Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 2610: 2619: Lục U nhìn anh lên xe
Lòng Diệp Bạch trở nên mềm mại, “ừ” một tiếng: “Được ! về trước, nghỉ ngơi sớm .”
Lục U lên xe, rời .
Ban đêm, cô một giấc mơ, mơ th những ngày tháng bọn họ sống cùng nhau ở chung cư.
ện thoại, chưa đến bốn giờ sáng.
Diệp Bạch gửi tin n cho cô, là một bức ảnh… đan một chiếc võng thủ c cho Tiểu Lục Hồi, đã làm xong xuôi, đặt ở trên ban c của chung cư.
Lục U chỉ im lặng mà , đáy lòng mềm mại.
Nhưng cô kh trả lời tin n của , cô cũng kh cho cơ hội, nói lời quay lại. Bọn họ cứ ở chung với nhau như thế, kh nóng kh lạnh, kh mặn kh nhạt.
Dường như bọn họ chưa từng c khai hẹn hò, cũng kh trường hợp nào cùng nhau tham gia.
Phần lớn thời gian nhàn rỗi sẽ tới căn chung cư kia
Ăn cơm, ngủ.
Giữa một đôi nam nữ vừa mới ở bên nhau, m chuyện này cũng thường xuyên xảy ra, Lục U và Diệp Bạch khoảng bốn năm ngày mới gặp một lần nhưng lần nào cũng cuốn l cô ba bốn lượt, dường như muốn bổ sung bù cho những ngày đó.
Vài lần kịch liệt…
Cơ thể tinh tế thấm đẫm mồ hôi của Lục U nằm trên Diệp Bạch. Cô đưa ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve n.g.ự.c .
Sau lần rơi xuống biển đó, cuối cùng vẫn đế lại nhiều miệng vết thương nhỏ vụn, Diệp Bạch kh nói cô cũng đoán ra chắc c lúc nhiều chỗ bị gãy xương, giọng nói cô trở nên nghẹn ngào sau khi biết chuyện: “Còn đau kh?”
Diệp Bạch bắt l tay cô, bàn tay nắm chặt.
Hồi lâu sau, cúi hôn cô: “Kh đau!” Hai im lặng ôm nhau.
Tuy cả hai đều kh mở miệng nhưng là tóm lại vẫn kh còn giống như trước… Bên ngoài lớp màn cửa dài chưa được kéo lên của cửa sổ sát đất, b tuyết lung linh bay nhảy.
Lục U kh muốn cử động dù chỉ là một chút.
Cò lẩm bẩm: “Tuyết rơi! Kh m ngày nữa là tới tết!”
Diệp Bạch đưa tay ra l một cái hộp tơ nhung từ trong tủ đầu giường, đặt ở trong lòng bàn tay của Lục U.
Cô ngửa đầu , kh cử động.
Diệp Bạch đưa một tay lên mở hộp ra thay cô, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương x tuyệt đẹp, rực rỡ bắt mắt.
thấp giọng nói: “M ngày trước mua được trong một cuộc đấu giá, 9.9 carat, nghĩa là mãi mãi về sau, mang lên thử xem thích hay kh?
Lục U vươn ngón giữa ra.
Nhưng rõ ràng kích cỡ của nhẫn lại vừa với ngón áp út... Trong nháy mắt chiếc nhẫn được đeo vào ngón tay, cả hai đều im lặng.
Một lát sau, Lục U cuộn ngón tay lại: “vẫn nên tháo xuống! Kh thích hợp."
Diệp Bạch lại xoay , nhẹ nhàng đè cô ở trên giường.
Tay cô đeo nhẫn kim cương, đặt ở giữa gối đầu, sợi tóc màu đen phát qua gương mặt của cô... Dường như da thịt của cô còn mềm mịn bóng loáng, bắt mắt hơn cả kim cương.
Diệp Bạch đan chặt mười ngón tay với cô.
dịu dàng, hơi thở tựa như tơ tằm vuốt ve lên khuôn mặt cô, Lục U ra được ánh mắt của … Mỗi lần muốn sẽ lộ ra biểu cảm như vậy.
Cô chút kinh ngạc.
Bọn họ vừa mới làm hai lần, mà … lại muốn nữa?
Cô kh thế phản kháng, đã giữ chặt l cơ thể cô, cùng nhau kết hợp chặt chẽ.
Diệp Bạch ở trên giường kh giống như những gì cô nghĩ. ít nói, kiệm lời.
Lúc tâm trạng tốt thì đa dạng nhiều, tâm trạng kh ổn sẽ giày vò cô đến chết… Thể lực của Lục U thường xuyên kh chống đỡ được, cả nhũn ra dưới thân , khi cô thật sự cảm th bọn họ như một đôi nam nữ đang yêu đương vụng trộm.
Bên ngoài cửa sổ sát đất, tuyết bay m ngày liền. Trong nhà hương xuân hoà thuận vui vẻ.
Diệp Bạch tựa lên trán cô, chóp mũi cao thẳng nhẹ nhàng cọ lên mũi cô, giọng nói khàn khàn: “Ngày mai bay ra nước ngoài một chuyến.”
Lục U lập tức tỉnh táo ngay sau cơn kích thích.
Đôi mắt ướt át vẫn còn dư lại tình ý miên man của hồi ban nãy, cô giơ tay sờ nhẹ lên khuôn mặt gầy gò của , do dự nửa ngày vẫn hỏi thành lời: “Tới gặp cô ta ?”
Diệp Bạch biết, nếu tới gặp Gina ắt hẳn sẽ bị cô đá xuống giường ngay lập tức.
cúi đầu hôn lên bờ vai mỏng của cô, nói nhỏ: “Kh , thăm bố mẹ của .”
Lục U kh nói gì.
Diệp Bạch châm chước một hồi, nhẹ giọng nói: “Em đưa Tiểu Lục Hồi cùng , được kh?”
Lục U quay đầu .
Cô chiếc nhẫn kim cương lóe sáng trên ngón tay, tâm trạng hơi phức tạp… Quá nh.
Cô cùng Diệp Bạch tách ra hợp lại, cô nên giải thích thế nào với bố mẹ của Diệp Bạch? Nói rằng cô vẫn chưa chịu tha thứ cho … Cô muốn chờ thêm một chút, thế nhưng ngay vào thời ểm này cô cũng kh muốn làm mất hứng. Cô nhẹ nhàng ôm l cổ nói nhỏ: “Lần sau ! Chờ trời ấm áp một chút chúng ta qua đó.”
Diệp Bạch cô chăm chú, ánh mắt thâm sâu.
Một lát sau đưa một tay chống đỡ thân , một tay ôm l sau cổ cô sau đó hôn cô ên cuồng.
Phía dưới khăn trải giường càng thêm phần kịch liệt. Tuyết, càng rơi càng nặng hạt…
Ngày cuối năm, Diệp Bạch bay ra nước ngoài.
muốn Lục U đưa Tiểu Lục Hồi tới tiễn , vốn nghĩ rằng Lục U sẽ kh đồng ý nhưng lại kh ngờ tới Lục U lại đưa con qua.
Năm mới, Tiểu Lục Hồi mặc một bộ áo khoác len kiểu xinh đẹp phối cùng một đôi giày da mềm mại, bởi vì trời lạnh nên đội thêm một chiếc mũ dây quàng khăn cố kín đáo, chỉ lộ ra đôi mắt đen láy.
Diệp Bạch xuống xe, bế cô bé lên hôn một cái.
Đã lâu Tiểu Lục Hồi kh được gặp , vô cùng vui mừng, ôm Diệp Bạch mềm giọng gọi một tiếng chú.
Diệp Bạch nghiêng về phía Lục U.
Giọng nói của đè nén thấp: “Thật sự muốn được nghe con bé gọi một tiếng bố"
Lục U chỉ cười nhẹ một cái.
Diệp Bạch kh ép cô, một tay ôm Tiểu Lục Hồi, một tay khác lại móc một cái hộp nhỏ từ trong túi áo mở ra, bên trong là một chiếc khóa nhỏ làm bằng vàng đã cũ, ểm xuyết kim cương, vô cùng tinh xảo và xinh đẹp.
đeo lên cho Tiểu Lục Hồi.
Cô bé thích nhất là những đồ sáng lấp lánh, lập tức thích liền, gửi một nụ hôn thơm ngào ngạt lên mặt .
Diệp Bạch ôm cô bé vào trong xe.
Chiếc Lincoln dài màu đen, bên trong xe rộng rãi thoáng mát, Tiểu Lục Hồi ngồi ở trên đùi Diệp Bạch kh chịu xuống dưới... Biết Diệp Bạch sắp lên máy bay rời , mãi hồi lâu cô bé vẫn kh vui.
Lục U ngồi ở ghế đối diện, dựa vào lưng ghế ra bên ngoài xe. “Suy nghĩ gì vậy?” Diệp Bạch hỏi cô.
Lục U xoay lại , giọng nói nhẹ nhàng: “Đang nghĩ xem bao giờ thì về.”
Diệp Bạch kh nói gì,
Nhưng trong lòng lại cực kỳ mềm mại.
Tới sân bay, lúc cầm vé máy bay qua cửa kiểm tra an ninh, bỗng nhiên xoay , ôm chặt Lục U và cỏ bé vào trong lòng ngực, dịu dàng nói: “Ngày mồng bốn trở về! Lục U… sẽ nh chóng trở về”
Lục U kh nói.
Thật lâu sau, cô “ừ” một tiếng: “Thời gian kh còn sớm, nên vào đăng ký.”
Diệp Bạch lại bế Tiểu Lục Hồi lên hôn m cái, lúc này mới kh nỡ mà rời .
Lục U dắt con đứng chờ đến khi chuyến bay kia cất cánh, máy bay màu xám bay lên bầu trời biến thành một chấm đen nhỏ, lúc này mới cô thu lại tầm mắt, dắt con về.
Lúc về trời lại tuyết rơi. Mềm mại dịu dàng.
Lục U quay đầu ra bên ngoài cửa sổ xe, chắc là vì cô ngấn quá lâu, Tiểu Lục Hồi ôm l mặt cô, nũng nịu hỏi: “Mẹ đang nghĩ gì vậy?”
Lục U mỉm cười: Cô đang nghĩ, lúc này Diệp Bạch thể trở về đúng hạn hay kh?
Lục U dắt Tiểu Lục Hồi về nhà họ Lục.
Năm nay, Lục Thước bận việc ở c ty, ngày đầu năm kh thế về thành phố c… Cho nên Lục Khiêm và Minh châu cũng ăn tết ở thành phố B.
Hai đứa nhỏ trong nhà vô cùng vui vẻ.
Dưới làn tuyết mịt, Lục U ôm Tiểu Lục Hồi vào sảnh lớn.
Lục Khiêm th cô tiến vào, nhẹ nhàng giúp con gái nhỏ phủi b tuyết nhỏ vương lên cô, vừa phẩy tay vừa cười nói: “Vốn đã loạn lắm , bây giờ lại thêm một nhóc con tới nữa, ba đứa trẻ này thể nâng luôn cả cái nhà dậy mất!”
Hoắc Minh châu liếc : “Ông ở tuổi này , chắc cũng lãng tai đó!”
Lục Khiêm lải nhải với Lục U: “Mẹ con lại chê bố!… Minh Châu, tai của kh hề lãng, em kh biết !”
Minh Châu nói : “Một đống tuổi còn kh biết ngại.”
Lục Khiêm kéo Lục U ngồi xuống, hừ nhẹ: “Nếu da mặt mỏng, trong nhà thế não nhiệt thế này, Lục U, con nói hay kh? Giờ mẹ con già , hóa ra còn biết xấu hổ… Cũng kh biết năm đó là ai chạy đuổi theo bố khắp cả thế giới.”
Hoặc Minh Châu: “Sức quyến rũ của là vô hạn !”
Lục U cảm th buồn cười, kh tham dự vào màn đấu võ mồm của bọn họ.
Ngay lúc này, Lục Thước bước xuống từ trên lầu.
Tối hôm qua dự tiệc cả một đêm, cũng mới chỉ ngủ được ba tiếng đồng hồ, một lát nữa còn tới c ty... Lục Khiêm nói đang đào tiền.
Lục Thước bế Tiểu Lục Hồi lên hôn một cái: “C ty lớn như vậy! Kh muốn làm cũng làm, bố cho rằng con kh muốn th nhàn một chút ?”
tinh mắt th khóa nhỏ bằng vàng trên cổ Tiểu Lục Hồi.
Lục Thước vài giây, ảnh mắt chuyển về phía em gái nhà minh, thong thả ung dung hỏi: "Em và Diệp Bạch lại ở bên nhau?"
Lục U định phủ nhận, bởi vì cô và Diệp Bạch cũng kh d phận gì.
Nhưng Lục Thước là ai?
kh thèm tin m chuyện ma quỷ của cô.
Huống hồ, lúc này tiếng xe ô tô vang lên ngoài sân, Lục Khiêm kêu giúp việc ra xem, giúp việc ra xem xong quay lại, cười tủm tỉm nói: “Là cả cho đưa quà năm mới tới, đầy đủ tất cả mọi thứ.”
Lục Thước xuống lầu, bu Tiểu Lục Hồi xuống, nhẹ giọng nói: “Tìm chị chơi .”
Tiếu Lục Hồi lập tức chạy mất tiêu.
Chờ cô bé rời , Lục Thước mới cười lạnh ra tiếng: “ cả từ đâu ra?”
giúp việc kh dám lên tiếng.
Lúc này Lục Huân vội vã xuống lầu, cô hiểu tính cách của Lục Thước nhất, cắn môi kéo cánh tay , nhỏ giọng nói: “Vất vả lắm ta mới trở về, lại còn là Tết nhất, đừng nói m lời như vậy!”
Lục Khiêm cũng nói: “Cái tính chó của con càng ngày càng giống con đ.”
Lục Thước cũng mặc kệ những cái đó.
nói với Lục U: “ kh phản đối chuyện em ở bên ta! Nhưng lần trước ta biến mất hơn một tháng, lần này lại ra nước ngoài, ta ra nước ngoài gặp ai em biết kh?… Loại quan hệ mập mà mập mờ kh chút gắn kết này, vốn dĩ kh nên tồn tại!
hiểu ý của em, còn kh chỉ là chuyện giải quyết vấn đề cá nhân của nhau thôi , dù cũng từng kết hôn, nghĩ về mặt tâm lý hai cũng kh gánh nặng gì, nhưng Lục U, nếu này em chỉ chơi đùa, kh phản đối, thế nhưng… ta là Diệp Bạch!”
Lục Huân xin đừng nói nữa. Lục Thước tương đối thẳng t.
Lục U, nhẹ giọng nói: “Thật ra chuyện này đơn giản, nếu em thể vượt qua cánh cửa mang tên Gina kia, vậy em cứ chờ… Chờ đến khi nọ kh còn nữa, lúc nếu em và Diệp Bạch còn thể cùng một đường, vậy thì các em sẽ thật sự sống hạnh phúc. Thế nhưng hiện tại tất cả mọi thứ đều mập mờ, Nếu Diệp Bạch thật sự lòng sẽ kh bay ra nước ngoài ngay lúc này, kh nên để những chuyện sốt ruột này lại xảy ra thêm một lần nữa, ta muốn ở bên em, bố mẹ ta kh thể về nước ? Vì lúc nào cũng là Diệp Bạch qua đó?”
nói xong, thở ra một hơi nặng nề.
lại nói: “Đương nhiên, em cũng thế đánh cuộc một lần thật xa hoa! Những năm Diệp Bạch làm bạn với em quả thật cũng đáng giá để em đánh cuộc một lần vì ta, Thế nhưng làm … Luôn muốn em bớt một vài con đường lòng vòng”
Dù Lục U kh còn trẻ nữa.
Dù Lục U cũng là đứa em gái ruột của
Trái đắng của tình yêu, cô đã nếm quá nhiều…
Lục U nghe xong thì cảm động, cô thấp giọng mở miệng: ", em biết!
Lục Thước khoác áo khoác mỏng lên .
đến trước mặt cô, nhẹ nhàng vỗ vai cô: "Em đã trưởng thành, quyết định tự em đưa ra! Mặc kệ thế nào, đều ở đây!”
nói xong thì đến c ty.
Lục Khiêm mở miệng: “Kh ăn cơm sáng à? Con là trời cao hay ?”
Giọng nói của Lục Thước truyền ra từ lối ra vào: “Vừa nãy Tiểu Huân lén chiến hai quả trứng, đưa lên phòng ngủ ăn.”
Lục Huân:...
Bầu kh khí vi diệu.
Lục Khiêm hỏi Hoắc Minh châu:” Bao giờ em mới lén chiên hai quả trứng đưa cho ăn vậy?”
Minh Châu bưng nước trà lấp kín miệng .
Lúc này, bà phát hiện chiếc nhẫn kim cương trên tay Lục U, nhẫn kim cương x vô cùng xinh đẹp.
Minh Châu nâng tay cô lên, thật lâu sau… Bà im lặng mà nghĩ Lục U đã ba mươi ba tuổi, quả thật giống như lời Lục Thước nói, kh còn trẻ nữa.
Lục U nói nhỏ: “Mẹ, con đã thử ! Kh thì cũng kh thế là khác! Nếu phụ lòng con, con thế chấp nhận…”
Tiếp nhận Diệp Bạch cũng nghĩa là tiếp nhận sự tồn tại của Gina, đây là uất ức Lục U nói kh nên lời.
Bị Lục Thước nói toạc ra.
Thế nhưng thể làm bây giờ đây!
Bố của Gina đã cứu Diệp Bạch, nếu Gina thật sự tới bước đó, Diệp Bạch cũng .
Hơn nữa, cô còn kh thể ngăn cản.
Nói xong, hai mắt cô ướt át, dù vẫn chút ủy khuất.
Cuối cùng, vần là Lục Khiêm mở miệng, yêu thương nói với con dâu: “Tiểu Huân à, chờ tối nay Lục Thước trở về, con khuyên nhủ nó nhé!”
Lục Huân nghe lời , gật đầu: “Bố yên tâm, con sẽ nói với .” Lúc nửa đêm, Diệp Bạch gửi tin n tới.
đã xuống máy bay, đã tới chỗ của bố mẹ , còn chụp ảnh chung.
Lục U nằm trong chăn bức ảnh kia, cô kh trả lời, sợ cảm th để ý quá mức… Đồng thời cô cũng cảm th quá để ý, để ý đến độ kh còn là chính .
thật lâu sau.
Bên kia Diệp Bạch kh chờ đến cô trả lời, dường như biết cô đang đợi, gọi ện thoại tới.
Giọng nói của nhẹ nhàng, dịu dàng: “Lục U, ở đây cũng tuyết rơi.”
Lục U “ừ” một tiếng.
Cô nghe th nói: “Sang năm mới, chúng ta mang Tiểu Lục Hồi tới đây trượt tuyết… Chắc c con bé sẽ vui.”
Cô lại “ừ” một tiếng, giọng nói khàn khàn.
Diệp Bạch biết, là cô đã khóc, lẽ là Lục Thước nói cô.
cũng biết, lúc cô ở bên là chịu đựng nhiều áp lực L ều kiện của nhà họ Lục, thật ra cô kh cần quay lại làm gì cả, bởi vì yêu , cho nên cô mới quay đầu lại.
Đây là lần đầu tiên Diệp Bạch cảm nhận được, Lục U yêu kh kiềm chế.
Như thiêu thân lao đầu vào lửa, kh đường lui.
đã từng hâm mộ Chương Bách Ngôn, thật ra đã được nó từ lâu, lúc này hơi hối hận vì đã bay ra nước ngoài....
Nhưng kh thể kh , bố bị ngã gãy xương chân, cần thăm hỏi chăm sóc m ngày.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giọng nói của Diệp Bạch cũng trở nên nghẹn ngào, đứng dưới làn tuyết mịn, nhẹ nhàng dỗ dành cô.
Lục Thước đứng trước cửa, trong lúc vô tình lại nghe th. đóng cửa lại.
Ánh đèn bên ngoài hành lang u ám, vừa vừa cởi nút áo khoác ra.
quay trở lại phòng ngủ của , Lục Huân vẫn chưa ngủ, trong phòng vô cùng ấm áp, cô vừa tắm xong, mặc một bộ áo ngủ màu x lơ, ngồi ở trên sô pha đọc sách.
Chuyện học tập của hai đứa con trai trong nhà hầu như đều do cô quản lý.
Lục Huân gần như đã từ bỏ cả sự nghiệp, dốc lòng làm bà Lục, ngoài cảm th đáng tiếc bởi vì cô đã từng là một nhà thiết kế váy cưới vô cùng nổi tiếng, được nhiều nhân vật nổi tiếng theo đuổi.
Nhưng Lục Huân cũng kh cảm th tiếc gì.
Cô thích được làm vợ của Lục Thước, kh ngại việc khác chỉ xem cô là bà Lục, lẽ ở trong mắt ngoài, Lục Thước hơi bá đạo, tính cách mạnh mẽ nhưng là một chồng kh thể nào tốt hơn.
Lục Thước tiện tay bu áo khoác xuống, ngồi bên cạnh vợ.
ôm cô vào trong lòng ngực, ngửi một chút: “Mới tắm xong hả? thơm!”
Lục Huân nhỏ giọng nói: “Bố ở dưới lầu chờ đến mười một giờ, sau đó kh chịu nổi nữa mới trở về phòng ngủ…”
Cô nhẹ nhàng đưa ngón tay tinh tế ra vân vê cúc áo sơ mi của , thật cẩn thận mà nói: “Lần sau về nhà sớm hơn một chút được kh?”
Đôi mắt đen của Lục Thước im lặng chằm chằm vào cô . Lục Huân biết chồng thích gì.
Cô chủ động ngồi đặt hai chân bên h , ôm l cổ , khuôn mặt đỏ bừng, chủ động hôn … kh đáp lại, chỉ rũ mắt cô .
Lục Huân kh dám hôn sâu , chỉ dám hôn nhẹ lên cằm như con mèo nhỏ.
Cuối cùng Lục Thước cũng cảm th đủ.
vuốt ve khuôn mặt nhỏ của cô , g giọng nói: “Chờ lát nữa dì đưa cơm lên, th em như thế này thì kh được… Ngày mai chắc c sẽ chuẩn bị c bổ thận cho .”
Lục Huân cảm th hư.
Giữa hai bọn họ, rõ ràng chính là yêu cầu nhưng ở trong nhà đầu dì lúc nào cũng cảm th cô là .
Lục Huân nghĩ lại bực.
Nhưng đã bao nhiêu năm trôi qua, cô cũng kh biết cố gắng.
Vừa dứt lời, giúp việc thật sự đ cửa tiến vào, trong tay còn bưng khay… Lúc th đôi vợ chồng trẻ ngồi quấn vào nhau, cái mặt già đỏ lên.
Lục Huân cũng vậy.
Cô định xuống khỏi Lục Thước, đàn bận rộn cả một ngày, tâm trạng vốn đã kh vui, lúc này lại lười nhác vỗ một cái vào m.ô.n.g cô : “Bây giờ mà còn thẹn thùng?”
Lục Huân giận mà kh dám nói gì.
giúp việc lại vui vẻ, cười tủm tỉm mà nói: “Cô chủ thật là ân ái, thật ra cũng đang còn trẻ, còn thể sinh thêm đứa thứ ba.
Lục Thước l một cái bao lì xì ra khỏi túi áo khoác, đưa cho giúp việc.
giúp việc một sờ đã cảm giác được khá dày.
Bu khay xuống, vội vàng lui ra ngoài, còn tinh tế đóng cửa lại. Lục Huân định xuống.
Kh còn ai qu rầy, đàn mới hứng thú, ỏm l vòng eo nhỏ của cô , hôn lên đôi môi của cô … Vừa hôn vừa vuốt ve, cảm giác như muốn làm một lần trước tính.
Lục Huân sợ làm thật, vội vàng ôm sát cổ , nhỏ giọng nói: “Chờ hết bận, qua Tết nói.”
Lục Thước chống lên trán của cô , đôi mắt sáng quắc, hơi thở nam tính phà lên gương mặt nhỏ của cô .
Giọng nói của trở nên nghẹn ngào: “Chỉ muốn lúc này thôi.”
Lục Huân nhỏ giọng an ủi , lại hứa hẹn đủ loại, lúc này Lục Thước mới bu tha cho cô .
Bọn họ nói chuyện về Diệp Bạch và Lục U.
Lục Huân muốn thế hiện là c tư phân minh, kh dám bênh Diệp bạch một câu nào, dáng vẻ cấn thận của cô lại bị chồng trêu chọc: “Được , mà kh hiểu được chút tâm tư này của em ?”
cúi , ăn bữa ăn khuya một cách nhã nhặn.
Lục Huân ôm l một cánh tay của , nhỏ giọng nói: “Lục U thích !”
Lục Thước về phía vợ , im lặng trong chốc lát mới nói: “ biết!”
Bởi vì Lục U và Diệp Bạch từng một thời gian là vợ chồng, bọn họ đã sống cùng nhau một khoảng thời gian dài… Một cuộc sống như thế thể khiến ta lãng quên dễ dàng được?
Sau khi ăn xong, Lục Thước định hút một ếu t.h.u.ố.c lá nhưng lại ngại Lục Huân, cuối cùng vẫn từ bỏ.
Tiếu Huân kh thích mùi t.h.u.ố.c lá trong phòng ngủ.
ngẩng đầu bầu trời đêm, phía chân trời treo một vầng trăng non.
tưởng, nếu Diệp Bạch và Lục U một đứa con thật sự… Thế thì tốt biết bao, sẽ được hạnh phúc viên mãn đến nhường nào!
Ngày ba mươi Tết.
Lục U nhận được quà của Diệp Bạch vào lúc sáng sớm do bên giao hàng nh đưa tới.
Một cái hộp tinh xảo.
Bên trong kh là trang sức quý giá, cũng kh túi xách tay sổ lượng hạn mà là tiêu bản của một con bướm… Còn một tấm card, Diệp Bạch dùng tiếng viết một m lời âu yếm vô cùng buồn nôn.
Lục U ngồi trên sô pha trong phòng sinh hoạt, máy sưởi ấm cả căn phòng.
Trong phòng ngủ, Tiểu Lục Hồi đang ngủ ngon lành.
Cô tấm card còn tiêu bản do chính tay Diệp Bạch làm, trong nháy mắt dường như cô đã quay về quá khứ, về tới lúc bọn họ vừa mới cưới nhau. Thỉnh thoảng Diệp Bạch sẽ c tác, mỗi lần đều sẽ mang quà về cho cô, khi là những thứ đắt đỏ quý giá, khi chỉ là một vài món đồ nhỏ do chính tay làm.
Lục U thích, xem xem lại.
Trong dịp năm mới, món quà nào thể khiến ta vui sướng hơn cái này cơ chứ!
Ở trước cửa, Lục Thước đứng một hồi lâu, kh tiến vào, chỉ đứng ở bên ngoài nói một câu: “Tiền đồ, đến ngây cả !”
Lục U ôm hộp, cười nhẹ với .
Lục Thước vừa bực vừa buồn cười, mắng cô là đồ ngốc... Cuối cùng vẫn tiến vào, đánh thức Tiểu Lục Hồi đang say giấc, vừa làm một tốt giúp cô bé thay quần áo, vừa nghiêm túc nói: “Lên phố mua hàng tết!"
Đôi mắt Tiểu Lục Hồi đang buồn ngủ m.ô.n.g lung, cánh tay núc ních ôm l .
Trong chốc lát, đầu nhỏ đã gục trên vai ta, lại ngủ tiếp.
Lục Thước mặc đồ cho cô bé xong, khiêng , sau đó mới biết được là vì Lục Trầm muốn chơi với em gái… Lục Từ đã trưởng thành, hiện tại Tiểu Lục Hồi chính là món đồ chơi của bé.
Tiểu Lục Hồi: trai hư!
Năm mới, nhà chăm con hộ, Lục U rảnh rỗi ra ngoài dạo.
Cô sống ở nước ngoài đã nhiều năm, bạn bè ở trong nước thật sự kh nhiều lắm.
Ngày mồng hai Tết.
Cô nhận nhận được ện thoại của bạn cùng trường đại học cũ, nói rằng trường một buổi họp mặt cho cựu học sinh, vô cùng náo nhiệt, hỏi xem cô tham gia hay kh… Từ trước đến nay Lục U kh tham gia m hoạt đồng này bởi vì kh thể kh tiếp xúc với Chương Bách Ngôn.
Hiện tại đã vợ chưa cưới, càng tránh lời ra tiếng vào.
Dường như kia đã đoán ra suy nghĩ của cô, cười nói: “Mới mồng hai Tết, Chương Bách Ngôn kh ở đây, chắc c cùng vợ chưa cưới !”
Lục U kh dễ từ chối tiếp.
Đúng lúc Hoắc Minh châu nghe th, bà cũng cổ vũ Lục U giải sầu: “Con nước ngoài trở về cũng chẳng quen được bao nhiêu bạn, kết nối lại với m bạn cũ, về sau ra ngoài dạo nhiều thêm một chút.”
Tâm tư của Minh Châu đơn giản.
Bà hy vọng Lục U thể một nhóm bạn cho riêng .
Lục U do dự một hồi đồng ý. Minh Châu vui vẻ nói: “Tết nhất, ăn mặc sặc sỡ một chút!”
Lục U , một chiếc áo khoác mỏng màu xám… Nhưng khi đã tới tuổi này, đương nhiên cô kh thế ăn mặc quá lòe loẹt để ra ngoài, cuối cùng cô chọn một chiếc khăn quàng cổ LV màu hồng phấn để đeo vào, vừa ấm áp lại vừa mềm mại.
Lục U tự lái xe.
Là một chiếc Benz việt dã màu hồng cô mới mua vào năm trước, phù hợp với phụ nữ ở độ tuổi của cô chạy…
Nửa giờ sau, xe dừng ở sảnh khách sạn.
m đang đợi cô từ sớm, sau khi th chiếc xe Lục U lái kh khỏi đều bĩu môi… Từ Chiêm Nhu cũng ở đó, cô ta vuốt ve mái tóc xoăn sóng, nhẹ nhàng nở nụ cười: “Này thì là gì đâu! Xe giá cả ngàn vạn trong nhà Lục U ít nhất mười chiếc, cô ta muốn lái như thế nào thì lái như thế đ.”
khác im tiếng.
Lục U dừng xe lại, lúc xuống xe th Từ Chiêm Nhu là đã đoán được trận địa hôm nay chắc là do Từ chiêm Nhu sắp xếp. Nếu cô đoán kh sai, Chương Bách Ngôn cũng ở đây, thậm chí vợ chưa cưới của cũng mặt, Từ Chiêm Nhu muốn th cô bị xấu mặt.
Lục U kh hề hoảng hốt.
Cô về phía gọi ện thoại cho cô, nọ yên lặng mà cúi đầu, rõ ràng chính là chột dạ.
Lục U chỉ cười nhẹ: “Đã lâu kh gặp!" Hàn huyên cùng nhau.
Từ Chiêm Nhu đột ngột nói một câu: "Lục U, Chương Bách Ngôn và vợ của cũng ở đây đ.” Mọi đều Lục U.
Lục U cười: “Vậy cũng được! Lúc đính hôn, kh thể tham gia, hôm nay vừa lúc được gặp vợ chưa cưới của một lần.”
Cô nhẹ nhàng thoải mái.
Từ Chiêm Nhu hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà cô ta vẫn còn để ý nhưng Lục U lại dáng vẻ nhẹ nhàng thoải mái như thế, cô ta kh tin Lục U thể bình tĩnh, cô ta cảm th Lục U nhất định đang giả vờ.
Vừa nói chuyện vừa quay trở lại phòng khách sạn.
M chiếc bàn lớn đủ cho hai mươi tư ngồi được bày sẵn, tính sơ cũng tới cả trăm .
Bàn chủ tiệc là bàn náo nhiệt nhất, Chương Bách Ngôn và vợ chưa cưới của ngồi ở đó… Bên cạnh một vị trí trống, rõ ràng là để lại cho cô chủ nhà họ Lục, Lục U.
Đương nhiên, cũng mang theo ý muốn xem kịch hay.
Nếu nói khi gặp lại Chương Bách Ngôn, Lục U kh dám bảo đảm bản thân thể tâm lặng như nước.
Dù bọn họ cũng từng nhau trong thời th xuân đau khổ, sau đó còn ngoài ý muốn cái một đứa con. Hiện tại mối quan hệ của cả hai trở nên bình lặng, chẳng qua là vì trong lòng bọn họ hiểu rõ mà kh nói ra thôi.
Nhưng dù cô cũng năng lực tự chủ.
Nếu cô bình tĩnh tự nhiên qua đó ngồi, chúc một câu mừng năm mới Tổng Giám đốc Chương, nhiều nhất là khác trêu chọc bọn họ một câu tình nhân cũ gặp lại, cũng kh dám nói thêm gì khác?
Lục U đã làm như vậy, lúc cô ngồi xuống, thậm chí còn gật đầu nhẹ một cái với vợ tương lai của Chương Bách Ngôn, là chu đáo, đúng mực.
Đối phương cũng là mặt mũi, mỉm cười gật đầu. Từ Chiêm Nhu th, trong lòng lên men.
Lúc ăn cơm, Lục U ăn kh nhiều, cũng ít nói… Toàn bộ quá trình gần như đều ngồi chơi di động.
Bỗng dưng một tin n xuất hiện.
Diệp Bạch: [Đang tụ họp với bạn học ?]
Lục U một lúc lâu, sau đó nhẹ nhàng chớp mắt, cô kh hỏi vì biết được mà gửi thẳng định vị của cô cho , ăn ngay nói thật: “Trong lúc nhất thời quyết định tới! Cơm nước xong sẽ ngay.”
Diệp Bạch trả lời lại bằng một chữ: [ừm!] Ừm…
ý gì?
Lục U nghĩ lại, ngày mai ngày kia mới thể trở về, kh khỏi nhẹ nhàng than một tiếng.
Đúng lúc này, Từ Chiêm Nhu bưng chén rượu tới.
Tửu lượng của cô ta khá tốt, tất cả đều được rèn luyện trong thời gian ở bên cạnh Chương Bách Ngôn, cô ta tự nhận là chương Bách Ngôn phụ lòng cô ta nhưng ều khiến cô ta hận nhất kh Chương Bách Ngôn mà là Lục U và vợ tương lai của .
Từ Chiêm Nhu Lục U, mỉm cười: “Lục U, chúng ta là hai kẻ thất bại, cùng nhau uống một chén !”
Lục U cảm th cô ta đáng thương.
Cũng đã kết hôn mà vẫn còn kh bu bỏ được Chương Bách Ngôn, vợ chưa cưới của ta còn đang ở đây đ!
Từ Chiêm Nhu mất bình tĩnh: “Như thế nào, kh dám uống? Lục U, thật ra cô kh cần sợ hãi, cô kh uống Chương Bách Ngôn cũng sẽ đau lòng vì cô, uống thay cô!”
Vừa dứt lời, mọi bốn phía đều bắt đầu nhỏ giọng nghị luận.
Giọng nói của Lục U lạnh lùng: “Từ Chiêm Nhu, cô uống nhiều !”
“Tỏi kh uống nhiều! tỉnh táo!”
Từ Chiêm Nhu cười khẽ: “ chỉ muốn xem, Chương Bách Ngôn thật sự đã quên cô hay chưa, cũng kh tin thể quên cô cưới khác! Lục U, đang giúp cô đ!”
Lục U cảm th cô ta ên !
Đúng lúc này, một đôi tay thon dài mạnh mẽ nhận l chén rượu trong tay Lục U.
Đồng thời, một giọng nói quen thuộc vang lên: “ uống thay Lục U!”
Lục U ngẩng đầu lên, ngơ ngác đứng trước mặt... Là Diệp Bạch.
đã quay trở về , kh nói mai ngày kia mới thế về ?
Cô vẫn đứng ì ra.
Tay lại bị bàn tay còn lại kh cầm ly của Diệp Bạch nắm l, dưới ngọn đèn trong phòng tiệc, ngũ quan trên gương mặt gầy gõ của hiện lên một cách sắc sảo…
Kh ít phụ nữ đều đang lén chằm chằm vào . Ngay cả Từ chiêm Nhu cũng ngơ ngẩn.
Cô ta thật sự kh ngờ rằng Diệp Bạch và Lục U vẫn còn ở bên nhau, cô ta nghĩ Lục U đã chẳng ai cần nữa.
Trong lúc mọi đang ngây ra, Diệp Bạch đã uống hết nửa ly rượu.
Lúc đặt chén xuống, giọng nói của còn mang theo sự dịu dàng, nhẹ nhàng nói chuyện với Lục U: “Mới vừa xuống máy bay,
gọi ện thoại cho mẹ thì mẹ nói em ở chỗ này, cứ tới đây! Lục U, chúc mừng năm mới!”
đàn được yêu thích.
Vào ngày mồng hai Tết, ở trước mặt bạn học cũ thổ lộ với cô, cho dù Lục U đã đến tuổi này nhưng cô vẫn một chút kiêu ngạo, ánh mắt của cô dán sắt trên , ừ một tiếng: “ cũng vậy nhé, Diệp Bạch.”
Diệp Bạch đưa một tay ra l áo khoác và khăn quàng cổ của cô.
thay cô xin lỗi những khác: “Ngại quá, thưa các vị, chúng muốn đón Tết một .”
Bốn phía lặng ngắt như tờ.
Chén rượu của Từ Chiêm Nhu cũng trở nên chua xót uống kh trôi…
Lúc này, Chương Bách Ngôn nhẹ giọng mở miệng: “Uống rượu , để Lục U lái xe !”
Bốn phía càng thêm yên tĩnh.
Bọn họ cảm nhận được sự tan vỡ! Chương Bách Ngôn và bạn trai mới của Lục U vẻ hòa thuận, còn vợ chưa cưới ngồi bên cạnh Chương Bách Ngôn vẫn đang nở nụ cười thản nhiên, chưa từng ra vẻ mặt kh thoải mái.
Mọi vẻ bình tĩnh nhưng trên thực tế đã muốn cầm di động lên.
N tin kh ngừng nghỉ.
Diệp Bạch cũng thoải mái, hơi hơi cúi đưa tay ra nắm c.h.ặ.t t.a.y Chương Bách Ngôn.
Sau đó dắt Lục U rời .
Đi ra khỏi khách sạn, ngoài trời tuyết mịn tung bay, Lục U kìm lòng kh đậu vươn tay ra đón l những b tuyết rơi xuống từ trên kh trung, b tuyết bé nhỏ rơi vào trong lòng bàn tay thì tan ra thành nước chỉ trong nháy mắt.
Diệp Bạch thắt lại khăn quàng cổ thay cô: “Chìa khóa xe!” Lục U : “ uống rượu, để em lái xe”
Đôi mắt đen của Diệp Bạch trở nên thâm sâu: “Chỉ uống một chút rượu, kh gì đáng ngại. nói xong thì đưa tay l chìa khóa ra từ trong túi áo khoác của cô.
Mãi cho đến khi ngồi trên xe, Lục U vẫn còn oán giận: “Đàn lái xe này chẳng đàng hoàng tí nào.”
Diệp Bạch cởi chiếc áo khoác mỏng ra.
Đôi tay nắm c.h.ặ.t t.a.y lái, nghiêng cô, nhiệt độ bên trong con khiến ta mềm chân.
Một lúc lâu sau mới nhẹ nhàng nói: “Em chưa hề nói Chương Bách Ngôn cũng ở đó."
Lục U ngượng ngùng: “Tới đây là chuyện nhất thời, em cũng kh biết, mà nói được với ?" Vừa mang theo chút chất vẫn
Chưa có bình luận nào cho chương này.