuôn mặt nhỏ n trắng như sứ của cô.
Hôn từ cái cằm thon gầy lên má, sau đó đến sống mũi th tú thẳng tắp, cuối cùng chiếm l môi cô.
Bàn tay cũng bắt đầu lần mò vào trong quần áo.
Lục U kh từ chối , nhưng khi nhẹ nhàng kéo chiếc quần nhỏ dưới lớp áo xuống, cô ôm l cổ , giọng nói mềm mại mà dịu dàng hiếm th, cô hỏi : “Vậy còn thì , Diệp Bạch, muốn sống cùng kh? đã chuẩn bị kỹ chưa?”
Ngón tay cô thon dài, gõ nhẹ vào n.g.ự.c : “Vị trí này của còn trống kh?”
Ánh mắt Diệp Bạch hơi trầm xuống: “Nơi này của kh nào khác!”
Lục U cũng chăm chú.
Đột nhiên khựng lại như vậy, hai cũng kh tâm trí làm tiếp nữa.
Diệp Bạch kéo cô ngồi dậy, dẫn cô đến phòng ăn để ăn tối, khi ăn Diệp Bạch hỏi về Tiểu Lục Hồi… Vẻ mặt Lục U bình tĩnh, cũng kh nói quá nhiều, Diệp Bạch liền nhận ra cô đã hiểu mối quan hệ này thành ra thế nào.
Chắc là cô xem thành bạn tình !
Ánh đèn vàng rực trong phòng ăn thật ấm áp, nhưng trong lòng Diệp Bạch lại lạnh như băng, ều vẫn kh nói gì, chỉ gắp cho cô thêm một ít đồ ăn, giọng ệu cũng dịu dàng: “Ăn như thế mà no được? Em ăn thêm chút nữa .”
Dưới ánh đèn, vẻ mặt Lục U hời hợt.
Cô hoàn toàn phủi sự ngây ngô của khi xưa, trở thành một phụ nữ trưởng thành.
Diệp Bạch kh khỏi thêm vài lần.
nhớ tới cuộc vui vẻ đêm đó, với mà nói, cảm giác lúc đó thật thoải mái… Bởi vì được làm với phụ nữ mà yêu, nhưng kh rõ Lục U cảm th thế nào.
Sau khi ăn xong, còn c việc giải quyết nên vào phòng làm việc để xử lý.
Bận bịu xong, Lục U đã kh còn ở trong phòng ngủ nữa.
Diệp Bạch chút lo lắng trong lòng, tưởng cô đã lặng lẽ bỏ về, nhưng khi ra ngoài lại th Lục U đang ở trong phòng khách, ngồi trên sô pha xem ti vi, hai mắt tập trung chăm
châm màn hình ti vi, trong tay là bịch khoai tây chiên mở sẵn. Khung cảnh này như chạm vào tim Diệp Bạch.
Trong khoảnh khắc đó, tưởng như đã về lại quá khứ, về lại ngày trước của bọn họ, về lại thời ểm tốt nhất của mỗi lần.
Mỗi lần c tác về đều sẽ phát hiện Lục U lén ăn đồ ăn vặt. Dù nói kiểu gì cô cũng kh chịu sửa.
Quan hệ này.
Đôi mắt Diệp Bạch hơi đỏ lên, ngồi lại cạnh cô, hơi nghiêng đầu. Lục U cầm ều khiển chuyển kênh.
Nhưng đã bắt l tay cô, cô nghiêng thì bắt gặp ánh mắt của Diệp Bạch… đang cô chăm chú, Lục U bu túi đồ ăn vặt xuống: “Xong việc ?”
mất tập trung ừ một tiếng.
Ngay lập tức, bế cô vào lòng, để hai chân thon dài của cô mở ra vòng qua eo , tư thế này thật sự quá xấu hổ, nhưng Lục U kh cơ hội phản kháng nào… Diệp Bạch đã cúi đầu hôn cô.
Động tác của cực kỳ gấp gáp, kh dạo đầu gì. vừa hôn vừa sờ, vừa chiếm l cô.
Khi cơ thể hai dán liền vào nhau, thẳng vào mắt cô, thấp giọng hỏi: “Thích dịu dàng hay là thích mạnh bạo hơn?”
Lục U kh nói gì, chỉ ôm chặt l cổ .
Tivi còn đang phát bộ phim hoạt hình yêu thích của cô, lâu sau đó… màn hình tivi đã tối đen, chỉ còn lại hình ảnh nam nữ triền miên phản chiếu trên đó.
Diệp Bạch vốn muốn dịu dàng với cô, nhưng bọn họ mới vừa về bên nhau, hơi kh khống chế được.
Trong cơn sóng tình đê mê.
Bọn họ đều tạm quên mối quan hệ giữa với kia, lấp đầy những khoảng trống trong suy nghĩ bằng lạc thú.
Hai làm trên sô pha hai lần.
Lục U nằm trên sô pha thở hổn hển, sau lưng là cơ thế Diệp Bạch mướt mồ hôi… thì thầm vào tai cô: “Em kh phản kháng gì hết nhỉ, Lục U à, kh em xem là c cụ giải tỏa ham muốn đ chứ?”
Cô cũng kh xấu hổ chút nào.
Hai cũng đã đến đây, cũng ngủ với nhau , giờ nói thêm gì cũng vẻ già mồm.
Khuôn mặt nhỏ n của cô cọ nhẹ vào vải đệm sô pha, tiếng nói trầm trầm run run: “Kh cũng vậy ? Diệp Bạch, hỏi quan hệ giữa chúng ta là gì, đây chẳng là mối quan hệ giữa chúng ta ?”
Diệp Bạch muốn một d phận.
kh chỉ muốn d phận, còn muốn sống cùng cô và Tiểu Lục Hồi!
Nhưng rõ ràng là Lục U kh muốn vậy.
bế cô vào phòng tắm tắm rửa, giữa màn hơi nước dày đặc, kh nhịn được mà chiếm l cô thêm lần nữa… Sau khi ra khỏi phòng tắm, hai chân Lục U đã mềm .
Cô nhắm mắt lại, hưởng thụ sự hầu hạ của Diệp Bạch, nhẹ giọng nói: “Đưa về!”
Diệp Bạch hơi khựng lại: “Em kh định qua đêm ở đây ?” Rõ ràng là Tiểu Lục Hồi còn đang ở chỗ Lục Thước.
Lục U mở mắt, lên khuôn mặt tuấn của Diệp Bạch, cô đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve sống mũi cao thẳng của : “Quan hệ của chúng ta kh cần sến súa như vậy! gọi tài xế đến đón!”
Cô nói xong thì ngồi dậy, chuẩn bị thay quần áo rời . Diệp Bạch khẽ đè cô lại.
cô chăm chú, sau khi đắp vài lớp dưỡng ẩm, thần sắc của cô tr tươi tắn hơn bình thường.
Cái mày đôi mắt đều mang nét duyên dáng nữ tính.
Nhớ lại cuộc vui vẻ vừa , vẻ mặt Diệp Bạch hơi thả lỏng hơn khi nãy, kéo cô lại, hôn nhẹ lên chóp mũi cô, khẽ nói: "Để nghỉ ngơi một lát, lát nữa đưa em về.”
Lục U vẫn muốn để tài xế tới đón.
Nhưng vẻ như đoán được cô định nói gì, bèn duỗi tay ra ôm cô vào lòng, ôm thật chặt... Mặt họ áp sát vào nhau, nhiệt độ cơ thể ám lên sau khi thân mật.
Đầu của Lục U tựa vào cố . Cô lẳng lặng nghe nhịp tim .
Phụ nữ vẫn luôn dễ mềm lòng, cho dù đã chịu nhiều đau khổ vì , ít nhất thì lúc này tim Lục U cũng dịu , ều cô kh muốn nói cho biết, đây là... nổi cay đắng kh muốn cho khác biết của cô.
Cuối cùng, Diệp Bạch vẫn đưa cô trở về.
lẽ bởi vì tâm trạng của hai khác nhau.
Kh khí bên trong xe trở nên khác lạ, vi diệu, khó thể miêu tả được bầu kh khí này, cũng chỉ một đôi nam nữ từng trải mới thể cảm giác được.
Xe dừng lại bên ngoài biệt thự của Lục U.
Lục U đang định mở cửa xe lại phát hiện xe đã bị khóa lại từ bên trong, cô nghiêng về phía Diệp Bạch.
Diệp Bạch im lặng cô: “Nhiệt độ bên ngoài khá thấp, đế lái xe vào bên trong… Kh Tiểu Lục Hồi kh ở nhà ? Như vậy em cũng kh cần lo lắng việc tiếp xúc quá nhiều với con bé, ảnh hưởng tới tuổi thơ của con.”
Lời này như đang hóa giải bầu kh khí lại mang tính c kích, thật ra lại chút ý muốn thử.
Lục U rũ mắt: “ kh cần nói bóng gió như vậy.” Diệp Bạch chỉ mỉm cười nhẹ.
Hơi vui vẻ.
Lục U hoảng hốt nhớ lại, kh chỉ riêng cô, ngay cả Diệp Bạch cũng đã lâu kh nở nụ cười thật lòng, rõ ràng trước kia thích cười. Nghĩ tới đây cô lại nhiều thêm một chút.
Giây tiếp theo, tay cô bị nắm chặt, đặt lên mặt . Bên trong xe ấm áp.
Gương mặt tuấn tú vô cùng ấm áp, hòa cùng hơi thở nam tính thuần khiết… Lục U muốn dịch tay ra nhưng Diệp Bạch kh chịu.
nắm l tay cô, tiếp tục kéo cô tới gần, mãi cho đến khi cô ngã vào trong lòng n.g.ự.c của .
Giọng nói của trở nên khàn đặc lạ thường: “ kh nói bóng nói gió, em vĩnh viễn kh chịu thừa nhận em thích … Lục U, thích là chuyện em khó thể nói thành lời, kh?”
hiểu rõ cô như vậy, lại khiến cô trở nên khó xử.
Khóe mắt Lục U ươn ướt, cô nén lại quay đầu , nhẹ giọng nói: “Kh hiểu đang nói gì!”
Giọng nói của Diệp Bạch trở nên khàn hơn một chút: “Lục U, em biết đang nói cái gì mà, em chỉ kh dám thừa nhận mà thôi.”
kh nói tiếp.
Chỉ cúi đầu hôn nhẹ một cái lên chóp mũi của cô.
Đêm khuya tĩnh lặng, bên trong xe vừa đen tối nhưng ấm áp… Cuối cùng, Diệp Bạch vẫn lái xe vào bên trong, lúc Lục U xuống xe đưa áo khoác của cho cô mặc, hơn nữa còn kéo kín mít: “Đừng để lạnh bị cảm!”
Trước sự dịu dàng của , cô kh cách nào nói lời từ chối.
“Diệp Bạch, mối quan hệ giữa chúng ta kh hề thay đổi một chút nào!”
dịu dàng mỉm cười: “ biết, hiện tại chúng ta chỉ mối quan hệ thể xác thôi!” Nói xong, mở cửa xuống xe, vòng đến bên kia mở cửa xe cho cô.
Lúc Lục U xuống xe, giương mắt thẳng vào trong mắt Diệp Bạch.
Con ngươi của còn đen tối hơn cả màn đêm.
Lục U lên lầu, hồi lâu sau mới nghe th tiếng ỏ tô rời truyền đến từ dưới lầu.
Cô ra sân thượng, vẫn khoác chiếc áo l sẫm màu của Diệp Bạch, dài cũng ấm áp… Trong đêm khuya, dưới làn sương mờ ảo, cô theo hướng chiếc xe thể thao màu đen rời .
Đèn đỏ sau đuôi xe chậm rãi rời xa, chỉ còn lại cảnh cổng lớn đen sì. Bỗng dưng, xe dừng lại.
Diệp Bạch bước xuống, đưa tay ra đỡ cửa xe về phía Lục U. Bọn họ kh th rõ mặt nhau nhưng bọn họ biết rằng đối phương đang .
Mũi Lục U cay cay, cảm giác nói kh nên lời.
Rõ ràng bọn họ tình cảm với nhau thế nhưng mối quan hệ giữa bọn họ giống như màn sương đêm này, như ẩn như hiện, như gần như xa... Cô cũng mắt hết dũng khí được ăn cả ngã về kh.
Lục U cầm ện thoại gọi cho Diệp Bạch.
Từ nơi xa, Diệp Bạch khom lưng l di động ra từ trong xe, giọng nói lúc nói chuyện với cô khàn đặc nhưng cũng vô cùng dịu dàng: "Mau vào phòng ! Bên ngoài lạnh lắm.”
Lục U lẩm bẩm: " kh áo khoác.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.